Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 213 : Xin đừng rời khỏi lâu đài

    trước sau   
ykvim Hi Hi lẳhhoeng lặhiping nghe, ádrgenh mắzmowt lưihjsu luyếgihqn nhìebqrn ra phívfcla cửxkpca.

“Cójsds chuyệevvcn gìebqr xảtzgcy ra sao?”

“Xem nhưihjs gặhipip chuyệevvcn khôtqaang may đghupi.” Colin đghupơdrlin giảtzgcn nójsdsi mộgzwot câykviu, cúvcsci ngưihjsxxqgi mỉxyoim cưihjsxxqgi đghupùirlqa giỡyenfn vớjbsvi đghupjbsva nhỏmpok trong nôtqaai, “Anh cảtzgc đghupi bắzmowt ngưihjsxxqgi xấjrxbu... Đzmowjbsva nhỏmpoklxery thựzokkc đghupádrgeng yêtbjeu, Lâykvim, nójsds rấjrxbt giốnnjsng côtqaa.”

ykvim Hi Hi ngẩzokkn ra, lúvcscc nàlxery mớjbsvi phádrget hiệevvcn cụecijc cưihjsng thựzokkc đghupãhlrr tỉxyoinh, đghupang đghupùirlqa giỡyenfn ngójsdsn tay củivdfa Colin, ádrgenh mắzmowt lạfzxti vẫfmrbn nhìebqrn Lâykvim Hi Hi khôtqaang nhúvcscc nhívfclch, cádrgenh môtqaai phấjrxbn nộgzwon khẽxyzl ngádrgep mộgzwot cádrgei.

ykvim Hi Hi dỗzoutlxernh cụecijc cưihjsng vừtbjea mớjbsvi tỉxyoinh dậtvoly, trong lòjbsvng đghupãhlrrjsds mộgzwot chúvcsct căksqjng thẳhhoeng.

“Bruce làlxer ai?” Nàlxerng đghupgzwot nhiêtbjen nhẹlzqs giọiwcgng hỏmpoki.


Colin khôtqaang khỏmpoki ngạfzxtc nhiêtbjen ngẩzokkng đghupplphu nhìebqrn nàlxerng, trong mắzmowt cójsds mộgzwot tia sửxkpcng sốnnjst, “Côtqaa khôtqaang biếgihqt hắzmown ta?”

ykvim Hi Hi lắzmowc lắzmowc đghupplphu. Trêtbjen thựzokkc tếgihq trưihjsjbsvc kia nàlxerng nghe đghupưihjsgihqc cádrgei têtbjen nàlxery trong tin tứjbsvc thờxxqgi sựzokk, cũsqslng đghupãhlrr nghe Lan phu nhâykvin nójsdsi qua, nàlxerng vẫfmrbn đghuplnluu cảtzgcm thấjrxby thựzokkc khójsds hiểrassu, làlxer bởtcmsi vìebqr trong lòjbsvng nàlxerng vẫfmrbn luôtqaan bàlxeri xívfclch, cũsqslng khôtqaang cảtzgcm thấjrxby Anh chívfclnh làlxer mộgzwot nơdrlii nàlxerng cójsds thểrass dừtbjeng châykvin lạfzxti quádrgeykviu, cho nêtbjen căksqjn bảtzgcn làlxer khôtqaang cójsds đghuprass ýutdj.

Thếgihq giớjbsvi củivdfa hắzmown, hìebqrnh thùirlq nhưihjs thếgihqlxero nàlxerng thựzokkc xa lạfzxt.

vcscc nàlxery Colin mớjbsvi dừtbjeng chơdrlii đghupùirlqa vớjbsvi cụecijc cưihjsng, nghiêtbjem mặhipit đghupjbsvng dậtvoly, hắzmown cho rằfzxtng ởtcms Trung Quốnnjsc đghupãhlrr xảtzgcy ra ngầplphn ấjrxby chuyệevvcn, thìebqrykvim ívfclt nhiềlnluu cũsqslng phảtzgci biếgihqt mộgzwot chúvcsct chứjbsv, lạfzxti khôtqaang ngờxxqg đghupếgihqn anh trai ngay cảtzgc mộgzwot đghupiểrassm nhỏmpok nhưihjs đghupplphu đghupinh cũsqslng khôtqaang nójsdsi cho nàlxerng biếgihqt.

Bấjrxbt quádrge, cũsqslng đghupúvcscng thôtqaai.

Colin cưihjsxxqgi khổzalo mộgzwot tiếgihqng, đghupâykviy cũsqslng làlxer nguyêtbjen nhâykvin khiếgihqn hắzmown buồlzqsn bựzokkc, tívfclnh cádrgech củivdfa anh trai đghupúvcscng làlxerdrge đghupfzxto, hắzmown đghupem tấjrxbt cảtzgc nhữwpqzng ngưihjsxxqgi hắzmown đghuprass ýutdj tớjbsvi giấjrxbu ởtcmsdrlii sâykviu nhấjrxbt, khôtqaang chỉxyoilxer bảtzgco vệevvc bọiwcgn họiwcg, cho dùirlqlxerjsds nguy hiểrassm cũsqslng khôtqaang đghuprass cho bọiwcgn họiwcg biếgihqt cójsds sựzokk nguy hiểrassm nàlxery tồlzqsn tạfzxti, hắzmown thâykvin làlxertqaang tưihjsjbsvc màlxer lạfzxti tựzokkebqrnh đghupi chỉxyoi đghupfzxto, cũsqslng khôtqaang chịiboku đghuprass cho em trai chívfclnh mìebqrnh đghupi cùirlqng.

Hắzmown đghupưihjsơdrling nhiêtbjen biếgihqt, anh trai làlxer đghupang bảtzgco vệevvc hắzmown

Ngay cảtzgc đghupnnjsi hắzmown đghuplnluu nhưihjs thếgihq, lạfzxti khôtqaang cầplphn phảtzgci nójsdsi đghupếgihqn ngưihjsxxqgi con gádrgei màlxer anh ấjrxby yêtbjeu sâykviu đghuptvolm đghupếgihqn tậtvoln xưihjsơdrling tủivdfy.

“Lâykvim, khi côtqaajbsvn ởtcms Trung Quốnnjsc, cójsds phảtzgci cójsds mộgzwot buổzaloi tốnnjsi côtqaa đghupãhlrr bịibok tậtvolp kívfclch?” Colin nhẹlzqs giọiwcgng hỏmpoki nàlxerng.

Hoảtzgcng hốnnjst mộgzwot chúvcsct, Lâykvim Hi Hi nhớjbsv tớjbsvi mộgzwot buổzaloi tốnnjsi kia.

Tai nạfzxtn xe cộgzwo, giếgihqt ngưihjsxxqgi, còjbsvn cójsdsdrgec ngưihjsxxqgi chếgihqt ởtcmstbjen cạfzxtnh mìebqrnh...

Đzmowplphu ngójsdsn tay hơdrlii hơdrlii tádrgei nhợgihqt, nàlxerng đghupưihjsơdrling nhiêtbjen cójsds thểrass nhớjbsv lạfzxti ngàlxery nàlxero đghupójsds, bấjrxbt quádrgelxer bởtcmsi vìebqr gặhipip lạfzxti Tầplphn Dịibokch Dưihjsơdrling, nguyệevvcn vọiwcgng củivdfa nàlxerng đghupãhlrr thổzaloi bay tấjrxbt cảtzgc, căksqjn bảtzgcn làlxer khôtqaang cójsds hỏmpoki, buổzaloi tốnnjsi hôtqaam đghupójsds đghupãhlrr xảtzgcy ra chuyệevvcn gìebqr.

lxerng gậtvolt gậtvolt đghupplphu, đghupôtqaai mắzmowt trong veo cójsds mộgzwot tia mong mỏmpoki.


“Đzmowójsds chívfclnh làlxerdrget thủivdf do Bruce an bàlxeri.” Colin nhúvcscn vai, nhívfclu màlxery nójsdsi, bấjrxbt quádrgetqaai nghe nójsdsi côtqaa thựzokkc dũsqslng cảtzgcm, Lâykvim côtqaaihjs nhiêtbjen cójsds thểrass giằfzxtng co đghupuổzaloi bắzmowt trêtbjen xe vớjbsvi bọiwcgn chúvcscng, bêtbjen cạfzxtnh còjbsvn cójsds mộgzwot xádrgec ngưihjsxxqgi chếgihqt nằfzxtm đghupójsds, côtqaasqslng khôtqaang thấjrxby sợgihqhlrri sao?”

Chuyệevvcn đghupójsds khôtqaang phảtzgci trọiwcgng đghupiểrassm.

Khuôtqaan mặhipit nhỏmpok nhắzmown củivdfa Lâykvim Hi Hi hénvee ra chúvcsct tádrgei nhợgihqt, nhữwpqzng gìebqrlxerng muốnnjsn nghe khôtqaang phảtzgci nhữwpqzng đghupiềlnluu nàlxery.

Colin tựzokk nhiêtbjen cũsqslng cójsds thểrass hiểrassu đghupưihjsgihqc sựzokktbje man cùirlqng mờxxqg mịibokt củivdfa nàlxerng, nhẹlzqs nhàlxerng hấjrxbp mộgzwot hơdrlii, chậtvolm rãhlrri nójsdsi: “Côtqaa thựzokkc ra cũsqslng khôtqaang yêtbjeu anh trai giốnnjsng nhưihjs anh ấjrxby yêtbjeu côtqaa.”

tqaat câykviu nàlxery làlxerm cho tiểrassu nữwpqz nhâykvin trưihjsjbsvc mắzmowt hoàlxern toàlxern choádrgeng vádrgeng, Colin nhìebqrn nàlxerng tiếgihqp tụecijc nójsdsi.

“Bruce chívfclnh làlxer con trai cảtzgc trong gia tộgzwoc chúvcscng tôtqaai, cũsqslng làlxer con trai củivdfa anh trai côtqaang tưihjsjbsvc tiềlnlun nhiệevvcm, màlxer vềlnlu Vinson, tôtqaai nghĩfmrbtqaasqslng khôtqaang biếgihqt, mẹlzqs củivdfa anh ấjrxby cũsqslng khôtqaang phảtzgci làlxer Lan phu nhâykvin, màlxerlxer mộgzwot ngưihjsxxqgi phụecij nữwpqz Trung Quốnnjsc. Năksqjm đghupójsdstqaang tưihjsjbsvc rấjrxbt sủivdfng ádrgei ngưihjsxxqgi phụecij nữwpqzlxery, nhưihjsng làlxer hẳhhoen côtqaasqslng biếgihqt đghupjrxby.” Lôtqaang mi tuyệevvct đghuplzqsp củivdfa hắzmown nhívfclu lạfzxti mộgzwot chúvcsct, “Tựzokka nhưihjstqaalxer Lily hiệevvcn tạfzxti vậtvoly, hoàlxern cảtzgcnh củivdfa bọiwcgn côtqaa thựzokkc giốnnjsng nhau, lúvcscc đghupójsds mẹlzqs củivdfa Vinson đghupãhlrr sinh anh ấjrxby rồlzqsi, nhưihjsng bởtcmsi vìebqr mộgzwot nguyêtbjen nhâykvin nàlxero đghupójsds, bàlxerjrxby rờxxqgi khỏmpoki Anh, khôtqaang rõfvrp tung tívfclch, màlxer phu nhâykvin lạfzxti tiếgihqn hàlxernh cuộgzwoc hôtqaan nhâykvin hợgihqp phádrgep vớjbsvi côtqaang tưihjsjbsvc.

“Nếgihqu nhưihjs đghupjbsvng vềlnlu phívfcla ngưihjsxxqgi Trung Quốnnjsc cádrgec côtqaalxerjsdsi, anh trai cũsqslng chỉxyoilxer mộgzwot đghupjbsva con riêtbjeng màlxer thôtqaai.”

“Từtbje trưihjsjbsvc khi cuộgzwoc tham tuyểrassn chívfclnh thứjbsvc bắzmowt đghupplphu, Lan phu nhâykvin, cũsqslng chívfclnh làlxer mẹlzqstqaai, vẫfmrbn luôtqaan luôtqaan giúvcscp đghupyenf anh ấjrxby, đghupưihjsơdrling nhiêtbjen, nguyêtbjen nhâykvin cũsqslng làlxer bởtcmsi vìebqrtqaai chơdrlii bờxxqgi lêtbjeu lổzalong khôtqaang chuyệevvcn ádrgec nàlxero khôtqaang làlxerm, cho nêtbjen ‘mẫfmrbu thâykvin đghupfzxti nhâykvin’ cũsqslng khôtqaang cójsds ýutdj đghupiboknh đghuprass cho tôtqaai kếgihq vịibok.” Colin cưihjsxxqgi cưihjsxxqgi nójsdsi mộgzwot câykviu trêtbjeu chọiwcgc, “Nhưihjsng làlxer Bruce cũsqslng khôtqaang thểrasslxerm đghupưihjsgihqc nhữwpqzng gìebqr hắzmown muốnnjsn, hắzmown cũsqslng khôtqaang đghupưihjsgihqc coi làlxer ngưihjsxxqgi thừtbjea kếgihq chívfclnh thấjrxbt trong cơdrli thểrass hắzmown cũsqslng chảtzgcy hai dòjbsvng mádrgeu, hắzmown cũsqslng cójsdsihjsdrgech tham tuyểrassn, màlxer con ngưihjsxxqgi nàlxery, cũsqslng chívfclnh làlxer đghupnnjsi thủivdf nặhiping kýutdj nhấjrxbt củivdfa anh trai, nhưihjstqaa đghupãhlrr chứjbsvng kiếgihqn đghupưihjsgihqc đghupjrxby, hắzmown chuyệevvcn gìebqrsqslng cójsds thểrasslxerm ra, thậtvolt khôtqaang biếgihqt sựzokkdrgeu lạfzxtnh hắzmown thừtbjea kếgihqtcms đghupâykviu màlxerjsds, may mắzmown chívfclnh làlxer hắzmown chưihjsa thểrass thưihjsơdrling tổzalon đghupưihjsgihqc côtqaalxer con củivdfa côtqaa...”

“Lâykvim, côtqaahlrry tin tôtqaai, chỉxyoijsds trong tòjbsva lâykviu đghupàlxeri nàlxery côtqaa mớjbsvi thựzokkc sựzokk an toàlxern, Bruce từtbjedrlin nửxkpca năksqjm trưihjsjbsvc đghupãhlrr đghuprass mắzmowt đghupếgihqn côtqaa, anh trai chỉxyoijsds thểrass bỏmpok mặhipic côtqaa mớjbsvi cójsds thểrasslxerm tan biếgihqn đghupi sựzokkksqjn khoăksqjn củivdfa anh ấjrxby, nhưihjsng làlxer thựzokkc rõfvrplxerng, anh ấjrxby khôtqaang thểrass tiếgihqp tụecijc bỏmpok mặhipic côtqaa đghupưihjsgihqc nữwpqza, lòjbsvng củivdfa phụecij nữwpqz thựzokkc yếgihqu ớjbsvt, khôtqaang thểrass chịiboku đghupzokkng đghupưihjsgihqc hiểrassu lầplphm lớjbsvn nhưihjs vậtvoly, chívfclnh làlxer xin côtqaahlrry tin tưihjstcmsng, anh trai thựzokkc yêtbjeu côtqaa, vẫfmrbn luôtqaan luôtqaan yêtbjeu.”

Con mắzmowt trong veo củivdfa Lâykvim Hi Hi đghupplphy kinh ngạfzxtc vàlxer sửxkpcng sốnnjst.

“Vìebqr sao?” Nàlxerng cảtzgcm thấjrxby khôtqaang thểrass hiểrassu nổzaloi: “Vìebqr sao? Anh ấjrxby khôtqaang giảtzgci thívfclch cho tôtqaai nghe?”

Colin nhúvcscn vai, “Đzmowâykviy làlxer nguyêtbjen tắzmowc củivdfa anh ấjrxby, anh ấjrxby cảtzgcm thấjrxby rấjrxbt cójsds lỗzouti vớjbsvi côtqaa, mặhipic kệevvclxer xuấjrxbt phádrget từtbje nguyêtbjen nhâykvin gìebqr, nhữwpqzng thưihjsơdrling tổzalon màlxer anh ấjrxby đghupãhlrrykviy ra cho côtqaa, giảtzgci thívfclch chívfclnh làlxer Phưihjsơdrling phádrgep bùirlq đghupzmowp hèmksen mọiwcgn nhấjrxbt, việevvcc nàlxery sẽxyzljsds mộgzwot nàlxery côtqaa hiểrassu tấjrxbt cảtzgc, màlxer muốnnjsn cho côtqaa mộgzwot lầplphn nữwpqza tin tưihjstcmsng anh ấjrxby, cũsqslng chỉxyoijsds thểrassirlqng di đghupgzwong đghuprassjsdsi cho côtqaa biếgihqt.”

“Lâykvim, tôtqaai chỉxyoijsds thểrassjsdsi nhữwpqzng lờxxqgi nàlxery, đghupnnjsi vớjbsvi thưihjsơdrling tổzalon tôtqaai đghupãhlrr từtbjeng gâykviy ra cho côtqaa, tôtqaai thàlxernh thựzokkc xin lỗzouti.” Colin châykvin thàlxernh nójsdsi.


ykvim Hi Hi khôtqaang cójsds phảtzgcn ứjbsvng gìebqr, ádrgenh mắzmowt tràlxern đghupplphy nghi hoặhipic.

Colin nhívfclu mi mộgzwot cádrgei, tiếgihqp tụecijc mởtcms miệevvcng thừtbjea nhậtvoln: “Thờxxqgi đghupiểrassm kia, khi tôtqaai đghupếgihqn Trung Quốnnjsc, mụecijc đghupívfclch cũsqslng chỉxyoilxer cho côtqaa rờxxqgi khỏmpoki anh ấjrxby, trừtbjetqaa ra, anh ấjrxby sẽxyzl khôtqaang còjbsvn uy hiếgihqp nàlxero nữwpqza, khi tham tuyểrassn sẽxyzl khôtqaang phảtzgci kiêtbjeng dèmksedrgei gìebqr... Lâykvim, thựzokkc cójsds lỗzouti.”

Nhữwpqzng chuyệevvcn nàlxery, tựzokka hồlzqslxerng khôtqaang biếgihqt gìebqr cảtzgc.

lxerng cójsds chúvcsct mờxxqg mịibokt nhẹlzqs nhàlxerng lắzmowc đghupplphu, lúvcscc nàlxery mớjbsvi phádrget hiệevvcn nguyêtbjen lai mưihjsa giójsdshlrro bùirlqng bêtbjen ngoàlxeri nàlxerng mộgzwot mựzokkc khôtqaang biếgihqt, nàlxerng thủivdfy chung vẫfmrbn nằfzxtm trong sựzokk che chởtcms củivdfa hắzmown, trong thếgihq giớjbsvi màlxer hắzmown khôtqaang cójsds rờxxqgi đghupi, làlxer nhưihjs vậtvoly đghupúvcscng khôtqaang?

lxerng hồlzqsi tưihjstcmsng lạfzxti buổzaloi đghupêtbjem khuya kia, giójsds lạfzxtnh lạfzxtnh thấjrxbu xưihjsơdrling, mộgzwot ngưihjsxxqgi mádrgeu me nằfzxtm trong xe, bêtbjen ngoàlxeri xe tiếgihqng súvcscng khôtqaa khốnnjsc khiếgihqn ngưihjsxxqgi ta run rẩzokky, nhádrgey mắzmowt khi cửxkpca xe mởtcms ra nàlxerng nghĩfmrb đghupếgihqn mìebqrnh đghupãhlrr phảtzgci tìebqrm đghupếgihqn cádrgei chếgihqt, nhưihjsng hắzmown lạfzxti đghupem nàlxerng từtbje trong xe ôtqaam ra, thu tiếgihqn vàlxero trong lồlzqsng ngựzokkc.

Trêtbjen tay hắzmown còjbsvn đghupiwcgng mùirlqi mádrgeu tanh, chívfclnh làlxerdrgei ôtqaam ấjrxbp kia, ấjrxbm ádrgep nhưihjsirlqa xuâykvin.

“Lâykvim, côtqaajsds việevvcc gìebqr sao?” Colin nhívfclu mi, nhẹlzqs giọiwcgng hỏmpoki.

ykvim Hi Hi từtbje trong suy tưihjs hoàlxern hồlzqsn lạfzxti, thanh ảtzgcnh mảtzgcnh mai nhẹlzqs nhàlxerng quỳsbkw xuốnnjsng nềlnlun nhàlxer, đghuplzqsp tao nhãhlrr nhưihjs mộgzwot nữwpqz thầplphn.

lxerng nhẹlzqs nhàlxerng lắzmowc đghupplphu: “Tôtqaai khôtqaang sao.”

drgenh mi thậtvolt dàlxeri rung đghupgzwong dưihjsjbsvi nắzmowng chiềlnluu, nàlxerng gian nan hỏmpoki: “Vừtbjea mớjbsvi, anh ấjrxby phảtzgci đghupi làlxerm gìebqr vậtvoly?”

“Anh ấjrxby...”

“Colin!” trợgihq thủivdf Leo xuấjrxbt hiệevvcn ởtcms ngoàlxeri cửxkpca, sắzmowc mặhipit hơdrlii căksqjng thẳhhoeng, “Phu nhâykvin tìebqrm cậtvolu, qua mau thôtqaai.”

Ngưihjsxxqgi đghupàlxern ôtqaang tójsdsc vàlxerng mắzmowt xanh cũsqslng vộgzwoi vàlxerng đghupjbsvng dậtvoly tívfclnh toádrgen rờxxqgi đghupi, rồlzqsi lạfzxti xoay ngưihjsxxqgi, hưihjsjbsvng nàlxerng cưihjsxxqgi cưihjsxxqgi: “Lầplphn sau sẽxyzl lạfzxti nójsdsi vớjbsvi côtqaa, anh trai lầplphn nàlxery khôtqaang biếgihqt cójsds gặhipip nguy hiểrassm gìebqr khôtqaang, nhưihjsng làlxer, côtqaa... nhấjrxbt... đghupiboknh đghuptbjeng cójsds ngốnnjsc nghếgihqch rờxxqgi khỏmpoki lâykviu đghupàlxeri đghupjrxby, nhớjbsv kỹykvi rồlzqsi chứjbsv?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.