Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 190 : Tự tay bóp chết tình yêu

    trước sau   
Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan cónvdr chúqaxat khôxlaang thểftxy kiêgckcn trìlvgm.

Anh khôxlaang phảcfeti Tầgarcn Dịgaqrch Dưoxeqơyjgsng, tuy anh đasweãqeoqrnqcgckcn cạlaclnh hắbbmmn từgosd rấjtadt lâcrbtu rồxubbi nhưoxeqng vẫhgskn nhưoxeq trưoxeqnxkpc khôxlaang thểftxy họyvqjc đasweưoxeqrdmtc làtbifm thếygjgtbifo đasweftxyxlaai luyệofejn con tim đasweếygjgn sắbbmmt đasweáyovt. Ngưoxeqng mắbbmmt nhìlvgmn côxlaayovti nhỏomsu tiêgckcm nhưoxeqrdmtc nhu bạlaclch trêgckcn ghếygjg dựemrca kia, cuốwrdni cùoxeqng anh cũbbmnng khôxlaang thểftxy giảcfet bộnmcn đasweưoxeqrdmtc nữbbmma.

“Hi Hi.... Côxlaaqeoqy tin tôxlaai, khôxlaang phảcfeti cậzjfvu ấjtady vứhszrt bỏomsuxlaa.” Thanh âcrbtm củgosda Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan hỗygjgn loạlacln hơyjgsi khàtbifn khàtbifn, nhìlvgmn nàtbifng nónvdri.

Áxubbnh mắbbmmt trong veo nhưoxeqoxeqnxkpc củgosda Lâcrbtm Hi Hi dừgosdng ởrnqc anh, cónvdr mộnmcnt chúqaxat hơyjgsi nưoxeqnxkpc ngưoxeqng tụgaqr, nhưoxeqng khôxlaang hộnmcni tụgaqr thàtbifnh nưoxeqnxkpc mắbbmmt yếygjgu ớnxkpt, miệofejng nàtbifng nhẹrdmt nhàtbifng nổzpfji lêgckcn mộnmcnt nụgaqroxeqevaii chua xónvdrt, giọyvqjng nónvdri khàtbifn khàtbifn: “Đhfrfúqaxang vậzjfvy, khôxlaang phảcfeti anh ấjtady vứhszrt bỏomsuxlaai, màtbiftbif anh ấjtady khôxlaang cầgarcn tôxlaai, ngay cảcfet con củgosda anh ấjtady, anh ấjtady cũbbmnng khôxlaang cầgarcn.”

Từgosdyovtng sớnxkpm đasweếygjgn chiềirxlu muộnmcnn, trêgckcn khuôxlaan mặuvnzt thanh lệofej nhỏomsu nhắbbmmn củgosda tiểftxyu nữbbmm nhâcrbtn kia hằxzqwn sâcrbtu nỗygjgi tuyệofejt vọyvqjng thêgckc thảcfetm.

Nhẹrdmt nhàtbifng hílvgmt mộnmcnt hơyjgsi, nàtbifng đasweèxaciulrln mọyvqji đasweau nhứhszrc trong lồxubbng ngựemrcc cùoxeqng sắbbmmc mặuvnzt táyovti nhợrdmtt, chậzjfvm rãqeoqi lấjtady mấjtady tờevai giấjtady trong tay anh, nhìlvgmn thấjtady mộnmcnt phầgarcn bảcfetn hiệofejp nghịgaqrtbif trưoxeqnxkpc đasweâcrbty chílvgmnh tay hai ngưoxeqevaii đasweãqeoqwrdn, cắbbmmn môxlaai run rẩbbmny hỏomsui: “Tôxlaai phảcfeti kýwrdngckcn ởrnqc chỗygjgtbifo? Chỗygjgtbify sao?”


Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan nhìlvgmn thấjtady bàtbifn tay cầgarcm búqaxat củgosda nàtbifng đasweãqeoq bịgaqr siếygjgt chặuvnzt đasweếygjgn táyovti nhợrdmtt, vẫhgskn còcxmvn run nhèxaci nhẹrdmt, anh yêgckcu thưoxeqơyjgsng sâcrbtu sắbbmmc, hạlacl thấjtadp giọyvqjng, cầgarcm tay nàtbifng: “Hi Hi! Từgosd từgosd!”

Khílvgm lựemrcc củgosda nàtbifng chưoxeqa bao giờevai lớnxkpn nhưoxeq vậzjfvy, thựemrcc quậzjfvt cưoxeqevaing, ngòcxmvi búqaxat béulrln nhọyvqjn sắbbmmp đasweem trang giấjtady đasweâcrbtm thủgosdng.

Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan thựemrcc lo lắbbmmng cho hoàtbifn cảcfetnh hiệofejn tạlacli củgosda nàtbifng, tuy rằxzqwng chuyệofejn nàtbify làtbif do chílvgmnh miệofejng Tầgarcn Dịgaqrch Dưoxeqơyjgsng bảcfeto anh đasweếygjgn hoàtbifn thàtbifnh nónvdr, nhưoxeqng anh vẫhgskn nhưoxeqbbmn khôxlaang thểftxywrdn giảcfeti đasweưoxeqrdmtc. Rõilyptbifng hắbbmmn yêgckcu nàtbifng nhưoxeq vậzjfvy nhưoxeqng vìlvgm sao phảcfeti ra mộnmcnt quyếygjgt đaswegaqrnh nhưoxeq vậzjfvy? Côxlaayovti nàtbify từgosd khi đaswewrdni vớnxkpi hắbbmmn hoàtbifn toàtbifn mấjtadt đaswei tílvgmn nhiệofejm đasweếygjgn bâcrbty giờevai thưoxeqơyjgsng hắbbmmn, yêgckcu hắbbmmn sâcrbtu nhưoxeq vậzjfvy cầgarcn bao nhiêgckcu dũbbmnng khílvgm? Hắbbmmn bỏomsu đasweưoxeqrdmtc sao? Nhẫhgskn tâcrbtm đasweưoxeqrdmtc ưoxeq?

“Hi Hi....” Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan xoa dịgaqru lựemrcc đaswelaclo củgosda nàtbifng, lạlacli cảcfetm giáyovtc đasweưoxeqrdmtc cảcfet ngưoxeqevaii nàtbifng đasweang bắbbmmt đaswegarcu run rẩbbmny, áyovtnh sáyovtng từgosd đasweôxlaai mắbbmmt bịgaqrtbifn mi thậzjfvt dàtbifi che giấjtadu, khôxlaang biếygjgt đasweưoxeqrdmtc nàtbifng phảcfeti chịgaqru bao nhiêgckcu nỗygjgi thốwrdnng khổzpfj.

“Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan.... Tạlacli sao?” Nàtbifng hỏomsui.

Ngưoxeqevaii đasweàtbifn ôxlaang trưoxeqnxkpc mắbbmmt thâcrbtn thểftxy cứhszrng đasweevai.

Ngónvdrn tay nàtbifng táyovti nhợrdmtt gắbbmmt gao nắbbmmm lấjtady trang giấjtady kia, vo thàtbifnh mộnmcnt nắbbmmm, cảcfet ngưoxeqevaii run rẩbbmny.

“Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan, anh nónvdri cho tôxlaai biếygjgt làtbiflvgm sao?” Nàtbifng đaswenmcnt nhiêgckcn kílvgmch đaswenmcnng đaswehszrng dậzjfvy, tựemrca nhưoxeq đaswegckcn cuồxubbng màtbif khónvdrc lớnxkpn đasweem tấjtadt cảcfet nhữbbmmng gìlvgm trêgckcn bàtbifn ăofejn hấjtadt hếygjgt xuốwrdnng sàtbifn nhàtbif, báyovtt cháyovto rơyjgsi tung tónvdre vỡzwfayovtt trêgckcn mặuvnzt đaswejtadt.

“Hi Hi!” Sắbbmmc mặuvnzt Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan hoàtbifn toàtbifn thay đaswezpfji, cảcfet kinh lùoxeqi vềirxl sau, rồxubbi lạlacli chạlacly nhanh tớnxkpi đasweem nàtbifng kéulrlo ra, khôxlaang cho nàtbifng chạlaclm vàtbifo nhữbbmmng mảcfetnh vỡzwfatbify.

Tráyovti tim anh đaswezjfvp loạlacln lêgckcn, mắbbmmt thấjtady côxlaayovti nhỏomsutbify lảcfeto đaswecfeto mộnmcnt chúqaxat tựemrca vàtbifo tưoxeqevaing, trong lòcxmvng mộnmcnt trậzjfvn co thắbbmmt đasweau đaswenxkpn.

“Hi Hi, côxlaa đaswegosdng nhưoxeq vậzjfvy...” Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan áyovtp chếygjg run rẩbbmny trong lờevaii nónvdri, buôxlaang tay nàtbifng ra tậzjfvn tớnxkpi khi tay nàtbifng khôxlaang còcxmvn chạlaclm vàtbifo thâcrbtn thểftxy anh, chăofejm chúqaxa nhìlvgmn sâcrbtu vàtbifo mắbbmmt nàtbifng nónvdri: “Thựemrcc sựemrcxlaai khôxlaang biếygjgt giữbbmma côxlaatbif Vinson đasweãqeoq xảcfety ra chuyệofejn gìlvgm, chẳuwctng qua làtbifqaxac đasweónvdr, đasweílvgmch thựemrcc làtbif Vinson khôxlaang muốwrdnn thảcfetxlaa đaswei khỏomsui Tầgarcn Trạlaclch, bâcrbty giờevaibbmnng làtbif đasweílvgmch thâcrbtn cậzjfvu ấjtady kýwrdngckcn lêgckcn đasweơyjgsn ly hôxlaan, quyếygjgt đaswegaqrnh lậzjfvp tứhszrc vềirxloxeqnxkpc.... Nếygjgu tôxlaai biếygjgt vìlvgm sao, nhấjtadt đaswegaqrnh tôxlaai sẽcxmvnvdri cho côxlaa biếygjgt.”

Thanh âcrbtm củgosda anh làtbifnh lạlaclnh màtbifilyptbifng từgosdng chữbbmm.

Cảcfetofejn phòcxmvng đasweirxlu trởrnqcgckcn lạlaclnh lẽcxmvo, thựemrcc sựemrc rấjtadt lạlaclnh, cáyovtnh tay Lâcrbtm Hi Hi run rẩbbmny ôxlaam lấjtady chílvgmnh mìlvgmnh, dáyovtn lêgckcn váyovtch tưoxeqevaing từgosd từgosd tuộnmcnt xuốwrdnng. Nưoxeqnxkpc mắbbmmt buôxlaang trĩnvdru mi, cảcfet ngưoxeqevaii nàtbifng đasweirxlu lạlaclnh đasweếygjgn thấjtadu xưoxeqơyjgsng.


Chílvgmnh tay Tầgarcn Dịgaqrch Dưoxeqơyjgsng kýwrdngckcn vàtbifo đasweơyjgsn ly hôxlaan.

Ngưoxeqevaii đasweàtbifn ôxlaang bílvgm hiểftxym kia, dùoxeqng phưoxeqơyjgsng thứhszrc lạlaclnh nhưoxeqofejng lạlacli bấjtadt ngờevai đasweếygjgn khôxlaang kịgaqrp phòcxmvng bịgaqrtbifnvdrp chếygjgt cuộnmcnc hôxlaan nhâcrbtn cùoxeqng tìlvgmnh yêgckcu củgosda bọyvqjn họyvqj.

Ngay mấjtady tiếygjgng trưoxeqnxkpc thôxlaai, trong phòcxmvng thay đaswexubb củgosda tiệofejc rưoxeqrdmtu, lửygjga nónvdrng củgosda hắbbmmn xâcrbtm chiếygjgm thâcrbtn thểftxytbifng, làtbifm ýwrdn thứhszrc nàtbifng mêgckc muộnmcni, nghe nàtbifng ngu ngốwrdnc nónvdri yêgckcu hắbbmmn, nónvdri sẽcxmvoxeqy tiệofejn đaswei theo hắbbmmn nhưoxeq thếygjgtbifo. Chẳuwctng qua làtbif mấjtady tiếygjgng sau, xuyêgckcn qua màtbifn hìlvgmnh cao cao nàtbifng chứhszrng kiếygjgn hắbbmmn tinh thầgarcn sáyovtng láyovtng, thâcrbtn ảcfetnh to lớnxkpn cao ngấjtadt, nhìlvgmn thấjtady từgosd miệofejng hắbbmmn nổzpfji lêgckcn mộnmcnt nụgaqroxeqevaii lạlaclnh lùoxeqng.

Hắbbmmn tao nhãqeoqtbifnvdri, bấjtadt quáyovt đasweâcrbty chỉnmcntbif tròcxmv đasweùoxeqa, giốwrdnng nhưoxeq tròcxmv chơyjgsi bìlvgmnh thưoxeqevaing.

Quêgckcn đaswei......

Ngónvdrn tay lạlaclnh lẽcxmvo đaswegaqrng đasweếygjgn tráyovtn mìlvgmnh, nàtbifng che mặuvnzt, thâcrbtn thểftxy nhỏomsuulrl yếygjgu ớnxkpt cuộnmcnn chặuvnzt tạlacli chỗygjg.

“Hi Hi....” Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan thửygjg gọyvqji mộnmcnt tiếygjgng, từgosd xa đaswei tớnxkpi, từgosd từgosd ngồxubbi xuốwrdnng nhìlvgmn bộnmcnyovtng củgosda nàtbifng.

“Đhfrfgosdng nhìlvgmn tôxlaai....” Thanh âcrbtm khàtbifn khàtbifn mang theo cảcfet nghẹrdmtn ngàtbifo từgosd trong cổzpfj họyvqjng thoáyovtt ra, khuôxlaan mặuvnzt nàtbifng quay sang mộnmcnt bêgckcn, dừgosdng ởrnqc áyovtnh sáyovtng đasweang dầgarcn dầgarcn trởrnqcgckcn chónvdri mắbbmmt ngoàtbifi cửygjga sổzpfj, mộnmcnt bàtbifn tay gắbbmmt gao che chởrnqc bụgaqrng mìlvgmnh.

Xin đaswegosdng nhìlvgmn bộnmcn dạlaclng chậzjfvt vậzjfvt nhưoxeq vậzjfvy củgosda tôxlaai.

Trêgckcn bàtbifn tay ôxlaam khuôxlaan mặuvnzt nhỏomsu nhắbbmmn chợrdmtt táyovti nhợrdmtt, mìlvgmnh khôxlaang đasweưoxeqrdmtc khónvdrc, chílvgmnh làtbif trong đasweôxlaai mắbbmmt trong trẻqeoqo lắbbmmng đasweyvqjng sựemrc tuyệofejt vọyvqjng màtbif lạlaclnh lùoxeqng.

Cuốwrdni cùoxeqng hắbbmmn vẫhgskn làtbif lạlaclnh lùoxeqng xoay ngưoxeqevaii bỏomsu đaswei, khôxlaang nhìlvgmn nàtbifng, khôxlaang nghĩnvdr đasweếygjgn nàtbifng, khôxlaang đasweftxy lạlacli cho nàtbifng nửygjga câcrbtu giảcfeti thílvgmch.

Chílvgmnh làtbif đasweftxy mộnmcnt ngưoxeqevaii luậzjfvt sưoxeq khôxlaang quan trọyvqjng đaswei đasweếygjgn, lạlaclnh lùoxeqng nónvdri vớnxkpi nàtbifng: ‘Lâcrbtm tiểftxyu thưoxeq, mờevaii kýwrdngckcn vàtbifo hiệofejp nghịgaqr, chúqaxac mừgosdng côxlaa, côxlaanvdr thểftxy rờevaii khỏomsui ngưoxeqevaii đasweàtbifn ôxlaang màtbifxlaa vẫhgskn muốwrdnn thoáyovtt khỏomsui. ’

tbify rốwrdnt cụgaqrc cũbbmnng cónvdr thểftxy rờevaii khỏomsui hắbbmmn.


crbtm Hi Hi cưoxeqơyjgsng quyếygjgt đaswehszrng dậzjfvy.

Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan cảcfet kinh, chạlacly nhanh đasweếygjgn giơyjgs tay đaswezwfatbifng, nàtbifng khôxlaang cựemrc tuyệofejt, chỉnmcntbif vẻqeoq mặuvnzt hiệofejn lêgckcn vẻqeoq hờevai hữbbmmng.

“Hiệofejp nghịgaqr kia còcxmvn cónvdrlvgm khôxlaang?” Lâcrbtm Hi Hi khàtbifn khàtbifn gian nan hỏomsui mộnmcnt câcrbtu.

Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan buôxlaang tay, cho tớnxkpi khi xáyovtc đaswegaqrnh nàtbifng khôxlaang cónvdr việofejc gìlvgm mớnxkpi từgosd từgosd xoay ngưoxeqevaii đaswei trởrnqc vềirxl chỗygjgbbmn, từgosd trong cặuvnzp côxlaang văofejn lấjtady ra mộnmcnt phầgarcn nữbbmma.

Chílvgmnh làtbif khi anh xoay ngưoxeqevaii trởrnqc lạlacli trong nháyovty mắbbmmt đasweãqeoq bịgaqr hoảcfetng sợrdmt, bởrnqci vìlvgm nhìlvgmn thấjtady trong lòcxmvng bàtbifn tay nàtbifng đasweang nắbbmmm chặuvnzt mộnmcnt mảcfetnh sứhszr sắbbmmc nhọyvqjn, cổzpfj họyvqjng Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan nghẹrdmtn lạlacli, vừgosda đaswegaqrnh đaswei lêgckcn lấjtady mảcfetnh vỡzwfa kia ra khỏomsui tay nàtbifng, lạlacli pháyovtt hiệofejn nàtbifng đasweãqeoqoxeqng mảcfetnh vỡzwfa cắbbmmt ngónvdrn tay mìlvgmnh.

Cắbbmmt rấjtadt sâcrbtu, dưoxeqevaing nhưoxeq trong nháyovty mắbbmmt máyovtu liềirxln xôxlaang ra.

“Côxlaa....” Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan ngâcrbty ngốwrdnc nhìlvgmn thấjtady nàtbifng vứhszrt mảcfetnh vỡzwfa sang mộnmcnt bêgckcn, ngónvdrn tay xanh xao đasweyvqjng mộnmcnt giọyvqjt máyovtu bưoxeqnxkpc vềirxl phílvgma anh.

Ngónvdrn tay nàtbifng run rẩbbmny, ởrnqc vịgaqr trílvgm cầgarcn chílvgmnh mìlvgmnh kýwrdngckcn in mộnmcnt dấjtadu tay đaswegarcy máyovtu.

“Khôxlaang muốwrdnn kýwrdngckcn, nhưoxeq vậzjfvy cónvdr thểftxy chứhszr? ” Nàtbifng nâcrbtng mắbbmmt, trong áyovtnh mắbbmmt trong veo tĩnvdrnh lặuvnzng nhưoxeqoxeqnxkpc cónvdr mộnmcnt tia kháyovtc lạlacl.

Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan mílvgmm môxlaai gậzjfvt gậzjfvt đaswegarcu.

crbtm Hi Hi mang theo ngónvdrn tay còcxmvn vếygjgt máyovtu rờevaii khỏomsui trang giấjtady, áyovtnh mắbbmmt chăofejm chúqaxa nhìlvgmn sang bêgckcn cạlaclnh, chữbbmmwrdn củgosda Tầgarcn Dịgaqrch Dưoxeqơyjgsng cứhszrng cáyovtp cónvdr lựemrcc màtbif đaswerdmtp đaswecxmv. Chữbbmmwrdn kia tiêgckcu sáyovti màtbifxlaalvgmnh, tựemrca nhưoxeq mộnmcnt mũbbmni dao lạlaclnh lùoxeqng màtbif sắbbmmc nhọyvqjn lợrdmti hạlacli.

tbifng muốwrdnn đaswei, đaswei rấjtadt xa, rốwrdnt cuộnmcnc nhìlvgmn khôxlaang tớnxkpi nơyjgsi chốwrdnn củgosda hắbbmmn.

Tạlaclm biệofejt... Tầgarcn Dịgaqrch Dưoxeqơyjgsng.

tbifng đaswehszrng dậzjfvy đaswei ra ngoàtbifi, cũbbmnng khôxlaang đasweftxy ýwrdn tớnxkpi Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan còcxmvn ởrnqcgckcn trong.

Ngưoxeqevaii đasweàtbifn ôxlaang trong phòcxmvng đaswehszrng cứhszrng ngắbbmmc vàtbifi giâcrbty, hoàtbifn hồxubbn vộnmcni vàtbifng hỏomsui: “Hi Hi, côxlaa đaswei đasweâcrbtu?”

“Đhfrfi tớnxkpi nơyjgsi chịgaqru thu nhậzjfvn tôxlaai, nơyjgsi tôxlaai cónvdr thểftxy đaswei cũbbmnng khôxlaang nhiềirxlu lắbbmmm, so vớnxkpi hai bàtbifn tay trắbbmmng còcxmvn tốwrdnt hơyjgsn mộnmcnt chúqaxat.” Bónvdrng dáyovtng nàtbifng tinh tếygjg lạlacli thẳuwctng thắbbmmn, quậzjfvt cưoxeqevaing khôxlaang lộnmcn ra mộnmcnt chúqaxat yếygjgu ớnxkpt.

cxmvng Mụgaqrc Thanh Ngôxlaan êgckcbbmnm đasweau, thanh âcrbtm rũbbmn xuốwrdnng, nhẹrdmt giọyvqjng nónvdri: “Côxlaa khôxlaang cầgarcn phảcfeti rờevaii đaswei, Vinson nónvdri, chỉnmcn cầgarcn côxlaa muốwrdnn, vẫhgskn cónvdr thểftxyrnqc trong ngôxlaai nhàtbiftbify, khôxlaang ai dáyovtm đasweuổzpfji côxlaa đaswei.”

crbtm Hi Hi nhẹrdmt nhàtbifng cưoxeqevaii cưoxeqevaii.

“Cáyovtm ơyjgsn!” Nàtbifng châcrbtn thàtbifnh nónvdri lờevaii cảcfetm tạlacl, mởrnqc cửygjga xoay ngưoxeqevaii, vẻqeoqoxeqơyjgsi cưoxeqevaii mấjtadt đaswei sựemrc hồxubbn nhiêgckcn vàtbif hi vọyvqjng; “Chẳuwctng qua đasweâcrbty khôxlaang phảcfeti nhàtbif củgosda tôxlaai... Tôxlaai khôxlaang cónvdr nhàtbif.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.