Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n cónvdr chúqaxa t khôxlaa ng thểftxy kiêgckc n trìlvgm .
Anh khôxlaa ng phảcfet i Tầgarc n Dịgaqr ch Dưoxeq ơyjgs ng, tuy anh đaswe ãqeoq ởrnqc bêgckc n cạlacl nh hắbbmm n từgosd rấjtad t lâcrbt u rồxubb i
nhưoxeq ng vẫhgsk n nhưoxeq trưoxeq ớnxkp c khôxlaa ng thểftxy họyvqj c đaswe ưoxeq ợrdmt c làtbif m thếygjg nàtbif o đaswe ểftxy tôxlaa i luyệofej n con tim
đaswe ếygjg n sắbbmm t đaswe áyovt . Ngưoxeq ng mắbbmm t nhìlvgm n côxlaa gáyovt i nhỏomsu tiêgckc m nhưoxeq ợrdmt c nhu bạlacl ch trêgckc n ghếygjg dựemrc a
kia, cuốwrdn i cùoxeq ng anh cũbbmn ng khôxlaa ng thểftxy giảcfet bộnmcn đaswe ưoxeq ợrdmt c nữbbmm a.
“Hi Hi.... Côxlaa hãqeoq y tin tôxlaa i, khôxlaa ng phảcfet i cậzjfv u ấjtad y vứhszr t bỏomsu côxlaa .” Thanh âcrbt m củgosd a Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n hỗygjg n loạlacl n hơyjgs i khàtbif n khàtbif n, nhìlvgm n nàtbif ng nónvdr i.
Áxubb nh mắbbmm t trong veo nhưoxeq nưoxeq ớnxkp c củgosd a Lâcrbt m Hi Hi dừgosd ng ởrnqc anh, cónvdr mộnmcn t chúqaxa t hơyjgs i
nưoxeq ớnxkp c ngưoxeq ng tụgaqr , nhưoxeq ng khôxlaa ng hộnmcn i tụgaqr thàtbif nh nưoxeq ớnxkp c mắbbmm t yếygjg u ớnxkp t, miệofej ng nàtbif ng nhẹrdmt
nhàtbif ng nổzpfj i lêgckc n mộnmcn t nụgaqr cưoxeq ờevai i chua xónvdr t, giọyvqj ng nónvdr i khàtbif n khàtbif n: “Đhfrf úqaxa ng vậzjfv y,
khôxlaa ng phảcfet i anh ấjtad y vứhszr t bỏomsu tôxlaa i, màtbif làtbif anh ấjtad y khôxlaa ng cầgarc n tôxlaa i, ngay cảcfet con
củgosd a anh ấjtad y, anh ấjtad y cũbbmn ng khôxlaa ng cầgarc n.”
Từgosd sáyovt ng sớnxkp m đaswe ếygjg n chiềirxl u muộnmcn n, trêgckc n khuôxlaa n mặuvnz t thanh lệofej nhỏomsu nhắbbmm n củgosd a tiểftxy u nữbbmm nhâcrbt n kia hằxzqw n sâcrbt u nỗygjg i tuyệofej t vọyvqj ng thêgckc thảcfet m.
Nhẹrdmt nhàtbif ng hílvgm t mộnmcn t hơyjgs i, nàtbif ng đaswe èxaci néulrl n mọyvqj i đaswe au nhứhszr c trong lồxubb ng ngựemrc c cùoxeq ng sắbbmm c mặuvnz t táyovt i nhợrdmt t, chậzjfv m rãqeoq i lấjtad y mấjtad y tờevai giấjtad y trong tay anh, nhìlvgm n thấjtad y mộnmcn t
phầgarc n bảcfet n hiệofej p nghịgaqr màtbif trưoxeq ớnxkp c đaswe âcrbt y chílvgm nh tay hai ngưoxeq ờevai i đaswe ãqeoq kýwrdn , cắbbmm n môxlaa i run
rẩbbmn y hỏomsu i: “Tôxlaa i phảcfet i kýwrdn têgckc n ởrnqc chỗygjg nàtbif o? Chỗygjg nàtbif y sao?”
Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n nhìlvgm n thấjtad y bàtbif n tay cầgarc m búqaxa t củgosd a nàtbif ng đaswe ãqeoq bịgaqr siếygjg t chặuvnz t đaswe ếygjg n
táyovt i nhợrdmt t, vẫhgsk n còcxmv n run nhèxaci nhẹrdmt , anh yêgckc u thưoxeq ơyjgs ng sâcrbt u sắbbmm c, hạlacl thấjtad p giọyvqj ng,
cầgarc m tay nàtbif ng: “Hi Hi! Từgosd từgosd !”
Khílvgm lựemrc c củgosd a nàtbif ng chưoxeq a bao giờevai lớnxkp n nhưoxeq vậzjfv y, thựemrc c quậzjfv t cưoxeq ờevai ng, ngòcxmv i búqaxa t béulrl n nhọyvqj n sắbbmm p đaswe em trang giấjtad y đaswe âcrbt m thủgosd ng.
Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n thựemrc c lo lắbbmm ng cho hoàtbif n cảcfet nh hiệofej n tạlacl i củgosd a nàtbif ng, tuy rằxzqw ng
chuyệofej n nàtbif y làtbif do chílvgm nh miệofej ng Tầgarc n Dịgaqr ch Dưoxeq ơyjgs ng bảcfet o anh đaswe ếygjg n hoàtbif n thàtbif nh nónvdr ,
nhưoxeq ng anh vẫhgsk n nhưoxeq cũbbmn khôxlaa ng thểftxy lýwrdn giảcfet i đaswe ưoxeq ợrdmt c. Rõilyp ràtbif ng hắbbmm n yêgckc u nàtbif ng nhưoxeq
vậzjfv y nhưoxeq ng vìlvgm sao phảcfet i ra mộnmcn t quyếygjg t đaswe ịgaqr nh nhưoxeq vậzjfv y? Côxlaa gáyovt i nàtbif y từgosd khi đaswe ốwrdn i
vớnxkp i hắbbmm n hoàtbif n toàtbif n mấjtad t đaswe i tílvgm n nhiệofej m đaswe ếygjg n bâcrbt y giờevai thưoxeq ơyjgs ng hắbbmm n, yêgckc u hắbbmm n sâcrbt u
nhưoxeq vậzjfv y cầgarc n bao nhiêgckc u dũbbmn ng khílvgm ? Hắbbmm n bỏomsu đaswe ưoxeq ợrdmt c sao? Nhẫhgsk n tâcrbt m đaswe ưoxeq ợrdmt c ưoxeq ?
“Hi Hi....” Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n xoa dịgaqr u lựemrc c đaswe ạlacl o củgosd a nàtbif ng, lạlacl i cảcfet m giáyovt c
đaswe ưoxeq ợrdmt c cảcfet ngưoxeq ờevai i nàtbif ng đaswe ang bắbbmm t đaswe ầgarc u run rẩbbmn y, áyovt nh sáyovt ng từgosd đaswe ôxlaa i mắbbmm t bịgaqr làtbif n mi
thậzjfv t dàtbif i che giấjtad u, khôxlaa ng biếygjg t đaswe ưoxeq ợrdmt c nàtbif ng phảcfet i chịgaqr u bao nhiêgckc u nỗygjg i thốwrdn ng
khổzpfj .
“Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n.... Tạlacl i sao?” Nàtbif ng hỏomsu i.
Ngưoxeq ờevai i đaswe àtbif n ôxlaa ng trưoxeq ớnxkp c mắbbmm t thâcrbt n thểftxy cứhszr ng đaswe ờevai .
Ngónvdr n tay nàtbif ng táyovt i nhợrdmt t gắbbmm t gao nắbbmm m lấjtad y trang giấjtad y kia, vo thàtbif nh mộnmcn t nắbbmm m, cảcfet ngưoxeq ờevai i run rẩbbmn y.
“Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n, anh nónvdr i cho tôxlaa i biếygjg t làtbif vìlvgm sao?” Nàtbif ng đaswe ộnmcn t nhiêgckc n kílvgm ch
đaswe ộnmcn ng đaswe ứhszr ng dậzjfv y, tựemrc a nhưoxeq đaswe iêgckc n cuồxubb ng màtbif khónvdr c lớnxkp n đaswe em tấjtad t cảcfet nhữbbmm ng gìlvgm trêgckc n
bàtbif n ăofej n hấjtad t hếygjg t xuốwrdn ng sàtbif n nhàtbif , báyovt t cháyovt o rơyjgs i tung tónvdr e vỡzwfa náyovt t trêgckc n mặuvnz t đaswe ấjtad t.
“Hi Hi!” Sắbbmm c mặuvnz t Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n hoàtbif n toàtbif n thay đaswe ổzpfj i, cảcfet kinh lùoxeq i vềirxl sau,
rồxubb i lạlacl i chạlacl y nhanh tớnxkp i đaswe em nàtbif ng kéulrl o ra, khôxlaa ng cho nàtbif ng chạlacl m vàtbif o nhữbbmm ng
mảcfet nh vỡzwfa nàtbif y.
Tráyovt i tim anh đaswe ậzjfv p loạlacl n lêgckc n, mắbbmm t thấjtad y côxlaa gáyovt i nhỏomsu nàtbif y lảcfet o đaswe ảcfet o mộnmcn t chúqaxa t tựemrc a vàtbif o tưoxeq ờevai ng, trong lòcxmv ng mộnmcn t trậzjfv n co thắbbmm t đaswe au đaswe ớnxkp n.
“Hi Hi, côxlaa đaswe ừgosd ng nhưoxeq vậzjfv y...” Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n áyovt p chếygjg run rẩbbmn y trong lờevai i
nónvdr i, buôxlaa ng tay nàtbif ng ra tậzjfv n tớnxkp i khi tay nàtbif ng khôxlaa ng còcxmv n chạlacl m vàtbif o thâcrbt n thểftxy
anh, chăofej m chúqaxa nhìlvgm n sâcrbt u vàtbif o mắbbmm t nàtbif ng nónvdr i: “Thựemrc c sựemrc tôxlaa i khôxlaa ng biếygjg t giữbbmm a côxlaa vàtbif Vinson đaswe ãqeoq xảcfet y ra chuyệofej n gìlvgm , chẳuwct ng qua làtbif lúqaxa c đaswe ónvdr , đaswe ílvgm ch thựemrc c làtbif Vinson khôxlaa ng muốwrdn n thảcfet côxlaa đaswe i khỏomsu i Tầgarc n Trạlacl ch, bâcrbt y giờevai cũbbmn ng làtbif đaswe ílvgm ch thâcrbt n cậzjfv u ấjtad y
kýwrdn têgckc n lêgckc n đaswe ơyjgs n ly hôxlaa n, quyếygjg t đaswe ịgaqr nh lậzjfv p tứhszr c vềirxl nưoxeq ớnxkp c.... Nếygjg u tôxlaa i biếygjg t vìlvgm sao, nhấjtad t đaswe ịgaqr nh tôxlaa i sẽcxmv nónvdr i cho côxlaa biếygjg t.”
Thanh âcrbt m củgosd a anh làtbif nh lạlacl nh màtbif rõilyp ràtbif ng từgosd ng chữbbmm .
Cảcfet căofej n phòcxmv ng đaswe ềirxl u trởrnqc nêgckc n lạlacl nh lẽcxmv o, thựemrc c sựemrc rấjtad t lạlacl nh, cáyovt nh tay Lâcrbt m Hi Hi
run rẩbbmn y ôxlaa m lấjtad y chílvgm nh mìlvgm nh, dáyovt n lêgckc n váyovt ch tưoxeq ờevai ng từgosd từgosd tuộnmcn t xuốwrdn ng. Nưoxeq ớnxkp c mắbbmm t buôxlaa ng trĩnvdr u mi, cảcfet ngưoxeq ờevai i nàtbif ng đaswe ềirxl u lạlacl nh đaswe ếygjg n thấjtad u xưoxeq ơyjgs ng.
Chílvgm nh tay Tầgarc n Dịgaqr ch Dưoxeq ơyjgs ng kýwrdn têgckc n vàtbif o đaswe ơyjgs n ly hôxlaa n.
Ngưoxeq ờevai i đaswe àtbif n ôxlaa ng bílvgm hiểftxy m kia, dùoxeq ng phưoxeq ơyjgs ng thứhszr c lạlacl nh nhưoxeq băofej ng lạlacl i bấjtad t ngờevai
đaswe ếygjg n khôxlaa ng kịgaqr p phòcxmv ng bịgaqr màtbif bónvdr p chếygjg t cuộnmcn c hôxlaa n nhâcrbt n cùoxeq ng tìlvgm nh yêgckc u củgosd a bọyvqj n
họyvqj .
Ngay mấjtad y tiếygjg ng trưoxeq ớnxkp c thôxlaa i, trong phòcxmv ng thay đaswe ồxubb củgosd a tiệofej c rưoxeq ợrdmt u, lửygjg a nónvdr ng
củgosd a hắbbmm n xâcrbt m chiếygjg m thâcrbt n thểftxy nàtbif ng, làtbif m ýwrdn thứhszr c nàtbif ng mêgckc muộnmcn i, nghe nàtbif ng ngu
ngốwrdn c nónvdr i yêgckc u hắbbmm n, nónvdr i sẽcxmv tùoxeq y tiệofej n đaswe i theo hắbbmm n nhưoxeq thếygjg nàtbif o. Chẳuwct ng qua làtbif
mấjtad y tiếygjg ng sau, xuyêgckc n qua màtbif n hìlvgm nh cao cao nàtbif ng chứhszr ng kiếygjg n hắbbmm n tinh thầgarc n
sáyovt ng láyovt ng, thâcrbt n ảcfet nh to lớnxkp n cao ngấjtad t, nhìlvgm n thấjtad y từgosd miệofej ng hắbbmm n nổzpfj i lêgckc n mộnmcn t
nụgaqr cưoxeq ờevai i lạlacl nh lùoxeq ng.
Hắbbmm n tao nhãqeoq màtbif nónvdr i, bấjtad t quáyovt đaswe âcrbt y chỉnmcn làtbif tròcxmv đaswe ùoxeq a, giốwrdn ng nhưoxeq tròcxmv chơyjgs i bìlvgm nh thưoxeq ờevai ng.
Quêgckc n đaswe i......
Ngónvdr n tay lạlacl nh lẽcxmv o đaswe ụgaqr ng đaswe ếygjg n tráyovt n mìlvgm nh, nàtbif ng che mặuvnz t, thâcrbt n thểftxy nhỏomsu béulrl yếygjg u ớnxkp t cuộnmcn n chặuvnz t tạlacl i chỗygjg .
“Hi Hi....” Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n thửygjg gọyvqj i mộnmcn t tiếygjg ng, từgosd xa đaswe i tớnxkp i, từgosd từgosd ngồxubb i xuốwrdn ng nhìlvgm n bộnmcn dáyovt ng củgosd a nàtbif ng.
“Đhfrf ừgosd ng nhìlvgm n tôxlaa i....” Thanh âcrbt m khàtbif n khàtbif n mang theo cảcfet nghẹrdmt n ngàtbif o từgosd
trong cổzpfj họyvqj ng thoáyovt t ra, khuôxlaa n mặuvnz t nàtbif ng quay sang mộnmcn t bêgckc n, dừgosd ng ởrnqc áyovt nh
sáyovt ng đaswe ang dầgarc n dầgarc n trởrnqc nêgckc n chónvdr i mắbbmm t ngoàtbif i cửygjg a sổzpfj , mộnmcn t bàtbif n tay gắbbmm t gao che chởrnqc bụgaqr ng mìlvgm nh.
Xin đaswe ừgosd ng nhìlvgm n bộnmcn dạlacl ng chậzjfv t vậzjfv t nhưoxeq vậzjfv y củgosd a tôxlaa i.
Trêgckc n bàtbif n tay ôxlaa m khuôxlaa n mặuvnz t nhỏomsu nhắbbmm n chợrdmt t táyovt i nhợrdmt t, mìlvgm nh khôxlaa ng đaswe ưoxeq ợrdmt c khónvdr c,
chílvgm nh làtbif trong đaswe ôxlaa i mắbbmm t trong trẻqeoq o lắbbmm ng đaswe ọyvqj ng sựemrc tuyệofej t vọyvqj ng màtbif lạlacl nh lùoxeq ng.
Cuốwrdn i cùoxeq ng hắbbmm n vẫhgsk n làtbif lạlacl nh lùoxeq ng xoay ngưoxeq ờevai i bỏomsu đaswe i, khôxlaa ng nhìlvgm n nàtbif ng, khôxlaa ng nghĩnvdr đaswe ếygjg n nàtbif ng, khôxlaa ng đaswe ểftxy lạlacl i cho nàtbif ng nửygjg a câcrbt u giảcfet i thílvgm ch.
Chílvgm nh làtbif đaswe ểftxy mộnmcn t ngưoxeq ờevai i luậzjfv t sưoxeq khôxlaa ng quan trọyvqj ng đaswe i đaswe ếygjg n, lạlacl nh lùoxeq ng nónvdr i vớnxkp i nàtbif ng: ‘Lâcrbt m tiểftxy u thưoxeq , mờevai i kýwrdn têgckc n vàtbif o hiệofej p nghịgaqr , chúqaxa c mừgosd ng côxlaa , côxlaa cónvdr thểftxy
rờevai i khỏomsu i ngưoxeq ờevai i đaswe àtbif n ôxlaa ng màtbif côxlaa vẫhgsk n muốwrdn n thoáyovt t khỏomsu i. ’
Màtbif y rốwrdn t cụgaqr c cũbbmn ng cónvdr thểftxy rờevai i khỏomsu i hắbbmm n.
Lâcrbt m Hi Hi cưoxeq ơyjgs ng quyếygjg t đaswe ứhszr ng dậzjfv y.
Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n cảcfet kinh, chạlacl y nhanh đaswe ếygjg n giơyjgs tay đaswe ỡzwfa nàtbif ng, nàtbif ng khôxlaa ng cựemrc tuyệofej t, chỉnmcn làtbif vẻqeoq mặuvnz t hiệofej n lêgckc n vẻqeoq hờevai hữbbmm ng.
“Hiệofej p nghịgaqr kia còcxmv n cónvdr gìlvgm khôxlaa ng?” Lâcrbt m Hi Hi khàtbif n khàtbif n gian nan hỏomsu i mộnmcn t câcrbt u.
Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n buôxlaa ng tay, cho tớnxkp i khi xáyovt c đaswe ịgaqr nh nàtbif ng khôxlaa ng cónvdr việofej c gìlvgm mớnxkp i từgosd từgosd xoay ngưoxeq ờevai i đaswe i trởrnqc vềirxl chỗygjg cũbbmn , từgosd trong cặuvnz p côxlaa ng văofej n lấjtad y ra mộnmcn t
phầgarc n nữbbmm a.
Chílvgm nh làtbif khi anh xoay ngưoxeq ờevai i trởrnqc lạlacl i trong nháyovt y mắbbmm t đaswe ãqeoq bịgaqr hoảcfet ng sợrdmt , bởrnqc i
vìlvgm nhìlvgm n thấjtad y trong lòcxmv ng bàtbif n tay nàtbif ng đaswe ang nắbbmm m chặuvnz t mộnmcn t mảcfet nh sứhszr sắbbmm c nhọyvqj n, cổzpfj họyvqj ng Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n nghẹrdmt n lạlacl i, vừgosd a đaswe ịgaqr nh đaswe i lêgckc n lấjtad y mảcfet nh vỡzwfa kia ra
khỏomsu i tay nàtbif ng, lạlacl i pháyovt t hiệofej n nàtbif ng đaswe ãqeoq dùoxeq ng mảcfet nh vỡzwfa cắbbmm t ngónvdr n tay mìlvgm nh.
Cắbbmm t rấjtad t sâcrbt u, dưoxeq ờevai ng nhưoxeq trong nháyovt y mắbbmm t máyovt u liềirxl n xôxlaa ng ra.
“Côxlaa ....” Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n ngâcrbt y ngốwrdn c nhìlvgm n thấjtad y nàtbif ng vứhszr t mảcfet nh vỡzwfa sang mộnmcn t bêgckc n, ngónvdr n tay xanh xao đaswe ọyvqj ng mộnmcn t giọyvqj t máyovt u bưoxeq ớnxkp c vềirxl phílvgm a anh.
Ngónvdr n tay nàtbif ng run rẩbbmn y, ởrnqc vịgaqr trílvgm cầgarc n chílvgm nh mìlvgm nh kýwrdn têgckc n in mộnmcn t dấjtad u tay đaswe ầgarc y máyovt u.
“Khôxlaa ng muốwrdn n kýwrdn têgckc n, nhưoxeq vậzjfv y cónvdr thểftxy chứhszr ? ” Nàtbif ng nâcrbt ng mắbbmm t, trong áyovt nh mắbbmm t trong veo tĩnvdr nh lặuvnz ng nhưoxeq nưoxeq ớnxkp c cónvdr mộnmcn t tia kháyovt c lạlacl .
Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n mílvgm m môxlaa i gậzjfv t gậzjfv t đaswe ầgarc u.
Lâcrbt m Hi Hi mang theo ngónvdr n tay còcxmv n vếygjg t máyovt u rờevai i khỏomsu i trang giấjtad y, áyovt nh mắbbmm t
chăofej m chúqaxa nhìlvgm n sang bêgckc n cạlacl nh, chữbbmm kýwrdn củgosd a Tầgarc n Dịgaqr ch Dưoxeq ơyjgs ng cứhszr ng cáyovt p cónvdr lựemrc c
màtbif đaswe ẹrdmt p đaswe ẽcxmv . Chữbbmm kýwrdn kia tiêgckc u sáyovt i màtbif vôxlaa tìlvgm nh, tựemrc a nhưoxeq mộnmcn t mũbbmn i dao lạlacl nh lùoxeq ng màtbif sắbbmm c nhọyvqj n lợrdmt i hạlacl i.
Nàtbif ng muốwrdn n đaswe i, đaswe i rấjtad t xa, rốwrdn t cuộnmcn c nhìlvgm n khôxlaa ng tớnxkp i nơyjgs i chốwrdn n củgosd a hắbbmm n.
Tạlacl m biệofej t... Tầgarc n Dịgaqr ch Dưoxeq ơyjgs ng.
Nàtbif ng đaswe ứhszr ng dậzjfv y đaswe i ra ngoàtbif i, cũbbmn ng khôxlaa ng đaswe ểftxy ýwrdn tớnxkp i Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n còcxmv n ởrnqc bêgckc n trong.
Ngưoxeq ờevai i đaswe àtbif n ôxlaa ng trong phòcxmv ng đaswe ứhszr ng cứhszr ng ngắbbmm c vàtbif i giâcrbt y, hoàtbif n hồxubb n vộnmcn i vàtbif ng hỏomsu i: “Hi Hi, côxlaa đaswe i đaswe âcrbt u?”
“Đhfrf i tớnxkp i nơyjgs i chịgaqr u thu nhậzjfv n tôxlaa i, nơyjgs i tôxlaa i cónvdr thểftxy đaswe i cũbbmn ng khôxlaa ng nhiềirxl u lắbbmm m,
so vớnxkp i hai bàtbif n tay trắbbmm ng còcxmv n tốwrdn t hơyjgs n mộnmcn t chúqaxa t.” Bónvdr ng dáyovt ng nàtbif ng tinh tếygjg
lạlacl i thẳuwct ng thắbbmm n, quậzjfv t cưoxeq ờevai ng khôxlaa ng lộnmcn ra mộnmcn t chúqaxa t yếygjg u ớnxkp t.
Lòcxmv ng Mụgaqr c Thanh Ngôxlaa n êgckc ẩbbmn m đaswe au, thanh âcrbt m rũbbmn xuốwrdn ng, nhẹrdmt giọyvqj ng nónvdr i: “Côxlaa
khôxlaa ng cầgarc n phảcfet i rờevai i đaswe i, Vinson nónvdr i, chỉnmcn cầgarc n côxlaa muốwrdn n, vẫhgsk n cónvdr thểftxy ởrnqc trong
ngôxlaa i nhàtbif nàtbif y, khôxlaa ng ai dáyovt m đaswe uổzpfj i côxlaa đaswe i.”
Lâcrbt m Hi Hi nhẹrdmt nhàtbif ng cưoxeq ờevai i cưoxeq ờevai i.
“Cáyovt m ơyjgs n!” Nàtbif ng châcrbt n thàtbif nh nónvdr i lờevai i cảcfet m tạlacl , mởrnqc cửygjg a xoay ngưoxeq ờevai i, vẻqeoq tưoxeq ơyjgs i
cưoxeq ờevai i mấjtad t đaswe i sựemrc hồxubb n nhiêgckc n vàtbif hi vọyvqj ng; “Chẳuwct ng qua đaswe âcrbt y khôxlaa ng phảcfet i nhàtbif củgosd a
tôxlaa i... Tôxlaa i khôxlaa ng cónvdr nhàtbif .”
Anh khô
“Hi Hi.... Cô
Á
Từ
Nhẹ
Mụ
Khí
Mụ
“Hi Hi....” Mụ
“Mụ
Ngư
Ngó
“Mụ
“Hi Hi!” Sắ
Trá
“Hi Hi, cô
Thanh â
Cả
Chí
Ngư
Ngay mấ
Hắ
Quê
Ngó
“Hi Hi....” Mụ
“Đ
Xin đ
Trê
Cuố
Chí
Mà
Lâ
Mụ
“Hiệ
Mụ
Chí
Cắ
“Cô
Ngó
“Khô
Mụ
Lâ
Nà
Tạ
Nà
Ngư
“Đ
Lò
Lâ
“Cá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.