Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 120 : Không thể thừa nhận đã yêu hắn

    trước sau   
“A…. Côghsbcfcxm cánwrdi gìweij? Lâhzmjm Hi Hi côghsb đliltang làcfcxm cánwrdi gìweij? Côghsbrdopi rõejtccfcxng hiệxbqtn tạuffvi côghsb đliltang ởndli đliltâhzmju, tạuffvi sao côghsb lạuffvi cầnwrdm di đliltrxkzng củcphla Vinson? Côghsbrdopi đlilti, nórdopi mau.”

Mộrxkzt nơxiani khánwrdc tiếktwjng rítfrot gàcfcxo vang lêccnrn, tiếktwjng nórdopi ủcphly khuấxiant màcfcxrabcn nhọecoun phánwrd vỡhtgtcfcxng nhĩweij củcphla nàcfcxng.

Cảndli ngưnoisbmbxi Lâhzmjm Hi Hi run lêccnrn.

Khuôghsbn mặkxddt nhỏcphl nhắuffvn củcphla nàcfcxng nhấxiant thờbmbxi tánwrdi nhợftwot hơxiann mộrxkzt chúvhgst, cuốnwrdi cùqalcng cũmzysng lĩweijnh ngộrxkz đliltưnoisftwoc đliltnwrdi phưnoisơxianng chítfronh làcfcx ….Lily.

Hồktwji lâhzmju khôghsbng thấxiany Lily, cưnois nhiêccnrn côghsbxiany lạuffvi gọecoui đliltiệxbqtn thoạuffvi lạuffvi đliltâhzmjy.

rdop lẽwmxocfcxrdopweij đliltórdop khôghsbng đliltúvhgsng, nghĩweij vậhzmjy Lâhzmjm Hi Hi cầnwrdm lấxiany di đliltrxkzng nhìweijn nhìweijn, chiếktwjc đliltiệxbqtn thoạuffvi màcfcxu xanh dưnoisơxianng đliltuffvt đliltcphl kia, rõejtccfcxng làcfcxcfcxng thưnoisbmbxng xuyêccnrn thấxiany trong xe củcphla Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng, nàcfcxng đliltrxkzt nhiêccnrn tỉhzmjnh ra, khuôghsbn mặkxddt nhỏcphl nhắuffvn càcfcxng thêccnrm tánwrdi nhợftwot, cốnwrdweijnh vùqalcng ra khỏcphli ngưnoisbmbxi đliltàcfcxn ôghsbng bêccnrn cạuffvnh ngồktwji dậhzmjy, Lâhzmjm Hi Hi sợftwo tớmquwi mứtfroc buôghsbng thõejtcng tay, di đliltrxkzng rơxiani xuốnwrdng giưnoisbmbxng.


Trong đliltiệxbqtn thoạuffvi thanh âhzmjm bérabcn nhọecoun vẫquyln rítfrot gàcfcxo, Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng đlilttfrong dậhzmjy, ánwrdnh mắuffvt thâhzmjm thúvhgsy mang theo mộrxkzt tia ấxianm ánwrdp trìweiju mếktwjn dừvdnbng ởndlighsbnwrdi nhỏcphl trong lồktwjng ngựpjklc, hai tay vâhzmjy tạuffvi hai bêccnrn ngưnoisbmbxi nàcfcxng, tao nhãkgkpcfcx cầnwrdm lấxiany di đliltrxkzng bịfwajcfcxng đliltánwrdnh rơxiani.

“Chuyệxbqtn gìweij?” thanh âhzmjm buổgabni sánwrdng củcphla hắuffvn thảndlin nhiêccnrn màcfcx đliltkxddc biệxbqtt córdop từvdnbtfronh.

“Vinson…” Lily vừvdnba nghe đliltưnoisftwoc thanh âhzmjm nàcfcxy liềqalcn hoàcfcxn toàcfcxn sụauedp đliltgabn, che miệxbqtng bắuffvt đliltnwrdu khórdopc, nưnoismquwc mắuffvt nhưnois thếktwjcfcxo cũmzysng ngừvdnbng khôghsbng đliltưnoisftwoc.

Ngẫquylm lạuffvi cũmzysng đliltcphl biếktwjt, lúvhgsc nàcfcxy căkumbn bảndlin khôghsbng phảndlii làcfcx thờbmbxi gian đlilti làcfcxm, vìweij sao bọecoun họecou lạuffvi ởndliqalcng nhau?

Ándlinh mắuffvt Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng thủcphly chung khôghsbng dờbmbxi khỏcphli Lâhzmjm Hi Hi, khuôghsbn mặkxddt nhỏcphl nhắuffvn củcphla nàcfcxng tánwrdi nhợftwot córdopghsb thốnwrdqalcng mờbmbx mịfwajt, đliltnwrdy ngưnoisbmbxi làcfcx dấxianu vếktwjt bịfwajccnru thưnoisơxianng, im lặkxddng nằvhgsm trong lồktwjng ngựpjklc hắuffvn. Ándlinh mắuffvt hắuffvn hiệxbqtn lêccnrn mộrxkzt tia mềqalcm mạuffvi, vuốnwrdt ve tórdopc trêccnrn tránwrdn nàcfcxng, lộrxkz ra vầnwrdng tránwrdn nhu bạuffvch củcphla nàcfcxng, hắuffvn nórdopi mộrxkzt câhzmju vàcfcxo tai nghe: “Làcfcxghsbi.”, lờbmbxi nórdopi vẫquyln thảndlin nhiêccnrn nhưnois trưnoismquwc.

“Vinson, hai ngưnoisbmbxi cùqalcng mộrxkzt chỗrxkz phảndlii khôghsbng? Anh cùqalcng vớmquwi côghsb ta…. Cánwrdc ngưnoisbmbxi phánwrdt sinh quan hệxbqtrdop phảndlii hay khôghsbng? Vinson, em khôghsbng nêccnrn rờbmbxi khỏcphli anh, em khôghsbng nêccnrn dỗrxkzi vớmquwi anh, em quay lạuffvi đliltưnoisftwoc khôghsbng? Em sẽwmxo khôghsbng bao giờbmbx … rờbmbxi khỏcphli anh nữofuca, anh đliltvdnbng khôghsbng cầnwrdn em, van cầnwrdu anh…” Lily bắuffvt đliltnwrdu khórdopc, vạuffvn phầnwrdn đliltau thưnoisơxianng quấxiany nhiễdmedu lòrabcng củcphla nàcfcxng.

Ándlinh mắuffvt Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng trầnwrdm mộrxkzt chúvhgst.

“Khôghsbng córdop việxbqtc quan trọecoung đliltvdnbng làcfcxm phiềqalcn tôghsbi lúvhgsc ngoàcfcxi thờbmbxi gian làcfcxm việxbqtc, đliltiểfwajm nàcfcxy tôghsbi đliltãkgkprdopi rồktwji.” Thanh âhzmjm củcphla hắuffvn rõejtccfcxng đliltuffvm bạuffvc trong veo nhưnoisnoismquwc.

Khiếktwjn cho ngưnoisbmbxi nghe cảndlim thấxiany córdop vẻquyl lạuffvnh nhưnoiskumbng, “Vềqalc chuyệxbqtn củcphla Hi Hi, córdopweij khôghsbng hiểfwaju đliltếktwjn hỏcphli Thanh Ngôghsbn.”

Hắuffvn nórdopi xong liềqalcn cắuffvt đlilttfrot đliltiệxbqtn thoạuffvi, đliltrxkzng tánwrdc vẫquyln tựpjkl nhiêccnrn tao nhãkgkp nhưnois trưnoismquwc.

ghsbnwrdi nhỏcphl trong ngựpjklc hắuffvn nhìweijn thấxiany mỗrxkzi đliltrxkzng tánwrdc nàcfcxy, lòrabcng cảndli kinh nórdopi khôghsbng lêccnrn lờbmbxi.

cfcxng khôghsbng thểfwaj khôghsbng thừvdnba nhậhzmjn, thanh âhzmjm củcphla Lily vừvdnba nórdopi ra khiếktwjn cho lòrabcng nàcfcxng êccnrpqaum đliltau, cũmzysng khôghsbng phảndlii thờbmbxi gian đliltãkgkphzmju gìweij, cưnois nhiêccnrn nàcfcxng liềqalcn dễdmedcfcxng quêccnrn đlilti mốnwrdi quan hệxbqt giữofuca Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng cùqalcng Lily, màcfcx hiệxbqtn giờbmbx, nàcfcxng lạuffvi đliltang nằvhgsm dưnoismquwi thâhzmjn ngưnoisbmbxi đliltàcfcxn ôghsbng nàcfcxy, hơxiani thởndlirdopng ấxianm chậhzmjm rãkgkpi hítfrot ra thởndlicfcxo củcphla hắuffvn nhắuffvc nhởndlicfcxng, khoảndling cánwrdch giữofuca nàcfcxng vàcfcx hắuffvn gầnwrdn biếktwjt bao nhiêccnru.

“… Mấxiany giờbmbx rồktwji?” Suy nghĩweij hồktwji lâhzmju, nàcfcxng cưnois nhiêccnrn khórdop khăkumbn hỏcphli mộrxkzt câhzmju.


“6 giờbmbx.” Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng nhẹckns giọecoung nórdopi, ánwrdnh mắuffvt thâhzmjm thúvhgsy córdop thâhzmjm ýbkzqcfcxng nhìweijn khôghsbng hiểfwaju, cúvhgsi đliltnwrdu hôghsbn lêccnrn khórdope môghsbi củcphla nàcfcxng, thanh âhzmjm dễdmed nghe nórdopi: “Mệxbqtt sao? Córdop muốnwrdn ngủcphl thêccnrm mộrxkzt lánwrdt khôghsbng?”

rdop muốnwrdn ngủcphl thêccnrm mộrxkzt lánwrdt hay khôghsbng?

Mộrxkzt câhzmju nórdopi làcfcxm cho hốnwrdc mắuffvt Lâhzmjm Hi Hi nórdopng lêccnrn, sựpjkl quan tâhzmjm rõejtccfcxng cùqalcng thâhzmjn thiếktwjt nhưnois vậhzmjy, thựpjklc sựpjkl giốnwrdng nhưnois đliltnwrdi thoạuffvi củcphla đliltôghsbi vợftwo chồktwjng yêccnru nhau, nàcfcxng hẳvdnbn làcfcx phảndlii làcfcxm thếktwjcfcxo đliltâhzmjy? Nhắuffvm mắuffvt vùqalci vàcfcxo trong ngựpjklc hắuffvn, nghỉhzmj ngơxiani, hưnoisndling thụauedrabcng ôghsbm cùqalcng cánwrdi nhìweijn chăkumbm chúvhgs củcphla hắuffvn, chẳvdnbng qua nhưnoiscfcx đliltang ngầnwrdm làcfcxm nũmzysng vớmquwi hắuffvn, vôghsb luậhzmjn nàcfcxng chưnoisa nórdopi gìweij, bọecoun họecou đliltqalcu khôghsbng cầnwrdn.

Nụauedghsbn củcphla hắuffvn vẫquyln còrabcn ởndliccnrn môghsbi, mang theo hơxiani ấxianm, truyềqalcn đliltếktwjn nơxiani mẫquyln cảndlim têccnr dạuffvi. Lâhzmjm Hi Hi dựpjkla vàcfcxo bờbmbx vai củcphla hắuffvn, hítfrot sâhzmju mộrxkzt hơxiani, hồktwji lâhzmju mớmquwi nghe đliltưnoisftwoc thanh âhzmjm mơxian hồktwj củcphla chítfronh mìweijnh: “Em khôghsbng mệxbqtt… Em muốnwrdn dậhzmjy.”

cfcxn tay nhu bạuffvch nhỏcphl nhắuffvn vịfwajn lêccnrn vai hắuffvn, ítfrot nhiềqalcu khơxiani màcfcxo dụauedc vọecoung củcphla Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng.

Nhớmquw tớmquwi tốnwrdi hôghsbm qua nàcfcxng ởndli trong mộrxkzng bịfwaj hắuffvn giữofuc lấxiany, mệxbqtt đliltếktwjn mứtfroc nơxiani mềqalcm mạuffvi tậhzmjn cùqalcng củcphla cơxian thểfwaj đliltang còrabcn co rúvhgst nhanh, nhítfrou mi tiếktwjp nhậhzmjn hắuffvn ra vàcfcxo, khoánwrdi cảndlim nhanh nhưnois vậhzmjy đliltãkgkp bao phủcphl cảndli đliltnwrdu órdopc….

Nụauedghsbn củcphla hắuffvn mạuffvnh thêccnrm mộrxkzt chúvhgst, ôghsbm chặkxddt vòrabcng eo củcphla nàcfcxng.

“Dịfwajch Dưnoisơxianng.” Lâhzmjm Hi Hi nhịfwajn khôghsbng đliltưnoisftwoc kêccnru lêccnrn mộrxkzt tiếktwjng, córdop chúvhgst thốnwrdng khổgabncfcx nhắuffvm mắuffvt lạuffvi.

“Lúvhgsc màcfcx phụaued nữofuc tứtfroc giậhzmjn đliltqalcu giốnwrdng nhưnois em bâhzmjy giờbmbx sao?” Thanh âhzmjm củcphla hắuffvn đliltãkgkp khôghsbi phụauedc thanh tỉhzmjnh, ánwrdnh mắuffvt thâhzmjm thúvhgsy córdop mộrxkzt tia dòrabcrabct, ngồktwji thẳvdnbng ngưnoisbmbxi, dừvdnbng ởndlicfcxng.

hzmjm Hi Hi khôghsbng rõejtc ýbkzqccnrn cũmzysng ngồktwji dậhzmjy, cốnwrd gắuffvng che phủcphl thâhzmjn thểfwaj nhỏcphl xinh, ánwrdnh mắuffvt trong veo nhìweijn hắuffvn.

nwrdi loạuffvi cảndlim giánwrdc đliltau đliltmquwn trong lòrabcng nàcfcxy, làcfcx tứtfroc giậhzmjn sao?

cfcxng khôghsbng hiểfwaju.

Nhưnoisng màcfcxrdop đliltiềqalcu nàcfcxng rấxiant rõejtccfcxng, mốnwrdi quan hệxbqt củcphla bọecoun họecouvhgsc nàcfcxy cũmzysng chỉhzmjcfcx hiệxbqtp nghịfwajcfcx thôghsbi, qua đliltoạuffvn thờbmbxi gian nàcfcxy bấxiant kỳtaxl quan hệxbqtweijmzysng khôghsbng córdop, hắuffvn cũmzysng đliltcphl thỏcphla mãkgkpn, nhưnoisng chỉhzmjrdop loạuffvi chăkumbm sórdopc nàcfcxy làcfcxm cho nàcfcxng hiểfwaju lầnwrdm hắuffvn cũmzysng nhưnoiscfcxng đliltãkgkpxiani vàcfcxo tay giặkxddc, mỗrxkzi mộrxkzt ánwrdnh mắuffvt, mộrxkzt đliltrxkzng tánwrdc, nàcfcxng tưnoisndling hắuffvn làcfcx đliltang yêccnru, chẳvdnbng qua làcfcx ngâhzmjy ngốnwrdc màcfcx tỉhzmjnh mộrxkzng, hếktwjt thảndliy córdop phảndlii đliltqalcu khôghsbng tồktwjn tạuffvi hay khôghsbng?


cfcxng nhẹckns nhàcfcxng lắuffvc đliltnwrdu, cốnwrd gắuffvng khôghsbng cho phérabcp chítfronh mìweijnh lùqalci bưnoismquwc, ôghsbn nhu nórdopi: “Em khôghsbng córdop ýbkzq kia.”

Con mắuffvt thâhzmjm thúvhgsy củcphla Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng đliltãkgkp sớmquwm bắuffvt giữofuc đliltưnoisftwoc sựpjkl giảndli bộrxkz kiêccnrn cưnoisbmbxng củcphla nàcfcxng, thảndlin nhiêccnrn nhìweijn xuốnwrdng nàcfcxng, cúvhgsi đliltnwrdu hôghsbn thậhzmjt mạuffvnh lêccnrn cánwrdnh môghsbi củcphla nàcfcxng, nàcfcxng bấxiant ngờbmbx khôghsbng kịfwajp phòrabcng bịfwaj, hôghsb hấxianp đliltqalcu trởndliccnrn đlilttfrot quãkgkpng, nụauedghsbn củcphla hắuffvn lạuffvi mạuffvnh bạuffvo cùqalcng đliltccnrn cuồktwjng nhưnois vậhzmjy, sắuffvp đliltem nàcfcxng hoàcfcxn toàcfcxn phánwrd hủcphly mấxiant.

“….” Nàcfcxng buồktwjn bựpjklc ngâhzmjm ra tiếktwjng, cảndlim giánwrdc ra giưnoisbmbxng trong tay bịfwaj ngăkumbn lạuffvi, bịfwajcfcxn tay to lớmquwn củcphla hắuffvn bao trùqalcm, nàcfcxng mộrxkzt lầnwrdn nữofuca ởndli trong lồktwjng ngựpjklc hắuffvn.

“Khôghsbng mệxbqtt thìweijcfcxm lạuffvi lầnwrdn nữofuca, em cũmzysng muốnwrdn màcfcx, đliltúvhgsng khôghsbng?” Tiếktwjng nórdopi trầnwrdm thấxianp củcphla Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng ánwrdp sánwrdt bêccnrn tai nàcfcxng, bàcfcxn tay tánwrdch hai châhzmjn củcphla nàcfcxng ra, chạuffvm vàcfcxo nơxiani hoa viêccnrn mẫquyln cảndlim cùqalcng mềqalcm mạuffvi nhấxiant củcphla nàcfcxng, hơxiani hơxiani dùqalcng lựpjklc chếktwj trụaued eo nhỏcphl củcphla nàcfcxng.

“Khôghsbng!” Nàcfcxng sợftwo tớmquwi mứtfroc hérabct lêccnrn, cầnwrdn cổgabn ngửaueda vềqalc phítfroa sau, lạuffvi khôghsbng thoánwrdt khỏcphli lựpjklc đliltuffvo nórdopng rựpjklc hung mãkgkpnh củcphla hắuffvn, rưnoisng rưnoisng nórdopi, “Khôghsbng cầnwrdn….đliltvdnbng màcfcx…”

cfcxng mệxbqtt mỏcphli quánwrd, cũmzysng córdop chúvhgst đliltau, theo bảndlin năkumbng màcfcxcfcxi xítfroch. Chẳvdnbng qua làcfcx tay hắuffvn đliltang du ngoạuffvn lêccnrn nhữofucng đliltiểfwajm nhạuffvy cảndlim trêccnrn cơxian thểfwajcfcxng, gánwrdy tràcfcxn đliltnwrdy hơxiani thởndlirdopng bỏcphlng đliltếktwjn têccnr dạuffvi, nàcfcxng khôghsbng muốnwrdn đliltrxkzng tìweijnh, chẳvdnbng qua làcfcx thâhzmjn thểfwaj đliltãkgkp phảndlin bộrxkzi nàcfcxng, nhữofucng khiêccnru khítfroch thàcfcxnh thạuffvo củcphla hắuffvn vĩweijnh viễdmedn đliltqalcu córdopnwrdc dụauedng đliltnwrdi vớmquwi nàcfcxng.

“Đvblbvdnbng màcfcx...... A......” Nàcfcxng ngâhzmjn lêccnrn, vôghsb lựpjklc màcfcx chốnwrdng cựpjkl, cảndlim giánwrdc đliltưnoisftwoc thứtfrordopng bỏcphlng kia đliltãkgkp muốnwrdn đliltâhzmjm tiếktwjn vàcfcxo. Nàcfcxng khôghsbng biếktwjt, khánwrdng cựpjkl củcphla mìweijnh, đliltếktwjn tộrxkzt cùqalcng làcfcx khánwrdng cựpjkl hắuffvn giữofuc lấxiany, hay vẫquyln làcfcx khôghsbng muốnwrdn bảndlin thâhzmjn mìweijnh bịfwajxiani vàcfcxo tay giặkxddc.

“Yêccnru anh rồktwji sao?” Tiếktwjng nórdopi trầnwrdm thấxianp lộrxkz ra từvdnbtfronh nồktwjng đlilthzmjm, nhưnoiscfcx mộrxkzng ảndlio ma quỷdmed bao trùqalcm ýbkzq thứtfroc củcphla nàcfcxng. Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng chăkumbm chúvhgs quan sánwrdt côghsbnwrdi nhỏcphl ýbkzq thứtfroc mơxiancfcxng đliltang bịfwaj hắuffvn khôghsbng ngừvdnbng giữofuc lấxiany, dụaued dỗrxkzcfcxng, nhẹckns giọecoung hỏcphli.

hzmjm Hi Hi run rẩpqauy nhưnois bịfwaj đliltiệxbqtn giậhzmjt, mộrxkzt cánwrdi chớmquwp mắuffvt sau đliltãkgkp thanh tỉhzmjnh, ra sứtfroc lắuffvc đliltnwrdu: “Khôghsbng phảndlii...... Tôghsbi khôghsbng córdop!”

Khórdope môghsbi Tầnwrdn Dịfwajch Dưnoisơxianng gợftwoi lêccnrn mộrxkzt nụauednoisbmbxi, cúvhgsi ngưnoisbmbxi càcfcxng tiếktwjn vàcfcxo sâhzmju hơxiann, cảndlim thấxiany thâhzmjn thểfwaj non mềqalcm củcphla nàcfcxng mang đliltếktwjn cho hắuffvn khoánwrdi cảndlim chưnoisa bao giờbmbxrdop, thanh âhzmjm lãkgkpnh đliltuffvm nórdopi: “Khôghsbng thưnoisơxianng sẽwmxo khôghsbng cảndlim thấxiany vui thítfroch…. Em córdop biếktwjt em rấxiant khôghsbng ngoan khôghsbng? Hi Hi, ởndli trong lồktwjng ngựpjklc anh, nórdopi dốnwrdi anh, anh cũmzysng chỉhzmjrdop thểfwajqalcng thâhzmjn thểfwaj đliltfwaj trừvdnbng phạuffvt em… Vừvdnba khérabco em luôghsbn làcfcxm cho anh cảndlim thấxiany ăkumbn khôghsbng đliltcphl….”

Hắuffvn nórdopi làcfcxcfcxm, khôghsbng chúvhgst kiêccnrng nểfwajweij, mộrxkzt chúvhgst mộrxkzt chúvhgst lạuffvi gia tăkumbng lựpjklc đliltuffvo khiếktwjn cho nàcfcxng ngửaueda đliltnwrdu ngâhzmjm nga, sắuffvp khôghsbng chịfwaju đliltưnoisftwoc nữofuca.

nwrdng sớmquwm, trong phòrabcng ngủcphl củcphla khu nhàcfcx trọecou cao cấxianp, ngưnoisbmbxi đliltàcfcxn ôghsbng tuấxiann lãkgkpng bứtfroc ngưnoisbmbxi khốnwrdng chếktwjghsbnwrdi nhỏcphlxiancfcxng dưnoismquwi thâhzmjn, hung ánwrdc màcfcx giữofuc lấxiany nàcfcxng, biểfwaju tìweijnh trêccnrn mặkxddt vừvdnba phứtfroc tạuffvp lạuffvi ôghsbn nhu, ởndliccnrn tai nàcfcxng mềqalcm nhẹckns khuyêccnrn giảndlii vàcfcx an ủcphli gìweij đliltórdop, chan chứtfroa yêccnru thưnoisơxianng.

“Yêccnru lâhzmju mộrxkzt chúvhgst….” Ởujax thờbmbxi khắuffvc cuốnwrdi cùqalcng kia, hắuffvn hôghsbn lêccnrn cánwrdnh môghsbi củcphla nàcfcxng, thanh âhzmjm vỡhtgt vụauedn córdop chứtfroa đliltpjklng bítfro mậhzmjt sâhzmju kítfron nhấxiant trong đliltánwrdy lòrabcng, “Đvblbvdnbng hậhzmjn anh…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.