Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 921 :

    trước sau   
Áeuyenh mắdzpqt Hạyelr An Ninh bỗgzugng ngẩqgcgn ngơzyrj, trờcswyi sinh mộtncyt đeuxcôeebfi, 4 chữawwlnwlxy dưrdgpcswyng nhưrdgp xa vờcswyi quáujkx.

“Mẹyelr, mẹyelr đeuxcakgqng hỏhbrii tạyelri sao mànwlx bọycben con chia tay nữawwla cóyenr đeuxcưrdgpkzahc khôeebfng? Tóyenrm lạyelri lànwlx bọycben con cóyenrcftg do củxtoca mìakgqnh, chia tay thìakgqjncbng chia tay rồrjmni, con muốxteen đeuxcưrdgpa mẹyelr rờcswyi khỏhbrii nơzyrji nànwlxy đeuxci tớpmlsi sinh sốxteeng ởwzwe chỗgzug kháujkxc, chúzyrjng ta bắdzpqt đeuxcwzweu lạyelri từakgq đeuxcwzweu.”

Hạyelr Thụaeicc Hoa nhìakgqn con gáujkxi chằtpbvm chằtpbvm, tứjcxrc đeuxcếcbcan nỗgzugi khôeebfng biếcbcat nóyenri gìakgq.

Hạyelr An Ninh ărsjan sáujkxng xong rồrjmni đeuxci ra ngoànwlxi, côeebf đeuxci tớpmlsi chỗgzug gầwzwen đeuxcóyenr gửwloii chuyểmeacn pháujkxt nhanh nhữawwlng móyenrn quànwlxnwlx Cung Vũjncb Trạyelrch đeuxcãhmla tặqjdsng côeebfrsjang mộtncyt bứjcxrc thưrdgp viếcbcat côeebfeebfrsjang cảvuszm kílpsoch anh vànwlx kếcbca hoạyelrch trảvusz 200 vạyelrn kia, tóyenrm lạyelri côeebflpsonh toáujkxn rõcaavnwlxng mọycbei cáujkxi giữawwla mìakgqnh vànwlx anh.

Khi Hạyelr An Ninh đeuxci vềiqsh nhànwlx thìakgq nhìakgqn thấjncby mộtncyt chiếcbcac xe sang đeuxcang đeuxcgzugwzweyenr, côeebf liềiqshn ngẩqgcgn ra, khu côeebfwzwe vốxteen dĩpmls chẳlpsong cóyenr ai đeuxci đeuxcưrdgpkzahc chiếcbcac xe đeuxcáujkxng giáujkxnwlxng chụaeicc triệvuszu đeuxcóyenr, côeebf thầwzwem nghĩpmls lẽeebfnwlxo lànwlx Cung Vũjncb Trạyelrch sao?

Đeebfúzyrjng lúzyrjc đeuxcóyenryenr mộtncyt ngưrdgpcswyi bưrdgppmlsc từakgq ghếcbcaujkxi xuốxteeng, côeebf nhậrsjan ra đeuxcóyenrnwlxnwlxpmlsnh quảvuszn gia củxtoca Cung Vũjncb Trạyelrch, ôeebfng cũjncbng nhìakgqn thấjncby Hạyelr An Ninh.




Hạyelr An Ninh cứjcxrng đeuxcwzweu bưrdgppmlsc vềiqsh phílpsoa ôeebfng, lễvojb phéiqshp gọycbei: “Chúzyrjnwlx! Sao chúzyrj lạyelri tớpmlsi đeuxcâzsdly?”

“Hạyelr tiểmeacu thưrdgp, tôeebfi mạyelro muộtncyi tớpmlsi tìakgqm côeebfnwlxakgq chuyệvuszn giữawwla côeebfnwlx hiếcbcau gia, hai ngưrdgpcswyi đeuxcãhmla xảvuszy ra chuyệvuszn gìakgq vậrsjay?” Hànwlxpmlsnh bìakgqnh tĩpmlsnh hỏhbrii.

“Chúzyrjng cháujkxu... chúzyrjng cháujkxu chia tay rồrjmni ạyelr.” Hạyelr An Ninh khôeebfng dáujkxm nhìakgqn thẳlpsong vànwlxo đeuxcôeebfi mắdzpqt sắdzpqc béiqshn củxtoca Hànwlxpmlsnh đeuxcang nhìakgqn côeebf.

nwlxpmlsnh chau mànwlxu nóyenri: “Lànwlxeebf chia tay trưrdgppmlsc sao?”

“Đeebfúzyrjng vậrsjay!” Hạyelr An Ninh gậrsjat gậrsjat đeuxcwzweu.

“Lẽeebfnwlxo do thiếcbcau gia củxtoca chúzyrjng tôeebfi cóyenr chỗgzugnwlxo chưrdgpa tốxteet sao?”

“Khôeebfng phảvuszi... anh ấjncby rấjncbt tốxteet, lànwlx lỗgzugi củxtoca cháujkxu.” Hạyelr An Ninh khôeebfng tànwlxi nànwlxo đeuxcjcxrng trưrdgppmlsc mặqjdst Hànwlxpmlsnh nóyenri dốxteei đeuxcưrdgpkzahc.

“Nếcbcau thiếcbcau gia nhànwlx chúzyrjng tôeebfi tốxteet nhưrdgp vậrsjay thìakgq tạyelri sao côeebf lạyelri bỏhbri cậrsjau ấjncby? Tốxteei qua cậrsjau ấjncby uốxteeng rưrdgpkzahu cảvusz đeuxcêzsdlm, say ngủxtocwzweeebf pha tớpmlsi bâzsdly giờcswy vẫwloin chưrdgpa tỉjnwsnh lạyelri, buổzsdli sáujkxng tôeebfi khi tôeebfi tớpmlsi cậrsjau ấjncby luôeebfn miệvuszng gọycbei têzsdln côeebf, xin côeebf đeuxcakgqng bỏhbri cậrsjau ấjncby.”

Áeuyenh mắdzpqt Hạyelr An Ninh hiệvuszn lêzsdln vẻzsdlrsjang thẳlpsong, côeebfeebfrsjang muốxteen hỏhbrii thărsjam Hànwlxpmlsnh vềiqsh Cung Vũjncb Trạyelrch, muốxteen đeuxcjcxrng đeuxctpbvng sau quan tâzsdlm anh nhưrdgpng côeebf đeuxcãhmlaiqshn đeuxcưrdgpkzahc sựclejzyrjc đeuxctncyng nànwlxy xuốxteeng, côeebf cụaeicp mắdzpqt nóyenri: “Chúzyrjnwlx, xin chúzyrjhmlay khuyêzsdln bảvuszo thiếcbcau gia, chuyệvuszn tìakgqnh cảvuszm lànwlx khôeebfng thểmeac miễvojbn cưrdgpujkxng.”

“Nóyenri nhưrdgp vậrsjay lànwlx trong lòmdvnng Hạyelr tiểmeacu thưrdgp đeuxcãhmlayenr ngưrdgpcswyi kháujkxc rồrjmni phảvuszi khôeebfng?” Hànwlxpmlsnh hiểmeacu ngay.

Hạyelr An Ninh dốxteei lòmdvnng gậrsjat gậrsjat đeuxcwzweu: “Đeebfúzyrjng vậrsjay, bạyelrn trai cũjncbjncbng lànwlx mốxteei tìakgqnh đeuxcwzweu củxtoca cháujkxu quay lạyelri rồrjmni, cháujkxu muốxteen ởwzwezsdln anh ấjncby.”

nwlxpmlsnh khôeebfng rõcaav lắdzpqm vềiqshzsdlm tưrdgp phụaeic nữawwl nhưrdgpng ôeebfng thậrsjat sựclejyenr chúzyrjt khâzsdlm phụaeicc Hạyelr An Ninh, bấjncbt luậrsjan bạyelrn trai đeuxcwzweu củxtoca côeebf tốxteet thếcbcanwlxo thìakgq ôeebfng cũjncbng tin chắdzpqc rằtpbvng khôeebfng thểmeac so sáujkxnh đeuxcưrdgpkzahc vớpmlsi thiếcbcau gia, vậrsjay nhưrdgpng côeebf lạyelri cóyenr thểmeac từakgq bỏhbri thâzsdln thếcbcanwlxo môeebfn củxtoca thiếcbcau gia, đeuxcâzsdly quảvusznwlxjncbng khílpsonwlx nhữawwlng côeebfujkxi ham giànwlxu khôeebfng thểmeacyenr đeuxcưrdgpkzahc.

eebf phảvuszi biếcbcat rằtpbvng ởwzwezsdln cạyelrnh thiếcbcau giáujkx thìakgq vinh hoa phúzyrj quýcftg ngànwlxy sau cóyenr dễvojb nhưrdgp trởwzwenwlxn tay.




“Đeebfưrdgpkzahc, nếcbcau Hạyelr tiểmeacu thưrdgp đeuxcãhmlayenr con đeuxcưrdgpcswyng riêzsdlng củxtoca mìakgqnh thìakgqeebfi hy vọycbeng từakgq nay vềiqsh sau côeebf đeuxcakgqng quấjncby rầwzwey thiếcbcau gia nữawwla.” Hànwlxpmlsnh nghiêzsdlm túzyrjc nóyenri.

Tim Hạyelr An Ninh nghẹyelrt lạyelri, côeebfeebfrsjang chua xóyenrt, côeebf biếcbcat bảvuszn thâzsdln chẳlpsong còmdvnn tưrdgpujkxch quấjncby rầwzwey thiếcbcau gia nữawwla rồrjmni.

“Cháujkxu sẽeebfnwlxm nhưrdgp vậrsjay!” Hạyelr An Ninh néiqshn đeuxcau thưrdgpơzyrjng trảvusz lờcswyi Hànwlxpmlsnh.

nwlxpmlsnh liếcbcac nhìakgqn côeebf mộtncyt cáujkxi rồrjmni quay vềiqsh xe láujkxi đeuxci.

Hạyelr An Ninh lặqjdsng ngưrdgpcswyi tạyelri chỗgzug khôeebfng đeuxctncyng đeuxcrsjay, từakgq kỳbeuh nghĩpmlsjcqn đeuxcếcbcan giờcswy mớpmlsi hai tháujkxng ngắdzpqn ngủxtoci mànwlxrdgpcswyng nhưrdgpeebf đeuxcãhmla trảvuszi qua mộtncyt kiếcbcap ngưrdgpcswyi, ngọycbet bùrsjai đeuxcdzpqng cay côeebf đeuxciqshu nếcbcam qua.

Hạyelr An Ninh gọycbei tớpmlsi trưrdgpcswyng họycbec xin thôeebfi họycbec, phílpsoa trưrdgpcswyng họycbec đeuxcãhmla ra quyếcbcat đeuxcjijrnh, bảvuszo côeebf chờcswy thôeebfng báujkxo.

Hạyelr Thụaeicc Hoa tứjcxrc đeuxcếcbcan mứjcxrc sinh bệvusznh, từakgq sau khi biếcbcat chuyệvuszn bànwlx đeuxcếcbcan bữawwla sáujkxng cũjncbng khôeebfng ărsjan, lúzyrjc nànwlxy tứjcxrc giậrsjan nằtpbvm trêzsdln giưrdgpcswyng, dưrdgpcswyng nhưrdgpjncbng khôeebfng đeuxcưrdgpkzahc khoẻzsdl.

nwlxnwlxng nghĩpmlsnwlxng bựclejc, lẽeebfnwlxo lànwlx do Cung Vũjncb Trạyelrch lànwlxm tổzsdln thưrdgpơzyrjng con gáujkxi bànwlx sao? Hay lànwlx cậrsjau ta thậrsjat sựclej chêzsdl bai con béiqsh? Hạyelr Thụaeicc Hoa cũjncbng lànwlx ngưrdgpcswyi nháujkxt gan, bịjijr gia thếcbca nhànwlx Cung Vũjncb Trạyelrch áujkxp xuốxteeng nêzsdln cũjncbng chẳlpsong dáujkxm lànwlxm bừakgqa.

Nếcbcau ngưrdgpcswyi bìakgqnh thưrdgpcswyng dáujkxm bỏhbrizyrji con gáujkxi bànwlx thìakgqnwlx nhấjncbt đeuxcjijrnh sẽeebf nhưrdgp mộtncyt mụaeic đeuxcànwlxn bànwlx đeuxcanh đeuxcáujkx chạyelry tớpmlsi mắdzpqng cậrsjau ta nhưrdgpng bànwlx thậrsjat khôeebfng dáujkxm gâzsdly sựclej vớpmlsi ngưrdgpcswyi nhànwlx họycbe Cung.

akgq vậrsjay mànwlxnwlx chỉjnwsyenr thểmeac hậrsjam hựclejc trong lòmdvnng nghĩpmlsujkxch đeuxcmeac con gáujkxi quay lạyelri vớpmlsi Cung Vũjncb Trạyelrch.

klhb trong biệvuszt thựclej, di chứjcxrng sau cảvusz đeuxcêzsdlm say tuýcftg luýcftg đeuxcãhmla xuấjncbt hiệvuszn trêzsdln ngưrdgpcswyi Cung Vũjncb Trạyelrch, anh ôeebfm đeuxcwzweu cảvuszm giáujkxc đeuxcau đeuxcpmlsn khôeebfng chịjijru nổzsdli, anh vôeebfrsjang cháujkxn ghéiqsht bảvuszn thâzsdln lúzyrjc nànwlxy.

Nhưrdgpng đeuxcwzweu anh cóyenr đeuxcau đeuxcếcbcan mứjcxrc nànwlxo đeuxci nữawwla thìakgqakgqnh bóyenrng Hạyelr An Ninh vẫwloin lànwlx thứjcxr đeuxcwzweu tiêzsdln xuấjncbt hiệvuszn, cảvusz nụaeicrdgpcswyi củxtoca côeebf nữawwla, Cung Vũjncb Trạyelrch thởwzwe hổzsdln hểmeacn, anh vôeebfrsjang hy vọycbeng chuyệvuszn tốxteei qua chỉjnwsnwlx mộtncyt giấjncbc mộtncyng.

Mộtncyng tỉjnwsnh rồrjmni anh vẫwloin cóyenr thểmeac nhấjncbc đeuxciệvuszn thoạyelri gọycbei cho Hạyelr An Ninh, nghe giọycbeng nóyenri ngọycbet ngànwlxo trong trẻzsdlo củxtoca côeebf, hẹyelrn côeebfrsjang đeuxci ărsjan cơzyrjm, cùrsjang đeuxci hẹyelrn hòmdvn.




Nhưrdgpng mọycbei thứjcxr tốxteei qua vôeebfrsjang châzsdln thậrsjat nhắdzpqc anh rằtpbvng mọycbei chuyệvuszn đeuxciqshu lànwlx thậrsjat, khôeebfng phảvuszi mơzyrj.

Cung Vũjncb Trạyelrch đeuxcjijrnh đeuxcjcxrng lêzsdln thìakgq cảvusz ngưrdgpcswyi anh chao đeuxcvuszo, anh vịjijrn vànwlxo bànwlxn lànwlxm chai rưrdgpkzahu rỗgzugng đeuxczsdl xuốxteeng, khiếcbcan vệvuszpmls phílpsoa dưrdgppmlsi lậrsjap tứjcxrc xôeebfng lêzsdln, họycbe nhìakgqn thấjncby Cung Vũjncb Trạyelrch vừakgqa lảvuszo đeuxcvuszo cởwzwei cúzyrjc áujkxo sơzyrjmi vừakgqa bưrdgppmlsc vềiqsh phílpsoa phòmdvnng tắdzpqm.

“Thiếcbcau gia, cậrsjau khôeebfng sao chứjcxr!”

“Tôeebfi khôeebfng sao! Ra ngoànwlxi hếcbcat đeuxci!” Cung Vũjncb Trạyelrch xua xua tay, anh chỉjnws muốxteen yêzsdln tĩpmlsnh mộtncyt mìakgqh.

Vệvuszpmls khôeebfng đeuxci mànwlx đeuxcjcxrng ởwzwe ngoànwlxi cửwloia.

Cung Vũjncb Trạyelrch vặqjdsn nưrdgppmlsc xảvusz từakgq trêzsdln đeuxcwzweu xuốxteeng, nưrdgppmlsc lạyelrnh vànwlxo đeuxcwzweu thu lạyelrnh thấjncbu xưrdgpơzyrjng nhưrdgpng anh chẳlpsong hềiqshyenr ýcftg đeuxcjijrnh chuyểmeacn sang nưrdgppmlsc nóyenrng, cứjcxr đeuxcmeacmdvnng nưrdgppmlsc lạyelrnh xốxteei thẳlpsong vànwlxo đeuxcwzweu anh vốxteen dĩpmls đeuxcãhmla đeuxcau buốxteet.

Đeebfâzsdly lànwlx tựclej ngưrdgpkzahc.

Cung Vũjncb Trạyelrch tắdzpqm xong đeuxcwzweu óyenrc cảvuszm thấjncby tỉjnwsnh táujkxo hơzyrjn nhiềiqshu nhưrdgpng thâzsdln xáujkxc anh cànwlxng lúzyrjc cànwlxng thấjncby nặqjdsng nềiqsh, anh khoáujkxc chiếcbcac áujkxo choànwlxng đeuxci ra, Hànwlxpmlsnh đeuxcãhmla ngồrjmni trêzsdln sôeebf pha chờcswy anh.

“Chúzyrjnwlx, sao chúzyrj lạyelri tớpmlsi đeuxcâzsdly?” Cũjncbng vũjncb Trạyelrch quay sang nhìakgqn ôeebfng.

“Tôeebfi tớpmlsi tìakgqm Hạyelr tiểmeacu thưrdgpnwlxjncbng hiểmeacu rõcaavakgqnh hìakgqnh rồrjmni, thiếcbcau gia ànwlx, cậrsjau đeuxcakgqng quáujkx đeuxcau lòmdvnng, đeuxcâzsdly lànwlx con đeuxcưrdgpcswyng mànwlx mộtncyt ngưrdgpcswyi đeuxcànwlxn ôeebfng phảvuszi đeuxci đeuxcmeac trưrdgpwzweng thànwlxnh, cậrsjau đeuxcakgqng quáujkx coi trọycbeng.”

“Côeebfjncby nóyenri sao?” Cung Vũjncb Trạyelrch ôeebfm đeuxcwzweu, hànwlxng mi dànwlxi che lấjncbp sựclej thấjncbt vọycbeng trong lòmdvnng.

“Côeebfjncby nóyenri thílpsoch mốxteei tìakgqnh đeuxcwzweu củxtoca mìakgqnh, quyếcbcat đeuxcjijrnh từakgq bỏhbriakgqnh cảvuszm giữawwla hai ngưrdgpcswyi, tôeebfi nghĩpmls cậrsjau nêzsdln tôeebfn trọycbeng quyếcbcat đeuxcjijrnh củxtoca côeebfjncby.”

“Vậrsjay tìakgqnh cảvuszm củxtoca hai chúzyrjng tôeebfi thìakgq sao? Sao côeebf ta nóyenri từakgq bỏhbrinwlx từakgq bỏhbri luôeebfn đeuxcưrdgpkzahc? Sao côeebf ta cóyenr thểmeac tuỳbeuh tiệvuszn trêzsdlu đeuxcùrsjaa tìakgqnh cảvuszm củxtoca tôeebfi chứjcxr?” Áeuyenh mắdzpqt Cung Vũjncb Trạyelrch loéiqshzsdln nỗgzugi thốxteeng khổzsdl, tay bóyenrp chặqjdst lạyelri thànwlxnh nắdzpqm đeuxcjncbm.

nwlxpmlsnh bấjncbt lựclejc nhìakgqn anh, rõcaavnwlxng thiếcbcau gia đeuxcãhmlazyrjn quáujkxzsdlu vànwlxo mốxteei tìakgqnh nànwlxy, còmdvnn cáujkxch lànwlxm củxtoca Hạyelr An Ninh đeuxcãhmlanwlxm tổzsdln thưrdgpơzyrjng cậrsjau triệvuszt đeuxcmeac.

“Thiếcbcau gia, vậrsjay cậrsjau đeuxcjijrnh lànwlxm thếcbcanwlxo?” Hànwlxpmlsnh muốxteen hiểmeacu rõcaav ýcftg củxtoca anh. [Thêzsdlm "Gáujkxc Sáujkxch" khi tìakgqm truyệvuszn trêzsdln google đeuxcmeac đeuxcycbec bảvuszn ílpsot lỗgzugi chílpsonh tảvuszzyrjn bạyelrn nhéiqsh <3]

Cung Vũjncb Trạyelrch khẽeebf ngưrdgppmlsc đeuxcwzweu lêzsdln: “Tôeebfi khôeebfng biếcbcat... tôeebfi hy vọycbeng còmdvnn cóyenr thểmeaclpsou kéiqsho đeuxcưrdgpkzahc côeebfjncby, chúzyrjnwlx... cháujkxu thậrsjat sựclej rấjncbt yêzsdlu côeebfjncby.”

Đeebfâzsdly lànwlxzsdlu nóyenri vôeebfrsjang thậrsjat lòmdvnng củxtoca Cung Vũjncb Trạyelrch, Hànwlxpmlsnh nhìakgqn cậrsjau mànwlxjncbng thấjncby thưrdgpơzyrjng xóyenrt: “Tôeebfi sẽeebf khôeebfng ngărsjan cảvuszn cậrsjau, nhưrdgpng nếcbcau Hạyelr tiểmeacu thưrdgp đeuxcãhmlayenr lựcleja chọycben thìakgq cậrsjau cũjncbng khôeebfng cầwzwen phảvuszi quáujkx cốxtee chấjncbp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.