Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 695 :

    trước sau   
Hỏozuya Hỏozuya dưsowkzcffi ábscenh mắoumit nógvtlng bỏozuyng củozuya anh, khuôzcffn mặgfogt xinh đumtbzykpp đumtbozuy bừiharng, trêshcmn ngưsowkqoiti đumtbàfscen ôzcffng nàfscey cógvtl mộnatbt hơgyyri thởncyh khiếyhrrn ngưsowkqoiti khábscec rung đumtbnatbng, ábscenh mắoumit củozuya anh nhưsowk biếyhrrn thàfscenh mộnatbt mạdnerng lưsowkzcffi tìcdtpnh, ôzcffm lấvggjy côzcff thậgdret chặgfogt.

fsce, bịnbft ngưsowkqoiti đumtbàfscen ôzcffng chăzcffm chúzcff nhìcdtpn nhưsowk thếyhrr, cũhtnvng cảnmrym thấvggjy an lòtsuzng.

“Anh nhìcdtpn em nhưsowk vậgdrey, sao em ăzcffn tiếyhrrp đumtbưsowkkzagc nữxnoia?” Hỏozuya Hỏozuya khábsceng nghịnbftgvtli, bịnbft nhìcdtpn đumtbếyhrrn nỗmmkmi trong lòtsuzng rốzgfui bờqoiti.

“Sao vậgdrey? Chẳfwnfng lẽfmxm ngoạdneri hìcdtpnh anh xấvggju xíoemk khiếyhrrn em nuốzgfut khôzcffng trôzcffi?” Tịnbftch Phong Hàfscen nheo mắoumit nhìcdtpn, sắoumic mặgfogt hơgyyri khógvtl coi.

Hỏozuya Hỏozuya lậgdrep tứqytwc nghe ra ýcdtp nghĩpaeua sânnfau xa đumtbmbsvng sau cânnfau nógvtli đumtbógvtl, côzcff liềnnfan bịnbft nghẹzykpn, Tịnbftch Phong Hàfscen liềnnfan bỏozuy chábsceo xuốzgfung, vỗmmkm nhẹzykpsowkng côzcff, rồgvtli giơgyyr tay vuốzgfut ngựbyobc côzcff đumtbgvtlzcff thởncyh đumtbnnfau, Hỏozuya Hỏozuya thậgdret dễetqr chịnbftu.

“Anh cógvtl thểgvtlgvtli chuyệmbsvn đumtbàfsceng hoàfsceng chúzcfft khôzcffng?” Hỏozuya Hỏozuya liếyhrrc anh, côzcfffsce bệmbsvnh nhânnfan, anh cógvtl thểgvtl đumtbzgfui xửgdre tốzgfut xíoemku vớzcffi côzcff đumtbưsowkkzagc khôzcffng?




Tịnbftch Phong Hàfscen phìcdtpsowkqoiti, “Em nghĩpaeu đumtbi đumtbânnfau thếyhrr? Ýoobd củozuya anh làfsce, anh trôzcffng xấvggju lắoumim sao? Đbmhmgvtl em nhìcdtpn khuôzcffn mặgfogt anh nhưsowk thếyhrr, em hếyhrrt muốzgfun ăzcffn?”

Hỏozuya Hỏozuya hơgyyri ngânnfay ngưsowkqoiti, ngưsowkqoiti đumtbàfscen ôzcffng nàfscey thựbyobc sựbyob chỉabzu biểgvtlu đumtbdnert nghĩpaeua đumtben thôzcffi sao? Rõscgefsceng anh ta vẫumtbn còtsuzn ýcdtp khábscec kia màfsce!

Tịnbftch Phong Hàfscen khôzcffng trêshcmu côzcff nữxnoia, liềnnfan nghiêshcmm túzcffc, “Ngoan ngoãzpran ăzcffn nhiềnnfau mộnatbt chúzcfft, cơgyyr thểgvtl em rấvggjt yếyhrru, vếyhrrt thưsowkơgyyrng cầzpran phảnmryi hồgvtli phụxktkc.”

“Tạdneri sao anh lạdneri đumtbếyhrrn đumtbânnfay, anh cógvtl biếyhrrt hiệmbsvn tạdneri tìcdtpnh hìcdtpnh củozuya anh rấvggjt nguy hiểgvtlm khôzcffng?” Hỏozuya Hỏozuya cógvtl chúzcfft giậgdren dỗmmkmi liếyhrrc anh.

“Chẳfwnfng lẽfmxm quyềnnfan lợkzagi cứqytwu ngưsowkqoiti phụxktk nữxnoi củozuya anh cũhtnvng khôzcffng cho!”

Hỏozuya Hỏozuya mởncyh to mắoumit, từihar khi nàfsceo màfscezcff trởncyh thàfscenh ngưsowkqoiti phụxktk nữxnoi củozuya anh thếyhrr?

“Anh đumtbiharng nógvtli bậgdrey, em... sao em cógvtl thểgvtl trởncyh thàfscenh ngưsowkqoiti phụxktk nữxnoi củozuya anh chứqytw?” Côzcffgvtlsowkbscech sao?

Tịnbftch Phong Hàfscen thấvggjy côzcff chùibfan mắoumit xuốzgfung, ngógvtln tay thon dàfscei củozuya anh, nhẹzykp nhàfsceng nânnfang mặgfogt côzcffshcmn, “Hỏozuya Hỏozuya, nhữxnoing lờqoiti anh nógvtli trưsowkzcffc kia, đumtbnnfau làfsce thậgdret, kiếyhrrp nàfscey, anh khôzcffng cưsowkzcffi, em khôzcffng gảnmry, đumtbkzagi anh sắoumip xếyhrrp thờqoiti gian, chúzcffng ta cùibfang ởncyhshcmn nhau đumtbếyhrrn giàfsce.”

“Nhưsowkng màfsce... anh làfsce tổdwkfng thốzgfung, anh khôzcffng thểgvtl khôzcffng kếyhrrt hôzcffn.”

“Tạdneri sao lạdneri khôzcffng thểgvtl? Chẳfwnfng lẽfmxm tổdwkfng thốzgfung khôzcffng cógvtl quyềnnfan lợkzagi cảnmry đumtbqoiti đumtbnatbc thânnfan sao?” Cógvtl lẽfmxm trưsowkzcffc kia khôzcffng cógvtl, nhưsowkng bắoumit đumtbzprau từihar anh, thìcdtp sẽfmxmgvtl.” Giọbmhmng nógvtli củozuya Tịnbftch Phong Hàfscen cựbyobc kìcdtp kiêshcmn đumtbnbftnh.

Hốzgfuc mắoumit củozuya Hỏozuya Hỏozuya liềnnfan nhòtsuze đumtbi, ngưsowkqoiti đumtbàfscen ôzcffng nàfscey thựbyobc sựbyob quyếyhrrt đumtbnbftnh nhưsowk thếyhrr sao?

“Hứqytwa vớzcffi anh sẽfmxm chờqoit đumtbkzagi đumtbưsowkkzagc khôzcffng? Ngoạdneri trừihar việmbsvc khôzcffng thểgvtl cho em mộnatbt thânnfan phậgdren bìcdtpnh thưsowkqoitng, anh cógvtl thểgvtlfscem cho em bấvggjt kìcdtp việmbsvc gìcdtpfsce ngưsowkqoiti chồgvtlng cógvtl thểgvtlfscem.” Tịnbftch Phong Hàfscen đumtbnmrym bảnmryo.

Hỏozuya Hỏozuya đumtbnatbt nhiêshcmn muốzgfun nógvtli vớzcffi anh, côzcfffsce con chábsceu củozuya nhàfsce họbmhm Sởncyh, nhưsowkng màfsce, trong đumtbzprau côzcff nhớzcff đumtbếyhrrn cha nuôzcffi Locke, nếyhrru ôzcffng ta biếyhrrt đumtbưsowkkzagc sábscet thủozuyfsce ôzcffng phábscei đumtbi, đumtbnnfau chếyhrrt trong tay củozuya côzcff, chắoumic chắoumin rằmbsvng ôzcffng ta sẽfmxm tứqytwc đumtbshcmn, đumtbshcmn đumtbếyhrrn nỗmmkmi bấvggjt chấvggjp tấvggjt cảnmry đumtbi trảnmry thùibfazcfffsce ngưsowkqoiti nhàfsce củozuya côzcff, vàfsce ngưsowkqoiti đumtbàfscen ôzcffng nàfscey.




Bấvggjt luậgdren thếyhrrfsceo đumtbi chăzcffng nữxnoia, anh vàfscezcffncyhshcmn nhau, côzcff sẽfmxm trởncyh thàfscenh đumtbiểgvtlm yếyhrru củozuya anh, nếyhrru Locke nắoumim bắoumit đumtbưsowkkzagc đumtbiểgvtlm nàfscey, mọbmhmi thứqytw sẽfmxm trởncyhshcmn rấvggjt nguy hiểgvtlm.

“Em rấvggjt mệmbsvt, đumtbgvtl em dưsowkfsceng ổdwkfn vếyhrrt thưsowkơgyyrng hãzpray tíoemknh tiếyhrrp đumtbưsowkkzagc khôzcffng?” Hỏozuya Hỏozuya khôzcffng cógvtl từihar chốzgfui trựbyobc tiếyhrrp, khôzcffng khôzcffng hứqytwa hẹzykpn.

Tịnbftch Phong Hàfscen nghe lờqoiti nógvtli nàfscey củozuya côzcff, mớzcffi ýcdtp thứqytwc đumtbưsowkkzagc rằmbsvng, côzcff bịnbft trọbmhmng thưsowkơgyyrng, khôzcffng thểgvtl éddrrp côzcff hứqytwa hẹzykpn bấvggjt cứqytw đumtbiềnnfau gìcdtp, anh cưsowkqoiti nhẹzykp mộnatbt tiếyhrrng, “Đbmhmưsowkkzagc, vậgdrey thìcdtp giờqoit anh sẽfmxm chăzcffm sógvtlc tốzgfut vếyhrrt thưsowkơgyyrng củozuya em, cho đumtbếyhrrn khi em khỏozuyi hẳfwnfn.”

Hỏozuya Hỏozuya gậgdret đumtbzprau, “Vânnfang! Vậgdrey cho em ăzcffn thêshcmm miếyhrrng nữxnoia.”

Tịnbftch Phong Hàfscen đumtbúzcfft côzcff từiharng muỗmmkmng mộnatbt, còtsuzn ngoàfscei cửgdrea, Trìcdtpsowkơgyyrng đumtbang bịnbft mấvggjy cuộnatbc đumtbiệmbsvn thoạdneri bủozuya vânnfay, lịnbftch trìcdtpnh hôzcffm nay Tịnbftch Phong Hàfscen cógvtl mấvggjy cuộnatbc họbmhmp, anh đumtbang ứqytwng phógvtl, nhưsowkng khôzcffng dábscem vàfsceo làfscem phiềnnfan anh ta.

ibfang xong bữxnoia sábsceng, Tịnbftch Phong Hàfscen đumtbưsowka Hỏozuya Hỏozuya vềnnfa thủozuy đumtbôzcff, trêshcmn đumtbưsowkqoitng đumtbi, Hỏozuya Hỏozuya nằmbsvm trêshcmn chiếyhrrc giưsowkqoitng chuyêshcmn dụxktkng củozuya côzcff, tựbyoba vàfsceo gốzgfui, vàfsceshcmn cạdnernh, làfsce Tịnbftch Phong Hàfscen đumtbang ngồgvtli, đumtbôzcffi khi hai ngưsowkqoiti nhìcdtpn nhau cưsowkqoiti, chăzcffm chúzcff nhìcdtpn nhau.

Tịnbftch Phong Hàfscen từihar ábscenh mắoumit củozuya côzcff, nhìcdtpn thấvggjy đumtbưsowkkzagc tìcdtpnh yêshcmu củozuya côzcfffscenh cho anh, thậgdret sựbyob anh ta khôzcffng cầzpran gìcdtp nữxnoia cảnmry, anh chỉabzu cầzprau côzcff đumtbiharng rờqoiti xa anh.

“Sau khi vềnnfa nhàfsce, anh sẽfmxm sắoumip xếyhrrp cho em vàfsceo ởncyh phủozuy tổdwkfng thốzgfung củozuya anh, mỗmmkmi ngàfscey anh sẽfmxm chăzcffm sógvtlc em, cho đumtbếyhrrn khi em khỏozuye mạdnernh.” Tịnbftch Phong Hàfscen nắoumim bàfscen tay trábscei củozuya côzcff, khuôzcffn mặgfogt đumtbiểgvtln trai ghéddrrbscet, đumtbgfogt mộnatbt nụxktkzcffn lêshcmn trêshcmn mábscezcff.

Trábscei tim Hỏozuya Hỏozuya thắoumit chặgfogt lạdneri, nụxktkzcffn củozuya anh, tràfscen đumtbzpray tìcdtpnh yêshcmu thưsowkơgyyrng, khiếyhrrn lòtsuzng côzcff rộnatbn ràfsceng biếyhrrt bao.

“Hãzpray nógvtli cho em nghe vềnnfa nhữxnoing cânnfau chuyệmbsvn trưsowkzcffc kia củozuya anh vàfsce ngưsowkqoiti vợkzag trưsowkzcffc cógvtl đumtbưsowkkzagc khôzcffng? Côzcffvggjy rờqoiti khỏozuyi, cógvtl lẽfmxm anh sẽfmxm rấvggjt đumtbau khổdwkf!” Hỏozuya Hỏozuya nhìcdtpn anh đumtbau lòtsuzng.

Tịnbftch Phong Hàfscen cũhtnvng đumtbang muốzgfun giảnmryi thíoemkch sựbyob việmbsvc nàfscey, Dưsowkơgyyrng Vânnfan Nhưsowkkzagc khao khábscet cógvtl mộnatbt buổdwkfi hôzcffn lễetqr, đumtbgvtlng thờqoiti, sau lễetqr kếyhrrt hôzcffn, lạdneri đumtbơgyyrn thânnfan rờqoiti xa thếyhrr giớzcffi nàfscey, thựbyobc sựbyob anh rấvggjt đumtbau lòtsuzng, bởncyhi vìcdtp tấvggjt cảnmry nhữxnoing gìcdtpzcfffscem, đumtbnnfau do côzcff đumtbãzpra nhìcdtpn thấvggjy đumtbưsowkkzagc đumtbiểgvtlm kếyhrrt thúzcffc củozuya cuộnatbc đumtbqoiti mìcdtpnh.

zcff chỉabzufsce lựbyoba chọbmhmn phưsowkơgyyrng thứqytwc tạdnerm biệmbsvt thếyhrr giớzcffi theo cábscech màfscezcff muốzgfun thôzcffi.

“Hỏozuya Hỏozuya, trưsowkzcffc khi anh lựbyoba chọbmhmn kếyhrrt hôzcffn vớzcffi côzcffvggjy, em đumtbbmhmc đumtbưsowkkzagc tin tứqytwc củozuya anh, em cógvtl trábscech anh khôzcffng?” Tịnbftch Phong Hàfscen biếyhrrt khi đumtbógvtl, côzcff quăzcffng bỏozuy đumtbiệmbsvn thoạdneri, mấvggjt tíoemkch, cógvtl phảnmryi côzcff đumtbãzpra bịnbft tổdwkfn thưsowkơgyyrng rồgvtli khôzcffng?

Hỏozuya Hỏozuya suy nghĩpaeu, liềnnfan lắoumic đumtbzprau đumtbábscep, “Khôzcffng trábscech, đumtbógvtlfsce sựbyob lựbyoba chọbmhmn tốzgfut nhấvggjt củozuya anh, em chúzcffc phúzcffc cho hai ngưsowkqoiti, thậgdret đumtbógvtl.”

Tịnbftch Phong Hàfscen nghe xong, trong lòtsuzng cay đumtbouming, “Em cógvtl biếyhrrt khôzcffng? Vàfsceo ngàfscey anh đumtbíoemknh hôzcffn, Vânnfan Nhưsowkkzagc đumtbưsowkkzagc biếyhrrt mắoumic bệmbsvnh mábsceu trắouming cấvggjp tíoemknh, buổdwkfi lễetqr tốzgfui hôzcffm đumtbógvtlzcffvggjy ngấvggjt xỉabzuu vàfsceo việmbsvn, lúzcffc đumtbógvtl, mọbmhmi ngưsowkqoiti mớzcffi biếyhrrt, bệmbsvnh tìcdtpnh củozuya côzcffvggjy rấvggjt nghiêshcmm trọbmhmng.”

Hỏozuya Hỏozuya kinh sợkzag mởncyh to mắoumit, “Đbmhmãzpra kiểgvtlm tra đumtbưsowkkzagc vàfsceo buổdwkfi lễetqr đumtbíoemknh hôzcffn củozuya hai ngưsowkqoiti sao?”

Tịnbftch Phong Hàfscen gậgdret gậgdret đumtbzprau, “Đbmhmúzcffng vậgdrey, côzcffvggjy rấvggjt đumtbau khổdwkf, cũhtnvng từihar chốzgfui chữxnoia trịnbft, khi anh đumtbếyhrrn thăzcffm côzcffvggjy, anh đumtbqytwng trưsowkzcffc cửgdrea nghe thấvggjy lờqoiti tânnfam sựbyob củozuya côzcff vớzcffi em gábscei anh, làfsce mong muốzgfun trưsowkzcffc khi chếyhrrt, cógvtl thểgvtlibfang anh cửgdrefscenh mộnatbt hôzcffn lễetqr, thỏozuya mãzpran nguyệmbsvn vọbmhmng cuốzgfui cùibfang củozuya côzcff.”

“Cho nêshcmn... anh vìcdtpzcffvggjy màfsce cửgdrefscenh hôzcffn lễetqr.” Trong lòtsuzng Hỏozuya Hỏozuya kinh sợkzag, vàfscehtnvng khógvtl chịnbftu, thìcdtp ra ýcdtp nghĩpaeua cuốzgfui cùibfang củozuya buổdwkfi hôzcffn lễetqr, chỉabzufsce thỏozuya mãzpran tânnfam nguyệmbsvn củozuya mộnatbt ngưsowkqoiti sắoumip chếyhrrt.

“Đbmhmúzcffng, anh hứqytwa vớzcffi côzcffvggjy, trưsowka hôzcffm đumtbógvtl đumtbãzpra cho ngưsowkqoiti phábscet tábscen tin tứqytwc, khi anh nhậgdren đumtbưsowkkzagc tin nhắoumin tạdnerm biệmbsvt củozuya em, thìcdtp em đumtbãzpra biếyhrrn mấvggjt rồgvtli.” Tịnbftch Phong Hàfscen gậgdret đumtbzprau.

Đbmhmôzcffi mắoumit củozuya Hỏozuya Hỏozuya nhòtsuze đumtbi, côzcff nghẹzykpn ngàfsceo lệmbsvch giọbmhmng nógvtli, “Lúzcffc đumtbógvtl em cảnmrym thấvggjy, rờqoiti khỏozuyi đumtbzgfui vớzcffi em màfscegvtli, làfsce phưsowkơgyyrng thứqytwc tốzgfut nhấvggjt đumtbgvtl chàfsceo tạdnerm biệmbsvt anh.”

“Vậgdrey tạdneri sao em lạdneri trởncyh vềnnfa?” Tịnbftch Phong Hàfscen nheo mắoumit hỏozuyi, “Làfsce do biếyhrrt đumtbưsowkkzagc Dưsowkơgyyrng Vânnfan Nhưsowkkzagc qua đumtbqoiti sao?”

Nguyêshcmn nhânnfan màfsce Hỏozuya Hỏozuya trởncyh vềnnfa, làfsce muốzgfun tìcdtpm kiếyhrrm thânnfan thếyhrr củozuya côzcff, nhưsowkng giờqoit phúzcfft nàfscey, côzcff chỉabzugvtl thểgvtl gậgdret đumtbzprau, “Đbmhmúzcffng! Em muốzgfun trởncyh vềnnfa nhìcdtpn xem, thờqoiti gian ba thábsceng vừihara qua, anh chăzcffm sógvtlc côzcffvggjy suốzgfut sao? Côzcffvggjy thựbyobc sựbyob bỏozuy lỡfsce tấvggjt cảnmry hy vọbmhmng sao?”

Tịnbftch Phong Hàfscen lắoumic đumtbzprau, trầzpram ngânnfam nógvtli, “Dưsowkơgyyrng Vânnfan Nhưsowkkzagc khôzcffng phảnmryi qua đumtbqoiti vàfsceo ba thábsceng sau đumtbógvtl đumtbânnfau, côzcffvggjy tựbyob cắoumit mạdnerch tựbyob tửgdrefsceo ngay buổdwkfi tốzgfui hôzcffn lễetqr, đumtbkzagi anh từiharfscen tiệmbsvc trởncyh vềnnfa phòtsuzng cưsowkzcffi, côzcffvggjy đumtbgvtl lạdneri lờqoiti nhắoumin vàfsce rờqoiti khỏozuyi thếyhrr gian.”

Tròtsuzng mắoumit củozuya Hỏozuya Hỏozuya lạdneri mộnatbt lầzpran nữxnoia mởncyh to, tấvggjt cảnmry mọbmhmi thứqytw đumtbnnfau vưsowkkzagt xa tưsowkncyhng tưsowkkzagng củozuya côzcff, Dưsowkơgyyrng Vânnfan Nhưsowkkzagc làfsce tựbyobbscet, vàfscetsuzn, chếyhrrt vàfsceo buổdwkfi kếyhrrt hôzcffn rờqoiti xa anh?

“Trong lờqoiti nhắoumin củozuya côzcffvggjy muốzgfun mọbmhmi ngưsowkqoiti ẩlzskn giấvggju cábscei chếyhrrt cho côzcff, đumtbkzagi ba thábsceng sau hãzpray tuyêshcmn bốzgfu.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.