Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1342 :

    trước sau   
Ălyrkn xong bữhoroa cơiojzm, Nhan Lạenkbc Y vôhqqe thứpmrxc đlodqãabxo uốilcnng hếgoxlt hai ly rưtshldddru vang, lúsrjdc nàjfany, Phan Lêbwhflavin đlodqang róhqckt cho côhqqe ly thứpmrx ba.

“Em cóhqck chắfbmvc muốilcnn uốilcnng nữhoroa khôhqqeng?” Anh hỏmmtei ngưtshlbqexi phụazrg nữhoro đlodqang cóhqck khuôhqqen mặodpyt đlodqmmte bừbvcsng.

Nhan Lạenkbc Y chớhzhgp mắfbmvt, gậgsykt đlodqgoxlu: “Ừxtwx, muốilcnn uốilcnng.”

Phan Lêbwhflavin liềvhman róhqckt cho côhqqe mộlabvt ly, Nhan Lạenkbc Y nhấtysic lêbwhfn, nhìwinqn cảcyignh biểkcyxn trêbwhfn ban côhqqeng, côhqqehqqe thứpmrxc hỏmmtei anh: “Em cóhqck thểkcyx đlodqi ban côhqqeng uốilcnng khôhqqeng?”

Phan Lêbwhflavin nho nhãabxo nhấtysic ly, đlodqpmrxng lêbwhfn: “Đpksjưtshlơiojzng nhiêbwhfn cóhqck thểkcyx.”

Đpksjúsrjdng lúsrjdc anh đlodqang muốilcnn đlodqi lêbwhfn ban côhqqeng hóhqckng gióhqck, Nhan Lạenkbc Y bưtshlng ly rưtshldddru cùzofqng anh sóhqckng vai trêbwhfn ban côhqqeng, uốilcnng mộlabvt chúsrjdt rưtshldddru vang, thâlavin thểkcyxhqqeiojzi nóhqckng, hóhqckng gióhqck chúsrjdt thìwinq thoảcyigi mályrki hẳrmrbn.


Gióhqck đlodqêbwhfm thổmmtei tóhqckc củbvcsa côhqqe ra sau vai, lộlabv ra khuôhqqen mặodpyt tinh tếgoxl, sao trêbwhfn trờbqexi phíhqqea xa sályrkng rõhoro, trêbwhfn mặodpyt biểkcyxn thâlavim trầgoxlm thầgoxln bíhqqe, còjaptn cóhqck mộlabvt vàjfani đlodqályrkm mâlaviy trắfbmvng đlodqang bay trêbwhfn bầgoxlu trờbqexi đlodqêbwhfm.

Mộlabvt cảcyignh đlodqcfosp khiếgoxln ngưtshlbqexi ta nhưtshl lạenkbc vàjfano ảcyigo giályrkc, Nhan Lạenkbc Y hiếgoxlm cóhqck đlodqưtshldddrc mộlabvt sựpyostshlhqckng thụazrg nhưtshl thếgoxl, côhqqe nếgoxlm rưtshldddru, thưtshlhqckng thứpmrxc phong cảcyignh trưtshlhzhgc mắfbmvt, đlodqeeohng thờbqexi còjaptn đlodqưtshldddrc ởhqckbwhfn ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng côhqqebwhf đlodqfbmvm.

Loạenkbi cảcyigm giályrkc nàjfany, đlodqcfosp đlodqdddr đlodqếgoxln khôhqqeng thểkcyxwinqnh dung.

Nhan Lạenkbc Y tưtshlhqckng mìwinqnh khôhqqeng say, nhưtshlng tim côhqqehqqe thứpmrxc đlodqãabxo nhảcyigy thìwinqnh thịcqucch lêbwhfn, ngay cảcyig suy nghĩimfzdddrng dầgoxln dầgoxln lớhzhgn hơiojzn.

Khi côhqqe nghiêbwhfng đlodqgoxlu nhìwinqn ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng bêbwhfn cạenkbnh thìwinq ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng bêbwhfn cạenkbnh cũdddrng đlodqang nhìwinqn côhqqe, nếgoxlu làjfanwinqnh thưtshlbqexng thìwinqhqqe chắfbmvc canh sẽdddr ngưtshldddrng ngùzofqng màjfan quay đlodqgoxlu đlodqi, khôhqqeng dályrkm nhìwinqn thẳrmrbng.

Nhưtshlng lúsrjdc nàjfany, côhqqe khôhqqeng hềvhma lảcyigng trályrknh màjfan dịcqucu dàjfanng ấtysim ályrkp nởhqck nụazrgtshlbqexi tưtshlơiojzi vềvhma phíhqqea anh, hai mắfbmvt đlodqưtshldddrc bầgoxlu trờbqexi phảcyign chiếgoxlu nhưtshl mộlabvt con suốilcni trong làjfannh, đlodqâlavim thẳrmrbng vàjfano lòjaptng ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng, khiếgoxln ályrknh mắfbmvt anh trởhqckbwhfn đlodqen hơiojzn.

hqqelyrki nàjfany sởhqck hữhorou mộlabvt loạenkbi mịcquc lựpyosc nhưtshl thếgoxljfano? Thếgoxljfan lạenkbi khiếgoxln anh khôhqqeng thểkcyx khắfbmvc chếgoxljfan muốilcnn ôhqqem côhqqejfano lòjaptng? Muốilcnn làjfanm tấtysit cảcyigwinqhqqe.

“Anh nhìwinqn em làjfanm gìwinq? Chẳrmrbng lẽdddr trêbwhfn mặodpyt em cóhqck chỗhzhgwinq kỳjfan quályrki ưtshl?” Nhan Lạenkbc Y cưtshlbqexi ngâlaviy ngôhqqe hỏmmtei, đlodqályrkng yêbwhfu màjfan giơiojz tay niếgoxlt khuôhqqen mặodpyt trắfbmvng trẻauuzo củbvcsa mìwinqnh, chu môhqqei đlodqmmtetshlơiojzi.

Phan Lêbwhflavin nhìwinqn dályrkng vẻauuzjfany củbvcsa côhqqe, biếgoxlt côhqqe say rồeeohi, xem ra rưtshldddru vang đlodqãabxo khiếgoxln côhqqehqcka thàjfannh yêbwhfu tinh.

“Khôhqqeng, em rấtysit đlodqcfosp.” Phan Lêbwhflavin hơiojzi giơiojzlyrknh tay lêbwhfn, yêbwhfn tĩimfznh nhìwinqn côhqqe.

Nhan Lạenkbc Y khôhqqeng nhịcqucn đlodqưtshldddrc cưtshlbqexi ha ha, giốilcnng nhưtshl rấtysit vui vìwinq đlodqưtshldddrc lờbqexi khen nàjfany, đlodqeeohng thờbqexi, côhqqedddrng khôhqqeng quêbwhfn khen lạenkbi: “Anh cũdddrng rấtysit đlodqcfosp trai ályrk!”

Phan Lêbwhflavin nghe xong, ályrknh mắfbmvt mang ývhmatshlbqexi, “Thậgsykt ưtshl? Trong mắfbmvt em, anh rấtysit đlodqcfosp trai àjfan?

Nhan Lạenkbc Y đlodqkcyx khủbvcsy tay vàjfano lan can, chốilcnng cằlizom, gậgsykt đlodqgoxlu rấtysit nghiêbwhfm túsrjdc: “Đpksjcfosp trai! Anh chàjfanng đlodqcfosp trai!”


Ánrvnnh mắfbmvt Phan Lêbwhflavin phályrkt ra mộlabvt loạenkbi mêbwhf hoặodpyc, khàjfann giọhorong nóhqcki: “Vậgsyky em thíhqqech anh khôhqqeng?”

Nhan Lạenkbc Y chớhzhgp mắfbmvt, gậgsykt đlodqgoxlu: “Thíhqqech lắfbmvm!”

Ýqheftshlbqexi đlodqályrky mắfbmvt Phan Lêbwhflavin càjfanng đlodqgsykm hơiojzn, khôhqqeng ngờbqex mộlabvt ly rưtshldddru đlodqãabxohqqei ra tâlavim tưtshl củbvcsa côhqqelyrki nàjfany.

Anh đlodqang âlavim thầgoxlm vui vẻauuz thìwinq nhìwinqn thấtysiy ályrknh mắfbmvt Nhan Lạenkbc Y nhìwinqn vềvhma sắfbmvc đlodqêbwhfm phíhqqea trưtshlhzhgc, cong môhqqei lầgoxlm bầgoxlm: “Anh làjfan ngàjfani phóhqck tổmmteng thốilcnng, em nghĩimfz chắfbmvc làjfan khôhqqeng cóhqck ai làjfan khôhqqeng thíhqqech anh nhỉvhma!”

Phan Lêbwhflavin nghe xong, nụazrgtshlbqexi cứpmrxng lạenkbi, côhqqelyrki nàjfany thíhqqech anh chỉvhma đlodqơiojzn thuầgoxln làjfan thâlavin phậgsykn củbvcsa anh?

“Vậgsyky em thìwinq sao? Em thíhqqech thâlavin phậgsykn củbvcsa anh, hay làjfan con ngưtshlbqexi củbvcsa anh?” Phan Lêbwhflavin đlodqlabvt nhiêbwhfn giơiojz tay, nâlaving cằlizom côhqqetshlhzhgng vềvhma anh.

Mặodpyt nhỏmmte củbvcsa Nhan Lạenkbc Y díhqqenh vàjfano bàjfann tay anh, giốilcnng nhưtshlwinqm kiếgoxlm sựpyostysim ályrkp vậgsyky, còjaptn ma sályrkt vàjfani cályrki, sau đlodqóhqcktshlbqexi ngọhorot ngàjfano: “Con ngưtshlbqexi củbvcsa anh!”

Ýqheftshlbqexi đlodqályrky mắfbmvt Phan Lêbwhflavin lúsrjdc nàjfany mớhzhgi trởhqck lạenkbi, rúsrjdt tay vềvhma liềvhman nhìwinqn thấtysiy rưtshldddru côhqqe đlodqãabxo thấtysiy đlodqályrky rồeeohi, anh đlodqoạenkbt lấtysiy ly rưtshldddru củbvcsa côhqqe: “Đpksjbvcsng uốilcnng nữhoroa, uốilcnng nhiềvhmau khôhqqeng tốilcnt cho sứpmrxc khỏmmtee.”

“Em khôhqqeng say!” Nhan Lạenkbc Y cảcyigm thấtysiy rấtysit tỉvhmanh tályrko.

Phan Lêbwhflavin thu lạenkbi ly rưtshldddru củbvcsa côhqqe đlodqkcyxhqckjfann bêbwhfn cạenkbnh, lấtysiy đlodqiềvhmau khiểkcyxn mởhqck mộlabvt bảcyign nhạenkbc nhẹcfos, âlavim thanh du dưtshlơiojzng, bay bổmmteng cảcyigdaipn phòjaptng, khiếgoxln ngưtshlbqexi nôhqqen nao.

Phan Lêbwhflavin đlodqi đlodqếgoxln trưtshlhzhgc lan can, hỏmmtei côhqqelyrki đlodqang ngơiojz ngályrkc: “Biếgoxlt nhảcyigy khôhqqeng?”

Nhan Lạenkbc Y lắfbmvc đlodqgoxlu: “Khôhqqeng biếgoxlt.” Côhqqejfanm gìwinqhqckiojz hộlabvi tiếgoxlp xúsrjdc vớhzhgi cályrkc hoạenkbt đlodqlabvng tiêbwhfu khiểkcyxn củbvcsa giớhzhgi thưtshldddrng lưtshlu chứpmrx?

Phan Lêbwhflavin giơiojz tay vớhzhgi côhqqe: “Tôhqqei dạenkby em.”


Nếgoxlu khi côhqqe chưtshla say thìwinq chắfbmvc canh sẽdddr xấtysiu hốilcn khôhqqeng biếgoxlt làjfanm théauuzjfano, nhưtshlng rưtshldddru đlodqãabxojfanm lớhzhgn gan côhqqebwhfn. Côhqqe lậgsykp tứpmrxc cưtshlbqexi giơiojz tay ra, đlodqkcyxjfano bàjfann tay lớhzhgn củbvcsa anh: “Đpksjưtshldddrc.”

Phan Lêbwhflavin nắfbmvm tay nhỏmmte củbvcsa côhqqe, kéauuzo nhẹcfos, Nhan Lạenkbc Y liềvhman đlodqếgoxln trưtshlhzhgc mặodpyt anh, thâlavin hìwinqnh khôhqqeng ổmmten đlodqcqucnh, eo lậgsykp tứpmrxc đlodqưtshldddrc mộlabvt bàjfann tay đlodqgsyk lấtysiy, dìwinqu côhqqe.

Nhan Lạenkbc Y muốilcnn họhoroc đlodqưtshlơiojzng nhiêbwhfn sẽdddr nhìwinqn ályrknh mắfbmvt anh, theo tiếgoxlt tấtysiu củbvcsa anh. Côhqqe nhấtysic hai mắfbmvt ưtshlhzhgt nưtshlhzhgc lêbwhfn, trong mắfbmvt mang theo sắfbmvc thályrki mêbwhf ly.

Khiếgoxln ngưtshlbqexi đlodqàjfann uốilcnng muốilcnn cúsrjdi ngưtshlbqexi, thưtshlhqckng thứpmrxc sựpyos ngọhorot làjfannh củbvcsa côhqqe.

“Ừxtwx, đlodqi theo bưtshlhzhgc châlavin củbvcsa anh.” Phan Lêbwhflavin nghiêbwhfm túsrjdc dạenkby côhqqe, bởhqcki vìwinq trong nhữhorong trưtshlbqexng hợdddrp sau nàjfany, côhqqe sẽdddr cầgoxln đlodqếgoxln nóhqck.

Nhan Lạenkbc Y nhìwinqn ályrknh mắfbmvt củbvcsa anh, giữhoro vữhorong nhịcqucp bưtshlhzhgc đlodqvhmau vớhzhgi anh, ởhqck trêbwhfn ban côhqqeng chậgsykm rãabxoi bưtshlhzhgc đlodqếgoxln, thâlavin thểkcyx củbvcsa côhqqe nhỏmmte nanh dẻauuzo dai, họhoroc rấtysit nhanh.

Hai đlodqôhqqei mắfbmvt khôhqqeng biếgoxlt lúsrjdc nàjfano đlodqãabxo quấtysin quývhmat lấtysiy nhau, Nhan Lạenkbc Y chớhzhgp mắfbmvt, lầgoxln đlodqgoxlu tiêbwhfn to gan màjfan nhìwinqn vàjfano đlodqôhqqei mắfbmvt sâlaviu thẳrmrbm kia, ályrknh mắfbmvt anh rấtysit đlodqcfosp, đlodqưtshlbqexng néauuzt rõhorojfanng sályrkng suốilcnt, ngũdddr quan cũdddrng đlodqgoxly nam tíhqqenh cứpmrxng cályrkp, viềvhman môhqqei mỏmmteng mang theo hơiojzi thởhqck quyếgoxln rũdddr.

Ngũdddr quan hoàjfann mỹbwhf đlodqếgoxln mứpmrxc khôhqqeng thểkcyx soi móhqcki!

Phúsrjdt chốilcnc, Nhan Lạenkbc Y nhìwinqn đlodqếgoxln thấtysit thầgoxln, bưtshlhzhgc châlavin cũdddrng loạenkbn, nhấtysiy thờbqexi dẫfbmvm lêbwhfn giàjfany da củbvcsa anh, mắfbmvt Nhan Lạenkbc Y xẹcfost qua ývhmatshlbqexi, vui vẻauuz đlodqếgoxln mứpmrxc hai mắfbmvt cong cong: “Xin lỗhzhgi đlodqãabxo dẫfbmvm phảcyigi anh.”

Phan Lêbwhflavin lúsrjdc nàjfany đlodqang đlodqpmrxng trưtshlhzhgc lan can vớhzhgi côhqqe, thâlavin thểkcyx anh ályrkp vềvhma phíhqqea trưtshlhzhgc, đlodqèldizhqqejfano lan can, anh cúsrjdi đlodqgoxlu, nguy hiểkcyxm nóhqcki: “Vậgsyky em làjfanm sao đlodqkcyx bồeeohi thưtshlbqexng anh đlodqâlaviy?”

Nhan Lạenkbc Y chớhzhgp mắfbmvt: “Vậgsyky anh muốilcnn em bồeeohi thưtshlbqexng thếgoxljfano?”

Khôhqqeng khíhqqesrjdc nàjfany hơiojzi vi diệlabvu, côhqqelyrki chậgsykm chạenkbp chợdddrt hiểkcyxu ra, mặodpyt đlodqmmte bừbvcsng, hơiojzi thởhqcklyrkt lạenkbnh củbvcsa ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng càjfanng ngàjfany càjfanng gầgoxln côhqqe, côhqqe cuốilcni cùzofqng cũdddrng hiểkcyxu anh muốilcnn làjfanm gìwinq, bịcquc dọhoroa đlodqếgoxln mứpmrxc nhắfbmvm chặodpyt mắfbmvt.

hqqei mỏmmteng củbvcsa Phan Lêbwhflavin nhẹcfos nhàjfanng đlodqályrkp lêbwhfn môhqqei đlodqmmte củbvcsa côhqqe, chỉvhmajfan nhẹcfos nhàjfanng músrjdt, chứpmrx khôhqqeng cóhqck đlodqlabvng tályrkc mạenkbnh mẽdddrjfano.


Chỉvhma cảcyigm giályrkc đlodqưtshldddrc hơiojzi thởhqckhqqe trởhqckbwhfn gấtysip gályrkp, cảcyigm giályrkc đlodqưtshldddrc đlodqlabvtysim củbvcsa côhqqe, hưtshlơiojzng rưtshldddru ởhqckhqqei côhqqe.

Tim Nhan Lạenkbc Y đlodqgsykp thìwinqnh thịcqucch, tai nóhqckng bừbvcsng, côhqqe biếgoxlt mìwinqnh say rồeeohi, nêbwhfn cũdddrng ngang tàjfanng ởhqck trưtshlhzhgc mặodpyt anh hơiojzn, gan to lêbwhfn, nhưtshlng lúsrjdc nàjfany, cályrki hôhqqen nàjfany khiếgoxln côhqqe kinh ngạenkbc.

lyrki hôhqqen nàjfany khôhqqeng lâlaviu, Phan Lêbwhflavin cũdddrng biếgoxlt khôhqqeng thểkcyx dọhoroa côhqqe, anh híhqqep mắfbmvt. rờbqexi khỏmmtei môhqqei côhqqe, ályrknh mắfbmvt phứpmrxc tạenkbp lạenkbi hàjfanm chứpmrxa tìwinqnh ývhma, cứpmrx thếgoxljfan đlodqályrknh giályrk phảcyign ứpmrxng củbvcsa côhqqe.

Hai míhqqe mắfbmvt dàjfany nhưtshllyrknh bưtshlhzhgm củbvcsa côhqqe chớhzhgp chớhzhgp, sau đlodqóhqck mớhzhgi chậgsykm chậgsykm mởhqck mắfbmvt nhưtshl bảcyigo thạenkbch, long lanh đlodqlabvng lòjaptng ngưtshlbqexi.

“Dọhoroa em sao?” Phan Lêbwhflavin khàjfann giọhorong hỏmmtei.

Nhan Lạenkbc Y míhqqem môhqqei, đlodqgoxlu óhqckc trốilcnng rỗhzhgng, côhqqe lắfbmvc đlodqgoxlu: “Hìwinqnh nhưtshl em say rồeeohi.”

Phan Lêbwhflavin đlodqilcni vớhzhgi côhqqelyrki nàjfany thậgsykt đlodqúsrjdng làjfan tứpmrxc đlodqbwhfn.

Anh thấtysip giọhorong cưtshlbqexi: “Biếgoxlt say thìwinq đlodqi ngủbvcs đlodqi.”

Nhan Lạenkbc Y ờbqex mộlabvt tiếgoxlng liềvhman muốilcnn đlodqi, nhưtshlng mớhzhgi đlodqi đlodqưtshldddrc hai bưtshlhzhgc thìwinq đlodqgoxlu óhqckc mơiojzjfanng, hoảcyigng loạenkbn giơiojz tay muốilcnn vịcqucn vàjfano gìwinq đlodqóhqck.

jfan ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng đlodqãabxo giơiojz tay ra trưtshlhzhgc, ôhqqem ngang côhqqebwhfn. Nhan Lạenkbc Y vôhqqe thứpmrxc ôhqqem chặodpyt cổmmte anh, thâlavin thểkcyx anh cao lớhzhgn nêbwhfn khi côhqqe rờbqexi đlodqtysit cảcyigm thấtysiy hơiojzi sợdddr.

Phan Lêbwhflavin ôhqqem côhqqe từbvcsng bưtshlhzhgc lêbwhfn lầgoxlu, hôhqqem nay đlodqgoxlu óhqckc Nhan Lạenkbc Y hoàjfann toàjfann quay cuồeeohng rồeeohi, hơiojzn nữhoroa cályrki hôhqqen vừbvcsa nãabxoy cóhqck phảcyigi giấtysic mơiojz khôhqqeng, khôhqqeng phảcyigi xảcyigy ra trong hiệlabvn thựpyosc?

Nhan Lạenkbc Y đlodqưtshldddrc ngưtshlbqexi đlodqàjfann ôhqqeng ôhqqem lêbwhfn giưtshlbqexng côhqqe, Phan Lêbwhflavin khôhqqeng hềvhma nhâlavin lúsrjdc nàjfany làjfanm gìwinqhqqe, anh thay côhqqe đlodqfbmvp chădaipn, dặodpyn dòjapt: “Ngủbvcs đlodqi, đlodqbvcsng chạenkby loạenkbn.”

Nhan Lạenkbc Y chớhzhgp mắfbmvt, ngoan ngoãabxon trảcyig lờbqexi: “Vâlaving.”

Phan Lêbwhflavin đlodqóhqckng cửclzka rờbqexi đlodqi, Nhan Lạenkbc Y vốilcnn rấtysit say, trong lúsrjdc nhắfbmvm mắfbmvt thìwinqhqqe thấtysiy buồeeohn ngủbvcs, liềvhman lậgsykt ngưtshlbqexi, ngủbvcs ngon.

Phan Lêbwhflavin lạenkbi khóhqck ngủbvcs, tuy thờbqexi gian cũdddrng khoảcyigng chíhqqen giờbqex, nhưtshlng anh cảcyigm thấtysiy trong cảcyigm xúsrjdc cuộlabvn tràjfano thìwinq lạenkbi cóhqck lẫfbmvn mộlabvt cảcyigm giályrkc ngọhorot ngàjfano đlodqãabxolaviu khôhqqeng thấtysiy.

srjdc nàjfany anh đlodqang ngồeeohi trêbwhfn sôhqqe phan ban côhqqeng tầgoxlng hai, ngóhqckn tay dàjfani sờbqexbwhfn môhqqei mỏmmteng, kíhqqepmrxc cửclzka anh rấtysit mạenkbnh mẽdddr, cho nêbwhfn cảcyigm giályrkc hôhqqen côhqqesrjdc đlodqóhqck vẫfbmvn quanh quẩkfxyn, trởhqck thàjfannh nguồeeohn vui vẻauuzsrjdc nàjfany củbvcsa anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.