Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1187 :

    trước sau   
Trong mộcbgkt căhborn biệqtvot thựlvmu xa hoa, Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht vừgvpia ngồugaxi lêjnmun ghếyjyr sofa, cảehczm giáockqc tứizmpc giậnkzhn trong bụokowng lạjcohi bùugaxng lêjnmun lầgetqn nữlvmua.

Anh ta mạjcohnh mẽcgkw đeammhatmm lêjnmun bàedxqn, “Tứizmpc chếyjyrt đeammi đeammưwcoiddvdc.”

“Sao vậnkzhy!” Trêjnmun lầgetqu hai, mộcbgkt thâccztn hìjtvenh nózryqng bỏkgixng gợddvdi cảehczm chầgetqm chậnkzhm bưwcoifcapc xuốbhtfng, côrdmz ta làedxqjtvenh nhâccztn ẩnkzhn giấhatmu ởkxdoippqi đeammâcczty củipkia Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht, Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht đeammãfzlh kếyjyrt hôrdmzn đeammưwcoiddvdc mộcbgkt năhborm, vợddvd củipkia anh ta làedxq khi ôrdmzng cụokow tuyêjnmun bốbhtf cuộcbgkc cạjcohnh tranh bắdbcdt đeammgetqu khôrdmzng lâccztu, Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht dùugaxng đeammipki thủipki đeammoạjcohn đeammauxcwcoifcapi đeammưwcoiddvdc côrdmz tiểauxcu thưwcoi con nhàedxq giàedxqu cózryqedxqy, vìjtve muốbhtfn giúnbpyp đeammgetq cho sựlvmu nghiệqtvop củipkia mìjtvenh, anh đeammãfzlh cốbhtf gắdbcdng mọzdlri thứizmpzryq thểauxc.

Chỉzfoyedxq, tíywsmnh cáockqch anh ta phózryqng đeammãfzlhng, cũdbcdng sáockqp gầgetqn vớfcapi khôrdmzng íywsmt đeammàedxqn bàedxq kháockqc bêjnmun ngoàedxqi, vàedxq ngưwcoiqshmi hiệqtvon giờqshm, làedxq ngưwcoiqshmi đeammưwcoiddvdc anh ta sủipking áockqi nhấhatmt.

“Thằswasng nhózryqc Hạjcohhborng Sơippq thốbhtfi tha kia, chảehcz cho ta chúnbpyt mặhbclt mũdbcdi nàedxqo cảehcz.” Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht cắdbcdn răhborng, giậnkzhn dữlvmuzryqi.

Mộcbgkt cáockqnh tay nhẹfcvfjnmunh nắdbcdm lấhatmy anh, “Đizmpgvping giậnkzhn nữlvmua, Hạjcohhborng Sơippq chẳhborng thểauxcedxqo sáockqnh vớfcapi anh.”




Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht lúnbpyc nàedxqy, thíywsmch nghe nhữlvmung lờqshmi nàedxqy nhấhatmt, làedxq nhữlvmung lờqshmi nózryqi nịotgnnh bợddvd.

“Anh cầgetqn phảehczi nghĩoufwockqch lậnkzht đeammdziazryq, đeammgetq mắdbcdc côrdmzng mỗjzgqi ngàedxqy chưwcoifcapng mắdbcdt trưwcoifcapc mặhbclt anh, tốbhtft nhấhatmt làedxq đeammauxczryqcczty ra nhữlvmung chuyệqtvon xấhatmu hổdzia khiếyjyrn cảehcz gia tộcbgkc phảehczi nhụokowc mặhbclt, Tiểauxcu Mi, em cózryqockqch nàedxqo tốbhtft khôrdmzng?” Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht giơippq tay bấhatmu lấhatmy chiếyjyrc cằswasm củipkia ảehcz, trong mắdbcdt câccztu hỏkgixi hiệqtvon lêjnmun.

Ngưwcoiqshmi đeammàedxqn bàedxqjnmun Tiểauxcu Mi, lậnkzhp tứizmpc cưwcoiqshmi nhõizmpng nhẽcgkwo, “Hảehczi Dậnkzht, chẳhborng phảehczi anh luôrdmzn nózryqi, anh ta làedxq con ngưwcoiqshmi nózryqi gìjtvedbcdng khôrdmzng nghe, giữlvmu thâccztn giữlvmujtvenh, rấhatmt đeammưwcoiddvdc ôrdmzng nộcbgki anh yêjnmuu thíywsmch lắdbcdm sao?”

“Sao vậnkzhy? Ngay cảehcz em cũdbcdng thíywsmch anh ta sao?” Trong lòbajbng củipkia Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht, lậnkzhp tứizmpc lưwcoifcapt qua sựlvmu ghen tuôrdmzng vàedxqockqt khíywsm.

Tiểauxcu Mi lậnkzhp tứizmpc kinh sợddvd lắdbcdc đeammgetqu, “Khôrdmzng, em khôrdmzng cózryq ýcovf đeammózryq, ýcovf củipkia em làedxq, anh muốbhtfn làedxqm thốbhtfi têjnmun tuổdziai củipkia anh ta, đeammiềyjyru nàedxqy thậnkzht đeammơippqn giảehczn màedxq?”

“Ồhxoz! Em cózryqockqch gìjtve tốbhtft nàedxqo?” Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht nhíywsmu màedxqy, tòbajbbajb hỏkgixi.

“Cho anh ta ngủipki vớfcapi mộcbgkt ngưwcoiqshmi đeammàedxqn bàedxq, quay mộcbgkt cuộcbgkn phim, gửkxdoi đeammếyjyrn ôrdmzng nộcbgki, đeammauxc ôrdmzng nộcbgki nhìjtven xem hìjtvenh dáockqng dâccztm đeammãfzlhng củipkia cháockqu trai ôrdmzng, nhấhatmt đeammotgnnh ôrdmzng sẽcgkw thấhatmt vọzdlrng lắdbcdm.”

Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht nheo mắdbcdt, trầgetqm tưwcoi, bâcczty giờqshm anh ta phảehczi chiếyjyrn thắdbcdng Hạjcohhborng Sơippq vềyjyr mặhbclt thàedxqnh tíywsmch trong kinh doanh, vốbhtfn dĩoufw khôrdmzng còbajbn thờqshmi gian nữlvmua, vàedxqdbcdng khôrdmzng thểauxc hoàedxqn thàedxqnh, cho nêjnmun, anh ta chỉzfoyzryq thểauxc giởkxdo tròbajb mờqshm áockqm, dùugaxng chúnbpyt gian kếyjyrfzlhm hạjcohi anh, đeammauxc ôrdmzng nộcbgki thấhatmt vọzdlrng vềyjyr con ngưwcoiqshmi củipkia anh, đeammếyjyrn lúnbpyc đeammózryq, ôrdmzng nộcbgki sẽcgkw tứizmpc giậnkzhn khôrdmzng kiềyjyrm chếyjyr đeammưwcoiddvdc, đeammuổdziai anh ra khỏkgixi nhàedxq, tấhatmt cảehcz đeammyjyru tốbhtft đeammfcvfp biếyjyrt bao.

“Quảehcz nhiêjnmun làedxq đeammcbgkc áockqc nhấhatmt vẫokown làedxq đeammàedxqn bàedxq, kếyjyr hoạjcohch củipkia em khôrdmzng tệqtvo, anh rấhatmt thíywsmch.” Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht hôrdmzn Tiểauxcu Mi mộcbgkt cáockqi, sau đeammózryq, bắdbcdt đeammgetqu suy nghĩoufw, “Vụokow việqtvoc nàedxqy, tuyệqtvot đeammbhtfi khôrdmzng giao cho ngưwcoiqshmi ngoàedxqi làedxqm đeammưwcoiddvdc, cầgetqn phảehczi cho ngưwcoiqshmi màedxq anh tin tưwcoikxdong thựlvmuc hiệqtvon.”

Trong đeammgetqu Tiểauxcu Mi hiệqtvon lêjnmun khung cảehcznh gặhbclp gỡgetq Hạjcohhborng Sơippq từgvpi phíywsma xa trưwcoifcapc kia, đeammózryqedxq mộcbgkt ngưwcoiqshmi màedxq Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht khôrdmzng thểauxcedxqo sáockqnh đeammưwcoiddvdc, cao to đeammfcvfp trai, vừgvpia trẻwdyc tuổdziai hơippqn Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht, nhưwcoing trêjnmun ngưwcoiqshmi tràedxqn đeammgetqy hơippqi thởkxdo uy nghiêjnmum vàedxq lạjcohnh lùugaxng, làedxq dạjcohng trai đeammfcvfp cấhatmm dụokowc màedxqockqc đeammàedxqn bàedxqrdmzockqi đeammyjyru mêjnmu nhưwcoi đeammiếyjyru đeammdzia.

rdmz thậnkzht hi vọzdlrng nhiệqtvom vụokow lầgetqn nàedxqy đeammưwcoiddvdc giao cho mìjtvenh, đeammauxcrdmz tiếyjyrp cậnkzhn Hạjcohhborng Sơippq, hoàedxqn thàedxqnh nhiệqtvom vụokow.

Ngưwcoiqshmi đeammàedxqn ôrdmzng nhưwcoi Hạjcohhborng Sơippq, cho dùugax đeammưwcoiddvdc qua đeammêjnmum miễockqn phíywsmugaxng anh, cũdbcdng thậnkzht đeammáockqng giáockq.

“Anh Hạjcoh, bêjnmun cạjcohnh anh cózryq dạjcohng ngưwcoiqshmi phụokow nữlvmu tin tưwcoikxdong đeammưwcoiddvdc, lạjcohi xinh đeammfcvfp, vàedxq, còbajbn rấhatmt nghe lờqshmi anh khôrdmzng?” Tiểauxcu Mi hỏkgixi vớfcapi giọzdlrng quyếyjyrn rũdbcd.




Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht suy nghĩoufw, ngưwcoiqshmi phụokow nữlvmu nhưwcoi vậnkzhy, bêjnmun cạjcohnh anh ta cózryq đeammgetqy, nhưwcoing màedxq, nhữlvmung ngưwcoiqshmi phụokow nữlvmu đeammózryq chắdbcdc chắdbcdn Hạjcohhborng Sơippq khôrdmzng thècbgkm ngózryq đeammếyjyrn.

Anh đeammang vuốbhtft cằswasm suy nghĩoufw, đeammcbgkt nhiêjnmun, nghĩoufw đeammếyjyrn ngưwcoiqshmi ởkxdojnmun cạjcohnh mìjtvenh, anh quay đeammgetqu, Tiểauxcu Mi đeammang dùugaxng đeammôrdmzi mắdbcdt ngoan ngoãfzlhn vâccztng lờqshmi nhìjtven lấhatmy anh.

Trưwcoifcapc kia Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht gặhbclp gỡgetq vớfcapi côrdmz ta ởkxdo hộcbgkp đeammêjnmum, liềyjyrn bịotgn bềyjyr ngoàedxqi xinh đeammfcvfp củipkia côrdmz thu húnbpyt, Tiểauxcu Mi tuy xuấhatmt thâccztn thấhatmp hècbgkn, nhưwcoing màedxq, côrdmz thựlvmuc sựlvmu rấhatmt đeammfcvfp, tráockqi tim củipkia Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht liềyjyrn rung đeammcbgkng, nếyjyru nózryqi vềyjyr ngưwcoiqshmi đeammàedxqn bàedxq ngoan ngoãfzlhn, thìjtve khôrdmzng cózryq ai ngoan hơippqn ngưwcoiqshmi đeammàedxqn bàedxq đeammang ởkxdojnmun cạjcohnh anh ta rồugaxi.

Bởkxdoi vìjtve anh ta chi mộcbgkt khoảehczn tiềyjyrn lớfcapn, chuộcbgkc côrdmz vềyjyr, mỗjzgqi ngàedxqy cho côrdmz ăhborn sung mặhbclc sưwcoifcapng, côrdmz ta nhấhatmt đeammotgnnh sẽcgkw giúnbpyp anh thôrdmzi.

“Tiểauxcu Mi, ngưwcoiqshmi đeammàedxqn bàedxq nhưwcoi vậnkzhy bêjnmun cạjcohnh anh khôrdmzng phảehczi khôrdmzng cózryq, nhưwcoing, khôrdmzng đeammipki xinh đeammfcvfp, chỉzfoyzryq em làedxq đeammfcvfp nhấhatmt thôrdmzi, em cózryq đeammugaxng ýcovf hoàedxqn thàedxqnh nhiệqtvom vụokowedxqy giúnbpyp anh khôrdmzng?”

Tiểauxcu Mi giảehcz vờqshm ra vẻwdyc kinh hãfzlhi, “Anh Hạjcoh, anh muốbhtfn bỏkgixippqi em sao? Tạjcohi sao phảehczi tặhbclng em cho ngưwcoiqshmi kháockqc?”

“Anh cũdbcdng khôrdmzng muốbhtfn, nhưwcoing màedxq, em nghĩoufw thửkxdo xem, đeammddvdi khi anh trởkxdo thàedxqnh chủipki nhàedxq củipkia nhàedxq họzdlr Hạjcoh, đeammếyjyrn lúnbpyc đeammózryq, em muốbhtfn cózryqjtveedxq chẳhborng đeammưwcoiddvdc? Anh sẽcgkw nuôrdmzi dưwcoigetqng em đeammếyjyrn giàedxq, nózryqi khôrdmzng chừgvping, anh sẽcgkw cho em làedxqm chíywsmnh thấhatmt.”

Tiểauxcu Mi cózryq đeammưwcoiddvdc lờqshmi hứizmpa hẹfcvfn củipkia anh, lạjcohi nhậnkzhn đeammưwcoiddvdc cơippq hộcbgki tiếyjyrp cậnkzhn Hạjcohhborng Sơippq, trong lòbajbng củipkia côrdmz cảehczm thấhatmy sưwcoifcapng rơippqn!

Vảehcz lạjcohi, côrdmz hi vọzdlrng biếyjyrt bao, mìjtvenh vàedxq Hạjcohhborng Sơippq sau mộcbgkt đeammêjnmum phong lưwcoiu, sẽcgkw khiếyjyrn anh yêjnmuu côrdmz, dùugax sao đeammi chăhborng nữlvmua, chỉzfoy cầgetqn cặhbclp đeammưwcoiddvdc mộcbgkt trong hai vịotgn thiếyjyru gia củipkia nhàedxq họzdlr Hạjcoh, thìjtve nửkxdoa đeammqshmi còbajbn lạjcohi côrdmz khôrdmzng cầgetqn phiềyjyrn muộcbgkn gìjtve nữlvmua.

Đizmpưwcoiơippqng nhiêjnmun, Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht đeammãfzlh trởkxdo thàedxqnh ngưwcoiqshmi đeammàedxqn ôrdmzng trung niêjnmun bụokowng phệqtvo, còbajbn Hạjcohhborng Sơippqzryq thâccztn hìjtvenh hoàedxqn mỹjzgq, ngoạjcohi hìjtvenh tuấhatmn túnbpy, sứizmpc quyếyjyrn rũdbcd tuyệqtvot vờqshmi, nếyjyru cho côrdmz lựlvmua chọzdlrn, côrdmz tấhatmt nhiêjnmun đeammugaxng ýcovf chọzdlrn ngưwcoiqshmi đeammàedxqn ôrdmzng nhưwcoi Hạjcohhborng Sơippqugaxng trảehczi qua kiếyjyrp nàedxqy.

“Vậnkzhy anh đeammãfzlh hứizmpa thìjtve phảehczi làedxqm đeammózryq nha! Khôrdmzng thểauxcedxqo đeammauxc em hi sinh bảehczn thâccztn, màedxq khôrdmzng cózryq đeammưwcoiddvdc lợddvdi íywsmch gìjtve cảehcz.” Tiểauxcu Mi chu mỏkgix, ra vẻwdyc khôrdmzng tìjtvenh nguyệqtvon cho lắdbcdm.

“Đizmpugax ngốbhtfc, sao lạjcohi nhưwcoi thếyjyr đeammưwcoiddvdc chứizmp? Em làedxq tim gan bảehczo bốbhtfi củipkia anh cơippqedxq.” Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht ôrdmzm côrdmzedxqo lòbajbng, nhưwcoing khôrdmzng biếyjyrt, ngưwcoiqshmi ởkxdo trong lòbajbng, áockqnh mắdbcdt củipkia Tiểauxcu Mi nởkxdo ra mộcbgkt nụokowwcoiqshmi đeammdbcdc ýcovf.

“Em yêjnmun tâccztm, anh sẽcgkw nhanh chózryqng sắdbcdp xếyjyrp cho em xuấhatmt hiệqtvon, vàedxq, anh sẽcgkw sắdbcdp đeammhbclt mộcbgkt thâccztn phậnkzhn phùugax hợddvdp đeammauxc em tiếyjyrp cậnkzhn nózryq, đeammếyjyrn lúnbpyc đeammózryq, em chỉzfoy cầgetqn pháockqt huy sắdbcdc đeammfcvfp củipkia mìjtvenh đeammauxc quyếyjyrn rũdbcdzryq, sau đeammózryq, lêjnmun giưwcoiqshmng vớfcapi nózryq, quay phim gửkxdoi lạjcohi cho anh.”




“Vâccztng! Em nhấhatmt đeammotgnnh sẽcgkw hoàedxqn thàedxqnh nhiệqtvom vụokow.” Tiểauxcu Mi đeammehczm bảehczo nózryqi.

“Phảehczi nhanh chózryqng gàedxqi kècbgko nàedxqy thôrdmzi, nếyjyru trễockq nữlvmua sẽcgkw khôrdmzng còbajbn cơippq hộcbgki, Tiểauxcu Mi, dùugaxjtve thìjtve em cũdbcdng làedxq sinh viêjnmun tốbhtft nghiệqtvop đeammjcohi họzdlrc, đeammếyjyrn lúnbpyc đeammózryq, anh sẽcgkw đeammauxc em tiếyjyrp cậnkzhn nózryq, cózryqippq hộcbgki em phảehczi xôrdmzng lêjnmun liềyjyrn.”

“Em biếyjyrt rồugaxi, anh phảehczi cho em mộcbgkt thâccztn phậnkzhn hoàedxqn toàedxqn mớfcapi, nhưwcoi vậnkzhy, anh ta mớfcapi khôrdmzng nghi ngờqshm!” Tiểauxcu Mi nghĩoufw thầgetqm, Hạjcohhborng Sơippq khôrdmzng phảehczi làedxq con ngưwcoiqshmi dễockq qua mặhbclt.

“Đizmpưwcoiddvdc rồugaxi, tấhatmt cảehcz giao cho anh xửkxdocovf.” Đizmpôrdmzi mắdbcdt củipkia Hạjcoh Hảehczi Dậnkzht hiệqtvon lêjnmun vẻwdyc hung tợddvdn.

Anh ta mớfcapi làedxq trưwcoikxdong tửkxdo củipkia Hạjcoh gia, làedxq ngưwcoiqshmi màedxq ôrdmzng nộcbgki yêjnmuu thưwcoiơippqng nhấhatmt, còbajbn Hạjcohhborng Sơippq đeammưwcoiddvdc gửkxdoi nuôrdmzi ởkxdo nhàedxqjtve từgvpi nhỏkgix, vịotgn tríywsm trong lòbajbng củipkia ôrdmzng nộcbgki, khôrdmzng thểauxcedxqo thay thếyjyr đeammưwcoiddvdc đeammâccztu.

Vềyjyr mặhbclt nàedxqy, Hạjcohhborng Sơippq khôrdmzng chiếyjyrm đeammưwcoiddvdc ưwcoiu thếyjyr.

Trong kháockqch sạjcohn, Cổdzia Duyệqtvot đeammizmpng trưwcoifcapc kíywsmnh cửkxdoa sổdzia, sau khi gọzdlri đeammiệqtvon cho cha mẹfcvf, tiếyjyrp theo đeammózryqrdmz phảehczi ởkxdo lạjcohi đeammâcczty tìjtvem kiếyjyrm tung tíywsmch củipkia em trai.

Lầgetqn nàedxqy bấhatmt luậnkzhn làedxqm thếyjyredxqo, côrdmzdbcdng phảehczi dắdbcdt nózryq vềyjyr, khôrdmzng đeammưwcoiddvdc cho nózryq chạjcohy lung tung nữlvmua, vàedxq, em trai qua lạjcohi vớfcapi em họzdlr củipkia Hạjcohhborng Sơippq, côrdmzdbcdng lo lắdbcdng lắdbcdm.

Cung Vũdbcd Ninh đeammãfzlh kểauxc tấhatmt cảehcz cho côrdmz biếyjyrt, em trai họzdlr củipkia Hạjcohhborng Sơippq, làedxq con cháockqu mang dòbajbng máockqu củipkia hoàedxqng tộcbgkc, gia tộcbgkc nhưwcoi thếyjyr, làedxqm sao chấhatmp nhậnkzhn em trai củipkia mìjtvenh đeammưwcoiddvdc? Thâccztn phậnkzhn củipkia Thưwcoiddvdng Quan Thầgetqn Húnbpyc, vàedxq giớfcapi tíywsmnh củipkia anh ta, khôrdmzng thểauxc dễockqedxqng côrdmzng khai ra bêjnmun ngoàedxqi đeammưwcoiddvdc!

Vớfcapi lạjcohi khi ởkxdoccztn bay, côrdmz tậnkzhn mắdbcdt chứizmpng kiếyjyrn biểauxcu cảehczm củipkia Hạjcohhborng Sơippq, dùugax sao đeammi nữlvmua, việqtvoc nàedxqy tốbhtft nhấhatmt xửkxdocovf theo hưwcoifcapng đeammơippqn giảehczn nhấhatmt.

“Buổdziai tốbhtfi cùugaxng nhau dùugaxng bữlvmua, ăhborn cơippqm xong, mìjtvenh đeammi dạjcoho bộcbgk đeammi!” Cung Vũdbcd Ninh trấhatmn an côrdmzzryqi.

“Vũdbcd Ninh, buổdziai tốbhtfi tôrdmzi khôrdmzng ăhborn cùugaxng côrdmz đeammưwcoiddvdc, tôrdmzi ăhborn trong kháockqch sạjcohn, côrdmz đeammi hẹfcvfn hòbajb đeammi!”

“Nhưwcoi vậnkzhy sao đeammưwcoiddvdc, sao tôrdmzi bỏkgixippqi côrdmz đeammưwcoiddvdc chứizmp?” Cung Vũdbcd Ninh khôrdmzng thểauxcedxqm nhưwcoi vậnkzhy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.