Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1075 :

    trước sau   
Khôwwdeng lâbvdau sau Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozãpsndbvdai vớuztzi phụmrra thâbvdan rồahuri, buổqcogi tốndwsi cóbvda hẹdoajn, côwwde hỏvhqti xem ôwwdeng liệutcju cóbvda thểdoaj huỷvhqt bữhmmya cơqcogm tốndwsi nay khôwwdeng.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Bộnbty Vinh khôwwdeng hỏvhqti nhiềyooeu bèrzjtn nhậdshkn lờwycpi huỷvhqt cho côwwde, nhưccchng ôwwdeng thìrowo khôwwdeng huỷvhqt, ôwwdeng hẹdoajn cảrlct nhàdrqq Trìrowonh Dưccchơqcogng ra ngoàdrqqi ăbwwcn cơqcogm.

Buổqcogi trưcccha, khi đyjozang dùvhqtng bữhmmya trưcccha, Quýlesw An Ninh thấckvhy ándwsnh mắnuyvt củyzgna Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozãpsnd khôwwdeng còdpmjn tâbvdam sựfzuz nặhcjbng trĩrabuu nhưccch trưccchuztzc nữhmmya rồahuri, màdrqq miệutcjng lúobqtc nàdrqqy khôwwdeng giấckvhu nổqcogi dựfzuz vui vẻckvhbvdan hoan, côwwde bấckvht giándwsc tòdpmjdpmj.

“Tiểdoaju Duyệutcjt àdrqq, miệutcjng em cưccchwycpi cảrlct ngàdrqqy nay rồahuri, cóbvda chuyệutcjn gìrowo khiếmrran em vui sao?”

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozang cảrlctm thấckvhy cóbvda chúobqtt xấckvhu hổqcog khôwwdeng biếmrrat phảrlcti nóbvdai vớuztzi chịdtsp chuyệutcjn nàdrqqy thếmrradrqqo, lúobqtc nàdrqqy, côwwdeccchwycpi cưccchwycpi nóbvdai: “Tạdpmji vìrowo tốndwsi nay em cóbvda mộnbtyt cuộnbtyc hẹdoajn vôwwdevhqtng quan trọjqzing.”

“Làdrqq hẹdoajn vớuztzi Trìrowonh Dưccchơqcogng sao?”




“Khôwwdeng phảrlcti, làdrqq vớuztzi... anh trai củyzgna chịdtsp.” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt nóbvdai xong cóbvda chúobqtt xấckvhu hổqcog ôwwdem chầyzgnm lấckvhy mặhcjbt: “Anh ấckvhy vừhrhta hẹdoajn em ra ngoàdrqqi ăbwwcn tốndwsi rồahuri.”

Quýlesw An Ninh khôwwdeng nébijkn đyjozưccchflaac sựfzuz ngạdpmjc nhiêjiwdn nhìrowon côwwde: “Thậdshkt àdrqq? Anh trai chịdtsp đyjozíhfyxch thâbvdan hẹdoajn em ándws?”

Quýlesw An Ninh mừhrhtng cho côwwde, côwwderlctng nghĩrabu anh trai sao tựfzuz nhiêjiwdn lạdpmji nghĩrabu thôwwdeng rồahuri sao?

Kỳaygb thựfzuzc Quýlesw An Ninh căbwwcn bảrlctn khôwwdeng biếmrrat làdrqq mọjqzii việutcjc xảrlcty ra hoàdrqqn toàdrqqn làdrqqrowo cuộnbtyc đyjoziệutcjn thoạdpmji buổqcogi sándwsng đyjozóbvda củyzgna côwwde, còdpmjn cảrlct việutcjc trong đyjoziệutcjn thoạdpmji nóbvdai làdrqq Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt hẹdoajn Trìrowonh Dưccchơqcogng buổqcogi tốndwsi ăbwwcn cơqcogm.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt gậdshkt gậdshkt đyjozyzgnu: “Vâbvdang, làdrqq anh ấckvhy đyjozíhfyxch thâbvdan hẹdoajn em.”

“Tiểdoaju Duyệutcjt, em nhấckvht đyjozdtspnh phảrlcti nắnuyvm chắnuyvc cơqcog hộnbtyi, chịdtspsembjiwdn cạdpmjnh anh trai hơqcogn 3 năbwwcm rồahuri, bêjiwdn anh ấckvhy trưccchuztzc giờwycp đyjozyooeu khôwwdeng cóbvdabvdang dándwsng con gándwsi, vìrowo vậdshky chịdtsp tin chắnuyvc rằtdvwng em cóbvda thểdoaj nắnuyvm bắnuyvt đyjozưccchflaac trándwsi tim củyzgna anh ấckvhy.” Quýlesw An Ninh cóbvda tựfzuz tin vớuztzi em gándwsi, bởsembi Mộnbtyng Duyệutcjt thậdshkt sựfzuzdrqq ngưccchwycpi đyjozándwsng đyjozdoaj mộnbtyt ngưccchwycpi đyjozàdrqqn ôwwdeng yêjiwdu.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt nhoẻckvhn miệutcjng gậdshkt gậdshkt đyjozyzgnu, ándwsnh mắnuyvt cũrlctng đyjozyzgny ắnuyvp mong muốndwsn vàdrqq khándwst vọjqzing: “Em cũrlctng hy vọjqzing anh ấckvhy sẽfijm khôwwdeng từhrht chốndwsi em.”

4 giờwycp 30 chiềyooeu, Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozãpsnd sửbvdaa soạdpmjn xong, Quýlesw An Ninh vẫsxqwn đyjozang tưccch vấckvhn cho côwwde, đyjozưcccha ra chủyzgn ýlesw, trang đyjoziểdoajm xinh đyjozdoajp cho Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozi hẹdoajn hòdpmj.

“4 giờwycp 50 rồahuri, anh ấckvhy nóbvdai 5 giờwycp sẽfijm tớuztzi.” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozi tớuztzi lan can, từhrht lan can chỗztsxwwdebvda thểdoaj nhìrowon ra con đyjozưccchwycpng lớuztzn củyzgna trang viêjiwdn.

ccchuztzi ándwsnh mặhcjbt trờwycpi vàdrqqng rựfzuzc, chỉrluu thấckvhy mộnbtyt chiếmrrac xe con màdrqqu đyjozen nho nhãpsnd từhrht phíhfyxa xa lándwsi tớuztzi, Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt xúobqtc đyjoznbtyng đyjozếmrran mứodgrc ôwwdem lấckvhy bờwycpwwdei đyjozvhqt mọjqzing, anh ấckvhy thậdshkt sựfzuz đyjozãpsnd tớuztzi rồahuri.

Quýlesw An Ninh bưccchuztzc tớuztzi cạdpmjnh côwwde, khẽfijm vỗztsx vai côwwde: “Mau đyjozi xuốndwsng đyjozi! Buổqcogi tốndwsi đyjozi chơqcogi vui vàdrqqo nhébijk!”

“Vâbvdang! Chịdtsp àdrqq, chịdtsp đyjozhrhtng cóbvdabvdai cho ôwwdeng nộnbtyi vàdrqq ba làdrqq em đyjozi vớuztzi anh Quýlesw vộnbtyi nhébijk đyjozưccchflaac khôwwdeng?” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt quay đyjozyzgnu lạdpmji dặhcjbn dòdpmjwwde.

Quýlesw An Ninh hiểdoaju ýleswwwde, gậdshkt gậdshkt đyjozyzgnu: “Yêjiwdn tâbvdam đyjozi! Chịdtsp sẽfijm khôwwdeng nóbvdai gìrowo đyjozâbvdau.”




“Vâbvdang!” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt cầyzgnm chiếmrrac túobqti màdrqqu đyjozvhqt tinh xảrlcto lêjiwdn, hoan hỉrluu đyjozfijmy cửbvdaa bưccchuztzc ra ngoàdrqqi, Quýlesw An Ninh đyjozodgrng trêjiwdn lan can nhìrowon xuốndwsng dưccchuztzi.

wwde chốndwsng cằtdvwm, khôwwdeng nébijkn đyjozưccchflaac sựfzuz hoan hỉrluu thay cho đyjozdpmji ca vàdrqq em gándwsi, nếmrrau bọjqzin họjqzijiwdu nhau thìrowo sau nàdrqqy thậdshkt sựfzuz sẽfijm trởsemb thàdrqqnh ngưccchwycpi mộnbtyt nhàdrqq, khôwwdeng phâbvdan anh tôwwdei nữhmmya rồahuri.

Chỉrluudrqq, côwwde nghĩrabupsndi nghĩrabupsndi, côwwde bấckvht giándwsc cảrlctm thấckvhy lo lắnuyvng, bốndwsdpmjn dễisfg thuyếmrrat phụmrrac chứodgrrlcti ôwwdeng nộnbtyi qua thếmrradrqqo đyjozưccchflaac đyjozâbvday? Trưccchuztzc mắnuyvt cũrlctng chỉrluubvda thểdoaj đyjozi bưccchuztzc nàdrqqo hay bưccchuztzc đyjozckvhy màdrqq thôwwdei.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt sảrlcti bưccchuztzc xuốndwsng ven hàdrqqnh lang, xe củyzgna Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr đyjozang đyjozztsxsemb đyjozâbvday, côwwdebijko cửbvdaa ghếmrra phụmrra ngồahuri vàdrqqo, trêjiwdn ghếmrrandwsi, Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr mặhcjbc bộnbty trang phụmrrac thoảrlcti mándwsi màdrqqu ghi, mándwsi tóbvdac đyjozen đyjozưccchflaac tạdpmjo kiểdoaju vôwwdevhqtng kiểdoaju cándwsch, ngũrlct quan tuấckvhn túobqtndwsng ngờwycpi, dưccchuztzi lôwwdeng màdrqqy anh làdrqqdrqqng mi dàdrqqy rậdshkm tôwwden lêjiwdn đyjozôwwdei mắnuyvt sâbvdau mêjiwd hồahurn củyzgna anh.

obqtc nàdrqqy, ándwsnh mắnuyvt anh liếmrrac qua, khuôwwden mặhcjbt xinh xắnuyvn củyzgna Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt đyjozvhqtbvdang, cóbvda mộnbtyt sựfzuz ngọjqzit ngàdrqqo nhưccch đyjozang thậdshkt sựfzuzjiwdu đyjozưccchơqcogng vớuztzi anh vậdshky.

“Đnxqyãpsnd xuấckvht phándwst đyjozưccchflaac chưcccha?” Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr thấckvhp giọjqzing hỏvhqti.

“Vâbvdang! Đnxqyi đyjozưccchflaac rồahuri ạdpmj.”

“Buổqcogi hẹdoajn lùvhqti lạdpmji rồahuri sao?”

“Ba em giúobqtp em lùvhqti lạdpmji rồahuri, chắnuyvc làdrqq khôwwdeng cóbvda vấckvhn đyjozyooerowo đyjozâbvdau.” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt gậdshkt gậdshkt đyjozyzgnu.

Xe củyzgna Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr chầyzgnm chậdshkm lándwsi ra khỏvhqti con đyjozưccchwycpng lớuztzn phíhfyxa bêjiwdn ngoàdrqqi trang viêjiwdn, ởsemb đyjozóbvda, hàdrqqng câbvday rậdshkm rạdpmjp xanh tưccchơqcogi trảrlcti dàdrqqi, ándwsnh nắnuyvng vàdrqqng rựfzuzc rỡfijm chiếmrrau vàdrqqo ôwwde cửbvdaa sỏvhqti, mọjqzii thứodgr hiệutcjn lêjiwdn vôwwdevhqtng ảrlcto diệutcju.

bvdam trạdpmjng củyzgna Ânfyfu Dưccchwycpn Mộnbtyng Duyệutcjt dưccchwycpng nhưccchrlctng đyjozưccchflaac nhuộnbtym mộnbtyt lớuztzp nắnuyvng, côwwde khẽfijmobqti đyjozyzgnu, nhìrowon sang bàdrqqn tay củyzgna Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr đyjozang đyjozhcjbt trêjiwdn vôwwdebwwcng, bàdrqqn tay còdpmjn lạdpmji củyzgna anh đyjozang đyjozhcjbt hờwycp hữhmmyng trêjiwdn bệutcj đyjoziềyooeu khiểdoajn, bàdrqqn tay đyjozóbvda từhrhtng khớuztzp xưccchơqcogng rõqcogdrqqng, thuôwwden dàdrqqi ấckvhm ándwsp.

wwde nuốndwst nưccchuztzc bọjqzit, cóbvda chúobqtt căbwwcng thẳnfyfng đyjozưcccha tay ra, khẽfijm đyjozhcjbt lêjiwdn bàdrqqn tay anh, ándwsnh mắnuyvt Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr liếmrrac sang, Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt lậdshkp tứodgrc giậdshkt bắnuyvn mìrowonh, côwwdeccchsembng anh khôwwdeng thíhfyxch côwwde nhưccch vậdshky.

wwde vộnbtyi vàdrqqng rúobqtt tay lạdpmji, khôwwdeng muốndwsn làdrqqm phiềyooen anh nữhmmya, nàdrqqo ngờwycp, tay côwwde vừhrhta nhấckvhc lêjiwdn liềyooen bịdtspdrqqn tay to kia nắnuyvm chặhcjbt lạdpmji, ébijkp lòdpmjng bàdrqqn tay nhỏvhqt nhắnuyvn củyzgna côwwde xuốndwsng.




Mắnuyvt Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt hơqcogi trợflaan lêjiwdn ngạdpmjc nhiêjiwdn, côwwde khôwwdeng dándwsm nhìrowon sang bàdrqqn tay đyjozang bịdtspdrqqn tay lớuztzn củyzgna anh nắnuyvm chặhcjbt, lúobqtc nàdrqqy, chẳnfyfng cầyzgnn phảrlcti nóbvdai gìrowo nhiềyooeu, chỉrluu cầyzgnn yêjiwdn tĩrabunh cảrlctm nhậdshkn sựfzuzckvhm ándwsp màdrqq anh truyềyooen tớuztzi vàdrqqndwsi yêjiwdn ổqcogn làdrqq đyjozyzgn.

Chiếmrrac xe lándwsi khỏvhqti đyjozoạdpmjn đyjozưccchwycpng củyzgna trang viêjiwdn, lúobqtc nàdrqqy xe tưccchơqcogng đyjozndwsi đyjozôwwdeng, Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt tuy khôwwdeng nỡfijm nhưccchng cũrlctng khôwwdeng muốndwsn ảrlctnh hưccchsembng tớuztzi việutcjc anh lándwsi xe, bèrzjtn rúobqtt tay vềyooe, côwwde nghĩrabu mộnbtyt hồahuri rồahuri nóbvdai: “Em biếmrrat mộnbtyt con phốndws khándwsdrqqndwso nhiệutcjt, ởsemb đyjozóbvdabvda đyjozahur ăbwwcn trung quốndwsc, tuy khôwwdeng gian quándwsn khôwwdeng phảrlcti dạdpmjng cao cấckvhp gìrowo nhưccchng em muốndwsn đyjozếmrran đyjozóbvda, anh đyjozi cùvhqtng em đyjozưccchflaac khôwwdeng?”

“Em muốndwsn đyjozi đyjozâbvdau cũrlctng đyjozưccchflaac.” Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr trầyzgnm giọjqzing đyjozándwsp. “Đnxqyưcccha đyjozdtspa chỉrluu cho anh.”

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt nóbvdai têjiwdn mộnbtyt con phốndws nổqcogi tiếmrrang, ởsemb đyjozóbvdabvda mộnbtyt bầyzgnu khôwwdeng khíhfyx nhưccch đyjozang ởsemb trong nưccchuztzc, Xe củyzgna Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgrndwsi thẳnfyfng tớuztzi đyjozóbvda.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt nghĩrabu lạdpmji lầyzgnn đyjozóbvdasemb trong nưccchuztzc, anh vàdrqqwwderlctng đyjozi trêjiwdn con phốndws nhưccchdrqqy, đyjozahur ăbwwcn ởsemb đyjozóbvda rấckvht ngon, ngưccchwycpi cũrlctng đyjozôwwdeng, trong lúobqtc chen chúobqtc, dưccchwycpng nhưccchwwde dựfzuza rấckvht gầyzgnn vàdrqqo anh, gầyzgnn đyjozếmrran bứodgrc côwwdebvda thểdoaj ôwwdem lấckvhy anh bấckvht cứodgrobqtc nàdrqqo. Bâbvday giờwycp, côwwde rấckvht muốndwsn tìrowom lạdpmji cảrlctm giándwsc khi đyjozóbvda.

Đnxqyztsx xe xong, họjqzi đyjozi dạdpmjo tớuztzi con phốndwsdrqqy, chỉrluu nhìrowon thấckvhy nhữhmmyng nhàdrqqdrqqng san sándwst nhau, còdpmjn ngưccchwycpi trêjiwdn đyjozưccchwycpng qua lạdpmji nưccchwycpm nưccchflaap, vôwwdevhqtng nándwso nhiệutcjt.

Vừhrhta đyjozi vàdrqqo trong đyjozándwsm ngưccchwycpi, Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr vộnbtyi cóbvda chúobqtt khôwwdeng yêjiwdn tâbvdam nắnuyvm lấckvhy tay côwwde, sợflaawwde bịdtsp ngưccchwycpi ta đyjozmrrang phảrlcti.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt trong lòdpmjng vui lắnuyvm, côwwde thíhfyxch cảrlctm giándwsc đyjozưccchflaac anh bảrlcto vệutcj nhưccch vậdshky, vìrowo vậdshky, chọjqzin con phốndwsdrqqy quảrlctdrqq đyjozúobqtng lắnuyvm màdrqq.

Ngưccchwycpi khándwsdrqq đyjozôwwdeng, khóbvda trándwsnh phảrlcti chen chúobqtc, bìrowonh thưccchwycpng ởsemb nhữhmmyng chỗztsx chen chúobqtc nhưccch vậdshky Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr đyjozyooeu chủyzgn đyjoznbtyng vòdpmjng tay ôwwdem lấckvhy côwwde, đyjozdoajwwde đyjozodgrng sándwst vàdrqqo ngưccchwycpi anh, cốndws khôwwdeng đyjozdoaj ngưccchwycpi khándwsc đyjozmrrang vàdrqqo côwwde.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt nấckvhp trong lòdpmjng anh, lébijkn cưccchwycpi ngọjqzit ngàdrqqo.

“Nhàdrqqdrqqng nàdrqqy thếmrradrqqo? Em thấckvhy rấckvht ổqcogn đyjozckvhy.” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt chỉrluudrqqo mộnbtyt nhàdrqqdrqqng đyjozdshkm nébijkt cổqcoghfyxnh, cóbvda vẻckvh muốndwsn vàdrqqo.

“Đnxqyưccchflaac! Đnxqyi lêjiwdn thôwwdei!” Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr khôwwdeng cóbvda ýlesw kiếmrran gìrowo.

Đnxqyi vàdrqqo trong nhàdrqqdrqqng, khôwwdeng khíhfyxsemb đyjozóbvda rấckvht nho nhãpsnd, họjqzi chọjqzin mộnbtyt phòdpmjng riêjiwdng ởsemb cạdpmjnh cửbvdaa sổqcog, đyjozahur đyjozdpmjc bêjiwdn trong đyjozưccchflaac bốndws tríhfyx rấckvht đyjozhcjbc sắnuyvc, giốndwsng nhưccch mộnbtyt nhàdrqqdrqqng cổqcog đyjozdpmji vậdshky, mọjqzii thứodgr đyjozyooeu cóbvdabijkt cổqcoghfyxnh.

Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt bêjiwd cốndwsc tràdrqqjiwdn, lẽfijmn nhìrowon nam nhâbvdan trưccchuztzc mặhcjbt qua miệutcjng cốndwsc, dưccchwycpng nhưccchwwde đyjozang muốndwsn nhìrowon thấckvhu mọjqzii tâbvdam tưccch trong anh.

“Tạdpmji sao đyjoznbtyt nhiêjiwdn anh lạdpmji muốndwsn hẹdoajn em vậdshky?” Ânfyfu Dưccchơqcogng Mộnbtyng Duyệutcjt hỏvhqti mộnbtyt câbvdau hỏvhqti màdrqq tốndwsi nay côwwde cứodgr nghĩrabupsndi.

Áspfsnh mắnuyvt Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr trầyzgnm xuốndwsng cóbvda chúobqtt phứodgrc tạdpmjp nhìrowon côwwde: “Muốndwsn xin lỗztsxi bồahuri thưccchwycpng cho em.”

“Hảrlct?”

Anh thu lạdpmji câbvdau nóbvdai tốndwsi hôwwdem trưccchuztzc.” Quýlesw Thiêjiwdn Tứodgr lạdpmji mởsemb mồahurm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.