Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1075 :

    trước sau   
Khôvhswng lâbgsgu sau Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswãfmwoezgpi vớlseei phụvhsw thâbgsgn rồwvnli, buổuivqi tốkgpli cóezgp hẹvhswn, côvhsw hỏmneli xem ôvhswng liệdlqyu cóezgp thểgflc huỷhkqg bữkzwma cơcjqym tốkgpli nay khôvhswng.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Bộdnbr Vinh khôvhswng hỏmneli nhiềqkttu bèmneln nhậtyyyn lờgflci huỷhkqg cho côvhsw, nhưhkqgng ôvhswng thìezgp khôvhswng huỷhkqg, ôvhswng hẹvhswn cảrdtm nhàdxxj Trìezgpnh Dưhkqgơcjqyng ra ngoàdxxji ămffqn cơcjqym.

Buổuivqi trưhkqga, khi đvhswang dùrpnsng bữkzwma trưhkqga, Quýtgjg An Ninh thấemrqy ágflcnh mắuquvt củpcxva Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswãfmwo khôvhswng còwvnln tâbgsgm sựtnfu nặsmupng trĩxijju nhưhkqg trưhkqglseec nữkzwma rồwvnli, màdxxj miệdlqyng lútkyqc nàdxxjy khôvhswng giấemrqu nổuivqi dựtnfu vui vẻofzdbgsgn hoan, côvhsw bấemrqt giágflcc tòwvnlwvnl.

“Tiểgflcu Duyệdlqyt àdxxj, miệdlqyng em cưhkqggflci cảrdtm ngàdxxjy nay rồwvnli, cóezgp chuyệdlqyn gìezgp khiếievan em vui sao?”

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswang cảrdtmm thấemrqy cóezgp chútkyqt xấemrqu hổuivq khôvhswng biếievat phảrdtmi nóezgpi vớlseei chịieva chuyệdlqyn nàdxxjy thếievadxxjo, lútkyqc nàdxxjy, côvhswhkqggflci cưhkqggflci nóezgpi: “Tạdnrwi vìezgp tốkgpli nay em cóezgp mộdnbrt cuộdnbrc hẹvhswn vôvhswrpnsng quan trọxgbing.”

“Làdxxj hẹvhswn vớlseei Trìezgpnh Dưhkqgơcjqyng sao?”




“Khôvhswng phảrdtmi, làdxxj vớlseei... anh trai củpcxva chịieva.” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt nóezgpi xong cóezgp chútkyqt xấemrqu hổuivq ôvhswm chầpcxvm lấemrqy mặsmupt: “Anh ấemrqy vừnbuba hẹvhswn em ra ngoàdxxji ămffqn tốkgpli rồwvnli.”

Quýtgjg An Ninh khôvhswng nénvfjn đvhswưhkqgduoxc sựtnfu ngạdnrwc nhiêjyein nhìezgpn côvhsw: “Thậtyyyt àdxxj? Anh trai chịieva đvhswívqupch thâbgsgn hẹvhswn em ágflc?”

Quýtgjg An Ninh mừnbubng cho côvhsw, côvhswwvnlng nghĩxijj anh trai sao tựtnfu nhiêjyein lạdnrwi nghĩxijj thôvhswng rồwvnli sao?

Kỳajdf thựtnfuc Quýtgjg An Ninh cămffqn bảrdtmn khôvhswng biếievat làdxxj mọxgbii việdlqyc xảrdtmy ra hoàdxxjn toàdxxjn làdxxjezgp cuộdnbrc đvhswiệdlqyn thoạdnrwi buổuivqi ságflcng đvhswóezgp củpcxva côvhsw, còwvnln cảrdtm việdlqyc trong đvhswiệdlqyn thoạdnrwi nóezgpi làdxxj Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt hẹvhswn Trìezgpnh Dưhkqgơcjqyng buổuivqi tốkgpli ămffqn cơcjqym.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt gậtyyyt gậtyyyt đvhswpcxvu: “Vâbgsgng, làdxxj anh ấemrqy đvhswívqupch thâbgsgn hẹvhswn em.”

“Tiểgflcu Duyệdlqyt, em nhấemrqt đvhswievanh phảrdtmi nắuquvm chắuquvc cơcjqy hộdnbri, chịievagmidjyein cạdnrwnh anh trai hơcjqyn 3 nămffqm rồwvnli, bêjyein anh ấemrqy trưhkqglseec giờgflc đvhswqkttu khôvhswng cóezgpezgpng dágflcng con gágflci, vìezgp vậtyyyy chịieva tin chắuquvc rằddjyng em cóezgp thểgflc nắuquvm bắuquvt đvhswưhkqgduoxc trágflci tim củpcxva anh ấemrqy.” Quýtgjg An Ninh cóezgp tựtnfu tin vớlseei em gágflci, bởgmidi Mộdnbrng Duyệdlqyt thậtyyyt sựtnfudxxj ngưhkqggflci đvhswágflcng đvhswgflc mộdnbrt ngưhkqggflci đvhswàdxxjn ôvhswng yêjyeiu.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt nhoẻofzdn miệdlqyng gậtyyyt gậtyyyt đvhswpcxvu, ágflcnh mắuquvt cũwvnlng đvhswpcxvy ắuquvp mong muốkgpln vàdxxj khágflct vọxgbing: “Em cũwvnlng hy vọxgbing anh ấemrqy sẽdxxj khôvhswng từnbub chốkgpli em.”

4 giờgflc 30 chiềqkttu, Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswãfmwo sửkgpla soạdnrwn xong, Quýtgjg An Ninh vẫmneln đvhswang tưhkqg vấemrqn cho côvhsw, đvhswưhkqga ra chủpcxv ýtgjg, trang đvhswiểgflcm xinh đvhswvhswp cho Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswi hẹvhswn hòwvnl.

“4 giờgflc 50 rồwvnli, anh ấemrqy nóezgpi 5 giờgflc sẽdxxj tớlseei.” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswi tớlseei lan can, từnbub lan can chỗavvwvhswezgp thểgflc nhìezgpn ra con đvhswưhkqggflcng lớlseen củpcxva trang viêjyein.

hkqglseei ágflcnh mặsmupt trờgflci vàdxxjng rựtnfuc, chỉbdbd thấemrqy mộdnbrt chiếievac xe con màdxxju đvhswen nho nhãfmwo từnbub phívqupa xa lágflci tớlseei, Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt xútkyqc đvhswdnbrng đvhswếievan mứdvfzc ôvhswm lấemrqy bờgflcvhswi đvhswmnel mọxgbing, anh ấemrqy thậtyyyt sựtnfu đvhswãfmwo tớlseei rồwvnli.

Quýtgjg An Ninh bưhkqglseec tớlseei cạdnrwnh côvhsw, khẽdxxj vỗavvw vai côvhsw: “Mau đvhswi xuốkgplng đvhswi! Buổuivqi tốkgpli đvhswi chơcjqyi vui vàdxxjo nhénvfj!”

“Vâbgsgng! Chịieva àdxxj, chịieva đvhswnbubng cóezgpezgpi cho ôvhswng nộdnbri vàdxxj ba làdxxj em đvhswi vớlseei anh Quýtgjg vộdnbri nhénvfj đvhswưhkqgduoxc khôvhswng?” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt quay đvhswpcxvu lạdnrwi dặsmupn dòwvnlvhsw.

Quýtgjg An Ninh hiểgflcu ýtgjgvhsw, gậtyyyt gậtyyyt đvhswpcxvu: “Yêjyein tâbgsgm đvhswi! Chịieva sẽdxxj khôvhswng nóezgpi gìezgp đvhswâbgsgu.”




“Vâbgsgng!” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt cầpcxvm chiếievac tútkyqi màdxxju đvhswmnel tinh xảrdtmo lêjyein, hoan hỉbdbd đvhswrnhfy cửkgpla bưhkqglseec ra ngoàdxxji, Quýtgjg An Ninh đvhswdvfzng trêjyein lan can nhìezgpn xuốkgplng dưhkqglseei.

vhsw chốkgplng cằddjym, khôvhswng nénvfjn đvhswưhkqgduoxc sựtnfu hoan hỉbdbd thay cho đvhswdnrwi ca vàdxxj em gágflci, nếievau bọxgbin họxgbijyeiu nhau thìezgp sau nàdxxjy thậtyyyt sựtnfu sẽdxxj trởgmid thàdxxjnh ngưhkqggflci mộdnbrt nhàdxxj, khôvhswng phâbgsgn anh tôvhswi nữkzwma rồwvnli.

Chỉbdbddxxj, côvhsw nghĩxijjfmwoi nghĩxijjfmwoi, côvhsw bấemrqt giágflcc cảrdtmm thấemrqy lo lắuquvng, bốkgplwvnln dễttqp thuyếievat phụvhswc chứdvfzrdtmi ôvhswng nộdnbri qua thếievadxxjo đvhswưhkqgduoxc đvhswâbgsgy? Trưhkqglseec mắuquvt cũwvnlng chỉbdbdezgp thểgflc đvhswi bưhkqglseec nàdxxjo hay bưhkqglseec đvhswemrqy màdxxj thôvhswi.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt sảrdtmi bưhkqglseec xuốkgplng ven hàdxxjnh lang, xe củpcxva Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz đvhswang đvhswavvwgmid đvhswâbgsgy, côvhswnvfjo cửkgpla ghếieva phụvhsw ngồwvnli vàdxxjo, trêjyein ghếievagflci, Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz mặsmupc bộdnbr trang phụvhswc thoảrdtmi mágflci màdxxju ghi, mágflci tóezgpc đvhswen đvhswưhkqgduoxc tạdnrwo kiểgflcu vôvhswrpnsng kiểgflcu cágflcch, ngũwvnl quan tuấemrqn tútkyqgflcng ngờgflci, dưhkqglseei lôvhswng màdxxjy anh làdxxjdxxjng mi dàdxxjy rậtyyym tôvhswn lêjyein đvhswôvhswi mắuquvt sâbgsgu mêjyei hồwvnln củpcxva anh.

tkyqc nàdxxjy, ágflcnh mắuquvt anh liếievac qua, khuôvhswn mặsmupt xinh xắuquvn củpcxva Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt đvhswmnelkgplng, cóezgp mộdnbrt sựtnfu ngọxgbit ngàdxxjo nhưhkqg đvhswang thậtyyyt sựtnfujyeiu đvhswưhkqgơcjqyng vớlseei anh vậtyyyy.

“Đccceãfmwo xuấemrqt phágflct đvhswưhkqgduoxc chưhkqga?” Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz thấemrqp giọxgbing hỏmneli.

“Vâbgsgng! Đcccei đvhswưhkqgduoxc rồwvnli ạdnrw.”

“Buổuivqi hẹvhswn lùrpnsi lạdnrwi rồwvnli sao?”

“Ba em giútkyqp em lùrpnsi lạdnrwi rồwvnli, chắuquvc làdxxj khôvhswng cóezgp vấemrqn đvhswqkttezgp đvhswâbgsgu.” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt gậtyyyt gậtyyyt đvhswpcxvu.

Xe củpcxva Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz chầpcxvm chậtyyym lágflci ra khỏmneli con đvhswưhkqggflcng lớlseen phívqupa bêjyein ngoàdxxji trang viêjyein, ởgmid đvhswóezgp, hàdxxjng câbgsgy rậtyyym rạdnrwp xanh tưhkqgơcjqyi trảrdtmi dàdxxji, ágflcnh nắuquvng vàdxxjng rựtnfuc rỡfmru chiếievau vàdxxjo ôvhsw cửkgpla sỏmneli, mọxgbii thứdvfz hiệdlqyn lêjyein vôvhswrpnsng ảrdtmo diệdlqyu.

bgsgm trạdnrwng củpcxva Âbpgbu Dưhkqggflcn Mộdnbrng Duyệdlqyt dưhkqggflcng nhưhkqgwvnlng đvhswưhkqgduoxc nhuộdnbrm mộdnbrt lớlseep nắuquvng, côvhsw khẽdxxjtkyqi đvhswpcxvu, nhìezgpn sang bàdxxjn tay củpcxva Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz đvhswang đvhswsmupt trêjyein vôvhswmffqng, bàdxxjn tay còwvnln lạdnrwi củpcxva anh đvhswang đvhswsmupt hờgflc hữkzwmng trêjyein bệdlqy đvhswiềqkttu khiểgflcn, bàdxxjn tay đvhswóezgp từnbubng khớlseep xưhkqgơcjqyng rõvxsedxxjng, thuôvhswn dàdxxji ấemrqm ágflcp.

vhsw nuốkgplt nưhkqglseec bọxgbit, cóezgp chútkyqt cămffqng thẳkgplng đvhswưhkqga tay ra, khẽdxxj đvhswsmupt lêjyein bàdxxjn tay anh, ágflcnh mắuquvt Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz liếievac sang, Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt lậtyyyp tứdvfzc giậtyyyt bắuquvn mìezgpnh, côvhswhkqggmidng anh khôvhswng thívqupch côvhsw nhưhkqg vậtyyyy.

vhsw vộdnbri vàdxxjng rútkyqt tay lạdnrwi, khôvhswng muốkgpln làdxxjm phiềqkttn anh nữkzwma, nàdxxjo ngờgflc, tay côvhsw vừnbuba nhấemrqc lêjyein liềqkttn bịievadxxjn tay to kia nắuquvm chặsmupt lạdnrwi, énvfjp lòwvnlng bàdxxjn tay nhỏmnel nhắuquvn củpcxva côvhsw xuốkgplng.




Mắuquvt Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt hơcjqyi trợduoxn lêjyein ngạdnrwc nhiêjyein, côvhsw khôvhswng dágflcm nhìezgpn sang bàdxxjn tay đvhswang bịievadxxjn tay lớlseen củpcxva anh nắuquvm chặsmupt, lútkyqc nàdxxjy, chẳkgplng cầpcxvn phảrdtmi nóezgpi gìezgp nhiềqkttu, chỉbdbd cầpcxvn yêjyein tĩxijjnh cảrdtmm nhậtyyyn sựtnfuemrqm ágflcp màdxxj anh truyềqkttn tớlseei vàdxxjgflci yêjyein ổuivqn làdxxj đvhswpcxv.

Chiếievac xe lágflci khỏmneli đvhswoạdnrwn đvhswưhkqggflcng củpcxva trang viêjyein, lútkyqc nàdxxjy xe tưhkqgơcjqyng đvhswkgpli đvhswôvhswng, Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt tuy khôvhswng nỡfmru nhưhkqgng cũwvnlng khôvhswng muốkgpln ảrdtmnh hưhkqggmidng tớlseei việdlqyc anh lágflci xe, bèmneln rútkyqt tay vềqktt, côvhsw nghĩxijj mộdnbrt hồwvnli rồwvnli nóezgpi: “Em biếievat mộdnbrt con phốkgpl khágflcdxxjgflco nhiệdlqyt, ởgmid đvhswóezgpezgp đvhswwvnl ămffqn trung quốkgplc, tuy khôvhswng gian quágflcn khôvhswng phảrdtmi dạdnrwng cao cấemrqp gìezgp nhưhkqgng em muốkgpln đvhswếievan đvhswóezgp, anh đvhswi cùrpnsng em đvhswưhkqgduoxc khôvhswng?”

“Em muốkgpln đvhswi đvhswâbgsgu cũwvnlng đvhswưhkqgduoxc.” Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz trầpcxvm giọxgbing đvhswágflcp. “Đccceưhkqga đvhswievaa chỉbdbd cho anh.”

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt nóezgpi têjyein mộdnbrt con phốkgpl nổuivqi tiếievang, ởgmid đvhswóezgpezgp mộdnbrt bầpcxvu khôvhswng khívqup nhưhkqg đvhswang ởgmid trong nưhkqglseec, Xe củpcxva Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfzgflci thẳkgplng tớlseei đvhswóezgp.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt nghĩxijj lạdnrwi lầpcxvn đvhswóezgpgmid trong nưhkqglseec, anh vàdxxjvhswwvnlng đvhswi trêjyein con phốkgpl nhưhkqgdxxjy, đvhswwvnl ămffqn ởgmid đvhswóezgp rấemrqt ngon, ngưhkqggflci cũwvnlng đvhswôvhswng, trong lútkyqc chen chútkyqc, dưhkqggflcng nhưhkqgvhsw dựtnfua rấemrqt gầpcxvn vàdxxjo anh, gầpcxvn đvhswếievan bứdvfzc côvhswezgp thểgflc ôvhswm lấemrqy anh bấemrqt cứdvfztkyqc nàdxxjo. Bâbgsgy giờgflc, côvhsw rấemrqt muốkgpln tìezgpm lạdnrwi cảrdtmm giágflcc khi đvhswóezgp.

Đccceavvw xe xong, họxgbi đvhswi dạdnrwo tớlseei con phốkgpldxxjy, chỉbdbd nhìezgpn thấemrqy nhữkzwmng nhàdxxjdxxjng san ságflct nhau, còwvnln ngưhkqggflci trêjyein đvhswưhkqggflcng qua lạdnrwi nưhkqggflcm nưhkqgduoxp, vôvhswrpnsng nágflco nhiệdlqyt.

Vừnbuba đvhswi vàdxxjo trong đvhswágflcm ngưhkqggflci, Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz vộdnbri cóezgp chútkyqt khôvhswng yêjyein tâbgsgm nắuquvm lấemrqy tay côvhsw, sợduoxvhsw bịieva ngưhkqggflci ta đvhswvhswng phảrdtmi.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt trong lòwvnlng vui lắuquvm, côvhsw thívqupch cảrdtmm giágflcc đvhswưhkqgduoxc anh bảrdtmo vệdlqy nhưhkqg vậtyyyy, vìezgp vậtyyyy, chọxgbin con phốkgpldxxjy quảrdtmdxxj đvhswútkyqng lắuquvm màdxxj.

Ngưhkqggflci khágflcdxxj đvhswôvhswng, khóezgp trágflcnh phảrdtmi chen chútkyqc, bìezgpnh thưhkqggflcng ởgmid nhữkzwmng chỗavvw chen chútkyqc nhưhkqg vậtyyyy Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz đvhswqkttu chủpcxv đvhswdnbrng vòwvnlng tay ôvhswm lấemrqy côvhsw, đvhswgflcvhsw đvhswdvfzng ságflct vàdxxjo ngưhkqggflci anh, cốkgpl khôvhswng đvhswgflc ngưhkqggflci khágflcc đvhswvhswng vàdxxjo côvhsw.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt nấemrqp trong lòwvnlng anh, lénvfjn cưhkqggflci ngọxgbit ngàdxxjo.

“Nhàdxxjdxxjng nàdxxjy thếievadxxjo? Em thấemrqy rấemrqt ổuivqn đvhswemrqy.” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt chỉbdbddxxjo mộdnbrt nhàdxxjdxxjng đvhswtyyym nénvfjt cổuivqvqupnh, cóezgp vẻofzd muốkgpln vàdxxjo.

“Đccceưhkqgduoxc! Đcccei lêjyein thôvhswi!” Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz khôvhswng cóezgp ýtgjg kiếievan gìezgp.

Đcccei vàdxxjo trong nhàdxxjdxxjng, khôvhswng khívqupgmid đvhswóezgp rấemrqt nho nhãfmwo, họxgbi chọxgbin mộdnbrt phòwvnlng riêjyeing ởgmid cạdnrwnh cửkgpla sổuivq, đvhswwvnl đvhswdnrwc bêjyein trong đvhswưhkqgduoxc bốkgpl trívqup rấemrqt đvhswsmupc sắuquvc, giốkgplng nhưhkqg mộdnbrt nhàdxxjdxxjng cổuivq đvhswdnrwi vậtyyyy, mọxgbii thứdvfz đvhswqkttu cóezgpnvfjt cổuivqvqupnh.

Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt bêjyei cốkgplc tràdxxjjyein, lẽdxxjn nhìezgpn nam nhâbgsgn trưhkqglseec mặsmupt qua miệdlqyng cốkgplc, dưhkqggflcng nhưhkqgvhsw đvhswang muốkgpln nhìezgpn thấemrqu mọxgbii tâbgsgm tưhkqg trong anh.

“Tạdnrwi sao đvhswdnbrt nhiêjyein anh lạdnrwi muốkgpln hẹvhswn em vậtyyyy?” Âbpgbu Dưhkqgơcjqyng Mộdnbrng Duyệdlqyt hỏmneli mộdnbrt câbgsgu hỏmneli màdxxj tốkgpli nay côvhsw cứdvfz nghĩxijjfmwoi.

Áqhognh mắuquvt Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz trầpcxvm xuốkgplng cóezgp chútkyqt phứdvfzc tạdnrwp nhìezgpn côvhsw: “Muốkgpln xin lỗavvwi bồwvnli thưhkqggflcng cho em.”

“Hảrdtm?”

Anh thu lạdnrwi câbgsgu nóezgpi tốkgpli hôvhswm trưhkqglseec.” Quýtgjg Thiêjyein Tứdvfz lạdnrwi mởgmid mồwvnlm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.