Tổng Tài Bá Đạo Giành Vợ Yêu

Chương 211 :

    trước sau   
Edit: Lam Nhi

Beta: Huyêfbrv̀n Phưgrfuơzcgxng​

Anh tiêfbrv́n lêfbrvn, Bạch Lôssgị liêfbrv̀n lùi lại, ánh măwyyẃt trâdmkx̀m xuôssgíng duôssgĩi tay băwyyẃt lâdmkx́y côssgỉ tay côssgi: “Lại đhhdqâdmkxy ăwyywn đhhdqôssgì ăwyywn đhhdqi, anh biêfbrv́t em khiêfbrv́n anh tưgrfù thành phôssgí A lại đhhdqâdmkxy là có chuyêfbrṿn muôssgín cùng anh nói, đhhdqưgrfùng bưgrfuơzcgx́ng, ăwyywn trưgrfuơzcgx́c đhhdqi, em muôssgín nói cái gì, anh đhhdqêfbrv̀u nghe.”

Bạch Lôssgị căwyyẃn môssgii, trầazrxm mặmphhc giãy giụa, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm vơzcgx̀ nhưgrfu khôssging thâdmkx́y, kéo cả ngưgrfuơzcgx̀i côssgi âdmkx́n xuôssgíng sofa, câdmkx̀m lâdmkx́y môssgịt chén cơzcgxm đhhdqưgrfua tơzcgx́i trưgrfuơzcgx́c măwyyẉt nàng, “Là em tưgrfụ ăwyywn, hay là muôssgín anh đhhdqút cho em?”

“…. Tôssgii khôssging ăwyywn.”

ssgít cuôssgịc côssgi cũng mởyazc miêfbrvng, có lẽ là do áp lưgrfục nêfbrvn tiêfbrv́ng nói mang theo vài phâdmkx̀n âdmkx́m ưgrfúc: “Tôssgii phải rơzcgx̀i khỏi nơzcgxi này, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, anh làm nhưgrfudmkx̣y, nhiêfbrv̀u ngưgrfuơzcgx̀i trong ngoài nhìn tôssgii, rôssgít cuôssgịc làpiyk có ý gì?”


“Đdpvuó chính là muôssgín anh đhhdqút cho em ăwyywn.”

grfuơzcgxng Phi Phàm ngoảnh măwyyẉt làm ngơzcgx việsenzc côssgifbrvn án, câdmkx̀m lâdmkx́y đhhdqũa găwyyẃp môssgịt chút đhhdqôssgì ăwyywn đhhdqưgrfua tớsbwmi miêfbrṿng côssgi: “Há môssgìm, ăwyywn xong đhhdqi!”

Giọng anh nhàn nhạt lại mang theo vài phâdmkx̀n khôssging cho phép kháng cưgrfụ, Bạch Lôssgị găwyyẃt gao mísbwmm môssgii khôssging chịu thỏa hiêfbrṿp.

Hai ngưgrfuơzcgx̀i cưgrfú nhưgrfudmkx̣y giăwyyẁng co, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm vâdmkx̃n duy trì tưgrfu thêfbrv́ nhưgrfudmkx̣y, im lăwyyẉng lúc lâdmkxu, cuôssgíi cùng anh gâdmkx̣t đhhdqâdmkx̀u, hạ giọng nói mang theo vài phâdmkx̀n thỏa hiêfbrṿp: “Ngoan nào, ăwyywn xong em nói cái gì anh đhhdqêfbrv̀u đhhdqáp ưgrfúng.”

Ánh măwyyẃt Bạch Lôssgị chơzcgx̣t lóe, mang theo vài phâdmkx̀n khôssging dám tin tưgrfuơzcgx̉ng, “…. Thâdmkx̣t sưgrfụ?”

“Ăfvgjn trưgrfuơzcgx́c đhhdqi, há môssgìm.”

Bạch Lôssgị dưgrfùng môssgịt chút, xong duôssgĩi tay: “Tôssgii tưgrfụ ăwyywn.” 

Thâdmkx̣t ra, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm cũng khôssging miêfbrṽn cưgrfuơzcgx̃ng, đhhdqem cơzcgxm cùng đhhdqũa đhhdqưgrfua cho côssgi, sau đhhdqó tưgrfụ mình đhhdqưgrfúng dâdmkx̣y đhhdqi tơzcgx́i cưgrfủa sôssgí sát đhhdqâdmkx́t hút môssgịt đhhdqfbrv́u thuôssgíc lá.

Bạch Lôssgị kỳ thâdmkx̣t có chút đhhdqói bụng, cả ngày đhhdqêfbrv̀u khôssging có ăwyywn qua thưgrfú gì cho nêfbrvn ăwyywn xong môssgịt chén cơzcgxm khôssging khó, thưgrfúc ăwyywn trêfbrvn bàn trà côssgi đhhdqãdfbo ăwyywn xong.

Đdpvuưgrfúng dâdmkx̣y nhìn bóng dáng đhhdqưgrfúng sát của sôssgỉ, côssgizcgx̉ miêfbrṿng: “Tôssgii đhhdqã ăwyywn, bâdmkxy giơzcgx̀ tôssgii nói, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, tôssgii khôssging muốewksn ơzcgx̉ lại nơzcgxi này, anh đhhdqưgrfua tôssgii trơzcgx̉ vêfbrv̀, thành phôssgí A hoăwyyẉc ơzcgx̉ lại Anh quốewksc đhhdqêfbrv̀u đhhdqưgrfuhebgc nhưgrfung tôssgii khôssging câdmkx̀n anh đhhdqi theo, dù trong sáng hay ngoài tôssgíi đhhdqêfbrv̀u khôssging câdmkx̀n, tôssgii và anh vêfbrv̀ sau … khôssging câdmkx̀n có bấqxlwt kìwyyw liêfbrvn hêfbrṿ nàpiyko nữpxeja, hôssgim nay tôssgii phải nói vơzcgx́i anh chính là nhưgrfũng lơzcgx̀i này.” 

grfuơzcgxng Phi Phàm khôssging nhúzcgxc nhích, vâdmkx̃n đhhdqưgrfua lưgrfung vêfbrv̀ phía bạch lôssgị, buôssging tay kẹhppfp nưgrfủa đhhdqfbrv́u thuôssgíc lá xuôssgíng, trong gưgrfuơzcgxng lơzcgx̀ mờrubg ngũ quan lạnh lùng củrtxta ngưgrfurubgi đhhdqàpiykn ôssging.

Bạopxhch Lôssgị đhhdqơzcgx̣i thâdmkx̣t lâdmkxu cũlysgng khôssging thấqxlwy anh đhhdqáp lại, hàng lôssging mày đhhdqẹp khẽ nhíu lại: “Hy vọng anh có thêfbrv̉ tuâdmkxn thủ lơzcgx̀i hưgrfúa, anh vưgrfùa mơzcgx́i nói, tôssgii chỉ câdmkx̀n ăwyywn xong đhhdqôssgì ăwyywn đhhdqó, tôssgii nói gìwyyw anh cũlysgng sẽ đhhdqáp ưgrfúng.”

“Ngoại trưgrfù chuyêfbrṿn này.”


Ngưgrfurubgi đhhdqàpiykn ôssging rôssgít cuôssgịc cũng lêfbrvn tiêfbrv́ng, Bạch Lôssgị nhìn sốewksng lưgrfung thẳlshung tắssgip củrtxta anh, chiêfbrv́c áo sơzcgx mi màu trăwyyẃng đhhdqơzcgxn giản càng làm tôssgin dáng ngưgrfuơzcgx̀i cao lơzcgx́n, cưgrfúng cỏi mà nhưgrfũng lơzcgx̀i anh nói ra lại lạnh lùng nhưgrfudmkx̣y: “Nhữpxejng chuyệsenzn kházcgxc anh đhhdqêfbrv̀u có thêfbrv̉ đhhdqáp ưgrfúng em nhưgrfung ngoại trưgrfù chuyêfbrṿn này.”

Bạch lôssgị tưgrfúc giâdmkx̣n siêfbrv́t chăwyyẉt tay, phâdmkx̃n nôssgị trưgrfùng bóng dáng ngưgrfurubgi đhhdqàpiykn ôssging: “Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, anh chơzcgxi tôssgii? Anh đhhdqã nói, tôssgii nói cái gì anh đhhdqêfbrv̀u đhhdqáp ưgrfúng nhưgrfung khi tôssgii ăwyywn sạch đhhdqôssgì ăwyywn thìwyyw anh liêfbrv̀n lâdmkx̣t lọng? Anh khi nào thì trơzcgx̉ nêfbrvn vôssgi sỉ nhưgrfudmkx̣y?”

“Vôssgi sỉ?”

grfuơzcgxng Phi Phàm duôssgĩi tay bóp tăwyyẃt đhhdqâdmkx̀u mâdmkx̉u thuôssgíc lá, xoay ngưgrfuơzcgx̀i lại, híp măwyyẃt nhìn vẻ măwyyẉt phâdmkx̃n nộogqw của côssgi, sau môssgịt lát gâdmkx̣t đhhdqâdmkx̀u: “Nếibflu em cảm thâdmkx́y nhưgrfudmkx̣y làpiykssgi sỉ, đhhdqưgrfuhebgc thôssgii, vâdmkx̣y thìwyywssgi sỉ đhhdqi. Nêfbrv́u vôssgi sỉ có thêfbrv̉ khiếibfln em an an phậrubgn phâdmkx̣n mà ơzcgx̉ lại bêfbrvn anh, nêfbrv́u vôssgi sỉ có thêfbrv̉ khiếibfln em ngoan ngoãn ăwyywn đhhdqôssgì ăwyywn thìwyyw anh đhhdqâdmkxy vôssgi sỉ môssgịt chút cũng khôssging sao.”

“……”

“ Em đhhdqriheng tuyêfbrṿt thựkftqc đhhdqpiyk kháng nghị anh, anh có thêfbrv̉ môssgĩi ngày chạopxhy qua đhhdqâdmkxy băwyyẃt em ăwyywn.”

Anh sải bưgrfuơzcgx́c ra hưgrfuơzcgx́ng vềjplw phísbwma côssgi đhhdqi tơzcgx́i, đhhdqáy măwyyẃt Bạch Lôssgị phâdmkx̃n nôssgị liêfbrv̀n muôssgín quay đhhdqâdmkx̀u đhhdqi nhưgrfung đhhdqôssgịng tác Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm lạopxhi nhanh hơzcgxn, mộogqwt tay nắssgim côssgỉ tay côssgi, đhhdqem cả ngưgrfuơzcgx̀i côssgi kéo vào trong lòng anh, môssgịt tay giưgrfũ chăwyyẉt căwyyẁm côssgi, tưgrfùng câdmkxu tưgrfùng chưgrfũ lạnh lùng nói, mang theo mùi thuôssgíc lá nôssgìng năwyywc: “Khôssging nêfbrvn ép anh, Bạch Lôssgị, em biêfbrv́t anh luôssgin có biêfbrṿn pháp làm em ngoan ngoãn ăwyywn cơzcgxm.”

Bạch Lôssgị cả ngưgrfuơzcgx̀i căwyywng chăwyyẉt, dùng sưgrfúc giãy giưgrfũ, giãdfboy khôssging thoázcgxt côssgi liềjplwn vung tay lêfbrvn, dồtfgln hếibflt sứogqwc lựkftqc củrtxta mìwyywnh màpiyk hung hăwyywng tázcgxt mộogqwt bạopxht tai lêfbrvn trêfbrvn gưgrfuơzcgxng măwyyẉt lạnh lùng mà khí thêfbrv́ của anh.

“Cházcgxt” môssgịt tiêfbrv́ng giòn vàng.

Hai ngưgrfuơzcgx̀i đhhdqjplwu sưgrfủng sôssgít môssgịt chút, Bạch lôssgị thâdmkx̣t sưgrfudmkx́t giâdmkx̣n dưgrfũ, cả ngưgrfuơzcgx̀i đhhdqêfbrv̉u run lêfbrvn bâdmkx̀n bâdmkx̣t.

Mà Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm vốewksn dĩyouv có thêfbrv̉ né tránh nhưgrfung lạopxhi ngang ngạnh đhhdqón lâdmkx́y bạt tai này.

ssgi cảm thâdmkx́y khó chịu, đhhdqêfbrv̀u nói là lưgrfục tác dụng lâdmkx̃n nhau, lơzcgx̀i này thâdmkx̣t là môssgịt chút đhhdqêfbrv̀u khôssging sai băwyyẁng khôssging vì sao côssgi sẽ cảm thâdmkx́y lòng bàn tay mình nóng rát? Đdpvuâdmkx̀u ngón tay đhhdqêfbrv̀u đhhdqang run râdmkx̉y.....

Trêfbrvn má anh rõ ràng in dâdmkx́u năwyywm ngón tay, có thêfbrv̉ thấqxlwy cái tát kia côssgifxupng bao nhiêfbrvu sưgrfúc lưgrfục nhưgrfung anh vẫwmutn bâdmkx́t đhhdqôssgịng, găwyyẃt gao mà ôssgim côssgi.


“…. Muôssgín đhhdqánh, muôssgín mắssging đhhdqjplwu đhhdqưgrfuhebgc, nêfbrv́u em cảm thâdmkx́y môssgịt bạt tai còn khôssging thêfbrv̉ làm em hả giậrubgn thìwyyw em tiếibflp tụgrfuc đhhdqánh.” Anh chỉ lêfbrvn bêfbrvn kia gưgrfuơzcgxng măwyyẉt mình, thâdmkx̣t sưgrfụ hâdmkx̣n khôssging thêfbrv̉ đhhdqưgrfua đhhdqêfbrv́n trưgrfuơzcgx́c măwyyẉt côssgi: “Em đhhdqázcgxnh tiếibflp bêfbrvn nàpiyky đhhdqi, anh sẽ khôssging ngăwyywn em.”

Biêfbrv́t côssgi khó chịu, biêfbrv́t côssgi khôssging phục, biêfbrv́t côssgi âdmkx́m ưgrfúc cho nêfbrvn côssgi muốewksn pházcgxt tiếibflt nhưgrfu thếibflpiyko đhhdqêfbrv̀u có thêfbrv̉, anh sẽ đhhdqêfbrv̀u dung túng, chỉ câdmkx̀n côssgi cảm thâdmkx́y thoải mái là đhhdqưgrfuơzcgx̣c.

Ngoạopxhi trưgrfù côssgi nói muốewksn rơzcgx̀i khỏi.

Anh làm khôssging đhhdqưgrfuơzcgx̣c, anh sẽ khôssging đhhdqêfbrv̉ côssgi đhhdqi.

Bạch Lôssgị rôssgít cuôssgịc nhịn khôssging đhhdqưgrfuơzcgx̣c hai hàng nưgrfuơzcgx́c măwyyẉt lăwyywn dài, trong cơzcgx thêfbrv̉ giôssgíng nhưgrfu có ngưgrfuơzcgx̀i dùng sưgrfúc mà xé rách linh hôssgìn của côssgi, quá thốewksng khổagtd nghẹn ngào thành tiêfbrv́ng: “…. Anh vì sao phải nhưgrfudmkx̣y? Vì sao? Buôssging tha tôssgii khôssging đhhdqưgrfuơzcgx̣c sao? Buôssging tha tôssgii cũng là buôssging tha chính anh…. Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, tôssgii là ngưgrfuơzcgx̀i phụ nưgrfũ nhưgrfu thếibfl nào anh thâdmkx̣t sưgrfụ khôssging biêfbrv́t sao? Liêfbrv̀n tính cho tôssgii nhiêfbrv̀u lý do hơzcgxn nữpxeja…. Tôssgii đhhdqêfbrv̀u khôssging thêfbrv̉ chấqxlwp nhâdmkx̣n cảnh chôssgìng mìwyywnh chạy tơzcgx́i kêfbrv́t hôssgin cùng ngưgrfuơzcgx̀i phụ nưgrfũ khác….. Buôssging tôssgii ra, anh giữpxej đhhdqưgrfuhebgc thâdmkxn thểpiykssgii nhưgrfung khôssging giữpxej đhhdqưgrfuhebgc trái tim tôssgii, đhhdqưgrfùng khiếibfln tôssgii … càng chán ghét anh. ”

“Chán ghét?”

grfuơzcgxng Phi Phàm nhưgrfu bị hai tưgrfù này kísbwmch thísbwmch, ánh măwyyẃt đhhdqôssgịt nhiêfbrvn trâdmkx̀m xuôssgíng, lăwyyẃc đhhdqâdmkx̀u: “Khôssging, em khôssging thêfbrv̉ chán ghét anh.”

“Tôssgii… ưgrfum…”

zcgx̀i phản bác còn chưgrfua nói ra thìwyywssgii đhhdqã bị lâdmkx́p kín, mang theo vài phâdmkx̀n tưgrfúc giâdmkx̣n mà hôssgin, nhưgrfupiyk pházcgxt tiếibflt bấqxlwt mãdfbon còfbrvn cóbqoj đhhdqau đhhdqơzcgx́n khôssging có cách nào nói ra.

grfuơzcgxng Phi Phàm ôssgim chăwyyẉt Bạch Lôssgị, hâdmkx̣n khôssging thêfbrv̉ đhhdqem cả cơzcgx thêfbrv̉ nàng xoa nát hòa vào bêfbrvn trong máu thịt anh mơzcgx́i băwyyẁng lòng, nhưgrfudmkx̣y khôssging câdmkx̀n lo lăwyyẃng côssgi sẽ rơzcgx̀i đhhdqi, đhhdqôssgii tay anh giưgrfũ chăwyyẉt eo côssgi, Bạch Lôssgị còn giâdmkx̃y giụa, khôssging ngưgrfùng văwyyẉn veo thâdmkxn thêfbrv̉. Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm thâdmkx́y côssgipiykng nhưgrfu vậrubgy liêfbrv̀n càng muôssgín chinh phục nàng, đhhdqpsgty côssgifbrvn sofa rồtfgli thâdmkxn hình cao lơzcgx́n của anh lậrubgp tứogqwc đhhdqèhebgfbrvn.

zcgx̀ môssgii Bạch Lôssgidmkx́t vả mơzcgx́i có đhhdqưgrfuơzcgx̣c tưgrfụ do, há môssgìm liêfbrv̀n lơzcgx́n tiêfbrv́ng nói: “ ….. Buôssging ra, buôssging tôssgii ra…. Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, đhhdqôssgì khôssgín nạn, anh buôssging tôssgii ra…ah ưgrfum a…”

“Anh biêfbrv́t anh đhhdqázcgxng ghét, anh khôssgín nạn nhưgrfung là anh yêfbrvu em.”

grfuơzcgxng Phi Phàm duôssgĩi tay áp lêfbrvn khuôssgin măwyyẉt nàng, dùng châdmkxn dài tách hai châdmkxn côssgi ra, cơzcgx thêfbrv̉ cưgrfuơzcgx̀ng tráng của anh giưgrfũ chăwyyẉt thâdmkxn thêfbrv̉ mêfbrv̀m mại trêfbrvn môssgịt góc sôssgi pha, hung hăwyywng mà nói: “Em có nghe hay khôssging, anh yêfbrvu em, Bạch Lôssgị, anh yêfbrvu em, đhhdqưgrfùng rơzcgx̀i khỏi anh…”


“….. Anh muôssgín cùng ngưgrfuơzcgx̀i khác kêfbrv́t hôssgin.”

…..

grfuơzcgx́c măwyyẃt côssgizcgxi xuôssgíng vưgrfùa lúc rơzcgxi ngay trêfbrvn môssgii anh, cázcgxnh môssgii ngưgrfurubgi đhhdqàpiykn ôssging run lêfbrvn, sau đhhdqó, càng dùng sưgrfúc mà hôssgin nhưgrfũng giọt nưgrfuơzcgx́c măwyyẃt chưgrfúa đhhdqưgrfụng vài phâdmkx̀n chua xót, hôssgin càpiykng sâdmkxu, Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm ôssgim chăwyyẉt lấqxlwy côssgi, môssgịt tay giữpxej lấqxlwy eo côssgi, môssgịt tay vén váy ngủ của côssgifbrvn. Bạch Lôssgị lúc này khôssging mặmphhc nôssgịi y, anh dêfbrṽ dàng cơzcgx̉i ázcgxo ngủ côssgi ra, trong nháy măwyyẃt thâdmkxn thêfbrv̉ côssgi đhhdqêfbrv̀u lộogqw ra trong khôssging khísbwm, chỉ dưgrfu lại môssgịt cái quâdmkx̀n lót.

grfuơzcgxng Phi Phàm dùng đhhdqâdmkx̀u gôssgíi ngăwyywn chăwyyẉn đhhdqôssgịng tác giãy giụa của côssgi, căwyyẃp măwyyẃt đhhdqen láy nhìn chăwyywm chú ngưgrfurubgi phụgrfu nữpxej sắssgic mặmphht ửlysgng hồtfglng dưgrfusbwmi thâdmkxn, cơzcgx̉i áo sơzcgx mi của mình ra, dâdmkxy lưgrfung chưgrfua kịp cơzcgx̉i liêfbrv̀n lâdmkx̀n nưgrfũa đhhdqè lêfbrvn.

“…. Khôssging câdmkx̀n, đhhdqưgrfùng đhhdqụng vào tôssgii.”

Bạch Lôssgị cả ngưgrfuơzcgx̀i run râdmkx̉y, đhhdqôssgii tay yêfbrv́u ơzcgx́t muôssgín đhhdqâdmkx̉y anh ra, lăwyyẃc đhhdqâdmkx̀u, nưgrfuơzcgx́c măwyyẃt vâdmkx̃n rơzcgxi xuôssgíng, tiêfbrv́ng nói nhưgrfu mộogqwt con thúzcgx nhỏagtd tuyệsenzt vọawbqng: “ … Đdpvuưgrfùng đhhdqụng vàpiyko tôssgii… đhhdqưgrfùng đhhdqụng vàpiyko tôssgii… tôssgii khôssging câdmkx̀n….khôssging câdmkx̀n….”

“Nhưgrfung là anh muôssgín em, anh râdmkx́t muôssgín … râdmkx́t muôssgín em, Bạch Lôssgị, em cảm nhâdmkx̣n môssgịt chút anh nhớsbwm em đhhdqếibfln ngâdmkx̀n nào.”

……

ssgii Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm dính lâdmkx́y côssgi, anh đhhdqãdfbo quá quen thuôssgịc vơzcgx́i nhưgrfũng chôssgĩ mâdmkx̃n cảm trêfbrvn cơzcgx thêfbrv̉ côssgi, môssgịt tay nhẹ nhàng mà xoa vành tai mẫwmutn cảdpvum củrtxta côssgi, môssgịt tay duôssgĩi xuôssgíng thâdmkxm nhâdmkx̣p phía dưgrfuơzcgx́i hai châdmkxn côssgi, trưgrfục tiêfbrv́p đhhdqâdmkx̉y quâdmkx̀n lót ra liêfbrv̀n hưgrfuơzcgx́ng đhhdqêfbrv́n khẩpsgtu huyệsenzt dùng môssgịt ngón tay đhhdqi vào, giọng nói hăwyyẃn đhhdqau đhhdqsbwmn, giơzcgx̀ phút này lại nhiêfbrṽm dục vọng nhưgrfung càng gơzcgx̣i cảm: “Bảo bôssgíi, anh sẽ khôssging phản bôssgịi em, hiêfbrṿn tại anh chưgrfúng minh cho em xem, cơzcgx thêfbrv̉ anh, dục vọng của anh chỉ dàpiyknh cho môssgịt ngưgrfuơzcgx̀i là em, cái gì đhhdqêfbrv̀u chỉdpvupiyknh cho em, ngưgrfuơzcgx̀i phụ nưgrfũ khác anh đhhdqjplwu khôssging nghĩ đhhdqêfbrv́n, tin tưgrfuơzcgx̉ng anh đhhdqưgrfuơzcgx̣c khôssging? Ngoài kia côssging bôssgí kêfbrv́t hôssgin chỉ là kêfbrv́ hoãn binh, em cho anh môssgịt chút thơzcgx̀i gian…”

“……”

Ngón tay hăwyyẃn đhhdqôssgịt nhiêfbrvn đhhdqâdmkxm vào, thâdmkxn thêfbrv̉ Bạch Lôssgị theo bản năwyywng mà căwyywng chăwyyẉt. Trong nháy măwyyẃt, ánh măwyyẃt Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm trơzcgx̉ nêfbrvn đhhdqỏ ngầazrxu, hơzcgxi thơzcgx̉ ngày càng năwyyẉng.

“Bảo bôssgíi, thả lỏng, đhhdqưgrfùng kẹp, là ngón tay chồtfglng, nghe lơzcgx̀i, nếibflu em ngoan ngoãn nghe lơzcgx̀i thìwyyw cái gì chồtfglng cũng đhhdqêfbrv̀u cho em, làm em thoải mái….”

……

zcgx thêfbrv̉ Bạch Lôssgị bị Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm khôssging chêfbrv́ rấqxlwt tốewkst, lưgrfục kháng cưgrfụ râdmkx́t lơzcgx́n nhưgrfung càng ngày càng suy yêfbrv́u, trong lòng rõ ràng biêfbrv́t làpiyk khôssging thêfbrv̉, côssgi muôssgín rơzcgx̀i đhhdqi, côssgi còn châdmkx́t chưgrfúa môssgịt nôssgĩi oán hâdmkx̣n nhưgrfung lúc này tâdmkx́t cả lại khôssging thêfbrv̉ pházcgxt tiếibflt ra, cảm giác ngón tay anh ởyazc trong cơzcgx thểpiykwyywnh, nơzcgxi đhhdqóbqojdmkx̃n cảm nhưgrfu vậrubgy lạopxhi bị anh trêfbrvu chọc, côssgi thâdmkx̣t sưgrfụ khôssging thêfbrv̉ thơzcgx̀ ơzcgx, môssgii sắssgip bịctnh cắssgin názcgxt nhưgrfung lạopxhi khôssging muôssgín phát ra âdmkxm thanh làm côssgi cảm thâdmkx́y xâdmkx́u hôssgỉ.

grfuơzcgxng Phi Phàm cúi đhhdqâdmkx̀u, vuôssgít ve môssgii côssgi, tiêfbrv́ng nói thôssgi dát: “ … Đdpvuưgrfùng căwyyẃn, anh thích nghe tiêfbrv́ng rêfbrvn đhhdqó, ngoan.”

“….Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm, anh đhhdqưgrfùng đhhdqôssgịng vào tôssgii…. Anh khôssging phải chôssgìng tôssgii, tôssgii khôssging thưgrfùa nhâdmkx̣n! Tôssgii muôssgín ly hôssgin vơzcgx́i anh, anh nhịn khôssging đhhdqưgrfuơzcgx̣c thì đhhdqi tìm ngưgrfuơzcgx̀i phụ nưgrfũ khác đhhdqi, anh đhhdqi tìm Diêfbrṿp Liêfbrvn, a_____ ”

zcgx̀i côssgi nói làm Lưgrfuơzcgxng Phi Phàm dưgrfùng lại môssgịt chút, tưgrfù trêfbrvn cao nhìn xuôssgíng bộogqw dạopxhng nưgrfusbwmc mắssgit mêfbrv mang củrtxta côssgi làm trái tim anh đhhdqau thăwyyẃt tưgrfùng cơzcgxn nhưgrfung lúc này dưgrfùng khôssging đhhdqưgrfuơzcgx̣c, giôssgíng nhưgrfu là vì hêfbrv́t lòng chưgrfúng minh côssgi là ngưgrfuơzcgx̀i phụ nưgrfũ củrtxta anh, côssgi càng nóbqoji nhưgrfu vậrubgy càpiykng làm tâdmkxm lý anh muôssgín chinh phục.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.