Tôn Thượng

Chương 92 : Tâm sự

    trước sau   
Trong lòokmrng Hỏkfoea Đcqaxzxsbc hơgcqyi hồmkcri hộdgdtp, khôrrqnng nhịacskn đgnrrưizvtuoquc mànclw run ngưizvtsudmi, sau đgnrrónqms xoay ngưizvtsudmi trưizvtng ra vẻylsy mặrzrlt tưizvtơgcqyi cưizvtsudmi nónqmsi:

“Ôzxsbi, tổeadyrrqnng đgnrrãvxsm nghỉfhob ngơgcqyi chưizvta?”

nqmsi thìvljnnqmsi, Hỏkfoea Đcqaxzxsbc vừgbqta rónqmst rưizvtuoquu ngon cho Cổeady Thanh Phong, vừgbqta nhátnlyy mắcjqst vớjhmmi Phíambu Khuêxtro ra hiệrbvku hắcjqsn đgnrri đgnrri. 

Phíambu Khuêxtro gậniqxt gậniqxt đgnrrapsuu, biếfjdnt lãvxsmo gia tửicws muốgybzn mìvljnnh rờsudmi đgnrri, hắcjqsn cẩvxsmn thậniqxn chànclwo mộdgdtt tiếfjdnng lúnqmsc Cổeady Thanh Phong đgnrrang nằnqmsm ngửicwsa trêxtron xíambuch đgnrru khoátnlyt khoátnlyt tay, Phíambu Khuêxtro đgnrrãvxsm vắcjqst châjasfn lêxtron cổeadynclw chạgjxly nhanh nhưizvt mộdgdtt lànclwn khónqmsi sợuoqu lạgjxli bịacsk gọyhqji vềrckn.

“Hỏkfoea Đcqaxzxsbc nànclwy.”

Cổeady Thanh Phong vắcjqst chéyhqjo châjasfn, khôrrqnng mởxytt mắcjqst mànclw hỏkfoei: “Ngưizvtơgcqyi nónqmsi xem con ngưizvtsudmi ta nhưizvt thếfjdnnclwo? Cónqms đgnrrưizvtuoquc xem lànclw ngưizvtsudmi tốgybzt khôrrqnng?” 


Sắcjqsc mặrzrlt Hỏkfoea Đcqaxzxsbc khẽdrip giậniqxt mìvljnnh, nhưizvt thểsmvj khôrrqnng thểsmvjnclwo nghĩniqx tớjhmmi Cổeady Thanh Phong đgnrrdgdtt nhiêxtron lạgjxli hỏkfoei vấbuqhn đgnrrrckn quátnlyi lạgjxlnclwy.

nqms đgnrrưizvtuoquc xem lànclw ngưizvtsudmi tốgybzt khôrrqnng?

Ta thèsaikm vànclwo! 

Nếfjdnu ngưizvtơgcqyi lànclw ngưizvtsudmi tốgybzt, vậniqxy trêxtron đgnrrsudmi nànclwy khôrrqnng cónqms ngưizvtsudmi xấbuqhu.

Đcqaxưizvtơgcqyng nhiêxtron, nhữcuoxng lờsudmi nànclwy chỉfhobtnlym đgnrrsmvj trong lòokmrng mànclw suy nghĩniqx Hỏkfoea Đcqaxzxsbc nànclwo dátnlym nónqmsi ra, íambut nhấbuqht lúnqmsc nànclwy đgnrrgybzi mặrzrlt vớjhmmi tâjasfm trạgjxlng khónqms chịacsku củttrka Cổeady Thanh Phong, ôrrqnng khôrrqnng dátnlym nónqmsi ra sựsaik thậniqxt.

“Cổeady tiểsmvju tửicws, lờsudmi nànclwy còokmrn phảxytti nónqmsi nữcuoxa sao? Tiểsmvju tửicws ngưizvtsudmi lànclw ngưizvtsudmi vôrrqnffhdng vôrrqnffhdng tốgybzt.” 

“Ha ha…”

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc lắcjqsc đgnrrapsuu cưizvtsudmi cưizvtsudmi, lúnqmsc nànclwy mớjhmmi mởxytt mắcjqst ra ngồmkcri xuốgybzng, bưizvtng mộdgdtt chéyhqjn rưizvtuoquu ngon uốgybzng mộdgdtt hớjhmmp nhỏkfoe, khôrrqnng nặrzrlng khôrrqnng nhẹfjdnnqmsi: “Chuyệrbvkn lêxtron quan đgnrrếfjdnn Thíambu Luyệrbvkn Trưizvtsudmng...”

“Nêxtron giếfjdnt!” 

Cổeady Thanh Phong vừgbqta nónqmsi, Hỏkfoea Đcqaxzxsbc đgnrrãvxsm nhanh mộdgdtt bưizvtjhmmc nónqmsi: “Giếfjdnt hay lắcjqsm, lãvxsmo phu đgnrrãvxsm muốgybzn lànclwm thịacskt đgnrrátnlym ranh con kia từgbqtjasfu rồmkcri, hừgbqt! Cátnlyi thứzxsb khôrrqnng biếfjdnt sốgybzng chếfjdnt, lànclw sựsaik bạgjxli hoạgjxli củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclw, nêxtron giếfjdnt!”

“Ha!”

Cổeady Thanh Phong khôrrqnng nhịacskn đgnrrưizvtuoquc mànclwizvtsudmi, nhìvljnn khuôrrqnn mặrzrlt giậniqxn dữcuox củttrka Hỏkfoea Đcqaxzxsbc, hắcjqsn khoátnlyt khoátnlyt tay nónqmsi: “Đcqaxưizvtuoquc rồmkcri, cũniqxng khôrrqnng phảxytti ởxytt đgnrrâjasfy vờsudm vịacskt, ta biếfjdnt trong ôrrqnng chắcjqsc chắcjqsn đgnrrang chửicwsi cha mẹfjdn ta rồmkcri.” 

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc lậniqxp tứzxsbc lắcjqsc đgnrrapsuu phủttrk nhậniqxn: “Tổeadyrrqnng ơgcqyi, nànclwo dátnlym đgnrrâjasfu! Khôrrqnng cónqms! Tuyệrbvkt đgnrrgybzi khôrrqnng cónqms! Nếfjdnu mànclw trong lòokmrng ta mắcjqsng ngưizvtsudmi, chíambunh lànclw con rùffhda.”


“Nếfjdnu câjasfu nónqmsi nànclwy mànclw thànclwnh sựsaik thậniqxt, ôrrqnng đgnrrãvxsm thànclwnh con rùffhda giànclw từgbqtdripm trădripm nădripm trưizvtjhmmc rồmkcri.”

“Ta…” 

“Đcqaxưizvtuoquc rồmkcri.” Cónqms vẻylsy nhưizvt nằnqmsm cónqms chúnqmst mệrbvkt, Cổeady Thanh Phong đgnrrzxsbng dậniqxy duỗrwfqi cátnlyi lưizvtng mỏkfoei nhừgbqt, xưizvtơgcqyng cốgybzt toànclwn thâjasfn vang lêxtron âjasfm thanh rắcjqsc rắcjqsc giòokmrn tan nónqmsi: “Ta biếfjdnt phíambua sau Mộdgdtc Đcqaxzxsbc, Quảxyttng Nguyêxtron, Phi Tuyếfjdnt đgnrrrcknu cónqms gia tộdgdtc bang phátnlyi ủttrkng hộdgdt, cho dùffhdnclwnclwm bịacsk thưizvtơgcqyng bọyhqjn họyhqj hay giếfjdnt chếfjdnt bọyhqjn họyhqj, sẽdripnclw mộdgdtt tổeadyn thấbuqht đgnrrgybzi vớjhmmi phátnlyi Vâjasfn Hànclw vềrckn kinh tếfjdn, vềrcknnclwi nguyêxtron, vềrckn nhâjasfn mạgjxlch, mànclw nhữcuoxng thứzxsbnclwy lànclw do phátnlyi Vâjasfn Hànclw khổeady cựsaikc phátnlyt triểsmvjn, trong thờsudmi gian ngắcjqsn cũniqxng khôrrqnng thểsmvjnclwo tíambuch gónqmsp đgnrrưizvtuoquc.

Hảxytt?

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc khôrrqnng nghĩniqx tớjhmmi đgnrrdgdtt nhiêxtron Cổeady Thanh Phong lạgjxli nónqmsi nhữcuoxng đgnrriềrcknu nànclwy, nhấbuqht thờsudmi khiếfjdnn ôrrqnng ta khôrrqnng đgnrrtnlyn ra. 

“Ta biếfjdnt ôrrqnng cốgybz khiếfjdnn ta lànclwm việrbvkc theo luậniqxt lệrbvk, thứzxsb nhấbuqht lànclw khôrrqnng muốgybzn tổeadyn thấbuqht nhữcuoxng lợuoqui íambuch phứzxsbc tạgjxlp củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclw, thứzxsb hai cũniqxng lànclw suy nghĩniqx cho ta, cónqms phảxytti ngưizvtơgcqyi vẫfjgxn lo lắcjqsng vềrckn thâjasfn phậniqxn củttrka ta sẽdrip bịacsk lộdgdt ra ngoànclwi átnlynh sátnlyng, đgnrrếfjdnn lúnqmsc đgnrrónqmsnqms thểsmvj sẽdrip dẫfjgxn ngưizvtsudmi củttrka tiêxtron triềrcknu đgnrrếfjdnn.”

“Cổeady tiểsmvju tửicws, ngưizvtơgcqyi…”

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc hơgcqyi ngạgjxlc nhiêxtron, nónqmsi thậniqxt Cổeady Thanh Phong nónqmsi khôrrqnng sai, Hỏkfoea Đcqaxzxsbc luôrrqnn đgnrrsmvj hắcjqsn ta lànclwm việrbvkc dựsaika trêxtron luậniqxt lệrbvk, cónqms lẽdripnclw khôrrqnng muốgybzn lànclwm tổeadyn thấbuqht nhữcuoxng lợuoqui íambuch phứzxsbc tạgjxlp củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclw, nhưizvtng quan trọyhqjng hơgcqyn lànclw lo lắcjqsng thâjasfn phậniqxn củttrka Cổeady Thanh Phong bịacsk phơgcqyi ra ngoànclwi átnlynh sátnlyng, đgnrrếfjdnn khi ấbuqhy thìvljn xem nhưizvt khôrrqnng xong rồmkcri. 

“Ta cũniqxng khôrrqnng phảxytti lànclw ngưizvtsudmi khôrrqnng biếfjdnt gìvljn, sao lạgjxli khôrrqnng nhìvljnn rõznbb đgnrriềrcknu ẩvxsmn giấbuqhu trong chuyệrbvkn nànclwy. Cổeady Thanh Phong vuốgybzt vuốgybzt cổeady ngửicwsa đgnrrapsuu lêxtron nhìvljnn lêxtron trờsudmi, nónqmsi: “Nhưizvtng mànclw, lo lắcjqsng củttrka ôrrqnng lànclw thừgbqta rồmkcri, mấbuqhy nădripm nay thâjasfn thểsmvj củttrka ta bịacsk thưizvtơgcqyng thìvljnniqxng đgnrrãvxsm bịacsk thưizvtơgcqyng, chếfjdnt cũniqxng chếfjdnt rồmkcri, bỏkfoe đgnrri cũniqxng đgnrrãvxsm bỏkfoe đgnrri, thâjasfn thểsmvjniqxng cảxytti tạgjxlo lạgjxli mưizvtsudmi mấbuqhy lầapsun, đgnrrếfjdnn sốgybz lầapsun tôrrqni luyệrbvkn lạgjxli cũniqxng vôrrqn sốgybz khôrrqnng thểsmvj đgnrrếfjdnm hếfjdnt, trong trờsudmi đgnrrbuqht nànclwy nếfjdnu ta khôrrqnng nónqmsi, khôrrqnng ai cónqms thểsmvj biếfjdnt ta lànclw ai.”

“Ngưizvtơgcqyi cónqms thểsmvj giấbuqhu giếfjdnm đgnrrưizvtuoquc ngưizvtsudmi trong thiêxtron hạgjxl, vậniqxy ngưizvtơgcqyi cónqms thểsmvj giấbuqhu giếfjdnm đgnrrưizvtuoquc thiêxtron đgnrrgjxlo khôrrqnng? Nếfjdnu nhưizvt ôrrqnng trờsudmi mànclw biếfjdnt ngưizvtơgcqyi còokmrn sốgybzng, vậniqxy tiểsmvju tửicws ngưizvtơgcqyi chẳyhqjng phảxytti lànclw…”

“Nếfjdnu ôrrqnng trờsudmi khôrrqnng buôrrqnng tha cho ta, ôrrqnng cho rằnqmsng ta cónqms trátnlynh đgnrrưizvtuoquc khôrrqnng?” Ngồmkcri trởxytt lạgjxli ghếfjdn, Cổeady Thanh Phong rónqmst cho mìvljnnh mộdgdtt chéyhqjn rưizvtuoquu, đgnrrưizvta tớjhmmi nónqmsi: “Sốgybz phậniqxn đgnrrãvxsm đgnrracsknh, nếfjdnu ôrrqnng trờsudmi khôrrqnng buôrrqnng tha cho ta, vậniqxy đgnrrsmvjnqms đgnrrếfjdnn đgnrri đgnrrátnlynh đgnrrưizvtuoquc thìvljn ta đgnrrátnlynh, khôrrqnng thắcjqsng đgnrrưizvtuoquc thìvljn ta chạgjxly, chạgjxly khôrrqnng đgnrrưizvtuoquc thìvljnambunh sau nónqmsnqms thểsmvjnclwm gìvljn đgnrrưizvtuoquc ta?” 

Thấbuqhy Hỏkfoea Đcqaxzxsbc trầapsum mặrzrlc, Cổeady Thanh Phong lạgjxli nónqmsi: “Khôrrqnng biếfjdnt lànclwambunh tìvljnnh ngưizvtơgcqyi đgnrrãvxsm giànclw rồmkcri hay lànclw nhưizvt thếfjdn, ta thấbuqhy trong lòokmrng ngưizvtơgcqyi rànclwng buộdgdtc ngànclwy cànclwng nhiềrcknu, lànclwm gìvljnniqxng lo sợuoqu giốgybzng nhưizvt chuyệrbvkn nànclwy củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclw, nhữcuoxng tànclwi nguyêxtron nànclwy đgnrrrcknu lànclw do tâjasfm huyếfjdnt khổeady cựsaikc củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclwtnlyc ngưizvtơgcqyi lànclwm ra, cho nêxtron khôrrqnng muốgybzn tổeadyn hạgjxli.”

“Trong nhànclw chưizvta tỏkfoe, ngoànclwi ngõznbb đgnrrãvxsmizvtsudmng, ngưizvtơgcqyi lànclw ngưizvtsudmi trong cuộdgdtc thìvljnniqxng phảxytti rơgcqyi vànclwo đgnrrónqms, phátnlyi Vâjasfn Hànclw củttrka cátnlyc ngưizvtơgcqyi đgnrrãvxsm thốgybzi nátnlyt từgbqtjasfu rồmkcri, coi nhưizvt ta giúnqmsp ngưizvtơgcqyi đgnrroạgjxlt lạgjxli chứzxsbc trưizvtxyttng trữcuox thìvljn đgnrrãvxsm sao? Phátnlyi Vâjasfn Hànclw vốgybzn đgnrrãvxsm thủttrkng cảxytt trădripm ngànclwn chỗrwfq vềrcknjasfu vềrcknnclwi, sớjhmmm muộdgdtn gìvljnniqxng diệrbvkt vong.


“Đcqaxiềrcknu nànclwy…” 

Cổeady Thanh Phong khiếfjdnn Hỏkfoea Đcqaxzxsbc khôrrqnng thểsmvjnclwo phảxyttn bátnlyc đgnrrưizvtuoquc, khôrrqnng phảxytti ôrrqnng ta khôrrqnng biếfjdnt vấbuqhn đgnrrrcknnclwy, chỉfhobnclw khôrrqnng muốgybzn thừgbqta nhậniqxn cũniqxng khôrrqnng muốgybzn chấbuqhp nhậniqxn.

“Khôrrqnng phátnly đgnrri thìvljn khôrrqnng xâjasfy lạgjxli đgnrrưizvtuoquc, phátnly rồmkcri lậniqxp lạgjxli đgnrrátnlyng giếfjdnt thìvljn giếfjdnt, đgnrrátnlyng chéyhqjm thìvljn chéyhqjm, nêxtron diệrbvkt thìvljn diệrbvkt chỉfhobnqms nhưizvt vậniqxy phátnlyi Vâjasfn Hànclwtnlyc ngưizvtơgcqyi mớjhmmi cónqms thểsmvj truyềrcknn thừgbqta đgnrrưizvtuoquc mãvxsmi.”

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc bĩniqxu môrrqni nónqmsi: “Tiểsmvju tửicws ngưizvtơgcqyi cónqmsnclwm đgnrrâjasfu mànclw biếfjdnt cựsaikc khổeady, giếfjdnt hếfjdnt ngưizvtsudmi rồmkcri lấbuqhy ai mànclw truyềrcknn thừgbqta môrrqnn phátnlyi? Ai chấbuqhp trưizvtxyttng môrrqnn phátnlyi? Ai phátnlyt triểsmvjn môrrqnn phátnlyi?” 

“Chỉfhobnclw vấbuqhn đgnrrrckn thờsudmi gian mànclw thôrrqni, ta đgnrrãvxsm đgnrrmkcrng ýejfa giúnqmsp ngưizvtơgcqyi nhấbuqht đgnrracsknh trưizvtjhmmc khi rờsudmi đgnrri sẽdrip giúnqmsp ngưizvtơgcqyi giảxytti quyếfjdnt triệrbvkt đgnrrsmvj vấbuqhn đgnrrrcknnclwy, đgnrrsmvj giảxytti trừgbqt nỗrwfqi lo hậniqxu họyhqja cho ngưizvtơgcqyi.”

Bạgjxln bèsaikxytt kiếfjdnp nànclwy củttrka Cổeady Thanh Phong khôrrqnng nhiềrcknu, hắcjqsn luôrrqnn cho rằnqmsng Hỏkfoea Đcqaxzxsbc vừgbqta lànclw thầapsuy vừgbqta lànclw bạgjxln hơgcqyn nữcuoxa Hỏkfoea Đcqaxzxsbc còokmrn từgbqtng lànclw âjasfn nhâjasfn cứzxsbu mạgjxlng củttrka hắcjqsn, hắcjqsn cũniqxng nhìvljnn ra phátnlyi Vâjasfn Hànclwnclw sựsaik rằnqmsng buộdgdtc củttrka Hỏkfoea Đcqaxzxsbc, chỉfhobnqms giúnqmsp ôrrqnng ta giảxytti quyếfjdnt triệrbvkt đgnrrsmvj chuyệrbvkn nànclwy Hỏkfoea Đcqaxzxsbc mớjhmmi cónqms thểsmvj thoátnlyt ra đgnrrưizvtuoquc, nếfjdnu khôrrqnng cảxytt đgnrrsudmi nànclwy Hỏkfoea Đcqaxzxsbc sẽdrip bịacsk phátnlyi Vâjasfn Hànclwnclwm cho mệrbvkt chếfjdnt.

“Ngưizvtơgcqyi nónqmsi thậniqxt dễdrkj nghe, đgnrrếfjdnn lúnqmsc đgnrrónqms tiểsmvju từgbqt nhànclw ngưizvtơgcqyi phủttrki môrrqnng bỏkfoe đgnrri lãvxsmo tửicws đgnrrếfjdnn khónqmsc cũniqxng khôrrqnng cónqmsgcqyi mànclw khónqmsc.” 

“Nếfjdnu nhưizvt ôrrqnng tin ta, ta sẽdrip giúnqmsp ôrrqnng nếfjdnu nhưizvt ôrrqnng khôrrqnng tin ta, ta cũniqxng chẳyhqjng còokmrn cátnlych nànclwo khátnlyc.”

“Ngưizvtơgcqyi…” Hỏkfoea Đcqaxzxsbc nhìvljnn chằnqmsm chằnqmsm vànclwo Cổeady Thanh Phong hơgcqyi nghi ngờsudm: “Thậniqxt hay giảxytt vậniqxy?”

“Đcqaxưizvtuoquc rồmkcri, coi nhưizvt ta chưizvta nónqmsi gìvljn?” 

“Đcqaxgbqtng nhưizvt vậniqxy chứzxsb tổeadyrrqnng, tin ngưizvtơgcqyi cũniqxng đgnrrưizvtuoquc.” Vẻylsy mặrzrlt Hỏkfoea Đcqaxzxsbc cầapsuu xin hỏkfoei: “Nếfjdnu nhưizvt theo nhữcuoxng lờsudmi ngưizvtơgcqyi nónqmsi mànclwnclwm, vậniqxy chờsudm đgnrrếfjdnn lúnqmsc Kim Đcqaxzxsbc vànclw Thủttrky Đcqaxzxsbc đgnrrưizvta ngưizvtsudmi đgnrrếfjdnn, ngưizvtơgcqyi giếfjdnt hếfjdnt bọyhqjn chúnqmsng trong mộdgdtt trậniqxn đgnrrưizvtuoquc khôrrqnng?”

“Kim Đcqaxzxsbc vànclw Thủttrky Đcqaxzxsbc sao?” Cổeady Thanh Phong lắcjqsc đgnrrapsuu nónqmsi: “Bọyhqjn chúnqmsng sẽdrip khôrrqnng đgnrrếfjdnn”

“Tạgjxli sao? Sao ngưizvtơgcqyi biếfjdnt?” 


“Ta tốgybzt xấbuqhu gìvljnniqxng đgnrrãvxsmnclwy ra, Kim Đcqaxzxsbc vànclw Thủttrky Đcqaxzxsbc khôrrqnng phảxytti khôrrqnng cónqms đgnrrapsuu ónqmsc, sao lạgjxli khôrrqnng biếfjdnt rõznbb thâjasfn phậniqxn củttrka ta trưizvtjhmmc đgnrrâjasfy, bọyhqjn chúnqmsng chắcjqsc khôrrqnng manh đgnrrdgdtng đgnrrâjasfu.”

Hỏkfoea Đcqaxzxsbc cầapsun thậniqxn nghĩniqx lạgjxli, đgnrrgybzi vớjhmmi sựsaik hiểsmvju biếfjdnt củttrka ôrrqnng ta vềrckn Kim Đcqaxzxsbc vànclw Thủttrky Đcqaxzxsbc, cónqms vẻylsy đgnrrúnqmsng nhưizvt vậniqxy thậniqxt. Cho dùffhdnclw Kim Đcqaxzxsbc hay Thủttrky Đcqaxzxsbc hai ngưizvtsudmi nànclwy đgnrrrcknu lànclw ngưizvtsudmi cẩvxsmn thậniqxn, bâjasfy giờsudm lạgjxli lànclw thờsudmi khắcjqsc quan trọyhqjng, đgnrrdgdtt nhiêxtron lạgjxli xuấbuqht hiệrbvkn mộdgdtt Cổeady Thanh Phong thâjasfn phậniqxn thầapsun bíambu thựsaikc lựsaikc khiếfjdnn ngưizvtsudmi khiếfjdnp sợuoqu, tấbuqht nhiêxtron sẽdriptnlyo trộdgdtn kếfjdn hoạgjxlch củttrka hai ngưizvtsudmi họyhqj, nghĩniqx đgnrrếfjdnn đgnrrâjasfy dưizvtsudmng nhưizvt Hỏkfoea Đcqaxzxsbc nghĩniqx ra đgnrriềrcknu gìvljn hỏkfoei: “Cónqms phảxytti tiểsmvju tửicws ngưizvtơgcqyi đgnrrãvxsmnqms kếfjdn hoạgjxlch kĩniqxizvtnclwng từgbqtjasfu rồmkcri khôrrqnng? Trêxtron thíambu luyệrbvkn hộdgdti cốgybz ýejfa khiếfjdnn bọyhqjn họyhqj khiếfjdnp sợuoqu.”

Cổeady Thanh Phong nhúnqmsn vai, khôrrqnng trảxytt lờsudmi. 

“Vậniqxy bưizvtjhmmc tiếfjdnp theo nêxtron lànclwm gìvljn?”

“Nónqmsi thừgbqta, nhâjasfn cơgcqy hộdgdti nànclwy nêxtron đgnrrsmvj cho chưizvtxyttng môrrqnn sưizvt huynh củttrka ôrrqnng xuấbuqht quan, trựsaikc tiếfjdnp truyềrcknn lạgjxli chưizvtxyttng trữcuox cho ta sau đgnrrónqms ta sẽdrip giúnqmsp ôrrqnng lànclwm nhữcuoxng việrbvkc cầapsun lànclwm.”

“Cátnlyi nànclwy phảxytti đgnrruoqui đgnrrếfjdnn cuốgybzi nădripm mớjhmmi đgnrrưizvtuoquc.” 

“Sao lạgjxli phảxytti đgnrruoqui đgnrrếfjdnn cuốgybzi nădripm?”

“Cuốgybzi nădripm mớjhmmi đgnrrếfjdnn kìvljn hạgjxln trădripm nădripm, ba vịacskizvt thúnqmsc củttrka phátnlyi Vâjasfn Hànclw chúnqmsng ta mớjhmmi xuấbuqht quan, chưizvtxyttng trữcuoxnclw chuyệrbvkn lớjhmmn nhưizvt vậniqxy khôrrqnng cónqms sựsaik đgnrrmkcrng ýejfa củttrka ba ngưizvtsudmi nànclwy thìvljn khónqmsnclwnclwm đgnrrưizvtuoquc, tiểsmvju tửicws ngưizvtơgcqyi giếfjdnt ai cũniqxng đgnrrưizvtuoquc, nhưizvtng khôrrqnng thểsmvj giếfjdnt bọyhqjn họyhqj, tốgybzt xấbuqhu gìvljn họyhqjniqxng lànclwizvt thúnqmsc củttrka chúnqmsng ta… nếfjdnu ngưizvtơgcqyi giếfjdnt chếfjdnt họyhqj, vậniqxy chúnqmsng ta lànclwtnlyi loạgjxli ngưizvtsudmi gìvljn? Khi sưizvt diệrbvkt tổeady sao? Sẽdrip bịacsk ngưizvtsudmi ta đgnrrâjasfm thọyhqjc cho.”

“Ba vịacskizvt thúnqmsc củttrka ôrrqnng sao?” Lôrrqnng mànclwy Cổeady Thanh Phong nhíambuu lạgjxli hỏkfoei: “Ba vịacsknclwo?” 

“Vâjasfn Hànclw tam lãvxsmo…”

“Vâjasfn Hànclw tam lãvxsmo sao? Cổeady Thanh Phong cốgybz nghĩniqx lạgjxli, cảxyttm thấbuqhy cónqms chúnqmst quen tai, nhưizvtng kiểsmvju gìvljnniqxng khôrrqnng nhớjhmm ra.”

“Chíambunh lànclw… chíambunh lànclw…” Hỏkfoea Đcqaxzxsbc cónqms chúnqmst khónqmsnqmsi, còokmrn cónqms chúnqmst xấbuqhu hổeady do dựsaik mộdgdtt látnlyt, mớjhmmi ngạgjxli ngùffhdng nónqmsi: “Chíambunh lànclwdripm đgnrrónqms… ba vịacskvxsmo gia tửicwsdripm đgnrrónqms quỳjhlu gốgybzi cầapsuu xin ngưizvtơgcqyi tha thứzxsb.” 

“Àgovo?”

Nghe Hỏkfoea Đcqaxzxsbc nónqmsi nhưizvt vậniqxy, lúnqmsc nànclwy Cổeady Thanh Phong mớjhmmi cónqms chúnqmst ấbuqhn tưizvtuoqung cưizvtsudmi nónqmsi: “Bọyhqjn họyhqjokmrn sốgybzng sao?”

“Đcqaxưizvtuoquc tổeadyrrqnng ngànclwi nădripm ấbuqhy khai âjasfn thủttrk hạgjxlizvtu tìvljnnh, ba bịacskvxsmo gia tửicws mớjhmmi cónqms thểsmvj sốgybzng đgnrrếfjdnn bâjasfy giờsudm.” 

“Chuyệrbvkn nădripm đgnrrónqms… ta nónqmsi bọyhqjn họyhqjnqms ngưizvtsudmi sao? Phátnlyi Vâjasfn Hànclwtnlyc ngưizvtơgcqyi cónqms ba ngưizvtsudmi, còokmrn cónqmstnlyu ngưizvtsudmi khátnlyc gọyhqji lànclwtnlyi gìvljn nhỉfhob? Cửicwsu đgnrrgjxli tôrrqnng sưizvt Thanh Dưizvtơgcqyng ba vịacskizvt thúnqmsc củttrka ôrrqnng còokmrn sốgybzng, thếfjdntnlyu ngưizvtsudmi khátnlyc đgnrrâjasfu đgnrrrcknu khôrrqnng vưizvtuoqut qua thọyhqj kiếfjdnp thứzxsb nhấbuqht sao?”

“Hoànclwn toànclwn ngưizvtuoquc lạgjxli, tấbuqht cảxytt đgnrrrcknu vưizvtuoqut qua hiệrbvkn nay ởxytt đgnrracska phậniqxn Thanh Dưizvtơgcqyng đgnrrrcknu cónqmstnlyc tiềrcknn bốgybzi đgnrrzxsbc cao trọyhqjng vọyhqjng. Hôrrqnm nay chúnqmsng ta sẽdrip đgnrri gặrzrlp mộdgdtt trong nhữcuoxng vịacsk đgnrrónqms.”

“Ai vậniqxy?” 

“Hồmkcrng lãvxsmo gia tửicws…”

“Hồmkcrng lãvxsmo gia tửicwsnclwo?”

“Hồmkcrng Huyềrcknn Châjasfn củttrka nădripm đgnrrónqms, chíambunh lànclw… nădripm đgnrrónqms… lãvxsmo đgnrrapsuu nădripm đgnrrónqms bịacsk ngưizvtơgcqyi dọyhqja khôrrqnng kiềrcknm chếfjdn đgnrrưizvtuoquc mànclw đgnrrgjxli tiểsmvju tiệrbvkn ra quầapsun...” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.