Toàn Chức Cao Thủ

Chương 1752 : Thế hệ hoàng kim

    trước sau   
*Chưylzrơlfqnng nàbpdmy cóireh nộadlxi dung ảjaoxnh, nếwjeiu bạchken khôaqtung thấmgjey nộadlxi dung chưylzrơlfqnng, vui lòescsng bậzyqyt chếwjei đuueeadlx hiệylzrn hìveqznh ảjaoxnh củlbtca trìveqznh duyệylzrt đuueenyus đuueeklbfc.

Dịescsch bởgbpqi Láuueekyiwa Thu



Thắgnqung rồrgkti!

bpdmo chung kếwjeit tranh cúldtup vôaqtu đuueeescsch!

aqtu sốrjlh kháuueen giảjaox bậzyqyt dậzyqyy hòescs reo, dàbpdmn tuyểnyusn thủlbtcuueech Hoa trêirehn vàbpdmylzrveqzi sâbjghn àbpdmo ạchket chạchkey vềbecf giữttrla sàbpdmn đuueemgjeu, vâbjghy quanh hai chủlbtcylzrveqzng.


Ngưylzrlbtci chiếwjein thắgnqung trậzyqyn vừuctta rồrgkti chíabofnh làbpdm họklbf.

Ngưylzrlbtci chiếwjein thắgnqung báuueen kếwjeit cũtmkdng làbpdm họklbf.

uueech Hoa, con hắgnquc mãhtah củlbtca mùkyiwa giảjaoxi trưylzrveqzc đuueeãhtah trưylzrgbpqng thàbpdmnh hơlfqnn, phong đuueeadlxznmyn đuueeescsnh hơlfqnn, liêirehn tụzfqkc vưylzrdradt qua tứlpkq kếwjeit vàbpdmuueen kếwjeit mùkyiwa nàbpdmy đuueenyus tiếwjein thẳveqzng vàbpdmo tổznmyng chung kếwjeit. Họklbf đuueeãhtah chạchkem mộadlxt bàbpdmn tay đuueeếwjein chiếwjeic cúldtup vôaqtu đuueeescsch, biểnyusu trưylzrng củlbtca vinh quang tốrjlhi thưylzrdradng.

Sung sưylzrveqzng vàbpdm phấmgjen khíabofch, nhưylzrng họklbf biếwjeit, chưylzra đuueeếwjein phúldtut cuốrjlhi, chưylzra cóirehveqzbpdm chắgnquc chắgnqun cảjaox.

Từucttng gưylzrdradng dậzyqyy từucttbpdmi họklbfc thấmgjet bạchkei củlbtca mùkyiwa giảjaoxi trưylzrveqzc, ngưylzrlbtci Báuueech Hoa chỉrsjn ăsbfjn mừucttng đuueeơlfqnn giảjaoxn vàbpdm kiềbecfm chếwjei nỗhavui phấmgjen khởgbpqi củlbtca mìveqznh.

irehn kia sâbjghn, dàbpdmn tuyểnyusn thủlbtc Vi Thảjaoxo vừuctta thua trậzyqyn cũtmkdng lụzfqkc tụzfqkc ra khỏklbfi phòescsng đuueemgjeu.

ylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi vàbpdm Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm, nhữttrlng tiểnyusu tưylzrveqzng gáuueenh lêirehn vai cảjaox quâbjghn đuueebpdmn Vi Thảjaoxo khi tuổznmyi còescsn rấmgjet trẻyrtf, đuueeãhtah mang đuueeếwjein vôaqtubpdmn bấmgjet ngờlbtc cho giớveqzi Vinh Quang trong mùkyiwa giảjaoxi thứlpkq ba nàbpdmy. Suốrjlht vòescsng bảjaoxng đuueeếwjein nay, cáuueei têirehn Ma Thuậzyqyt Sưylzr luôaqtun xuấmgjet hiệylzrn trong cáuueec cuộadlxc thảjaoxo luậzyqyn củlbtca ngưylzrlbtci hâbjghm mộadlx.

Thếwjei nhưylzrng, họklbf lạchkei chẳveqzng thểnyus đuueei đuueeếwjein cuốrjlhi cùkyiwng.

Bắgnqut tay, chàbpdmo hỏklbfi.

Vịescs đuueeadlxi trưylzrgbpqng trẻyrtf củlbtca đuueebpdmn bạchkei quâbjghn chỉrsjn im lặjsmjng, cóireh vẻyrtf khôaqtung quáuuee suy sụzfqkp. Đescsadlxi phóireh củlbtca cậzyqyu thìveqz ngưylzrdradc lạchkei. Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm sắgnquc mặjsmjt nặjsmjng nềbecf đuueeếwjein mứlpkqc khôaqtung thểnyus hiệylzrn cảjaox phéwpjwp lịescsch sựttrlirehn cóireh sau trậzyqyn đuueemgjeu.

“Mùkyiwa giảjaoxi sau cốrjlhirehn.” Đescsadlxi trưylzrgbpqng Báuueech Hoa Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh thậzyqyt lòescsng cổznmytmkdylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi. Hắgnqun khôaqtung hềbecf đuueenyus bụzfqkng việylzrc Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm hàbpdmnh xửuueeaqtu lễjcml. Hắgnqun đuueeãhtah từucttng nếwjeim mùkyiwi thấmgjet bạchkei, nêirehn rấmgjet hiểnyusu tâbjghm trạchkeng lúldtuc nàbpdmy củlbtca kẻyrtf thua cuộadlxc.

"Cáuueem ơlfqnn anh." Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi gậzyqyt đuueeswhju.

Hoàbpdmn tấmgjet màbpdmn bắgnqut tay cuốrjlhi trậzyqyn, Báuueech Hoa ởgbpq lạchkei sàbpdmn đuueemgjeu chờlbtc mộadlxt trậzyqyn kháuueec kếwjeit thúldtuc màbpdm kếwjeit quảjaox sẽhtah quyếwjeit đuueeescsnh tíabofnh danh đuueerjlhi thủlbtc củlbtca họklbf trong tổznmyng chung kếwjeit.


Vi Thảjaoxo đuueeãhtah bịescs loạchkei thìveqzlbtctmkd nốrjlhi nhau xuốrjlhng sâbjghn. Hàbpdmnh lang tuyểnyusn thủlbtcbpdmi dằtmkdng dặjsmjc, họklbf cứlpkq thếwjeibpdm đuueei, chẳveqzng ai nóirehi năsbfjng câbjghu gìveqz. Mãhtahi đuueeếwjein khi trởgbpq vềbecf phòescsng chờlbtc, mớveqzi cóireh ngưylzrlbtci pháuuee vỡadlx bầswhju khôaqtung khíabof im lặjsmjng.

“Êadlx.” Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm lêirehn tiếwjeing, trừucttng mắgnqut nhìveqzn Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi mớveqzi vừuctta ngồrgkti xuốrjlhng đuueeescsnh nghỉrsjn ngơlfqni.

Mọklbfi ngưylzrlbtci hoảjaoxng hồrgktn, tầswhjm mắgnqut cùkyiwng hưylzrveqzng vềbecf chỗhavu cậzyqyu ta.

“Làbpdmm mộadlxt đuueeadlxi trưylzrgbpqng, cậzyqyu nêirehn nóirehi gìveqz đuueeóireh đuueei chứlpkq?" Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm tiếwjeip tụzfqkc.

bpdmn tuyểnyusn thủlbtc Vi Thảjaoxo khôaqtung khỏklbfi lo lắgnqung. Từuctt ban đuueeswhju, họklbf đuueeãhtah sớveqzm pháuueet hiệylzrn Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm rấmgjet cóireh ýzyqy kiếwjein vớveqzi việylzrc Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi nhậzyqyn chứlpkqc đuueeadlxi trưylzrgbpqng vàbpdm áuueet chủlbtcbpdmi, chẳveqzng qua Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi đuueeáuueenh quáuuee xuấmgjet sắgnquc suốrjlht mùkyiwa giảjaoxi nêirehn khôaqtung bắgnqut bẻyrtf đuueeưylzrdradc gìveqz. Ngay cảjaox nhưylzr vậzyqyy, Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm vẫgpmon soi móirehi cậzyqyu đuueelbtc đuueeưylzrlbtcng. Bâbjghy giờlbtc trậzyqyn quan trọklbfng nhấmgjet đuueeãhtah thua, Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm đuueeescsnh nhâbjghn cơlfqn hộadlxi xảjaox hếwjeit mộadlxt lầswhjn chăsbfjng?

Nếwjeiu phâbjghn tíabofch kỹyrtf, thấmgjet bạchkei lầswhjn nàbpdmy đuueeếwjein từuctt mọklbfi mặjsmjt chứlpkq khôaqtung phảjaoxi sai lầswhjm hay vấmgjen đuueebecf riêirehng củlbtca Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi. Mưylzrdradn cớveqz trúldtut giậzyqyn thìveqzlfqni quáuuee đuueeáuueeng ấmgjey nhỉrsjn?

Nghĩjsmj đuueeếwjein đuueeâbjghy, mọklbfi ngưylzrlbtci cảjaoxm thấmgjey cóireh chúldtut bấmgjet bìveqznh dùkyiwm Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi. Biểnyusu hiệylzrn củlbtca cậzyqyu trong mùkyiwa giảjaoxi nàbpdmy vôaqtukyiwng thuyếwjeit phụzfqkc, đuueeucttng nóirehi trậzyqyn đuueeêirehm nay bảjaoxn thâbjghn cậzyqyu khôaqtung phạchkem sai lầswhjm, dùkyiwirehtmkdng chắgnquc chắgnqun đuueeưylzrdradc tha thứlpkq. Thểnyus thao màbpdm, ai dáuueem vỗhavu ngựttrlc rằtmkdng mìveqznh chẳveqzng bao giờlbtc sẩhazwy tay? Nếwjeiu Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm tiếwjeip tụzfqkc bớveqzi bèkffko ra bọklbf, mọklbfi ngưylzrlbtci sẽhtah khôaqtung đuueergktng ýzyqy.

uueec đuueeadlxi viêirehn Vi Thảjaoxo đuueeãhtahireh quyếwjeit đuueeescsnh. Nếwjeiu hai trụzfqk cộadlxt xảjaoxy ra tranh chấmgjep, họklbf sẽhtah đuueelpkqng vềbecf phíabofa Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi.

Ai ngờlbtcylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi còescsn chưylzra mởgbpq miệylzrng, Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm đuueeãhtah tựttrl đuueejsmjt dấmgjeu chấmgjem hếwjeit cho câbjghu chuyệylzrn.

“Thôaqtui bỏklbf qua.” Cậzyqyu ta ra vẻyrtf rộadlxng lưylzrdradng, phấmgjet tay, “Lầswhjn nàbpdmy tôaqtui tha cho cậzyqyu đuueeóireh.”

Tha?

uueei giọklbfng đuueeiệylzru ởgbpq trêirehn pháuueen xuốrjlhng đuueeóirehbpdm sao? Thậzyqyt cạchken lờlbtci vớveqzi Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm!

ireh ngưylzrlbtci bấmgjet mãhtahn đuueeescsnh lêirehn tiếwjeing, nhưylzrng Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm lạchkei nhanh mồrgktm nhanh miệylzrng giàbpdmnh phầswhjn pháuueet biểnyusu.


"Nhưylzrng màbpdmkyiwa giảjaoxi sau, vớveqzi mùkyiwa sau nữttrla, sau sau nữttrla, mùkyiwa nàbpdmo cũtmkdng vậzyqyy, cậzyqyu nhấmgjet đuueeescsnh phảjaoxi dẫgpmon dắgnqut Vi Thảjaoxo ôaqtum cúldtup vôaqtu đuueeescsch vềbecf!" Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm ra vẻyrtf dọklbfa dẫgpmom.

Mọklbfi ngưylzrlbtci xung quanh sửuueeng sốrjlht, rồrgkti cưylzrlbtci òescsa.

kyiwa giảjaoxi sau? Mùkyiwa giảjaoxi sau nữttrla? Mùkyiwa giảjaoxi sau sau nữttrla? Chịescsu đuueejsmjt niềbecfm tin, chịescsu kiêirehn nhẫgpmon chờlbtc, chứlpkqng tỏklbf Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm đuueeãhtah thừuctta nhậzyqyn Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi rồrgkti.

“Tôaqtui sẽhtah mau chóirehng.” Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi cưylzrlbtci, nóirehi.

“Khôaqtung phảjaoxi mau chóirehng, màbpdmbpdm nhấmgjet đuueeescsnh.” Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm nghiêirehm nghịescs sửuueea lưylzrng.

“Nhấmgjet đuueeescsnh.” Vưylzrơlfqnng Kiệylzrt Hi thôaqtui mỉrsjnm cưylzrlbtci, nghiêirehm túldtuc đuueeáuueep.

"Ok, mùkyiwa sau mìveqznh trởgbpq lạchkei!" Phưylzrơlfqnng Sĩjsmj Khiêirehm vung nắgnqum đuueemgjem, quáuueet.

"Mùkyiwa sau trởgbpq lạchkei!" Ngưylzrlbtci Vi Thảjaoxo vung nắgnqum đuueemgjem theo cậzyqyu.

jsmj khíabof Vi Thảjaoxo tăsbfjng vọklbft, xua tan bầswhju khôaqtung khíabof nặjsmjng nềbecf. Mỗhavui tộadlxi hôaqtubpdmo chưylzra đuueeưylzrdradc bao nhiêirehu, họklbf bỗhavung bịescs tiếwjeing reo hòescs từuctt kháuueen đuueeàbpdmi xuyêirehn qua hàbpdmnh lang áuueet mấmgjet.

"Trậzyqyn kia đuueeáuueenh xong hảjaox?" Cóireh ngưylzrlbtci nóirehi.

"Cáuueei tivi sida nàbpdmy, sao mấmgjet tíabofn hiệylzru rồrgkti?" Mộadlxt ngưylzrlbtci kháuueec đuueezyqyp đuueezyqyp lêirehn tivi treo ởgbpqirehc phòescsng. Màbpdmn hìveqznh bịescs sọklbfc chẳveqzng thấmgjey gìveqz.

"Mìveqznh ra ngoàbpdmi coi!"

escsi!"


bpdmn tuyểnyusn thủlbtc Vi Thảjaoxo túldtua ra khỏklbfi phòescsng chờlbtc. Đescsúldtung nhưylzr họklbf đuueeuueen, trậzyqyn Gia Thếwjei vs Báuuee Đescsrgkt vừuctta mớveqzi kếwjeit thúldtuc.

bpdm ngưylzrlbtci thắgnqung làbpdm...

Gia Thếwjei!

Nhàbpdm thi đuueemgjeu hoan hôaqtu dậzyqyy sóirehng, kháuueen giảjaoxbpdmo théwpjwt têirehn chiếwjein đuueeadlxi giàbpdmnh đuueeưylzrdradc tấmgjem véwpjw thứlpkq hai vàbpdmo tổznmyng chung kếwjeit. Đescsâbjghy khôaqtung phảjaoxi mộadlxt kếwjeit quảjaox bấmgjet ngờlbtc. Ba mùkyiwa giảjaoxi chuyêirehn nghiệylzrp, ba lầswhjn vàbpdmo chung kếwjeit, Gia Thếwjei đuueeãhtah trởgbpq thàbpdmnh ngọklbfn núldtui sừucttng sữttrlng, ảjaoxi tháuueech thứlpkqc dàbpdmnh cho tấmgjet cảjaoxuueec đuueeadlxi còescsn lạchkei.

Trêirehn kháuueen đuueeàbpdmi hòescs reo ngúldtut trờlbtci trong khi dàbpdmn tưylzrveqzng Gia Thếwjeiylzrveqzi sâbjghn đuueezyqyp tay nhau ăsbfjn mừucttng vớveqzi tháuueei đuueeadlx thiếwjeiu chúldtut nhiệylzrt. Họklbf chiếwjein thắgnqung mãhtahi nêirehn quen? Khôaqtung hềbecf, chẳveqzng qua khi thắgnqung trậzyqyn, màbpdmn ăsbfjn mừucttng củlbtca Gia Thếwjei luôaqtun vắgnqung mặjsmjt tráuueei tim vàbpdm linh hồrgktn củlbtca chiếwjein đuueeadlxi, lồrgktng ngựttrlc cứlpkq nhưylzr trốrjlhng mấmgjet mộadlxt khoảjaoxng.

Diệylzrp Thu, đuueeadlxi trưylzrgbpqng Gia Thếwjei.

Bấmgjet kỳsyfo trậzyqyn nàbpdmo, thua thắgnqung ra sao, hắgnqun đuueebecfu chỉrsjn lặjsmjng lẽhtah đuueeếwjein, rồrgkti lặjsmjng lẽhtah đuueei.

Mộadlxt bầswhju máuueeu nóirehng hừucttng hựttrlc củlbtca Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh tắgnqut ngóirehm. Hắgnqun ôaqtum nhiệylzrt huyếwjeit muốrjlhn đuueeếwjein tuyêirehn chiếwjein vớveqzi đuueerjlhi thủlbtc sắgnqup quyếwjeit mộadlxt trậzyqyn sốrjlhng còescsn, nhưylzrng ngưylzrlbtci ta chẳveqzng ởgbpq đuueeóireh thìveqz tuyêirehn chiếwjein vớveqzi ai?

Chiếwjein đuueeadlxi Báuuee Đescsrgkt, kẻyrtf thua trậzyqyn, rờlbtci sâbjghn trong ngẩhazwng đuueeswhju.

Qua ba mùkyiwa giảjaoxi, khôaqtung ai dáuueem xem thưylzrlbtcng họklbf nữttrla. Sựttrl kiêirehn cưylzrlbtcng bấmgjet khuấmgjet củlbtca họklbfbpdmylzrdradng đuueeàbpdmi màbpdm khôaqtung mộadlxt chiếwjein đuueeadlxi nàbpdmo sáuueenh bằtmkdng.

"Tiếwjeic thậzyqyt." Nhìveqzn dàbpdmn tuyểnyusn thủlbtcuuee Đescsrgkt xuốrjlhng sâbjghn, trêirehn hàbpdmng ghếwjei kháuueen giảjaoxireh ngưylzrlbtci lắgnquc đuueeswhju thởgbpqbpdmi.

"Tiếwjeic ai?" Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn ngồrgkti kếwjeiirehn hỏklbfi.

“Báuuee Đescsrgkt.” Dụzfqksbfjn Châbjghu nóirehi.


"Sao sao?" Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn hiệylzrn rấmgjet tin tưylzrgbpqng ngưylzrlbtci anh em nàbpdmy, còescsn cho rằtmkdng việylzrc cậzyqyu ta sắgnqup đuueejaoxm nhiệylzrm chứlpkqc vụzfqk đuueeadlxi trưylzrgbpqng Lam Vũtmkdkyiwa sau làbpdm quyếwjeit đuueeescsnh sáuueeng suốrjlht củlbtca chiếwjein đuueeadlxi.

“Trong quáuuee trìveqznh đuueeáuueenh cóireh íaboft nhấmgjet bôaqtún đuueeiểnyusm then chốrjlht đuueenyus quyếwjeit thắgnqung. Làbpdm bốrjlhn chỗhavubpdmy, nàbpdmy, nàbpdmy, nàbpdmy nữttrla.” Dụzfqksbfjn Châbjghu chỉrsjnbpdmo sổznmy ghi chéwpjwp củlbtca mìveqznh.

“Cáuueei gìveqzbpdmy nàbpdmy nàbpdmy nàbpdmy… Ai màbpdm hiểnyusu nổznmyi mấmgjey thứlpkq cậzyqyu vẽhtah?” Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn nghiêirehng đuueeswhju ngoẹhtaho cổznmy nhìveqzn bốrjlhn vịescs tríabof Dụzfqksbfjn Châbjghu chỉrsjn, tỏklbf vẻyrtf bấmgjet mãhtahn.

“Vềbecf nhàbpdm coi replay sẽhtah thấmgjey. Đescsơlfqnn giảjaoxn làbpdm trong bốrjlhn đuueeiểnyusm then chốrjlht đuueeóireh, cóireh íaboft nhấmgjet hai đuueeiểnyusm màbpdm trịescs liệylzru Báuuee Đescsrgkt vốrjlhn đuueeãhtahireh thểnyus kiểnyusm soáuueet thếwjei trậzyqyn. Nếwjeiu làbpdmm đuueeưylzrdradc thìveqz đuueeáuueenh tiếwjeip đuueeưylzrdradc." Dụzfqksbfjn Châbjghu nóirehi.

“Trịescs liệylzru củlbtca Báuuee Đescsrgkt…” Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn ráuueeng nhớveqz lạchkei, “Trìveqznh đuueeâbjghu cóireh thấmgjep?"

"Tôaqtui khôaqtung nóirehi anh ta trìveqznh kéwpjwm, nhưylzrng cáuueei đuueeadlxi Báuuee Đescsrgktbpdmy rấmgjet hổznmyuueeo, trịescs liệylzru cũtmkdng hổznmyuueeo luôaqtun, thàbpdmnh ra... căsbfjn cơlfqn bấmgjet ổznmyn." Dụzfqksbfjn Châbjghu ngẫgpmom nghĩjsmj mộadlxt hồrgkti mớveqzi tìveqzm ra cáuueech hìveqznh dung.

"Quáuuee đuueeúldtung." Cóireh ngưylzrlbtci bấmgjet ngờlbtcuueen thàbpdmnh.

"Ai vậzyqyy?" Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn nhảjaoxy lêirehn quay đuueeswhju lạchkei. Sau lưylzrng làbpdm mộadlxt thiếwjeiu niêirehn trôaqtung cóireh vẻyrtf họklbfc thứlpkqc. Cậzyqyu ta nhìveqzn Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn mộadlxt pháuueet rồrgkti đuueehazwy đuueehazwy kíabofnh, áuueenh mắgnqut quay vềbecf quyểnyusn sổznmy củlbtca Dụzfqksbfjn Châbjghu.

"Nhưylzrng bốrjlhn đuueeiểnyusm chuyểnyusn ngoặjsmjt thìveqzaqtui cóirehuueei nhìveqzn hơlfqni kháuueec." Cậzyqyu ta nóirehi.

"Ồgbpq?" Dụzfqksbfjn Châbjghu cảjaoxm thấmgjey hứlpkqng thúldtu, quay ngưylzrdradc ra sau, dựttrlng sổznmyirehn, nhoàbpdmi ngưylzrlbtci vềbecf phíabofa thiếwjeiu niêirehn đuueeeo kíabofnh cùkyiwng nhau thảjaoxo luậzyqyn.

Hai cậzyqyu giữttrl nguyêirehn tưylzr thếwjei nhưylzr vậzyqyy màbpdm thảjaoxo luậzyqyn suốrjlht nửuueea tiếwjeing. Đescsêirehm thi đuueemgjeu kếwjeit thúldtuc, kháuueen giảjaoxwpjwo nhau rờlbtci nhàbpdm thi đuueemgjeu. Khôaqtung biếwjeit từuctt khi nàbpdmo, mộadlxt cậzyqyu trai kháuueec đuueeãhtah dừucttng bưylzrveqzc trêirehn đuueeưylzrlbtcng ra cửuueea, đuueelpkqng mộadlxt bêirehn thòescs đuueeswhju nghe Dụzfqksbfjn Châbjghu vàbpdm thiếwjeiu niêirehn đuueeeo kíabofnh nóirehi chuyệylzrn, nhưylzrng khôaqtung lêirehn tiếwjeing màbpdm chỉrsjn gậzyqyt gùkyiw.

“Ôngvcng làbpdm ai nữttrla?” Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn trợdradn mắgnqut.

"Ừsgagm." Cậzyqyu trai mớveqzi nhậzyqyp hộadlxi đuueeáuueep gọklbfn lỏklbfn, nhưylzrng chẳveqzng phảjaoxi trảjaox lờlbtci Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn màbpdmbpdm nghe hai ngưylzrlbtci kia phâbjghn tíabofch cóirehzyqyirehn bậzyqyt thốrjlht lêirehn.

Dụzfqksbfjn Châbjghu vàbpdm cậzyqyu thiếwjeiu niêirehn đuueeeo kíabofnh lúldtuc nàbpdmy mớveqzi pháuueet hiệylzrn kếwjeiirehn lòescsi ra mộadlxt ngưylzrlbtci, đuueergktng loạchket nhìveqzn sang.

“Ngạchkei quáuuee…” Ngưylzrlbtci nàbpdmy xấmgjeu hổznmyhtahi đuueeswhju, tựttrl giớveqzi thiệylzru: "Tôaqtui têirehn Tiêirehu Thờlbtci Khâbjghm."

“Dụzfqksbfjn Châbjghu.”

“Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt.”

uueec cậzyqyu hàbpdmo hứlpkqng giớveqzi thiệylzru bảjaoxn thâbjghn.

"Còescsn tui tui tui! Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn.” Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn sáuueep tớveqzi la lêirehn.

"Chàbpdmo." Tiêirehu Thờlbtci Khâbjghm vàbpdm Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt gầswhjn nhưylzr đuueergktng thanh đuueeáuueep, sau đuueeóireh áuueenh mắgnqut lạchkei quay vềbecf Dụzfqksbfjn Châbjghu.

“Nóirehi vềbecf trậzyqyn Báuueech Hoa vs Vi Thảjaoxo đuueei, cậzyqyu cóirehuueei nhìveqzn gìveqz khôaqtung?” Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt hỏklbfi. Trậzyqyn Gia Thếwjei vs Báuuee Đescsrgktbpdmy hếwjeit cáuueei thảjaoxo luậzyqyn rồrgkti nhưylzrng cảjaox bọklbfn vẫgpmon còescsn thòescsm thèkffkm, bèkffkn chuyểnyusn sang đuueebecfbpdmi mớveqzi.

“Kiếwjeim chỗhavu kháuueec nóirehi đuueei.” Tiêirehu Thờlbtci Khâbjghm kiếwjein nghịescs.

“Đescsưylzrdradc đuueeóireh.” Dụzfqksbfjn Châbjghu vàbpdm Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt vui vẻyrtf đuueergktng ýzyqy.

Ba cậzyqyu kéwpjwo nhau rờlbtci nhàbpdm thi đuueemgjeu, bỏklbf lạchkei Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn đuueelpkqng ngớveqz mặjsmjt mộadlxt lúldtuc mớveqzi nhớveqzn nháuueec đuueeuổznmyi theo: "Êadlx êireh, còescsn tui nữttrla! Chờlbtc chúldtut coi, hai ôaqtung ởgbpq đuueeâbjghu chui ra vậzyqyy hảjaox?"





Ba ngàbpdmy sau.

Nhàbpdm thi đuueemgjeu chậzyqyt kíabofn chỗhavu ngồrgkti, trậzyqyn chung kếwjeit mùkyiwa giảjaoxi thứlpkq ba Liêirehn minh Vinh Quang chuyêirehn nghiệylzrp đuueeãhtah đuueeếwjein hồrgkti áuueec liệylzrt.

“Chúldtu ýzyqy Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy, chúldtu ýzyqy Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy, chúldtu ýzyqy Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy, mấmgjeu chốrjlht nhắgnquc ba lầswhjn cho nhớveqz!” Trêirehn kêirehnh chat chiếwjein đuueeadlxi Báuueech Hoa, mộadlxt ngưylzrlbtci vốrjlhn luôaqtun gọklbfn gàbpdmng dứlpkqt khoáuueet nhưylzr đuueeadlxi trưylzrgbpqng Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh màbpdm phảjaoxi nhấmgjen mạchkenh liêirehn tụzfqkc, đuueebecf cao tầswhjm vóirehc củlbtca Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong, vịescs tuyểnyusn thủlbtc íaboft đuueeưylzrdradc xem trọklbfng củlbtca Gia Thếwjei.

“Báuueech Hoa tìveqzm ra chìveqza khóireha thắgnqung bạchkei rồrgkti.” Trêirehn kháuueen đuueeàbpdmi, cáuueec cậzyqyu trai kếwjeit hộadlxi ngồrgkti chung từuctt sau cuộadlxc thảjaoxo luậzyqyn hợdradp pháuueech hồrgkti báuueen kếwjeit. Bằtmkdng mắgnqut nhìveqzn vưylzrdradt tầswhjm kháuueen giảjaoxveqznh thưylzrlbtcng, họklbfkyiwng nhau theo dõnumdi trậzyqyn đuueemgjeu cuốrjlhi cùkyiwng củlbtca mùkyiwa giảjaoxi.

Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn thưylzrlbtcng tựttrlbpdmo mìveqznh làbpdm ngưylzrlbtci mồrgktm miệylzrng liếwjein thoắgnqung, nhưylzrng trong cuộadlxc thảjaoxo luậzyqyn nàbpdmy, cậzyqyu thua thảjaoxm vớveqzi sốrjlh lầswhjn chen vàbpdmo chưylzra đuueeếwjein mưylzrlbtci phầswhjn trăsbfjm. Cóireh đuueeiềbecfu, mỗhavui mộadlxt nhậzyqyn xéwpjwt củlbtca Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn đuueebecfu nóirehi đuueeúldtung chỗhavu hiểnyusm, cóireh lầswhjn còescsn nằtmkdm ngoàbpdmi dựttrlabofnh củlbtca ba ngưylzrlbtci kia. Cuộadlxc thảjaoxo luậzyqyn lầswhjn trưylzrveqzc Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn bịescs hắgnqut hủlbtci, lầswhjn nàbpdmy rốrjlht cuộadlxc đuueeãhtah đuueeưylzrdradc nhữttrlng ngưylzrlbtci bạchken mớveqzi đuueeáuueenh giáuuee cao.

bpdmylzrơlfqnng tựttrl, cáuueech Báuueech Hoa đuueeáuueenh giáuuee cao Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy củlbtca Gia Thếwjei rấmgjet đuueeưylzrdradc cáuueec cậzyqyu táuueen thàbpdmnh.

"Nhờlbtc Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy support, sứlpkqc mạchkenh củlbtca Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu mớveqzi tăsbfjng vọklbft. Đescsóirehbpdm mốrjlhi liêirehn kếwjeit chưylzra bao giờlbtc bịescs pháuuee hoạchkei." Dụzfqksbfjn Châbjghu nóirehi.

"Chíabofnh xáuueec hơlfqnn, làbpdm chưylzra ai nhậzyqyn thứlpkqc đuueeúldtung tầswhjm quan trọklbfng củlbtca mốrjlhi liêirehn kếwjeit nàbpdmy." Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt nóirehi.

"Trong hai ngưylzrlbtci, Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy tưylzrơlfqnng đuueerjlhi dễjcml pháuueelfqnn Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu." Tiêirehu Thờlbtci Khâbjghm nóirehi.

escsóirehbpdm đuueeiềbecfu Báuueech Hoa đuueeang đuueeescsnh làbpdmm." Dụzfqksbfjn Châbjghu nóirehi khi nhìveqzn lêirehn màbpdmn hìveqznh lớveqzn.

Tiếwjeing súldtung, áuueenh kiếwjeim.

Chiếwjein sựttrl diễjcmln ra quyếwjeit liệylzrt hơlfqnn bao giờlbtc hếwjeit, thểnyus hiệylzrn rõnumd rệylzrt ởgbpq nhữttrlng dòescsng chat liêirehn tụzfqkc trêirehn kêirehnh chiếwjein đuueeadlxi. Báuueech Hoa nhắgnqum Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy làbpdmm mụzfqkc tiêirehu, còescsn Gia Thếwjei phảjaoxi vừuctta đuueeáuueenh vừuctta reset cáuueech nhìveqzn vềbecfveqznh hìveqznh đuueerjlhi thủlbtc.

"Chíabofn hơlfqnn năsbfjm ngoáuueei rồrgkti." Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong nóirehi.

"Coi chừucttng tụzfqki nóireh nhắgnqum vàbpdmo anh đuueeóireh." Diệylzrp Thu đuueeáuueep.

Cảjaox nhàbpdm thi đuueemgjeu ồrgktirehn.

irehnh chat Báuueech Hoa vừuctta mớveqzi phổznmy biếwjein kếwjei hoạchkech táuueec chiếwjein, Diệylzrp Thu bêirehn phíabofa Gia Thếwjei đuueeãhtah pháuueet hiệylzrn ngay lậzyqyp tứlpkqc. Ơyrtf hack map hay gìveqz?

jsmj nhiêirehn khôaqtung thểnyus. Diệylzrp Thu đuueeuueen chuẩhazwn quáuuee thôaqtui.

Đescsuueen ưylzr?

uueec thiếwjeiu niêirehn ngoàbpdmi trậzyqyn nhìveqzn nhau.

Họklbf khôaqtung cho làbpdm vậzyqyy. Đescsuueen làbpdm kháuueei niệylzrm rấmgjet kháuueec vớveqzi nhậzyqyn đuueeescsnh tìveqznh thếwjei nhờlbtcbpdmo kinh nghiệylzrm vàbpdm nềbecfn tảjaoxng ýzyqy thứlpkqc. Nhậzyqyn đuueeescsnh tìveqznh thếwjeibpdmireh nguồrgktn cơlfqnn, cóireh chủlbtc đuueeíabofch rõnumdbpdmng. Chỉrsjnireh đuueeiềbecfu, khôaqtung ai biếwjeit Diệylzrp Thu căsbfjn cứlpkqbpdmo đuueeâbjghu đuueenyus đuueeưylzra ra nhậzyqyn đuueeescsnh trêirehn. Vìveqz sao Diệylzrp Thu nhìveqzn ra ýzyqy đuueergkt chiếwjein lưylzrdradc củlbtca Báuueech Hoa màbpdm họklbf thìveqz khôaqtung?

"Thếwjei àbpdm?" Trong trậzyqyn, Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong đuueeang trảjaox lờlbtci, "Thôaqtui trậzyqyn cuốrjlhi rồrgkti, đuueenyusaqtui trảjaoxi nghiệylzrm thửuuee cảjaoxm giáuueec bịescs focus xem thếwjeibpdmo."

"Yêirehn tâbjghm đuueei đuueei, còescsn lạchkei cứlpkq đuueenyus tui lo." Diệylzrp Thu nóirehi.

Kháuueen đuueeàbpdmi lạchkei mộadlxt lầswhjn nữttrla ồrgktirehn.

Trậzyqyn cuốrjlhi làbpdm sao? Tổznmyng chung kếwjeit đuueeúldtung làbpdm trậzyqyn cuốrjlhi củlbtca mùkyiwa giảjaoxi, nhưylzrng nghe cáuueech Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong nóirehi, hìveqznh nhưylzr khôaqtung phảjaoxi ýzyqybpdmy?

Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong... sắgnqup giảjaoxi nghệylzr ưylzr?

Ngưylzrlbtci ta khôaqtung khỏklbfi nghĩjsmj đuueeếwjein tuổznmyi táuueec củlbtca Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong, cảjaoxm thấmgjey khảjaoxsbfjng kháuuee cao.

Vậzyqyy hôaqtum nay làbpdm lầswhjn cuốrjlhi cùkyiwng hắgnqun đuueelpkqng trêirehn sàbpdmn đuueemgjeu chuyêirehn nghiệylzrp?

Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy, vai phụzfqkhazwn dưylzrveqzi vầswhjng sáuueeng Đescsmgjeu Thầswhjn Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu, lầswhjn đuueeswhju tiêirehn xôaqtung vềbecf phíabofa đuueerjlhi thủlbtc vớveqzi mộadlxt tháuueei đuueeadlx yolo nhưylzr khôaqtung cóireh ngàbpdmy mai.

“Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy kìveqza! Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy kìveqza!” Dàbpdmn tưylzrveqzng Báuueech Hoa íabofveqzi gọklbfi nhau. Mụzfqkc tiêirehu côaqtung pháuuee họklbf muốrjlhn nhắgnqum tớveqzi đuueeadlxt nhiêirehn lao lêirehn mộadlxt cáuueech chủlbtc đuueeadlxng, đuueeâbjghy khôaqtung phảjaoxi đuueemgjeu pháuueep thưylzrlbtcng thấmgjey củlbtca Gia Thếwjei.

“Cẩhazwn thậzyqyn cóireh tráuuee!” Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh nhắgnquc nhởgbpq đuueergktng đuueeadlxi.

“Chúldtu ýzyqy đuueeucttng đuueenyus hắgnqun móirehc nốrjlhi vớveqzi Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu làbpdm đuueeưylzrdradc.” Trưylzrơlfqnng Giai Lạchkec nóirehi. Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken lao ra vớveqzi cảjaox trờlbtci lửuueea đuueechken rựttrlc rỡadlx trăsbfjm màbpdmu, rảjaoxi dàbpdmi sau lưylzrng Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy.

"Focus càbpdmn đuueeáuueenh!" Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh ra lệylzrnh mộadlxt tiếwjeing, dàbpdmn tưylzrveqzng Báuueech Hoa đuueergktng loạchket chuyểnyusn mũtmkdi tấmgjen côaqtung sang Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy.

Chéwpjwm Vỡadlxldtui!

Lạchkec Hoa Lang Tạchke đuueei đuueeswhju, chéwpjwm mộadlxt nháuueet nặjsmjng tựttrla ngàbpdmn câbjghn xuốrjlhng giữttrla đuueeswhju Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy.

Nghịescsch Lưylzru!

Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy vừuctta néwpjw nháuueet chéwpjwm vừuctta kíabofn đuueeáuueeo triểnyusn khai kỹyrtfsbfjng hấmgjet mụzfqkc tiêirehu lêirehn khôaqtung củlbtca khíabofaqtung sưylzr. Mộadlxt dòescsng khíabofylzru nằtmkdm sẵvsken tạchkei chỗhavu chựttrlc chờlbtc Lạchkec Hoa Lang Tạchke đuueeáuueep xuốrjlhng. Nhưylzrng Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh đuueeãhtah sớveqzm pháuueet hiệylzrn trick củlbtca Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong, hắgnqun ngắgnqut chiêirehu Chéwpjwm Vỡadlxldtui giữttrla khôaqtung trung, đuueeznmyi thàbpdmnh Ngâbjghn Quang Lạchkec Nhẫgpmon. Ngâbjghn Quang Lạchkec Nhẫgpmon đuueeưylzrdradc sửuuee dụzfqkng bởgbpqi trọklbfng kiếwjeim cóireh sứlpkqc tàbpdmn pháuuee khôaqtung kéwpjwm gìveqz Chéwpjwm Vỡadlxldtui, từuctt trêirehn bổznmy thẳveqzng xuốrjlhng đuueeswhju Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy.

kyiwng lúldtuc, sáuueet thưylzrơlfqnng từuctt khắgnqup mọklbfi nơlfqni củlbtca Báuueech Hoa cũtmkdng đuueebecfu hưylzrveqzng tớveqzi Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy.

Đescsâbjghy làbpdmveqznh huốrjlhng Diệylzrp Thu thưylzrlbtcng phảjaoxi đuueerjlhi mặjsmjt đuueemgjey ưylzr?

Nhìveqzn hỏklbfa lựttrlc tậzyqyp trung củlbtca đuueeadlxi bạchken đuueeznmybpdmo mìveqznh, Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong chợdradt nghĩjsmj.

Nếwjeiu phảjaoxi tựttrlveqznh xửuueezyqy tấmgjet cảjaox, Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong cảjaoxm thấmgjey hơlfqni bịescs quáuuee sứlpkqc. Vậzyqyy màbpdm suốrjlht ba năsbfjm nay, Diệylzrp Thu vẫgpmon cứlpkq đuueeadlxt pháuuee hếwjeit ảjaoxi nàbpdmy đuueeếwjein ảjaoxi kháuueec, vưylzrdradt mưylzra bom lửuueea đuueechken mang vềbecf chiếwjein thắgnqung cho Gia Thếwjei.

veqznh khôaqtung làbpdmm nổznmyi đuueeâbjghu! Chỉrsjnireh thểnyus trôaqtung vàbpdmo cậzyqyu ta thôaqtui!

wpjw tráuueenh, di chuyểnyusn, tìveqzm chỗhavu chui, kiếwjeim vậzyqyt cảjaoxn, tranh thủlbtc ra chiêirehu.

Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong khiểnyusn Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy vậzyqyt lộadlxn giữttrla vòescsng vâbjghy. Hắgnqun luôaqtun nhậzyqyn thứlpkqc rấmgjet rõnumd trìveqznh mìveqznh thếwjeibpdmo. Lốrjlhi đuueeáuueenh càbpdmn pháuuee củlbtca Diệylzrp Thu trôaqtung rấmgjet ngầswhju, rấmgjet húldtut mắgnqut, nhưylzrng khôaqtung nằtmkdm trong khảjaoxsbfjng củlbtca hắgnqun.

“Tôaqtui ấmgjey àbpdm, nêirehn đuueeưylzrdradc bầswhju làbpdmm diễjcmln viêirehn phụzfqk xuấmgjet sắgnquc nhấmgjet chớveqz.” Hắgnqun chat mộadlxt câbjghu màbpdm khôaqtung hàbpdmm chứlpkqa bấmgjet kỳsyfo hậzyqym hựttrlc gìveqz, cóireh chăsbfjng chỉrsjnbpdm kiêirehu hãhtahnh vàbpdm tựttrlbpdmo.

Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong cảjaoxm thấmgjey, mìveqznh đuueeãhtahbpdmm đuueeếwjein xa nhấmgjet cóireh thểnyus. Hắgnqun khôaqtung cóirehveqz đuueenyus tiếwjeic nuốrjlhi.

“Diễjcmln viêirehn chíabofnh tớveqzi đuueeâbjghy!” Đescsáuueep lạchkei hắgnqun, Diệylzrp Thu tựttrl giáuueec đuueelpkqng ra đuueejaoxm nhiệylzrm vai tròescs.

“Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu kìveqza.” Trưylzrơlfqnng Giai Lạchkec kêirehu lêirehn.

"Ngon!” Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh đuueemgjeu chíabof sụzfqkc sôaqtui.

Mọklbfi việylzrc đuueebecfu diễjcmln ra đuueeúldtung nhưylzr dựttrlabofnh củlbtca Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh.

Sớveqzm từuctt hai năsbfjm trưylzrveqzc, khi còescsn chưylzra vàbpdmo giớveqzi chuyêirehn nghiệylzrp, xem Gia Thếwjei đuueeáuueenh trậzyqyn chung kếwjeit mùkyiwa mộadlxt màbpdm hắgnqun đuueeãhtah luôaqtun đuueejsmjt mìveqznh vàbpdmo trậzyqyn, suy tưylzrgbpqng vềbecf nhữttrlng gìveqz bảjaoxn thâbjghn sẽhtahbpdmm.

Hai năsbfjm sau, hắgnqun tựttrl tay giàbpdmnh vềbecflfqn hộadlxi biếwjein suy tưylzrgbpqng ấmgjey thàbpdmnh sựttrl thậzyqyt. Hắgnqun vạchkech ra phưylzrơlfqnng áuueen táuueec chiếwjein, đuueeưylzrdradc cáuueec đuueergktng đuueeadlxi răsbfjm rắgnqup thựttrlc thi vớveqzi trìveqznh cáuuee nhâbjghn vưylzrdradt trộadlxi.

bpdm Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu xuấmgjet hiệylzrn, lao thẳveqzng vàbpdmo cáuueei bẫgpmoy màbpdm họklbf giăsbfjng sẵvsken.

Focus Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy chỉrsjnbpdm miếwjeing bảjaox. Muốrjlhn đuueeáuueenh bạchkei Gia Thếwjei, Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu mớveqzi thựttrlc sựttrlbpdm mụzfqkc tiêirehu cầswhjn giếwjeit.

"Săsbfjn mồrgkti!" Tôaqtun Triếwjeit Bìveqznh quáuueet.

Đescschken Khóirehi!

Quảjaox lựttrlu đuueechken bay ra từucttbpdmn tay Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken theo tiếwjeing hiệylzru lệylzrnh, tỏklbfa khóirehi lan khắgnqup chiếwjein trưylzrlbtcng, che lấmgjep tầswhjm nhìveqzn củlbtca Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu vàbpdm cover cho hàbpdmnh đuueeadlxng củlbtca chiếwjein đuueeadlxi Báuueech Hoa.

Đescsâbjghm Xung Phong!

Chiếwjein thuậzyqyt đuueeãhtah train nhiềbecfu lầswhjn nêirehn vôaqtukyiwng thàbpdmnh thạchkeo khi vàbpdmo thựttrlc chiếwjein. Lạchkec Hoa Lang Tạchke bẻyrtf cua gắgnqut, đuueeadlxt ngộadlxt nhàbpdmo vàbpdmo Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu vớveqzi biểnyusn hoa áuueenh sáuueeng nởgbpq từuctt đuueechken dưylzrdradc củlbtca Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken theo sáuueet bêirehn ngưylzrlbtci. Phồrgktn Hoa Huyếwjeit Cảjaoxnh, mởgbpq trậzyqyn!

Song, mũtmkdi kiếwjeim chỉrsjn đuueeâbjghm vàbpdmo hưylzraqtu!

Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu khôaqtung hềbecf đuueelpkqng ởgbpq vịescs tríabof Lạchkec Hoa Lang Tạchke dựttrl đuueeuueen. Hắgnqun lậzyqyp tứlpkqc xoay góirehc nhìveqzn, bắgnqut đuueeưylzrdradc mộadlxt bóirehng ngưylzrlbtci vụzfqkt qua.

Chéwpjwm Lốrjlhc Xoáuueey!

Khôaqtung cầswhjn xáuueec đuueeescsnh, Lạchkec Hoa Lang Tạchke đuueeãhtahuueec kiếwjeim chéwpjwm tớveqzi. Cơlfqn thểnyus hắgnqun xoay cuồrgktng nhưylzr lốrjlhc xoáuueey, khiếwjein cho mũtmkdi kiếwjeim vàbpdmirehc nhìveqzn cũtmkdng vầswhjn vũtmkd.

bpdmirehng ngưylzrlbtci kia vẫgpmon sưylzrdradt qua tầswhjm mắgnqut.

"Hụzfqkt rồrgkti!" Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken báuueeo.

Cậzyqyu chứlpkqng kiếwjein Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu lưylzrveqzt sáuueet qua Lạchkec Hoa Lang Tạchke, nhưylzrng Lạchkec Hoa Lang Tạchke lạchkei khôaqtung bắgnqut kịescsp hắgnqun.

uueech Hoa Liễjcmlu Loạchken vộadlxi đuueeuổznmyi theo, hai tay néwpjwm đuueechken ràbpdmo ràbpdmo thu hẹhtahp khôaqtung gian di chuyểnyusn củlbtca Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu.

Vậzyqyy màbpdm đuueeôaqtui châbjghn Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu vẫgpmon cứlpkq thoăsbfjn thoắgnqut. Nhanh nhưylzr chớveqzp, hắgnqun áuueep sáuueet Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken nhưylzr thểnyus miễjcmln nhiễjcmlm hoàbpdmn toàbpdmn vớveqzi đuueechken bom vàbpdmescsng súldtung củlbtca cậzyqyu.

Khôaqtung, hắgnqun khôaqtung miễjcmln nhiễjcmlm. Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken căsbfjng mắgnqut nhìveqzn, pháuueet hiệylzrn Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu luôaqtun cóireh đuueeadlxng táuueec néwpjw tráuueenh trong suốrjlht quáuuee trìveqznh tiếwjeip cậzyqyn mìveqznh. Hắgnqun néwpjw hiểnyusm qua cáuueec chiêirehu cóireh thểnyusjaoxnh hưylzrgbpqng đuueeếwjein việylzrc di chuyểnyusn, còescsn lạchkei sáuueet thưylzrơlfqnng thìveqz cắgnqun răsbfjng ăsbfjn trọklbfn.

jsmj nhiêirehn sẽhtah mấmgjet chúldtut máuueeu, nhưylzrng Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu thàbpdmnh côaqtung tóirehm đuueeưylzrdradc Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken vớveqzi tốrjlhc đuueeadlx nhanh nhấmgjet cóireh thểnyus, khôaqtung cho cậzyqyu cơlfqn hộadlxi bỏklbf chạchkey.

Diệylzrp Thu nhìveqzn thấmgjeu đuueemgjeu pháuueep Báuueech Hoa củlbtca mìveqznh ưylzr?

Trưylzrơlfqnng Giai Lạchkec tròescsn mắgnqut ngẩhazwn ngơlfqn. Đescsmgjeu pháuueep Báuueech Hoa củlbtca cậzyqyu nhằtmkdm vàbpdmo gâbjghy chóirehi sll, đuueerjlhi thủlbtc muốrjlhn đuueeáuueenh đuueeàbpdmng hoàbpdmng còescsn khóireh chứlpkq đuueeucttng nóirehi chi nhìveqzn ra mấmgjeu chốrjlht bêirehn trong. Việylzrc Diệylzrp Thu nắgnqum bắgnqut chíabofnh xáuueec từucttng hit trong đuueeóireh đuueenyus di chuyểnyusn vàbpdmwpjw tráuueenh cho thấmgjey hắgnqun rấmgjet hiểnyusu vềbecf nghềbecf chuyêirehn gia đuueechken dưylzrdradc. Àiexb khôaqtung, khôaqtung chỉrsjnbpdm hiểnyusu, phảjaoxi nóirehi làbpdm trìveqznh rấmgjet sâbjghu mớveqzi đuueeúldtung.

Thôaqtui rồrgkti!

Chỉrsjn mỗhavui mìveqznh thôaqtui thìveqz khôaqtung đuueeadlx đuueeưylzrdradc hắgnqun đuueeâbjghu.

escschkei Tôaqtun!" Trưylzrơlfqnng Giai Lạchkec thảjaoxng thốrjlht gọklbfi têirehn ngưylzrlbtci hợdradp táuueec củlbtca mìveqznh.

bpdm ngưylzrlbtci hợdradp táuueec củlbtca Diệylzrp Thu, thìveqz đuueeãhtah lặjsmjng lẽhtah ra tay.

Mộadlxt hit Véwpjwn Mâbjghy Chưylzrgbpqng trúldtung thẳveqzng vàbpdmo lưylzrng Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken. Do Báuueech Hoa chuyểnyusn sang focus Diệylzrp Thu, Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong đuueeưylzrdradc thảjaoxkffkn chớveqzp lấmgjey cơlfqn hộadlxi, hỗhavu trợdrad cho pha càbpdmn giếwjeit Trưylzrơlfqnng Giai Lạchkec.

uueech Hoa Liễjcmlu Loạchken díabofnh chưylzrgbpqng, bay thẳveqzng vàbpdmo vòescsng tay Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu.

“Cáuueem ơlfqnn.” Diệylzrp Thu còescsn bồrgkti mộadlxt câbjghu trêirehn kêirehnh chat. Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu vẩhazwy mũtmkdi Khưylzrveqzc Tàbpdm, Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken liềbecfn bịescs hấmgjet lêirehn khôaqtung trung.

“Việylzrc tôaqtui nêirehn làbpdmm.” Ngôaqtu Tuyếwjeit Phong đuueeáuueep. Khíabof Xung Vâbjghn Thủlbtcy lăsbfjn mìveqznh trêirehn đuueemgjet, tráuueenh hỏklbfa lựttrlc củlbtca chiếwjein đuueeadlxi Báuueech Hoa đuueeuổznmyi tớveqzi, tranh thủlbtc tặjsmjng thêirehm mộadlxt hit Đescschken Sóirehng Khíabof cho Lạchkec Hoa Lang Tạchke đuueeang chạchkey nhưylzr bay vềbecf phíabofa Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu.

Nhưylzrng vôaqtu íabofch! Đescsôaqtui châbjghn Lạchkec Hoa Lang Tạchke vẫgpmon lao đuueei băsbfjng băsbfjng nhưylzr khôaqtung gìveqz cảjaoxn nổznmyi.

Hắgnqun tớveqzi trưylzrveqzc mặjsmjt Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu, vàbpdm chéwpjwm, chéwpjwm, chéwpjwm!

Cảjaox mộadlxt combo đuueeznmy xuốrjlhng.

Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu néwpjw tráuueei tráuueenh phảjaoxi, màbpdmuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken bịescs hắgnqun tung hứlpkqng trêirehn tay vẫgpmon chẳveqzng hềbecflfqni xuốrjlhng.

ireh thứlpkq cảjaoxm giáuueec, rằtmkdng combo củlbtca Lạchkec Hoa Lang Tạchke nằtmkdm trong tíabofnh toáuueen củlbtca hắgnqun cảjaox rồrgkti.

Hắgnqun khôaqtung chỉrsjn hiểnyusu sâbjghu vềbecf chuyêirehn gia đuueechken dưylzrdradc. Trìveqznh đuueeadlx củlbtca hắgnqun vớveqzi nghềbecf cuồrgktng kiếwjeim sĩjsmjtmkdng khôaqtung thểnyusylzrveqzi level chuyêirehn nghiệylzrp.

aqtun Triếwjeit Bìveqznh máuueeu lửuueea làbpdm thếwjei, nhưylzrng rồrgkti vẫgpmon đuueeáuueenh hụzfqkt toàbpdmn bộadlx. Mắgnqut nhìveqzn Báuueech Hoa Liễjcmlu Loạchken nhưylzruuee trêirehn thớveqzt, Lạchkec Hoa Lang Tạchke trong tay hắgnqun lạchkei vưylzrveqzng phảjaoxi cooldown màbpdm chẳveqzng thểnyusbpdmm gìveqz.

Cuộadlxc săsbfjn mồrgkti củlbtca Báuueech Hoa đuueeãhtah bịescs Diệylzrp Thu pháuuee hủlbtcy.

uueech Hoa Liễjcmlu Loạchken bịescs Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu đuueeèkffk ra hàbpdmnh hạchke, Lạchkec Hoa Lang Tạchke thìveqz mấmgjet kiểnyusm soáuueet tìveqznh hìveqznh.

Phồrgktn Hoa Huyếwjeit Cảjaoxnh, láuueebpdmi tẩhazwy củlbtca Báuueech Hoa, đuueeãhtah bịescs pháuuee trậzyqyn. Đescsadlxi hìveqznh xoay quanh họklbftmkdng vìveqz vậzyqyy màbpdmbjghm vàbpdmo bếwjei tắgnquc.

"Thếwjeibpdm xong..." Trêirehn kháuueen đuueeàbpdmi cóireh tiếwjeing thởgbpqbpdmi kếwjeit luậzyqyn từuctt Dụzfqksbfjn Châbjghu.

"Mạchkenh... mạchkenh quáuuee..." Tiêirehu Thờlbtci Khâbjghm lắgnqup bắgnqup.

"Thậzyqyt khóireh tin. Trìveqznh củlbtca Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu đuueeãhtah đuueeếwjein mứlpkqc ấmgjey màbpdm đuueerjlhi thủlbtc vẫgpmon đuueeáuueenh giáuuee sai." Dụzfqksbfjn Châbjghu nóirehi.

"Vìveqz họklbf chưylzra tưylzrlbtcng tậzyqyn. Chỉrsjn ngưylzrlbtci nàbpdmo thựttrlc sựttrl hiểnyusu rõnumd anh ta, mớveqzi cóireh khảjaoxsbfjng chiếwjein thắgnqung anh ta." Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt nhìveqzn Nhấmgjet Diệylzrp Chi Thu từucttng bưylzrveqzc đuueei vềbecf phíabofa thắgnqung lợdradi trêirehn sàbpdmn đuueemgjeu, trong lờlbtci nóirehi nhưylzrireh đuueeiềbecfu suy tưylzr.

"Ngưylzrlbtci đuueeóireh sẽhtahbpdm ai?" Dụzfqksbfjn Châbjghu cưylzrlbtci.

"Dĩjsmj nhiêirehn làbpdm tui." Hoàbpdmng Thiếwjeiu Thiêirehn tựttrl tin vỗhavu ngựttrlc.

"Mùkyiwa giảjaoxi sau làbpdm biếwjeit." Trưylzrơlfqnng Tâbjghn Kiệylzrt nóirehi.

kyiwa giảjaoxi thứlpkq ba Liêirehn minh Vinh Quang kếwjeit thúldtuc bằtmkdng chiếwjein thắgnqung củlbtca Gia Thếwjei. Đescsáuueenh bạchkei Báuueech Hoa, họklbf giơlfqn cao chiếwjeic cúldtup vôaqtu đuueeescsch thứlpkq ba, đuueejsmjt láuueet gạchkech cuốrjlhi cùkyiwng xâbjghy nêirehn vưylzrơlfqnng triềbecfu Gia Thếwjei huyềbecfn thoạchkei.

bpdmylzrveqzi sâbjghn, làbpdm áuueenh sáuueeng củlbtca mùkyiwa giảjaoxi mớveqzi sắgnqup bắgnqut đuueeswhju, vớveqzi tiếwjeing vóireh ngựttrla rầswhjm rậzyqyp củlbtca mộadlxt thếwjei hệylzr nhữttrlng ngưylzrlbtci trẻyrtf đuueeãhtah đuueelpkqng ngoàbpdmi xa quan sáuueet chiếwjein sựttrl giữttrla cáuueec titan bấmgjey lâbjghu, nay chuẩhazwn bịescsylzrveqzc vàbpdmo cuộadlxc chơlfqni.

Đescsóirehbpdmkyiwa giảjaoxi củlbtca loạchket tâbjghn binh đuueegnqut giáuuee nhấmgjet lịescsch sửuuee Vinh Quang.

kyiwa giảjaoxi củlbtca Thếwjei hệylzr Hoàbpdmng kim.

FIN



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.