Tiểu Thư Phế Vật Thật Yêu Nghiệt

Quyển 6-Chương 50-5 : Đại kết cục (thượng) (5)

    trước sau   
”Ta nódfsii cho Hắqadbc Tửxhyh mộcndft chúblret, cũospvng gọclnni ngưncmmjyozi củklbfa ta tớclnni.” Tửxhyh Tiêukscu nódfsii, “Nếigphu Ngu Hàrplxnh hắqadbn muốiepmn đueymếigphn đueymâgkgzy, chúblreng ta giảkkmxi quyếigpht hếigpht âgkgzn oáerfvn mộcndft lưncmmkcplt vậizvuy.”

“ Tốiepmt.”

Tửxhyh Tiêukscu liêukscn hệpkve vớclnni Hắqadbc Tửxhyh, bảkkmxo hắqadbn trựtxzrc tiếigphp đueymưncmma đueymưncmma ngưncmmjyozi tậizvup kếigpht lúblrec trưncmmclnnc đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, sau đueymódfsi lạaxxti liêukscn hệpkve vớclnni Thấehuft Nguyệpkvet, nghe thấehufy bêukscn hắqadbn truyềzmgsn đueymếigphn tiếigphng nữamdg tửxhyh mờjyozi rưncmmkcplu.

“Nếigphu ngưncmmơnwbfi khôxhyhng muốiepmn vĩyoocnh viễaxxtn bịrgme nữamdg nhâgkgzn ghézmgst bỏjvrg, lậizvup tứizvuc lăepeln đueymếigphn chỗzidj Thiêukscn Quâgkgzn cho ta!” Tửxhyh Tiêukscu nódfsii mộcndft câgkgzu rồobhgi cắqadbt đueymizvut thôxhyhng tin thạaxxtch.

Trong mộcndft quáerfvn rưncmmkcplu, Thấehuft Nguyệpkvet nhìwxfan ngưncmmjyozi trưncmmclnnc mắqadbt hôxhyh uốiepmng rưncmmkcplu sau đueymódfsi phịrgmech mộcndft tiếigphng ngãdfocukscn trêukscn bàrplxn, nghĩyooc tớclnni lờjyozi nódfsii củklbfa Tửxhyh Tiêukscu, bấehuft đueymqadbc dĩyooc thởeccbrplxi: “Quêukscn đueymi, mặaukvc kệpkve, ai bảkkmxo ngưncmmơnwbfi uốiepmng rưncmmkcplu ! Đaxyqếigphn lúblrec đueymódfsi ta nódfsii đueymãdfoc hỏjvrgi ngưncmmơnwbfi, tựtxzr ngưncmmơnwbfi cam chịrgmeu !”

Sau đueymódfsi hắqadbn đueymi đueymếigphn bêukscn ngưncmmjyozi nữamdg tửxhyh, giang tay ôxhyhm lấehufy nàrplxng bay đueymếigphn ngoàrplxi thàrplxnh, rấehuft mộcndft cáerfvi thầavrkn khíystu ra vẽolvb trêukscn khôxhyhng trung, thôxhyhng đueymaxxto đueymi thôxhyhng đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian lậizvup tứizvuc mởeccb ra.


“Chúblreng ta cùdfsing nhau đueymi qua nhiềzmgsu nơnwbfi nhưncmm vậizvuy, giờjyoz ta mang ngưncmmơnwbfi đueymi đueymrgmea ngụhmyfc chơnwbfi đueymùdfsia nha!” Thấehuft Nguyệpkvet nódfsii, ôxhyhm ngưncmmjyozi uốiepmng say mèehufm vàrplxo thôxhyhng đueymaxxto. Chỉaxyq chốiepmc láerfvt sau đueymãdfoc xuấehuft hiệpkven ởeccb trưncmmclnnc mặaukvt bọclnnn Tửxhyh Tiêukscu.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan Thấehuft Nguyệpkvet ôxhyhm mộcndft nữamdg tửxhyh đueymi đueymếigphn, đueymaukvt nàrplxng trêukscn ghếigph mộcndft bêukscn, hơnwbfi tòdfsidfsi sau khi nàrplxng rờjyozi khỏjvrgi Thấehuft Nguyệpkvet đueymi đueymâgkgzu.

Thấehuft Nguyệpkvet đueymaukvt nữamdg tửxhyh rồobhgi, đueymi đueymếigphn trưncmmclnnc mặaukvt bọclnnn họclnn hỏjvrgi: “ Vộcndfi vàrplxng gọclnni ta nhưncmm vậizvuy làrplxm cáerfvi gìwxfa?”

Tửxhyh Tiêukscu dùdfsing biểgkgzu tìwxfanh quảkkmx nhiêukscn ngưncmmơnwbfi đueymi làrplxm chuyệpkven nàrplxy nhìwxfan Thấehuft Nguyệpkvet, nódfsii: “Gọclnni ngưncmmơnwbfi thìwxfa đueymưncmmơnwbfng nhiêukscn làrplx xảkkmxy ra chuyệpkven .”

“Xảkkmxy ra chuyệpkven gìwxfa?” Thấehuft Nguyệpkvet hỏjvrgi. Muốiepmn Tửxhyh Tiêukscu kêukscu mìwxfanh vềzmgs, lạaxxti làrplx gọclnni đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, hắqadbn cảkkmxm thấehufy hẳrfczn làrplx xảkkmxy ra chuyệpkven lớclnnn.

Tửxhyh Tiêukscu nódfsii hàrplxnh đueymcndfng củklbfa Ngu Hàrplxnh cho Thấehuft Nguyệpkvet, cũospvng nódfsii chuyệpkven nộcndfi loạaxxtn củklbfa đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian. Thấehuft Nguyệpkvet nghe xong cũospvng hiểgkgzu đueymưncmmkcplc chuyệpkven trọclnnng đueymaxxti.

“Cáerfvc ngưncmmơnwbfi đueymang nódfsii cáerfvi gìwxfa?” Mộcndft giọclnnng nódfsii thanh lệpkve chen vàrplxo.

Thấehuft Nguyệpkvet nghe giọclnnng nódfsii nàrplxy, thâgkgzn hìwxfanh cứizvung đueymjyoz, chuyểgkgzn qua, nhìwxfan thấehufy Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep ởeccbukscn ngưncmmjyozi nữamdg tửxhyh hắqadbn ôxhyhm đueymếigphn, hiểgkgzn nhiêukscn nàrplxng đueymãdfoc cho nàrplxng ấehufy dùdfsing dưncmmkcplc tỉaxyqnh rưncmmkcplu.

“Thiêukscn Diệpkvep...” Thấehuft Nguyệpkvet khôxhyhng nódfsii gìwxfa nhìwxfan Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhúblren nhúblren vai, nódfsii: “Ta thấehufy nàrplxng ấehufy cau màrplxy, tưncmmeccbng nàrplxng uốiepmng rưncmmkcplu hơnwbfi khódfsi chịrgmeu, cho nêukscn mớclnni cho nàrplxng dùdfsing dưncmmkcplc tỉaxyqnh rưncmmkcplu.”

rplxng nódfsii cứizvu nhưncmmrplx rấehuft suy nghĩyoocwxfarplxng kia, nhưncmmng Thấehuft Nguyệpkvet thấehufy đueymưncmmkcplc ýsonvncmmjyozi thậizvut sâgkgzu nơnwbfi đueymáerfvy mắqadbt nàrplxng.

rplxng kia nhìwxfan Thấehuft Nguyệpkvet, đueymi đueymếigphn bêukscn ngưncmmjyozi hắqadbn hỏjvrgi: “Khôxhyhng phảkkmxi chúblreng ta ởeccb tửxhyhu lâgkgzu uốiepmng rưncmmkcplu sao? Sao lạaxxti đueymếigphn nơnwbfi đueymâgkgzy? Đaxyqâgkgzy làrplx đueymâgkgzu vậizvuy?”

“Vôxhyh Song, nàrplxy, đueymâgkgzy làrplx đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian.” Thấehuft Nguyệpkvet nhìwxfan Thíystuch Vôxhyh Song, trảkkmx lờjyozi.


“Đaxyqrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian? ! Ngưncmmơnwbfi đueymang nódfsii giỡqadbn hảkkmx? Chúblreng ta khôxhyhng vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgs, sao códfsi thểgkgz đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian chứizvu?” Thíystuch Vôxhyh Song khôxhyhng tin nhìwxfan Thấehuft Nguyệpkvet.

“Thậizvut màrplx, ngưncmmơnwbfi uốiepmng say, ta bịrgmeukscu đueymếigphn đueymâgkgzy, đueymgkgz ngưncmmơnwbfi mộcndft mìwxfanh ởeccb tửxhyhu lâgkgzu uốiepmng rưncmmkcplu tiếigphp thìwxfa ta lo lắqadbng, nêukscn mang ngưncmmơnwbfi đueymếigphn đueymâgkgzy.” Thấehuft Nguyệpkvet nódfsii.

“Ta vẫjvrgn cảkkmxm thấehufy nódfsii chuyệpkven vớclnni ngưncmmơnwbfi rấehuft hàrplxi hưncmmclnnc, ngưncmmjyozi cũospvng khôxhyhng tệpkve. Nhưncmmng chêukscncmmjyozi nàrplxy tuyệpkvet khôxhyhng buồobhgn cưncmmjyozi.” Thíystuch Vôxhyh Song nódfsii, “Ta muốiepmn vềzmgs nhàrplx, phụhmyfncmmơnwbfng ta lâgkgzu nhưncmm vậizvuy khôxhyhng thấehufy ta chắqadbc chắqadbn sẽolvb sốiepmt ruộcndft !”

Thíystuch Vôxhyh Song nódfsii xong chạaxxty ra ngoàrplxi, vừwvxba mớclnni chạaxxty tớclnni cửxhyha lậizvup tứizvuc ngâgkgzy dạaxxti.

Cung đueymiệpkven màrplxu đueymen, bầavrku trờjyozi đueymhmyfc ngầavrku im lặaukvng, đueymcndfi thịrgme vệpkve do khôxhyhgkgzu tạaxxto thàrplxnh tuầavrkn tra trong cung đueymiệpkven, khôxhyhng giốiepmng nhưncmmrplx Thấehuft Nguyệpkvet vui đueymùdfsia vớclnni nàrplxng. Thấehuft Nguyệpkvet chạaxxty ra theo, giữamdg chặaukvt Thíystuch Vôxhyh Song.

Thíystuch Vôxhyh Song chậizvum rãdfoci xoay ngưncmmjyozi, nhìwxfan Thấehuft Nguyệpkvet, hỏjvrgi: “Nơnwbfi nàrplxy thậizvut sựtxzrrplx đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian?”

Thấehuft Nguyệpkvet gậizvut gậizvut đueymavrku, nhìwxfan thấehufy sợkcpldfoci trong mắqadbt nàrplxng, ôxhyhm lấehufy nàrplxng nódfsii: “Thựtxzrc xin lỗzidji, ta khôxhyhng nêukscn khôxhyhng hỏjvrgi ýsonv kiếigphn củklbfa ngưncmmơnwbfi đueymãdfoc mang ngưncmmơnwbfi lạaxxti đueymâgkgzy! Nếigphu ngưncmmơnwbfi muốiepmn vềzmgs, hiệpkven tạaxxti ta sẽolvb đueymưncmma ngưncmmơnwbfi vềzmgs.”

“Ta còdfsin códfsi thểgkgz trởeccb vềzmgs sao?” Thíystuch Vôxhyh Song nằxsrom trong lòdfsing hắqadbn hỏjvrgi, “Khôxhyhng phảkkmxi nódfsii đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian thìwxfayoocnh viễaxxtn khôxhyhng thểgkgz rờjyozi khỏjvrgi sao?”

“Ta códfsi thểgkgz mang ngưncmmơnwbfi đueymếigphn, tựtxzr nhiêukscn cũospvng códfsi thểgkgz mang ngưncmmơnwbfi vềzmgs.” Thấehuft Nguyệpkvet nódfsii, “Ta đueymi vàrplxo nódfsii cho bọclnnn họclnn mộcndft chúblret, sau đueymódfsi sẽolvb đueymưncmma ngưncmmơnwbfi vềzmgs.”

“Ngưncmmơnwbfi làrplx quỷtxzr sao?” Thíystuch Vôxhyh Song hỏjvrgi.

“Khôxhyhng phảkkmxi.” Thấehuft Nguyệpkvet thấehufy Thíystuch Vôxhyh Song ngoan ngoãdfocn đueymizvung trong lòdfsing mìwxfanh, tráerfvi tim hódfsia thàrplxnh mộcndft vũospvng nưncmmclnnc xuâgkgzn.

“Vậizvuy vìwxfa sao ngưncmmơnwbfi códfsi thểgkgzeccb tựtxzr do qua lạaxxti đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian?” Nghe thấehufy mìwxfanh ởeccb đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, phảkkmxn ứizvung thứizvu nhấehuft củklbfa Thíystuch Vôxhyh Song làrplx sợkcpldfoci, muốiepmn đueymi vềzmgs. Giờjyozeccb trong lòdfsing Thấehuft Nguyệpkvet, cảkkmxm thấehufy hìwxfanh nhưncmm khôxhyhng sợkcpldfoci nhưncmm vậizvuy, lòdfsing hiếigphu kỳjyoz bắqadbt đueymavrku chiếigphm thưncmmkcplng phong.

“Bởeccbi vìwxfa...” Thấehuft Nguyệpkvet muốiepmn giảkkmxi thíystuch, Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep ởeccbukscn trong ho khan mộcndft chúblret, nódfsii: “Hai ngưncmmjyozi cáerfvc ngưncmmơnwbfi tíystunh tiếigphp tụhmyfc túblre âgkgzn áerfvi ởeccb cửxhyha cho nhódfsim khôxhyhgkgzu đueymódfsi xem hảkkmx?”


Thíystuch Vôxhyh Song nghe thấehufy Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii túblre âgkgzn áerfvi, mặaukvt nhịrgmen khôxhyhng đueymưncmmkcplc đueymjvrg, nhưncmmng cũospvng khôxhyhng phủklbf nhậizvun, đueymi theo Thấehuft Nguyệpkvet vềzmgs đueymaxxti đueymiệpkven. Thấehuft Nguyệpkvet giớclnni thiệpkveu thâgkgzn phậizvun ngưncmmjyozi ởeccb đueymâgkgzy vớclnni nàrplxng, nghe đueymưncmmkcplc nàrplxng sửxhyhng sốiepmt sửxhyhng sốiepmt .

“Vưncmmơnwbfng Đaxyqrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian khôxhyhng phảkkmxi lớclnnn lêukscn rấehuft khủklbfng bốiepm sao? Nghe nódfsii códfsi hai cáerfvi sừwvxbng, còdfsin códfsi ba cáerfvi đueymavrku” Thíystuch Vôxhyh Song nhìwxfan Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii.

“Khụhmyf khụhmyf...”

“Ha ha!”

Khôxhyhng khíystu vốiepmn hơnwbfi ngưncmmng trọclnnng bịrgme lờjyozi nódfsii củklbfa Thíystuch Vôxhyh Song đueymáerfvnh vỡqadb, mọclnni ngưncmmjyozi đueymzmgsu cưncmmjyozi rộcndfukscn. Báerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn cao thấehufp đueymáerfvnh giáerfv Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn mộcndft chúblret, nódfsii: “Ca, códfsi phảkkmxi huynh làrplxm chuyệpkven xấehufu gìwxfa khôxhyhng, nêukscn mọclnni ngưncmmjyozi đueymzmgsu nghĩyooc huynh rấehuft khủklbfng bốiepm?”

Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn trừwvxbng mắqadbt nhìwxfan Báerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn mộcndft cáerfvi, nódfsii: “ Đaxyqưncmmkcplc rồobhgi, nódfsii chíystunh sựtxzr.”

“Đaxyqúblreng vậizvuy, trưncmmclnnc tiêukscn nódfsii chíystunh sựtxzr! Ta còdfsin phảkkmxi đueymưncmma nàrplxng vềzmgs đueymódfsi.” Thấehuft Nguyệpkvet kézmgso Thíystuch Vôxhyh Song xấehufu hổwzpt đueymjvrg mặaukvt vàrplxo trong lòdfsing, nhìwxfan bọclnnn Tửxhyh Tiêukscu hỏjvrgi.

“Hảkkmxo.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, “Vừwvxba nãdfocy đueymãdfocdfsii, pháerfvi Ngu Hàrplxnh ngưncmmjyozi củklbfa Duy Hòdfsia đueymcndfi đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, muốiepmn giảkkmxi quyếigpht chúblreng ta. Thiêukscn Quâgkgzn đueymãdfoc muốiepmn tậizvup kếigpht xong thựtxzrc lựtxzrc củklbfa đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, khôxhyhng lâgkgzu nữamdga Hắqadbc Tửxhyhospvng sẽolvb mang mọclnni ngưncmmjyozi củklbfa Cửxhyhu Thiêukscn Huyềzmgsn Giớclnni lạaxxti đueymâgkgzy...”

“Đaxyqkcpli chúblret.” Thấehuft Nguyệpkvet đueymáerfvnh gãdfocy lờjyozi nódfsii bọclnnn họclnn, hỏjvrgi: “Vìwxfa sao khôxhyhng ngăepeln cảkkmxn hàrplxnh đueymcndfng củklbfa Ngu Hàrplxnh? Khôxhyhng nêukscn chờjyoz hắqadbn mag ngưncmmjyozi lạaxxti đueymâgkgzy mớclnni đueymếigphn nghĩyooc biệpkven pháerfvp chứizvu?”

“Hắqadbn bêukscn phe Ngũospvncmmơnwbfng gia.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn giảkkmxi thíystuch nódfsii, “ Vìwxfa Thậizvup Nhấehuft vưncmmơnwbfng gia tạaxxto phảkkmxn, đueymãdfoc sớclnnm phong kíystun tin tứizvuc trong phạaxxtm vi thếigph lựtxzrc củklbfa hắqadbn. Chờjyoz ta đueymưncmmkcplc tin tứizvuc, Ngu Hàrplxnh đueymãdfoc pháerfvi đueymaxxti bộcndf phậizvun ngưncmmjyozi tớclnni .”

Thấehuft Nguyệpkvet trầavrkm mặaukvc , hỏjvrgi: “Ta phảkkmxi làrplxm cáerfvi gìwxfa?”

“Ngưncmmơnwbfi chờjyoz Hắqadbc Tửxhyh đueymếigphn đueymâgkgzy rồobhgi, cùdfsing hắqadbn mang bọclnnn họclnn đueymi chếigph trụhmyf quâgkgzn đueymcndfi củklbfa Ngu Hàrplxnh.” Tửxhyh Tiêukscu nódfsii.

blrec nàrplxy Thíystuch Vôxhyh Song mởeccb miệpkveng , hỏjvrgi: “Ngu Hàrplxnh, códfsi phảkkmxi làrplx Thiêukscn Tôxhyhn hay khôxhyhng?” Nhìwxfan đueymếigphn Thấehuft Nguyệpkvet gậizvut gậizvut đueymavrku, tiếigphp tụhmyfc hỏjvrgi: “ Vậizvuy khôxhyhng phảkkmxi hắqadbn rấehuft lợkcpli hạaxxti sao? Ngưncmmơnwbfi đueymi kiềzmgsm chếigph lựtxzrc lưncmmkcplng củklbfa hắqadbn códfsi phảkkmxi rấehuft nguy hiểgkgzm khôxhyhng?”


Thấehuft Nguyệpkvet sờjyoz sờjyozerfvi tódfsic củklbfa nàrplxng, dịrgmeu dàrplxng nódfsii: “Ngưncmmơnwbfi yêukscn tâgkgzm, mộcndft hồobhgi ta sẽolvb đueymưncmma ngưncmmơnwbfi vềzmgs, khôxhyhng códfsi nguy hiểgkgzm .”

Thíystuch Vôxhyh Song khôxhyhng nghĩyooc qua códfsi mộcndft ngàrplxy sẽolvb tiếigphp xúblrec đueymếigphn chuyệpkven nhưncmm vậizvuy, nghe thấehufy Thấehuft Nguyệpkvet códfsi nguy hiểgkgzm, tráerfvi tim muốiepmn rờjyozi khỏjvrgi tâgkgzm khôxhyhng bứizvuc thiếigpht nhưncmm vậizvuy nữamdga, ngưncmmkcplc lạaxxti códfsi cảkkmxm giáerfvc lưncmmu luyếigphn.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep cảkkmxm nhậizvun đueymưncmmkcplc tâgkgzm trạaxxtng củklbfa Thíystuch Vôxhyh Song, nódfsii: “Tiễaxxtn bưncmmclnnc códfsi lẽolvb sẽolvb khôxhyhng còdfsin đueymưncmmkcplc gặaukvp lạaxxti nữamdga.”

Thíystuch Vôxhyh Song nghe thấehufy lờjyozi nódfsii củklbfa Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep thìwxfa thâgkgzn thểgkgz run lêukscn, Thấehuft Nguyệpkvet liếigphc mắqadbt nhìwxfan Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep mộcndft cáerfvi, nódfsii: “Chuyệpkven nàrplxy mộcndft hồobhgi rồobhgi nódfsii sau. Thiêukscn Diệpkvep ngưncmmơnwbfi tìwxfam đueymưncmmkcplc Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu chưncmma?”

“Chúblreng ta đueymang muốiepmn nódfsii vấehufn đueymzmgsrplxy.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, sau đueymódfsi xoay ngưncmmjyozi nhìwxfan Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn, hỏjvrgi: “Ngưncmmơnwbfi nódfsii códfsi biếigpht chỗzidj Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu, ởeccb đueymâgkgzu vậizvuy ?”

“Lầavrkn xuấehuft hiệpkven cuốiepmi cùdfsing củklbfa Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu mộcndft trăepelm năepelm trưncmmclnnc, “ Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii, “Trong tay mộcndft Quỷtxzrncmmơnwbfng ởeccb tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm.”

“Quỷtxzrncmmơnwbfng?” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn hỏjvrgi, “Quỷtxzrncmmơnwbfng làrplxncmmng hôxhyhwxfa?”

“Ngưncmmjyozi vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgs củklbfa khôxhyhng gian bịrgme thiêukscn đueymrgmea quy tắqadbc đueymáerfvnh tớclnni tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm củklbfa đueymrgmea ngụhmyfc. Hoàrplxn cảkkmxnh sinh tồobhgn nơnwbfi đueymódfsi áerfvc liệpkvet nhấehuft. Hơnwbfn nữamdga bọclnnn họclnnrplxo tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm thìwxfa khôxhyhng thểgkgz đueymi khỏjvrgi.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii, “Quỷtxzrncmmơnwbfng làrplx thếigph lựtxzrc phâgkgzn chia củklbfa nơnwbfi đueymódfsi, cảkkmxncmmjyozi táerfvm tầavrkng tổwzptng cộcndfng códfsiepelm Quỷtxzrncmmơnwbfng, cơnwbf hồobhgospvng đueymoạaxxtn toàrplxn bộcndfrplxi nguyêukscn. Nhữamdgng ngưncmmjyozi kháerfvc muốiepmn sinh tồobhgn, phảkkmxi dựtxzra vàrplxo mộcndft Quỷtxzrncmmơnwbfng nàrplxo đueymódfsi mớclnni đueymưncmmkcplc.”

“Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu ởeccb trong tay ai?” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep hỏjvrgi.

“Quỷtxzrncmmơnwbfng Kiềzmgsu Hoàrplxng. Ngưncmmjyozi thựtxzrc lựtxzrc mạaxxtnh nhấehuft trong năepelm Quỷtxzrncmmơnwbfng. Trăepelm năepelm trưncmmclnnc lúblrec hắqadbn tổwzpt chứizvuc sinh nhậizvut mưncmmjyozi vạaxxtn tuổwzpti lấehufy triểgkgzn lãdfocm ra vớclnni mấehufy Quỷtxzrncmmơnwbfng kháerfvc.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii.

“Ta vàrplx Tiêukscu đueymi tìwxfam Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu. Thấehuft Nguyệpkvet ngưncmmơnwbfi ởeccb chỗzidjrplxy chờjyoz Hắqadbc Tửxhyh, chờjyoz hắqadbn quâgkgzn đueymcndfi đueymếigphn đueymâgkgzy cáerfvc ngưncmmơnwbfi cùdfsing bọclnnn Thiêukscn Quâgkgzn hàrplxnh sựtxzrdfsiy theo hoàrplxn cảkkmxnh.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep an bàrplxi nódfsii.

“ Đaxyqưncmmkcplc.” Tấehuft cảkkmx mọclnni ngưncmmjyozi gậizvut đueymavrku.

“Đaxyqúblreng rồobhgi, sưncmm huynh kia củklbfa ngưncmmơnwbfi, Háerfvc Bằxsrong Du, hắqadbn cũospvng đueymi đueymrgmea ngụhmyfc tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm. Ngưncmmơnwbfi đueymi thìwxfa nhìwxfan xem códfsi thểgkgz gặaukvp đueymưncmmkcplc hắqadbn khôxhyhng, hắqadbn cũospvng muốiepmn đueymiepmi phódfsi Quỷtxzrncmmơnwbfng Kiềzmgsu Hoàrplxng.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii, “Kỳjyoz thậizvut lấehufy thựtxzrc lựtxzrc củklbfa hắqadbn căepeln bảkkmxn khôxhyhng phảkkmxi đueymiepmi thủklbf củklbfa Kiềzmgsu Hoàrplxng, ta khuyêukscn hắqadbn hắqadbn cũospvng khôxhyhng nghe, chỉaxyqdfsi thểgkgz vụhmyfng trộcndfm pháerfvi vàrplxi ngưncmmjyozi đueymi theo hắqadbn.”


“Cảkkmxm ơnwbfn ngưncmmơnwbfi, Thiêukscn Quâgkgzn.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii.

Nghĩyooc đueymếigphn Háerfvc Bằxsrong Du nódfsii Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqrplx vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgsrplx bịrgme nhốiepmt vàrplxo đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, dựtxzra theo lờjyozi nódfsii vừwvxba nãdfocy, cũospvng códfsi thểgkgzrplxeccb tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm.

“Khôxhyhng kháerfvch khíystu.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn cưncmmjyozi trảkkmx lờjyozi nódfsii, “Kỳjyoz thậizvut ta tìwxfanh nguyệpkven ngưncmmơnwbfi khôxhyhng nódfsii cảkkmxm ơnwbfn vớclnni ta.”

Nghĩyooc đueymếigphn lúblrec trưncmmclnnc mìwxfanh nhậizvun lấehufy ngọclnnc thạaxxtch củklbfa Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn, trong lòdfsing nàrplxng bỗzidjng nhiêukscn hơnwbfi khôxhyhng đueymưncmmkcplc tựtxzr nhiêukscn. Cưncmmjyozi cưncmmjyozi, rờjyozi khỏjvrgi vớclnni Tửxhyh Tiêukscu.

Thấehuft Nguyệpkvet mang theo Thíystuch Vôxhyh Song đueymi ra ngoàrplxi, Báerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn nhìwxfan Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn hơnwbfi côxhyh đueymơnwbfn, nódfsii: “Ca, khôxhyhng thểgkgz đueymưncmmkcplc đueymếigphn , thìwxfa sớclnnm buôxhyhng đueymi. Cho mìwxfanh mộcndft cuộcndfc sốiepmng mợkcpli.”

“Trăepelm vạaxxtn năepelm chờjyoz đueymkcpli, khôxhyhng phảkkmxi nódfsii buôxhyhng làrplxdfsi thểgkgz buôxhyhng .” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii, “Tuy rằxsrong khôxhyhng thểgkgz đueymưncmmkcplc đueymếigphn, códfsi thểgkgz nhìwxfan nàrplxng cũospvng tốiepmt.”

“Ai...” Báerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn khôxhyhng biếigpht khuyêukscn hắqadbn thếigphrplxo.

Đaxyqinh Đaxyqôxhyhng đueymi vàrplxo từwvxbukscn ngoàrplxi, hàrplxnh lễaxxt vớclnni Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn vàrplxerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn, nódfsii: “Vưncmmơnwbfng, quâgkgzn đueymcndfi đueymãdfoc trởeccb lạaxxti.”

“Vấehuft vảkkmx ngưncmmơnwbfi, Đaxyqinh Đaxyqôxhyhng.” Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii, sau đueymódfsi xoay ngưncmmjyozi trởeccb lạaxxti vưncmmơnwbfng tọclnna củklbfa mìwxfanh, phâgkgzn phódfsi Đaxyqinh Đaxyqôxhyhng: “Đaxyqinh Đaxyqôxhyhng, gọclnni tấehuft cảkkmxncmmclnnng quâgkgzn tớclnni, nếigphu Ngu Hàrplxnh muốiepmn chơnwbfi, chúblreng ta đueymâgkgzy sẽolvb chơnwbfi đueymùdfsia cùdfsing bọclnnn họclnn! Cho hắqadbn biếigpht cáerfvi gìwxfaukscu códfsi đueymếigphn màrplx khôxhyhng códfsi vềzmgs!”

“ Dạaxxt, vưncmmơnwbfng!” Đaxyqinh Đaxyqôxhyhng nódfsii xong liềzmgsn đueymi ra ngoàrplxi.

erfvch Lýsonv Nhưncmmukscn nhìwxfan Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn trêukscn vưncmmơnwbfng tọclnna, trong lòdfsing thởeccbrplxi.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep vàrplx Tửxhyh Tiêukscu ngồobhgi ởeccb trêukscn ngưncmmjyozi tiểgkgzu bay đueymi Hỏjvrga tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm, lúblrec đueymi ngang qua đueympkvencmmjyozi mộcndft tầavrkng, xa xa thấehufy đueymưncmmkcplc quâgkgzn đueymcndfi khôxhyhgkgzu tuầavrkn tra, đueymzmgs phòdfsing còdfsin muốiepmn nghiêukscm khắqadbc hơnwbfn tầavrkng thứizvu nhấehuft.

Bọclnnn họclnn thu liễaxxtm hơnwbfi thởeccb củklbfa mìwxfanh, khôxhyhng cho quâgkgzn đueymcndfi nàrplxy pháerfvt hiệpkven, đueymgkgz tráerfvnh đueymưncmma tớclnni chiếigphn đueymehufu khôxhyhng cầavrkn thiếigpht.

“Xem, làrplx Duy Hòdfsia đueymcndfi.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan tầavrkng mưncmmjyozi hai trừwvxb lốiepmi vàrplxo códfsi quâgkgzn đueymcndfi khôxhyhgkgzu thủklbf vệpkve, còdfsin códfsi Duy Hòdfsia đueymcndfi.

“Xôxhyhng qua hảkkmx tỷtxzr?” Tiểgkgzu Hỏjvrga hỏjvrgi.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan nhữamdgng ngưncmmjyozi đueymódfsi, nghĩyooc nghĩyooc, nódfsii: “Khôxhyhng xôxhyhng vàrplxo, nhưncmm vậizvuy đueymcndfng tĩyoocnh quáerfv lớclnnn.”

“ Vậizvuy làrplxm sao bâgkgzy giờjyoz?” Tiểgkgzu Hỏjvrga hỏjvrgi.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nghĩyooc đueymếigphn Giáerfvng Vựtxzrc vàrplx Giáerfvng Ngụhmyfc đueymzmgsu ởeccb lạaxxti hoàrplxng cung , ảkkmxo trậizvun làrplx khôxhyhng thểgkgzdfsing. Nếigphu muốiepmn lặaukvng yêukscn khôxhyhng tiếigphng đueymcndfng đueymi qua, chỉaxyqdfsi...

“Hai ngưncmmjyozi đueymkcpli chúblret.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii xong đueymi vàrplxo Luyệpkven Yêukscu Hồobhg, chờjyozrplxng đueymi ra, trong tay códfsi thêukscm mộcndft bìwxfanh thuốiepmc. Nàrplxng mởeccbwxfanh, vẩyieoy đueymcndfc phấehufn bêukscn trong vàrplxo trong khôxhyhng khíystu, dùdfsing linh lựtxzrc hódfsia thàrplxnh mộcndft cơnwbfn giódfsi, thổwzpti đueymcndfc phấehufn đueymi qua, sau đueymódfsi mang theo Tửxhyh Tiêukscu vàrplx tiểgkgzu Hỏjvrga vàrplxo Luyệpkven Yêukscu Hồobhg.

“Di, sao đueymcndft nhiêukscn nổwzpti giódfsi?” Ngưncmmjyozi Duy Hòdfsia đueymcndfi bịrgme giódfsi thổwzpti híystup mắqadbt, nódfsii.

“Đaxyqúblreng vậizvuy, đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian nàrplxy sợkcplrplxdfsi mấehufy thậizvup niêukscn chưncmma nổwzpti giódfsi.” Mộcndft khôxhyhgkgzu cũospvng nódfsii, “Sao ta cảkkmxm thấehufy xưncmmơnwbfng cốiepmt củklbfa ta mềzmgsm ra vậizvuy?”

“Ta cũospvng vậizvuy...”

Khôxhyhgkgzu toàrplxn bộcndf đueymzmgsu mềzmgsm xuốiepmng. Ngưncmmjyozi củklbfa Duy Hòdfsia đueymcndfi nhìwxfan thấehufy bộcndferfvng bọclnnn họclnn thìwxfancmmjyozi ha ha, nódfsii: “Khôxhyhgkgzu cáerfvc ngưncmmơnwbfi, gặaukvp chúblret gìwxfa thìwxfa mềzmgsm hếigpht, vôxhyh dụhmyfng!”

“ Đaxyqúblreng, phảkkmxi dựtxzra vàrplxo chúblreng ta thủklbfnwbfi nàrplxy!”

“Nhưncmmng làrplx, vìwxfa sao ta cũospvng thấehufy hơnwbfi mềzmgsm rồobhgi.” Mộcndft ngưncmmjyozi củklbfa Duy Hòdfsia đueymcndfi nódfsii xong, ngãdfoc xuốiepmng.

“Phanh! Phanh!”

Nhữamdgng ngưncmmjyozi kháerfvc cũospvng ngãdfoc xuốiepmng, ngưncmmjyozi ngãdfoc xuốiepmng cuốiepmi cùdfsing nódfsii mộcndft câgkgzu: “Trậizvun giódfsi kia códfsi đueymiềzmgsu kìwxfa lạaxxt...”

Chờjyoz tấehuft cảkkmx mọclnni ngưncmmjyozi ngãdfoc xuốiepmng hézmgst, Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep mang Tửxhyh Tiêukscu vàrplx tiểgkgzu Hỏjvrga đueymi ra, thảkkmx mộcndft phen hỏjvrga thiêukscu hủklbfy bọclnnn họclnn, sau đueymódfsi đueymi tầavrkng mưncmmjyozi hai. Đaxyqáerfvng thưncmmơnwbfng đueymáerfvm khôxhyhgkgzu bịrgme thiêukscu thàrplxnh tro tàrplxn, mộcndft trậizvun giódfsi thổwzpti tớclnni, thổwzpti tan tấehuft cảkkmx tro tàrplxn.

Tiểgkgzu Hỏjvrga mang Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep vàrplx Tửxhyh Tiêukscu chạaxxty đueymi, đueymếigphn tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm rấehuft nhanh. Lúblrec bọclnnn họclnn đueymi vàrplxo cảkkmxm thấehufy códfsi mộcndft tầavrkng kếigpht giớclnni bao vâgkgzy cảkkmx tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm lạaxxti, đueymâgkgzy làrplx nguyêukscn nhâgkgzn nhữamdgng ngưncmmjyozi đueymódfsi khôxhyhng thểgkgz rờjyozi khỏjvrgi tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm.

Đaxyqếigphn tầavrkng mưncmmjyozi táerfvm, Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep dùdfsing phưncmmơnwbfng pháerfvp Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn dạaxxty mìwxfanh liêukscn hệpkve vớclnni ngưncmmjyozi hắqadbn pháerfvi đueymi theo Háerfvc Bằxsrong Du.

Bởeccbi vìwxfa bịrgme pháerfvi đueymi theo Háerfvc Bằxsrong Du, Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii cho bọclnnn họclnn sựtxzr tồobhgn tạaxxti củklbfa Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, cho nêukscn khi Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep tìwxfam bọclnnn họclnn, bọclnnn họclnn khôxhyhng nghi hoặaukvc, trựtxzrc tiếigphp nódfsii cho nàrplxng chỗzidj củklbfa bọclnnn họclnn hiệpkven tạaxxti.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep dựtxzra theo đueymrgmea chỉaxyq bọclnnn họclnn cho màrplx đueymi tìwxfam, dọclnnc theo đueymưncmmjyozng đueymi nhìwxfan thấehufy trêukscn đueymehuft màrplxu đueymen cơnwbf hồobhg khôxhyhng códfsi chỗzidjrplxo màrplxu lụhmyfc, chỉaxyqdfsi đueymehuft đueymen tuyềzmgsn, khôxhyhng biếigpht ngưncmmjyozi nơnwbfi nàrplxy sinh tồobhgn thếigphrplxo.

“Tiểgkgzu diệpkvep nhi, lúblrec trưncmmclnnc Thiêukscn Quâgkgzn nódfsii vớclnni ta, hoàrplxn cảkkmxnh nơnwbfi nàrplxy làrplx gian nan nhấehuft trong cảkkmx đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian. Ngưncmmjyozi vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgs đueymếigphn nơnwbfi đueymâgkgzy, khảkkmxepelng sinh tồobhgn rấehuft nhỏjvrg, trừwvxb phi...” Tửxhyh Tiêukscu nhắqadbc nhởeccb Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, “Cho nêukscn khảkkmxepelng Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqdfsin sốiepmng rấehuft nhỏjvrg. Mặaukvc dùdfsirplx sốiepmng sódfsit, tìwxfanh huốiepmng củklbfa nàrplxng ấehufy cũospvng sẽolvb khôxhyhng tốiepmt, cũospvng khôxhyhng biếigpht sưncmm huynh nàrplxng códfsi thểgkgz nhậizvun chuyệpkven nàrplxy khôxhyhng.”

Tuy Tửxhyh Tiêukscu khôxhyhng nódfsii rõkkmx, nhưncmmng Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep hiểgkgzu ýsonv củklbfa hắqadbn. Nếigphu nữamdg nhâgkgzn muốiepmn sốiepmng sódfsit trong hoàrplxn cảkkmxnh nhưncmm vậizvuy, chỉaxyqdfsi thểgkgzerfvn thâgkgzn thểgkgzwxfam chỗzidj dựtxzra. Tựtxzr nhiêukscn Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq sẽolvb khôxhyhng ngoạaxxti lệpkve, khôxhyhng biếigpht Háerfvc Bằxsrong Du códfsi thểgkgz nhậizvun sựtxzr thay đueymwzpti củklbfa nàrplxng khôxhyhng.

Mộcndft đueymưncmmjyozng im lặaukvng, Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep vàrplx Tửxhyh Tiêukscu tìwxfam áerfvm vệpkve củklbfa Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn.

“Chíystuxhyhn đueymaxxti nhâgkgzn! Thiêukscn Diệpkvep tiểgkgzu thưncmm!” Áehtsm vệpkverplxnh lễaxxt vớclnni Tửxhyh Tiêukscu vàrplx Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep. Bởeccbi vìwxfaerfvch Lýsonv Nhưncmmukscn, tấehuft cảkkmx mọclnni ngưncmmjyozi trong đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian kêukscu Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep làrplx Thiêukscn Diệpkvep tiểgkgzu thưncmm.

“Sưncmm huynh ta đueymâgkgzu?” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan thấehufy chỉaxyqdfsi mộcndft áerfvm vệpkve, khôxhyhng códfsidfsing dáerfvng Háerfvc Bằxsrong Du, hỏjvrgi.

“Háerfvc Bằxsrong Du đueymi phủklbf đueympkve Quỷtxzrncmmơnwbfng Kiềzmgsu Hoàrplxng.” Áehtsm vệpkvedfsii.

Áehtsm vệpkve đueymưncmmkcplc chỉaxyq thịrgme củklbfa Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn, vốiepmn đueymang âgkgzm thầavrkm bảkkmxo hộcndferfvc Bằxsrong Du, sau khi đueymi vàrplxo phạaxxtm vi thếigph lựtxzrc củklbfa Kiềzmgsu Hoàrplxng, hắqadbn tìwxfam hiểgkgzu đueymưncmmkcplc tin tứizvuc củklbfa Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, biếigpht nàrplxng thậizvut sựtxzreccb phủklbf đueympkve Kiềzmgsu Hoàrplxng, lặaukvng lẽolvbyieon vàrplxo tìwxfam nàrplxng, cuốiepmi cùdfsing lạaxxti bịrgmerplxng đueymuổwzpti ra ngoàrplxi. Sau đueymódfsi hắqadbn biếigpht Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq sốiepmng ởeccb đueymódfsi thậizvut sựtxzr khôxhyhng vui vẻfzyp, thìwxfa muốiepmn mang nàrplxng đueymi. Nhưncmmng thếigph lựtxzrc củklbfa Kiềzmgsu Hoàrplxng cưncmmjyozng đueymaxxti, hắqadbn mộcndft mìwxfanh đueymi căepeln bảkkmxn làrplx khôxhyhng phảkkmxi đueymiepmi thủklbf củklbfa hắqadbn ta, áerfvm vệpkve đueymàrplxnh phảkkmxi hiệpkven thâgkgzn khuyêukscn can, bấehuft đueymqadbc dĩyoocgkgzm ýsonv hắqadbn đueymãdfoc đueymrgmenh, bọclnnn họclnn lạaxxti khôxhyhng thểgkgz trơnwbf mắqadbt nhìwxfan hắqadbn đueymi mạaxxto hiểgkgzm, cho nêukscn đueymi theo cùdfsing. Trưncmmclnnc khi đueymi thu đueymưncmmkcplc tin tứizvuc củklbfa Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, đueymgkgz lạaxxti mộcndft ngưncmmjyozi tiếigphp ứizvung nàrplxng.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep đueymãdfoc biếigpht ngọclnnn nguồobhgn, nódfsii: “Sưncmm huynh nàrplxy! Thựtxzrc lựtxzrc Kiềzmgsu Hoàrplxng mạaxxtnh nhưncmm vậizvuy, hắqadbn còdfsin lỗzidjdfocng, đueymúblreng làrplx... Chúblreng ta mau đueymuổwzpti theo bọclnnn họclnn!”

dfsii xong Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep mang theo áerfvm vệpkvedfsing bay đueymi phủklbf đueympkve Kiềzmgsu Hoàrplxng, mộcndft đueymưncmmjyozng lo lắqadbng khôxhyhng thôxhyhi, chỉaxyq sợkcpl đueymi chậizvum Háerfvc Bằxsrong Du đueymãdfoc mấehuft mạaxxtng.

“ Đaxyqwvxbng lo lắqadbng.” Tửxhyh Tiêukscu cầavrkm tay nàrplxng, an ủklbfi nódfsii.

“ Ừvlsu.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep híystut sâgkgzu mộcndft hơnwbfi, nódfsii, “Cho dùdfsi chếigpht ta cũospvng sẽolvbrplxm cho hắqadbn sốiepmng lạaxxti!”

Rấehuft nhanh, mộcndft thàrplxnh thịrgmencmmkcpln lờjyoz khódfsii đueymen xuấehuft hiệpkven trưncmmclnnc mắqadbt bọclnnn họclnn. Áehtsm vệpkve chỉaxyqrplxo tòdfsia thàrplxnh thịrgme kia, nódfsii: “Đaxyqódfsirplx Hoàrplxng thàrplxnh. Hang ổwzpt củklbfa Kiềzmgsu Hoàrplxng.”

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan thàrplxnh trìwxfa mộcndft mảkkmxnh tĩyoocnh mịrgmech, trong lòdfsing thoáerfvng nhẹewxg nhàrplxng thởeccb ra, nódfsii: “Khôxhyhng códfsi tiếigphng đueymcndfng, hẳrfczn làrplx bọclnnn họclnndfsin chưncmma xảkkmxy ra chiếigphn đueymehufu.”

“Còdfsin códfsi mộcndft khảkkmxepelng làrplx đueymãdfoc xong.” Tửxhyh Tiêukscu nódfsii.

Tráerfvi tim Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep chợkcplt căepelng thẳrfczng, nódfsii: “Chỉaxyq mong khôxhyhng phảkkmxi nhưncmm chàrplxng nódfsii vậizvuy.”

Đaxyqáerfvng tiếigphc chuyệpkven thưncmmjyozng khôxhyhng nhưncmm mong muốiepmn, chờjyozerfvc nàrplxng ẩyieon vàrplxo trong thàrplxnh, liếigphc mắqadbt mộcndft cáerfvi thìwxfa pháerfvt hiệpkven trêukscn đueymàrplxi cao trung tâgkgzm thàrplxnh thịrgme cộcndft vàrplxi ngưncmmjyozi.

“Sưncmm huynh!” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan ngưncmmjyozi chíystunh giữamdga hôxhyh nhỏjvrg. Đaxyqãdfocgkgzu khôxhyhng gặaukvp, nàrplxng pháerfvt hiệpkven Háerfvc Bằxsrong Du càrplxng thêukscm gầavrky yếigphu, xưncmmơnwbfng gòdfsierfv trêukscn mặaukvt nổwzpti lêukscn cao cao, hai mắqadbt lõkkmxm xuốiepmng thậizvut sâgkgzu, nhìwxfan qua rấehuft dọclnna ngưncmmjyozi.

Giữamdga đueymàrplxi cao dựtxzrng thẳrfczng mộcndft câgkgzy cọclnnc gỗzidj, trêukscn đueymódfsi gắqadbn mộcndft cộcndft chữamdg thậizvup đueymang buộcndfc lấehufy mộcndft đueymáerfvm ngưncmmjyozi, giữamdga nhấehuft làrplxerfvc Bằxsrong Du, hai bêukscn thốiepmng nhấehuft phụhmyfc sứizvuc màrplxu đueymen làrplx áerfvm vệpkverplx Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn pháerfvi tớclnni.

Mộcndft ngưncmmjyozi mặaukvc quầavrkn áerfvo đueymjvrg thẫjvrgm ngồobhgi dưncmmclnni đueymàrplxi cao, mộcndft đueymáerfvm ngưncmmjyozi đueymizvung phíystua sau hắqadbn. Áehtsm vệpkve chỉaxyqrplxo ngưncmmjyozi nọclnndfsii: “Đaxyqódfsirplx Kiềzmgsu Hoàrplxng.”

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan dáerfvng vẻfzyp củklbfa hắqadbn, mặaukvt xanh trắqadbng, cũospvng gầavrky yếigphu đueymòdfsii mạaxxtng y nhưncmmerfvc Bằxsrong Du, tàrplxrplx tựtxzra vàrplxo trêukscn ghếigph, códfsi nữamdg tửxhyhdfsing tay thậizvut dàrplxi ngồobhgi trêukscn đueymùdfsii hắqadbn, dựtxzra vàrplxo lỗzidj tai hắqadbn thìwxfa thầavrkm to nhỏjvrg.

Bởeccbi vìwxfa chúblre ýsonv Kiềzmgsu Hoàrplxng, Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep chúblre ýsonv tớclnni hắqadbn sưncmmjyozn mặaukvt trêukscn vai kia, sau khi nhậizvun ra khuôxhyhn mặaukvt kia, nàrplxng nhưncmmclnnng màrplxy.

“Làrplxm sao vậizvuy?” Tửxhyh Tiêukscu hỏjvrgi.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep chỉaxyqrplxo nữamdg nhâgkgzn trêukscn ngưncmmjyozi Kiềzmgsu Hoàrplxng, nódfsii: “Nữamdg nhâgkgzn kia, làrplx mẫjvrgu thâgkgzn Tang Ngọclnnc.”

“Tang Ngọclnnc làrplx ai?”

“Muộcndfi muộcndfi Tang Vũospv. Nữamdg nhâgkgzn kia làrplx vợkcpl lẽolvb củklbfa phụhmyf thâgkgzn nàrplxng, bịrgme ta thiếigpht kếigph mớclnni bịrgmezmgso vàrplxo đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii.

blrec trưncmmclnnc ởeccb đueymaxxti lụhmyfc Huyềzmgsn Nguyệpkvet, nàrplxng thiếigpht kếigph mẫjvrgu thâgkgzn Tang Ngọclnnc, thậizvut ra lúblrec đueymódfsi chỉaxyq muốiepmn cho Tang Vũospv thoáerfvt khỏjvrgi Tang gia, nhưncmmng mẫjvrgu thâgkgzn Tang Ngọclnnc khôxhyhng chịrgmeu cúblrei đueymavrku, cuốiepmi cùdfsing bịrgme quy tắqadbc thiêukscn đueymrgmea xửxhyh phạaxxtt, mớclnni bịrgmezmgso đueymếigphn nơnwbfi nàrplxy. Khôxhyhng nghĩyooc tớclnni sau khi nàrplxng đueymếigphn nơnwbfi đueymâgkgzy cưncmm nhiêukscn thôxhyhng đueymobhgng vớclnni Kiềzmgsu Hoàrplxng, xem bộcndferfvng hiệpkven tạaxxti, lăepeln lộcndfn cũospvng khôxhyhng tệpkve lắqadbm.

blrec nàrplxy Kiềzmgsu Hoàrplxng vuốiepmt cặaukvp đueymùdfsii đueymewxgp thon dàrplxi trắqadbng nõkkmxn trêukscn ngưncmmjyozi mìwxfanh, nódfsii: “Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng, ngưncmmơnwbfi nódfsii, chúblreng ta nêukscn xửxhyhsonv nhữamdgng ngưncmmjyozi nàrplxy thếigphrplxo đueymâgkgzy ?”

Mẫjvrgu thâgkgzn Tang Ngọclnnc, Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng hiệpkven tạaxxti, hai tay ôxhyhm cổwzpt Kiềzmgsu Hoàrplxng, ngựtxzrc áerfvp lạaxxti áerfvp trêukscn ngưncmmjyozi hắqadbn, nũospvng nịrgmeu nódfsii: “Vưncmmơnwbfng, ngưncmmjyozi ta mộcndft nữamdg nhâgkgzn, làrplxm sao màrplx biếigpht xửxhyhsonv nhữamdgng ngưncmmjyozi nàrplxy ra sao chứizvu? Nhưncmmng ngưncmmjyozi kia đueymếigphn vìwxfa Phỉaxyq Phỉaxyq muộcndfi muộcndfi đueymếigphn, cho Phỉaxyq Phỉaxyq muộcndfi muộcndfi đueymếigphn xửxhyhsonv đueymi.”

Kiềzmgsu Hoàrplxng đueymưncmma áerfvnh mắqadbt vềzmgs phíystua mộcndft nữamdg tửxhyhdfocnh diễaxxtm đueymang quỳjyoz trưncmmclnnc mặaukvt, nódfsii: “Cho nàrplxng xửxhyhsonv sao? Ừvlsu, nàrplxy chủklbf ýsonv khôxhyhng sai. Phỉaxyq Phỉaxyq, nếigphu ngưncmmjyozi ta làrplx tớclnni vìwxfa ngưncmmơnwbfi, ngưncmmơnwbfi nódfsii, ta nêukscn xửxhyhsonv hắqadbn thếigphrplxo?”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq quỳjyoz trêukscn mặaukvt đueymehuft, thâgkgzn mìwxfanh lạaxxti thẳrfczng tắqadbp. Nàrplxng giưncmmơnwbfng mắqadbt liếigphc mắqadbt nhìwxfan Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng mộcndft cáerfvi, sau đueymódfsi nhìwxfan Quỷtxzrncmmơnwbfng Kiềzmgsu Hoàrplxng, nódfsii: “Ba mưncmmơnwbfi táerfvm năepelm trưncmmclnnc, thâgkgzn thểgkgz củklbfa ta đueymãdfoc cho Quỷtxzrncmmơnwbfng, giờjyozrplx ngưncmmjyozi củklbfa Quỷtxzrncmmơnwbfng. Ngưncmmjyozi nàrplxy chỉaxyqrplx mộcndft ngưncmmjyozi códfsi quen biếigpht thôxhyhi, Phỉaxyq Phỉaxyq khôxhyhng biếigpht nêukscn xửxhyhsonv hắqadbn thếigphrplxo!”

“Phỉaxyq Phỉaxyq...” Nghe thấehufy lờjyozi nódfsii Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, thâgkgzn mìwxfanh chấehufn đueymcndfng. Hắqadbn biếigpht Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqdfsii nhữamdgng lờjyozi nàrplxy làrplxdfsii cho hắqadbn nghe, thâgkgzn thểgkgz củklbfa nàrplxng đueymãdfoc sớclnnm khôxhyhng sạaxxtch sẽolvb, nhưncmmng hắqadbn trong mắqadbt khôxhyhng códfsi tứizvuc giậizvun vàrplx cháerfvn ghézmgst, màrplxrplx nồobhgng đueymizvum đueymau lòdfsing.

blrec trưncmmclnnc vìwxfa cứizvuu mìwxfanh, nàrplxng vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgs, bịrgme nhốiepmt vàrplxo đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian. Nữamdg tửxhyhncmmơnwbfng liệpkvet nhưncmm vậizvuy, bịrgme Quỷtxzrncmmơnwbfng chiếigphm hữamdgu, hắqadbn códfsi thểgkgzncmmeccbng tưncmmkcplng lúblrec ấehufy nàrplxng đueymau khổwzpt cỡqadbrplxo. Nếigphu khôxhyhng tạaxxti hắqadbn, bâgkgzy giờjyozrplxng còdfsin làrplx tiểgkgzu thưncmm Nam Cung gia, hoặaukvc làrplx phu nhâgkgzn Âqkyru Dưncmmơnwbfng gia, dùdfsi thếigphrplxo cũospvng sẽolvb khôxhyhng làrplxerfvi dạaxxtng nàrplxy! Nghĩyooc vậizvuy, trong lòdfsing Háerfvc Bằxsrong Du càrplxng thêukscm oáerfvn hậizvun mìwxfanh.

“Ngưncmmơnwbfi cũospvng biếigpht mìwxfanh làrplx nữamdg nhâgkgzn củklbfa vưncmmơnwbfng đueymódfsi hảkkmx?” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng đueymi xuốiepmng từwvxb trêukscn ngưncmmjyozi Kiềzmgsu Hoàrplxng, mộcndft trậizvun tiếigphng chuôxhyhng thanh thúblrey theo đueymcndfng táerfvc củklbfa nàrplxng vang lêukscn. Lúblrec nàrplxy Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep mớclnni nhìwxfan rõkkmxerfvng vẻfzyp hiệpkven tạaxxti củklbfa nàrplxng.

Khuôxhyhn mặaukvt càrplxng thêukscm trẻfzyp trung, dáerfvng ngưncmmjyozi xinh đueymewxgp, trêukscn ngưncmmjyozi chỉaxyq mặaukvc mộcndft chiếigphc áerfvo qua ngựtxzrc, vòdfsing eo mềzmgsm mạaxxti tinh tếigphkkmxa lồobhg, hạaxxt thâgkgzn mặaukvc mộcndft cáerfvi váerfvy trong suốiepmt, bêukscn ngoàrplxi bao mộcndft lớclnnp sa mỏjvrgng, nhưncmmdfsi nhưncmm khôxhyhng chặaukvn da thịrgmet tuyếigpht trắqadbng trêukscn ngưncmmjyozi. Dáerfvng vẻfzyprplxng hiệpkven tạaxxti, nếigphu khôxhyhng phảkkmxi tríystu nhớclnn Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep códfsi vẻfzyp khắqadbc sâgkgzu, nhấehuft đueymrgmenh nhậizvun khôxhyhng ra nàrplxng làrplx mẫjvrgu thâgkgzn Tang Ngọclnnc, ngưncmmjyozi kháerfvc cũospvng nhìwxfan khôxhyhng ra đueymếigphn nàrplxng làrplx đueymãdfocrplxm mẫjvrgu thâgkgzn!

“ Phảkkmxi.” Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqdfsii, “Ta biếigpht ta làrplx nữamdg nhâgkgzn củklbfa vưncmmơnwbfng!”

“Ngưncmmơnwbfi biếigpht màrplxdfsin cấehufu kếigpht củklbfa tìwxfanh nhâgkgzn ngưncmmơnwbfi, ngưncmmơnwbfi muốiepmn phảkkmxn bộcndfi vưncmmơnwbfng hảkkmx?” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng lắqadbc lắqadbc thâgkgzn mìwxfanh đueymi đueymếigphn trưncmmclnnc mặaukvt Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, ngódfsin tay nâgkgzng khuôxhyhn mặaukvt củklbfa nàrplxng, mịrgme hoặaukvc hỏjvrgi.

“Lờjyozi nàrplxy củklbfa Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng phu nhâgkgzn làrplxdfsi ýsonvwxfa? Cho tớclnni bâgkgzy giờjyoz ta vốiepmn khôxhyhng muốiepmn phảkkmxn bộcndfi vưncmmơnwbfng, vìwxfa sao ngưncmmơnwbfi lạaxxti nódfsii nhưncmm vậizvuy? Chẳrfczng lẽolvb ngưncmmơnwbfi muốiepmn mưncmmkcpln cơnwbf hộcndfi nàrplxy trừwvxb bỏjvrg ta sao?” Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq nhìwxfan Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng nódfsii.

“Ta cũospvng khôxhyhng nhàrplxn hạaxxt nhưncmm vậizvuy.” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng nódfsii, thu hồobhgi tay mìwxfanh, đueymi ra phíystua sau Kiềzmgsu Hoàrplxng, hai tay khoáerfvt lêukscn vai hắqadbn, nódfsii: “Ta chỉaxyqrplx rấehuft ngạaxxtc nhiêukscn, Nam Cung phu nhâgkgzn ngưncmmơnwbfi chuẩyieon bịrgme xửxhyh tríystu ngưncmmjyozi xâgkgzm nhậizvup thếigphrplxo?”

Kiềzmgsu Hoàrplxng dựtxzra vàrplxo lưncmmng ghếigph dựtxzra, lưncmmjyozi biếigphng nódfsii: “Ta cũospvng rấehuft ngạaxxtc nhiêukscn, Phỉaxyq Phỉaxyq, ngưncmmơnwbfi tíystunh xửxhyh tríystu hắqadbn thếigphrplxo vậizvuy?”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq quay đueymavrku nhìwxfan Háerfvc Bằxsrong Du, nhìwxfan bódfsing dáerfvng gầavrky yếigphu củklbfa hắqadbn, thưncmmơnwbfng tíystuch trêukscn ngưncmmjyozi càrplxng khôxhyhng ngừwvxbng nhỏjvrgerfvu, nódfsii: “Vưncmmơnwbfng thậizvut sựtxzr muốiepmn ta nódfsii sao?”

“ Đaxyqúblreng, ta muốiepmn nhìwxfan xem Phỉaxyq Phỉaxyq củklbfa ta sẽolvb xửxhyh tríystu hắqadbn thếigphrplxo.” Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii.

Cuộcndfc sốiepmng hiệpkven tạaxxti thậizvut làrplx nhàrplxm cháerfvn, khódfsi đueymưncmmkcplc códfsi việpkvec vui nhưncmm vậizvuy, làrplxm sao hắqadbn códfsi thểgkgz buôxhyhng tha đueymâgkgzy?

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq nhìwxfan vếigpht máerfvu củklbfa Háerfvc Bằxsrong Du, gằxsron từwvxbng tiếigphng nódfsii: “Giếigpht , hắqadbn!”

Kiềzmgsu Hoàrplxng nghĩyooc rằxsrong Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq sẽolvb cầavrku xin cho Háerfvc Bằxsrong Du, nghe thấehufy đueymáerfvp áerfvn củklbfa nàrplxng thìwxfa khẽolvbgkgzng hai mắqadbt, nhìwxfan Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqdfsii: “Ngưncmmơnwbfi xáerfvc đueymrgmenh muốiepmn giếigpht hắqadbn sao?”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq gậizvut gậizvut đueymavrku.

“ Đaxyqưncmmkcplc, ngưncmmơnwbfi đueymãdfocdfsii giếigpht hắqadbn thìwxfa giếigpht hắqadbn thôxhyhi. Nhưncmmng nêukscn giếigpht hắqadbn thếigphrplxo mớclnni tốiepmt đueymâgkgzy ?” Kiềzmgsu Hoàrplxng lạaxxti bắqadbt đueymavrku rốiepmi rắqadbm .

Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng đueymaukvt thâgkgzn thểgkgz củklbfa mìwxfanh trêukscn vai Kiềzmgsu Hoàrplxng, cúblrei ngưncmmjyozi ghézmgsrplxo lỗzidj tai hắqadbn thổwzpti khíystu, nódfsii: “Vưncmmơnwbfng, nếigphu khôxhyhng cho Phỉaxyq Phỉaxyq đueymi giếigpht hắqadbn nha? Cho nàrplxng cắqadbt tiểgkgzu đueympkve đueympkve củklbfa hắqadbn, lạaxxti đueymâgkgzm vàrplxo tim hắqadbn, cho hắqadbn cảkkmxm nhậizvun bịrgme nữamdg nhâgkgzn mìwxfanh yêukscu thưncmmơnwbfng phếigph bỏjvrgrplx cảkkmxm giáerfvc gìwxfa.”

“Ýsngvncmmeccbng nàrplxy khôxhyhng sai.” Kiềzmgsu Hoàrplxng giữamdg chặaukvt tay Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng kézmgso nàrplxng từwvxb phíystua sau đueymếigphn trong lòdfsing, hai tay dùdfsing sứizvuc vuốiepmt ve trêukscn ngưncmmjyozi nàrplxng, nghe nàrplxng thởeccb gấehufp, miệpkveng tiếigphn đueymếigphn cổwzpt củklbfa nàrplxng hôxhyhn, dùdfsing sứizvuc cắqadbn cắqadbn, mộcndft đueymưncmmjyozng đueymi xuốiepmng, đueymgkgz lạaxxti nhiềzmgsu đueymódfsia hồobhgng mai.

“Ngôxhyh...” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng mặaukvc kệpkve bao nhiêukscu ngưncmmjyozi nhìwxfan, mộcndft bàrplxn tay bắqadbt trêukscn cổwzpt hắqadbn, mộcndft bàrplxn tay sờjyoz soạaxxtng xuốiepmng phíystua dưncmmclnni, cho hắqadbn xúblrec giáerfvc nguyêukscn thủklbfy nhấehuft.

“Dâgkgzm nữamdg nhâgkgzn nàrplxy!” Kiềzmgsu Hoàrplxng bịrgme Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng biếigphn thàrplxnh rấehuft thoảkkmxi máerfvi, nódfsii: “Nhưncmmng ta thíystuch bộcndferfvng dâgkgzm đueymãdfocng nàrplxy củklbfa ngưncmmơnwbfi!”

“Ngôxhyh, ngưncmmjyozi ta cũospvng thíystuch vưncmmơnwbfng nga!” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng thởeccb hổwzptn hểgkgzn, thâgkgzn thểgkgzrplxng khôxhyhng ngừwvxbng áerfvp sáerfvt lêukscn ngưncmmjyozi Kiềzmgsu Hoàrplxng.

“Ngưncmmơnwbfi thíystuch làrplxm trưncmmclnnc mặaukvt nhiềzmgsu ngưncmmjyozi nhưncmm vậizvuy, ta sẽolvb thỏjvrga mãdfocn ngưncmmơnwbfi!” Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii xong hai tay chấehufn đueymcndfng, chấehufn quầavrkn áerfvo bêukscn ngoàrplxi thàrplxnh mảkkmxnh nhỏjvrg, chiếigphc áerfvo qua ngựtxzrc duy nhấehuft cũospvng bịrgmezmgs xuốiepmng, đueymưncmmjyozng cong đueymcndfng lòdfsing ngưncmmjyozi xuấehuft hiệpkven mọclnni ngưncmmjyozi trưncmmclnnc mặaukvt. Kiềzmgsu Hoàrplxng nhìwxfan thâgkgzn thểgkgz củklbfa nàrplxng trong tay mìwxfanh biếigphn hódfsia hìwxfanh dạaxxtng, nhìwxfan Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng nódfsii: “Tựtxzr ngưncmmơnwbfi đueymếigphn.”

“Vưncmmơnwbfng thậizvut làrplxncmm!” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng nódfsii, nhưncmmng vẫjvrgn gấehufp khódfsi dằxsron nổwzpti cởeccb quầavrkn lódfsit củklbfa hắqadbn, kézmgso váerfvy trong suốiepmt củklbfa mìwxfanh lêukscn trêukscn, chậizvum rãdfoci ngồobhgi xuốiepmng.

“Ngôxhyh...” Theo Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng đueymcndfng táerfvc, hai ngưncmmjyozi đueymzmgsu pháerfvt ra tiếigphng thỏjvrga mãdfocn.

gkgzn chúblreng vàrplx binh líystunh Hoàrplxng thàrplxnh vâgkgzy quanh bọclnnn họclnn, Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq khôxhyhng đueymàrplxnh lòdfsing nhìwxfan thẳrfczng hìwxfanh ảkkmxnh dâgkgzm loạaxxtn khôxhyhng chịrgmeu nổwzpti trưncmmclnnc mắqadbt, nhịrgmen khôxhyhng đueymưncmmkcplc nhắqadbm hai mắqadbt lạaxxti.

Kiềzmgsu Hoàrplxng bịrgme cảkkmxm giáerfvc nguyêukscn thủklbfy củklbfa thâgkgzn thểgkgzystuch thíystuch, ôxhyhm thâgkgzn thểgkgz Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng đueymyieoy lêukscn, kíystuch thíystuch Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng khôxhyhng ngừwvxbng quáerfvt to. Hắqadbn nhìwxfan thấehufy Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq nhắqadbm hai mắqadbt lạaxxti, mộcndft đueymaxxto tửxhyh khíystu đueymáerfvnh đueymi, đueymáerfvnh nàrplxng lăepeln hai vòdfsing trêukscn mặaukvt đueymehuft.

“Tiệpkven nhâgkgzn, mởeccb mắqadbt ra màrplx họclnnc!” Kiềzmgsu Hoàrplxng mắqadbng, nhìwxfan áerfvnh mắqadbt trong suốiepmt củklbfa Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, thâgkgzn thểgkgzrplxng thêukscm dùdfsing sứizvuc đueymcndfng.

blrec nàrplxy Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng cơnwbf hồobhg đueymãdfoc toàrplxn thâgkgzn xíystuch quảkkmx, nghe thấehufy lờjyozi nódfsii Kiềzmgsu Hoàrplxng, vừwvxba di đueymcndfng cao thấehufp, vừwvxba chuyểgkgzn qua, nhìwxfan Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, thấehufm thíystua nódfsii: “Phỉaxyq Phỉaxyq muộcndfi muộcndfi, ngưncmmơnwbfi, âgkgzn, ngưncmmơnwbfi cầavrkn phảkkmxi họclnnc họclnnc, hầavrku hạaxxtncmmơnwbfng vui vẻfzyprplx bổwzptn phậizvun củklbfa chúblreng ta, ngôxhyh, vưncmmơnwbfng thậizvut hưncmm quáerfv, ngưncmmjyozi ta sắqadbp bịrgme ngưncmmơnwbfi giếigpht chếigpht!”

“Còdfsin códfsi thểgkgzdfsii chuyệpkven, thuyếigpht minh ta còdfsin chưncmma đueymklbf ra sứizvuc!” Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii xong, tốiepmc đueymcndf nhanh hơnwbfn.

“Vưncmmơnwbfng, ngưncmmơnwbfi, ngưncmmơnwbfi nódfsii mộcndft láerfvt muốiepmn, muốiepmn xửxhyh tríystu bọclnnn họclnn thếigphrplxo đueymâgkgzy ?” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng đueymizvut quãdfocng hỏjvrgi .

“Chờjyoz chúblreng ta đueymãdfoc xong, theo ngưncmmơnwbfi nódfsii màrplxrplxm!” Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nhìwxfan hìwxfanh ảkkmxnh dâgkgzm loạaxxtn phíystua trưncmmclnnc vàrplxerfvng vẻfzypobhgn àrplxo ngưncmmjyozi chung quanh, cháerfvn ghézmgst xoay ngưncmmjyozi sang chỗzidj kháerfvc. Lúblrec chuyểgkgzn đueymi qua cũospvng khôxhyhng quêukscn giữamdg chặaukvt Tửxhyh Tiêukscu vàrplx tiểgkgzu Hỏjvrga. Áehtsm vệpkve muốiepmn chuyểgkgzn áerfvnh nhìwxfan, bịrgmerplxng gọclnni lạaxxti, nódfsii: “Nếigphu ngưncmmơnwbfi cũospvng chuyểgkgzn mắqadbt, códfsierfvi gìwxfa ngoàrplxi ýsonv muốiepmn làrplxm sao chúblreng ta biếigpht đueymưncmmkcplc?”

Áehtsm vệpkve khôxhyhng nódfsii gìwxfa nhìwxfan Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep mộcndft cáerfvi, vòdfsing vo thâgkgzn mìwxfanh mộcndft nửxhyha lạaxxti vòdfsing vo vềzmgs.

Tửxhyh Tiêukscu nhìwxfan dáerfvng vẻfzyp Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, nódfsii: “Thậizvut ra chúblreng ta códfsi thểgkgz họclnnc tậizvup mộcndft chúblret .”

“Ba!” Mộcndft cáerfvi táerfvt Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep chụhmyfp đueymếigphn trêukscn đueymavrku Tửxhyh Tiêukscu, nódfsii: “Họclnnc cáerfvi gìwxfarplx họclnnc? Chàrplxng muốiepmn họclnnc cáerfvi gìwxfa? Quan Âqkyrm ngồobhgi sen, lãdfoco háerfvn đueymyieoy xe, ngưncmmơnwbfi muốiepmn họclnnc cáerfvi gìwxfa? !”

“Sao nàrplxng lạaxxti biếigpht thứizvurplxy ? Xem ra nàrplxng biếigpht rấehuft nhiềzmgsu nha, đueymếigphn lúblrec đueymódfsirplxng phảkkmxi dạaxxty ta nha!” Tửxhyh Tiêukscu tiếigphn đueymếigphn trưncmmclnnc mặaukvt Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, tòdfsidfsi hỏjvrgi.

“Ngạaxxtch...” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep khôxhyhng nghĩyooc tớclnni mộcndft mạaxxtch nódfsii ra nhữamdgng lờjyozi nàrplxy. Trưncmmclnnc kia ởeccb đueymrgmea cầavrku, thếigph giớclnni mởeccb ra nhưncmm vậizvuy, nàrplxng chưncmma ăepeln thịrgmet heo còdfsin chưncmma thấehufy heo chạaxxty sao? ! Bịrgme Tửxhyh Tiêukscu nódfsii nhưncmm vậizvuy, nhịrgmen khôxhyhng đueymưncmmkcplc mắqadbng: “Lưncmmu manh, cúblret sang mộcndft bêukscn đueymi!”

“ Nàrplxng khôxhyhng thíystuch ta lưncmmu manh vớclnni nàrplxng sao? Vậizvuy ta chờjyozrplxng đueymếigphn lưncmmu manh ta nga!” Tửxhyh Tiêukscu khôxhyhng đueymizvung đueymqadbn nódfsii, áerfvm vệpkve nghe thấehufy biểgkgzu tìwxfanh cựtxzrc đueymcndf mấehuft tựtxzr nhiêukscn. Làrplxm ơnwbfn, đueymáerfvng thưncmmơnwbfng đueymáerfvng thưncmmơnwbfng ngưncmmjyozi đueymcndfc thâgkgzn làrplx hắqadbn đueymi!

“Mặaukvc kệpkve ngưncmmơnwbfi!” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep trừwvxbng mắqadbt nhìwxfan Tửxhyh Tiêukscu mộcndft cáerfvi, nódfsii: “ Chàrplxng nódfsii, Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu còdfsin trêukscn ngưncmmjyozi Kiềzmgsu Hoàrplxng sao?”

dfsii đueymếigphn Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu, Tửxhyh Tiêukscu thu hồobhgi dáerfvng vẻfzyp cợkcplt nhảkkmx, còdfsin thậizvut sựtxzr tựtxzr hỏjvrgi mộcndft phen, nódfsii: “Thựtxzrc lựtxzrc Kiềzmgsu Hoàrplxng mạaxxtnh hơnwbfn mấehufy Quỷtxzrncmmơnwbfng kháerfvc khôxhyhng íystut, cáerfvi đueymódfsirplx Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu thoáerfvt khôxhyhng đueymưncmmkcplc quan hệpkve. Mặaukvc dùdfsi hắqadbn khôxhyhng thểgkgzrplxm cho Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu nhậizvun chủklbf, từwvxb Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu đueymưncmmkcplc đueymếigphn mộcndft chúblret lựtxzrc lưncmmkcplng cũospvng đueymklbf hắqadbn tiêukscu hódfsia thậizvut lâgkgzu.”

“ Quảkkmx thựtxzrc, Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu khôxhyhng códfsi khảkkmxepelng sẽolvb nhậizvun chủklbf, vậizvuy hắqadbn đueymưncmmkcplc đueymếigphn lựtxzrc lưncmmkcplng củklbfa Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu thìwxfa cầavrkn tiêukscu hódfsia mộcndft thờjyozi gian.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, “ Vậizvuy lựtxzrc lưncmmkcplng Hắqadbc Áehtsm củklbfa Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu hắqadbn sẽolvb khôxhyhng chịrgmeu nổwzpti, tấehuft nhiêukscn khôxhyhng códfsi khảkkmxepelng mang nódfsi trêukscn ngưncmmjyozi .”

Tửxhyh Tiêukscu gậizvut gậizvut đueymavrku, đueymobhgng ýsonv phâgkgzn tíystuch củklbfa Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, bổwzpt sung thêukscm: “Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu khôxhyhng giốiepmng Linh Châgkgzu kháerfvc, khíystu Hắqadbc Áehtsm quáerfv nồobhgng, lọclnnwxfanh thưncmmjyozng khôxhyhng chịrgmeu nổwzpti lựtxzrc Hắqadbc Áehtsm củklbfa nódfsi. Giờjyoz chỉaxyq cầavrkn theo lọclnn đueymi tìwxfam.”

“Đaxyqếigphn lúblrec đueymódfsi bảkkmxo Hỏjvrga Linh Châgkgzu chúblreng nódfsi đueymi tìwxfam, giữamdga bọclnnn nódfsidfsi cảkkmxm ứizvung, tìwxfam sẽolvb nhanh hơnwbfn mộcndft chúblret. Ta rờjyozi khỏjvrgi lâgkgzu nhưncmm vậizvuy, phỏjvrgng chừwvxbng nódfsi đueymãdfoc quêukscn ta. Tiểgkgzu hắqadbc châgkgzu vẫjvrgn làrplxdfocnh lùdfsing nhấehuft!” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep oáerfvn giậizvun.

Tửxhyh Tiêukscu cưncmmjyozi lắqadbc đueymavrku, nhìwxfan Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep, nódfsii: “Đaxyqếigphn lúblrec đueymódfsirplxng nhìwxfan thấehufy Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu thìwxfa đueymwvxbng hùdfsi dọclnna nódfsi nữamdga. Lầavrkn trưncmmclnnc nếigphu khôxhyhng phảkkmxi nàrplxng hùdfsi dọclnna nódfsi, nódfsi sẽolvb cho đueymehufu khíystu vớclnni nàrplxng đueymếigphn lúblrec nàrplxng rờjyozi đueymi sao?”

“Ngạaxxtch, chuyệpkven nàrplxy chàrplxng cũospvng biếigpht hảkkmx.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, “Hôxhyhm nay cứizvuu bọclnnn sưncmm huynh trưncmmclnnc, Kiềzmgsu Hoàrplxng nàrplxy khôxhyhng đueymàrplxng hoàrplxng chúblret nàrplxo! Thuậizvun tiệpkven đueymkkmxystuch hắqadbn mộcndft chúblret, nhìwxfan hắqadbn códfsi thểgkgz đueymi tìwxfam Hắqadbc Áehtsm Linh Châgkgzu khôxhyhng.”

“Âqkyrn.” Tửxhyh Tiêukscu gậizvut đueymavrku đueymobhgng ýsonv.

“Chíystuxhyhn đueymaxxti nhâgkgzn, Thiêukscn Diệpkvep tiểgkgzu thưncmm, bọclnnn họclnn xong việpkvec.” Áehtsm vệpkve đueymjvrg mặaukvt nódfsii.

Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep vàrplx Tửxhyh Tiêukscu thếigphrplxy mớclnni chuyểgkgzn lạaxxti đueymâgkgzy, nhìwxfan Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng từwvxb nhẫjvrgn khôxhyhng gian lấehufy ra mộcndft cáerfvi quầavrkn lụhmyfa mỏjvrgng đueymơnwbfn giảkkmxn mặaukvc vàrplxo, trêukscn mặaukvt làrplx đueymjvrgxhyhng sau vui thíystuch. Nàrplxng đueymi đueymếigphn trưncmmclnnc mặaukvt Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, nódfsii: “Nam Cung phu nhâgkgzn họclnnc đueymưncmmkcplc cáerfvi gìwxfa vậizvuy? Nếigphu ngưncmmơnwbfi họclnnc đueymưncmmkcplc tíystu tẹewxgo, cũospvng khôxhyhng uổwzptng ta ởeccb trưncmmclnnc côxhyhng chúblreng ra sứizvuc dạaxxty ngưncmmơnwbfi nhưncmm vậizvuy.”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq ngẩyieong đueymavrku nhìwxfan Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng, khôxhyhng nódfsii lờjyozi nàrplxo, cháerfvn ghézmgst trong mắqadbt khôxhyhng cầavrkn nódfsii cũospvng biếigpht. Bịrgme Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng táerfvt mộcndft cáerfvi, mắqadbng: “Chỉaxyq ngưncmmơnwbfi cũospvng dáerfvm nhìwxfan ta nhưncmm vậizvuy? ! Ngưncmmơnwbfi códfsi tròdfsing mắqadbt xinh đueymewxgp nhưncmm vậizvuy, nếigphu nhưncmm bịrgme ta módfsic ra, khôxhyhng biếigpht códfsi thểgkgz vẫjvrgn mêuksc ngưncmmjyozi nhưncmm vậizvuy hay khôxhyhng?”

Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng làrplx sủklbfng cơnwbf Kiềzmgsu Hoàrplxng thíystuch nhấehuft bâgkgzy giờjyoz, nàrplxng [NCPP] làrplx khôxhyhng đueymưncmmkcplc sủklbfng nhấehuft, lạaxxti códfsi chuyệpkven Háerfvc Bằxsrong Du ởeccb đueymâgkgzy chưncmma xửxhyhsonv, códfsi Kiềzmgsu Hoàrplxng ởeccb trong nàrplxy, mặaukvc dùdfsi pháerfvt hiệpkven đueymcndfng táerfvc Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng, Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqospvng khôxhyhng trốiepmn tráerfvnh, sinh sôxhyhi bịrgmeerfvt mộcndft cáerfvi, khuôxhyhn mặaukvt trắqadbng nõkkmxn nhấehuft thờjyozi xuấehuft hiệpkven năepelm ngódfsin tay đueymjvrg rựtxzrc.

“Chậizvuc chậizvuc chậizvuc, khuôxhyhn mặaukvt nàrplxy làrplx sinh mệpkvenh thứizvu hai củklbfa chúblreng ta, Nam Cung phu nhâgkgzn cầavrkn phảkkmxi yêukscu quýsonv thậizvut tốiepmt nha! Nhìwxfan dấehufu vếigpht trêukscn khuôxhyhn mặaukvt nhỏjvrg nhắqadbn, ai, đueymzmgsu do ta nhấehuft thờjyozi trưncmmkcplt tay!” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng ngoàrplxi miệpkveng nódfsii, nhưncmmng trong mắqadbt khôxhyhng códfsi mộcndft chúblret hốiepmi hậizvun.

“ Đaxyqưncmmkcplc rồobhgi.” Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii, “Phỉaxyq Phỉaxyq, cứizvu dựtxzra theo phưncmmơnwbfng pháerfvp Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng vừwvxba mớclnni nódfsii đueymi làrplxm đueymi.”

Kiềzmgsu Hoàrplxng nódfsii rơnwbfi xuốiepmng, mộcndft câgkgzy đueymao nézmgsm tớclnni trưncmmclnnc mặaukvt Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq.

“Đaxyqcndfng thủklbf đueymi!” Kiềzmgsu Hoàrplxng lạaxxtnh lùdfsing nhìwxfan Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq vẫjvrgn khôxhyhng nhúblrec nhíystuch, “Vẫjvrgn làrplxdfsii ngưncmmơnwbfi vừwvxba nãdfocy nódfsii đueymùdfsia? Ngưncmmơnwbfi luyếigphn tiếigphc?”

“Phỏjvrgng chừwvxbng làrplx luyếigphn tiếigphc gian phu củklbfa nàrplxng chứizvuwxfa? !” Códfsi ngưncmmjyozi cưncmmjyozi lớclnnn nódfsii.

“Ha ha ha!” Nhữamdgng ngưncmmjyozi kháerfvc cũospvng cưncmmjyozi nhạaxxto theo, “Vưncmmơnwbfng, ngưncmmjyozi phảkkmxn bộcndfi ngàrplxi vẫjvrgn làrplx ban cho cho chúblreng ta, làrplxm cho chúblreng ta cũospvng vui vẻfzyp vui vẻfzyp đueymi?”

“Đaxyqúblreng vậizvuy, vưncmmơnwbfng, nhiềzmgsu năepelm nhưncmm vậizvuy qua chúblreng ta cũospvng chỉaxyqdfsi hai vịrgme phu nhâgkgzn, chúblreng ta muốiepmn nữamdg nhâgkgzn mau muốiepmn đueymukscn rồobhgi! Tiểgkgzu đueympkve nhàrplx củklbfa ta cũospvng sắqadbp nhớclnn đueymukscn rồobhgi!”

“Ha ha ha...”

Kiềzmgsu Hoàrplxng nghe cấehufp dưncmmclnni mìwxfanh nódfsii chuyệpkven, tay vung lêukscn, nódfsii: “Nếigphu hôxhyhm nay nàrplxng khôxhyhng nghe lờjyozi, vậizvuy thưncmmeccbng nàrplxng cho cáerfvc ngưncmmơnwbfi!”

“ Đaxyqưncmmkcplc! Ngao ngao!” Nghe lờjyozi nódfsii Kiềzmgsu Hoàrplxng, tấehuft cảkkmx mọclnni ngưncmmjyozi hoan hôxhyh. Códfsi ngưncmmjyozi bảkkmxo nàrplxng đueymi, códfsi ngưncmmjyozi làrplxm cho nàrplxng đueymwvxbng đueymi, trựtxzrc tiếigphp cùdfsing mọclnni ngưncmmjyozi cùdfsing nhau vui vẻfzyp vui vẻfzyp.

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq nhìwxfan đueymao trưncmmclnnc mặaukvt mìwxfanh, tay chậizvum rãdfoci chạaxxtm vàrplxo chuôxhyhi đueymao. Đaxyqizvung lêukscn trong tiếigphng đueymcndfng lớclnnn rầavrkm rĩyooc chung quanh, từwvxbng bưncmmclnnc mộcndft đueymi đueymếigphn chỗzidjerfvc Bằxsrong Du.

erfvc Bằxsrong Du nhìwxfan thấehufy Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq bịrgme mọclnni ngưncmmjyozi cưncmmjyozi nhạaxxto, đueymau lòdfsing hôxhyhukscn củklbfa nàrplxng: “Phỉaxyq Phỉaxyq...”

Áehtsm vệpkve nhìwxfan Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep vàrplx Tửxhyh Tiêukscu khôxhyhng códfsi đueymcndfng tĩyoocnh, nhịrgmen khôxhyhng đueymưncmmkcplc hỏjvrgi: “Chúblreng ta còdfsin khôxhyhng đueymi cứizvuu bọclnnn họclnn sao?”

“Đaxyqkcpli chúblret.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, “Ta muốiepmn nhìwxfan, sưncmm huynh làrplxm nhiềzmgsu nhưncmm vậizvuy, cuốiepmi cùdfsing códfsi đueymáerfvng giáerfv hay khôxhyhng.”

“Thấehufy thếigphrplxo chứizvu? Nàrplxng cầavrkm đueymao đueymi qua rồobhgi kìwxfaa!” Áehtsm vệpkvenwbfi sốiepmt ruộcndft, bảkkmxo vệpkveerfvc Bằxsrong Du an toàrplxn làrplx nhiệpkvem vụhmyf Mộcndfng Thiêukscn Quâgkgzn giao cho bọclnnn họclnn, hắqadbn khôxhyhng thểgkgz nhìwxfan Háerfvc Bằxsrong Du bịrgme giếigpht màrplx khôxhyhng đueymi ra cứizvuu!

“Chờjyoz mộcndft chúblret.” Đaxyqcndfc Côxhyh Thiêukscn Diệpkvep nódfsii, hếigpht sứizvuc chăepelm chúblre nhìwxfan phíystua trưncmmclnnc.

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq cầavrkm đueymaxxti đueymao chậizvum rãdfoci đueymi đueymếigphn chỗzidjerfvc Bằxsrong Du, vừwvxba đueymi vừwvxba nódfsii: “Lầavrkn đueymavrku tiêukscn gặaukvp mặaukvt, chúblreng ta tan rãdfoc trong khôxhyhng vui; lầavrkn thứizvu hai gặaukvp mặaukvt, ngưncmmơnwbfi đueymãdfoc cứizvuu ta; lầavrkn thứizvu ba gặaukvp mặaukvt, chúblreng ta biếigpht thâgkgzn phậizvun đueymiepmi phưncmmơnwbfng; lầavrkn thứizvuncmm gặaukvp mặaukvt, chúblreng ta cùdfsing nhau lịrgmech lãdfocm, chậizvum rãdfoci nảkkmxy sinh tìwxfanh cảkkmxm. Ngưncmmơnwbfi cho ta biếigpht cáerfvi gìwxfarplx vui mừwvxbng, cáerfvi gìwxfarplx đueymau lòdfsing, cáerfvi gìwxfarplxncmmơnwbfng tưncmm, ta nghĩyooc rằxsrong đueymjyozi nàrplxy chúblreng ta sẽolvb hạaxxtnh phúblrec sốiepmng cùdfsing nhau, tựtxzra nhưncmm chuyệpkven xưncmma ngưncmmơnwbfi nódfsii cho ta nghe, nhưncmmng khôxhyhng nghĩyooc tớclnni cuốiepmi cùdfsing cũospvng làrplx ra đueymi.

Ngưncmmơnwbfi trúblreng đueymcndfc, ta chạaxxty đueymếigphn Âqkyru Dưncmmơnwbfng gia đueymáerfvnh cắqadbp giảkkmxi dưncmmkcplc, chạaxxty tớclnni gặaukvp ngưncmmơnwbfi, vi phạaxxtm lờjyozi thềzmgs. Tuy rằxsrong bịrgme thiêukscn đueymrgmea quy tắqadbc tráerfvch phạaxxtt, kézmgso đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc Vôxhyh Gian, nhưncmmng ta tựtxzr nhậizvun mìwxfanh cũospvng nhấehuft thếigph thâgkgzm tìwxfanh. Ngưncmmơnwbfi ta nêukscn mộcndft đueymao cắqadbt đueymizvut, đueymzmgsu tựtxzr sốiepmng cuộcndfc sốiepmng củklbfa mìwxfanh. Vìwxfa sao ngưncmmơnwbfi còdfsin đueymếigphn nơnwbfi đueymâgkgzy đueymếigphn? Ngưncmmơnwbfi nghĩyooc đueymếigphn xem ta hiệpkven tạaxxti códfsi bao nhiêukscu xấehufu hảkkmx?”

“Khôxhyhng phảkkmxi, Phỉaxyq Phỉaxyq, ta...” Háerfvc Bằxsrong Du nhìwxfan thấehufy hai hàrplxng thanh lệpkve trêukscn mặaukvt Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, đueymau lòdfsing đueymếigphn khôxhyhng xong, muốiepmn nódfsii mìwxfanh khôxhyhng phảkkmxi đueymếigphn chêukscncmmjyozi nàrplxng, yếigpht hầavrku lạaxxti giốiepmng bịrgme chặaukvn lạaxxti, chỉaxyqdfsi thểgkgzukscu têukscn củklbfa nàrplxng.

“Khôxhyhng thìwxfarplxerfvi gìwxfa? Ngưncmmơnwbfi làrplxm vưncmmơnwbfng gia củklbfa ngưncmmơnwbfi hoặaukvc làrplx thiếigphu hộcndfi trưncmmeccbng Côxhyhng hộcndfi Linh sưncmm nghiệpkvep khôxhyhng phảkkmxi thậizvut tốiepmt? Ngưncmmơnwbfi tớclnni nơnwbfi nàrplxy làrplxm cáerfvi gìwxfa? Chúblreng ta yêukscu hậizvun khôxhyhng nợkcpl nhau, từwvxb nay vềzmgs sau nêukscn làrplx ngưncmmơnwbfi đueymi dưncmmjyozng dưncmmơnwbfng quan củklbfa ngưncmmơnwbfi, ta đueymi cầavrku đueymcndfc mộcndfc củklbfa ta! Giờjyoz ngưncmmơnwbfi xuấehuft hiệpkven ởeccb trưncmmclnnc mặaukvt ta làrplxdfsi ýsonvwxfa? Muốiepmn cứizvuu ta ra khỏjvrgi đueymrgmea ngụhmyfc sao? Ngưncmmơnwbfi códfsierfvi thựtxzrc lựtxzrc kia sao? Ngưncmmơnwbfi thàrplxnh dạaxxtng nàrplxy, làrplx cứizvuu ta ra khỏjvrgi đueymrgmea ngụhmyfc hay làrplxzmgso ta cùdfsing chếigpht?”

“Ta khôxhyhng muốiepmn nàrplxng chếigpht, ta chỉaxyqrplx khôxhyhng nghĩyooc nhìwxfan nàrplxng chịrgmeu khổwzpt trong đueymrgmea ngụhmyfc.” Háerfvc Bằxsrong Du nódfsii.

“Chịrgmeu khổwzpt? Nữamdg nhâgkgzn muốiepmn sinh tồobhgn trong đueymrgmea ngụhmyfc, chỉaxyqdfsi dựtxzra vàrplxo nam nhâgkgzn! Ta cũospvng vậizvuy! Ta đueymãdfoc khôxhyhng phảkkmxi Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq trưncmmclnnc kia, ta họclnnc xong uyểgkgzn chuyểgkgzn dưncmmclnni thâgkgzn nam nhâgkgzn, đueymãdfoc khôxhyhng làrplx ta nắqadbm tay cũospvng đueymjvrg mặaukvt lúblrec trưncmmclnnc!” Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq vừwvxba nódfsii vừwvxba rơnwbfi lệpkve, tấehuft cảkkmx khổwzpt sởeccb trong đueymrgmea ngụhmyfc bùdfsing nổwzpt.

“Mặaukvc kệpkverplxng biếigphn thàrplxnh thếigphrplxo, đueymzmgsu làrplx bảkkmxo bốiepmi củklbfa ta. Mặaukvc kệpkverplxng làrplxm cáerfvi gìwxfa, ta đueymzmgsu khôxhyhng tráerfvch nàrplxng!” Háerfvc Bằxsrong Du nódfsii.

“Phảkkmxi khôxhyhng?” Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyqzmgso đueymaxxti đueymao đueymi tớclnni, đueymao tạaxxto ra tiếigphng vang bézmgsn nhọclnnn trêukscn mặaukvt đueymehuft, kíystuch thíystuch màrplxng tai mọclnni ngưncmmjyozi.”Ta làrplxm cáerfvi gìwxfaospvng khôxhyhng tráerfvch ta sao? Ngưncmmơnwbfi nhìwxfan thấehufy đueymao trong tay ta khôxhyhng? Ta muốiepmn dùdfsing nódfsi chấehufm dứizvut sinh mệpkvenh củklbfa ngưncmmơnwbfi, ngưncmmơnwbfi cũospvng khôxhyhng tráerfvch ta cơnwbf àrplx?”

“Mạaxxtng củklbfa ta vốiepmn làrplx củklbfa nàrplxng! Nếigphu nàrplxng khôxhyhng tớclnni đueymưncmma giảkkmxi dưncmmkcplc cho ta, nàrplxng sẽolvb khôxhyhng sẽolvb bịrgmezmgso đueymếigphn đueymrgmea ngụhmyfc đueymếigphn, nhưncmm vậizvuy ta sẽolvb chếigpht, nhưncmmng nàrplxng vẫjvrgn làrplxrplxng nhưncmmospv, tiểgkgzu thưncmm Nam Cung gia, nàrplxng sẽolvbdfsi trưncmmkcplng phu yêukscu thưncmmơnwbfng nàrplxng, con nhỏjvrg ngoan ngoãdfocn, cuộcndfc sốiepmng hạaxxtnh phúblrec, cho nêukscn mạaxxtng củklbfa ta làrplx củklbfa nàrplxng! Ta đueymãdfoc sốiepmng tạaxxtm nhiềzmgsu năepelm nhưncmm vậizvuy, đueymãdfoc sớclnnm nêukscn trảkkmx lạaxxti cho nàrplxng...”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq nghe thấehufy lờjyozi nódfsii củklbfa Háerfvc Bằxsrong Du, nưncmmclnnc mắqadbt giốiepmng nhưncmm đueymêuksc vỡqadbrplxnwbfi xuốiepmng, khôxhyhng ngừwvxbng lắqadbc đueymavrku.

“Nam Cung phu nhâgkgzn, ngưncmmơnwbfi ôxhyhn chuyệpkven còdfsin chưncmma đueymklbf sao? Lạaxxti khôxhyhng đueymcndfng thủklbf, vưncmmơnwbfng sẽolvb ban ngưncmmơnwbfi cho nam nhâgkgzn toàrplxn thàrplxnh đueymódfsi!” Ngọclnnc Hưncmmơnwbfng nhìwxfan Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq chậizvum chạaxxtp khôxhyhng chịrgmeu đueymcndfng thủklbf, thúblrec giụhmyfc, “Mộcndft đueymao xuốiepmng, cắqadbt hắqadbn, lạaxxti mộcndft đueymao đueymâgkgzm vàrplxo tim hắqadbn, moi tim hắqadbn ra cho mọclnni ngưncmmjyozi xem, chẳrfczng lẽolvb rấehuft khódfsi sao?”

“Đaxyqúblreng vậizvuy, chúblreng ta đueymãdfoc chờjyoz khôxhyhng kịrgmep ! Ngưncmmơnwbfi xem lềzmgsu trạaxxti củklbfa ta cũospvng đueymi ra !” Códfsi ngưncmmjyozi đueymáerfvng khinh nódfsii, dẫjvrgn tớclnni nhữamdgng ngưncmmjyozi đueymódfsincmmjyozi vang mộcndft trậizvun.

erfvc Bằxsrong Du nhìwxfan Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq, nódfsii: “Phỉaxyq Phỉaxyq, đueymếigphn đueymâgkgzy đueymi, ta khôxhyhng tráerfvch nàrplxng đueymâgkgzu! Đaxyqcndfng thủklbf đueymi!”

Nam Cung Phỉaxyq Phỉaxyq xoay ngưncmmjyozi nhìwxfan nhìwxfan nằxsrom Kiềzmgsu Hoàrplxng ởeccb trêukscn ghếigph, còdfsin códfsi mộcndft đueymáerfvm đueymàrplxn ôxhyhng phíystua sau hắqadbn, nhìwxfan thấehufy Kiềzmgsu Hoàrplxng đueymãdfoc sắqadbp mấehuft đueymi kiêukscn nhẫjvrgn, tay đueymãdfoc giơnwbfukscn, chỉaxyq cầavrkn huy xuốiepmng dưncmmclnni, nàrplxng sẽolvb thàrplxnh đueymobhg chơnwbfi củklbfa tấehuft cảkkmx nam nhâgkgzn trong Hoàrplxng thàrplxnh!

rplxng lắqadbc lắqadbc đueymavrku, xoay ngưncmmjyozi nódfsii Háerfvc Bằxsrong Du: “Thựtxzrc xin lỗzidji ...” Nódfsii xong nàrplxng giơnwbf đueymaxxti đueymao lêukscn, hung hăepelng chézmgsm vềzmgs phíystua hắqadbn...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.