Tiểu Bạch Dương

Chương 92 :

    trước sau   
Trong thùczvkng xe rơvgrji vàvssno mộsfcbt trậlfcjn im lặiapwng kéufleo dàvssni tớauxfi năiarkm sátifpu phúorbzt đeavaxlsmng hồxlsm, Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn ngồxlsmi ởvgrj mộsfcbt bêpcemn, bộsfcbtifpng muốlegjn nócrcpi gìabcq đeavaócrcp lạbdgji thônhjgi.

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd đeavasfcbt nhiêpcemn mởvgrj nhạbdgjc, cưiarklfcji nócrcpi: “Nghe cátifpi nàvssny mộsfcbt chúorbzt nèlegj, làvssn do ban nhạbdgjc hờlfcj hồxlsmi trưiarkauxfc củexeqa tônhjgi vàvssn đeavaátifpm bạbdgjn thu âkwznm đeavaiwgky.” Nócrcpi xong mộsfcbt đeavaoạbdgjn nhạbdgjc rock vừyvkqa rung vừyvkqa lắfcdyc đeavaãlfcj cấiwgkt lêpcemn.

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn tựufle tay tắfcdyt nhạbdgjc, nhỏocxx giọvgrjng nócrcpi: “Tâkwznn Vũcpyd, thựuflec ra chuyệhqbkn giữdxaoa anh vàvssn Phong Thàvssnnh, lúorbzc đeavai huấiwgkn luyệhqbkn quâkwznn sựuflevgrj Khốlegj Nhĩoxcg Lặiapwc, em đeavaãlfcjvgrji ngờlfcj ngợxxzr rồxlsmi.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd đeavabwdt xe ởvgrj ven đeavaưiarklfcjng, gụqsyoc trêpcemn tay látifpi nhìabcqn Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn, nhẹecfh nhàvssnng nhíefpsu miệhqbkng, “Thìabcq ra cậlfcju nhậlfcjn ra sớauxfm nhưiark vậlfcjy, tônhjgi còazbxn thấiwgky hai chúorbzng tônhjgi giấiwgku rấiwgkt tốlegjt.”

“Khi đeavaócrcp em đeavaãlfcj cảazbxm thấiwgky hai ngưiarklfcji cátifpc anh….làvssn lạbdgj, nhưiarkng chỗbwdt em ởvgrjcpydng nhỏocxx, chưiarka thấiwgky chuyệhqbkn nhưiark thếdxao bao giờlfcj….” Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn nắfcdym tócrcpc, “Em khônhjgng cócrcp ýejnaabcq đeavaâkwznu, em thậlfcjt sựuflevssn khônhjgng ngờlfcj đeavaếdxaon, bởvgrji vìabcq ngay từyvkq đeavadvgnu, dưiarklfcjng nhưiark  hai ngưiarklfcji khônhjgng hợxxzrp nhau lắfcdym màvssn.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd nghĩoxcg lạbdgji hai thátifpng đeavadvgnu tiêpcemn ởvgrj chung củexeqa bọvgrjn họvgrj, quảazbx thựuflec làvssn chưiarkauxfng khíefpsczvk mịqukgt, sau đeavaócrcp sao lạbdgji thay đeavaiwgki mùczvki vịqukg chứorbz? Cậlfcju đeavaãlfcj quêpcemn mấiwgkt, cậlfcju đeavaãlfcj từyvkqng vônhjgczvkng chátifpn ghéuflet cùczvkng sợxxzrlfcji Du Phong Thàvssnnh. Cậlfcju cưiarklfcji cưiarklfcji, “Cátifpi gìabcq qua thìabcqcpydng qua rồxlsmi, hônhjgm nay làvssnm cậlfcju sợxxzr àvssn!?”


“Khônhjgng.” Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn ngẫuwxhm nghĩoxcg mộsfcbt chúorbzt, cũcpydng cưiarklfcji, “Du tưiarkauxfng quâkwznn quảazbx thậlfcjt làvssnm em hơvgrji rợxxzrn chúorbzt.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd lầdvgnm bầdvgnm: “Khônhjgng hổiwgkvssn cha củexeqa Du Phong Thàvssnnh, thếdxaovssno cũcpydng khônhjgng giốlegjng ngưiarklfcji bìabcqnh thưiarklfcjng.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn chớauxfp đeavaônhjgi mắfcdyt trong suốlegjt nhìabcqn Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd, cốlegj gắfcdyng thậlfcjn trọvgrjng màvssncrcpi: “Anh cãlfcji nhau vớauxfi Phong Thàvssnnh àvssn?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd ngócrcptifpi dátifpng dèlegj dặiapwt củexeqa cậlfcju ta, cócrcp chúorbzt khônhjgng đeavaàvssnnh lòazbxng, e rằtidfng đeavalegji vớauxfi Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn, đeavaàvssnn ônhjgng cùczvkng đeavaàvssnn ônhjgng vớauxfi nhau vốlegjn đeavaãlfcj đeavaexeq ly kinh phảazbxn đeavabdgjo rồxlsmi, hônhjgm nay còazbxn bịqukg Du Thầdvgnn Quang hùczvk cho sợxxzr nhưiark vậlfcjy, tâkwznm tìabcqnh chấiwgkt phátifpc chắfcdyc làvssn khônhjgng chịqukgu nỗbwdti, cậlfcju thởvgrjvssni, cưiarklfcji nócrcpi: “Cũcpydng khônhjgng tíefpsnh làvssnlfcji nhau, tônhjgi chia tay vớauxfi cậlfcju ta rồxlsmi.”

“Vậlfcjy tạbdgji sao cậlfcju ta viếdxaot têpcemn anh trêpcemn átifpo lócrcpt củexeqa mìabcqnh chứorbz?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd cứorbzng đeavalfcj, bìabcqnh tĩoxcgnh nócrcpi: “Hắfcdyn còazbxn cócrcp mộsfcbt ngưiarklfcji khắfcdyc ởvgrj trong lòazbxng ấiwgky, viếdxaot ởvgrj trêpcemn ngựuflec átifpo thìabcqefpsnh làvssnabcq.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn giậlfcjt mìabcqnh, híefpst sâkwznu mộsfcbt hơvgrji.

“Sao? Chẳzbxlng lẽsgpw cậlfcju biếdxaot tônhjgi đeavaang nócrcpi tớauxfi ai àvssn?!” Lẽsgpwvssno ýejna niệhqbkm củexeqa Du Phong Thàvssnnh vớauxfi đeavasfcbi phócrcp đeavajwjuu bịqukg mọvgrji ngưiarklfcji biếdxaot hếdxaot cảazbx ưiark? Chỉhzogcrcp mỗbwdti cậlfcju làvssn khônhjgng nhậlfcjn ra ngay từyvkq đeavadvgnu?

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn nhanh chócrcpng lắfcdyc đeavadvgnu, “Khônhjgng biếdxaot, em chỉhzog muốlegjn nócrcpi, cho dùczvkvssn ai đeavai chăiarkng nữdxaoa, anh cũcpydng khônhjgng hềjwju thua kéuflem ngưiarklfcji ta, nếdxaou nhưiark Phong Thàvssnnh….phụqsyoazbxng anh, làvssn do cậlfcju ta khônhjgng cócrcp mắfcdyt nhìabcqn ngưiarklfcji. Tâkwznn Vũcpyd, chúorbzng ta làvssn bạbdgjn bềjwju, mặiapwc kệhqbk anh làvssnm gìabcq em cũcpydng đeavajwjuu ủexeqng hộsfcb anh cảazbx.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd ônhjgm cổiwgk cậlfcju ta dùczvkng sứorbzc lắfcdyc lắfcdyc, “Đabcqônhjgng Nguyêpcemn củexeqa tônhjgi làvssn tốlegjt nhấiwgkt.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn cưiarklfcji khìabcq khìabcq.

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd ngẩwuisng đeavadvgnu, đeavaùczvka giỡsdefn nócrcpi: “Cậlfcju khônhjgng sợxxzrnhjgi làvssn gay, thíefpsch trúorbzng cậlfcju àvssn?”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn lắfcdyc đeavadvgnu, thậlfcjt thàvssncrcpi: “Em cảazbxm thấiwgky anh khônhjgng vừyvkqa mắfcdyt em đeavaâkwznu.”


“Sao tônhjgi lạbdgji khônhjgng vừyvkqa mắfcdyt cậlfcju?”

“Dung mạbdgjo anh tốlegjt nhưiark thếdxao, gia thếdxaocpydng ổiwgkn, chỉhzogcrcp dạbdgjng nhưiark Phong Thàvssnnh mớauxfi,…..âkwzny, dùczvk sao, cũcpydng khônhjgng thíefpsch em đeavaâkwznu.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd nhéufleo nhéufleo mặiapwt cậlfcju ta, đeavaùczvka mộsfcbt câkwznu: “Vậlfcjy nếdxaou thíefpsch thậlfcjt thìabcqvssnm sao đeavaâkwzny ta?”

Mặiapwt Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn cócrcp chúorbzt hồxlsmng lêpcemn, “Khônhjgng phảazbxi….khônhjgng thểtifp…”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydiarklfcji nhẹecfh: “Đabcqùczvka cậlfcju thônhjgi, vốlegjn tônhjgi khônhjgng thíefpsch đeavaàvssnn ônhjgng.”

“A? Vậlfcjy Phong Thàvssnnh….” Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn nhìabcqn cậlfcju khônhjgng hiểtifpu mônhjgpcemabcq.

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd ngẫuwxhm nghĩoxcg mộsfcbt lúorbzc, “Chắfcdyc làvssn hồxlsmi ởvgrj bộsfcb đeavasfcbi nghẹecfhn hỏocxxng.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn nửazbxa tin nửazbxa ngờlfcj.

“Đabcqi, tônhjgi dẫuwxhn cậlfcju đeavai va chạbdgjm xãlfcj hộsfcbi, nócrcpi, thíefpsch loạbdgji con gátifpi nhưiark thếdxaovssno? Tônhjgi gọvgrji cho cậlfcju vàvssni cônhjg.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn vừyvkqa nghe, khoátifpt tay lia lịqukga, “Khônhjgng cầdvgnn, khônhjgng cầdvgnn, chúorbzng ta vềjwju đeavai, tốlegji nay em còazbxn cócrcp chúorbzt cônhjgng việhqbkc phảazbxi xửazbxejna.”

“Xửazbxejnatifpi gìabcq nha, đeavatifp ngàvssny mai đeavai, cậlfcju giờlfcj sắfcdyp làvssn sinh viêpcemn đeavabdgji họvgrjc rồxlsmi, đeavabdgji họvgrjc chíefpsnh làvssn đeavatifppcemu đeavaưiarkơvgrjng đeavaócrcp, tônhjgi giớauxfi thiệhqbku cho cậlfcju vàvssni ngưiarklfcji.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn lắfcdyc đeavadvgnu nguầdvgny nguậlfcjy, “Khônhjgng đeavaưiarkxxzrc, hiệhqbkn tạbdgji em khônhjgng thểtifppcemu đeavaưiarkơvgrjng gìabcq đeavaưiarkxxzrc.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydiarklfcji khúorbzc khíefpsch, “Sao lạbdgji khônhjgng?”


“Em…em bâkwzny giờlfcj khônhjgng cócrcpnhjgng việhqbkc cũcpydng chẳzbxlng cócrcp tiềjwjun, cônhjgtifpi nàvssno ởvgrj chung vớauxfi em thìabcq chỉhzogcrcp khổiwgk….Tâkwznn Vũcpyd, đeavayvkqng làvssnm rộsfcbn, chúorbzng ta vềjwju nhàvssn đeavai.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydufleo cằtidfm cậlfcju ta, “Chờlfcj Đabcqônhjgng Nguyêpcemn củexeqa chúorbzng ta trưiarkvgrjng thàvssnnh, khẳzbxlng đeavaqukgnh cócrcp cảazbx mộsfcbt đeavalegjng con gátifpi tốlegjt tranh nhau gảazbx cho cậlfcju.”

Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn xấiwgku hổiwgkiarklfcji cưiarklfcji.

Sau khi đeavaưiarka Phùczvkng Đabcqônhjgng Nguyêpcemn vềjwju nhàvssn, Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydiarkxxzrn quanh mộsfcbt vòazbxng, lạbdgji mộsfcbt vòazbxng, tâkwznm trạbdgjng củexeqa cậlfcju quátifp phiềjwjun muộsfcbn, bèlegjn tiệhqbkn tay mua gócrcpi thuốlegjc látifp, đeavaãlfcj rấiwgkt lâkwznu rồxlsmi cậlfcju khônhjgng húorbzt thuốlegjc látifp, húorbzt mộsfcbt cátifpi sẽsgpw lạbdgji nhớauxf đeavaếdxaon chuyệhqbkn Du Phong Thàvssnnh đeavaãlfcj cai thuốlegjc cho mìabcqnh nhưiark thếdxaovssno, cậlfcju ônhjgm loạbdgji tâkwznm tưiark “lấiwgky đeavasfcbc trịqukg đeavasfcbc”, húorbzt thửazbx mộsfcbt miếdxaong, kếdxaot quảazbx buồxlsmng phổiwgki đeavaãlfcjkwznu lắfcdym khônhjgng nhậlfcjn nicotine, cócrcp chúorbzt khônhjgng thíefpsch ứorbzng, híefpst đeavaưiarkxxzrc vàvssni hơvgrji đeavaãlfcjuflem.

crcpi ngưiarklfcji ta đeavai bộsfcb đeavasfcbi làvssn bịqukg cảazbxi tạbdgjo, quảazbx thựuflec cậlfcju đeavaãlfcj bịqukg cảazbxi tạbdgjo hoàvssnn toàvssnn, từyvkq thócrcpi quen sinh hoạbdgjt cho đeavaếdxaon tátifpc phong, khônhjgng thểtifpvssno rũcpyd bỏocxx đeavaưiarkxxzrc bócrcpng dátifpng củexeqa quâkwznn nhâkwznn, cócrcp đeavaônhjgi khi cậlfcju cũcpydng thấiwgky hơvgrji hơvgrji hốlegji hậlfcjn khi rờlfcji khỏocxxi quâkwznn ngũcpyd, nhưiarkng rồxlsmi ngẫuwxhm nghĩoxcg mộsfcbt chúorbzt, cậlfcju khônhjgng họvgrjc ra từyvkq họvgrjc việhqbkn quâkwznn sựufle, muốlegjn lêpcemn lon hầdvgnu nhưiarkcpydng khônhjgng cócrcp khảazbxiarkng, mấiwgky năiarkm sau đeavaócrcp, cậlfcju phảazbxi xuấiwgkt ngũcpyd, sớauxfm lui vềjwju mộsfcbt chúorbzt cũcpydng làvssn chuyệhqbkn tốlegjt, cha mẹecfh cậlfcju cócrcp thểtifp an tâkwznm, cậlfcju cũcpydng cócrcp đeavadvgny đeavaexeq thờlfcji gian đeavatifp chuẩwuisn bịqukg đeavaưiarklfcjng lui cho mìabcqnh.

Cậlfcju vốlegjn vẫuwxhn cho làvssn sau khi rờlfcji khỏocxxi quâkwznn ngũcpyd, cậlfcju sẽsgpw khônhjgng còazbxn qua lạbdgji gìabcq vớauxfi Du Phong Thàvssnnh nữdxaoa, khônhjgng nghĩoxcg đeavaãlfcjvgrjn mộsfcbt năiarkm rồxlsmi, hai ngưiarklfcji còazbxn chưiarka giảazbxi quyếdxaot rõowrvvssnng, cócrcp đeavaônhjgi lúorbzc cậlfcju cũcpydng nghi ngờlfcj, thậlfcjt sựuflecrcp phảazbxi chíefpsnh bảazbxn thâkwznn cậlfcju đeavaãlfcj đeavatifp lạbdgji thứorbzabcq đeavaócrcp trong bộsfcb đeavasfcbi rồxlsmi khônhjgng, làvssnm thếdxaovssno cũcpydng khônhjgng mang đeavai đeavaưiarkxxzrc.

Ngàvssny tiếdxaop theo lúorbzc đeavai làvssnm, cậlfcju chạbdgjy đeavaếdxaon phòazbxng làvssnm việhqbkc củexeqa anh trai cậlfcju ngồxlsmi đeavaócrcp, cưiarklfcji cưiarklfcji lấiwgky lòazbxng y mộsfcbt hồxlsmi.

Giảazbxn Tùczvky Anh liếdxaoc xéufleo cậlfcju: “Mớauxfi sátifpng sớauxfm đeavaãlfcj muốlegjn gìabcq, nịqukgnh nọvgrjt nhưiark thếdxao vừyvkqa nhìabcqn đeavaãlfcj biếdxaot khônhjgng phảazbxi chuyệhqbkn tốlegjt.”

“Anh, cócrcp chuyệhqbkn tốlegjt, hônhjgm qua em vừyvkqa gặiapwp mộsfcbt ngưiarklfcji.” Cậlfcju kểtifp chuyệhqbkn củexeqa Từyvkq tổiwgkng ra.

Giảazbxn Tùczvky Anh chớauxfp mắfcdyt, “Àowrv, đeavaúorbzng vậlfcjy, ngưiarklfcji nàvssny quảazbx thựuflec cócrcp thểtifp giúorbzp, nếdxaou khônhjgng….loạbdgji cônhjgng ty kiểtifpu nàvssny anh màvssny cũcpydng chưiarka làvssnm qua bao giờlfcj, thậlfcjt sựuflecrcpvgrji khônhjgng tiệhqbkn ra tay, ai giớauxfi thiệhqbku cho chúorbz Từyvkq tổiwgkng nàvssny?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd nuốlegjt mộsfcbt ngụqsyom nưiarkauxfc bọvgrjt, nhỏocxx giọvgrjng nócrcpi: “Chiếdxaon hữdxaou củexeqa em.”

Giảazbxn Tùczvky Anh nheo mắfcdyt, “Chiếdxaon hữdxaou nàvssno.”

“Làvssn chiếdxaon hữdxaou thônhjgi ạbdgj.”


“Chiếdxaon hữdxaou họvgrj “Du” ấiwgky hảazbx?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydcrcpi: “Anh, anh nghe em phâkwznn tíefpsch nèlegj…”

Giảazbxn Tùczvky Anh bốlegjc cátifpi hộsfcbp giấiwgky bằtidfng da trêpcemn bàvssnn néuflem vềjwju phíefpsa Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd, Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd mộsfcbt tay chụqsyop đeavaưiarkxxzrc, cưiarklfcji cưiarklfcji nócrcpi: “Anh nghe lờlfcji em đeavai, em khônhjgng cócrcp ýejna đeavaqukgnh hợxxzrp tátifpc cùczvkng Trung Vĩoxcg, dùczvk sao em cũcpydng chẳzbxlng thểtifp chiếdxaom khônhjgng cổiwgk phầdvgnn củexeqa Du Phong Thàvssnnh, nhưiarkng em thậlfcjt sựufle muốlegjn họvgrjc hỏocxxi kinh nghiệhqbkm từyvkq chỗbwdt Từyvkq tổiwgkng.”

“Con mẹecfhcrcp chỉhzog sốlegj IQ củexeqa màvssny cócrcp tiếdxaon bộsfcb chúorbzt nàvssno khônhjgng đeavaiwgky?” Giảazbxn Tùczvky Anh trưiarkng ra bộsfcb mặiapwt sắfcdyt, “Du Phong Thàvssnnh ngạbdgji tiềjwjun phỏocxxng tay chắfcdyc, sao phảazbxi tốlegjng sang thẻafgs củexeqa chúorbzvssny? Màvssny khônhjgng nhìabcqn ra nócrcp muốlegjn nhâkwznn cơvgrj hộsfcbi nàvssny tiếdxaop cậlfcjn màvssny sao?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd nhúorbzn nhúorbzn vai, “Em biếdxaot, nhưiarkng trong mắfcdyt em đeavaâkwzny làvssn chuyệhqbkn chíefpsnh sựufle, hai bọvgrjn em đeavaãlfcj từyvkqng làvssn chiếdxaon hữdxaou, cậlfcju ta giúorbzp em làvssnm trung gian dắfcdyt mốlegji cũcpydng làvssn việhqbkc nêpcemn làvssnm, em, em thậlfcjt sựufle muốlegjn lậlfcjp cônhjgng ty, nếdxaou bỏocxx lỡsdefvgrj hộsfcbi đeavai khảazbxo sátifpt lầdvgnn nàvssny, sau nàvssny khônhjgng biếdxaot còazbxn cócrcp thểtifp hay khônhjgng, em….em muốlegjn đeavai.”

Giảazbxn Tùczvky Anh đeavalfcjp bàvssnn mộsfcbt cátifpi, “Màvssny cho rằtidfng chỉhzogvssn giúorbzp đeavasdefvssny tạbdgjo quan hệhqbk đeavaơvgrjn giảazbxn nhưiark vậlfcjy sao? Lúorbzc màvssny làvssnm thủexeq tụqsyoc cócrcp cầdvgnu đeavaếdxaon nócrcp nữdxaoa hay khônhjgng? Màvssny khônhjgng nhờlfcj vảazbx thằtidfng đeavaócrcp, chíefpsnh nócrcp đeavai đeavaếdxaon tậlfcjn cửazbxa muốlegjn giúorbzp, màvssny cócrcp muốlegjn hay khônhjgng? Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd, nếdxaou màvssny thậlfcjt sựufle muốlegjn cắfcdyt đeavaorbzt vớauxfi nócrcp, thìabcq đeavayvkqng díefpsnh vàvssno bấiwgkt cứorbz chuyệhqbkn gìabcq liêpcemn quan đeavaếdxaon thằtidfng đeavaócrcp, bằtidfng khônhjgng con mẹecfhcrcpvssny dẫuwxhu lìabcqa ngócrcp ýejnaazbxn vưiarkơvgrjng tơvgrjazbxng, màvssny cắfcdyt đeavaorbzt cho ai xem hảazbx thằtidfng kia?”

Sắfcdyc mặiapwt Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydvgrji hơvgrji trắfcdyng đeavai, khônhjgng nócrcpi gìabcq cảazbx.

Giảazbxn Tùczvky Anh nócrcpi: “Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd, nếdxaou đeavatifp chuyệhqbkn nàvssny cho tao xửazbxejna, tao cócrcp thểtifpczvkng xong cátifpi têpcemn họvgrj Du kia rồxlsmi đeavaátifp bay nócrcp ra luônhjgn, màvssny cócrcp thểtifp khônhjgng? Tiểtifpu tửazbx Du Phong Thàvssnnh kia vừyvkqa nhìabcqn đeavaãlfcj biếdxaot làvssn loạbdgji tinh ranh, cócrcp mấiwgky thằtidfng màvssny cũcpydng đeavayvkqng nghĩoxcg chơvgrji đeavaưiarkxxzrc vớauxfi nócrcp, cứorbz chậlfcjm rãlfcji lo xong chuyệhqbkn củexeqa cônhjgng ty đeavaãlfcj, chờlfcjorbzc chúorbzvssny cócrcp thựuflec lựuflec cócrcp nhâkwznn lựuflec rồxlsmi, mấiwgky năiarkm nữdxaoa lạbdgji bắfcdyt đeavadvgnu cũcpydng khônhjgng muộsfcbn.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydcrcp chúorbzt lúorbzng túorbzng xoa xoa bàvssnn tay, anh trai cậlfcju nócrcpi đeavaúorbzng, vớauxfi đeavasfcb khônhjgn ngoan củexeqa cậlfcju, thếdxaovssno cũcpydng khônhjgng hơvgrjn thua đeavaưiarkxxzrc vớauxfi Du Phong Thàvssnnh, nhưiarkng nếdxaou bỏocxx qua cơvgrj hộsfcbi lầdvgnn nàvssny, còazbxn phảazbxi chờlfcj đeavaếdxaon bao giờlfcj? Thựuflec ra cậlfcju cảazbxm giátifpc đeavaưiarkxxzrc, anh trai cậlfcju khônhjgng quátifptifpn thàvssnnh cậlfcju làvssnm chuyệhqbkn nàvssny, thứorbz nhấiwgkt làvssn cho tớauxfi giờlfcj bọvgrjn họvgrj chưiarka hềjwju tiếdxaop xúorbzc vớauxfi phưiarkơvgrjng diệhqbkn nàvssny, khônhjgng cócrcp mạbdgjng lưiarkauxfi quan hệhqbkczvkng kinh nghiệhqbkm, hai làvssnpcemn trong đeavaócrcp quátifp nhiềjwjuu thứorbzazbxng vòazbxng, còazbxn khônhjgng bằtidfng đeavadvgnu tưiarkvssno bấiwgkt đeavasfcbng sảazbxn kiếdxaom tiềjwjun nhanh, nghĩoxcg thếdxaovssno thìabcq đeavaâkwzny cũcpydng khônhjgng phảazbxi cơvgrj hộsfcbi đeavadvgnu tưiark quátifp đeavaátifpng giátifp, đeavabdgji khátifpi làvssn anh trai cậlfcju khônhjgng muốlegjn đeavaazbxefpsch nhiệhqbkt huyếdxaot xâkwzny dựufleng sựufle nghiệhqbkp củexeqa cậlfcju, cho nêpcemn mớauxfi khônhjgng thẳzbxlng thắfcdyn phảazbxn đeavalegji, nhưiarkng nghe ýejna tứorbz kia, cócrcp lẽsgpwvssn muốlegjn cho cậlfcju qua mấiwgky năiarkm biếdxaot khócrcpvssn lui.. Màvssn thứorbz quan trọvgrjng nhấiwgkt cậlfcju họvgrjc đeavaưiarkxxzrc trong bộsfcb đeavasfcbi, chíefpsnh làvssniarkxxzrt khócrcp tiếdxaon lêpcemn, nhữdxaong chuyệhqbkn đeavaãlfcj quyếdxaot đeavaqukgnh thìabcq khônhjgng thểtifp dễorbzvssnng buônhjgng xuônhjgi, trong lòazbxng cậlfcju vẫuwxhn nghĩoxcg vềjwjunhjgng ty bảazbxo an, nhưiarkng cũcpydng khônhjgng dátifpm biểtifpu hiệhqbkn phảazbxn bátifpc lạbdgji anh mìabcqnh.

Nếdxaou nhưiark anh cậlfcju khônhjgng giúorbzp cậlfcju, màvssn cậlfcju lạbdgji bỏocxx qua cơvgrj hộsfcbi lầdvgnn nàvssny, vậlfcjy sau nàvssny sẽsgpwvssnng ngàvssny càvssnng khócrcp khăiarkn…

Giảazbxn Tùczvky Anh vứorbzt cho cậlfcju mộsfcbt tậlfcjp tàvssni liệhqbku, “Chúorbzvssny xem qua đeavai, dựufle átifpn khu đeavaiwgkt nàvssny, bảazbxo Lýejna Ngọvgrjc dẫuwxhn màvssny đeavai mộsfcbt lầdvgnn, thựuflec ra kiếdxaom tiềjwjun kiểtifpu nàvssno chảazbxvssn tiềjwjun, chúorbzvssny cũcpydng đeavayvkqng quátifp so đeavao.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd gậlfcjt đeavadvgnu, cầdvgnm tàvssni liệhqbku lêpcemn đeavai ra.

Trởvgrj lạbdgji phòazbxng làvssnm việhqbkc, cậlfcju dựuflea vàvssno ghếdxao suy nghĩoxcg thậlfcjt lâkwznu, cảazbxm thấiwgky nhữdxaong gìabcq anh trai mìabcqnh nócrcpi rấiwgkt cócrcpejna, nếdxaou cậlfcju muốlegjn cắfcdyt đeavaorbzt hoàvssnn toàvssnn vớauxfi Du Phong Thàvssnnh, thìabcq khônhjgng thểtifp đeavai lầdvgnn nàvssny đeavaưiarkxxzrc, bằtidfng khônhjgng nhỡsdefefpsnh phảazbxi kếdxao củexeqa Du Phong Thàvssnnh, sẽsgpwvgrji vàvssno thếdxao bịqukg đeavasfcbng, cậlfcju cùczvkng Từyvkq tổiwgkng cũcpydng đeavaãlfcj trao đeavaiwgki sốlegj đeavaiệhqbkn thoạbdgji, tựufle cậlfcju cũcpydng cócrcp thểtifpkwzny dựufleng quan hệhqbk, vềjwju sau cócrcpvgrj hộsfcbi rồxlsmi hãlfcjy nócrcpi.


Xếdxao chiềjwjuu, Du Phong Thàvssnnh gọvgrji tớauxfi, bảazbxo cậlfcju gửazbxi tưiark liệhqbku cho thưiarkejna củexeqa Từyvkq tổiwgkng, cùczvkng làvssnm thịqukg thựuflec xuấiwgkt cảazbxnh.

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydcrcpi: “Ah, cátifpi đeavaócrcp, tônhjgi bậlfcjn nhiềjwjuu việhqbkc bêpcemn nàvssny quátifp khônhjgng đeavai đeavaưiarkxxzrc, tạbdgjm thờlfcji chưiarka thểtifp đeavai.”

Du Phong Thàvssnnh im lặiapwng mộsfcbt lúorbzc, “Anh khônhjgng muốlegjn đeavai cùczvkng vớauxfi tônhjgi phảazbxi khônhjgng?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd ngừyvkqng mộsfcbt chúorbzt, “Quảazbx thựuflec chúorbzng ta cũcpydng khônhjgng thíefpsch hợxxzrp ra ngoàvssni cùczvkng nhau.”

“Sao lạbdgji khônhjgng thíefpsch hợxxzrp?”  Du Phong Thàvssnnh miễorbzn cưiarksdefng cưiarklfcji cưiarklfcji, “Anh sợxxzrnhjgi làvssnm gìabcq anh sao? Hiệhqbkn tạbdgji tônhjgi cócrcpazbxng cũcpydng khônhjgng tiệhqbkn xuốlegjng tay.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd thìabcqiarklfcji khônhjgng nổiwgki, “Du Phong Thàvssnnh, cậlfcju giảazbxi thíefpsch vớauxfi cha cậlfcju nhưiark thếdxaovssno?”

“Khônhjgng, tônhjgi nócrcpi rồxlsmi, khônhjgng cócrcpabcq phảazbxi giảazbxi thíefpsch cảazbx, cócrcp mộsfcbt ngàvssny tônhjgi sẽsgpw đeavaưiarka anh vềjwjuvssnm con dâkwznu nhàvssn họvgrj Du.”

“Cậlfcju đeavayvkqng nócrcpi hưiarkơvgrju nócrcpi vưiarkxxzrn nữdxaoa cócrcp đeavaưiarkxxzrc khônhjgng? Thátifpi đeavasfcb củexeqa tônhjgi đeavaãlfcjowrvvssnng nhưiark thếdxao rồxlsmi, cậlfcju cócrcp nhìabcqn ra khônhjgng đeavaócrcp?”

Du Phong Thàvssnnh híefpst sâkwznu mộsfcbt hơvgrji, “Cócrcp, thátifpi đeavasfcb củexeqa tônhjgi cũcpydng rấiwgkt rõowrvvssnng, anh cócrcp thấiwgky khônhjgng?”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd lặiapwng thinh

Du Phong Thàvssnnh kềjwjutifpt đeavaiệhqbkn thoạbdgji bêpcemn mặiapwt, dưiarklfcjng nhưiarkvssnm vậlfcjy cócrcp thểtifp khiếdxaon hai ngưiarklfcji xíefpsch lạbdgji gầdvgnn nhau mộsfcbt chúorbzt, hắfcdyn nhẹecfh giọvgrjng nócrcpi: “Tâkwznn Vũcpyd, đeavaếdxaon bâkwzny giờlfcj anh vẫuwxhn chưiarka tin, tônhjgi thíefpsch anh rấiwgkt nhiềjwjuu, đeavaâkwzny làvssn lỗbwdti củexeqa tônhjgi, từyvkq đeavadvgnu tớauxfi cuốlegji, nhữdxaong gìabcqnhjgi làvssnm đeavajwjuu khiếdxaon anh khônhjgng thểtifp tin tưiarkvgrjng tônhjgi đeavaưiarkxxzrc nữdxaoa. Cho nêpcemn bâkwzny giờlfcjnhjgi mớauxfi trởvgrj vềjwju, ởvgrj trêpcemn núorbzi Cônhjgn Lônhjgn tônhjgi đeavaãlfcj từyvkqng buônhjgng tay anh ra, nhưiarkng sẽsgpw khônhjgng cócrcp….lầdvgnn thứorbz hai nữdxaoa đeavaâkwznu.”

“Du Phong Thàvssnnh, sao cậlfcju vẫuwxhn chưiarka tỉhzognh ra, chuyệhqbkn ởvgrj trêpcemn núorbzi Cônhjgn Lônhjgn, tônhjgi đeavaãlfcj quêpcemn rồxlsmi, tônhjgi đeavaãlfcj sớauxfm nócrcpi, cậlfcju khônhjgng làvssnm gìabcq sai, chẳzbxlng qua tônhjgi cảazbxm thấiwgky chúorbzng ta nêpcemn kếdxaot thúorbzc, chỉhzogvssn…nêpcemn kếdxaot thúorbzc thônhjgi. Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydnhjgi sẽsgpw khônhjgng lãlfcjng phíefps thờlfcji gian vớauxfi mộsfcbt kẻafgs đeavaãlfcjcrcp ngưiarklfcji khátifpc ởvgrj trong lòazbxng, cậlfcju cũcpydng đeavayvkqng lãlfcjng phíefps thờlfcji gian vớauxfi tônhjgi nữdxaoa, chúorbzng ta khônhjgng thểtifpvssno quay lạbdgji đeavaưiarkxxzrc đeavaâkwznu.”

Du Phong Thàvssnnh khàvssnn khàvssnn nócrcpi: “Làvssnm sao anh mớauxfi tin, ngưiarklfcji tônhjgi thíefpsch chíefpsnh làvssn anh, khônhjgng phảazbxi cậlfcju tônhjgi?”

“Tônhjgi khônhjgng quan tâkwznm, Du Phong Thàvssnnh, cậlfcju nghe rõowrv khônhjgng đeavaócrcp? Tônhjgi chảazbx cầdvgnn. Cảazbxm ơvgrjn cậlfcju đeavaãlfcj giớauxfi thiệhqbku Từyvkq tổiwgkng cho tônhjgi, nhưiarkng tônhjgi….”

“Tônhjgi sẽsgpw khônhjgng đeavai.” Du Phong Thàvssnnh cưiarklfcji khổiwgk mộsfcbt tiếdxaong, “Tônhjgi khônhjgng đeavai Châkwznu Phi nữdxaoa, anh vớauxfi ônhjgng ấiwgky đeavai thônhjgi, tônhjgi thừyvkqa nhậlfcjn, tônhjgi đeavaếdxaon chỗbwdt đeavaócrcpazbxn cócrcp mụqsyoc đeavaíefpsch khátifpc, chỉhzog muốlegjn cùczvkng đeavai vớauxfi anh màvssn thônhjgi, nhưiarkng đeavalegji vớauxfi anh màvssncrcpi, chuyếdxaon đeavai nàvssny cócrcp giátifp trịqukgnhjgczvkng quan trọvgrjng, cho nêpcemn anh cứorbz đeavai đeavai.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd im lặiapwng.

Du Phong Thàvssnnh nhẹecfh giọvgrjng nócrcpi: “Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd, anh thậlfcjt sựufle khônhjgng quyếdxaon luyếdxaon tônhjgi mộsfcbt chúorbzt nàvssno sao? Chíefps íefpst hai chúorbzng ta rấiwgkt phùczvk hợxxzrp ởvgrj trêpcemn giưiarklfcjng. Dátifpng vẻafgs anh gọvgrji tônhjgi, ônhjgm tônhjgi, hay cao tràvssno, tônhjgi đeavajwjuu nhớauxf thanh thanh thanh sởvgrj sởvgrj, đeavajwjuu làvssn đeavaàvssnn ônhjgng, tônhjgi khônhjgng tin anh mộsfcbt chúorbzt cũcpydng khônhjgng muốlegjn? Hơvgrjn mộsfcbt năiarkm nay, anh cócrcp chạbdgjm qua ngưiarklfcji khátifpc ưiark?”

nhjgi Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd run lêpcemn, “Cậlfcju cảazbxm thấiwgky tônhjgi rảazbxnh đeavaếdxaon thếdxao sao?”

Du Phong Thàvssnnh dưiarklfcjng nhưiarkefpst vàvssno mộsfcbt hơvgrji, thanh âkwznm khàvssnn khàvssnn, “Anh nócrcpi chúorbzng ta khônhjgng quay lạbdgji đeavaưiarkxxzrc nữdxaoa, nhưiarkng tônhjgi khônhjgng làvssnm đeavaưiarkxxzrc, vừyvkqa nghĩoxcg tớauxfi chuyệhqbkn anh sẽsgpwvgrjczvkng mộsfcbt chỗbwdt vớauxfi kẻafgs khátifpc, tônhjgi chỉhzog muốlegjn giếdxaot ngưiarklfcji, nếdxaou anh cùczvkng ai đeavaócrcppcemu đeavaưiarkơvgrjng hoặiapwc kếdxaot hônhjgn, tônhjgi thậlfcjt sựufle khônhjgng biếdxaot sẽsgpwvssnm ra chuyệhqbkn gìabcq….Tâkwznn Vũcpyd, ngay từyvkq đeavadvgnu làvssnnhjgi vớauxfi anh, làvssnnhjgi cho anh nếdxaom thửazbxczvki vịqukgvssnm tìabcqnh vớauxfi đeavaàvssnn ônhjgng, làvssnnhjgi nhìabcqn anh từyvkqng bưiarkauxfc mộsfcbt từyvkq mộsfcbt têpcemn líefpsnh dỏocxxm lớauxfn lêpcemn thàvssnnh mộsfcbt bộsfcb đeavasfcbi đeavaiapwc chủexeqng tinh anh, dátifpng vẻafgs từyvkq khi anh mớauxfi nhậlfcjp ngũcpyd đeavaếdxaon sau nàvssny càvssnng ngàvssny càvssnng chócrcpi mắfcdyt, hếdxaot thảazbxy nhữdxaong thay đeavaiwgki vàvssn trưiarkvgrjng thàvssnnh củexeqa anh, tônhjgi cảazbxm thấiwgky đeavajwjuu làvssn củexeqa tônhjgi, bởvgrji vìabcq mỗbwdti mộsfcbt bưiarkauxfc đeavajwjuu cócrcpnhjgi ởvgrj trong đeavaócrcp, cho nêpcemn tônhjgi sẽsgpw khônhjgng chia sẻafgs vớauxfi bấiwgkt cứorbz ai.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd cắfcdyn răiarkng: “Tônhjgi trưiarkvgrjng thàvssnnh làvssn chuyệhqbkn củexeqa chíefpsnh tônhjgi, khônhjgng liêpcemn quan gìabcq đeavaếdxaon cậlfcju hếdxaot, cậlfcju nhanh tỉhzognh lạbdgji đeavai!”

Du Phong Thàvssnnh nhàvssnn nhạbdgjt nócrcpi: “Tônhjgi vẫuwxhn luônhjgn rấiwgkt tỉhzognh tátifpo, anh muốlegjn tônhjgi buônhjgng tha, tônhjgi khônhjgng làvssnm đeavaưiarkxxzrc, Đabcqlfcji tônhjgi cócrcp mộsfcbt lầdvgnn duy nhấiwgkt muốlegjn “buônhjgng xuônhjgi”, chíefpsnh làvssn thờlfcji đeavaiểtifpm khảazbxo hạbdgjch trong phòazbxng tốlegji tạbdgji Bátifpo Tuyếdxaot đeavabdgji đeavasfcbi, lầdvgnn đeavaócrcpnhjgi đeavajwjuu giốlegjng vớauxfi tấiwgkt cảazbx mọvgrji ngưiarklfcji, dưiarklfcjng nhưiark phátifpt đeavapcemn rồxlsmi, chúorbzng ta vẫuwxhn chưiarka nócrcpi cho nhau làvssnm cátifpch nàvssno cócrcp thểtifp chịqukgu đeavaufleng nổiwgki, bâkwzny giờlfcjnhjgi muốlegjn nócrcpi cho anh biếdxaot, vìabcqnhjgi nghĩoxcg tớauxfi anh nêpcemn mớauxfi vưiarkxxzrt qua đeavaưiarkxxzrc, cho đeavaếdxaon hiệhqbkn tạbdgji tônhjgi cũcpydng chưiarka bao giờlfcjpcemu đeavaưiarkơvgrjng, nhưiarkng tônhjgi muốlegjn cùczvkng anh nghiêpcemm túorbzc mộsfcbt lầdvgnn, chúorbzng ta vừyvkqa mớauxfi bắfcdyt đeavadvgnu thônhjgi, chúorbzng ta hẳzbxln còazbxn cócrcp rấiwgkt nhiềjwjuu thứorbz vềjwju sau. Tônhjgi đeavaãlfcj nghĩoxcg, tônhjgi đeavaãlfcj thíefpsch anh từyvkq rấiwgkt sớauxfm rồxlsmi, anh cũcpydng nhưiark vậlfcjy màvssn! Anh cũcpydng thíefpsch tônhjgi! Chỉhzogvssn chúorbzng ta chưiarka từyvkqng nócrcpi ra…Cátifpi sai nhấiwgkt trong đeavalfcji tônhjgi, chíefpsnh làvssn ngay từyvkq đeavadvgnu khônhjgng thểtifp phâkwznn biệhqbkt đeavaưiarkxxzrc tìabcqnh cảazbxm củexeqa bảazbxn thâkwznn vớauxfi đeavasfcbi phócrcp, khiếdxaon cho anh thấiwgkt vọvgrjng, nhưiarkng giờlfcj đeavaâkwzny tônhjgi rấiwgkt tỉhzognh tátifpo, hắfcdyn làvssn cậlfcju củexeqa tônhjgi, mãlfcji mãlfcji chẳzbxlng qua cũcpydng làvssn cậlfcju củexeqa tônhjgi màvssn thônhjgi, anh làvssn ngưiarklfcji màvssn Du Phong Thàvssnnh tônhjgi nhậlfcjn thứorbzc cảazbx đeavalfcji nàvssny, tônhjgi tuyệhqbkt đeavalegji sẽsgpw khônhjgng buônhjgng tay.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpydefpst sâkwznu mộsfcbt hơvgrji, run rẩwuisy nócrcpi: “Cậlfcju….” Cậlfcju cảazbxm giátifpc mìabcqnh sắfcdyp bịqukg ýejna niệhqbkm mãlfcjnh liệhqbkt củexeqa Du Phong Thàvssnnh bứorbzc đeavaếdxaon khônhjgng cócrcp đeavaưiarklfcjng lùczvki, mặiapwc dùczvk cậlfcju đeavaãlfcj buônhjgng bỏocxx, nhưiarkng khônhjgng cócrcp nghĩoxcga cậlfcju đeavaãlfcj quêpcemn sạbdgjch nhữdxaong gìabcq xảazbxy ra trêpcemn núorbzi Cônhjgn Lônhjgn, cậlfcju khônhjgng cócrcptifpch nàvssno đeavatifp tin tưiarkvgrjng Du Phong Thàvssnnh, trong thờlfcji đeavaiểtifpm cậlfcju quẩwuisn quanh bêpcemn cạbdgjnh cátifpi chếdxaot, trong lòazbxng Du Phong Thàvssnnh vẫuwxhn cócrcp đeavasfcbi phócrcp, chuyệhqbkn nàvssny đeavaãlfcj khắfcdyc sâkwznu vàvssno đeavadvgnu cậlfcju, lòazbxng tin đeavaãlfcj sớauxfm sụqsyop đeavaiwgkvssno lúorbzc ấiwgky, quyếdxaot đeavaqukgnh củexeqa cậlfcju vàvssno lúorbzc ấiwgky, cũcpydng làvssn kiêpcemn đeavaqukgnh chưiarka từyvkqng cócrcp trong đeavalfcji cậlfcju, mặiapwc kệhqbk Du Phong Thàvssnnh cócrcp ngon ngọvgrjt thếdxaovssno đeavai nữdxaoa, cậlfcju cũcpydng khônhjgng thểtifp tin, cậlfcju khônhjgng thểtifp đeavaeo theo hoàvssni nghi vônhjg tậlfcjn màvssn sốlegjng hếdxaot đeavalfcji vớauxfi mộsfcbt ngưiarklfcji, cũcpydng khônhjgng muốlegjn vềjwju sau màvssncrcp gặiapwp lạbdgji đeavasfcbi phócrcp, cho dùczvkvssn nhìabcqn bọvgrjn họvgrjcrcpi chuyệhqbkn vớauxfi nhau thônhjgi cũcpydng chẳzbxlng thểtifp thoảazbxi mátifpi, làvssnm sao cậlfcju cócrcp thểtifp khiếdxaon mìabcqnh uấiwgkt ứorbzc nhưiark vậlfcjy chứorbz.

Du Phong Thàvssnnh dịqukgu dàvssnng nócrcpi: “Tâkwznn Vũcpyd, anh cứorbz đeavai Châkwznu Phi vớauxfi Từyvkq tổiwgkng đeavai. Anh vìabcqnhjgi bịqukg thưiarkơvgrjng nêpcemn mớauxfi rờlfcji khỏocxxi Bátifpo Tuyếdxaot đeavabdgji đeavasfcbi, vìabcqnhjgi, nêpcemn mớauxfi khônhjgng thểtifp tiếdxaop tụqsyoc dùczvkng súorbzng, khônhjgng thểtifp trởvgrj thàvssnnh mộsfcbt tay súorbzng bắfcdyn tỉhzoga, tônhjgi khônhjgng thểtifpvssno thay anh chịqukgu vếdxaot thưiarkơvgrjng trêpcemn vai kia, nhưiarkng tônhjgi hy vọvgrjng cócrcp thểtifp bồxlsmi thưiarklfcjng cho anh nhữdxaong thứorbz khátifpc, cho nêpcemn anh muốlegjn gìabcq, tônhjgi sẽsgpw đeavajwjuu đeavaem tớauxfi trưiarkauxfc mặiapwt anh, anh muốlegjn làvssnm gìabcq, tônhjgi sẽsgpw dốlegjc hếdxaot toàvssnn lựuflec ra giúorbzp anh, anh khônhjgng cầdvgnn lo lắfcdyng thiếdxaou nợxxzr ơvgrjn nghĩoxcga vớauxfi tônhjgi, tônhjgi thiếdxaou anh còazbxn nhiềjwjuu hơvgrjn, tônhjgi làvssnm tấiwgkt cảazbxabcq anh, đeavajwjuu làvssnpcemn nhưiark vậlfcjy.”

tifpi tay đeavaang cầdvgnm đeavaiệhqbkn thoạbdgji củexeqa Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd đeavaãlfcj đeavadvgny mồxlsmnhjgi, trong đeavadvgnu cậlfcju loạbdgjn thàvssnnh mộsfcbt đeavavssnn, cậlfcju trờlfcji sinh đeavaãlfcj khônhjgng phảazbxi làvssn mộsfcbt ngưiarklfcji dứorbzt khoátifpt, chỉhzogcrcp mộsfcbt quyếdxaot đeavaqukgnh cứorbzng rắfcdyn nhấiwgkt, thìabcq Du Phong Thàvssnnh lạbdgji cứorbz lầdvgnn lưiarkxxzrt làvssnm nócrcp lung lay, rốlegjt cuộsfcbc cậlfcju đeavaúorbzng, hay sai? Cậlfcju nócrcpi giọvgrjng khàvssnn khàvssnn, “Cho tônhjgi….suy nghĩoxcg mộsfcbt chúorbzt.”

Du Phong Thàvssnnh bìabcqnh tĩoxcgnh nócrcpi: “Nếdxaou anh muốlegjn, tônhjgi sẽsgpw dốlegjc toàvssnn lựuflec giúorbzp anh thựuflec hiệhqbkn, cho nêpcemn hãlfcjy cho tônhjgi mộsfcbt cơvgrj hộsfcbi, lầdvgnn nàvssny tônhjgi sẽsgpw khônhjgng đeavatifp anh thấiwgkt vọvgrjng.”

Bạbdgjch Tâkwznn Vũcpyd cảazbxm thấiwgky cổiwgk họvgrjng mìabcqnh nhưiark bịqukg mộsfcbt bàvssnn tay vônhjgabcqnh siếdxaot lạbdgji, cậlfcju nhẹecfh nhàvssnng cúorbzp đeavaiệhqbkn thoạbdgji, ônhjgm lấiwgky đeavadvgnu, thâkwznn thểtifpiarklfcjng nhưiark muốlegjn nổiwgk tung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.