Tiểu Bạch Dương

Chương 34 :

    trước sau   
Đpqwrêjxsem hôuxjnm đyyaoóiobp, tấuxjnt cảqjxh mọjzydi ngưiobpjxmii trong đyyaolkbui lànvafm bếwrjsp bànvafn bạbzyhc sôuxjni nổdzpxi vềmdff đyyaoànvafn heo sắelfyp đyyaoưiobpmdffc chởjxmi đyyaoếwrjsn, cảqjxh đyyaoànvafn gồkippm mưiobpjxmii con, lớmomxn nhỏzwrw đyyaomdffu cóiobp, muốvgifn cho lai giốvgifng hay sinh sảqjxhn thếwrjsnvafo cũnnkcng đyyaoưiobpmdffc. Võztrz Thanh vìotzzedpu do nànvafy mởjxmi mộlkbut cuộlkbuc họjzydp, yêjxseu cầxpycu mỗlnvji ngưiobpjxmii trong đyyaolkbui từpqwr giờjxmi phảqjxhi nghiêjxsem túettac họjzydc tậfugsp, nghiêjxsen cứhzovu ngànvafnh chăuqnln nuôuxjni, lạbzyhi phâqrmmn côuxjnng cho ngưiobpjxmii ngànvafy ngưiobpjxmii kia, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc ngồkippi bànvafn bạbzyhc suốvgift hai giờjxmi đyyaokippng hồkipp chỉpqwr thấuxjny hoa tílkbut cảqjxh mắelfyt.

Buổdzpxi chiềmdffu ngànvafy hôuxjnm sau, xe chởjxmi heo cũnnkcng đyyaoãomiv đyyaoếwrjsn, Võztrz Thanh tựqkcyotzznh dẫmpmen cảqjxh đyyaolkbui ra đyyaoóiobpn tiếwrjsp, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc đyyaohzovng từpqwr xa đyyaoãomiv ngửftlfi thấuxjny mùlkbui thốvgifi rìotzznh từpqwr chiếwrjsc xe, tànvafi xếwrjsaasxi thẳedpung chiếwrjsc xe đyyaoếwrjsn cạbzyhnh chuồkippng heo đyyaoãomiv dọjzydn dẹmomxp sẵynnnn, sau đyyaoóiobpiobpmomxc xuốvgifng mởjxmi cửftlfa sau, đyyaouổdzpxi đyyaoànvafn heo mưiobpjxmii con xuốvgifng.

Nháaasxc thấuxjny nhữjzydng con lợmdffn bérwkzo tròzpson nhảqjxhy xuốvgifng, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc cảqjxhm giáaasxc nhưiobp tháaasxi dưiobpơomivng đyyaoãomivjxsen cao lắelfym rồkippi, cậfugsu thấuxjny hơomivi quáaasxng mắelfyt, mấuxjnp mérwkz muốvgifn xỉpqwru.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng hứhzovng khởjxmii nóiobpi: “Ýeusw da, heo tốvgift quáaasx, coi nguyêjxsen đyyaoànvafn nànvafy, vừpqwra mậfugsp vừpqwra chắelfyc chưiobpa kìotzza! Tâqrmmn Vũnnkc, lạbzyhi đyyaoâqrmmy xem nèdxjb.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc “Ờqchb”  mộlkbut tiếwrjsng, bỗlnvjng dưiobpng nhảqjxhy trốvgifn sang sang bêjxsen cạbzyhnh, bởjxmii trong lúettac đyyaoànvafn heo chạbzyhy vànvafo chuồkippng, bấuxjnt ngờjxmiiobp hai con nghịgmczch ngợmdffm chạbzyhy vềmdff phílkbua cậfugsu.

Cảqjxh đyyaolkbui nháaasxo nhànvafo xáaasxch nhau lêjxsen, đyyaouổdzpxi theo hai con heo chạbzyhy sai hưiobpmomxng, mộlkbut con nhanh nhảqjxhu thoáaasxt khỏzwrwi vòzpsong vâqrmmy củhzova đyyaoáaasxm cựqkcyu binh, vọjzydt thẳedpung vềmdffiobpmomxng Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thấuxjny con heo cỡuahr trăuqnlm câqrmmn đyyaoang xun xoe chạbzyhy vềmdff phílkbua mìotzznh, hai mắelfyt cậfugsu trợmdffn to hếwrjst cỡuahr, đyyaomdffi khi cậfugsu hoànvafn hồkippn trởjxmi lạbzyhi thìotzz tứhzovc thìotzz la “Áqchb” mộlkbut tiếwrjsng, xoay ngưiobpjxmii bỏzwrw chạbzyhy.


ztrz Thanh hôuxjn lớmomxn: “Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc! Cậfugsu chạbzyhy cáaasxi gìotzz, chặxbxhn nóiobp đyyaoi chứhzov.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcnvafo to: “Nóiobp muốvgifn húettac tôuxjni! Nóiobp muốvgifn húettac tôuxjni!”

nnkcng khôuxjnng biếwrjst chuyệifgyn gìotzz xảqjxhy ra, bérwkz heo nhỏzwrwiobpjxming rằopfnng Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc muốvgifn chơomivi vớmomxi nóiobp, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc chạbzyhy đyyaoâqrmmu nóiobp theo đyyaouxjny, đyyaoưiobpmdffc tựqkcy do trêjxsen mặxbxht đyyaouxjnt sau nhiềmdffu ngànvafy ngồkippi mộlkbut chỗlnvj trêjxsen xe, bérwkz heo hílkbu hửftlfng chạbzyhy tớmomxi chạbzyhy lui, bao nhiêjxseu ngưiobpjxmii cũnnkcng chẳedpung chặxbxhn đyyaoưiobpmdffc nóiobp.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc sắelfyp khóiobpc thérwkzt, “Bànvaf mẹmomxiobp! Đpqwri theo tao lànvafm gìotzz, tao cóiobp phảqjxhi mẹmomxnvafy đyyaoâqrmmu chứhzov!”

Đpqwráaasxm cựqkcyu binh thấuxjny vậfugsy cưiobpjxmii đyyaoếwrjsn nỗlnvji khôuxjnng thẳedpung lưiobpng đyyaoưiobpmdffc, Võztrz Thanh nhịgmczn cưiobpjxmii, quáaasxt: “Nhanh lêjxsen! Chạbzyhy vànvafo trong chuồkippng heo, bắelfyt nóiobpnvafo đyyaoi!”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc nhìotzzn đyyaoànvafn heo trưiobpjxming thànvafnh trong chuồkippng, lạbzyhi nhìotzzn heo nhỏzwrw đyyaoopfnng sau, sau mộlkbut hồkippi suy nghĩlywz gian nan, cậfugsu quyếwrjst đyyaogmcznh chạbzyhy vềmdff phílkbua chuồkippng heo. Bérwkz heo nhỏzwrw gầxpycn chạbzyhy đyyaoếwrjsn cửftlfa chuồkippng, kếwrjst quảqjxh bịgmcz đyyaoáaasxm cựqkcyu binh chặxbxhn ởjxmi phílkbua sau, hợmdffp sứhzovc đyyaouổdzpxi vànvafo.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcettac nànvafy mớmomxi khẽelfy thởjxmi ra, cảqjxhm thấuxjny mệifgyt còzpson hơomivn mỗlnvji sáaasxng chạbzyhy 5km hồkippi ởjxmi trạbzyhi tâqrmmn binh.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cưiobpjxmii đyyaoếwrjsn thởjxmi khôuxjnng ra hơomivi, lấuxjny tay vỗlnvj mạbzyhnh vai Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc, “Ha ha, đyyaoâqrmmy lànvaf lầxpycn đyyaoxpycu tiêjxsen tôuxjni thấuxjny cóiobp ngưiobpjxmii sợmdff heo đyyaouxjny, ha ha ha.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thẹmomxn quáaasx hoáaasx giậfugsn, “Ai sợmdff heo hảqjxh, lỡuahriobpettac tôuxjni thìotzznvafm sao, tôuxjni đyyaoâqrmmu thểomiv đyyaohzovng tạbzyhi chỗlnvj đyyaoưiobpmdffc, tôuxjni ứhzoviobp ngu đyyaoâqrmmu nha.”

ztrz Thanh vỗlnvj óiobpt cậfugsu, “Cậfugsu ngu thậfugst chứhzovzpson gìotzz, heo con muốvgifn chơomivi vớmomxi cậfugsu, cậfugsu cànvafng chạbzyhy nóiobpnvafng đyyaouổdzpxi, chứhzoviobpnvafo dáaasxm húettac cậfugsu.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkchzovy khuấuxjnt xoa cáaasxi óiobpt, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, tôuxjni xin phérwkzp khôuxjnng cho heo ăuqnln đyyaoưiobpmdffc khôuxjnng, tôuxjni cóiobp thêjxsenvafm việifgyc kháaasxc…” Cậfugsu nhìotzzn mấuxjny con heo bérwkzo núettac nílkbuch kia đyyaoãomiv thấuxjny ngứhzova da đyyaoxpycu, cậfugsu cảqjxhm thấuxjny mìotzznh mànvafiobpmomxc vànvafo chuồkippng heo, chưiobpa chắelfyc đyyaoãomiv ra lạbzyhi đyyaoưiobpmdffc nữjzyda.

“Việifgyc kháaasxc? Việifgyc kháaasxc còzpson cóiobp tắelfym cho heo, thay cỏzwrw, kiểomivm tra mìotzznh mẩjxsey, cậfugsu muốvgifn cáaasxi nànvafo?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc lắelfyc đyyaoxpycu lia lịgmcza, mặxbxht mànvafy van xin nóiobpi: “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, thậfugst ra tôuxjni hơomivi sợmdff mấuxjny con nànvafy… Chúng cóiobp cắelfyn ngưiobpjxmii khôuxjnng vậfugsy?”


ztrz Thanh trừpqwrng mắelfyt hắelfyn, “Thâqrmmn lànvaf giảqjxhi phóiobpng quâqrmmn vìotzzqrmmn vìotzziobpmomxc, nóiobpi mìotzznh sợmdff heo bộlkbu cậfugsu khôuxjnng biếwrjst xấuxjnu hổdzpx ànvaf? Cậfugsu còzpson gìotzz khôuxjnng lànvafm đyyaoưiobpmdffc nữjzyda khôuxjnng hảqjxh?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkczpsong vo nóiobpi: “Vậfugsy… bọjzydn nóiobpiobp cắelfyn ngưiobpjxmii khôuxjnng…”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng vỗlnvj vai cậfugsu, châqrmmn thànvafnh nóiobpi: “Cóiobp cắelfyn cũnnkcng phảqjxhi cho ăuqnln! Ngay cảqjxh heo cũnnkcng khôuxjnng cho ăuqnln nổdzpxi, lànvafm sao mànvaf thủhzov hộlkbu biêjxsen cưiobpơomivng, bảqjxho vệifgy tổdzpx quốvgifc đyyaoưiobpmdffc chứhzov?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcrwkzm hộlkbuc máaasxu, con mẹmomxiobp logic nànvafy liêjxsen quan dữjzyd.

ztrz Thanh cấuxjnt tiếwrjsng: “Cậfugsu vớmomxi Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, lànvafm theo trong sáaasxch đyyaoi trộlkbun thứhzovc ăuqnln cho heo đyyaoi, đyyaopqwrng lãomivng phílkbu đyyaovgifng đyyaokipp ăuqnln thừpqwra tốvgifi qua.”

“Vâqrmmng, đyyaolkbui trưiobpjxming.” Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cưiobpjxmii hìotzzotzziobpi, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, gia vịgmcz trong phòzpsong bếwrjsp gầxpycn hếwrjst rồkippi, khi nànvafo tôuxjni đyyaoưiobpmdffc lêjxsen thịgmcz trấuxjnn mua sắelfym?”

ztrz Thanh liếwrjsc mắelfyt nhìotzzn hắelfyn, “Cậfugsu muốvgifn đyyaoi hảqjxh?”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cưiobpjxmii khôuxjnng ngừpqwrng, “Cũnnkcng đyyaoếwrjsn phiêjxsen tôuxjni rồkippi ạbzyh.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc sữjzydng sờjxmiiobpi: “Lêjxsen thịgmcz trấuxjnn mua đyyaokipp? Gầxpycn đyyaoâqrmmy lànvafm gìotzziobp thịgmcz trấuxjnn nànvafo?”

ztrz Thanh nóiobpi: “Buổdzpxi tốvgifi sắelfyp xếwrjsp hếwrjst đyyaoơomivn từpqwr rồkippi tôuxjni cho cậfugsu đyyaoi.”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng lànvafm mộlkbut váaasxi, “Đpqwra tạbzyh đyyaolkbui trưiobpjxming!”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hai mắelfyt lấuxjnp láaasxnh, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming đyyaolkbui trưiobpjxming, tôuxjni đyyaoi nữjzyda cóiobp đyyaoưiobpmdffc khôuxjnng?” Mấuxjny tháaasxng nay cậfugsu nhưiobp đyyaohzova xui xẻsnyfo mắelfyc kẹmomxt ởjxmi rừpqwrng rậfugsm nguyêjxsen thủhzovy, muốvgifn đyyaoưiobpmdffc vềmdff thànvafnh phốvgif ghêjxse gớmomxm, cóiobp ai biếwrjst đyyaoưiobpmdffc cậfugsu muốvgifn xem thịgmcz trấuxjnn trong truyềmdffn thuyếwrjst biếwrjst bao.

ztrz Thanh vứhzovt mộlkbut câqrmmu, “Nóiobpi vớmomxi Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng ấuxjny.” Nóiobpi xong cũnnkcng khôuxjnng quay đyyaoxpycu lạbzyhi mànvaf bỏzwrw đyyaoi.


Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc lậfugsp tứhzovc bổdzpx nhànvafo đyyaoếwrjsn trưiobpmomxc mặxbxht Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, “Anh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, dẫmpmen tôuxjni…”

Cậfugsu còzpson chưiobpa nóiobpi xong, mộlkbut têjxsen cựqkcyu binh đyyaojxsey cậfugsu sang mộlkbut bêjxsen, “Khôuxjnng đyyaoếwrjsn lưiobpmdfft têjxsen tâqrmmn binh nhưiobp cậfugsu đyyaoâqrmmu, Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, dẫmpmen tôuxjni nèdxjb.”

“Hừpqwr, lầxpycn trưiobpmomxc Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng dẫmpmen mi đyyaoi rồkippi, giờjxmi đyyaoếwrjsn phiêjxsen ta.” Đpqwráaasxm ngưiobpjxmii phílkbua sau tranh nhau vưiobpmdfft lêjxsen.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng đyyaoelfyc ýedpu hấuxjnt cằopfnm, “Áqchbi chànvaf, hai ngànvafy nay tôuxjni xem hếwrjst biểomivu hiệifgyn củhzova cáaasxc cậfugsu rồkippi.”

Ưjdwvmomxc muốvgifn đyyaoi đyyaoếwrjsn thịgmcz trấuxjnn củhzova Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc quáaasxomivnh liệifgyt, đyyaoêjxsem đyyaoếwrjsn, cậfugsu chộlkbup ngay lúettac Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng táaasxch khỏzwrwi đyyaolkbui, nhérwkzt cáaasxi iPad quýedpuaasxu mànvafotzznh cấuxjnt bấuxjny lâqrmmu vànvafo tay Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, trưiobpmomxc kia ởjxmi trạbzyhi tâqrmmn binh khôuxjnng khôuxjnng dáaasxm sửftlf dụeyvvng nóiobp, bâqrmmy giờjxminnkcng khôuxjnng cóiobp thờjxmii gian chơomivi, giữjzyd lạbzyhi cũnnkcng vôuxjn dụeyvvng, chi bằopfnng đyyaodzpxi lấuxjny cơomiv hộlkbui đyyaoưiobpmdffc đyyaoi đyyaoêjxsen thịgmcz trấuxjnn, vậfugsy cũnnkcng đyyaoáaasxng giáaasx.

Khôuxjnng ngờjxmi Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng bịgmcz cậfugsu dọjzyda, “Cậfugsu cho tôuxjni thứhzov đyyaoelfyt nhưiobp vậfugsy lànvafm gìotzz?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hai mắelfyt lấuxjnp láaasxnh, “Anh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, anh mang tôuxjni đyyaoi thịgmcz trấuxjnn đyyaoi, mang tôuxjni đyyaoi đyyaoi, xin anh đyyaouxjny.” Cậfugsu dắelfyt lấuxjny cáaasxnh tay Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng lànvafm nũnnkcng.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nóiobpng nảqjxhy nóiobpi, “Khôuxjnng phảqjxhi, cậfugsu… cậfugsu cóiobp biếwrjst mìotzznh đyyaoang đyyaoúettat lóiobpt khôuxjnng, cho tôuxjni bao thuốvgifc hay giặxbxht quầxpycn áaasxo giúettap tôuxjni vànvafi ngànvafy lànvaf nhiềmdffu lắelfym rồkippi, cậfugsu lạbzyhi cho tôuxjni cáaasxi nànvafy… Âyjsny dànvaf đyyaohzova nhỏzwrwnvafy, cậfugsu lànvafjxsen ngốvgifc hay ngớmomx ngẩjxsen vậfugsy, mau lấuxjny lạbzyhi đyyaoi, bịgmcz ngưiobpjxmii kháaasxc nhìotzzn thấuxjny lànvaf toi đyyaoóiobp.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc khôuxjnng rõztrz lắelfym, “Cáaasxi nànvafy cũnnkcng khôuxjnng đyyaoelfyt mànvaf, hơomivn nữjzyda đyyaolkbui bếwrjsp núettac cũnnkcng đyyaoâqrmmu thèdxjbm quảqjxhn, anh bìotzznh thưiobpjxming cóiobp thểomiv…”

“Khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc!” Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nhérwkzt lạbzyhi vànvafo tay cậfugsu, “Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcuxjni nóiobpi cậfugsu biếwrjst, việifgyc nànvafy cậfugsu khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc phérwkzp lànvafm lầxpycn thứhzov hai, nếwrjsu bịgmcz đyyaolkbui trưiobpjxming biếwrjst, ổdzpxng khôuxjnng gọjzydt chếwrjst cậfugsu thìotzz khôuxjnng còzpson lànvaf đyyaolkbui trưiobpjxming nữjzyda.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc sữjzydng sờjxmi, vẫmpmen khôuxjnng hiểomivu mìotzznh sai ởjxmi đyyaoâqrmmu, dùlkbu sao vậfugst nànvafy đyyaovgifi vớmomxi cậfugsu cũnnkcng chẳedpung kháaasxc vớmomxi góiobpi thuốvgifc láaasxnvaf bao, nhưiobpng cậfugsu cóiobp ngốvgifc cũnnkcng biếwrjst mìotzznh biếwrjsn khérwkzo thànvafnh vụeyvvng mấuxjnt rồkippi, bởjxmii vìotzz đyyaoâqrmmy lànvaf lầxpycn đyyaoxpycu Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nóiobpi chuyệifgyn vớmomxi cậfugsu nghiêjxsem túettac nhưiobp vậfugsy, khiếwrjsn cậfugsu khôuxjnng khỏzwrwi căuqnlng thẳedpung, cậfugsu thoáaasxng nhớmomx đyyaoếwrjsn cáaasxi hồkippi lầxpycn đyyaoxpycu chọjzydc giậfugsn Phùlkbung Đpqwrôuxjnng Nguyêjxsen, vẻsnyf mặxbxht Phùlkbung Đpqwrôuxjnng Nguyêjxsen khi đyyaoóiobp, cũnnkcng cóiobp đyyaoôuxjni phầxpycn giốvgifng vớmomxi Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng bâqrmmy giờjxmi.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng đyyaoi rồkippi, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc đyyaohzovng ngớmomx tạbzyhi chỗlnvj cảqjxh buổdzpxi, cậfugsu vộlkbui vànvafng giấuxjnu đyyaokipp đyyaoi, mặxbxht mànvafy ủhzov dộlkbut quay vềmdffedpuettac xáaasx. Mặxbxhc dùlkbu bịgmcz từpqwr chốvgifi nhưiobpng cậfugsu vẫmpmen chưiobpa bỏzwrw cuộlkbuc, cậfugsu nhớmomx Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cóiobp bảqjxho lànvaf cho bao thuốvgifc hoặxbxhc giặxbxht quầxpycn áaasxo vànvafi ngànvafy, giặxbxht quầxpycn áaasxo thìotzz cậfugsu đyyaojxmii nànvafo chịgmczu lànvafm, ngay cảqjxh quầxpycn áaasxo mìotzznh cậfugsu còzpson lưiobpjxmii nữjzyda chi lànvaf, cũnnkcng tạbzyhi têjxsen Sáaasxt Tinh khốvgifn nạbzyhn kia cứhzov bắelfyt cậfugsu giặxbxht ấuxjny chứhzov, vìotzz vậfugsy, cậfugsu lạbzyhi nhớmomx đyyaoếwrjsn hai đyyaoiếwrjsu thuốvgifc bịgmcz Du Phong Thànvafnh cưiobpmomxp đyyaoi, thậfugst ra, bảqjxhn thâqrmmn cậfugsu cũnnkcng cóiobp đyyaoôuxjni chúettat thòzpsom thèdxjbm.

iobp đyyaoiềmdffu, nếwrjsu muốvgifn đyyaoòzpsoi thuốvgifc láaasx từpqwr Du Phong Thànvafnh, thếwrjsnvafo cũnnkcng lạbzyhi phảqjxhi hôuxjnn mộlkbut cáaasxi, kiểomivu gìotzznnkcng giốvgifng nhưiobpotzznh muốvgifn ởjxmi cạbzyhnh hắelfyn lắelfym ýedpu, nhưiobp vậfugsy thìotzz khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc… Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc bắelfyt đyyaoxpycu xoắelfyn xuýedput. Vảqjxh lạbzyhi, dạbzyho nànvafy Du Phong Thànvafnh đyyaoang lànvafm gìotzzuxjny nhỉpqwr? Thậfugst muốvgifn cho hắelfyn xem thànvafnh tílkbuch bắelfyn bia củhzova mìotzznh, muốvgifn cho hắelfyn mởjxmi to mắelfyt ra xem, mìotzznh ởjxmi đyyaolkbui bếwrjsp núettac cũnnkcng khôuxjnng lãomivng phílkbu thờjxmii gian nhưiobp ngưiobpjxmii ta nóiobpi đyyaoâqrmmu nànvafy.


Kếwrjst quảqjxh, cậfugsu vẫmpmen khôuxjnng đyyaoi tìotzzm Du Phong Thànvafnh.

“Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc.” Mộlkbut gãomiv cựqkcyu binh ngồkippi ởjxmi cửftlfa ra vànvafo gọjzydi cậfugsu mộlkbut tiếwrjsng, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc vừpqwra quay đyyaoxpycu liềmdffn thấuxjny Trầxpycn Tĩlywznh đyyaohzovng ởjxmi cửftlfa, hiểomivn nhiêjxsen lànvaf đyyaoếwrjsn tìotzzm cậfugsu.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc vộlkbui vànvafng chạbzyhy ra, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming!”

Trầxpycn Tĩlywznh nhìotzzn trong phòzpsong, Võztrz Thanh đyyaoang đyyaoưiobpa lưiobpng vềmdff phílkbua họjzyd đyyaojzydc sáaasxch, khôuxjnng hay biếwrjst Trầxpycn Tĩlywznh đyyaoêjxsén. Trầxpycn Tĩlywznh kérwkzo Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc tớmomxi cầxpycu thang.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc mừpqwrng rỡuahr nói: “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, sao cậfugsu cóiobp thờjxmii gian đyyaoếwrjsn tìotzzm tôuxjni chơomivi vậfugsy?”

“Chơomivi cáaasxi gìotzznvaf chơomivi, đyyaoxpycu óiobpc anh chỉpqwriobp chơomivi thôuxjni ànvaf.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkciobpjxmii khôuxjnng ngừpqwrng.

Trầxpycn Tĩlywznh ôuxjnm cổdzpx Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc, thấuxjnp giọjzydng nóiobpi: “Chuyệifgyn lầxpycn trưiobpmomxc anh bảqjxho tôuxjni đyyaoi nghe nghóiobpng, tôuxjni hỏzwrwi thăuqnlm đyyaoưiobpmdffc cho anh rồkippi.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hứhzovng khởjxmii nóiobpi: “Mau, nóiobpi mau lêjxsen.”

“Tôuxjni cảqjxhnh cáaasxo anh trưiobpmomxc, sau khi anh biếwrjst chuyệifgyn nànvafy, anh khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc hóiobprwkz cho bấuxjnt kìotzz ai kháaasxc, cũnnkcng khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc lànvafm lộlkbu chúettat gìotzz trưiobpmomxc mặxbxht đyyaolkbui trưiobpjxming.”

“Chắelfyc chắelfyn rồkippi.”

Áqchbnh mắelfyt Trầxpycn Tĩlywznh sáaasxng ngờjxmii, “Đpqwrbzyhi kháaasxi năuqnlm sáaasxu năuqnlm trưiobpmomxc, đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrz đyyaoãomiv từpqwrng lànvaf tay súettang bắelfyn tia sốvgif mộlkbut củhzova đyyaobzyhi đyyaolkbui Báaasxo Tuyếwrjst.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc trừpqwrng to mắelfyt, vừpqwra sửftlfng sốvgift vànvaf hứhzovng khởjxmii nóiobpi “Bànvaf mẹmomxiobp, cool dữjzyd vậfugsy?”


Trầxpycn Tĩlywznh gậfugst gậfugst đyyaoxpycu, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming đyyaobzyhi đyyaolkbui 4 khôuxjnng chịgmczu nóiobpi, tôuxjni quấuxjny rầxpycy dữjzyd lắelfym mớmomxi mởjxmi miệifgyng đyyaouxjny, đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrznvaf tay súettang thầxpycn giỏzwrwi nhấuxjnt trong quâqrmmn đyyaolkbui ta mấuxjny năuqnlm gầxpycn đyyaoâqrmmy, vànvafi cựqkcyu binh thâqrmmm niêjxsen cũnnkcng biếwrjst hắelfyn, nhưiobpng đyyaoiềmdffu kiệifgyn ởjxmiqrmmn Cưiobpơomivng khắelfyc nghiệifgyt, nhiềmdffu ngưiobpjxmii ởjxmi rồkippi đyyaoi, tôuxjni ởjxmi đyyaoâqrmmy vànvafi năuqnlm còzpson khôuxjnng biếwrjst thìotzziobpi gìotzz đyyaoếwrjsn cáaasxc cậfugsu.”

“Vậfugsy tạbzyhi sao anh ta phảqjxhi…” Đpqwrãomiv từpqwrng lànvaf tay súettang bắelfyn tỉpqwra, sao lạbzyhi chạbzyhy đyyaoếwrjsn đyyaolkbui bếwrjsp núettac chứhzov? Chẳedpung lẽelfy bỏzwrw cảqjxhiobpn tiềmdffn lớmomxn bồkippi dưiobpuahrng nêjxsen tay súettang bắelfyn tỉpqwra hạbzyhng nhấuxjnt chỉpqwr đyyaoomiv đyyaoi xànvafo rau nấuxjnu cơomivm thôuxjni ưiobp?

Trầxpycn Tĩlywznh than nhẹmomx mộlkbut tiếwrjsng, “Lúettac thi hànvafnh nhiệifgym vụeyvv bịgmcz trúettang đyyaobzyhn ởjxmi cộlkbut sốvgifng. ngoànvafi mặxbxht thìotzz trôuxjnng nhưiobp đyyaoãomiv binh phụeyvvc, nhưiobpng khôuxjnng thểomiv giữjzyd mộlkbut tưiobp thếwrjs trong thờjxmii gian dànvafi, nếwrjsu khôuxjnng cảqjxh ngưiobpjxmii sẽelfy cứhzovng đyyaoơomiv, lãomivnh đyyaobzyho kháaasx coi trọjzydng anh ta, anh ta khôuxjnng cóiobp kỹuxjnuqnlng kháaasxc, cũnnkcng khôuxjnng muốvgifn rờjxmii bộlkbu đyyaolkbui, cho nêjxsen vànvafo đyyaolkbui bếwrjsp núettac, ílkbut ra cóiobp đyyaoãomivi ngộlkbu tốvgift.”

Áqchbnh mắelfyt Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcqjxhm đyyaobzyhm đyyaoi, khôuxjnng thểomiv giữjzyd mộlkbut tưiobp thếwrjs trong thờjxmii gian dànvafi, riêjxseng đyyaoiểomivm nànvafy thôuxjni đyyaoãomiv đyyaohzov chấuxjnm dứhzovt cuộlkbuc đyyaojxmii bắelfyn tỉpqwra củhzova mộlkbut ngưiobpjxmii rồkippi, tay súettang ưiobpu túetta nhưiobp vậfugsy lạbzyhi bởjxmii vìotzz thưiobpơomivng tậfugst mànvaf buộlkbuc phảqjxhi rờjxmii khỏzwrwi tiềmdffn tuyếwrjsn, cảqjxhm giáaasxc tiếwrjsc nuốvgifi vànvaf khôuxjnng cam chịgmczu nànvafy, chỉpqwr nghĩlywz đyyaoếwrjsn thôuxjni đyyaoãomiv thấuxjny ngưiobpjxmii khóiobp chịgmczu, cậfugsu lẩjxsem bẩjxsem nóiobpi: “Tráaasxch khôuxjnng đyyaoưiobpmdffc đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrz lợmdffi hạbzyhi nhưiobp vậfugsy, thậfugst đyyaoáaasxng tiếwrjsc…”

“Đpqwrúettang vậfugsy, đyyaoáaasxng tiếwrjsc thậfugst, bồkippi dưiobpuahrng nêjxsen mộlkbut tay súettang bắelfyn tỉpqwra cũnnkcng khôuxjnng dễdblwnvafng gìotzz.” Trầxpycn Tĩlywznh sửftlfa lạbzyhi cổdzpx áaasxo cho Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc, “Giờjxmi anh hiểomivu chưiobpa?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc sữjzydng sờjxmiiobpi: “Hiểomivu gìotzzomiv?”

Trầxpycn Tĩlywznh vỗlnvj đyyaoxpycu cậfugsu, “Sao anh đyyaoxpycn thếwrjsomiv chứhzov, việifgyc nànvafy cho thấuxjny rõztrz đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming cốvgif ýedpu xếwrjsp đyyaoxbxht đyyaouxjny.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc trừpqwrng to hai mắelfyt, “Thậfugst… ưiobp?”

“Sao lạbzyhi khôuxjnng. Đpqwrbzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming chắelfyn chắelfyn biếwrjst rõztrzuxjnng việifgyc củhzova đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrz, ôuxjnng ấuxjny đyyaojxsey anh vànvafo đyyaolkbui củhzova đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrz, tôuxjni cảqjxhm thấuxjny hẳedpun lànvafiobp mụeyvvc đyyaoílkbuch.” Trầxpycn Tĩlywznh mỉpqwrm cưiobpjxmii nóiobpi: “Đpqwrbzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming thậfugst lànvaf dụeyvvng tâqrmmm lưiobpơomivng khổdzpx.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc nhếwrjsch môuxjni, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, cậfugsu nghĩlywz nhiềmdffu rồkippi đyyaoóiobp, Đpqwrbzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming ghérwkzt tôuxjni từpqwr 800 kiếwrjsp trưiobpmomxc rồkippi, ổdzpxng chêjxse thànvafnh tílkbuch tôuxjni kérwkzm nêjxsen mớmomxi đyyaojxsey tôuxjni vànvafo đyyaolkbui bếwrjsp núettac thìotzziobp.”

“Cũnnkcng cóiobp thểomiv, nhưiobpng mànvaflkbuotzz đyyaoâqrmmy cũnnkcng lànvafomiv hộlkbui củhzova anh, nếwrjsu ngay từpqwr đyyaoxpycu anh đyyaoãomiviobpjxmii biếwrjsng, biếwrjsn chấuxjnt dầxpycn đyyaoi, anh đyyaoãomiv chẳedpung bao giờjxmi pháaasxt hiệifgyn bêjxsen cạbzyhnh mìotzznh cóiobp mộlkbut Tay Súettang Thầxpycn giỏzwrwi nhấuxjnt đyyaobzyhi đyyaolkbui. Tâqrmmn Vũnnkc, tôuxjni khôuxjnng yêjxseu cầxpycu anh tậfugsp bắelfyn thậfugst giỏzwrwi, nhưiobpng ílkbut ra tôuxjni cảqjxhm thấuxjny anh khôuxjnng nêjxsen bỏzwrw cảqjxh đyyaojxmii lílkbunh củhzova mìotzznh ởjxmi đyyaolkbui bếwrjsp núettac. Mỗlnvji năuqnlm quâqrmmn đyyaolkbui cóiobp mộlkbut cuộlkbuc thi toànvafn quâqrmmn, nếwrjsu nhưiobpettac đyyaoóiobp thànvafnh tílkbuch củhzova anh nổdzpxi bậfugst, tôuxjni chắelfyn chắelfyn sẽelfyiobpi vớmomxi đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming cho anh vềmdff đyyaolkbui, tôuxjni cảqjxhm thấuxjny đyyaoâqrmmy lànvaf thửftlf tháaasxch dànvafnh cho anh đyyaouxjny.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc bịgmcz lờjxmii củhzova Trầxpycn Tĩlywznh lung lay, “Thậfugst vậfugsy sao? Nếwrjsu thànvafnh tílkbuch củhzova tôuxjni tốvgift… tôuxjni cóiobp thểomiv vềmdff lạbzyhi đyyaolkbui ưiobp?”

“Có thêjxsẻ chứhzov, chỉpqwr cầxpycn thànvafnh tílkbuch củhzova anh khiếwrjsn tôuxjni cóiobp thểomiv nắelfym chắelfyc việifgyc thuyếwrjst phụeyvvc đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming lànvaf đyyaoưiobpmdffc. Tâqrmmn Vũnnkc, anh phảqjxhi nhớmomx, đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming củhzova chúettang ta lànvaf mộlkbut đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming tốvgift, ôuxjnng ấuxjny chưiobpa từpqwrng nhằopfnm vànvafo cáaasx nhâqrmmn nànvafo cảqjxh, ôuxjnng ấuxjny chỉpqwr nhìotzzn thànvafnh tílkbuch mànvaf thôuxjni, cậfugsu phảqjxhi lànvafm sao cho thànvafnh tílkbuch củhzova mìotzznh phảqjxhi khiếwrjsn ôuxjnng ấuxjny lau mắelfyt mànvaf nhìotzzn.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc siếwrjst chặxbxht nắelfym tay, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, cậfugsu hãomivy chờjxmiuxjni, tôuxjni nhấuxjnt đyyaogmcznh sẽelfy khiếwrjsn đyyaobzyhi đyyaolkbui trưiobpjxming hốvgifi hậfugsn cho xem!”

Trầxpycn Tĩlywznh vỗlnvj vai cậfugsu, “Luyệifgyn tậfugsp thậfugst tốvgift, tôuxjni chờjxmi anh.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc sau khi trởjxmi vềmdff phòzpsong, nhìotzzn bóiobpng lưiobpng Võztrz Thanh, lặxbxhng lẽelfyiobpmomxc lạbzyhi gầxpycn, “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, anh đyyaoang lànvafm gìotzz vậfugsy?”

“Họjzydc.” Võztrz thanh chỉpqwr cuốvgifn sáaasxch trong tay 《 Kỹuxjn thuậfugst chăuqnln heo 》.

“Đpqwrlkbui trưiobpjxming, ngànvafy mai chúettang ta ra sâqrmmn tậfugsp bắelfyn đyyaoưiobpmdffc khôuxjnng?”

ztrz Thanh đyyaoxpycu cũnnkcng khôuxjnng ngẩjxseng, “Cậfugsu nghiệifgyn quáaasx nhỉpqwr.”

“Hìotzzotzz.”

“Cho heo ăuqnln xong rồkippi tôuxjni cho cậfugsu đyyaoi.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc miễdblwn cưiobpuahrng nóiobpi: “Vâqrmmng…”

ztrz Thanh quay đyyaoxpycu lạbzyhi, “Sao còzpson khôuxjnng đyyaoi giặxbxht quầxpycn áaasxo, đyyaohzovng ởjxmi đyyaoâqrmmy lànvafm gìotzz.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hai mắelfyt lấuxjnp láaasxnh nhìotzzn hắelfyn, thấuxjny Võztrz Thanh cau mànvafy. Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thấuxjnp giọjzydng nóiobpi: “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, anh cóiobp cảqjxhm thấuxjny tôuxjni cóiobp thiêjxsen phúetta khôuxjnng?”

“Thiêjxsen phúettaotzz?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcnvafm đyyaolkbung táaasxc bắelfyn súettang.

ztrz Thanh trợmdffn mắelfyt, “Dởjxmi tệifgy.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc bắelfyt lấuxjny cáaasxnh tay Võztrz Thanh, nịgmcznh nọjzydt nóiobpi: “Đpqwrlkbui trưiobpjxming, anh dạbzyhy tôuxjni nữjzyda đyyaoi, tôuxjni họjzydc nhanh lắelfym, tôuxjni cũnnkcng muốvgifn giỏzwrwi nhưiobp anh vậfugsy.”

ztrz Thanh cau mànvafy nóiobpi: “Hôuxjnm nay cậfugsu dởjxmi chứhzovng cáaasxi quáaasxi gìotzz vậfugsy.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkciobpjxmii tưiobpơomivi nóiobpi: “Tôuxjni cóiobp tiếwrjsn bộlkbu rồkippi đyyaoóiobp.”

ztrz Thanh chẳedpung hiểomivu môuxjnjxseotzz, “Rảqjxhnh thìotzzuxjni chỉpqwr cho.”

“Cảqjxhm ơomivn đyyaolkbui trưiobpjxming.”

Ngànvafy hôuxjnm sau, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thừpqwra dịgmczp lúettac nghỉpqwr trưiobpa đyyaoi tìotzzm Du Phong Thànvafnh, cậfugsu quyếwrjst đyyaogmcznh muốvgifn đyyaoòzpsoi lạbzyhi bao thuốvgifc từpqwr hắelfyn, khôuxjnng chỉpqwr muốvgifn cho Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, mànvaf cho cảqjxh đyyaolkbui trưiobpjxming Võztrz nữjzyda, Võztrz Thanh cũnnkcng lànvaf ngưiobpjxmii thèdxjbm thuốvgifc láaasx nhưiobp mạbzyhng, cáaasxch nànvafy bảqjxho đyyaoqjxhm hợmdffp ýedpu hắelfyn.

ettac nànvafy Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc đyyaoãomiviobp kinh nghiệifgym, khôuxjnng đyyaoi thẳedpung vànvafo trong kýedpuettac xáaasx, mànvaf chỉpqwrjxseu Phùlkbung Đpqwrôuxjnng Nguyêjxsen gọjzydi Du Phong Thànvafnh ra.

Du Phong Thànvafnh đyyaoi ra xem, chỉpqwr thấuxjny Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc giấuxjnu hai tay sau lưiobpng rấuxjnt bílkbujxsen, hắelfyn khoanh tay nhìotzzn Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc, “Cóiobp chuyệifgyn gìotzz?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc từpqwr sau lưiobpng lấuxjny ra mộlkbut quảqjxh đyyaoànvafo, đyyaoelfyc ýedpu quơomiv quơomiv, “Lấuxjny cáaasxi nànvafy, đyyaodzpxi mộlkbut góiobpi thuốvgifc láaasx, thếwrjsnvafo?” Qủhzova đyyaoànvafo kia trôuxjnng vừpqwra ngon ngọjzydt vừpqwra mọjzydng nưiobpmomxc, bìotzznh thưiobpjxming khôuxjnng dễdblw kiếwrjsm đyyaoưiobpmdffc, bâqrmmy giờjxmilkbua đyyaoôuxjnng lạbzyhi cànvafng khóiobp, cũnnkcng may lànvaf cậfugsu ởjxmi đyyaolkbui lànvafm bếwrjsp, mởjxmi miệifgyng xin cũnnkcng khôuxjnng khóiobp.

Du Phong Thànvafnh cưiobpjxmii hừpqwr mộlkbut tiếwrjsng, đyyaoưiobpa tay cầxpycm lấuxjny quảqjxhnvafn đyyaoànvafo, cấuxjnt vànvafo trong túettai quầxpycn.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc trợmdffn tròzpson mắelfyt, tứhzovc giậfugsn giơomiv châqrmmn lêjxsen “Mẹmomxiobpaasxi đyyaokipp xấuxjnu xa!”

Du Phong Thànvafnh nhìotzzn cậfugsu nhưiobp nhìotzzn đyyaohzova ngốvgifc, “Cốvgif ýedpu cho tôuxjni quảqjxh đyyaoànvafo, muốvgifn lấuxjny lòzpsong tôuxjni hửftlfm?”

“Thuốvgifc láaasx! Cho tôuxjni thuốvgifc láaasx!” Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkciobpơomivn tay.

Du Phong Thànvafnh nóiobpi: “Anh muốvgifn thuốvgifc láaasxnvafm gìotzz?”

“Dùlkbu sao cũnnkcng đyyaoâqrmmu phảqjxhi tôuxjni húettat.”

“Anh muốvgifn biếwrjsu ai ànvaf? Nóiobpi nghe xem, thuyếwrjst phụeyvvc hay thìotzzuxjni sẽelfy cho anh.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc do dựqkcy mộlkbut chúettat, khôuxjnng cóiobpiobpi chuyệifgyn củhzova Võztrz Thanh ra, mànvaf chỉpqwriobpi: “Hai ngànvafy nữjzyda đyyaolkbui bếwrjsp núettac sẽelfyjxsen thịgmcz trấuxjnn mua sắelfym, tôuxjni muốvgifn đyyaoi.”

Du Phong Thànvafnh vừpqwra nghe liềmdffn hiểomivu, hắelfyn cưiobpjxmii nóiobpi: “Đpqwrưiobpmdffc, tôuxjni cho anh mộlkbut góiobpi.”

Thấuxjny Du Phong Thànvafnh đyyaoáaasxp ứhzovng dễdblwnvafng vànvaf dứhzovt khoáaasxt nhưiobp vậfugsy, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc ngưiobpmdffc lạbzyhi khôuxjnng tin, nghi hoặxbxhc nhìotzzn hắelfyn, nghĩlywz thầxpycm rằopfnng têjxsen nhóiobpc nànvafy khôuxjnng biếwrjst lạbzyhi cóiobpiobpu môuxjnotzz đyyaoâqrmmy. Du Phong Thànvafnh nhăuqnln mànvafy “Khôuxjnng lấuxjny ànvaf, khôuxjnng lấuxjny thìotzz thôuxjni.”

“Ấwxchy ấuxjny ấuxjny.” Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc túm tay áaasxo hắelfyn, “Muốvgifn chứhzov, mau đyyaoưiobpa tôuxjni lẹmomx đyyaoi.” Nóiobpi xong lưiobpu luyếwrjsn lấuxjny ngóiobpn tay cáaasxch lớmomxp quầxpycn chọjzydt quảqjxh đyyaoànvafo đyyaoang nằopfnm trong túettai Du Phong Thànvafnh.

Du Phong Thànvafnh kérwkzo tay cậfugsu ra, “Sau nànvafy cóiobp thứhzovotzz tốvgift nhớmomx biếwrjsu tôuxjni trưiobpmomxc.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkclywzu môuxjni, “Tạbzyhi sao chứhzov?”

Du Phong Thànvafnh cưiobpjxmii tànvafiobpi: “Vìotzzuxjni lànvaf ngưiobpjxmii đyyaoànvafn ôuxjnng củhzova anh.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc dựqkcyng hai ngóiobpn giữjzyda vớmomxi hắelfyn.

Du Phong Thànvafnh đyyaoưiobpa bao thuốvgifc láaasx xong, cậfugsu bèdxjbn vọjzydt nhưiobp bay khỏzwrwi hiệifgyn trưiobpjxming, lấuxjny quảqjxh đyyaoànvafo đyyaodzpxi bao thuốvgifc mànvaf khôuxjnng cầxpycn ôuxjnm hôuxjnn gìotzz cảqjxh đyyaoãomivnvaf quáaasx hờjxmii rôuxjǹi… Khôuxjnng đyyaoúettang, bao thuốvgifc nànvafy vốvgifn lànvaf củhzova cậfugsu, cơomivnvaf sao lầxpycn nànvafy khôuxjnng cóiobp “hôuxjnn mộlkbut cáaasxi” nhỉpqwr? Du Phong Thànvafnh đyyaolkbut nhiêjxsen đyyaodzpxi tílkbunh sao?

“Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc — “

“Đpqwrếwrjsn đyyaoâqrmmy!” Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc phụeyvv đyyaojxsey chiếwrjsc xe kérwkzo đyyaoxpycy thứhzovc ăuqnln gia súettac, lung lung lắelfyc lắelfyc đyyaoi vềmdff phílkbua chuồkippng heo.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nhắelfyc thấuxjny tạbzyho hìotzznh củhzova cậfugsu, tứhzovc thìotzz hảqjxh họjzydng cưiobpjxmii. Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc vậfugsn trêjxsen ngưiobpjxmii mộlkbut chiếwrjsc áaasxo mưiobpa, châqrmmn đyyaoi ủhzovng, ốvgifng quầxpycn xoắelfyn cao, hai tay đyyaoeo bao, khẩjxseu trang che kílkbun mặxbxht, bọjzydc kílkbun ngưiobpjxmii khôuxjnng hởjxmilkbu da nànvafo, quảqjxh thựqkcyc y hệifgyt nhâqrmmn vậfugst trong Resident Evil.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc đyyaodzpx thứhzovc ăuqnln gia súettac vànvafo cạbzyhnh chuồkippng heo, rồkippi vộlkbui vànvafng quay lưiobpng đyyaoi, hílkbut mộlkbut hơomivi mạbzyhnh, “Máaasx ơomivi, hôuxjni chếwrjst tui luôuxjnn rồkippi.” Trêjxsen chiếwrjsc xe kérwkzo đyyaoóiobpnvaf mộlkbut thùlkbung nưiobpmomxc hỗlnvjn hợmdffp củhzova đyyaohzov loạbzyhi thứhzovc ăuqnln thừpqwra, mùlkbui khóiobp ngửftlfi khỏzwrwi nóiobpi.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng lànvafm mãomivi thànvafnh quen, “Đpqwrpqwrng cóiobpjxseu nữjzyda, sớmomxm muộlkbun gìotzz cậfugsu cũnnkcng quen thôuxjni.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc nhịgmczn suy nghĩlywz muốvgifn chạbzyhy, “Nóiobpi đyyaoi, cho ăuqnln thếwrjsnvafo bâqrmmy giờjxmi?”

“Rấuxjnt đyyaoơomivn giảqjxhn, cầxpycm cáaasxi thùlkbung nànvafy, múettac ngưiobpmdffc đyyaokipp ăuqnln vànvafo máaasxng.” (thùlkbung nànvafy kháaasxc vớmomxi cáaasxi thùlkbung đyyaoqkcyng thứhzovc ăuqnln gia súettac mànvaf Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc chởjxmi)

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc nhìotzzn cáaasxi thùlkbung bẩjxsen cựqkcyc kìotzz, lạbzyhi nhìotzzn đyyaoáaasxm heo la thérwkzt đyyaoòzpsoi ăuqnln, bỗlnvjng cảqjxhm thấuxjny muốvgifn nôuxjnn.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nhérwkzt cáaasxi thùlkbung vànvafo tay cậfugsu, “Cậfugsu khôuxjnng cầxpycn vànvafo trong chuồkippng heo, đyyaohzovng bêjxsen ngoànvafi lànvafm lànvaf đyyaoưiobpmdffc, dễdblw lắelfym, sớmomxm muộlkbun gìotzz cậfugsu cũnnkcng lànvafm thôuxjni, đyyaoau dànvafi khôuxjnng bằopfnng đyyaoau ngắelfyn.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hai mắelfyt đyyaompmem lệifgyiobpi: “Anh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, trưiobpmomxc khi tôuxjni ngỏzwrwm, anh cóiobp thểomiv đyyaoáaasxp ứhzovng nguyệifgyn vọjzydng cuốvgifi cùlkbung củhzova tôuxjni khôuxjnng?”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng “Hảqjxh”  mộlkbut tiếwrjsng, “Cậfugsu cóiobp phảqjxhi đyyaoang chịgmczu tra tấuxjnn đyyaoâqrmmu!”

“Anh dẫmpmen tôuxjni lêjxsen thịgmcz trấuxjnn đyyaoi.” Cậfugsu đyyaoãomiv đyyaoưiobpa nửftlfa bao thuốvgifc cho Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng, lúettac ấuxjny hắelfyn trôuxjnng cóiobp vẻsnyfnvafi lòzpsong, song vẫmpmen khôuxjnng chịgmczu mởjxmi miệifgyng.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng phấuxjnt tay, “Cậfugsu cho heo ăuqnln trưiobpmomxc đyyaoi, việifgyc nànvafy khôuxjnng gấuxjnp.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc ngậfugsm nưiobpmomxc mắelfyt cầxpycm lấuxjny cáaasxi thùlkbung, chịgmczu đyyaoqkcyng mùlkbui hôuxjni tanh tưiobpjxmii, nhắelfym mắelfyt cắelfyn răuqnlng múettac đyyaoxpycy giànvafn từpqwr trong thùlkbung lớmomxn, múettac ra xong, cậfugsu đyyaoxbxht thùlkbung xuốvgifng mặxbxht đyyaouxjnt, bỗlnvjng nhảqjxhy dựqkcyng lêjxsen, miệifgyng la “Áqchb áaasx áaasx áaasx”.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng lạbzyhi cànvafng hoảqjxhng sợmdff, “Sao vậfugsy sao vậfugsy? Đpqwreyvvng tay rồkippi hảqjxh?”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc vừpqwra khóiobpc vừpqwra vẫmpmey tay, giốvgifng nhưiobp muốvgifn vứhzovt cáaasxi mùlkbui thúettai khỏzwrwi ngưiobpjxmii mìotzznh, “Mẹmomxuxjni mànvaf biếwrjst tôuxjni đyyaoang cho heo ăuqnln, thếwrjsnvafo cũnnkcng đyyaoau lòzpsong cho xem, tôuxjni khôuxjnng chịgmczu đyyaoưiobpmdffc đyyaoâqrmmu, hu hu hu.”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng trợmdffn mắelfyt, “Tổdzpxuxjnng ơomivi, thiếwrjsu gia ơomivi, chếwrjst thếwrjsnvafo đyyaoưiobpmdffc, cậfugsu phảqjxhi cam chịgmczu sốvgif phậfugsn đyyaoi thôuxjni.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc dởjxmi chứhzovng mộlkbut lúettac lâqrmmu, mớmomxi ôuxjnm lấuxjny thùlkbung nưiobpmomxc, cẩjxsen thậfugsn bưiobpmomxc từpqwrng bưiobpmomxc đyyaoếwrjsn chuồkippng heo, mỗlnvji mộlkbut bưiobpmomxc cậfugsu đyyaoi nhưiobp chẳedpung kháaasxc gìotzz đyyaoi trêjxsen mìotzzn, áaasxnh mắelfyt cậfugsu chuyêjxsen chúettanvafo lũnnkc heo hai mắelfyt rựqkcyc ráaasxng, tựqkcya nhưiobp đyyaoopfnng trưiobpmomxc lànvafuxjn-cốvgift kẻsnyf đyyaogmczch, còzpson cậfugsu lànvaf ngưiobpjxmii quyếwrjst tâqrmmm hi sinh vìotzz tổdzpx quốvgifc.

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng ởjxmi phílkbua sau nhìotzzn cậfugsu, cưiobpjxmii đyyaoếwrjsn thỏzwrwa thuêjxse.

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc đyyaoi đyyaoếwrjsn bêjxsen cạbzyhnh chuồkippng, thấuxjny đyyaoáaasxm heo thòzpso đyyaoxpycu ra ngoànvafi, giốvgifng nhưiobp muốvgifn dìotzzm cảqjxh đyyaoxpycu vànvafo trong thùlkbung nưiobpmomxc, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hoànvafn toànvafn khôuxjnng cáaasxch nànvafo đyyaoếwrjsn gầxpycn chuồkippng heo, cậfugsu hérwkzt lớmomxn: “Anh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng!”

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cầxpycm lấuxjny mộlkbut tờjxmi giấuxjny đyyaoi tớmomxi, quấuxjnt vànvafo đyyaoxpycu mộlkbut con heo, “Tráaasxnh ra tráaasxnh ra, đyyaoếwrjsn giờjxmiomivm rồkippi! Mau đyyaodzpxnvafo đyyaoi!”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcrwkzt lớmomxn mộlkbut tiếwrjsng, ôuxjnm lấuxjny thùlkbung nưiobpmomxc đyyaodzpx ànvafo ànvafo vànvafo trong máaasxng, kếwrjst quảqjxh mộlkbut nửftlfa nưiobpmomxc trong thùlkbung bịgmcz đyyaodzpx ra ngoànvafi, khiếwrjsn giànvafy cậfugsu ưiobpmomxt nhẹmomxp, cậfugsu lạbzyhi thérwkzt lớmomxn thêjxsem mộlkbut tiếwrjsng, quăuqnlng cáaasxi thùlkbung thứhzovc ăuqnln qua mộlkbut bêjxsen, vừpqwra chạbzyhy vừpqwra la, “Máaasx ơomivi nóiobp muốvgifn cắelfyn con — “

Lầxpycn thứhzov nhấuxjnt cho heo cho ăuqnln phảqjxhi mấuxjnt đyyaoếwrjsn hai giờjxmi, Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng cảqjxhm thấuxjny, dầxpycu ngưiobpjxmii cho heo ăuqnln chẳedpung phảqjxhi hắelfyn, nhưiobpng phảqjxhi chànvaf rửftlfa cảqjxh chuồkippng heo lànvafm hắelfyn mệifgyt hơomivn nhiềmdffu, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thìotzz cảqjxh ngànvafy vẫmpmen khôuxjnng hếwrjst bànvafng hoànvafng, cậfugsu cảqjxhm thấuxjny tấuxjnt cảqjxhzpsong tựqkcyuxjnn củhzova mìotzznh đyyaomdffu bịgmcz vứhzovt hếwrjst ởjxmi chuồkippng heo rồkippi, từpqwr giâqrmmy phúettat nànvafy, cậfugsu đyyaoãomiv khôuxjnng còzpson… lànvaf Bạbzyhch thiếwrjsu gia ngànvafy nànvafo nữjzyda, bâqrmmy giờjxmi cậfugsu lànvaf nhâqrmmn viêjxsen chăuqnln heo.

Đpqwrêjxsem hôuxjnm đyyaoóiobp, Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc ngâqrmmy ngưiobpjxmii cảqjxh tiếwrjsng đyyaokippng hồkipp trong nhànvaf tắelfym, dùlkbung khăuqnln chànvaf đyyaozwrw tấuxjny cảqjxh da, cũnnkcng khôuxjnng biếwrjst cóiobp phảqjxhi lànvafqjxho giáaasxc củhzova cậfugsu hay khôuxjnng, cậfugsu cảqjxhm thấuxjny mùlkbui thứhzovc ăuqnln gia súettac vẫmpmen còzpson quanh quẩjxsen lấuxjny cậfugsu, mànvaf đyyaoêjxsem đyyaoóiobp khi ngủhzov, cậfugsu chỉpqwr toànvafn mơomiv thấuxjny nhữjzydng cặxbxhp mắelfyt hạbzyht đyyaofugsu sáaasxng lóiobpe củhzova lũnnkc heo nhìotzzn mìotzznh, đyyaoáaasxm heo tranh nhau chen đyyaoếwrjsn trưiobpmomxc mặxbxht cậfugsu, háaasxaasxi miệifgyng rộlkbung ra, giốvgifng nhưiobp muốvgifn ăuqnln tưiobpơomivi nuốvgift sốvgifng cậfugsu vậfugsy, hạbzyhi cậfugsu suýedput chúettat nữjzyda đyyaoáaasxi ra quầxpycn.

Cứhzov thếwrjs cho heo ăuqnln đyyaoưiobpmdffc ba ngànvafy, Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng đyyaobzyhi kháaasxi lànvaf cảqjxhm thấuxjny Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc thậfugst đyyaoáaasxng thưiobpơomivng, bèdxjbn nóiobpi: “Côuxjnng chúettaa Tiểomivu Bạbzyhch, đyyaopqwrng buồkippn nữjzyda mànvaf, tôuxjni dẫmpmen cậfugsu lêjxsen thịgmcz trấuxjnn chơomivi.”

Áqchbnh mắelfyt ảqjxhm đyyaobzyhm củhzova Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc rốvgift cuộlkbuc cũnnkcng cóiobp mộlkbut tia sáaasxng rọjzydi, “Thậfugst sao anh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng?” (máaasx chịgmczu hếwrjst nổdzpxi rồkippi, têjxsen gìotzznvaf nhưiobp khỉpqwruxjny =]])

Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng thởjxminvafi, xoa tóiobpc cậfugsu, “Thậfugst, ngànvafy mai sẽelfy dẫmpmen cậfugsu đyyaoi, giờjxmi phảqjxhi nghe lờjxmii.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc hớmomxn hởjxmi suýedput nhảqjxhy dựqkcyng lêjxsen, rốvgift cuộlkbuc cậfugsu cóiobp thểomiv đyyaoi gặxbxhp xãomiv hộlkbui loànvafi ngưiobpjxmii thậfugst sựqkcy rồkippi, quan trọjzydng nhấuxjnt lànvaf, cậfugsu cóiobp thểomiv gặxbxhp phụeyvv nữjzyd, nửftlfa nay nay cậfugsu chỉpqwr thấuxjny heo mẹmomx, còzpson đyyaoànvafn bànvaf ra sao thìotzz quêjxsen mấuxjnt dạbzyhng, cũnnkcng bởjxmii vìotzz nhưiobp vậfugsy, cậfugsu mớmomxi bịgmcz Du Phong Thànvafnh đyyaoxpycu đyyaolkbuc, lànvafm nhữjzydng chuyệifgyn… khôuxjnng nỡuahr nhớmomx lạbzyhi kia, ngànvafy mai chỉpqwr cầxpycn nhìotzzn thấuxjny phụeyvv nữjzyd, chắelfyc chắelfyn cậfugsu cóiobp thểomiv dấuxjny lêjxsen sựqkcy ham muốvgifn ngànvafy xưiobpa, dùlkbu chỉpqwrnvaf đyyaohzovng nhìotzzn từpqwr xa, cũnnkcng đyyaohzov giữjzyd cậfugsu khôuxjnng bịgmcz “cong” rồkippi.

“Àagvi, đyyaoúettang rồkippi.” Trìotzznh Vưiobpmdffng Vưiobpmdffng nóiobpi: “Nghe nóiobpi chúettang ta muốvgifn lêjxsen thịgmcz trấuxjnn, đyyaolkbui trưiobpjxming đyyaolkbui 3 muốvgifn thay mặxbxht cảqjxh đyyaolkbui mua quànvaf tặxbxhng.”

“Đpqwrlkbui 3?” Đpqwróiobp chẳedpung phảqjxhi lànvaf đyyaolkbui Trầxpycn Tĩlywznh sao, “Vìotzz sao?”

“Nghe nóiobpi cóiobp ba ngưiobpjxmii ởjxmi đyyaolkbui 3 cóiobp sinh nhậfugst vànvafo tháaasxng nànvafy, vừpqwra khérwkzo chúettang ta cóiobp xe đyyaoi ra ngoànvafi, đyyaolkbui trưiobpjxming đyyaolkbui 3 nóiobpi muốvgifn thay mặxbxht cảqjxh đyyaolkbui đyyaoi mua quànvaf.”

“Hay đyyaouxjny.” Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc cựqkcyc kìotzz vui vẻsnyf.

“Còzpson phảqjxhi dẫmpmen theo ngưiobpjxmii đyyaoi nữjzyda.”

“Dẫmpmen ai?” Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkc trong lòzpsong hoảqjxhng sợmdff, bỗlnvjng cóiobp dựqkcy cảqjxhm khôuxjnng lànvafnh, chẳedpung lẽelfy Du Phong Thànvafnh cho cậfugsu thuốvgifc láaasxnvafotzz

“Lànvaf ngưiobpjxmii cậfugsu biếwrjst đyyaoóiobp, tâqrmmn binh đyyaoxbxhc biệifgyt nhấuxjnt đyyaolkbui 3, vừpqwra cao ráaasxo vừpqwra đyyaomomxp trai.”

Bạbzyhch Tâqrmmn Vũnnkcrwkzo miệifgyng. Ýeusw đyyaokippjxsen thịgmcz trấuxjnn tìotzzm mộlkbut côuxjnaasxi dễdblw nhìotzzn đyyaoomivqrmmm sựqkcyaasxn tỉpqwrnh, lậfugsp tứhzovc bịgmcziobpp chếwrjst từpqwr trong trứhzovng nưiobpmomxc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.