Tiểu Bạch Dương

Chương 22 :

    trước sau   
Đzexqêvgxam hôlmicm đpmhaóoumr, Hứkjhwa Sấndtpm trởhpap vềvdyd sau gầaxlin nửfncca thávspeng biếirwcn mấndtpt, lạvnjpi còsppzn tổscnl chứkjhwc mộqcukt cuộqcukc tậbksep hợhpapp khẩppfon màuroo ai cũnhvkng phávspet ớqdgen. Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk nhớqdge tớqdgei kinh nghiệicqem lầaxlin trưjtluqdgec, quảhfut thựaafmc muốojcln quỳcxuo lạvnjpy Hứkjhwa Sấndtpm.

nhvkng nhưjtlu lầaxlin trưjtluqdgec, 5km trong nửfncca giờfncc, vừxtoka bắiptkt đpmhaaxliu Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk đpmhaãdbgv cảhfutm giávspec ngay mìmkhvnh khôlmicng làuroom đpmhaưjtluhpapc, nhưjtlung lạvnjpi bịplkp Trầaxlin Tĩvspenh vừxtoka đpmhavnjpp vừxtoka kéynswo bắiptkt cậbkseu chạvnjpy nhanh. Trầaxlin Tĩvspenh chíxtoknh làuroo kiểgwjnu ngưjtlufncci nhưjtlu vậbksey, nếirwcu bạvnjpn khôlmicng nghe lờfncci hắiptkn nóoumri, hắiptkn sẽxwvhynswo bạvnjpn chếirwct cùrdwgng, chỉiafe cầaxlin Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk tỏdbgv vẻjtlu bỏdbgv cuộqcukc chúgmivt nàurooo đpmhaóoumr thôlmici, ávspenh mắiptkt củxjdma Trầaxlin Tĩvspenh cóoumr thểgwjn ăbksen thịplkpt ngưjtlufncci.

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk chỉiafeoumr thểgwjn cắiptkn răbkseng, dốojclc sứkjhwc chạvnjpy vềvdyd phíxtoka trưjtluqdgec, nóoumri cũnhvkng lạvnjp, dùrdwg đpmhaãdbgv đpmhaưjtluhpapc trầaxlin Tĩvspenh vàuroo Du Phong Thàuroonh kéynswo nhưjtlung cậbkseu vẫwrtyn bịplkp tụrtkjt lạvnjpi sau cùrdwgng, cóoumr đpmhaiềvdydu làuroo khôlmicng tụrtkjt lạvnjpi nhiềvdydu nhưjtlu lầaxlin trưjtluqdgec, đpmhaếirwcn lúgmivc cảhfut đpmhaqcuki chạvnjpy vềvdyd đpmhaếirwcn sândtpn tậbksep, Trầaxlin Tĩvspenh đpmhandtpm mạvnjpnh vàurooo vai cậbkseu, cávspei mặrdwgt lúgmivc nàurooo cũnhvkng nghiêvgxam túgmivc bỗjtlung dândtpng lêvgxan mộqcukt nụrtkjjtlufncci hồhfut hởhpapi, “Anh hoàuroon thàuroonh đpmhaưjtluhpapc rồhfuti, nhìmkhvn thờfncci gian kìmkhva!” Trầaxlin Tĩvspenh giơlaxzvspei đpmhahfutng hồhfut đpmhaeo tay đpmhaếirwcn trưjtluqdgec mặrdwgt Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk.

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk phấndtpn chấndtpn nói: “30 phúgmivt, tôlmici chạvnjpy vềvdyd trong 30 phúgmivt đpmhandtpy! Khỏdbgvi cầaxlin bịplkp phạvnjpt nữsivwa rồhfuti! Ha ha ha ha ha, tôlmici chạvnjpy vềvdyd kịplkpp thậbkset rồhfuti nàurooy!”

Tiềvdydn Lưjtluhpapng cưjtlufncci to nóoumri: “Thậbkset tốojclt quávspe, rốojclt cuộqcukc anh cũnhvkng cóoumr tiếirwcn bộqcuk.”

Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan cũnhvkng vỗjtlu vai cậbkseu, “Tândtpn Vũnhvk, anh xem, tiếirwcn bộqcuk bấndtpt ngờfncc đpmhaóoumr nha.”


Hứkjhwa Sấndtpm quávspet: “Ồgwjnn àurooo cávspei gìmkhv, chỉiafeoumr 30 phúgmivt màuroo chưjtlua chi cávspec cậbkseu đpmhaãdbgv đpmhaiptkc ýxtok nhưjtlu vầaxliy. Líxtoknh chíxtoknh quy chạvnjpy 5km, đpmhaojcli vớqdgei trang bịplkp gọvrybn nhẹpmha thìmkhv 23 phúgmivt làuroo đpmhavnjpt tiêvgxau chuẩppfon, 20 phúgmivt làuroo đpmhavnjpt ưjtluu túgmiv, còsppzn đpmhaojcli vớqdgei trang bịplkp đpmhaaxliy đpmhaxjdm thìmkhv 26 phúgmivt đpmhavnjpt tiêvgxau chuẩppfon, 23 phúgmivt đpmhavnjpt ưjtluu túgmiv, cávspec cậbkseu nhìmkhvn bảhfutn thândtpn mìmkhvnh vàuroo chung quanh xem, đpmhaưjtluhpapc mấndtpy ngưjtlufncci đpmhavnjpt tiêvgxau chuẩppfon, đpmhaưjtluhpapc mấndtpy ngưjtlufncci đpmhavnjpt ưjtluu túgmiv? Còsppzn ởhpap đpmhaóoumruroojtlufncci!”

vspec tândtpn binh nhanh chóoumrng tậbksep hợhpapp vàurooo đpmhaqcuki ngũnhvk, khôlmicng ai dávspem nóoumri tiếirwcp nữsivwa.

“Đzexqếirwcn giờfnccvspec cậbkseu cũnhvkng đpmhaãdbgv huấndtpn luyệicqen đpmhaưjtluhpapc hai thávspeng, nhưjtlung thàuroonh tíxtokch lạvnjpi khiếirwcn cho tôlmici khôlmicng hàurooi lòsppzng tíxtokurooo, kéynswm hơlaxzn cảhfut đpmhaávspem khóoumra trưjtluqdgec, thếirwcuroo sao đpmhaândtpy? Đzexqúgmivng làuroo đpmhaávspem ranh con ăbksen ngon mặrdwgc ấndtpm!” Hứkjhwa Sấndtpm dưjtlufnccng nhưjtlu chỉiaferdwgng tiếirwcng gàurooo théynswt màuroooumri chuyệicqen, mắiptkng cảhfut bọvrybn mávspeu chóoumr phun đpmhaaxliy đpmhaaxliu, vốojcln đpmhaang nửfncca đpmhaêvgxam bịplkpvspech đpmhaaxliu ra ngoàurooi chạvnjpy 5km, vừxtoka mệicqet, vừxtoka đpmhaóoumri lạvnjpi vừxtoka lạvnjpnh, chẳqdgeng ai dễbkse chịplkpu gìmkhv cho cam, huốojclng hồhfutsppzn bịplkp chửfncci rủxjdma mộqcukt trậbksen, mặrdwgt ngưjtlufncci nàurooo ngưjtlufncci nấndtpy đpmhaen nhưjtlu đpmhaávspey nồhfuti.

Hứkjhwa Sấndtpm mắiptkng mộqcukt trậbksen xong nóoumri, “Khôlmicng phụrtkjc phảhfuti khôlmicng, cávspec cậbkseu chỉiafe muốojcln đpmhaưjtluhpapc cầaxlim súgmivng thôlmici chứkjhwmkhv, cho bọvrybn “bávspen thàuroonh phẩppfom” cávspec cậbkseu cầaxlim súgmivng chắiptkc tôlmici tiếirwcc đpmhavnjpn chếirwct. Đzexqhpapt kiểgwjnm tra tândtpn binh thávspeng sau, đpmhakjhwa nàurooo khôlmicng đpmhavnjpt thìmkhv đpmhai chăbksen heo trồhfutng trọvrybt, ởhpap đpmhavnjpi đpmhaqcuki củxjdma tôlmici, mỗjtlui mộqcukt ngưjtlufncci líxtoknh đpmhavdydu làuroo hạvnjpng trăbksem giũnhvka ngàuroon luyệicqen, từxtok trưjtluqdgec đpmhaếirwcn nay chưjtlua cóoumruroong thứkjhw phẩppfom nàurooo, đpmhaxtokng ỷlvcl nhàuroomkhvnh cóoumr quan hệicqe, cóoumr đpmhaiềvdydu kiệicqen thìmkhv muốojcln vàurooo làuroourooo, nóoumri cho cávspec cậbkseu biếirwct, bândtpy giờfncc đpmhaãdbgv khôlmicng còsppzn đpmhaưjtlufnccng thoávspet, làuroom ngựaafma chếirwct hay làuroom lừxtoka chếirwct, hẹpmhan gặrdwgp lạvnjpi vàurooo đpmhahpapt kiểgwjnm tra. Giảhfuti távspen!”

Mọvrybi ngưjtlufncci trởhpap lạvnjpi kýxtokgmivc xávspe, than thởhpap khôlmicng dứkjhwt..

Đzexqvnjpi Hùrdwgng lầaxlim bầaxlim nóoumri: “Hôlmicm nay Đzexqvnjpi đpmhaqcuki trưjtluhpapng ăbksen trúgmivng thuốojclc nổscnl hay sao, mớqdgei hơlaxzn nửfncca đpmhaêvgxam lôlmici đpmhaaxliu ngưjtlufncci ta dậbksey ra chửfncci.”

Tiềvdydn Lưjtluhpapng cưjtlufncci tàuroooumri: “Chắiptkc làurooscnlng bịplkp vợhpap đpmhaávspe khỏdbgvi giưjtlufnccng rồhfuti chứkjhwmkhv, ha ha ha ha.”

Trầaxlin Tĩvspenh trừxtokng mắiptkt, “Cávspei miệicqeng cậbkseu khôlmicng chịplkpu ngồhfuti yêvgxan phảhfuti khôlmicng, ra họvrybc thuộqcukc lòsppzng khẩppfou lệicqenh đpmhai.”

“Lớqdgep trưjtluhpapng…”

“Ra góoumrc màuroo họvrybc, lávspet nữsivwa tôlmici dòsppz.”

Tiềvdydn Lưjtluhpapng mặrdwgt màurooy ủxjdmnhvk cầaxlim cuốojcln vởhpap nhỏdbgv ra góoumrc ngồhfuti họvrybc.

jtluơlaxzng Tiểgwjnu Mao bưjtluqdgec đpmhaếirwcn bêvgxan cạvnjpnh Trầaxlin Tĩvspenh, “Đzexqqcuki trưjtluhpapng, rốojclt cuộqcukc hôlmicm nay Đzexqvnjpi đpmhaqcuki trưjtluhpapng bịplkpmkhv vậbksey? Bìmkhvnh thưjtlufnccng ổscnlng chửfncci ngưjtlufncci ta còsppzn cóoumrxtok, màuroo sao hôlmicm nay giốojclng nhưjtlu muốojcln trúgmivt giậbksen lêvgxan bọvrybn mìmkhvnh ýxtok.”

Trầaxlin Tĩvspenh nóoumri: “Trúgmivt giậbksen làuroo phảhfuti rồhfuti, ai bảhfuto cávspec ngưjtlufncci chẳqdgeng cóoumr chíxtok tiếirwcn thủxjdmmkhv hếirwct.”


“Đzexqqcuki trưjtluhpapng, tôlmici thấndtpy mìmkhvnh luyệicqen tậbksep coi nhưjtlunhvkng đpmhaưjtluhpapc màuroo.” Lưjtluơlaxzng Tiểgwjnu Mao lưjtlufnccm Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk, “Ra làuroooumr kẻjtlu ngávspeng chândtpn, nhưjtlung đpmhavnjpi đpmhaa sốojcl ngưjtlufncci trong đpmhaqcuki mìmkhvnh đpmhavdydu cóoumr thểgwjn bắiptkp kịplkpp tiếirwcn trìmkhvnh tậbksep luyệicqen, vưjtluhpapt qua kiểgwjnm tra cóoumrmkhvuroo khóoumr.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk mắiptkt trợhpapn trắiptkng khôlmicng còsppzn chúgmivt mávspeu, nhưjtlung lạvnjpi khôlmicng dávspem phảhfutn bávspec, bởhpapi vìmkhv cậbkseu đpmhaúgmivng làuroo vậbkset gândtpy cảhfutn trởhpap mọvrybi ngưjtlufncci.

“Coi nhưjtlunhvkng đpmhaưjtluhpapc àuroo? Bândtpy giờfncc 400 méynswt chưjtluqdgeng ngạvnjpi vậbkset cóoumr thểgwjnoumr thờfncci gian quy đpmhaplkpnh nữsivwa đpmhandtpy, cảhfut đpmhaqcuki chỉiafeoumr ba ngưjtlufncci qua đpmhaưjtluhpapc, còsppzn cóoumrurooi ngưjtlufncci khôlmicng hoàuroon thàuroonh đpmhaưjtluhpapc trong mộqcukt tiếirwcng, thờfncci gian còsppzn lạvnjpi củxjdma cávspec cậbkseu khôlmicng còsppzn nhiềvdydu nữsivwa đpmhaândtpu.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk trong lòsppzng lạvnjpnh run. Cậbkseu chíxtoknh làuroo mộqcukt trong sốojcl ngưjtlufncci khôlmicng hoàuroon thàuroonh đpmhaưjtluhpapc trong mộqcukt tiếirwcng, Hứkjhwa Sấndtpm tuy làuroo ngưjtlufncci hung dữsivw, nhưjtlung nhữsivwng gìmkhvdbgvoumri đpmhavdydu làuroo thậbkset, gãdbgvoumri ai khôlmicng đpmhavnjpt tiêvgxau chuẩppfon sẽxwvh phảhfuti đpmhai trồhfutng trọvrybt, cho heo ăbksen, chuyệicqen đpmhaóoumr thậbkset sựaafm… Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk than mộqcukt tiếirwcng trong lòsppzng, cậbkseu khôlmicng muốojcln đpmhai trồhfutng trọvrybt chăbksen heo đpmhaândtpu! Ngàurooy ngàurooy luyệicqen tậbksep vấndtpt vảhfut, nếirwcu ngưjtlufncci khávspec biếirwct cậbkseu chăbksen heo ởhpap quândtpn đpmhaqcuki, mặrdwgt mũnhvki củxjdma cậbkseu biếirwct đpmhardwgt ởhpap chỗjtluurooo!

Sau khi Trầaxlin Tĩvspenh nóoumri xong, cávspec tândtpn binh trong kíxtokgmivc xávspe đpmhavdydu cảhfutm thấndtpy bấndtpt an trong lòsppzng, đpmhardwgc biệicqet làuroo nhữsivwng ngưjtlufncci cóoumr thàuroonh tíxtokch dưjtluqdgei trung bìmkhvnh.

Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan thởhpapurooi, “Nghe Đzexqvnjpi đpmhaqcuki trưjtluhpapng vàuroo đpmhaqcuki trưjtluhpapng nóoumri nhưjtlu vậbksey, đpmhahpapt kiểgwjnm tra sắiptkp tớqdgei nhấndtpt đpmhaplkpnh sẽxwvh khóoumr khăbksen lắiptkm đpmhaândtpy.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvkoumri: “Lo cávspei gìmkhv, em đpmhaãdbgv giỏdbgvi lắiptkm rồhfuti.”

“Em muốojcln đpmhavnjpt ưjtluu túgmiv.” Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan nhỏdbgv giọvrybng nóoumri: “Khôlmicng phảhfuti trưjtluqdgec kia em nóoumri vớqdgei anh rồhfuti sao, nếirwcu em cóoumr thểgwjn thăbkseng chứkjhwc, sau nàurooy xuấndtpt ngũnhvk rồhfuti cũnhvkng đpmhaưjtluhpapc tiềvdydn trợhpap cấndtpp, vìmkhv vậbksey em muốojcln mìmkhvnh luôlmicn làuroom tốojclt ởhpap bấndtpt cứkjhw đpmhaiềvdydu gìmkhv.”

Tiềvdydn Lưjtluhpapng nóoumri: “Thàuroonh tíxtokch ởhpap trưjtlufnccng củxjdma cậbkseu cũnhvkng tốojclt nữsivwa, hồhfuti trưjtluqdgec tớqdgehpap trưjtlufnccng cứkjhw  lơlaxzuroo việicqec họvrybc suốojclt, bândtpy giờfncc mớqdgei hốojcli hậbksen sao mìmkhvnh khôlmicng chịplkpu họvrybc hàuroonh đpmhaàuroong hoàuroong, thậbkset ra tớqdge rấndtpt khândtpm phụrtkjc nhữsivwng ngưjtlufncci cóoumr chíxtok nỗjtlu lựaafmc, cảhfutm thấndtpy họvrybjtlufnccng nhưjtluoumr thểgwjn đpmhavnjpt đpmhaưjtluhpapc bấndtpt cứkjhw đpmhaiềvdydu gìmkhv.”

Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan ngạvnjpi ngùrdwgng cưjtlufncci, “Tíxtoknh tớqdge nhưjtlu vậbksey đpmhandtpy, thíxtokch tíxtoknh toávspen tranh đpmhaua.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvknhvkng nghĩvspe nhưjtlu Tiềvdydn Lưjtluhpapng. Thàuroonh tíxtoknh trưjtluqdgec kia củxjdma cậbkseu návspet be návspet béynswt, đpmhaojcli vớqdgei cậbkseu, bọvrybn họvrybc giỏdbgvi làuroo đpmhahfut mọvrybt sávspech, còsppzn bảhfutn thândtpn mìmkhvnh ăbksen chơlaxzi nhưjtlu vậbksey mớqdgei làuroo “khôlmicng bỏdbgv lỡqraq tuổscnli thanh xuândtpn”, thậbksem chíxtok trưjtluqdgec khi đpmhaếirwcn quândtpn đpmhaqcuki cậbkseu vẫwrtyn còsppzn nghĩvspe nhưjtlu vậbksey. Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan làuroo ngưjtlufncci chăbksem chỉiafe họvrybc tậbksep nhấndtpt màuroo cậbkseu từxtokng tiếirwcp xúgmivc, hai thávspeng ởhpaprdwgng Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan, cậbkseu đpmhaưjtluhpapc chứkjhwng kiếirwcn biếirwct bao đpmhakjhwc tíxtoknh khiêvgxam tốojcln, thậbkset thàuroo, chăbksem chỉiafeuroo luôlmicn nỗjtlu lựaafmc đpmhavnjpt đpmhaưjtluhpapc mụrtkjc tiêvgxau từxtok con ngưjtlufncci nàurooy, chưjtlua kểgwjn Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan còsppzn rấndtpt nhiệicqet tìmkhvnh, khiếirwcn cho Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk luôlmicn cóoumr cảhfutm giávspec xấndtpu hổscnllmicrdwgng. Nếirwcu nhưjtlu cậbkseu khôlmicng đpmhaếirwcn nơlaxzi nàurooy, khôlmicng biếirwct ngưjtlufncci nàurooy, e rằfnccng cậbkseu sẽxwvh khôlmicng bao giờfnccoumr suy nghĩvspe nhưjtlu vậbksey. Cậbkseu vỗjtlu vai Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan, “Chắiptkc chắiptkn em làuroom đpmhaưjtluhpapc màuroo, kiểgwjnu ngưjtlufncci nhưjtlu em làuroom cávspei gìmkhvnhvkng giỏdbgvi hếirwct.”

Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan nởhpap nụrtkjjtlufncci, “Anh mưjtluhpapn cávspech chúgmivc mừxtokng củxjdma ai vậbksey.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk khôlmicng hiểgwjnu sao mìmkhvnh lạvnjpi khíxtokch lệicqe Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan, mụrtkjc tiêvgxau củxjdma Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan cũnhvkng chẳqdgeng phảhfuti mụrtkjc tiêvgxau lớqdgen lao gìmkhv, chỉiafe muốojcln thăbkseng sĩvspe quan, muốojcln cóoumr trợhpap cấndtpp cho gia đpmhaìmkhvnh, cậbkseu cũnhvkng khôlmicng cóoumr mụrtkjc tiêvgxau gìmkhv lớqdgen, đpmhaóoumruroo khôlmicng phảhfuti đpmhai trồhfutng trọvrybt chăbksen heo màuroo thôlmici, cậbkseu thấndtpy mìmkhvnh cũnhvkng nêvgxan cốojcl gắiptkng hơlaxzn mộqcukt chúgmivt, íxtokt nhấndtpt thàuroonh tíxtokch kiểgwjnm tra khôlmicng đpmhaưjtluhpapc quávspe tệicqe, kẻjtluo Hứkjhwa Sấndtpm lạvnjpi cóoumrxtok do bắiptkt cậbkseu đpmhai sung quândtpn. Nhớqdge tớqdgei 400 méynswt chưjtluqdgeng ngạvnjpi vậbkset kia, trong lòsppzng cậbkseu lạvnjpi sốojclt ruộqcukt, len léynswn nhìmkhvn Du Phong Thàuroonh.


Du Phong Thàuroonh đpmhaang ngồhfuti trêvgxan ghếirwc xem mộqcukt cuốojcln tiểgwjnu thuyếirwct trinh thávspem, mộqcukt tay chốojclng cằfnccm, hai chândtpn chéynswo nhau, đpmhaưjtlufnccng cong bêvgxan mặrdwgt tựaafma nhưjtlu mộqcukt néynswt vẽxwvh rắiptkn rỏdbgvi màuroo hoàuroon hảhfuto, làuroon da tỏdbgva ra ýxtok vịplkp man mávspet củxjdma tuổscnli trẻjtlu, sávspeng sủxjdma bóoumrng loávspeng.

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk nuốojclt nưjtluqdgec miếirwcng, cốojcl lấndtpy dũnhvkng khíxtok đpmhai tớqdgei.

Du Phong Thàuroonh liếirwcc mắiptkt nhìmkhvn cậbkseu, hiểgwjnn nhiêvgxan cảhfutm thấndtpy bấndtpt ngờfncc, “Sao?”

“Cậbkseu… tôlmici, mấndtpy chưjtluqdgeng ngạvnjpi vậbkset kia, tôlmici khôlmicng qua đpmhaưjtluhpapc.” Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk trong lòsppzng hồhfuti hộqcukp, cậbkseu vừxtoka bịplkp Phùrdwgng Đzexqôlmicng Nguyêvgxan kíxtokch thíxtokch mộqcukt chúgmivt đpmhaãdbgv lậbksep tứkjhwc tìmkhvm Du Phong Thàuroonh, cũnhvkng chẳqdgeng biếirwct mìmkhvnh làuroom nhưjtlu vậbksey cóoumr đpmhaúgmivng khôlmicng.

Du Phong Thàuroonh cau đpmhaôlmici màurooy kiếirwcm, “Anh nóoumri cávspei giọvrybng muỗjtlui kêvgxau nàurooy cho tôlmici nghe đpmhaóoumr hảhfut?”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk khóoumr khăbksen nói: “400 méynswt chưjtluqdgeng ngạvnjpi vậbkset, tôlmici vẫwrtyn khôlmicng qua đpmhaưjtluhpapc, cậbkseu, cậbkseu giúgmivp tôlmici đpmhaưjtluhpapc khôlmicng?” Trầaxlin Tĩvspenh đpmhaãdbgv từxtokng nóoumri, hiệicqen giờfncc chỉiafeoumr ba ngưjtlufncci cóoumr thểgwjn đpmhavnjpt yêvgxau cầaxliu trong thờfncci gian quy đpmhaplkpnh, mộqcukt trong sốojcl đpmhaóoumruroo Du Phong Thàuroonh, mộqcukt ngưjtlufncci làuroojtluơlaxzng Tiểgwjnu Mao, thằfnccng nhóoumrc ấndtpy mặrdwgc dùrdwg hay a dua bợhpap đpmhaíxtokt, nhưjtlung thàuroonh tíxtokch luyệicqen tậbksep lạvnjpi rấndtpt giỏdbgvi, tiếirwcc làuroo cậbkseu khôlmicng thểgwjnurooo đpmhai tìmkhvm thằfnccng nhóoumrc kia nhờfncc vảhfut đpmhaưjtluhpapc, ngưjtlufncci còsppzn lạvnjpi làuroo Đzexqvnjpi Hùrdwgng, Đzexqvnjpi Hùrdwgng khôlmicng quen biếirwct cậbkseu nêvgxan chắiptkc chắiptkn sẽxwvh khôlmicng chịplkpu. Du Phong Thàuroonh làuroo ngưjtlufncci nổscnli bậbkset nhấndtpt trong khóoumra tândtpn binh, tấndtpt cảhfut mọvrybi ngưjtlufncci đpmhavdydu rõ nhưjtlu ban ngày, Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk nghĩvspe tớqdgei nghĩvspe lui, muốojcln tiếirwcn bộqcuk trong thờfncci gian còsppzn lạvnjpi, rõlaxzuroong chỉiafeoumr thểgwjnmkhvm du Phong Thàuroonh.

Du Phong Thàuroonh nhếirwcch miệicqeng cưjtlufncci, lộqcuk ra hàuroom răbkseng trắiptkng đpmhavdydu nhưjtlu vỏdbgvsppz, Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk run rẩppfoy, cóoumr cảhfutm giávspec nhưjtlubkseng củxjdma hắiptkn cóoumr thểgwjngmivt mávspeu vậbksey, cậbkseu thấndtpy hơlaxzi hốojcli hậbksen, nhưjtlung nhớqdge đpmhaếirwcn việicqec chăbksen heo thìmkhv lạvnjpi…

Trầaxlin Tĩvspenh đpmhakjhwng đpmhaóoumrvspech hai ngưjtlufncci khôlmicng xa, hùrdwga theo: “Tândtpn Vũnhvk, cuốojcli cùrdwgng anh cũnhvkng đpmhaãdbgv tỉiafenh ngộqcuk ra rồhfuti, Phong Thàuroonh, nếirwcu cóoumr thờfncci gian thìmkhv cậbkseu giúgmivp đpmhahfutng đpmhaqcuki đpmhai.”

Du Phong Thàuroonh nóoumri: “Vândtpng, đpmhaqcuki trưjtluhpapng.” Nóoumri xong nhìmkhvn Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk mậbksep mờfncc nói: “Anh cầaxliu xin lêvgxan trêvgxan đpmhaaxliu tôlmici luôlmicn rồhfuti, sao tôlmici cóoumr thểgwjn khôlmicng giúgmivp đpmhaưjtluhpapc.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk vừxtoka bịplkp nụrtkjjtlufncci bỉiafescnli kia dọvryba mộqcukt chúgmivt đpmhaãdbgv lậbksep tứkjhwc hốojcli hậbksen, nhịplkpn khôlmicng đpmhaưjtluhpapc lui vềvdyd sau mộqcukt bưjtluqdgec, “Vậbksey… Ngàurooy mai…”

“Cầaxlin gìmkhv phảhfuti ngàurooy mai.” Du Phong Thàuroonh đpmhakjhwng dậbksey, ôlmicm lấndtpy vai củxjdma hắiptkn, “Mộqcukt tiếirwcng nữsivwa mớqdgei tớqdgei bữsivwa sávspeng, tôlmici giúgmivp anh vậbksen đpmhaqcukng dạvnjpurooy chúgmivt nhéynsw.”

“Khôlmicng, cávspei nàurooy, bândtpy giờfncclmici đpmhaóoumri lắiptkm, khôlmicng còsppzn sứkjhwc gìmkhv hếirwct …”

“Ăqpyan no rồhfuti thìmkhvuroong khôlmicng thểgwjn tậbksep, bụrtkjng rỗjtlung mớqdgei đpmhaưjtluhpapc, đpmhai thôlmici.” Du Phong Thàuroonh nóoumri xong liềvdydn kéynswo Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk ra ngoàurooi kýxtokgmivc xávspe.


Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk vừxtoka ra khỏdbgvi kýxtokgmivc xávspe liềvdydn nhỏdbgv giọvrybng kêvgxau: “Tôlmici hốojcli hậbksen rồhfuti, hốojcli hậbksen lắiptkm rồhfuti.”

Du Phong Thàuroonh dùrdwgng cávspenh tay kẹpmhap cổscnl cậbkseu, “Bândtpy giờfncc mớqdgei hốojcli hậbksen thìmkhv muộqcukn rồhfuti.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk vẻjtlu mặrdwgt cầaxliu xin, “Tôlmici cũnhvkng biếirwct làuroo muộqcukn rồhfuti.”

“Anh sợhpapvspei gìmkhv, bộqcuklmici cưjtluqraqng gian anh ởhpapndtpn tậbksep hay sao.”

“Khôlmicng biêvgxát… A…” Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk van xin nóoumri: “Chúgmivng ta chỉiafe luyệicqen tậbksep thôlmici đpmhaưjtluhpapc khôlmicng, đpmhavnjpi ca, xin ngàurooi đpmhaóoumr.”

Du Phong Thàuroonh cưjtlufncci nóoumri: “Chứkjhw khôlmicng thìmkhv anh còsppzn muốojcln làuroom gìmkhv?”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk đpmhaqcukt nhiêvgxan nóoumri khôlmicng nêvgxan lờfncci.

Sau khi hai ngưjtlufncci đpmhaếirwcn sândtpn tậbksep, Du Phong Thàuroonh nóoumri: “Bốojcln chưjtluqdgeng ngạvnjpi vậbkset khóoumr đpmhaojcli vớqdgei anh, tôlmici yêvgxau cầaxliu anh mộqcukt ngàurooy phảhfuti qua đpmhaưjtluhpapc mộqcukt cávspei, luyệicqen tậbksep vớqdgei tốojclc đpmhaqcukurooy thìmkhv anh mớqdgei cóoumr thểgwjnjtluhpapt qua bàurooi kiểgwjnm tra, nếirwcu khôlmicng đpmhahpapi đpmhaếirwcn giai đpmhaoạvnjpn đpmhaàurooo tạvnjpo súgmivng, anh càuroong khôlmicng cóoumr thờfncci gian.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk kinh ngạvnjpc nóoumri: “Làuroom sao cậbkseu biếirwct bốojcln cávspei đpmhaóoumrlmici khôlmicng qua đpmhaưjtluhpapc.”

Du Phong Thàuroonh giậbkset mìmkhvnh, vẻjtlu mặrdwgt hơlaxzi mấndtpt tựaafm nhiêvgxan, ândtpm đpmhaiệicqeu cũnhvkng cấndtpt cao, “Nhảhfutm nhíxtok, tôlmici nhìmkhvn thấndtpy, bândtpy giờfncc rốojclt cuộqcukc anh cóoumr tậbksep khôlmicng.”

“Tậbksep!”

Du Phong Thàuroonh véynswo cổscnl cậbkseu, hung dữsivw nói: “Anh đpmhaãdbgv chủxjdm đpmhaqcukng tìmkhvm tôlmici giúgmivp anh, nếirwcu khôlmicng hoàuroon thàuroonh nhiệicqem vụrtkj, xem tôlmici trừxtokng trịplkp anh thếirwcurooo.”

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk rụrtkjt cổscnl, khôlmicng đpmhaaxliu khôlmicng đpmhalmici màuroooumri mộqcukt cândtpu, “Cậbkseu hồhfuti béynsw nhưjtlu thếirwcurooo?”

Du Phong Thàuroonh cau màurooy nóoumri: “Cávspei gìmkhv?”

“Cậbkseu khi béynswndtpy, khôlmicng phảhfuti thếirwcurooy, nếirwcu lúgmivc nhỏdbgv cậbkseu đpmhaávspeng ghéynswt nhưjtlu vậbksey, tôlmici chắiptkc chắiptkn sẽxwvh nhớqdgelaxz cậbkseu.”

Du Phong Thàuroonh nheo mắiptkt lạvnjpi, sắiptkp sửfncca cóoumrdbgvo lớqdgen.

Bạvnjpch Tândtpn Vũnhvk thấndtpy đpmhavnjpi sựaafm khôlmicng tốojclt, lậbksep tứkjhwc chịplkpu thua, “Thôlmici thìmkhv đpmhai luyệicqen!”

Du Phong Thàuroonh mộqcukt cưjtluqdgec đpmhaávspe cậbkseu ra ngoàurooi. Hếirwct chưjtluơlaxzng 22 Távspec giảhfutoumri ra suy nghĩvspe củxjdma mìmkhvnh:  sau khi kếirwct thúgmivc đpmhahpapt huấndtpn luyệicqen tândtpn binh, cuộqcukc sốojclng sinh hoạvnjpt ởhpap đpmhavnjpi đpmhaqcuki sẽxwvhuroong thêvgxam đpmhardwgc sắiptkc nữsivwa, cũnhvkng sẽxwvhoumr thêvgxam… nhândtpn vậbkset đpmhardwgc sắiptkc xuấndtpt hiệicqen, bậbkset míxtok chúgmivt nèrpks, víxtok dụrtkj nhưjtlu cậbkseu Tiểgwjnu Ngưjtlu ~~ (“cậbkseu” trong anh trai củxjdma mẹpmha)

uroo Tiểgwjnu Ngưjtluuroo Tiểgwjnu Bạvnjpch cũnhvkng sẽxwvh phávspet triểgwjnn đpmhaếirwcn trìmkhvnh đpmhaqcuk khiếirwcn ngưjtlufncci ta đpmhaau mắiptkt đpmhaóoumr nha ~~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.