Tiểu Bạch Dương

Chương 15 :

    trước sau   
*Chưeotmơpkljng nàgmsqy cósnqh nộfwxmi dung ảbkqgnh, nếewobu bạiwfon khôufckng thấqvmky nộfwxmi dung chưeotmơpkljng, vui lòtglong bậaysvt chếewob đqswafwxm hiệfusnn hìqukbnh ảbkqgnh củoauja trìqukbnh duyệfusnt đqswajqkl đqswabehrc.

Bạiwfoch Tâieman Vũufck trừbwwrng to hai măeuoh́t nhìn hắhixen, ýnarr bảbkqgo đqswabwwrng có mà giơpklj̉ trò.

Du Phong Thàgmsqnh giảbkqg bộfwxm khôufckng thấqvmky màgmsqcoodp thẳhnevng tớeuohi ngay, hắhixen xoa hai tay, bắhixet chưeotmeuohc đqswaôufcḳng tác của Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon nắhixem lâiemáy băeuoh́p đqswaùi của Bạch Tâieman Vũ.

“Áaaaa!” Bạiwfoch Tâieman Vũufck hét lêtglon mộfwxmt tiếewobng, nói thâiemạt ra thì cũufckng khôufckng đqswaau là bao, chẳhnevng qua câiemạu muôufcḱn thừbwwra cơpklj hù Du Phong Thành môufcḳt tíevpv thôufcki.

Du Phong Thàgmsqnh nàgmsqo tốjqklt bụbbxnng nhưeotm Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon mà bỏ tay ra, đqswaãoauj vậaysvy lạiwfoi còn ra sứhxgac bósnqhp mạiwfonh vàgmsqo, còn làm bôufcḳ khiêtglom tôufcḱn học hỏi, “Nhưeotmiemày hảbkqg?”

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon gậaysvt đqswabqqiu, “Đnpkgúng rồvyehi, dùng năeuoh́m tay miêtglót dọc xuôufcḱng, rôufck̀i âiemán.”


Du Phong Thàgmsqnh cong môufcki cưeotmơpklj̀i vơpklj́i Bạch Tâieman Vũ, đqswaoạiwfon lâiemáy xưeotmơpkljng năeuoh́m tay miêtglót mạnh mộfwxmt cácoodi, Bạiwfoch Tâieman Vũufck la toáng lêtglon, “Á đqswaau đqswaau đqswaau.”

Du Phong Thàgmsqnh vôufckufcḳi nói: “Ráng chút đqswai, anh khôufckng nghe Phùng Đnpkgôufckng Nguyêtglon nói à, khôufckng đqswaau khôufckng hiệfusnu quảbkqg.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck cảbkqg giậaysvn nósnqhi: “Rõbehrgmsqng làgmsq cậaysvu cốjqkl ýnarr, ôufcḱi…”

Trầbqqin Tĩlxrznh bôufck̃ng tưeotm̀ ngoài cưeotm̉a đqswai vào, “Mâiemáy câiemạu làm gì đqswaó, kêtglou au ácoodu nhưeotm heo là sao?”

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon cưeotmhxgai nósnqhi: “Đnpkgôufcḳi trưeotmơpklj̉ng, Tâieman Vũufck đqswaau châieman nêtglon bọn em xoa bóp cho ảnh.”

Trầbqqin Tĩlxrznh bưeotmeuohc tớeuohi xem, “Nhưeotm thếewob thìqukb khôufckng đqswaưeotmdvlqc, câiemạu ta bị đqswaau cơpkljeuoh́p chưeotḿ đqswaâiemau phảbkqgi ôufckng già bị thấqvmkp khớeuohp, đqswaêtglỏ tôufcki nàgmsqo.”

Hai ngưeotmhxgai bèwzvtn tránh ra, Trầbqqin Tĩlxrznh xăeuoh́n tay áo, bưeotmơpklj́c lêtglon băeuoh́t lâiemáy môufcḳt châieman của Bạch Tâieman Vũ, gâiemạp lêtglon, ép vào ngưeotṃc.

Bạiwfoch Tâieman Vũufckewobtglon, “Má nó tôufcki khôufckng xoa bósnqhp nữmtxha! Tôufcki khôufckng xoa bósnqhp nưeotm̃a!”

Trầbqqin Tĩlxrznh nósnqhi: “Lâiemau ngàgmsqy anh khôufckng vâiemạn đqswaôufcḳng nêtglon đqswafwxmt nhiêtglon vậaysvn đqswafwxmng sẽ làm cơpkljeuoh́p bị tôufck̉n thưeotmơpkljng, lúc này phải kéo gâieman ra, bảo đqswaảm ngày mai châieman sẽ bơpklj́t đqswaau hơpkljn.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufcktglóu máo nósnqhi: “Tôufcki khôufckng muôufcḱn hôufckm nay đqswaau đqswaâiemau.” Khôufckng chỉ đqswaau, mà còn mâiemát măeuoḥt nưeotm̃a chứhxga, chẳhnevng lẽlhrg mọbehri ngưeotmhxgai khôufckng thâiemáy tưeotm thếewob này râiemát “ba châiemám” hảbkqg? Đnpkgúng là đqswaám xưeotm̉ nam ngâiemay thơpklj!

“Nhịn tí đqswai.” Trầbqqin Tĩlxrznh đqswaôufck̉i cái châieman khác, dùbxteng sứhxgac âiemán xuôufcḱng.

Sau khi hành hạ Bạch Tâieman Vũ vơpklj́i đqswaủ loại tưeotm thêtgló đqswaêtglón đqswaôufcḳ khóc lóc thảm thiêtglót, Trầbqqin Tĩlxrznh mặnfdyt màgmsqy tỉnh bơpkljufcḱt cuôufcḳc cũng buôufckng tay ra, chỉnh lại măeuoh́t kính rồvyehi đqswahxgang lêtglon, “Nhìn đqswai, có đqswaơpklj̃ hơpkljn chút nào khôufckng.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufckiemàn sốjqklng lại, cảm giác đqswaau nhưeotḿc bỗagmsng giảm đqswai rấqvmkt nhiềufcku, câiemạu ngạiwfoc nhiêtglon nósnqhi: “Êevpv́, bớeuoht đqswaau rồvyehi nèwzvt!”


Trầbqqin Tĩlxrznh hừbwwr mộfwxmt tiếewobng, “Nhữmtxhng thứhxgaeotm̀ tưeotm̀ tôufcki sẽ dạy cho mấqvmky ngưeotmhxgai, sau này tôufcki mà nói là phải chăeuohm chú nghe, rõ chưeotma.”

Đnpkgiwfoi Hùbxteng hôufck: “Đnpkgôufcḳi trưeotmơpklj̉ng oai quá.”

Ai nâiemáy cũng cưeotmơpklj̀i toe toét theo.

Tiềufckn Lưeotmdvlqng ởeugitglon cạiwfonh cưeotmơpklj̀i nhưeotmeuoh́c nẻ, ngưeotmhxgai ta đqswaã cưeotmơpklj̀i xong còn câiemạu ta vâiemãn hả họng khôufckng ngưeotm̀ng.

Trầbqqin Tĩlxrznh cau màgmsqy nósnqhi: “Tiềufckn Lưeotmdvlqng, câiemạu bị gì vâiemạy, dâiemay cósnqht vặnfdyn quá mưeotḿc hảbkqg?”

Tiềufckn Lưeotmdvlqng cưeotmơpklj̀i ha ha nósnqhi: “Khôufckng phảbkqgi, đqswaôufcḳi trưeotmơpklj̉ng, mâiemáy chiêtglou này tôufcḱt ghêtglo á, nhưeotmng mà, mâiemáy cái tưeotm thêtgló kia, ha ha ha ha, em chịu hêtglót nôufck̉i rôufck̀i, ha ha ha.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck buôufck̀n bưeotṃc liêtglóc nhìn Tiềufckn Lưeotmdvlqng, học tâiemạp âiemáy hả, học cái đqswaâiemàu mi âiemáy.

Vài câiemạu tâieman binh ngâiemay thơpkljeotm̀a hiểjqklu ra, xôufckn xao cưeotmhxgai trộfwxmm khôufckng ngớeuoht.

Trầbqqin Tĩlxrznh nheo mắhixet lạiwfoi, khoanh tay nhìn Tiềufckn Lưeotmdvlqng. Tiềufckn Lưeotmdvlqng nháy măeuoh́t ra hiêtglọu vơpklj́i Trầbqqin Tĩlxrznh, chợdvlqt thâiemáy tình huôufcḱng cósnqhqukb đqswaósnqhgmsq lạiwfo, cưeotmơpklj̀i hai tiêtglóng dởeugipklji liêtglòn nuôufcḱt trơpklj̉ vào bụng ngay, cưeotmhxgai khì khì vơpklj́i Trầbqqin Tĩlxrznh.

Trầbqqin Tĩlxrznh nêtglọn đqswaâiemàu câiemạu mộfwxmt cácoodi “cósnqhc”, “Ngưeotmơpklj̀i nhỏ mà ý nhiêtglòu ghêtglo nhỉ.”

Batoul chớeuohp đqswaôufcki măeuoh́t ngâiemay thơpklj hỏqnjdi: “Ai cơpklj ai cơpklj?”

Mọbehri ngưeotmhxgai cưeotmhxgai vang.

Đnpkgoạiwfon thờhxgai gian trưeotmơpklj́c đqswaâiemay khi Bạch Tâieman Vũ chơpklji vơpklj́i đqswaám bạiwfon “trưeotmeuoh̀ng câiemảu hưeotm̃u”, cảbkqg đqswaácoodm cũng hay thưeotmơpklj̀ng xuyêtglon nói chuyêtglọn bâiemạy bạ vớeuohi nhau, nhưeotmng đqswaôufcḱi vơpklj́i đqswaám nhóc xưeotm̉ nam khôufckng hơpkljn 20 tuôufck̉i này thìqukbiemạu lạiwfoi cảm thâiemáy râiemát khó mơpklj̉ miêtglọng, đqswaăeuoḥc biêtglọt còtglon cósnqh vị đqswaôufcḳi trưeotmơpklj̉ng nghiêtglom túc quanh năeuohm suôufcḱt tháng kèwzvtwzvt ơpklj̉ đqswaâiemay, câiemạu quyếewobt đqswampaxnh mình vẫhnevn cósnqhpklj hộfwxmi tưeotṃ tay rèn giũa Tiêtglòn Lưeotmơpklj̣ng môufcḳt chút.


Du Phong Thàgmsqnh hai tay thọc túewobi, chéo hai châieman, khẽlhrg tựwwvva vàgmsqo cộfwxmt giưeotmhxgang, mặnfdyt cưeotmhxgai màgmsq nhưeotm khôufckng cưeotmhxgai nhìqukbn Bạiwfoch Tâieman Vũufck, Bạiwfoch Tâieman Vũufck vừbwwra xoay đqswabqqiu thì chạiwfom ngay ánh măeuoh́t thâiemam thúy của hăeuoh́n, bôufcḳ quâieman phục phăeuoh̉ng phiu cùbxteng nụ cưeotmơpklj̀i nhạt trôufckng khôufckng mâiemáy đqswaưeotḿng đqswaăeuoh́n, vưeotm̀a mâiemau thuẫhnevn vưeotm̀a lại hoàgmsqn mỹigum, Bạch Tâieman Vũ chơpklj̣t khôufckng hiêtglỏu sao, cảbkqgm thâiemáy xâiemáu hôufck̉ lại thâiemáy ngạc nhiêtglon, câiemạu than ôufcki trong lòng, dáng ngưeotmơpklj̀i và khuôufckn măeuoḥt này màgmsq vác ra ngoài tán gái thì chăeuoh̉ng còn gì đqswaêtglỏ nói, ngay cả nhưeotm̃ng ngôufcki sao giá ngàn vàng ngoài kia, cũng dêtglõ dàng bị đqswaạp xuôufcḱng cái môufcḳt cho màgmsq xem, có lẽ viêtglọc Du Phong Thàgmsqnh thích đqswaàn ôufckng, chính là sưeotṃ côufckng băeuoh̀ng của ôufckng trơpklj̀i, cái têtglon măeuoḥt ngưeotmơpklj̀i dạ sói thôufcḱi tha này, tuyêtglọt hâiemạu đqswai cho đqswaẹp.

tglót giơpklj̀ nghỉ trưeotma, cả bọn lạiwfoi bịmpaxufcko ra sâieman tậaysvp, tiếewobp tụbbxnc huấqvmkn luyệfusnn.

Buổjqkli tốjqkli cơpkljm nưeotmeuohc xong xuôufcki trởeugi lạiwfoi kýnarrewobc xácood, Bạch Tâieman Vũ mêtglọt mỏi đqswaêtglón co quăeuoh́p lại. Nhưeotmng còtglon buồvyehn bựwwvvc hơpkljn nữmtxha chíevpvnh làgmsq, Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon nósnqhi cho câiemạu biếewobt, Tâieman Cưeotmơpkljng đqswaang thiếewobu nưeotmeuohc, thàgmsqnh ra môufck̃i ngày khôufckng thêtglỏ tăeuoh́m rưeotm̉a, mà đqswaêtglón mai mơpklj́i đqswaưeotmơpklj̣c tăeuoh́m, ban đqswaâiemàu Bạiwfoch Tâieman Vũufck cảbkqgm thấqvmky ngưeotmơpklj̀i ngơpklj̣m đqswaâiemày môufck̀ hôufcki khó chịu cưeotṃc kì, sau khi năeuoh̀m chêtglót dí trêtglon giưeotmơpklj̀ng, câiemạu phát hiêtglọn mình chăeuoh̉ng còn muôufcḱn nghĩ đqswaêtglón việfusnc đqswaósnqheotm̃a.

Trưeotmeuohc khi ngủoauj, câiemạu đqswaăeuoḥt đqswaôufck̀ng hôufck̀ báo thưeotḿc, thềufck ngàgmsqy mai tuyệfusnt đqswajqkli khôufckng đqswaêtglón muôufcḳn. Câiemạu còtglon cốjqkl ýnarr dặnfdyn dòtglo Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon, nếewobu sáng mai câiemạu còn nằfusnm ỳpuvd, cưeotḿ dưeotḿt khoát tát câiemạu môufcḳt cái làgmsq đqswaưeotmdvlqc.

Du Phong Thàgmsqnh chậaysvm rãi nói: “Cácoodi nàgmsqy tôufcki có thêtglỏ làm thay đqswaưeotmơpklj̣c đqswaâiemáy.”

Bả vai Bạiwfoch Tâieman Vũufck run lêtglon, rúewobt vàgmsqo trong chăeuohn che đqswaâiemàu kín mít, vơpklj̀ nhưeotm Du Phong Thành khôufckng ơpklj̉ bêtglon cạnh, nósnqhi thâiemạt ra thì, câiemạu râiemát sơpklj̣ Du Phong Thàgmsqnh nửqvmka đqswaêtglom lăeuohn qua giưeotmơpklj̀ng mình.

coodng ngàgmsqy thứhxga hai, đqswavyehng hồvyehcoodo thứhxgac vừbwwra vang lêtglon, Bạch Tâieman Vũ nhưeotm bị đqswatglọn giâiemạt, nhảy dưeotṃng căeuoh̉ng lêtglon trêtglon giưeotmơpklj̀ng, khôufckng châiemàn chưeotm̀ môufcḳt phút nào, thưeotḿc dâiemạy rửqvmka mặnfdyt măeuoḥc đqswaôufck̀ xêtglóp chăeuohn, làm liêtglòn tù tì, khôufckng íevpvt ngưeotmơpklj̀i trộfwxmm ngâiemảng đqswaâiemàu lêtglon xem, trong lòng thầbqqim than anh chàgmsqng này quảbkqg thậaysvt bị đqswaại đqswaôufcḳi trưeotmơpklj̉ng chỉnh đqswaêtglón thêtglo thảm rôufck̀i.

Chơpklj̀ xong xuôufcki hêtglót cả, tiêtglóng kèn báo sơpklj́m lêtglon. Bạiwfoch Tâieman Vũufck thơpklj̉ phào nhẹ nhõm, cậaysvu cầbqqim lâiemáy chai mỹigum phẩbwwrm dưeotmkfaong da của mình, ngôufck̀i ơpklj̉ đqswaâiemàu giưeotmơpklj̀ng bôufcki bôufcki trét trét lêtglon măeuoḥt, đqswaoạiwfon phêtglót thêtglom mộfwxmt lơpklj́p kem chôufcḱng năeuoh́ng, sau đqswaósnqh ung dung cùng mọi ngưeotmơpklj̀i đqswai xuôufcḱng dưeotmơpklj́i.

Lầbqqin đqswaâiemàu tiêtglon đqswaếewobn đqswaúewobng giờhxga, Bạiwfoch Tâieman Vũufckeotṃ tin mưeotmơpklj̀i phâiemàn nhìn Hưeotḿa Sâiemám.

Hứhxgaa Sâiemám quét qua các đqswaôufcḳi môufcḳt lâiemàn, gậaysvt đqswabqqiu, hưeotmơpklj́ng bạiwfoch Tâieman Vũufcksnqhi: “Nhơpklj́ bôufck̉ sung 500 mét ngày hôufckm qua.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck nghĩ ngơpklj̣i, 7 câiemay sôufcḱ ta đqswaã chơpklji rôufck̀i, 500 mét là cái đqswaêtglóch gì. Nghĩ thấqvmky hôufckm nay khôufckng bị phạt bôufck̉ sung, cũng chả phải bịmpax mắhixeng, trong lòng câiemạu bôufck̃ng vui vẻ hăeuoh̉n ra. Ngưeotmơpklj̀i ta ai cũng câiemàn măeuoḥt mũi, dùbxteiemạu là ngưeotmơpklj̀i khá dày măeuoḥt, nhưeotmng bị phạt trưeotmơpklj́c đqswaám đqswaôufckng nhưeotm thếewob, câiemạu cũufckng biêtglót lòng tưeotṃ trọng của mình bị tôufck̉n thưeotmơpkljng lơpklj́n, hôufckm nay an toàgmsqn vưeotmdvlqt qua kiểjqklm tra, coi nhưeotm là lâiemàn thành côufckng nhâiemát trong ba ngày đqswaâiemàu ơpklj̉ quâieman đqswaôufcḳi.

Hứhxgaa Sâiemám giácoodm sácoodt chốjqklc lácoodt đqswaãoauj đqswai, đqswaôufcḳi trưeotmơpklj̉ng dâiemãn mọi ngưeotmơpklj̀i chạy bôufcḳ nhưeotm thưeotmơpklj̀ng lêtglọ.

Trầbqqin Tĩlxrznh khôufckng hung dưeotm̃ nhưeotmeotḿa Sâiemám, có mâiemáy lâiemàn Bạiwfoch Tâieman Vũufckeotmơpklj̀i tâiemạp, bịmpax hắhixen bắhixet đqswaưeotmdvlqc cũng chỉkcgu phải làm mâiemãu mâiemáy lâiemàn, dâiemàn dâiemàn, Bạiwfoch Tâieman Vũufckufckng biêtglót xâiemáu hôufck̉, bắhixet đqswabqqiu tâiemạp trung vàgmsqo luyêtglọn tâiemạp, câiemạu nghĩ răeuoh̀ng, nếewobu vào quâieman đqswaôufcḳi chỉ làgmsq đqswai hành quâieman và ngồvyehi nghe mâiemáy khóa học, vậaysvy cũufckng khôufckng cósnqhqukb là khósnqh khăeuohn, câiemạu có thêtglỏ sôufcḱng sót đqswaưeotmơpklj̣c.


Sau khi câiemạu băeuoh́t đqswaâiemàu tích cưeotṃc phôufcḱi hơpklj̣p vơpklj́i viêtglọc tâiemạp luyêtglọn, ngay cảbkqg Du Phong Thàgmsqnh cũufckng íevpvt quấqvmky rốjqkli câiemạu hơpkljn, tìqukbnh hình dưeotmơpklj̀ng nhưeotm đqswaã có chuyêtglỏn biêtglón tôufcḱt.

Buổjqkli tốjqkli trưeotmơpklj́c khi tăeuoh́m rưeotm̉a, Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon ôufckm chậaysvu nưeotmeuohc rủ bạiwfoch Tâieman Vũufck đqswai giặnfdyt quầbqqin ácoodo. Bạiwfoch Tâieman Vũufckeotmhxgai đqswai, khôufckng muốjqkln nhúewobc nhíevpvch.

Du Phong Thàgmsqnh đqswaiwfop câiemạu mộfwxmt cưeotmeuohc, đqswaem đqswaôufcḱng quâiemàn áo, bíevpvt tấqvmkt, đqswavyehsnqht của mình néufckm vào châiemạu của Bạiwfoch Tâieman Vũufck, “Đnpkgi giặnfdyt.” (O////O đqswaôufck̀ lót?)

Bạiwfoch Tâieman Vũufck mớeuohi nhớeuoh ra, lâiemàn trưeotmơpklj́c mình bị ép đqswaôufck̀ng ý giăeuoḥt quâiemàn áo môufcḳt tuâiemàn cho hăeuoh́n, bèn tưeotḿc tưeotmơpklj̉i liêtglóc nhìn Du Phong Thành.

Du Phong Thàgmsqnh trừbwwrng hai mắhixet, “Đnpkgi mau.”

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon khó chịu nói, “Phong Thàgmsqnh, anh đqswaưeotm̀ng băeuoh́t nạt ảnh nưeotm̃a, khôufckng hay đqswaâiemau.”

Du Phong Thàgmsqnh cưeotmơpklj̀i vôufck cùng dịu dàng, “Ảnh cá cưeotmơpklj̣c thua tôufcki mà, đqswaúng khôufckng, Tâieman Vũufck?”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck nào dácoodm nósnqhi gìqukb, chỉkcgu đqswaành gậaysvt đqswabqqiu, ỉu xìu bưeotmng quâiemàn áo của du Phong Thàgmsqnh đqswai.

Du Phong Thàgmsqnh ơpklj̉ sau lưeotmng lạnh lùng nósnqhi: “Giặnfdyt khôufckng sạiwfoch là tôufcki khôufckng lâiemáy đqswaâiemau nhé.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck ưeotmơpklj́c sao mình căeuoh́n chêtglót hăeuoh́n luôufckn cho rôufck̀i.

tglon trong phòng tăeuoh́m, Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon theo thưeotmhxgang lệfusn nhanh tay vò quầbqqin ácoodo, Bạiwfoch Tâieman Vũufck ném quâiemàn áo Du Phong Thành lêtglon măeuoḥt đqswaâiemát, giâiemãm mạnh vài cái, mớeuohi nhặnfdyt lêtglon, néufckm vào trong chậaysvu nưeotmeuohc.

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon dởeugi khósnqhc dởeugieotmhxgai, “Hai ngưeotmơpklj̀i rôufcḱt cuôufcḳc có chuyêtglọn gì vâiemạy, tấqvmkt cảbkqg mọbehri ngưeotmhxgai đqswaêtglòu là chiêtglón hưeotm̃u, cũufckng khôufckng thểjqkl vì chút chuyêtglọn trêtglon xe lưeotm̉a mà mang thùbxte đqswaếewobn giờhxga chưeotḿ.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck nhỏqnjd giọbehrng nósnqhi: “Anh nói vơpklj́i em rôufck̀i, Du Phong Thàgmsqnh là têtglon biêtglón thái thích băeuoh́t nạt ngưeotmơpklj̀i khác, hăeuoh́n thích nhìn anh khôufck̉ sơpklj̉.”


Phùbxteng Đnpkgôufckng nguyêtglon chầbqqin chờhxgasnqhi: “Vậaysvy sao, em thâiemáy ảnh cũng bình thưeotmơpklj̀ng… theo kiêtglỏu râiemát bình thưeotmơpklj̀ng mà.”

“Giả bôufcḳ đqswaâiemáy, em liêtglọu mà coi chưeotm̀ng hăeuoh́n ta.”

“Em coi chừbwwrng cácoodi gìqukbpklj?”

Bạiwfoch Tâieman Vũufckufck̃ng nghẹhixen lờhxgai, “Dùbxte sao… nhơpklj́ cách xa hăeuoh́n môufcḳt chút, hắhixen bị bệfusnnh tâiemam thầbqqin đqswaâiemáy.”

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon bấqvmkt đqswahixec dĩlxrzgmsq lắhixec đqswabqqiu, “Nêtglóu ảnh băeuoh́t nạt anh thâiemạt, anh có thêtglỏ nói vơpklj́i đqswaôufcḳi trưeotmơpklj̉ng, anh âiemáy sẽ đqswaòi côufckng băeuoh̀ng cho anh.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck thởeugigmsqi, sao câiemạu có thêtglỏ nói cho ngưeotmơpklj̀i khác biêtglót đqswaưeotmơpklj̣c răeuoh̀ng, Du Phong Thàgmsqnh muốjqkln “âiemáy âiemáy” câiemạu chưeotḿ?

“Tâieman Vũufck, sao anh bỏ nhiêtglòu bôufcḳt giăeuoḥt vâiemạy, hại da đqswaâiemáy, nhấqvmkt là quâiemàn áo lót, khôufckng thểjqkl bỏ nhiềufcku vâiemạy đqswaâiemau.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufckeotmhxgai lạiwfonh nósnqhi: “Đnpkgâiemay làgmsq quâiemàn áo Du Phong Thàgmsqnh, anh giăeuoḥt “sạch” cho hăeuoh́n ý mà.”

Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon bósnqh tay.

“Quâiemàn áo củoauja tôufcki sao vâiemạy?”

Giọng nói lạnh lùng của Du Phong Thàgmsqnh vang lêtglon sau lưeotmng.

Cả ngưeotmơpklj̀i Bạiwfoch Tâieman Vũufck run lêtglon, quay đqswabqqiu lạiwfoi, câiemạu cũufckng khôufckng biếewobt Du Phong Thàgmsqnh đqswaã đqswaưeotḿng đqswaó bao lâiemau, con mẹ nó đqswaúng là đqswaáng sơpklj̣.

Du Phong Thàgmsqnh đqswai tơpklj́i, liêtglóc nhìn đqswaôufcḱng quâiemàn áo của mình, nháy măeuoh́t đqswaã nhìn thâiemáy môufcḳt dâiemáu giày to tưeotmơpklj́ng. Hắhixen chỉkcgu chỉkcgu, cưeotmhxgai nósnqhi: “Anh giâiemãm hay sao?”

Nụbbxneotmhxgai kia khiêtglón Bạiwfoch Tâieman Vũufckpklj̣ run ngưeotmơpklj̀i, câiemạu lậaysvp tứhxgac giảbkqgi thíevpvch: “Sâiemảy tay làm rơpklj́t âiemáy mà.”

“Giăeuoḥt sạch.” Du Phong Thàgmsqnh tựwwvva cạnh bôufck̀n nưeotmơpklj́c theo dõi câiemạu.

Bạiwfoch Tâieman Vũufck coi đqswaôufcḱng quâiemàn áo nhưeotm đqswaâiemàu của Du Phong Thàgmsqnh, hêtglót vêtglo lại vò, muôufcḱn xả hêtglót giâiemạn trong bụng, chưeotma kêtglỏ còn gà mẹ Phùbxteng Đnpkgôufckng Nguyêtglon bêtglon cạnh, cưeotḿ liêtglon tục bảo câiemạu giăeuoḥt đqswaôufck̀ phải nhẹ tay ra sao, giăeuoḥt sạch thêtgló nào.

Giăeuoḥt xong đqswaôufcḱng quâiemàn áo và bít tâiemát, chỉ còn lại môufcḳt chiêtglóc quâiemàn lót đqswaen trôufcki nôufck̉i trong thao, của Du Phong Thành đqswaâiemáy chưeotḿ còn ai.

Bạiwfoch Tâieman Vũufck nuốjqklt nưeotmeuohc miếewobng, nhìqukbn Du Phong Thàgmsqnh, Du Phong Thàgmsqnh nhíevpvu màgmsqy, “Chưeotma đqswaêtglón 10 phút nưeotm̃a là giơpklj̀ tăeuoh́m rôufck̀i, anh giăeuoḥt khôufckng xong thì mang vào nhà tăeuoh́m mà giăeuoḥt.”

Bạiwfoch Tâieman Vũufck đqswaơpklj̀i này đqswaưeotm̀ng nói quâiemàn lót của ngưeotmơpklj̀i khác, ngay cả quầbqqin lósnqht củoauja mìqukbnh cũng chưeotma tưeotm̀ng giăeuoḥt bao giơpklj̀, quầbqqin lósnqht củoauja câiemạu, trừbwwr mẹ và bảo mâiemãu ra, chỉ có ngưeotmơpklj̀i bạn gái thâieman nhâiemát tưeotm̀ng chạm vào màgmsq thôufcki, thưeotḿ đqswaôufck̀ nhưeotm quâiemàn áo lót, có nhìn cũng chỉ cho ngưeotmơpklj̀i thâieman nhìn, thâiemạm chí năeuoh̀m mơpkljiemạu cũng khôufckng nghĩ tơpklj́i sẽ có môufcḳt ngày tưeotṃ tay mình giăeuoḥt quâiemàn áo lót cho môufcḳt thăeuoh̀ng đqswaàn ôufckng, fuck con mẹ nó!

Du Phong Thàgmsqnh dưeotmơpklj̀ng nhưeotmiemát hưeotmơpklj̉ng thụ vẻ xoăeuoh́n xuýt của Bạch Tâieman Vũ, cưeotmhxgai nhạt mà nhìn câiemạu.

Bạiwfoch Tâieman Vũufck nghĩ thấqvmky hâiemạu quả nêtglóu mình khôufckng làm theo, cuốjqkli cùbxteng đqswaàgmsqnh phảbkqgi nghe lơpklj̀i cầbqqim miêtglóng đqswaôufck̀ lót lêtglon, băeuoh́t đqswaâiemàu vò. Giâiemay phút câiemạu câiemàm lâiemáy nó, thưeotḿ hùng dũng và oai phong của Du Phong Thành tưeotḿc khăeuoh́c lại hiêtglỏn hiêtglọn trong đqswaâiemàu câiemạu, vưeotm̀a nghĩ đqswaêtglón cái “của quý” ngàn ngưeotmơpklj̀i ganh tị kia, bị miêtglóng vải này bọc lại, Bạiwfoch Tâieman Vũufck đqswaãoauj cảbkqgm thấqvmky mặnfdyt nósnqhng lêtglon, môufcḳt cảm giác xâiemáu hôufck̉ chưeotma tưeotm̀ng có đqswaánh úp lêtglon đqswaỉnh đqswaâiemàu, đqswaôufcḳt nhiêtglon câiemạu thâiemáy mình khôufckng nhịn đqswaưeotmơpklj̣c nưeotm̃a. Chêtglót tiêtglọt, lúc Du Phong Thành trâiemàn truôufck̀ng trưeotmơpklj́c măeuoḥt mình, sao mình lại đqswai nhìn “Tiêtglỏu Du” chưeotḿ? Giặnfdyt quầbqqin ácoodo lósnqht, khácoodc nàgmsqo… chạm vào… gián tiêtglóp… Thâiemạt ra câiemạu cũng hơpklji tò mò, to nhưeotmiemạy mà câiemàm trong tay thì thêtgló nào nhỉ?

coodi Lềufckqukb Thốjqkln! Mày suy nghĩ cái gì vâiemạy! Trong lòng Bạiwfoch Tâieman Vũufck phát đqswatglon, thầbqqim nghĩ muôufcḱn bưeotmng nguyêtglon châiemạu giăeuoḥt đqswaôufck̀ ụp lêtglon đqswaâiemàu Du Phong Thành môufcḳt phen.

Du Phong Thàgmsqnh nhìqukbn đqswaủ loại biêtglỏu cảm trêtglon măeuoḥt Bạch Tâieman Vũ, khôufckng nhịn cưeotmơpklj̀i đqswaưeotmơpklj̣c nữmtxha mà đqswai ra.

tglót chưeotmơpkljng 15

coodc giảbkqgsnqhi ra suy nghĩlxrz củoauja mìqukbnh: cuôufcḳc sôufcḱng sinh hoạt của Tiêtglỏu Bạch trong quâieman đqswaôufcḳi đqswaúng là đqswabqqiy bẫhnevy rậaysvp khôufckng a.

Cách xoa bóp của Tiêtglòn Lưeotmơpklj̣ng:14e5b3a3c0fe20

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.