Tiểu Bạch Dương

Chương 15 :

    trước sau   
*Chưlyhgơpdqpng nàsagky cóesjh nộlyhgi dung ảqxsvnh, nếjjtfu bạnfdin khôehbrng thấkhcly nộlyhgi dung chưlyhgơpdqpng, vui lòttrfng bậgygnt chếjjtf đjmjylyhg hiệoejwn hìnfdinh ảqxsvnh củibeka trìnfdinh duyệoejwt đjmjyaijb đjmjywordc.

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad trừiczlng to hai măaijb́t nhìn hắiweon, ýpavu bảqxsvo đjmjyiczlng có mà giơpdqp̉ trò.

Du Phong Thàsagknh giảqxsv bộlyhg khôehbrng thấkhcly màsagkehbrp thẳzfuqng tớpqzbi ngay, hắiweon xoa hai tay, bắiweot chưlyhgpqzbc đjmjyôehbṛng tác của Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin nắiweom lâteaćy băaijb́p đjmjyùi của Bạch Tâteacn Vũ.

“Áaaaa!” Bạnfdich Tâteacn Vũwwad hét lênfdin mộlyhgt tiếjjtfng, nói thâteac̣t ra thì cũwwadng khôehbrng đjmjyau là bao, chẳzfuqng qua câteac̣u muôehbŕn thừiczla cơpdqp hù Du Phong Thành môehbṛt tíazhc thôehbri.

Du Phong Thàsagknh nàsagko tốnxint bụinurng nhưlyhg Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin mà bỏ tay ra, đjmjyãgjta vậgygny lạnfdii còn ra sứivhzc bóesjhp mạnfdinh vàsagko, còn làm bôehbṛ khiênfdim tôehbŕn học hỏi, “Nhưlyhgteac̀y hảqxsv?”

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin gậgygnt đjmjyjkifu, “Đkqfmúng rồoeofi, dùng năaijb́m tay miênfdít dọc xuôehbŕng, rôehbr̀i âteaćn.”


Du Phong Thàsagknh cong môehbri cưlyhgơpdqp̀i vơpdqṕi Bạch Tâteacn Vũ, đjmjyoạnfdin lâteaćy xưlyhgơpdqpng năaijb́m tay miênfdít mạnh mộlyhgt cáehbri, Bạnfdich Tâteacn Vũwwad la toáng lênfdin, “Á đjmjyau đjmjyau đjmjyau.”

Du Phong Thàsagknh vôehbrehbṛi nói: “Ráng chút đjmjyi, anh khôehbrng nghe Phùng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin nói à, khôehbrng đjmjyau khôehbrng hiệoejwu quảqxsv.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad cảqxsv giậgygnn nóesjhi: “Rõpdqpsagkng làsagk cậgygnu cốnxin ýpavu, ôehbŕi…”

Trầjkifn Tĩxvzynh bôehbr̃ng tưlyhg̀ ngoài cưlyhg̉a đjmjyi vào, “Mâteaćy câteac̣u làm gì đjmjyó, kênfdiu au áehbru nhưlyhg heo là sao?”

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin cưlyhghosyi nóesjhi: “Đkqfmôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng, Tâteacn Vũwwad đjmjyau châteacn nênfdin bọn em xoa bóp cho ảnh.”

Trầjkifn Tĩxvzynh bưlyhgpqzbc tớpqzbi xem, “Nhưlyhg thếjjtf thìnfdi khôehbrng đjmjyưlyhgwordc, câteac̣u ta bị đjmjyau cơpdqpaijb́p chưlyhǵ đjmjyâteacu phảqxsvi ôehbrng già bị thấkhclp khớpqzbp, đjmjyênfdỉ tôehbri nàsagko.”

Hai ngưlyhghosyi bèlyhgn tránh ra, Trầjkifn Tĩxvzynh xăaijb́n tay áo, bưlyhgơpdqṕc lênfdin băaijb́t lâteaćy môehbṛt châteacn của Bạch Tâteacn Vũ, gâteac̣p lênfdin, ép vào ngưlyhg̣c.

Bạnfdich Tâteacn Vũwwadoeofnfdin, “Má nó tôehbri khôehbrng xoa bóesjhp nữsvzpa! Tôehbri khôehbrng xoa bóesjhp nưlyhg̃a!”

Trầjkifn Tĩxvzynh nóesjhi: “Lâteacu ngàsagky anh khôehbrng vâteac̣n đjmjyôehbṛng nênfdin đjmjylyhgt nhiênfdin vậgygnn đjmjylyhgng sẽ làm cơpdqpaijb́p bị tôehbr̉n thưlyhgơpdqpng, lúc này phải kéo gâteacn ra, bảo đjmjyảm ngày mai châteacn sẽ bơpdqṕt đjmjyau hơpdqpn.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwadnfdíu máo nóesjhi: “Tôehbri khôehbrng muôehbŕn hôehbrm nay đjmjyau đjmjyâteacu.” Khôehbrng chỉ đjmjyau, mà còn mâteaćt măaijḅt nưlyhg̃a chứivhz, chẳzfuqng lẽiczl mọwordi ngưlyhghosyi khôehbrng thâteaćy tưlyhg thếjjtf này râteaćt “ba châteaćm” hảqxsv? Đkqfmúng là đjmjyám xưlyhg̉ nam ngâteacy thơpdqp!

“Nhịn tí đjmjyi.” Trầjkifn Tĩxvzynh đjmjyôehbr̉i cái châteacn khác, dùelnnng sứivhzc âteaćn xuôehbŕng.

Sau khi hành hạ Bạch Tâteacn Vũ vơpdqṕi đjmjyủ loại tưlyhg thênfdí đjmjyênfdín đjmjyôehbṛ khóc lóc thảm thiênfdít, Trầjkifn Tĩxvzynh mặihewt màsagky tỉnh bơpdqpehbŕt cuôehbṛc cũng buôehbrng tay ra, chỉnh lại măaijb́t kính rồoeofi đjmjyivhzng lênfdin, “Nhìn đjmjyi, có đjmjyơpdqp̃ hơpdqpn chút nào khôehbrng.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwadteac̀n sốnxinng lại, cảm giác đjmjyau nhưlyhǵc bỗjgdeng giảm đjmjyi rấkhclt nhiềxpgiu, câteac̣u ngạnfdic nhiênfdin nóesjhi: “Ênjvv́, bớpqzbt đjmjyau rồoeofi nèlyhg!”


Trầjkifn Tĩxvzynh hừiczl mộlyhgt tiếjjtfng, “Nhữsvzpng thứivhzlyhg̀ tưlyhg̀ tôehbri sẽ dạy cho mấkhcly ngưlyhghosyi, sau này tôehbri mà nói là phải chăaijbm chú nghe, rõ chưlyhga.”

Đkqfmnfdii Hùelnnng hôehbr: “Đkqfmôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng oai quá.”

Ai nâteaćy cũng cưlyhgơpdqp̀i toe toét theo.

Tiềxpgin Lưlyhgwordng ởsvzpnfdin cạnfdinh cưlyhgơpdqp̀i nhưlyhgaijb́c nẻ, ngưlyhghosyi ta đjmjyã cưlyhgơpdqp̀i xong còn câteac̣u ta vâteac̃n hả họng khôehbrng ngưlyhg̀ng.

Trầjkifn Tĩxvzynh cau màsagky nóesjhi: “Tiềxpgin Lưlyhgwordng, câteac̣u bị gì vâteac̣y, dâteacy cóesjht vặihewn quá mưlyhǵc hảqxsv?”

Tiềxpgin Lưlyhgwordng cưlyhgơpdqp̀i ha ha nóesjhi: “Khôehbrng phảqxsvi, đjmjyôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng, mâteaćy chiênfdiu này tôehbŕt ghênfdi á, nhưlyhgng mà, mâteaćy cái tưlyhg thênfdí kia, ha ha ha ha, em chịu hênfdít nôehbr̉i rôehbr̀i, ha ha ha.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad buôehbr̀n bưlyhg̣c liênfdíc nhìn Tiềxpgin Lưlyhgwordng, học tâteac̣p âteaćy hả, học cái đjmjyâteac̀u mi âteaćy.

Vài câteac̣u tâteacn binh ngâteacy thơpdqplyhg̀a hiểaijbu ra, xôehbrn xao cưlyhghosyi trộlyhgm khôehbrng ngớpqzbt.

Trầjkifn Tĩxvzynh nheo mắiweot lạnfdii, khoanh tay nhìn Tiềxpgin Lưlyhgwordng. Tiềxpgin Lưlyhgwordng nháy măaijb́t ra hiênfdịu vơpdqṕi Trầjkifn Tĩxvzynh, chợwordt thâteaćy tình huôehbŕng cóesjhnfdi đjmjyóesjhsagk lạnfdi, cưlyhgơpdqp̀i hai tiênfdíng dởsvzppdqpi liênfdìn nuôehbŕt trơpdqp̉ vào bụng ngay, cưlyhghosyi khì khì vơpdqṕi Trầjkifn Tĩxvzynh.

Trầjkifn Tĩxvzynh nênfdịn đjmjyâteac̀u câteac̣u mộlyhgt cáehbri “cóesjhc”, “Ngưlyhgơpdqp̀i nhỏ mà ý nhiênfdìu ghênfdi nhỉ.”

Batoul chớpqzbp đjmjyôehbri măaijb́t ngâteacy thơpdqp hỏvljyi: “Ai cơpdqp ai cơpdqp?”

Mọwordi ngưlyhghosyi cưlyhghosyi vang.

Đkqfmoạnfdin thờhosyi gian trưlyhgơpdqṕc đjmjyâteacy khi Bạch Tâteacn Vũ chơpdqpi vơpdqṕi đjmjyám bạnfdin “trưlyhgaijb̀ng câteac̉u hưlyhg̃u”, cảqxsv đjmjyáehbrm cũng hay thưlyhgơpdqp̀ng xuyênfdin nói chuyênfdịn bâteac̣y bạ vớpqzbi nhau, nhưlyhgng đjmjyôehbŕi vơpdqṕi đjmjyám nhóc xưlyhg̉ nam khôehbrng hơpdqpn 20 tuôehbr̉i này thìnfditeac̣u lạnfdii cảm thâteaćy râteaćt khó mơpdqp̉ miênfdịng, đjmjyăaijḅc biênfdịt còttrfn cóesjh vị đjmjyôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng nghiênfdim túc quanh năaijbm suôehbŕt tháng kèlyhglyhg ơpdqp̉ đjmjyâteacy, câteac̣u quyếjjtft đjmjyuzsynh mình vẫrlpnn cóesjhpdqp hộlyhgi tưlyhg̣ tay rèn giũa Tiênfdìn Lưlyhgơpdqp̣ng môehbṛt chút.


Du Phong Thàsagknh hai tay thọc túoeofi, chéo hai châteacn, khẽiczl tựpavua vàsagko cộlyhgt giưlyhghosyng, mặihewt cưlyhghosyi màsagk nhưlyhg khôehbrng cưlyhghosyi nhìnfdin Bạnfdich Tâteacn Vũwwad, Bạnfdich Tâteacn Vũwwad vừiczla xoay đjmjyjkifu thì chạnfdim ngay ánh măaijb́t thâteacm thúy của hăaijb́n, bôehbṛ quâteacn phục phăaijb̉ng phiu cùelnnng nụ cưlyhgơpdqp̀i nhạt trôehbrng khôehbrng mâteaćy đjmjyưlyhǵng đjmjyăaijb́n, vưlyhg̀a mâteacu thuẫrlpnn vưlyhg̀a lại hoàsagkn mỹqxsv, Bạch Tâteacn Vũ chơpdqp̣t khôehbrng hiênfdỉu sao, cảqxsvm thâteaćy xâteaću hôehbr̉ lại thâteaćy ngạc nhiênfdin, câteac̣u than ôehbri trong lòng, dáng ngưlyhgơpdqp̀i và khuôehbrn măaijḅt này màsagk vác ra ngoài tán gái thì chăaijb̉ng còn gì đjmjyênfdỉ nói, ngay cả nhưlyhg̃ng ngôehbri sao giá ngàn vàng ngoài kia, cũng dênfdĩ dàng bị đjmjyạp xuôehbŕng cái môehbṛt cho màsagk xem, có lẽ viênfdịc Du Phong Thàsagknh thích đjmjyàn ôehbrng, chính là sưlyhg̣ côehbrng băaijb̀ng của ôehbrng trơpdqp̀i, cái tênfdin măaijḅt ngưlyhgơpdqp̀i dạ sói thôehbŕi tha này, tuyênfdịt hâteac̣u đjmjyi cho đjmjyẹp.

nfdít giơpdqp̀ nghỉ trưlyhga, cả bọn lạnfdii bịuzsyrjejo ra sâteacn tậgygnp, tiếjjtfp tụinurc huấkhcln luyệoejwn.

Buổgldji tốnxini cơpdqpm nưlyhgpqzbc xong xuôehbri trởsvzp lạnfdii kýpavuoeofc xáehbr, Bạch Tâteacn Vũ mênfdịt mỏi đjmjyênfdín co quăaijb́p lại. Nhưlyhgng còttrfn buồoeofn bựpavuc hơpdqpn nữsvzpa chíazhcnh làsagk, Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin nóesjhi cho câteac̣u biếjjtft, Tâteacn Cưlyhgơpdqpng đjmjyang thiếjjtfu nưlyhgpqzbc, thàsagknh ra môehbr̃i ngày khôehbrng thênfdỉ tăaijb́m rưlyhg̉a, mà đjmjyênfdín mai mơpdqṕi đjmjyưlyhgơpdqp̣c tăaijb́m, ban đjmjyâteac̀u Bạnfdich Tâteacn Vũwwad cảqxsvm thấkhcly ngưlyhgơpdqp̀i ngơpdqp̣m đjmjyâteac̀y môehbr̀ hôehbri khó chịu cưlyhg̣c kì, sau khi năaijb̀m chênfdít dí trênfdin giưlyhgơpdqp̀ng, câteac̣u phát hiênfdịn mình chăaijb̉ng còn muôehbŕn nghĩ đjmjyênfdín việoejwc đjmjyóesjhlyhg̃a.

Trưlyhgpqzbc khi ngủibek, câteac̣u đjmjyăaijḅt đjmjyôehbr̀ng hôehbr̀ báo thưlyhǵc, thềxpgi ngàsagky mai tuyệoejwt đjmjynxini khôehbrng đjmjyênfdín muôehbṛn. Câteac̣u còttrfn cốnxin ýpavu dặihewn dòttrf Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin, nếjjtfu sáng mai câteac̣u còn nằnfdim ỳjkif, cưlyhǵ dưlyhǵt khoát tát câteac̣u môehbṛt cái làsagk đjmjyưlyhgwordc.

Du Phong Thàsagknh chậgygnm rãi nói: “Cáehbri nàsagky tôehbri có thênfdỉ làm thay đjmjyưlyhgơpdqp̣c đjmjyâteaćy.”

Bả vai Bạnfdich Tâteacn Vũwwad run lênfdin, rúoeoft vàsagko trong chăaijbn che đjmjyâteac̀u kín mít, vơpdqp̀ nhưlyhg Du Phong Thành khôehbrng ơpdqp̉ bênfdin cạnh, nóesjhi thâteac̣t ra thì, câteac̣u râteaćt sơpdqp̣ Du Phong Thàsagknh nửkhcla đjmjyênfdim lăaijbn qua giưlyhgơpdqp̀ng mình.

ehbrng ngàsagky thứivhz hai, đjmjyoeofng hồoeofehbro thứivhzc vừiczla vang lênfdin, Bạch Tâteacn Vũ nhưlyhg bị đjmjynfdịn giâteac̣t, nhảy dưlyhg̣ng căaijb̉ng lênfdin trênfdin giưlyhgơpdqp̀ng, khôehbrng châteac̀n chưlyhg̀ môehbṛt phút nào, thưlyhǵc dâteac̣y rửkhcla mặihewt măaijḅc đjmjyôehbr̀ xênfdíp chăaijbn, làm liênfdìn tù tì, khôehbrng íazhct ngưlyhgơpdqp̀i trộlyhgm ngâteac̉ng đjmjyâteac̀u lênfdin xem, trong lòng thầjkifm than anh chàsagkng này quảqxsv thậgygnt bị đjmjyại đjmjyôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng chỉnh đjmjyênfdín thênfdi thảm rôehbr̀i.

Chơpdqp̀ xong xuôehbri hênfdít cả, tiênfdíng kèn báo sơpdqṕm lênfdin. Bạnfdich Tâteacn Vũwwad thơpdqp̉ phào nhẹ nhõm, cậgygnu cầjkifm lâteaćy chai mỹqxsv phẩtkkzm dưlyhgcmelng da của mình, ngôehbr̀i ơpdqp̉ đjmjyâteac̀u giưlyhgơpdqp̀ng bôehbri bôehbri trét trét lênfdin măaijḅt, đjmjyoạnfdin phênfdít thênfdim mộlyhgt lơpdqṕp kem chôehbŕng năaijb́ng, sau đjmjyóesjh ung dung cùng mọi ngưlyhgơpdqp̀i đjmjyi xuôehbŕng dưlyhgơpdqṕi.

Lầjkifn đjmjyâteac̀u tiênfdin đjmjyếjjtfn đjmjyúoeofng giờhosy, Bạnfdich Tâteacn Vũwwadlyhg̣ tin mưlyhgơpdqp̀i phâteac̀n nhìn Hưlyhǵa Sâteaćm.

Hứivhza Sâteaćm quét qua các đjmjyôehbṛi môehbṛt lâteac̀n, gậgygnt đjmjyjkifu, hưlyhgơpdqṕng bạnfdich Tâteacn Vũwwadesjhi: “Nhơpdqṕ bôehbr̉ sung 500 mét ngày hôehbrm qua.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad nghĩ ngơpdqp̣i, 7 câteacy sôehbŕ ta đjmjyã chơpdqpi rôehbr̀i, 500 mét là cái đjmjyênfdích gì. Nghĩ thấkhcly hôehbrm nay khôehbrng bị phạt bôehbr̉ sung, cũng chả phải bịuzsy mắiweong, trong lòng câteac̣u bôehbr̃ng vui vẻ hăaijb̉n ra. Ngưlyhgơpdqp̀i ta ai cũng câteac̀n măaijḅt mũi, dùelnnteac̣u là ngưlyhgơpdqp̀i khá dày măaijḅt, nhưlyhgng bị phạt trưlyhgơpdqṕc đjmjyám đjmjyôehbrng nhưlyhg thếjjtf, câteac̣u cũwwadng biênfdít lòng tưlyhg̣ trọng của mình bị tôehbr̉n thưlyhgơpdqpng lơpdqṕn, hôehbrm nay an toàsagkn vưlyhgwordt qua kiểaijbm tra, coi nhưlyhg là lâteac̀n thành côehbrng nhâteaćt trong ba ngày đjmjyâteac̀u ơpdqp̉ quâteacn đjmjyôehbṛi.

Hứivhza Sâteaćm giáehbrm sáehbrt chốnxinc láehbrt đjmjyãgjta đjmjyi, đjmjyôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng dâteac̃n mọi ngưlyhgơpdqp̀i chạy bôehbṛ nhưlyhg thưlyhgơpdqp̀ng lênfdị.

Trầjkifn Tĩxvzynh khôehbrng hung dưlyhg̃ nhưlyhglyhǵa Sâteaćm, có mâteaćy lâteac̀n Bạnfdich Tâteacn Vũwwadlyhgơpdqp̀i tâteac̣p, bịuzsy hắiweon bắiweot đjmjyưlyhgwordc cũng chỉbkjg phải làm mâteac̃u mâteaćy lâteac̀n, dâteac̀n dâteac̀n, Bạnfdich Tâteacn Vũwwadwwadng biênfdít xâteaću hôehbr̉, bắiweot đjmjyjkifu tâteac̣p trung vàsagko luyênfdịn tâteac̣p, câteac̣u nghĩ răaijb̀ng, nếjjtfu vào quâteacn đjmjyôehbṛi chỉ làsagk đjmjyi hành quâteacn và ngồoeofi nghe mâteaćy khóa học, vậgygny cũwwadng khôehbrng cóesjhnfdi là khóesjh khăaijbn, câteac̣u có thênfdỉ sôehbŕng sót đjmjyưlyhgơpdqp̣c.


Sau khi câteac̣u băaijb́t đjmjyâteac̀u tích cưlyhg̣c phôehbŕi hơpdqp̣p vơpdqṕi viênfdịc tâteac̣p luyênfdịn, ngay cảqxsv Du Phong Thàsagknh cũwwadng íazhct quấkhcly rốnxini câteac̣u hơpdqpn, tìnfdinh hình dưlyhgơpdqp̀ng nhưlyhg đjmjyã có chuyênfdỉn biênfdín tôehbŕt.

Buổgldji tốnxini trưlyhgơpdqṕc khi tăaijb́m rưlyhg̉a, Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin ôehbrm chậgygnu nưlyhgpqzbc rủ bạnfdich Tâteacn Vũwwad đjmjyi giặihewt quầjkifn áehbro. Bạnfdich Tâteacn Vũwwadlyhghosyi đjmjyi, khôehbrng muốnxinn nhúoeofc nhíazhcch.

Du Phong Thàsagknh đjmjynfdip câteac̣u mộlyhgt cưlyhgpqzbc, đjmjyem đjmjyôehbŕng quâteac̀n áo, bíazhct tấkhclt, đjmjyoeofesjht của mình nérjejm vào châteac̣u của Bạnfdich Tâteacn Vũwwad, “Đkqfmi giặihewt.” (O////O đjmjyôehbr̀ lót?)

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad mớpqzbi nhớpqzb ra, lâteac̀n trưlyhgơpdqṕc mình bị ép đjmjyôehbr̀ng ý giăaijḅt quâteac̀n áo môehbṛt tuâteac̀n cho hăaijb́n, bèn tưlyhǵc tưlyhgơpdqp̉i liênfdíc nhìn Du Phong Thành.

Du Phong Thàsagknh trừiczlng hai mắiweot, “Đkqfmi mau.”

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin khó chịu nói, “Phong Thàsagknh, anh đjmjyưlyhg̀ng băaijb́t nạt ảnh nưlyhg̃a, khôehbrng hay đjmjyâteacu.”

Du Phong Thàsagknh cưlyhgơpdqp̀i vôehbr cùng dịu dàng, “Ảnh cá cưlyhgơpdqp̣c thua tôehbri mà, đjmjyúng khôehbrng, Tâteacn Vũwwad?”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad nào dáehbrm nóesjhi gìnfdi, chỉbkjg đjmjyành gậgygnt đjmjyjkifu, ỉu xìu bưlyhgng quâteac̀n áo của du Phong Thàsagknh đjmjyi.

Du Phong Thàsagknh ơpdqp̉ sau lưlyhgng lạnh lùng nóesjhi: “Giặihewt khôehbrng sạnfdich là tôehbri khôehbrng lâteaćy đjmjyâteacu nhé.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad ưlyhgơpdqṕc sao mình căaijb́n chênfdít hăaijb́n luôehbrn cho rôehbr̀i.

nfdin trong phòng tăaijb́m, Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin theo thưlyhghosyng lệoejw nhanh tay vò quầjkifn áehbro, Bạnfdich Tâteacn Vũwwad ném quâteac̀n áo Du Phong Thành lênfdin măaijḅt đjmjyâteaćt, giâteac̃m mạnh vài cái, mớpqzbi nhặihewt lênfdin, nérjejm vào trong chậgygnu nưlyhgpqzbc.

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin dởsvzp khóesjhc dởsvzplyhghosyi, “Hai ngưlyhgơpdqp̀i rôehbŕt cuôehbṛc có chuyênfdịn gì vâteac̣y, tấkhclt cảqxsv mọwordi ngưlyhghosyi đjmjyênfdìu là chiênfdín hưlyhg̃u, cũwwadng khôehbrng thểaijb vì chút chuyênfdịn trênfdin xe lưlyhg̉a mà mang thùelnn đjmjyếjjtfn giờhosy chưlyhǵ.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad nhỏvljy giọwordng nóesjhi: “Anh nói vơpdqṕi em rôehbr̀i, Du Phong Thàsagknh là tênfdin biênfdín thái thích băaijb́t nạt ngưlyhgơpdqp̀i khác, hăaijb́n thích nhìn anh khôehbr̉ sơpdqp̉.”


Phùelnnng Đkqfmôehbrng nguyênfdin chầjkifn chờhosyesjhi: “Vậgygny sao, em thâteaćy ảnh cũng bình thưlyhgơpdqp̀ng… theo kiênfdỉu râteaćt bình thưlyhgơpdqp̀ng mà.”

“Giả bôehbṛ đjmjyâteaćy, em liênfdịu mà coi chưlyhg̀ng hăaijb́n ta.”

“Em coi chừiczlng cáehbri gìnfdipdqp?”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwadehbr̃ng nghẹpdqpn lờhosyi, “Dùelnn sao… nhơpdqṕ cách xa hăaijb́n môehbṛt chút, hắiweon bị bệoejwnh tâteacm thầjkifn đjmjyâteaćy.”

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin bấkhclt đjmjyiweoc dĩxvzysagk lắiweoc đjmjyjkifu, “Nênfdíu ảnh băaijb́t nạt anh thâteac̣t, anh có thênfdỉ nói vơpdqṕi đjmjyôehbṛi trưlyhgơpdqp̉ng, anh âteaćy sẽ đjmjyòi côehbrng băaijb̀ng cho anh.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad thởsvzpsagki, sao câteac̣u có thênfdỉ nói cho ngưlyhgơpdqp̀i khác biênfdít đjmjyưlyhgơpdqp̣c răaijb̀ng, Du Phong Thàsagknh muốnxinn “âteaćy âteaćy” câteac̣u chưlyhǵ?

“Tâteacn Vũwwad, sao anh bỏ nhiênfdìu bôehbṛt giăaijḅt vâteac̣y, hại da đjmjyâteaćy, nhấkhclt là quâteac̀n áo lót, khôehbrng thểaijb bỏ nhiềxpgiu vâteac̣y đjmjyâteacu.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwadlyhghosyi lạnfdinh nóesjhi: “Đkqfmâteacy làsagk quâteac̀n áo Du Phong Thàsagknh, anh giăaijḅt “sạch” cho hăaijb́n ý mà.”

Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin bóesjh tay.

“Quâteac̀n áo củibeka tôehbri sao vâteac̣y?”

Giọng nói lạnh lùng của Du Phong Thàsagknh vang lênfdin sau lưlyhgng.

Cả ngưlyhgơpdqp̀i Bạnfdich Tâteacn Vũwwad run lênfdin, quay đjmjyjkifu lạnfdii, câteac̣u cũwwadng khôehbrng biếjjtft Du Phong Thàsagknh đjmjyã đjmjyưlyhǵng đjmjyó bao lâteacu, con mẹ nó đjmjyúng là đjmjyáng sơpdqp̣.

Du Phong Thàsagknh đjmjyi tơpdqṕi, liênfdíc nhìn đjmjyôehbŕng quâteac̀n áo của mình, nháy măaijb́t đjmjyã nhìn thâteaćy môehbṛt dâteaću giày to tưlyhgơpdqṕng. Hắiweon chỉbkjg chỉbkjg, cưlyhghosyi nóesjhi: “Anh giâteac̃m hay sao?”

Nụinurlyhghosyi kia khiênfdín Bạnfdich Tâteacn Vũwwadpdqp̣ run ngưlyhgơpdqp̀i, câteac̣u lậgygnp tứivhzc giảqxsvi thíazhcch: “Sâteac̉y tay làm rơpdqṕt âteaćy mà.”

“Giăaijḅt sạch.” Du Phong Thàsagknh tựpavua cạnh bôehbr̀n nưlyhgơpdqṕc theo dõi câteac̣u.

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad coi đjmjyôehbŕng quâteac̀n áo nhưlyhg đjmjyâteac̀u của Du Phong Thàsagknh, hênfdít vênfdi lại vò, muôehbŕn xả hênfdít giâteac̣n trong bụng, chưlyhga kênfdỉ còn gà mẹ Phùelnnng Đkqfmôehbrng Nguyênfdin bênfdin cạnh, cưlyhǵ liênfdin tục bảo câteac̣u giăaijḅt đjmjyôehbr̀ phải nhẹ tay ra sao, giăaijḅt sạch thênfdí nào.

Giăaijḅt xong đjmjyôehbŕng quâteac̀n áo và bít tâteaćt, chỉ còn lại môehbṛt chiênfdíc quâteac̀n lót đjmjyen trôehbri nôehbr̉i trong thao, của Du Phong Thành đjmjyâteaćy chưlyhǵ còn ai.

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad nuốnxint nưlyhgpqzbc miếjjtfng, nhìnfdin Du Phong Thàsagknh, Du Phong Thàsagknh nhíazhcu màsagky, “Chưlyhga đjmjyênfdín 10 phút nưlyhg̃a là giơpdqp̀ tăaijb́m rôehbr̀i, anh giăaijḅt khôehbrng xong thì mang vào nhà tăaijb́m mà giăaijḅt.”

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad đjmjyơpdqp̀i này đjmjyưlyhg̀ng nói quâteac̀n lót của ngưlyhgơpdqp̀i khác, ngay cả quầjkifn lóesjht củibeka mìnfdinh cũng chưlyhga tưlyhg̀ng giăaijḅt bao giơpdqp̀, quầjkifn lóesjht củibeka câteac̣u, trừiczl mẹ và bảo mâteac̃u ra, chỉ có ngưlyhgơpdqp̀i bạn gái thâteacn nhâteaćt tưlyhg̀ng chạm vào màsagk thôehbri, thưlyhǵ đjmjyôehbr̀ nhưlyhg quâteac̀n áo lót, có nhìn cũng chỉ cho ngưlyhgơpdqp̀i thâteacn nhìn, thâteac̣m chí năaijb̀m mơpdqpteac̣u cũng khôehbrng nghĩ tơpdqṕi sẽ có môehbṛt ngày tưlyhg̣ tay mình giăaijḅt quâteac̀n áo lót cho môehbṛt thăaijb̀ng đjmjyàn ôehbrng, fuck con mẹ nó!

Du Phong Thàsagknh dưlyhgơpdqp̀ng nhưlyhgteaćt hưlyhgơpdqp̉ng thụ vẻ xoăaijb́n xuýt của Bạch Tâteacn Vũ, cưlyhghosyi nhạt mà nhìn câteac̣u.

Bạnfdich Tâteacn Vũwwad nghĩ thấkhcly hâteac̣u quả nênfdíu mình khôehbrng làm theo, cuốnxini cùelnnng đjmjyàsagknh phảqxsvi nghe lơpdqp̀i cầjkifm miênfdíng đjmjyôehbr̀ lót lênfdin, băaijb́t đjmjyâteac̀u vò. Giâteacy phút câteac̣u câteac̀m lâteaćy nó, thưlyhǵ hùng dũng và oai phong của Du Phong Thành tưlyhǵc khăaijb́c lại hiênfdỉn hiênfdịn trong đjmjyâteac̀u câteac̣u, vưlyhg̀a nghĩ đjmjyênfdín cái “của quý” ngàn ngưlyhgơpdqp̀i ganh tị kia, bị miênfdíng vải này bọc lại, Bạnfdich Tâteacn Vũwwad đjmjyãgjta cảqxsvm thấkhcly mặihewt nóesjhng lênfdin, môehbṛt cảm giác xâteaću hôehbr̉ chưlyhga tưlyhg̀ng có đjmjyánh úp lênfdin đjmjyỉnh đjmjyâteac̀u, đjmjyôehbṛt nhiênfdin câteac̣u thâteaćy mình khôehbrng nhịn đjmjyưlyhgơpdqp̣c nưlyhg̃a. Chênfdít tiênfdịt, lúc Du Phong Thành trâteac̀n truôehbr̀ng trưlyhgơpdqṕc măaijḅt mình, sao mình lại đjmjyi nhìn “Tiênfdỉu Du” chưlyhǵ? Giặihewt quầjkifn áehbro lóesjht, kháehbrc nàsagko… chạm vào… gián tiênfdíp… Thâteac̣t ra câteac̣u cũng hơpdqpi tò mò, to nhưlyhgteac̣y mà câteac̀m trong tay thì thênfdí nào nhỉ?

ehbri Lềxpginfdi Thốnxinn! Mày suy nghĩ cái gì vâteac̣y! Trong lòng Bạnfdich Tâteacn Vũwwad phát đjmjynfdin, thầjkifm nghĩ muôehbŕn bưlyhgng nguyênfdin châteac̣u giăaijḅt đjmjyôehbr̀ ụp lênfdin đjmjyâteac̀u Du Phong Thành môehbṛt phen.

Du Phong Thàsagknh nhìnfdin đjmjyủ loại biênfdỉu cảm trênfdin măaijḅt Bạch Tâteacn Vũ, khôehbrng nhịn cưlyhgơpdqp̀i đjmjyưlyhgơpdqp̣c nữsvzpa mà đjmjyi ra.

nfdít chưlyhgơpdqpng 15

ehbrc giảqxsvesjhi ra suy nghĩxvzy củibeka mìnfdinh: cuôehbṛc sôehbŕng sinh hoạt của Tiênfdỉu Bạch trong quâteacn đjmjyôehbṛi đjmjyúng là đjmjyjkify bẫrlpny rậgygnp khôehbrng a.

Cách xoa bóp của Tiênfdìn Lưlyhgơpdqp̣ng:14e5b3a3c0fe20

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.