Tiểu Bạch Dương

Chương 13 :

    trước sau   
“Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly!”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nghe cóhcqr ngưqyfgazqzi gọlupqi sau lưqyfgng mìtwrunh, khôsyring rõohzo xa hay gầhzswn, tiếzynrng gọlupqi hiu hiu trong gióhcqr, nhẹkdkm nhàktpqng bay bổhiwlng, dễnkiy nghe mộlsmft cándarch lạwvbv thưqyfgazqzng…

Tiếzynrp theo đxtyaóhcqr, cơnmpq thểlhjl cậahsru bịndar mộlsmft đxtyaôsyrii tay rắvrbxn chắvrbxc nâkettng dậahsry, cándarnh tay chắvrbxc nịndarch tựqfela đxtyaanh thébeazp dándarn lêxtyan lồddmang ngựqfelc, mang đxtyaếzynrn mộlsmft cảahsrm giándarc an toàktpqn. Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly gắvrbxng gưqyfgxlwgng mởqyfg mắvrbxt ra, trôsyring thấvrrwy cándari cằpciim vớyfdyi đxtyaưqyfgazqzng nébeazt xinh đxtyakdkmp, trêxtyan làktpq đxtyaôsyrii môsyrii mỏyvaong nhợxlwgt nhạwvbvt đxtyaang gọlupqi têxtyan cậahsru, tiếzynrc là đxtyahzswu óhcqrc vándarng vấvrrwt, cậahsru cảahsrm thấvrrwy âkettm thanh ấvrrwy dưqyfgazqzng nhưqyfg luôsyrin cách mình râkett́t xa.

Du Phong Thàktpqnh thâkett́y ándarnh mắvrbxt cậahsru hơnmpqi mờazqz mịndart, vỗktpq mạwvbvnh vàktpqo mặkeuwt cậahsru, “Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly, anh hôsyrin mêxtya thậahsrt àktpq?”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vàktpq Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng cũwflyng chạwvbvy tớyfdyi, Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan sándarp lạwvbvi hỏyvaoi: “Tâkettn Vũwfly? Anh cóhcqr sao khôsyring, em đxtyaưqyfga anh vàktpqo trạwvbvm xándar.”

Hứtjdwa Sấvrrwm chậahsrm rãkeuwi đxtyai tớyfdyi, “Đrvcoi trạwvbvm xándarndari gìtwru, chạy tơnmpq́i phòcqrjng ăusvzn, hưqyfǵng ly nưqyfgyfdyc muốfxmzi.”


Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan nhỏyvao giọlupqng nóhcqri: “Đrvcowvbvi đxtyalsmfi trưqyfgqyfgng, hìtwrunh nhưqyfg anh ấvrrwy hôsyrin mêxtya thậahsrt rồddmai.”

Hứtjdwa Sấvrrwm liếzynrc xébeazo cậahsru, “Tuổhiwli trẻafkw mà sứtjdwc đxtyaã yếzynru, biếzynrt húfxmzt thuốfxmzc lá uôsyríng rưqyfgơnmpq̣u rôsyrìi nhỉlsmfsyring tưqyfg̉? Làm nhưqyfgsyrii nói, đxtyai rót ly nưqyfgyfdyc muốfxmzi, vưqyfg̀a hay đxtyaúng giơnmpq̀ ăusvzn sáng, chébeazn môsyrịt bưqyfg̃a là khỏe re chưqyfǵ gì.” Hắvrbxn ngồddmai xổhiwlm xuốfxmzng, lâkett́y đxtyaai trang bị vỗktpq vào bả vai Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly, “Còcqrjn nửsmpoa vòcqrjng 500 mét nưqyfg̃a, ngàktpqy mai bổhiwl sung.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly liếzynrc mắvrbxt, thiếzynru đxtyaiềirlbu muốfxmzn ngâkett́t luôsyrin cho rôsyrìi.

Du Phong Thàktpqnh đxtyaơnmpq̃ bạch Tâkettn Vũ dâketṭy, cõng cậahsru trêxtyan lưqyfgng.

Thậahsrt ra lúc này Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly đxtyaãkeuw tỉnh tándaro chút ít, ít ra thì đxtyaưqyfǵng cũng khôsyring thành vâkett́n đxtyaêxtyà gì, khôsyrỉ nôsyrĩi tính làm biêxtyáng lại phát tác, lại muôsyrín nhâkettn cơnmpqsyrịi này trả thù Du Phong Thàktpqnh, câketṭu vờazqz bấvrrwt tỉlsmfnh thành con lưqyfgơnmpq̀i, dôsyrìn hêxtyát sưqyfǵc năusvẓng toàn thâkettn lêxtyan ngưqyfgơnmpq̀i Du Phong Thàktpqnh, nghĩohzo thâkett̀m đxtyaơnmpq̃ đxtyaưqyfgơnmpq̣c bưqyfgơnmpq́c nào hay bưqyfgơnmpq́c âkett́y. Từshrmkettn tâketṭp đxtyai tơnmpq́i phòng ăusvzn cũng gâkett̀n 1 câketty sôsyrí, cho ngôsyrii sao xâkett́u này mêxtyạt đxtyaxtyáng luôsyrin.

Du Phong Thàktpqnh cõng câketṭu đxtyai vêxtyà phía phòng ăusvzn. Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vàktpq Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng đxtyai theo bêxtyan cạnh.

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan thâkett́y măusvẓt mày Tâkettn Vũwfly đxtyayvao bừshrmng, khôsyring ngưqyfg̀ng dùng tay quạt măusvẓt cho câketṭu, hơnmpqi sôsyrít ruôsyrịt nói: “Chăusvz̉ng biêxtyát có sao khôsyring.”

Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng nóhcqri: “Khôsyring sao đxtyaâkettu, tuôsyrỉi trẻ sưqyfǵc dai lắvrbxm, chạwvbvy bôsyrị thì chêxtyát sao đxtyaưqyfgơnmpq̣c.”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan thởqyfgktpqi nóhcqri: “Câketṭu cũng vâketṭy đxtyaâkett́y, dậahsry sớyfdym chút thì tôsyrít rôsyrìi.”

Du Phong Thàktpqnh lạwvbvnh nhạwvbvt nóhcqri: “Anh ta màktpqhcqrndari tựqfel giándarc đxtyaóhcqr àktpq. Nếzynru khôsyring cóhcqr ngưqyfgazqzi gọlupqi anh ta dậahsry, hôsyrim nay khôsyring chỉlsmfhcqr bảahsry câketty sốfxmz thôsyrii đxtyaâkettu.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwflybeazn mắvrbxng Du Phong Thàktpqnh trong bụqaiang, nhưqyfgng ởqyfgkettu trong nộlsmfi tâkettm, cậahsru lạwvbvi thoang thoándarng cảahsrm thấvrrwy Du Phong Thàktpqnh nóhcqri cũwflyng chăusvz̉ng sai. Nếzynru hôsyrim nay dậahsry sớyfdym hơnmpqn chí ít là môsyrịt phút, cậahsru đxtyaãkeuw khôsyring phảahsri mấvrrwt mặkeuwt, cũwflyng chẳkettng phảahsri chịndaru phạwvbvt thêxtyá này. Cậahsru nằpciim ởqyfg trêxtyan lưqyfgng Du Phong Thàktpqnh, thấvrrwy chóhcqrp mũwflyi cay cay. Nếzynru mẹkdkm biếzynrt cậahsru ởqyfg quâkettn đxtyalsmfi bịndar phạwvbvt nhưqyfgketṭy, liệwoisu cóhcqr đxtyaau lòcqrjng vàktpq hốfxmzi hậahsrn khôsyring nhỉ?

Từshrmkettn tậahsrp đxtyaếzynrn phòcqrjng ăusvzn trôsyring khôsyring xa làktpq bao, nhưqyfgng cõohzong mộlsmft ngưqyfgazqzi hơnmpqn 140 câkett(=80kg)quảahsr chẳkettng phảahsri chuyệwoisn nhẹkdkm nhàktpqng gìtwru. Khi Du Phong Thàktpqnh đxtyaếzynrn phòcqrjng ăusvzn, đxtyaãkeuw mệwoist đxtyaếzynrn mứtjdwc mìtwrunh mẩmqbky túfxmza đxtyahzswy mồddmasyrii.

Hắvrbxn đxtyakeuwt Bạwvbvch Tâkettn Vũwflyxtyan ghếzynr, lau mồddmasyrii trêxtyan trándarn, nhìtwrun đxtyaiệwoisu bộlsmf Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly giậahsrt giậahsrt míyfdy mắvrbxt, lạwvbvi khôsyring dándarm mởqyfg ra, vừshrma bựqfelc mìtwrunh vừshrma buồddman cưqyfgazqzi.


Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vàktpq Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng đxtyai tìtwrum muốfxmzi vàktpqqyfgyfdyc nóhcqrng. Căusvzn phòcqrjng ăusvzn chen chúfxmzc ngưqyfgazqzi vàktpq rầhzswm rĩohzo thưqyfgazqzng ngàktpqy, lúfxmzc nàktpqy lạwvbvi bốfxmzn bềirlbxtyan tĩohzonh, nhữgtyjng dãkeuwy bàktpqn ghếzynr trốfxmzng khôsyring, trôsyring cóhcqrktpqi phầhzswn lạwvbvnh lẽnmpqo.

Du Phong Thàktpqnh thởqyfg dốfxmzc mộlsmft hơnmpqi, sau đxtyaóhcqr đxtyawvbvp Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly mộlsmft cưqyfgyfdyc, “Còcqrjn giảahsr bộlsmf?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nhắvrbxm chặkeuwt hai mắvrbxt, khôsyring dándarm nhúfxmzc nhíyfdych.

Du Phong Thàktpqnh cúfxmzi ngưqyfgazqzi, hai tay chốfxmzng lêxtyan bàktpqn, ghébeazndart vàktpqo mặkeuwt Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly, thấvrrwp giọlupqng nóhcqri: “Giảahsr bộlsmfktpqsyrii hôsyrin anh đxtyavrrwy.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly chợxlwgt run lêxtyan, làktpqm bộlsmf mớyfdyi vừshrma tỉlsmfnh, yếzynru ớyfdyt mởqyfg mắvrbxt nhìtwrun hắvrbxn, biểlhjlu cảahsrm vụqaiang vềirlb kia ởqyfg trong mắvrbxt Du Phong Thàktpqnh trôsyring tứtjdwc cưqyfgazqzi hếzynrt sứtjdwc.

Du Phong Thàktpqnh nheo mắvrbxt lạwvbvi, “Chưqyfga tỉlsmfnh phảahsri khôsyring? Tôsyrii dẫqyfgn anh đxtyai dộlsmfi nưqyfgyfdyc nhébeaz?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly vộlsmfi nóhcqri: “Khôsyring, khôsyring cầhzswn đxtyaâkettu, tôsyrii đxtyakdkmnmpqn rồddmai.”

Hai ngưqyfgazqzi đxtyatjdwng rấvrrwt sándart, chóhcqrp mũwflyi gầhzswn nhưqyfg chạwvbvm vàktpqo nhau, vìtwru vậahsry Bạwvbvch Tâkettn Vũwflyhcqr thểlhjl thấvrrwy rõohzondari trándarng sándarng bóhcqrng mưqyfgyfdyt mồddmasyrii củxlwga Du Phong Thàktpqnh, nhớyfdy quãkeuwng hắvrbxn vándarc mìtwrunh đxtyaếzynrn đxtyaâketty, trong lòcqrjng Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly dấvrrwy lêxtyan mộlsmft cảahsrm xúfxmzc kỳwvbv lạwvbv, chắvrbxc ngưqyfgazqzi nàktpqy chẳkettng qua chỉlsmf xấvrrwu mồddmam xấvrrwu miệwoisng màktpq thôsyrii, chứtjdw nhâkettn phẩmqbkm cũwflyng khôsyring hềirlbbeazm đxtyaâkettu nhỉlsmf?

Du Phong Thàktpqnh nắvrbxm cằpciim cậahsru, uy hiếzynrp: “Đrvcoưqyfgxlwgc tôsyrii cõohzong sưqyfgyfdyng lắvrbxm chứtjdwtwru, khôsyring cóhcqr chuyệwoisn cõohzong khôsyring côsyring nhé, tuầhzswn sau anh giặkeuwt quầhzswn ándaro cho tôsyrii.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nuốfxmzt nưqyfgyfdyc miếzynrng, nuốfxmzt lại lơnmpq̀i vưqyfg̀a rôsyrìi vàktpqo bụqaiang, giãy nãy, “Tôsyrii khôsyring biêxtyát giặkeuwt quầhzswn ándaro đxtyaâkettu.”

Du Phong Thàktpqnh ngảahsr ngớyfdyn vỗktpq mặkeuwt cậahsru, ra vẻafkw “cấvrrwm nóhcqri leo” nóhcqri: “Họlupqc.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly u oándarn nhìtwrun hắvrbxn, măusvẓt mày tưqyfǵc tưqyfgơnmpq̉i.

fxmzc nàktpqy, Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vàktpq Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng trởqyfg lạwvbvi, cầhzswm mộlsmft ca xanh đxtyahzswy nưqyfgyfdyc trong tay.


Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vui vẻafkwhcqri: “Tâkettn Vũwfly, anh tỉlsmfnh rồddmai hả? Thâkett́y đxtyaơnmpq̃ hơnmpqn chúfxmzt nàktpqo chưqyfga?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly gậahsrt đxtyahzswu, “Nưqyfgyfdyc…” Cậahsru khándart chếzynrt mâkett́t thôsyrii.

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan nhanh tay đxtyaưqyfga ca, cậahsru liềirlbn cầhzswm đxtyaôsyrỉ hơnmpq́p lơnmpq́n vàktpqo miệwoisng, kêxtyát quả vưqyfg̀a vào miêxtyạng thì phun cándari “phụqaiat”, cậahsru thừshrma biếzynrt đxtyaóhcqrktpqqyfgyfdyc muốfxmzi, nhưqyfgng nàktpqo biếzynrt nóhcqr lạwvbvi mặkeuwn đxtyaếzynrn vậahsry!

Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng gãkeuwi đxtyahzswu, cưqyfgazqzi hìtwrutwruhcqri: “Hay làktpq… em cho muốfxmzi quándar tay rồddmai nhỉlsmf?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly ho sặkeuwc sụqaiaa.

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan vọlupqt đxtyai róhcqrt chébeazn nưqyfgyfdyc, Bạwvbvch Tâkettn Vũwflysyríng hai hơnmpq́p xong thì cảahsrm giándarc nóhcqrng chándary ởqyfg cổhiwl họlupqng rốfxmzt cụqaiac cũwflyng dịndaru đxtyai phầhzswn nàktpqo.

Uốfxmzng nưqyfgyfdyc xong, Bạwvbvch Tâkettn Vũwflyyfdyt hàktpq mộlsmft hơnmpqi, bắvrbxt lấvrrwy cándarnh tay Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan, khổhiwl não nóhcqri: “Nóhcqri cho em biếzynrt, vừshrma nãkeuwy anh cóhcqr cảahsrm giándarc mìtwrunh sắvrbxp chếzynrt đxtyaếzynrn nơnmpqi rồddmai ýosuk.”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan an ủxlwgi nóhcqri: “Tỉlsmfnh lạwvbvi làktpq tốfxmzt rồddmai, ngãkeuw mộlsmft keo leo mộlsmft nấvrrwc, mai môsyrít phảahsri dậahsry sớyfdym, chớyfdy đxtyalhjl phạwvbvm sai lầhzswm nữgtyja.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly tứtjdwc giậahsrn nóhcqri: “Hứtjdwa Sấvrrwm cốfxmz nhằpciim vàktpqo anh chứtjdw đxtyaâkettu! Đrvcoếzynrn trễnkiy 40 giâketty màktpqktpqnh anh sốfxmzng dởqyfg chếzynrt dởqyfg thếzynrktpqy đxtyaâketty, từshrm hồddmai đxtyahzswu ổhiwlng đxtyaãkeuw khôsyring vừshrma mắvrbxt anh rồddmai, rõohzoktpq muốfxmzn chơnmpqi anh.”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan cau màktpqy nóhcqri: “Tâkettn Vũwfly, anh đxtyashrmng nóhcqri vậahsry, em thấvrrwy đxtyawvbvi đxtyalsmfi trưqyfgqyfgng khôsyring nhằpciim vàktpqo ai cảahsr đxtyaâkettu, hơnmpqn nữgtyja hôsyrim qua ổhiwlng đxtyaãkeuwhcqri, chẳkettng qua cho anh dậahsry sớyfdym mấvrrwy phúfxmzt thôsyrii, anh làktpqm khôsyring tốfxmzt, ôsyring ấvrrwy phạwvbvt anh cũwflyng làktpq chuyêxtyạn thưqyfgazqzng, vả lại gặkeuwp chuyệwoisn rắvrbxc rốfxmzi, anh cũwflyng phảahsri xem xébeazt lạwvbvi bảahsrn thâkettn mìtwrunh chứtjdw.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly muốfxmzn phảahsrn bándarc, song vì tứtjdwc giậahsrn nêxtyan hai má sưqyfgng phôsyrìng lêxtyan, cậahsru uấvrrwt ứtjdwc nóhcqri: “Ngay cảahsr em cũwflyng nóhcqri anh nhưqyfg vậahsry.”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan xấvrrwu hổhiwlhcqri: “Em khôsyring cóhcqr trándarch anh, chỉlsmfktpq em cảahsrm thấvrrwy, anh phảahsri sửsmpoa lạwvbvi tíyfdynh tìtwrunh củxlwga mìtwrunh thôsyrii, mẹkdkm em hay nóhcqri, gặkeuwp chuyệwoisn gìtwru thì phảahsri xem bảahsrn thâkettn mìtwrunh trưqyfgyfdyc rồddmai hẵwazjng xébeazt ngưqyfgazqzi khándarc, cóhcqrktpqi vấvrrwn đxtyairlb đxtyaôsyrii khi phảahsri tựqfeltwrunh ngẫqyfgm nghĩohzo thìtwru mớyfdyi thôsyring suốfxmzt đxtyaưqyfgxlwgc.”

Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng nóhcqri: “Đrvcoúfxmzng vậahsry, mấvrrwy lầhzswn tui cũwflyng nóhcqri nhưqyfg ôsyring đxtyaóhcqr, kýosuk lai chi tắvrbxc an chi(1), sốfxmzng đxtyaâkettu theo đxtyaóhcqr.”
  • osuk lai chi tắvrbxc an chi: Chuyệwoisn gìtwru đxtyaếzynrn cũwflyng sẽnmpq đxtyaếzynrn, cứtjdwtwrunh tĩohzonh màktpq đxtyaóhcqrn nhậahsrn nóhcqr.
Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly trong lòng vẫqyfgn khôsyring phụqaiac, nhưqyfgng lạwvbvi chẳkettng thểlhjl nói gì, đxtyaành cúfxmzi đxtyahzswu im ỉm.


Du Phong Thàktpqnh búfxmzng ngóhcqrn tay vàktpqo trán cậahsru, “Đrvcolhjl mộlsmft đxtyaándarm nhóhcqrc nhỏyvao tuổhiwli hơnmpqn mìtwrunh dạwvbvy dỗktpq, thếzynrktpqwflyng khôsyring biếzynrt ngưqyfgxlwgng.”

Phùrvcong Đrvcoôsyring Nguyêxtyan khoándart tay lia lịndara, “Khôsyring phảahsri, khôsyring phảahsri vâketṭy đxtyaâkettu.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly bậahsrt dậahsry, đxtyamqbky tay Du Phong Thàktpqnh ra, “Khôsyring đxtyaếzynrn phiêxtyan cậahsru quan tâkettm.” Cậahsru vừshrma nóhcqri vừshrma đxtyai vềirlb phíyfdya phòcqrjng ăusvzn.

Tiềirlbn Lưqyfgxlwgng la to: “Sắvrbxp ăusvzn sándarng rồddmai, anh đxtyai đxtyaâkettu vậahsry.”

“Gọlupqi đxtyaiệwoisn thoạwvbvi.” Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly khôsyring quay đxtyahzswu lạwvbvi.

ktpqo lúfxmzc nàktpqy, phòcqrjng thưqyfgazqzng trựqfelc quảahsr nhiêxtyan khôsyring cóhcqr mộlsmft ai, Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nhưqyfg kẻ đxtyaóhcqri lâkettu ngày thấvrrwy thịndart, vôsyrì vâketṭp tơnmpq́i cándari đxtyaiệwoisn thoạwvbvi bêxtyan cạwvbvnh, cậahsru híyfdyt sâkettu mộlsmft hơnmpqi, ngóhcqrn tay run rẩmqbky âkett́n sốfxmz đxtyaiệwoisn thoạwvbvi củxlwga anh mìtwrunh.

Đrvcoiệwoisn thoạwvbvi reo mấvrrwy tiếzynrng thìtwruhcqr ngưqyfgazqzi bắvrbxt mándary, mộlsmft giọlupqng nam lưqyfgazqzi biếzynrng từshrmxtyan đxtyahzswu dâketty vọng sang, “A lôsyri?” Âwlsom thanh vôsyri cùng trong trẻafkwo, từshrmyfdynh vàktpq êxtyam tai.

Khoảahsrnh khắvrbxc nghe thấvrrwy giọlupqng nóhcqri quen thuộlsmfc ấvrrwy, trong lòcqrjng Bạwvbvch Tâkettn Vũwflykettng lêxtyan trăusvzm mốfxmzi cảahsrm xúfxmzc ngổhiwln ngang, bỗktpqng kíyfdych đxtyalsmfng, căusvzng thẳkettng, lạwvbvi lo sợxlwg, cảahsrm xúfxmzc bấvrrwy lâkettu nay chựqfelc tràktpqo ra, yếzynrt hầhzswu nhưqyfg bịndar chẹkdkmt lạwvbvi, chợxlwgt khôsyring phándart ra đxtyaưqyfgxlwgc âkettm thanh nàktpqo, tay cầhzswm ốfxmzng nghe run lêxtyan run xuốfxmzng, cậahsru biếzynrt, đxtyaâketty làktpq hy vọlupqng cuốfxmzi cùrvcong, song càktpqng biếzynrt rõohzonmpqn, lạwvbvi càktpqng khôsyring dándarm mởqyfg miệwoisng, nhỡkdkm đxtyaâkettu anh cậahsru cúfxmzp phăusvzng đxtyaiệwoisn thoạwvbvi, cũwflyng khôsyring khándarc viêxtyạc đxtyawvbvp cậahsru xuốfxmzng nơnmpqi vách núi sâkettu thăusvzm thăusvz̉m là bao.

“A lôsyri?” Giọng nói Giảahsrn Tùrvcoy Anh mang theo vàktpqi phầhzswn nghi ngờazqz.

syríc măusvźt Bạwvbvch Tâkettn Vũwflyhcqrng lêxtyan, cổhiwl họlupqng giãkeuwn ra, la to: “Anh! Mau cứtjdwu em vớyfdyi!!!” Bao thôsyríng khôsyrỉ, tủi thâkettn châkett́t chưqyfǵa mâkett́y ngày qua, khiêxtyán câketṭu khi vưqyfg̀a nghe đxtyaưqyfgơnmpq̣c âkettm thanh thâkettn thuôsyrịc âkett́y, cảm xúc đxtyaã lâketṭp tưqyfǵc vơnmpq̃ òa, hại anh lính trưqyfg̣c ban cũng bị hù khiêxtyáp vía.

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly lúc này đxtyaã hoàn toàn đxtyaăusvźm chìm trong thêxtyá giơnmpq́i của mình, khóc lóc kêxtyả lêxtyả van xin, “Anh, mau đxtyaêxtyán cưqyfǵu em đxtyai, em biêxtyát sai rôsyrìi, em khôsyring thêxtyả chịu nôsyrỉi thêxtyam môsyrịt ngày nào ơnmpq̉ đxtyaâketty nưqyfg̃a!”

xtyan đxtyahzswu dâketty đxtyaxtyạn thoại dưqyfgơnmpq̀ng nhưqyfg đxtyaã khôsyring nhịn nôsyrỉi, bâketṭt lêxtyan môsyrịt tiêxtyáng cưqyfgơnmpq̀i, Bạwvbvch Tâkettn Vũwflysyrĩng cảm thâkett́y đxtyaáy lòng lạnh băusvzng, câketṭu vưqyfg̀a sơnmpq̣ vưqyfg̀a thôsyrít lêxtyan: “Anh ơnmpqi anh ơnmpqi ——”

Giảahsrn Tùrvcoy Anh quándart: “Im ngay, mày gọi hôsyrìn tao đxtyaâkett́y hả!”


Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly lậahsrp tứtjdwc ngâketṭm miêxtyạng, run râkett̉y hít hít cái mũi.

Giảahsrn Tùrvcoy Anh “hừshrm” mộlsmft tiếzynrng, “Mày còn măusvẓt mũi đxtyaêxtyả gọi cho tao nưqyfg̃a sao? Sao dâketṭy sơnmpq́m vâketṭy, ởqyfg bộlsmf đxtyalsmfi có vui khôsyring?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nứtjdwc nởqyfghcqri: “Anh ơnmpqi, em xin lôsyrĩi, anh tha lôsyrĩi cho em, em khôsyring dám nưqyfg̃a.” Câketṭu thâkett́y hôsyríi hâketṭn xanh ruôsyrịt, nếzynru có thêxtyả nhưqyfgketṭu đxtyaưqyfgơnmpq̣c vêxtyà nhà, câketṭu hưqyfǵa sẽ thay đxtyaôsyrỉi, khôsyring cá đxtyaôsyrị, ăusvzn chơnmpqi, câketṭu sẽ côsyrí găusvźng làm viêxtyạc, côsyrí găusvźng phâkett́n đxtyaâkett́u…

Giảahsrn Tùrvcoy Anh lạwvbvnh lùrvcong cưqyfgazqzi mộlsmft tiếzynrng, “Tha cho mày? Đrvcoưqyfgxlwgc thôsyrii, nhả ba căusvzn hôsyrị lại cho tao, tao cho mày vêxtyà ngay.”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly vừshrma nghe câkettu này, bôsyrĩng nghẹn cả họng, câketṭu đxtyaào đxtyaâkettu ra ba căusvzn hôsyrị bâketty giơnmpq̀, bèn xoăusvźn xuýt van lơnmpqn: “Anh ơnmpqi, chỗktpqktpqy đxtyaêxtyán chim còn chăusvz̉ng thèm ỉa, khôsyring phụ nưqyfg̃, khôsyring đxtyaxtyạn thoại di đxtyaôsyrịng, sáng nào cũng phải dâketṭy lúc 5 giơnmpq̀, mà ai cũng coi thưqyfgơnmpq̀ng em cả, anh cho em vêxtyà đxtyai.” Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly nói năusvzng càktpqng lôsyrịn xôsyrịn, câketṭu chỉ biêxtyát Giản Tùy Anh là cọng rơnmpqm cưqyfǵu mạng của mình, nhưqyfgng câketṭu cảm thâkett́y hình nhưqyfg cọng rơnmpqm này cũng đxtyaang vưqyfǵt bỏ mình.

Giảahsrn Tùrvcoy Anh cảahsr giậahsrn nóhcqri: “Bảo mày đxtyaưqyfga nhà, mày nói cái này vơnmpq́i tao làm gì? Mày đxtyaêxtyán đxtyaó là do mày chưqyfǵ tại ai, tưqyfg̀ nhỏ đxtyaêxtyán lơnmpq́n Giản Tùy Anh này đxtyaâkettu có lôsyrĩi vơnmpq́i mày, con mẹ nó mày lại đxtyai bịp tiêxtyàn sau lưqyfgng tao, mày là cái thăusvz̀ng lưqyfgơnmpqng tâkettm bị chó tha còn óc thì chưqyfǵa toàn cưqyfǵt mà thôsyrii!”

“Hưqyfǵc hưqyfǵc, em xin lôsyrĩi, xin lôsyrĩi anh, em cũng đxtyaâkettu muôsyrín nhưqyfgketṭy, em…” Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly liêxtyác măusvźt nhìn câketṭu lính trưqyfg̣c ban, thâkett́p giọlupqng nóhcqri: “Em thiếzynru tiêxtyàn vay năusvẓng lãi, có con dao to kêxtyà trêxtyan côsyrỉ thì em gan nào khôsyring dám trả, hơnmpqn nữgtyja cũwflyng do thăusvz̀ng Tiêxtyảu Lâkettm giựqfelt dâketty, nêxtyáu khôsyring em——”

“Mày nói cái gì!” Giảahsrn Tùrvcoy Anh quát lơnmpq́n, “Mày mơnmpq́i vưqyfg̀a nói gì?”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly khóhcqrc thúfxmzt thíyfdyt: “Anh à, trưqyfgơnmpq́c giơnmpq̀ em trôsyrín anh, khôsyring phảahsri em sơnmpq̣ anh đxtyaánh em… Âwlsóy khôsyring phải. Cũwflyng làktpq sợxlwg anh đxtyaándarnh em, nhưqyfgng, chủxlwg yếzynru làktpq, em khôsyring dám nói sưqyfg̣ thâketṭt trưqyfgơnmpq́c măusvẓt anh, em sơnmpq̣.”

“Mày đxtyaưqyfg̀ng nói nhảm nưqyfg̃a, mày nói Tiêxtyảu Lâkettm sao?!” Giọng nói Giảahsrn Tùrvcoy Anh dồddman dậahsrp, khôsyring còn vẻ trêxtyau đxtyaùa nhưqyfgqyfg̀a nãy.
  • Tiêxtyảu Lâkettm: Giản Tùy Lâkettm, em trai cùng cha khác mẹ của Giản Tùy Anh đxtyaã nói qua ơnmpq̉ chưqyfgơnmpqng 1, nhâkettn vâketṭt này đxtyaưqyfgơnmpq̣c viêxtyát nhiêxtyàu hơnmpqn trong bôsyrị “Sao anh vâkett̃n cưqyfǵ yêxtyau têxtyan ngôsyríc âkett́y” của Thủy Thiêxtyan Thưqyfg̀a, trong đxtyaó bôsyrị này viêxtyát vêxtyà cuôsyrịc găusvẓp gơnmpq̃ và môsyríi tình của Giản Tùy Anh và Lý Ngọc, 
Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly run rẩmqbky nóhcqri: “Thăusvz̀ng nhóc Tiêxtyảu Lâkettm âkett́y xúi em. Em thiếzynru nơnmpq̣ bạc nêxtyan khôsyring dám nói vơnmpq́i ba mẹ và anh, nó biêxtyát đxtyaưqyfgơnmpq̣c, nó nói có thêxtyả giúp em, nhưqyfgng khôsyring đxtyaưqyfgơnmpq̣c nói cho anh biêxtyát… Hưqyfǵc, mâkett́y căusvzn hôsyrị đxtyaó khôsyring năusvz̀m trong tay em, nó cho em ba triêxtyạu trả nơnmpq̣, rôsyrìi, rôsyrìi nó lâkett́y nhà đxtyai mâkett́t, sau đxtyaóhcqr em sơnmpq̣ anh tìm em, nêxtyan bỏyvao chạwvbvy ra nưqyfgyfdyc ngoàktpqi. Em khôsyring muôsyrín vêxtyà, ngoại trưqyfg̀ viêxtyạc sơnmpq̣ bị anh trách măusvźng, em còn sợxlwg, em sợxlwghcqri cho anh biêxtyát đxtyaxtyàu này, anh sẽ khôsyring chịu nôsyrỉi.”

“Con mẹ nó!” Giảahsrn Tùrvcoy Anh đxtyaxtyan cuồddmang hébeazt lêxtyan mộlsmft tiếzynrng, “Bạwvbvch Tâkettn Vũwfly! Con mẹkdkmhcqrxtyáu não mày dài hơnmpqn tí, chăusvz̉ng đxtyaã nói cho tao biêxtyát tưqyfg̀ lâkettu rôsyrìi!”

Bạwvbvch Tâkettn Vũwflynmpq̣ run ngưqyfgơnmpq̀i, “Anh, em xin lôsyrĩi…” Thâketṭt ra trong lòng câketṭu luôsyrin đxtyaâkett̀y áy náy đxtyaôsyríi vơnmpq́i Giản Tùy Anh, tuy câketṭu khiêxtyáp nhưqyfgơnmpq̣c và hèn nhát, nhưqyfgng câketṭu biêxtyát rõ ai là ngưqyfgơnmpq̀i đxtyaôsyríi tôsyrít vơnmpq́i mình, dâkett̀u mâkett́y lâkett̀n anh đxtyaánh câketṭu ra đxtyaòn, nhưqyfgng anh luôsyrin thâketṭt lòng xem câketṭu nhưqyfg em ruôsyrịt, chăusvz̉ng hiêxtyảu sao câketṭu lại bị quỷ mêxtya hoăusvẓc đxtyaâkett̀u óc, bịndar ép nơnmpq̣, thâketṭt câketṭu hôsyríi hâketṭn muôsyrín chêxtyát đxtyai chưqyfǵ! Câketṭu run râkett̉y van xin: “Anh ơnmpqi, em biêxtyát sai rôsyrìi, em khôsyring khôsyring dándarm nữgtyja đxtyaâkettu, em xin lỗktpqi anh, anh có đxtyaánh em cũng đxtyaưqyfgơnmpq̣c, em hưqyfǵa mình sẽ thay đxtyaôsyrỉi, khôsyring đxtyaánh bài nưqyfg̃a, thậahsrt đxtyaó! Anh ơnmpqi, em cũng đxtyaã nói thâketṭt rôsyrìi, anh tha em vơnmpq́i, anh cho em vêxtyà đxtyai mà ——”

Giảahsrn Tùrvcoy Anh cắvrbxn răusvzng nghiêxtyán lơnmpq̣i nóhcqri: “Mày cưqyfǵ ơnmpq̉ đxtyaó cả đxtyaơnmpq̀i đxtyai!” Nóhcqri xong “cốfxmzp” mộlsmft tiếzynrng cúfxmzp đxtyaiệwoisn thoạwvbvi.

Bạwvbvch Tâkettn Vũwflyqyfg̃ng sơnmpq̀ nhìtwrun cái ôsyríng đxtyaxtyạn thoại, cả buôsyrỉi trơnmpq̀i cũng khôsyring hôsyrìi hôsyrìn lại.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.