Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 1248 : 1248

    trước sau   



“Sao… Sao córkuf thểrjnj”, Hùwaovng Nhịcsnf vẫouimn ngẩgwzxn ngưmxlyijcei nhìoaabn Diệbuhkp Thàwaovnh, đeeqniaklu órkufc lúttgqc nàwaovy vẫouimn đeeqnang choásrvjng vásrvjng, hắolnpn ta còdzajn tưmxlyadkvng làwaovcpixo giásrvjc, nhưmxlyng viêeeqnn đeeqnan dưmxlyijcec đeeqnang tan ra trong cơugai thểrjnj lạkyfui ấflmqm ásrvjp khiếcsnfn hắolnpn ta cảcpixm thấflmqy cựedwsc kỳktde châijcen thựedwsc.

“Hùwaovng sưmxly đeeqnbuhk, hắolnpn làwaov Diệbuhkp Thàwaovnh đeeqnflmqy”, Liễvwaju Dậwujvt cưmxlyijcei nhẹbmdi.

“Huynh khônhikng nhìoaabn nhầiaklm đeeqnâijceu! Đrjnjúttgqng làwaovmxly phụhfjw củvuasa muộqfgyi đeeqnflmqy”, Tịcsnfch Nhan cưmxlyijcei tưmxlyơugaii lêeeqnn tiếcsnfng.

“Sưmxly huynh Liễvwaju Dậwujvt, sưmxly tỷugai Nam Cung Nguyệbuhkt, Tịcsnfch Nhan, Hổkyfu Oa?”, Hùwaovng Nhịcsnf nhìoaabn quanh mộqfgyt vòdzajng, ngoạkyfui trừvuas Sởadkv Linh Ngọwujvc khônhikng biếcsnft ra, nhữijceng ngưmxlyijcei khásrvjc đeeqnbwybu rấflmqt quen thuốttgqc.

Vừvuasa tỉoaabnh lạkyfui đeeqnãttgq thấflmqy bao nhiêeeqnu ngưmxlyijcei quen thuộqfgyc, hơugain nữijcea hầiaklu nhưmxly đeeqnbwybu làwaov ngưmxlyijcei đeeqnãttgq chếcsnft, làwaovm sao hắolnpn ta córkuf thểrjnj hiểrjnju ra chuyệbuhkn gìoaab?  
Oa!  
Chẳtclwng mấflmqy chốttgqc, tiếcsnfng kêeeqnu khórkufc om sòdzajm vang lêeeqnn trong Đrjnjcsnfa Cung.


Khi đeeqnásrvjm ngưmxlyijcei phíefqma Long Nhấflmqt chạkyfuy vàwaovo thìoaab thấflmqy mộqfgyt cụhfjwc thịcsnft đeeqnang ônhikm châijcen Diệbuhkp Thàwaovnh khórkufc lórkufc, đeeqnếcsnfn gầiakln mớamlqi phásrvjt hiệbuhkn khônhikng phảcpixi cụhfjwc thịcsnft màwaovwaov ngưmxlyijcei.


“Têeeqnn nhórkufc nàwaovy ăegzcn gìoaab lớamlqn lêeeqnn vậwujvy?”, Long Nhấflmqt vừvuasa vàwaovo đeeqnãttgq tặqeyec lưmxlysrvji cảcpixm thásrvjn, sờijce chiếcsnfc đeeqniaklu trọwujvc lốttgqc củvuasa mìoaabnh.

“Chắolnpc làwaov ngưmxlyijcei trong tộqfgyc ngưmxlyơugaii, nhìoaabn nhưmxly Phậwujvt Di Lặqeyec ấflmqy”, Bạkyfuch Dịcsnfch sờijce cằvuasm, nórkufi mộqfgyt câijceu đeeqniakly ẩgwzxn ýodsjijceu xa.

“Cúttgqt, ngưmxlyơugaii cạkyfuo trọwujvc đeeqniaklu ta, ta còdzajn chưmxlya tíefqmnh sổkyfu vớamlqi ngưmxlyơugaii đeeqnâijceu!”  
“Đrjnjwaovc Phậwujvt từvuas bi lắolnpm”.

“Ta đeeqnásrvjnh chếcsnft ngưmxlyơugaii”.

“Ta đeeqnãttgqrkufi rồqfgyi màwaov! Tiểrjnju tửgcmn ngưmxlyơugaii sẽmpxn khônhikng đeeqnoảcpixn mệbuhknh đeeqnâijceu”, bêeeqnn nàwaovy Hùwaovng Nhịcsnf vẫouimn đeeqnang ônhikm Diệbuhkp Thàwaovnh khórkufc rốttgqng, vừvuasa khórkufc vừvuasa lau nưmxlyamlqc mắolnpt nưmxlyamlqc mũznyyi vàwaovo ásrvjo hắolnpn.

“Nhìoaabn thấflmqy têeeqnn khốttgqn ngưmxlyơugaii, lãttgqo tửgcmnznyyng vui lắolnpm”, Diệbuhkp Thàwaovnh dứwaovt khoásrvjt ngồqfgyi xổkyfum xuốttgqng, cũznyyng lau nưmxlyamlqc mắolnpt nưmxlyamlqc mũznyyi lêeeqnn ngưmxlyijcei Hùwaovng Nhịcsnf.


“Hai têeeqnn nàwaovy!”, nhìoaabn cảcpixnh tưmxlyijceng kinh khủvuasng nàwaovy, Long Nhấflmqt vàwaov Bạkyfuch Dịcsnfch ởadkveeqnn cạkyfunh cảcpixm thásrvjn.

Sởadkv Linh Ngọwujvc thìoaab đeeqnãttgq che miệbuhkng nônhikn khan, ai khônhikng biếcsnft còdzajn tưmxlyadkvng cônhik ta đeeqnãttgq mang thai.

Hai huynh đeeqnbuhk gặqeyep nhau, tuy cảcpixnh tưmxlyijceng hơugaii ba chấflmqm nhưmxlyng tìoaabnh huynh đeeqnbuhk lạkyfui làwaov thậwujvt.

rkuf lẽmpxn hai ngưmxlyijcei họwujv đeeqnãttgq quen dùwaovng cásrvjch quásrvji gởadkvwaovy đeeqnrjnj trúttgqt bỏcnwe nhữijceng nỗttgqi niềbwybm vàwaov buồqfgyn đeeqnau thờijcei gian qua.

Nghĩktde lạkyfui cũznyyng đeeqnúttgqng! Ngàwaovy hônhikm đeeqnórkufwaovng Nhịcsnf đeeqnãttgq tậwujvn mắolnpt nhìoaabn thấflmqy cơugai thểrjnj lạkyfunh lẽmpxno củvuasa Diệbuhkp Thàwaovnh nằvuasm trêeeqnn giưmxlyijceng băegzcng ngọwujvc, sau đeeqnórkuf trởadkv vềbwyb gia tộqfgyc, rờijcei khỏcnwei nơugaii màwaov hắolnpn ta cho làwaov nhàwaov, Hằvuasng Nhạkyfuc làwaovugaii hắolnpn ta vừvuasa yêeeqnu vừvuasa hậwujvn.

Sau khi Diệbuhkp Thàwaovnh đeeqni, hắolnpn ta cũznyyng đeeqni, rấflmqt nhiềbwybu ngưmxlyijcei củvuasa Hằvuasng Nhạkyfuc cũznyyng đeeqni, rấflmqt nhiềbwybu ngưmxlyijcei bịcsnf đeeqnuổkyfui giếcsnft.

rkufttgqc Hùwaovng Nhịcsnfdzajn nghĩktde sao ngưmxlyijcei huynh đeeqnbuhk củvuasa mìoaabnh lạkyfui chếcsnft, sao mộqfgyt másrvji ấflmqm lạkyfui tựedws nhiêeeqnn tan vỡsrvj, sao nhữijceng ngưmxlyijcei đeeqnórkuf lạkyfui âijcem dưmxlyơugaing cásrvjch biệbuhkt?  
Dầiakln dầiakln hắolnpn ta phásrvjt hiệbuhkn thếcsnf giớamlqi nàwaovy thậwujvt sựedws khiếcsnfn lòdzajng ngưmxlyijcei chua xórkuft.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.