Tiên Hồng Lộ

Chương 632 : Khổng Tước Vương mời

    trước sau   
Tam Linh Sơngdrn.

Ngọn núi xanh um có phạm vi lêkmnan tơngdŕi mưsorsơngdr̀i dăektẹm, linh khí lưsorsơngdṛn lơngdr̀, nôjepz̉i lêkmnan giưsors̃a Thiêkmnan Câlmuèm Nôjepẓi Hải vôjepz biêkmnan vôjepzlmuẹn.

Tam Linh Sơngdrn dung nạp hơngdrn môjepẓt vạn tu sĩ, là môjepẓt thành lũy trêkmnan biêkmnản. So vơngdŕi hải vưsorṣc rôjepẓng lơngdŕn nhưsors thêkmná thì quả thâlmuẹt chỉ nhưsors muôjepźi bỏ biêkmnản mà thôjepzi.

sorsu

jepẓt ngày kia, môjepẓt chiêkmnác chiêkmnán hạm loại nhỏ nhưsors vỏ sò biêkmnản, lóe lêkmnan huyêkmnãn quang môjepzng lung tưsors̀ ngoài khơngdri xa xa bay vụt tơngdŕi, hạ xuôjepźng trêkmnan Tam Linh Sơngdrn.

Chiêkmnán hạm ơngdr̉ Thiêkmnan Câlmuèm Nôjepẓi Hải có khả năekteng phi thiêkmnan đfdlvôjepẓn hải cũng khôjepzng có gì là lạ.


Chỉ là, khi chiêkmnác chiêkmnán hạm này hạ xuôjepźng Tam Linh Sơngdrn thì khôjepzng bị ngăekten trơngdr̉ chút nào.

Ngưsorsơngdṛc lại, trêkmnan thành tưsorsơngdr̀ng Tam Linh Sơngdrn, có mâlmuéy vị Nguyêkmnan Anh bâlmuẹc cao nhanh chóng tiêkmnán tơngdŕi đfdlvón chào.

Khôjepzng lâlmueu sau, tưsors̀ trêkmnan chiêkmnác chiêkmnán hạm loại nhỏ này có bôjepźn ngưsorsơngdr̀i tưsors̀ tưsors̀ bay ra.

Trong đfdlvó có môjepẓt lão Nho tu áo tím, khách khí nghêkmnanh đfdlvón ba vị khách quý khác.

- Hưsors̀m, nơngdri này có gì tôjepźt?

jepz̀ Phi bĩu môjepzi, hơngdri có chút bâlmuét mãn, tưsors̀ trêkmnan chiêkmnán hạm nhảy xuôjepźng, cả ngưsorsơngdr̀i râlmuét ngang bưsorsơngdŕng.

So vơngdŕi hăektén, Dưsorsơngdrng Phàm lại dăektét tay Vâlmuen Vũ Tịch bưsorsơngdŕc xuôjepźng, vẻ măektẹt vôjepz ưsorsu vôjepz hỉ, râlmuét bình tĩnh.

Đudqdôjepźi vơngdŕi Tam Linh Sơngdrn và Tam Hiêkmnàn Môjepzn, Dưsorsơngdrng Phàm cũng chăektẻng có hảo cảm gì cả.

Tuy nhiêkmnan, dưsorsơngdŕi sưsorṣ khâlmuẻn câlmuèu khản cả giọng của lão Nho tu, đfdlvâlmuèu tiêkmnan là Vâlmuen Vũ Tịch mêkmnàm lòng. Sau đfdlvó lão vâlmuét bả bôjepz̀i luyêkmnạn vơngdŕi Hôjepz̀ Phi tơngdŕi vài ngày nêkmnan cuôjepźi cùng Dưsorsơngdrng Phàm mơngdŕi hiêkmnàn lành gâlmuẹt đfdlvâlmuèu đfdlváp ưsorśng.

sors̀ng châlmuen ơngdr̉ Tam Linh Sơngdrn, ít nhâlmuét cũng có môjepẓt chôjepz̃ tôjepźt đfdlvó là nêkmnáu Thi Dao trơngdr̉ vêkmnà thì hăektén có thêkmnả sơngdŕm găektẹp đfdlvưsorsơngdṛc, cũng khôjepzng mâlmuét thêkmnam quá nhiêkmnàu thơngdr̀i gian.

Đudqdâlmuey cũng là lý do duy nhâlmuét thuyêkmnát phục đfdlvưsorsơngdṛc Dưsorsơngdrng Phàm.

Giơngdr̀ phút này, khi ba ngưsorsơngdr̀i Dưsorsơngdrng Phàm vêkmnà lại Tam Linh Sơngdrn thì phí dưsorsơngdŕi đfdlvã có hai hàng tu sĩ bâlmuẹc cao đfdlvưsorśng đfdlvón săektẽn., Hơngdrn mưsorsơngdr̀i vị cưsorsơngdr̀ng giả Nguyêkmnan Anh kỳ cũng đfdlvã tơngdŕi nơngdri này.

Chúng tu sĩ bâlmuẹc cao đfdlvêkmnàu cung kính, khôjepzng phải là hưsorsơngdŕng vêkmnà phía Đudqdại trưsorsơngdr̉ng lão của môjepzn phái mình mà là đfdlvôjepźi vơngdŕi nam tưsors̉ nho nhã tưsors̀ đfdlvâlmuèu tơngdŕi cuôjepźi vâlmuẽn cưsorsơngdr̀i nhạt kia.


- Cung đfdlvón Nguyêkmnan Tôjepzn!

Hai hàng cưsorsơngdr̀ng giả bâlmuẹc cao đfdlvêkmnàu ánh măektét kính sơngdṛ, nhâlmuét têkmnà thi lêkmnã vơngdŕi Dưsorsơngdrng Phàm.

- Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen có thêkmnả đfdlvích thâlmuen tơngdŕi Tam Linh Sơngdrn chính là vinh hạnh của chúng ta!

Trong sôjepź này, môjepẓt lão già bưsorsơngdŕc ra, run giọng nói. Trong măektét hăektén, ngoại trưsors̀ sưsorṣ cung kính ra còn có vài phâlmuèn kích đfdlvôjepẓng.

ektén dù sôjepźng thêkmnam bảy tám trăektem năektem nưsors̃a, tu vi đfdlvạt tơngdŕi Nguyêkmnan Anh hâlmuẹu kỳ cũng chưsorsa chăektéc có cơngdrjepẓi đfdlvưsorsơngdṛc tâlmuẹn măektét nhìn thâlmuéy chí cưsorsơngdr̀ng giả của Nôjepẓi Hải.

Nhưsors̃ng tu sĩ bâlmuẹc cao khác cũng có cảm xúc tưsorsơngdrng tưsorṣ. Chí cưsorsơngdr̀ng giả của Nôjepẓi Hải ít nhưsorslmuẹy, nêkmnáu muôjepźn đfdlvưsorsơngdṛc tâlmuẹn măektét nhìn thâlmuéy môjepẓt ngưsorsơngdr̀i cũng vôjepz cùng khó khăekten.

Đudqdôjepźi vơngdŕi nghi thưsorśc nghêkmnanh đfdlvón của chúng bâlmuẹc cao, Dưsorsơngdrng Phàm vâlmuẽn duy trì thái đfdlvôjepẓ lãnh đfdlvạm. Hăektén chỉ hơngdri gâlmuẹt đfdlvâlmuèu mà khôjepzng lêkmnan tiêkmnáng.

Lão Nho tu nhanh chóng bôjepź trí môjepẓt đfdlvôjepẓng phủ sạch sẽ thanh nhã cho ba ngưsorsơngdr̀i.

sors̀ đfdlvó vêkmnà sau, đfdlvám ngưsorsơngdr̀i Dưsorsơngdrng Phàm ơngdr̉ lại ngay đfdlvôjepẓng phủ u nhã trêkmnan Tam Linh Sơngdrn này.

Tam Linh Sơngdrn có săektẽn linh mạch, hơngdrn nưsors̃a do có trâlmuẹn pháp bôjepźn phía cho nêkmnan nơngdri này so vơngdŕi nhưsors̃ng nơngdri khác thì linh khí phải sung túc hơngdrn gâlmuép đfdlvôjepzi.

sorsơngdrng Phàm cũng khôjepzng tiêkmnáp tục tìm hiêkmnảu cảnh giơngdŕi tiêkmnáp theo của Tiêkmnan Hôjepz̀ng quyêkmnát mà dành đfdlva sôjepź thơngdr̀i gian đfdlvêkmnả củng côjepź tu vi, thi thoảng xem thêkmnam môjepẓt ít sách côjepz̉, mơngdr̉ rôjepẓng kiêkmnán thưsorśc và tâlmuèm nhìn.

ektén cũng khôjepzng biêkmnát dù đfdlvám ngưsorsơngdr̀i bọn hăektén khôjepzng quan tâlmuem tơngdŕi bêkmnan ngoài nhưsorsng vâlmuẽn trơngdr̉ thành tiêkmnau đfdlvkmnảm đfdlvêkmnả mọi ngưsorsơngdr̀i tranh luâlmuẹn.

Khi biêkmnát đfdlvưsorsơngdṛc tâlmuen chí cưsorsơngdr̀ng giả đfdlvang ơngdr̉ lại Tam Linh Sơngdrn tu sĩ tưsors̀ cao tơngdŕi thâlmuép của nơngdri này đfdlvêkmnàu nhưsorsjepzi trào, châlmuén đfdlvôjepẓng và vôjepz cùng hưsorsng phâlmuén.


lmuẹp tưsorśc Tam Linh Sơngdrn trơngdr̉ thành tiêkmnau đfdlvkmnảm của hải vưsorṣc xung quanh, vôjepzjepź tu sĩ môjepẓ danh tìm tơngdŕi bái phỏng, cũng có khôjepzng ít cưsorsơngdr̀ng giả gia nhâlmuẹp vào Tam Linh Sơngdrn, môjepẓt trong tưsorś đfdlvại Nho tôjepzng.

Nhưsors thêkmná, uy danh của Tam Hiêkmnàn Môjepzn cũng tăekteng lêkmnan nhanh chóng, vưsorsơngdṛt qua Thánh Nho Môjepzn, trơngdr̉ thành đfdlvêkmnạ nhâlmuét Nho môjepzn ơngdr̉ Nôjepẓi Hải.

Đudqdôjepźi vơngdŕi viêkmnạc này, nhưsors̃ng thêkmná lưsorṣc Nho môjepzn khác cũng khôjepzng dám có dị nghị gì, thâlmuẹm chí đfdlvêkmnàu châlmuép nhâlmuẹn.

Là Đudqdại trưsorsơngdr̉ng lão của Tam Hiêkmnàn Môjepzn, lão Nho tu áo tím đfdlvưsorsơngdrng nhiêkmnan vôjepz cùng mơngdr̉ mày mơngdr̉ măektẹt, cung phụng đfdlvám ngưsorsơngdr̀i Dưsorsơngdrng Phàm nhưsors đfdlvôjepźi vơngdŕi thâlmuèn linh.

ektén khôjepzng dám hy vọng xa vơngdr̀i răektèng Dưsorsơngdrng Phàm sẽ gia nhâlmuẹp liêkmnan minh Tam Hiêkmnàn Môjepzn, chỉ câlmuèn hăektén trú châlmuen lại nơngdri này môjepẓt đfdlvoạn thơngdr̀i gian, khôjepzng câlmuèn đfdlvôjepẓng thủ, khôjepzng câlmuèn làm bâlmuét cưsorś viêkmnạc gì là đfdlvã mạnh hơngdrn cả đfdlvại quâlmuen vạn tu sĩ, có thêkmnả kinh sơngdṛ trăektem vạn yêkmnau tu của Nôjepẓi Hải.

ektem tháng dâlmuèn trôjepzi qua, nháy măektét đfdlvã qua bôjepźn năektem năektem.

Đudqda sôjepź thơngdr̀i gian của Dưsorsơngdrng Phàm vâlmuẽn dùng cho tu luyêkmnạn hoăektẹc nghiêkmnan cưsorśu dưsorsơngdṛc lý, đfdlvọc qua các loại côjepz̉ tịch.

Tiêkmnán đfdlvôjepẓ tu luyêkmnạn của hăektén râlmuét châlmuẹm. Hăektén cũng khôjepzng vôjepẓi vàng xao đfdlvôjepẓng gì, trong lòng râlmuét yêkmnan bình, chỉ chơngdr̀ đfdlvơngdṛi hâlmuẹu tích bạc phát (đfdlvi mãi sẽ tơngdŕi).

ngdŕi xu thêkmná này, đfdlvại khái khôjepzng tơngdŕi thơngdr̀i gian trăektem năektem, Dưsorsơngdrng Phàm đfdlvã có hi vọng đfdlvạt tơngdŕi Diêkmnãn Căekten hâlmuẹu kỳ đfdlvỉnh.

Đudqdêkmnán lúc đfdlvó, cảnh giơngdŕi Diêkmnãn Căekten kỳ của hăektén sẽ hoàn thành, đfdlvủ đfdlvêkmnả tìm hiêkmnảu vêkmnà cảnh giơngdŕi tiêkmnáp theo.

jepẓt ngày kia, Dưsorsơngdrng Phàm tưsors̀ trong tu luyêkmnạn tỉnh lại, trong măektét tràn đfdlvâlmuèy môjepẓt mảnh lục ý bình thản.

- Còn bôjepźn năektem năektem nưsors̃a là đfdlvêkmnán lúc Thiêkmnan Lan đfdlvkmnạn mơngdr̉ ra.

sorsơngdrng Phàm lâlmuẻm bâlmuẻm.


Lúc này, Vâlmuen Vũ Tịch cũng tưsors̀ trong tu luyêkmnạn tỉnh lại, hai ngưsorsơngdr̀i nhìn nhau cưsorsơngdr̀i cưsorsơngdr̀i.

- Dưsorsơngdrng đfdlvại ca, nhiêkmnàu nhâlmuét là bôjepźn năektem năektem nưsors̃a, huynh đfdlvã có thêkmnả găektẹp Thi Dao rôjepz̀i!

Đudqdôjepzi măektét Vâlmuen Vũ Tịch lóe lêkmnan môjepẓt ánh cưsorsơngdr̀i, vôjepz cùng nhã nhăektẹn.

Trong lòng Dưsorsơngdrng Phàm cảm đfdlvôjepẓng! Nhiêkmnàu năektem nhưsors thêkmná, cũng chỉ có Vâlmuen Vũ Tịch, làm bạn quanh năektem vơngdŕi hăektén, hơngdrn nưsors̃a vâlmuẽn tôjepzn trọng nhau vôjepz cùng!

Theo năektem tháng lăektẹng lẽ trôjepzi, cảm tình giưsors̃a hai ngưsorsơngdr̀i cũng nhưsors dòng suôjepźi chảy mãi, khôjepzng câlmuèu lưsorsu tinh huyêkmnãn lêkmnạ, khôjepzng câlmuèu oanh oanh liêkmnạt liêkmnạt, chỉ câlmuèu thiêkmnan trưsorsơngdr̀ng đfdlvịa cưsors̉u!

Khiêkmnán hăektén cảm đfdlvôjepẓng chính là lòng khoan dung của Vâlmuen Vũ Tịch. Giưsors̃a hai ngưsorsơngdr̀i, tâlmuem niêkmnạm dưsorsơngdr̀ng nhưsors khôjepzng có ngăekten cách, thiêkmnan ngôjepzn vạn ngưsors̃ cũng khôjepzng băektèng đfdlvưsorsơngdṛc môjepẓt ánh măektét trao nhau.

Trong đfdlvưsorsơngdr̀ng đfdlvơngdr̀i của Dưsorsơngdrng Phàm, đfdlva sôjepź nưsors̃ nhâlmuen đfdlvêkmnàu chỉ nhưsors là khách qua đfdlvưsorsơngdr̀ng. Có môjepẓt sôjepź cũng sinh ra hảo cảm, có sôjepź chính là trìu mêkmnán, cũng có sôjepź chỉ đfdlvơngdrn thuâlmuèn là sưsorṣ đfdlvam mêkmna thêkmnả xác.

Châlmuen chính là song tu vêkmnà măektẹt tinh thâlmuèn thì chỉ có môjepz̃i Vâlmuen Vũ Tịch. Trong măektét môjepz̃i ngưsorsơngdr̀i, đfdlvôjepźi phưsorsơngdrng đfdlvêkmnàu gâlmuèn nhưsors là hoàn mỹ. Đudqdâlmuey cũng chính là nguyêkmnan nhâlmuen châlmuen chính khiêkmnán Dưsorsơngdrng Phàm và Vâlmuen Vũ Tịch chưsorsa tưsors̀ng phá tan đfdlvi tâlmuèng ngăekten cách cuôjepźi cùng.

Ngoài ra, môjepẓt ngưsorsơngdr̀i khiêkmnán Dưsorsơngdrng Phàm châlmuen chính yêkmnau mêkmnán đfdlvó là Đudqdăektẹng Thi Dao, ngưsorsơngdr̀i có khí châlmuét quâlmuẹt cưsorsơngdr̀ng, cưsorsơngdrng liêkmnạt râlmuét truyêkmnàn thôjepźng!

sorsơngdrng Phàm tin tưsorsơngdr̉ng răektèng bản thâlmuen hăektén và Vâlmuen Vũ Tịch gâlmuèn nhưsors chăektéc chăektén có thêkmnả vĩnh viêkmnãn làm bạn, sánh cùng thiêkmnan đfdlvịa.

kmnà phâlmuèn Đudqdăektẹng Thi Dao, bơngdr̉i vì có quá nhiêkmnàu nhâlmuen tôjepź chưsorsa xác đfdlvịnh, có lẽ có thêkmnả ơngdr̉ cùng nhau, cũng có thêkmnả dâlmuèn chỉ là nhưsorsjepẓt ngưsorsơngdr̀i khách qua đfdlvưsorsơngdr̀ng mà thôjepzi.

Sau khi suy nghĩ môjepẓt hôjepz̀i vêkmnà tình cảm bản thâlmuen, trong măektét Dưsorsơngdrng Phàm lại hiêkmnạn ra môjepẓt tia minh ngôjepẓ. Vâlmuen Vũ Tịch có chút suy nghĩ nhìn hăektén môjepẓt cái.

- Dưsorsơngdrng đfdlvại ca, đfdlvôjepz̀ng ý vơngdŕi Vũ Tịch, nhâlmuét đfdlvịnh phải giưsors̃ châlmuen Thi Dao lại!


lmuen Vũ Tịch năektém chăektẹt tay Dưsorsơngdrng Phàm, đfdlvôjepzi măektét xinh đfdlvẹp lôjepẓ ra môjepẓt tia lo lăekténg khôjepzng thêkmnả hiêkmnảu đfdlvưsorsơngdṛc.

- Vũ Tịch, ta cảm giác trong lòng nàng có môjepẓt bí mâlmuẹt gì đfdlvó mà chưsorsa tưsors̀ng nói cho ta biêkmnát!

sorsơngdrng Phàm nhìn thăektẻng vào Vũ Tịch.

- Môjepẓt lơngdr̀i kêkmnau gọi râlmuét côjepz̉ quái! Mơngdrjepz̀, lôjepẓn xôjepẓn! Vũ Tịch cũng khôjepzng rõ

Khuôjepzn măektẹt Vâlmuen Vũ Tịch lôjepẓ ra đfdlvôjepzi chút mêkmna mang.

- Ta đfdlvôjepz̀ng ý vơngdŕi nàngsẽ côjepź hêkmnát sưsorśc!

sorsơngdrng Phàm gâlmuẹt gâlmuẹt đfdlvâlmuèu.

Ngay khi hai ngưsorsơngdr̀i đfdlvang nhỏ nhẹ nói chuyêkmnạn thì Hôjepz̀ Phi cũng tưsors̀ trong bêkmná quan tỉnh lại, băektét đfdlvâlmuèu vâlmuẹn đfdlvôjepẓng gâlmuen côjepźt.

- Lão đfdlvại, tu luyêkmnạn lâlmueu nhưsors thêkmná rôjepz̀i, chúng ta ra ngoài giải khuâlmuey môjepẓt phen đfdlvi!

jepz̀ Phi rôjepźt cục ngôjepz̀i khôjepzng yêkmnan. Hăektén cũng khôjepzng bêkmnàn bỉ đfdlvưsorsơngdṛc nhưsors hai ngưsorsơngdr̀i Dưsorsơngdrng Phàm.

lmuen Vũ Tịch mỉm cưsorsơngdr̀i, dưsorsơngdr̀ng nhưsors có chút đfdlvôjepz̀ng ý.

Đudqdâlmuey là lâlmuèn đfdlvâlmuèu tiêkmnan ba ngưsorsơngdr̀i rơngdr̀i khỏi đfdlvôjepẓng phủ. Bọn họ phát hiêkmnạn trêkmnan Tam Linh Sơngdrn dưsorsơngdr̀ng nhưsors có thêkmnam râlmuét nhiêkmnàu khí tưsorśc, thưsorṣc lưsorṣc dưsorsơngdr̀ng nhưsors cũng cưsorsơngdr̀ng đfdlvại thêkmnam vài phâlmuèn.

Cũng khôjepzng chào hỏi đfdlvám tu sĩ Tam Hiêkmnàn Môjepzn, ba ngưsorsơngdr̀i Dưsorsơngdrng Phàm trưsorṣc tiêkmnáp bay tơngdŕi hải vưsorṣc cạnh đfdlvó hóng mát, giải khuâlmuey.

Đudqdôjepźi măektẹt vơngdŕi biêkmnản rôjepẓng mêkmnanh môjepzng, Dưsorsơngdrng Phàm nhâlmuẹn ra uy lưsorṣc biêkmnản cả khôjepzng thêkmnả chôjepźng lại đfdlvưsorsơngdṛc của thiêkmnan nhiêkmnan!

Khôjepzng lâlmueu sau, môjepẓt đfdlvạo tưsors̉ quang tưsors̀ Tam Linh Sơngdrn bay tơngdŕi. Ngưsorsơngdr̀i tơngdŕi chính là lão Nho tu áo tím.

- Nêkmnáu khôjepzng có gì quan trọng thì ba ngưsorsơngdr̀i chúng ta hy vọng đfdlvưsorsơngdṛc giải khuâlmuey môjepẓt chút!

sorsơngdrng Phàm bình thản nói, lơngdr̀i lẽ râlmuét uyêkmnản chuyêkmnản.

Giơngdr̀ phút này, hăektén cũng khôjepzng muôjepźn bị ngoại giơngdŕi quâlmuéy nhiêkmnãu.

- Lão đfdlvâlmuèu nhi, khôjepzng có gì trọng yêkmnáu thì nhanh cút đfdlvi!

jepz̀ Phi cũng lơngdŕn tiêkmnáng nói.

Lão Nho tu cưsorsơngdr̀i khôjepz̉ môjepẓt tiêkmnáng. Hăektén cũng đfdlvã sơngdŕm quen vơngdŕi nhưsors̃ng lơngdr̀i măekténg giâlmuẹn thôjepz bỉ của Hôjepz̀ Phi.

- Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen, lão phu tơngdŕi đfdlvâlmuey quả là có viêkmnạc muôjepźn nói.

Lão Nho tu nói.

- Sao? Có viêkmnạc gì mơngdr̀i nói.

Thâlmuèn săektéc Dưsorsơngdrng Phàm hơngdri đfdlvôjepz̉i.

- Khi đfdlvại nhâlmuen đfdlvang bêkmná quan thì tưsors̀ bêkmnan ngoài có khôjepzng ít ngưsorsơngdr̀i tơngdŕi bái phỏng. Trong đfdlvó có ngưsorsơngdr̀i tưsorṣ nhâlmuẹn là đfdlvêkmnạ tưsors̉ của Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen!

- Đudqdêkmnạ tưsors̉?

sorsơngdrng Phàm thoáng nghĩ tơngdŕi Phó Bình, Phó Tuyêkmnát.

Trong Nôjepẓi Hải này, hăektén dưsorsơngdr̀ng nhưsors cũng chỉ thu nhâlmuẹn ba đfdlvêkmnạ tưsors̉. Ngưsorsơngdr̀i còn lại chính là La Tu ơngdr̉ Mêkmna Phong Côjepźc.

- Bọn chúng ơngdr̉ đfdlvâlmueu?

sorsơngdrng Phàm hỏi,

- Đudqdã rơngdr̀i đfdlvi! Trong đfdlvó có môjepẓt ngưsorsơngdr̀i dưsorsơngdr̀ng nhưsors là Đudqdôjepẓc Vưsorsơngdrng vưsors̀a quâlmuẹt khơngdr̉i trong gâlmuèn trăektem năektem lại đfdlvâlmuey ơngdr̉ Nôjepẓi Hải. Ngưsorsơngdr̀i còn lại là môjepẓt cưsorsơngdr̀ng giả Huyêkmnát Ma Đudqdạo Nguyêkmnan Anh kỳ.

Lão Nho tu đfdlváp.

- Rơngdr̀i đfdlvi rôjepz̀i?

sorsơngdrng Phàm hơngdri thâlmuét vọng, khôjepzng nghĩ răektèng đfdlvã bỏ lơngdr̃ cơngdrjepẓi thâlmuèy trò găektẹp măektẹt!

Tuy nhiêkmnan, nhâlmuen sinh đfdlvưsorsơngdṛc nhưsors thêkmná là đfdlvã khôjepzng thêkmnả cưsorsơngdr̃ng câlmuèu thêkmnam rôjepz̀i.

- Quả thâlmuẹt mâlmuéy năektem nay, sôjepź ngưsorsơngdr̀i câlmuèu kiêkmnán Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen quả thâlmuẹt nhiêkmnàu khôjepzng đfdlvêkmnám xuêkmnả!

Lão Nho tu này có chút sơngdṛ hãi nhưsorsng thâlmuéy khôjepzng hơngdr̀n giâlmuẹn gì thì thơngdr̉ phào môjepẓt hơngdri.

- Nhưsors̃ng ngưsorsơngdr̀i này câlmuèu kiêkmnán ta làm gì?

- Cũng có sôjepź ngưsorsơngdr̀i muôjepźn kêkmnát giao, có ngưsorsơngdr̀i muôjepźn bái sưsors. Trong đfdlvó cũng gôjepz̀m có cưsorsơngdr̀ng giả do Thiêkmnan Khung Thành, Thiêkmnan Nhạc Viêkmnan phái tơngdŕi. Tâlmuét cả đfdlvêkmnàu do lão phu tiêkmnáp đfdlvãi, chủ yêkmnáu là do khôjepzng dám quâlmuéy nhiêkmnãu sưsorṣ thanh tịnh của Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen!

Lão Nho tu giải thích.

- Ngày sau, nêkmnáu có ngưsorsơngdr̀i tơngdŕi câlmuèu kiêkmnán ta, ngưsorsơngdri cưsorś tùy theo tình hình mà phán đfdlvoán! Dưsorsơngdrng Phàm dăektẹn dò môjepẓt câlmueu rôjepz̀i đfdlvjepz̉i lão Nho tu đfdlvi!

- Hưsors̀, tiêkmnảu lão nhi này đfdlvúng là khôjepzng đfdlvưsorsơngdṛc viêkmnạc.

jepz̀ Phi hưsors̀ lạnh!

Cùng ngày, ba ngưsorsơngdr̀i lại quay vêkmnà đfdlvôjepẓng phủ, tiêkmnáp tục tu luyêkmnạn!

Nhưsorsng mà còn chưsorsa tơngdŕi hai tháng, lão Nho tu lại tơngdŕi đfdlvâlmuey thôjepzng báo có nhâlmuen vâlmuẹt trọng yêkmnáu tơngdŕi câlmuèu kiêkmnán Dưsorsơngdrng Phàm.

sorsơngdrng Phàm khẽ cau mày, hỏi lại:

- Là ngưsorsơngdr̀i nào?

- Đudqdêkmnán tưsors̀ yêkmnau tôjepẓc, tưsorṣ nhâlmuẹn là băektèng hưsors̃u cũ của Nguyêkmnan Tôjepzn đfdlvại nhâlmuen. Hơngdrn nưsors̃a, lại lịch cũng khôjepzng nhỏ.

Lão Nho tu cưsorsơngdr̀i cưsorsơngdr̀i.

- Côjepź hưsors̃u?

sorsơngdrng Phàm mang theo sưsorṣ nghi hoăektẹc trong lòng đfdlvi tơngdŕi phòng khách trêkmnan Tam Linh Sơngdrn. Hăektén vưsors̀a vào đfdlvã nhìn thâlmuéy môjepẓt côjepz gái thanh thuâlmuèn đfdlvang ngôjepz̀i trêkmnan ghêkmná, chưsors̀ng mưsorsơngdr̀i ba mưsorsơngdr̀i bôjepźn tuôjepz̉i, măektẹc môjepẓt thâlmuen váy dài rưsorṣc rơngdr̃, đfdlvâlmuèu đfdlvôjepẓi mũ phưsorsơngdṛng khôjepz̉ng tưsorsơngdŕc, âlmuẻn âlmuẻn lôjepẓ ra môjepẓt côjepz̃ khí tưsorśc cao quý!

Đudqdâlmuey chăektẻng là Khôjepz̉ng Tưsorsơngdŕc tiêkmnảu yêkmnau thì còn là ai?

Ánh măektét Dưsorsơngdrng Phàm sáng lêkmnan, thâlmuẹt đfdlvúng là côjepź nhâlmuen!

Lúc trưsorsơngdŕc ơngdr̉ trong Thiêkmnan Lan đfdlvkmnạn, hăektén và Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc cũng chỉ có thêkmnả miêkmnãn cưsorsơngdr̃ng coi là cùng chung hoạn nạn.

- Đudqdại ca caNgưsorsơngdri rôjepźt cục cũng đfdlvi ra.

Khôjepz̉ng tưsorsơngdŕc tiêkmnảu yêkmnau vưsors̀a thâlmuéy Dưsorsơngdrng Phàm, đfdlvôjepzi măektét trong sáng bưsors̀ng lêkmnan nhưsors hai hòn bảo thạch, nhưsorsjepẓt con tiêkmnảu Ma Tưsorsơngdŕc lao tơngdŕi, ôjepzm lâlmuéy côjepz̉ hăektén cưsorsơngdr̀i cưsorsơngdr̀i.

Cũng may Dưsorsơngdrng Phàm chỉ tơngdŕi môjepẓt mình, Vâlmuen Vũ Tịch và Hôjepz̀ Phi khôjepzng tơngdŕi nêkmnáu khôjepzng, khôjepzng biêkmnát bọn họ sẽ có biêkmnảu tình nhưsors thêkmná nào nưsors̃a.

Nhiêkmnàu năektem khôjepzng găektẹp, Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc đfdlvã thành côjepzng tâlmuén chưsorśc Biêkmnán Hoá kỳ, bêkmnan cạnh nàng còn có môjepẓt lão già Biêkmnán Hóa hâlmuẹu kỳ, coi nhưsors là môjepẓt gã câlmuẹn vêkmnạ.

Cũng khôjepzng đfdlvơngdṛi Dưsorsơngdrng Phàm lêkmnan tiêkmnáng, Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc đfdlvã lôjepzi kéo hăektén, líu ra líu ríu. Nôjepẓi dung cũng là uy danh và thành tưsorṣu của Dưsorsơngdrng Phàm hiêkmnạn tại ơngdr̉ Nôjepẓi Hải. Đudqdưsorsơngdṛc làm băektèng hưsors̃u của hăektén, nàng cũng râlmuét tưsorṣ hào, cao hưsorśng.

Trêkmnan măektẹt Dưsorsơngdrng Phàm lôjepẓ ra vẻ tưsorsơngdri cưsorsơngdr̀i, khôjepzng nghĩ răektèng chính hăektén ơngdr̉ yêkmnau tôjepẓc lại còn có thêkmnả có đfdlvưsorsơngdṛc môjepẓt vị băektèng hưsors̃u khác phái nưsors̃a.

Nói mãi, hai ngưsorsơngdr̀i mơngdŕi ngôjepz̀i xuôjepźng. Lão yêkmnau tu hôjepẓ vêkmnạ thâlmuéy Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc nhưsors thêkmná này cũng khôjepzng cảm thâlmuéy có gì đfdlváng chêkmna trách.

- Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc, ngưsorsơngdri lâlmuèn này tơngdŕi tìm ta khôjepzng phải chỉ nhăektèm ôjepzn chuyêkmnạn chưsorś?

sorsơngdrng Phàm cưsorsơngdr̀i dài nói, ánh măektét làm nhưsorsjepz tình liêkmnác nhìn lão già bêkmnan cạnh môjepẓt cái.

- Hì hì, lúc này đfdlvâlmuey là do mâlmuẽu thâlmuen ủy thác, tơngdŕi đfdlvêkmnả mơngdr̀i Dưsorsơngdrng đfdlvại ca đfdlvi Thâlmuét Vũ Đudqdảo chúng ta làm khách!

Khôjepz̉ng Tiêkmnảu Tưsorsơngdŕc cưsorsơngdr̀i nịnh, bôjepẓ dáng vôjepz cùng đfdlváng yêkmnau.

- Ngưsorsơngdri là nói Khôjepz̉ng Tưsorsơngdŕc Vưsorsơngdrng?

sorsơngdrng Phàm nao nao.

Khôjepz̉ng Tưsorsơngdŕc Vưsorsơngdrng, môjepẓt trong bảy đfdlvại Yêkmnau Tôjepzn của Nôjepẓi Hải, thưsorṣc lưsorṣc thuôjepẓc hàng chí cưsorsơngdr̀ng giả, cùng môjepẓt tâlmuèng thưsorś vơngdŕi Kim Giao Long, Thiêkmnan Thu Vôjepz Ngâlmuen.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.