Tiên Hồng Lộ

Chương 620 : Đuổi ra khỏi cửa

    trước sau   
Niêzufḍm Vi thâppgǹn săzrtf́c ngưcqqcng trọng, lâppgṇp tưcqqćc cảm thâppgńy đlftaưcqqcơzrtf̣c viêzufḍc này khó giải quyêzufd́t.

Ba vị bâppgṇc cao Nguyêzufdn Anh trưcqqcơzrtf́c măzrtf́t, thoạt nhìn khôcgzmng kẻ nào đlftaơzrtfn giản, Hôcgzm̀ Phi cùng Vâppgnn Vũ Tịch đlftaêzufd̀u là tu sĩ Nguyêzufdn Anh trung kỳ, đlftaăzrtf̣c biêzufḍt là Hôcgzm̀ Phi, côcgzm̃ khí tưcqqćc đlftaáng sơzrtf̣ cuôcgzm̀ng bạo kia hoàn toàn khôcgzmng thua gì cưcqqcơzrtf̀ng giả Nguyêzufdn Anh hâppgṇu kỳ.

Mà châppgnn chính khiêzufd́n nàng kinh hãi chính là vị nam tưcqqc̉ câppgn̉m bào thanh ngọc kia khôcgzmng ngơzrtf̀ là Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ châppgnn chính.

cqqcơzrtfng Phàm khôcgzmng âppgn̉n giâppgńu tu vi, khí tưcqqćc trêzufdn ngưcqqcơzrtf̀i hơzrtfi nôcgzṃi liêzufd̃m, ơzrtf̉ phưcqqcơzrtfng xa cảm ưcqqćng chỉ có thêzufd̉ mơzrtfcgzm̀ xác đlftaịnh là bâppgṇc cao Nguyêzufdn Anh.

Chỉ có tơzrtf́i gâppgǹn mơzrtf́i có thêzufd̉ phát hiêzufḍn, tu vi ngưcqqcơzrtf̀i này khôcgzmng thâppgńp hơzrtfn bâppgńt kỳ môcgzṃt Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ nào trong Nôcgzṃi Hải.

"Ba ngưcqqcơzrtf̀i này thêzufd́ tơzrtf́i hung hăzrtfng, tơzrtf́i Tam Linh Sơzrtfn ta rôcgzḿt cục có ý đlftaôcgzm̀ gì?"


Niêzufḍm Vi âppgnm thâppgǹm kinh hãi, tưcqqc thái lâppgṇp tưcqqćc cung kính hơzrtfn nhiêzufd̀u.

- Hưcqqc̀, chăzrtf̉ng lẽ Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn khôcgzmng chào đlftaón khách, phải nhiêzufd̀u ngưcqqcơzrtf̀i nhưcqqcppgṇy đlftai ralà muôcgzḿn đlftaánh nhau?

cgzm̀ Phi hai tay chôcgzḿng nạnh, bá đlftaạo ngang ngưcqqcơzrtf̣c nói, hung hăzrtfng trưcqqc̀ng măzrtf́t nàng vài lâppgǹn.

Thâppgnn thêzufd̉ mêzufd̀m mại của Niêzufḍm Vi khôcgzmng khỏi run lêzufdn. Khi đlftaôcgzḿi phưcqqcơzrtfng trưcqqc̀ng măzrtf́t liêzufd́c tơzrtf́i, nàng đlftaôcgzṃt nhiêzufdn sinh ra môcgzṃt loại ảo giác nhưcqqczufd con bâppgńt lưcqqc̣c, bị cơzrtf̉i sạch xiêzufdm y.

- Hôcgzm̀ Phi, khôcgzmng đlftaưcqqcơzrtf̣c vôcgzmzufd̃. Chúng ta tơzrtf́i Tam Linh Sơzrtfn là có viêzufḍc câppgǹu ngưcqqcơzrtf̀i.

cqqcơzrtfng Phàm thản nhiêzufdn nói.

cgzm̀ Phi hưcqqc̀ khẽ môcgzṃt tiêzufd́ng, khí tưcqqćc thu liêzufd̃m, khôcgzmng hêzufd̀ nói thêzufdm môcgzṃt lơzrtf̀i.

Niêzufḍm Vi thơzrtf̉ phào môcgzṃt hơzrtfi, cung trang phía sau lưcqqcng gâppgǹn nhưcqqc ưcqqcơzrtf́t đlftaâppgñm, cảm giác sâppgnu săzrtf́c sưcqqc̣ đlftaáng sơzrtf̣ của quái nhâppgnn lôcgzmng khỉ kia.

Mà quái nhâppgnn lôcgzmng khi này đlftaôcgzḿi vơzrtf́i thanh niêzufdn nho nhã bêzufdn cạnh lại nói gì nghe nâppgńy, bôcgzṃ dạng xem là câppgǹm đlftaâppgǹu, khôcgzmng khỏi làm nàng phỏng đlftaoán thâppgnn phâppgṇn ngưcqqcơzrtf̀i này.

- Xin hỏi tôcgzmn tính đlftaại danh ba vị?

Niêzufḍm Vi thâppgṇt câppgn̉n thâppgṇn hỏi.

Lúc này hai vị Nguyêzufdn Anh khác cùng hai chục vị bâppgṇc cao Kim Đppgnan cũng khôcgzmng dám hé răzrtfng, toàn trưcqqcơzrtf̀ng môcgzṃt mảnh tĩnh mịch.

Chỉ có Niêzufḍm Vi kiêzufdn trì lêzufdn tiêzufd́ng.


- Tại hạ họ Dưcqqcơzrtfng.

cqqcơzrtfng Phàm chỉ thản nhiêzufdn nói. Đppgnôcgzḿi vơzrtf́i Niêzufḍm Vi này, hăzrtf́n khôcgzmng có bâppgńt kỳ hảo cảm gì, thâppgṇm chí có môcgzṃt tia chán ghét.

Lúc trưcqqcơzrtf́c ơzrtf̉ đlftaôcgzṃng phủ Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao, hăzrtf́n chính tai nghe đlftaêzufd́n nàng này làm môcgzm̀i, khuyêzufdn bào Thi Dao gả cho đlftaêzufḍ đlftaêzufḍ nàng Niêzufḍm Băzrtfng.

- Thì ra là Dưcqqcơzrtfng đlftaạo hưcqqc̃u.

Niêzufḍm Vi miêzufd̃n cưcqqcơzrtf̃ng cưcqqcơzrtf̀i:

- Ba vị nêzufd́u có chuyêzufḍn, có thêzufd̉ trưcqqcơzrtf́c tiêzufd́n vào Tam Linh Sơzrtfn, đlftaêzufd̉ Đppgnại trưcqqcơzrtf̉ng lão tôcgzmng chúng ta đlftai ra thưcqqcơzrtfng lưcqqcơzrtf̣ng cùng các vị.

- Chính có ý này.

cqqcơzrtfng Phàm gâppgṇt gâppgṇt đlftaâppgǹu, theo đlftaám ngưcqqcơzrtf̀i Niêzufḍm Vi cùng tiêzufd́n vào Tam Linh Sơzrtfn.

Trơzrtf̉ lại chôcgzḿn cũ, trong lòng hăzrtf́n sinh ra cảm khái.

Đppgnôcgzm̀ng thơzrtf̀i, Hôcgzm̀n Căzrtfn cảm quan dung hơzrtf̣p năzrtf́m trong tay toàn bôcgzṃ Tam Linh Sơzrtfn, cũng khôcgzmng phát hiêzufḍn Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao.

cqqcơzrtfng Phàm hơzrtfi có chút thâppgńt vọng.

Khôcgzmng bao lâppgnu, Niêzufḍm Vi săzrtf́p xêzufd́p ba ngưcqqcơzrtf̀i Dưcqqcơzrtfng Phàm đlftaêzufd́n môcgzṃt phòng khách.

- Ba vị chơzrtf̀ chút, tiêzufd̉u nưcqqc̃ đlftai mơzrtf̀i Đppgnại trưcqqcơzrtf̉ng lão.


Niêzufḍm Vi khom ngưcqqcơzrtf̀i đlftai ra.

Thăzrtf̉ng đlftaêzufd́n khi ra khỏi phòng, Niêzufḍm Vi mơzrtf́i nhưcqqc trút đlftaưcqqcơzrtf̣c gánh năzrtf̣ng, vôcgzṃi vàng đlftaưcqqćng dâppgṇy đlftai tìm Đppgnại trưcqqcơzrtf̉ng lão Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn.

Nhanh chóng bay tơzrtf́i môcgzṃt đlftaôcgzṃng phủ yêzufdn tĩnh ơzrtf̉ Tam Linh Sơzrtfn, lâppgńy ra môcgzṃt tâppgńm ngọc phù màu trăzrtf́ng, phá mơzrtf̉ câppgńm chêzufd́ nhanh chóng đlftai vào.

Trong đlftaôcgzṃng phủ chim hót hoa thơzrtfm, phong cảnh hơzrtf̣p lòng ngưcqqcơzrtf̀i. Môcgzṃt lão Nho tu tưcqqc̉ bào thâppgǹn thái uy nhiêzufdm câppgǹm thưcqqcơzrtf́c trong tay đlftaang truyêzufd̀n thụ học thưcqqćc cho môcgzṃt nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng.

- Tỷ tỷ, sao ngưcqqcơzrtf̀i lại tơzrtf́i đlftaâppgny?

Nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng kia vôcgzṃi vàng đlftaưcqqćng dâppgṇy, ngạc nhiêzufdn vui mưcqqc̀ng nói.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào kia thâppgǹn thái hơzrtfi chút dịu đlftai, ánh măzrtf́t đlftaảo qua Niêzufḍm Vi, hỏi:

- Vi nhi, có chuyêzufḍn gì mà kích đlftaôcgzṃng nhưcqqc thêzufd́?

Trong lơzrtf̀i nói của lão có môcgzṃt tia trách cưcqqć, đlftaêzufd̀u là tu sĩ câppgńp bâppgṇc Nguyêzufdn Anh, phưcqqcơzrtfng diêzufḍn xưcqqc̉ sưcqqc̣ môcgzṃt chút cũng khôcgzmng trâppgǹm ôcgzm̉n.

- Gia gia. Có ba vị tu sĩ Nguyêzufdn Anh thâppgǹn bí đlftaôcgzṃt nhiêzufdn tơzrtf́i Tam Linh Sơzrtfn, hơzrtfn nưcqqc̃a thêzufd́ tơzrtf́i hung hăzrtfng, chúng ta khôcgzmng dêzufd̃ ưcqqćng phó

Niêzufḍm Vi gâppgńp giọng nói.

- Khôcgzmng chỉ là ba vị tu sĩ Nguyêzufdn Anh, có gì mà phải thêzufd́?

zrtf́c măzrtf̣t lão Nho tu tưcqqc̉ bào trâppgǹm xuôcgzḿng.


- Gia gia. Trong ba ngưcqqcơzrtf̀i kia có môcgzṃt vị Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ, thưcqqc̣c lưcqqc̣c sâppgnu khôcgzmng lưcqqcơzrtf̀ng đlftaưcqqcơzrtf̣c

Niêzufḍm Vi vôcgzṃi vàng giải thích.

- Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ?

lão Nho tu tưcqqc̉ bào săzrtf́c măzrtf̣t trơzrtf̉ nêzufdn ngưcqqcng trọng, hỏi:

- Ngưcqqcơzrtf̀i đlftaó têzufdn gọi là gì?

- Hăzrtf́n tưcqqc̣ xưcqqcng họ Dưcqqcơzrtfng.

- Họ Dưcqqcơzrtfng?

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào đlftaâppgǹu mày đlftaôcgzṃt nhiêzufdn nhảy dưcqqc̣ng, thâppgǹn thưcqqćc đlftaảo qua Tam Linh Sơzrtfn, cả kinh nói:

- Xem ra là hăzrtf́n.

- Gia gia biêzufd́t hăzrtf́n sao?

Niêzufḍm Vi kinh ngạc nói.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào bôcgzm̃ng nhiêzufdn khoát tay, trưcqqcơzrtf́c ngưcqqcơzrtf̀i xuâppgńt hiêzufḍn môcgzṃt bưcqqćc tranh, trong tranh có môcgzṃt thanh niêzufdn nho nhã tay câppgǹm môcgzṃt câppgny sáo ngọc, thâppgǹn săzrtf́c hơzrtf̀ hưcqqc̃ng vôcgzm tình.

- Chính là hăzrtf́n


Niêzufḍm Vi kinh hôcgzmcgzṃt tiêzufd́ng, lâppgṇp tưcqqćc nhâppgṇn ra thâppgnn phâppgṇn nam tưcqqc̉ trong tranh, chính là vị Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ vưcqqc̀a tiêzufd́p đlftaón khôcgzmng lâppgnu.

- Gia gia. Bưcqqćc tranh này cũng quá giôcgzḿng thâppgṇt, là tác phâppgn̉m của ngưcqqcơzrtf̀i phưcqqcơzrtfng nï?

Niêzufḍm Vi nhìn chăzrtf̀m chăzrtf̀m bưcqqćc tranh, trong đlftaôcgzmi măzrtf́t sáng lâppgńp lóe tia sáng kỳ dị.

Tu sĩ Nho môcgzmn có râppgńt nhiêzufd̀u ngưcqqcơzrtf̀i am hiêzufd̉u đlftaạo thơzrtf vẽ, nàng cũng là cao thủ trong đlftaó. Tuy nhiêzufdn sau khi nhìn bưcqqćc tranh này, khôcgzmng khỏi khâppgnm phục vạn phâppgǹn.

- Chỉ là, nam tưcqqc̉ trong tranh măzrtf̣c dù trôcgzmng râppgńt sôcgzḿng đlftaôcgzṃng, cùng ngưcqqcơzrtf̀i thâppgṇt khôcgzmng khác chút nào, nhưcqqcng thâppgǹn vâppgṇn lại quá mưcqqćc lạnh lùng.

Niêzufḍm Vi lại nhíu mày.

cqqcơzrtfng Phàm kia cùng nam tưcqqc̉ trong tranh khác nhau ơzrtf̉ thâppgǹn vâppgṇn. Trong tranh vẻ măzrtf̣t quá mưcqqćc lạnh nhạt.

- Nêzufd́u đlftaã là vẽ, tưcqqc̣ nhiêzufdn gưcqqc̉i găzrtf́m cảm tình cùng côcgzḿ châppgńp của ngưcqqcơzrtf̀i.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào lạnh nhạt cưcqqcơzrtf̀i.

- Nhưcqqcppgṇy bưcqqćc tranh này rôcgzḿt cục là tác phâppgn̉m của ngưcqqcơzrtf̀i nào?

Niêzufḍm Vi tò mò nhưcqqc trưcqqcơzrtf́c, khôcgzmng kìm nôcgzm̉i hỏi dôcgzm̀n.

lão Nho tu tưcqqc̉ bào khôcgzmng trả lơzrtf̀i, thu hôcgzm̀i bưcqqćc tranh, thì thào lâppgn̉m bâppgn̉m:

- Nàng tưcqqc̀ng dăzrtf̣n, ngày sau nêzufd́u ngưcqqcơzrtf̀i trong tranh tơzrtf́i tìm nàng, khôcgzmng nêzufdn nói rõ hưcqqcơzrtf́ng đlftai của nàng.

- Là nàng

Niêzufḍm Vi kinh hôcgzmcgzṃt tiêzufd́ng.

Nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng kia nghe vâppgṇy cũng đlftaôcgzṃt nhiêzufdn hiêzufd̉u đlftaưcqqcơzrtf̣c, trong măzrtf́t hiêzufḍn lêzufdn môcgzṃt tia lạnh lẽo:

- Gia gia. Ngưcqqcơzrtf̀i trong tranh này chăzrtf̉ng lẽ là nam tưcqqc̉ mà Thi Dao yêzufdu trưcqqcơzrtf́c khi tu luyêzufḍn Thái Thưcqqcơzrtf̣ng Vong Tình quyêzufd́t. Mà ngưcqqcơzrtf̀i nọ hiêzufḍn tại lại tìm tơzrtf́i Tam Linh Sơzrtfn?

- Đppgnúng, chính là ngưcqqcơzrtf̀i này.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào gâppgṇt đlftaâppgǹu nói:

- Chỉ là khôcgzmng dưcqqc̣ đlftaoán đlftaưcqqcơzrtf̣c, khôcgzmng ngơzrtf̀ hăzrtf́n tu luyêzufḍn đlftaêzufd́n Nguyêzufdn Anh hâppgṇu kỳ.

- Nguyêzufdn Anh hâppgṇu kỳ?

Nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng hai tay năzrtf́m chăzrtf̣t, ánh măzrtf́t run lêzufdn, vẻ măzrtf̣t kiêzufdng kị cùng khôcgzmng cam lòng.

- Hưcqqc̀, Nguyêzufdn Anh hâppgṇu kỳ thì sao chưcqqć? Tam Linh Sơzrtfn ta lâppgńy Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn câppgǹm đlftaâppgǹu, có bôcgzḿn đlftaại tôcgzmng phái Nho môcgzmn tọa, cưcqqcơzrtf̀ng giả Nguyêzufdn Anh có mưcqqcơzrtf̀i mâppgńy ngưcqqcơzrtf̀i, bâppgṇc cao khác môcgzṃt hai trăzrtfm ngưcqqcơzrtf̀i, sao lại sơzrtf̣ vẻn vẹn ba ngưcqqcơzrtf̀i bọn họ?

Ánh măzrtf́t lão Nho tu tưcqqc̉ bào săzrtf́c bén nhưcqqc kiêzufd́m, khôcgzmng giâppgṇn tưcqqc̣ uy. Môcgzṃt côcgzm̃ khí thêzufd́ cưcqqcơzrtf̀ng đlftaại trong đlftaôcgzṃng phủ chơzrtf̣t lóe rôcgzm̀i biêzufd́n mâppgńt khiêzufd́n trong lòng Niêzufḍm Vi cũng nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng bôcgzm̃ng nhiêzufdn phát lạnh.

Nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng nghe vâppgṇy, hơzrtfi lôcgzṃ ra vẻ vui mưcqqc̀ng:

- Gia gia, Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn ta thâppgnn là Nho môcgzmn đlftaêzufḍ nhâppgńt tôcgzmng Nôcgzṃi Hải, có thêzufd̉ nào măzrtf̣c cho hai ba vị bâppgṇc cao Nguyêzufdn Anh bình thưcqqcơzrtf̀ng bọn chúng tơzrtf́i giưcqqcơzrtfng oai? Ngài nhâppgńt đlftaịnh phải cho bọn họ đlftaẹp măzrtf̣t.

- Niêzufḍm Băzrtfng, ngưcqqcơzrtfi đlftaưcqqc̀ng hành đlftaôcgzṃng theo cảm tình, Thi Dao đlftaã tu luyêzufḍn Thái Thưcqqcơzrtf̣ng Vong Tình quyêzufd́t đlftaêzufd́n mưcqqćc đlftaôcgzṃ vạn năzrtfm qua khôcgzmng ngưcqqcơzrtf̀i vơzrtf́i tơzrtf́i, khôcgzmng thêzufd̉ nghịch chuyêzufd̉n.

Niêzufḍm Vi nghiêzufdm nghị nói, tâppgnm tưcqqc nàng càng tinh têzufd́ bình tĩnh môcgzṃt chút.

Nguyêzufdn lai nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng này là đlftaêzufḍ đlftaêzufḍ nàng Niêzufḍm Băzrtfng, ngày trưcqqcơzrtf́c tưcqqc̀ng yêzufdu thâppgǹm Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao. Lúc trưcqqcơzrtf́c Niêzufḍm Vi tưcqqc̀ng nhiêzufd̀u lâppgǹn khuyêzufdn bảo Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao tưcqqc̀ bỏ Thái Thưcqqcơzrtf̣ng Vong Tình quyêzufd́t, cùng hăzrtf́n kêzufd́t làm song tu đlftaạo lưcqqc̃, đlftaêzufd̀u thâppgńt bại châppgńm dưcqqćt.

zrtf̣c dù vào lúc này, trong lòng Niêzufḍm Băzrtfng vâppgñn có môcgzṃt tia ý niêzufḍm côcgzḿ châppgńp nhưcqqc trưcqqcơzrtf́c, khôcgzmng chịu buôcgzmng tha, nghe nói nam tưcqqc̉ lúc trưcqqcơzrtf́c Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao yêzufdu đlftaã tơzrtf́i Tam Linh Sơzrtfn, hăzrtf́n sao có thêzufd̉ khôcgzmng sinh ra đlftaịch ý.

- Ha ha. Ta thâppgṇt muôcgzḿn đlftaích thâppgnn đlftai găzrtf̣p ngưcqqcơzrtf̀i này, xem rôcgzḿt cục hăzrtf́n có bản lĩnh gì lại có thêzufd̉ khiêzufd́n kỳ nưcqqc̃ tưcqqc̉ hiêzufd́m thâppgńy trêzufdn đlftaơzrtf̀i nhưcqqc Thi Dao đlftaôcgzḿi vơzrtf́i hăzrtf́n nhơzrtf́ mãi khôcgzmng quêzufdn.

Khóe miêzufḍng lão Nho tu tưcqqc̉ bào lôcgzṃ ra mỉm cưcqqcơzrtf̀i.

- Gia gia, ngưcqqcơzrtf̀i

Niêzufḍm Vi bôcgzṃ dạng muôcgzḿn nói lại thôcgzmi.

- Niêzufḍm Vi, ngưcqqcơzrtfi làm viêzufḍc tính toán râppgńt chu đlftaáo, đlftazufd̉m âppgńy gia gia hiêzufd̉u đlftaưcqqcơzrtf̣c.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào vuôcgzḿt râppgnu mỉm cưcqqcơzrtf̀i:

- Nhưcqqcng làdõi măzrtf́t khăzrtf́p Thiêzufdn Câppgǹm Nôcgzṃi Hải, Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn ta đlftaã khôcgzmng câppgǹn sơzrtf̣ hãi bâppgńt kỳ thêzufd́ lưcqqc̣c cũng cưcqqcơzrtf̀ng giả nào.

Niêzufḍm Vi trâppgǹm tưcqqc khôcgzmng nói, Niêzufḍm Băzrtfng thì lôcgzṃ ra vẻ vui mưcqqc̀ng:

- Gia gia. Ngài nêzufdn vì Thi Dao đlftaòi lâppgńy côcgzmng băzrtf̀ng. Con đlftaôcgzḿi vơzrtf́i ngưcqqcơzrtf̀i khôcgzmng hêzufd̀ có nhâppgnn tính cảm tình nhưcqqcppgṇy, hêzufd́t sưcqqćc chán ghét.

- Yêzufdn tâppgnm, các ngưcqqcơzrtfi cũng theo ta đlftai.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào tưcqqc̣ tin tràn trêzufd̀, mang theo Niêzufḍm Băzrtfng, Niêzufḍm Vi rơzrtf̀i khỏi đlftaôcgzṃng phủ.

Ba ngưcqqcơzrtf̀i Dưcqqcơzrtfng Phàm trong phòng chơzrtf̀ thâppgṇt lâppgnu cũng khôcgzmng thâppgńy ngưcqqcơzrtf̀i tơzrtf́i tiêzufd́p đlftaãi.

- Dưcqqcơzrtfng lão đlftaại. Chúng ta đlftaã ngôcgzm̀i đlftaâppgny nưcqqc̉a ngày, khôcgzmng ngơzrtf̀ khôcgzmng ai tiêzufd́p đlftaãi. Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn này có phải khôcgzmng đlftaêzufd̉ chúng ta ơzrtf̉ trong lòng hay khôcgzmng?

cgzm̀ Phi khôcgzmng kiêzufd̀m chêzufd́ đlftaưcqqcơzrtf̣c, đlftaưcqqćng bâppgṇt dâppgṇy nhe răzrtfng trơzrtf̣n măzrtf́t nói:

- Nêzufd́u là nhưcqqcppgṇy, đlftaưcqqc̀ng trách Hôcgzm̀ gia dơzrtf̃ hòn đlftaảo nhỏ này của bọn chúng.

- Bình tĩnh đlftaưcqqc̀ng nóng vôcgzṃi.

cqqcơzrtfng Phàm bình tĩnh hòa nhã nói:

- Mơzrtf́i qua nưcqqc̉a chén trà nhỏ.

Trong đlftaôcgzmi măzrtf́t đlftaẹp của Vâppgnn Vũ Tịch mang vẻ cưcqqcơzrtf̀i, đlftazufd̀m tĩnh dịu dàng, đlftaôcgzm̀ng dạng môcgzṃt chút khôcgzmng vôcgzṃi, hé miêzufḍng khẽ cưcqqcơzrtf̀i nói:

- Tưcqqc̀ khi đlftaêzufd́n Nôcgzṃi Hải, ngưcqqcơzrtfi vâppgñn nóng vôcgzṃi nhưcqqc thêzufd́ (Chơzrtfi chưcqqc̃: nguyêzufdn văzrtfn "hâppgǹu câppgńp" ý chỉ Hôcgzm̀ Phi là con khỉ câppgńp bách nôcgzmn nóng).

Đppgních xác, dùng tưcqqc̀ nóng vôcgzṃi đlftaêzufd̉ hình dung Hôcgzm̀ Phi khôcgzmng còn gì thích hơzrtf̣p hơzrtfn.

cqqcơzrtfng Phàm nghe vâppgṇy cũng khôcgzmng nhịn đlftaưcqqcơzrtf̣c buôcgzm̀n cưcqqcơzrtf̀i, thiêzufd́u chút nưcqqc̃a ôcgzmm bụng cưcqqcơzrtf̀i to.

Ngay khi hai ngưcqqcơzrtf̀i trêzufdu ghẹo, bêzufdn ngoài truyêzufd̀n đlftaêzufd́n tiêzufd́ng bưcqqcơzrtf́c châppgnn, tôcgzm̉ng côcgzṃng đlftai vào bảy tám ngưcqqcơzrtf̀i, đlftaêzufd̀u là cưcqqcơzrtf̀ng giả Nguyêzufdn Anh.

Trong sôcgzḿ đlftaó, đlftai đlftaâppgǹu tiêzufdn là môcgzṃt lão Nho tu tưcqqc̉ bào thâppgǹn săzrtf́c uy nghiêzufdm, hai bêzufdn phải trái có môcgzṃt đlftaôcgzmi nam nưcqqc̃, khuôcgzmn măzrtf̣t có chút tưcqqcơzrtfng tưcqqc̣ nhau, rõ ràng là huynh đlftaêzufḍ, tưcqqc̣ nhiêzufdn là hai tỷ muôcgzṃi Niêzufḍm Băzrtfng, Niêzufḍm Vi.

Ánh măzrtf́t Dưcqqcơzrtfng Phàm thản nhiêzufdn đlftaảo qua, lâppgṇp tưcqqćc phán đlftaoán ra thâppgnn phâppgṇn lão Nho tu tưcqqc̉ bào cùng thưcqqc sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng.

Ánh măzrtf́t lão Nho tu tưcqqc̉ bào nhưcqqc diêzufḍn, lạnh, lùng đlftaảo qua ba ngưcqqcơzrtf̀i lại khó thêzufd̉ che giâppgńu đlftaưcqqcơzrtf̣c kinh ngạc trêzufdn măzrtf̣t,

Ba ngưcqqcơzrtf̀i bọn Dưcqqcơzrtfng Phàm, bâppgńt kỳ ngưcqqcơzrtf̀i nào đlftaêzufd̀u cưcqqc̣c kỳ khiêzufd́n ngưcqqcơzrtf̀i chú ý, huôcgzḿng chi là ba ngưcqqcơzrtf̀i ơzrtf̉ cùng môcgzṃt chôcgzm̃.

Nho sinh măzrtf̣t trăzrtf́ng Niêzufḍm Băzrtfng vẻ đlftaâppgǹy đlftaịch ý, lúc đlftaánh giá ba ngưcqqcơzrtf̀i râppgńt nhanh bị vẻ đlftaẹp tưcqqc̣ nhiêzufdn của Vâppgnn Vũ Tịch hâppgńp dâppgñn, tim đlftaâppgṇp hơzrtfi gia tôcgzḿc, côcgzm̃ đlftaịch ý trong lòng lại chuyêzufd̉n hóa thành khôcgzmng cam lòng cùng ghen tị mãnh liêzufḍt.

Trơzrtf̀i cao vì sao bâppgńt côcgzmng nhưcqqc thêzufd́?

Vì sao ngưcqqcơzrtf̀i này có thêzufd̉ găzrtf̣p may măzrtf́n nhưcqqcppgṇy. Chăzrtf̉ng nhưcqqc̃ng có thêzufd̉ khiêzufd́n kì nưcqqc̃ tưcqqc̉ Nho môcgzmn nhưcqqc Đppgnăzrtf̣ng Thi Dao yêzufdu, bêzufdn cạnh còn có đlftaạo lưcqqc̃ đlftaẹp nhưcqqc tiêzufdn này?

Niêzufḍm Băzrtfng tràn ngâppgṇp ghen tị, khôcgzmng cam lòng cùng vơzrtf́i lưcqqc̉a giâppgṇn đlftaịch ý.

Ý niêzufḍm trong đlftaâppgǹu hăzrtf́n xoay chuyêzufd̉n nhanh chóng, đlftaôcgzṃt nhiêzufdn ánh măzrtf́t sáng ngơzrtf̀i, sinh ra môcgzṃt kêzufd́, âppgnm thâppgǹm kêzufdu hay, măzrtf̣t mày hơzrtf́n hơzrtf̉.

cqqcơzrtfng Phàm đlftaại bôcgzṃ phâppgṇn đlftaêzufd̀u đlftaánh giá lão Nho tu tưcqqc̉ bào Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ kia, lúc đlftaảo qua ngưcqqcơzrtf̀i này, măzrtf̣t lôcgzṃ vẻ côcgzm̉ quái.

- Dưcqqcơzrtfng môcgzm̃ chỉ là môcgzṃt khách qua đlftaưcqqcơzrtf̀ng bình thưcqqcơzrtf̀ng, đlftaêzufd́n Tam Linh Sơzrtfn chỉ vì thỉnh giáo môcgzṃt chuyêzufḍn, sẽ khôcgzmng ơzrtf̉ lại lâppgnu, quý sơzrtfn vì sao hưcqqcng sưcqqc đlftaôcgzṃng chúng, chăzrtf̉ng lẽ đlftaâppgny là đlftaạo đlftaãi khách?

cqqcơzrtfng Phàm đlftaưcqqćng đlftaâppgny, ánh măzrtf́t đlftaảo qua bảy tám gã bâppgṇc cao Nguyêzufdn Anh tại đlftaâppgny, thanh âppgnm bìnhthản.

Tam Linh Sơzrtfn làm nhưcqqc thêzufd́, hiêzufd̉n nhiêzufdn là muôcgzḿn tưcqqc̀ uy danh áp bách ba ngưcqqcơzrtf̀i Dưcqqcơzrtfng Phàm.

- Đppgnạo hưcqqc̃u nói đlftaùa, chỉ có nhưcqqcppgṇy mơzrtf́i có thêzufd̉ thêzufd̉ hiêzufḍn hoan nghêzufdnh long trọng của Tam Linh Sơzrtfn ta đlftaôcgzḿi vơzrtf́i khách quý phưcqqcơzrtfng xa, huôcgzḿng chi, lâppgńy thâppgnn phâppgṇn Nguyêzufdn Anh đlftaại tu sĩ của các hạ, ơzrtf̉ bâppgńt kỳ nơzrtfi nào trong Nôcgzṃi Hải đlftaêzufd̀u sẽ bị tôcgzmn là thưcqqcơzrtf̣ng khách.

thâppgǹn săzrtf́c lão Nho tu tưcqqc̉ bào chính khí, lơzrtf̀i nói nghiêzufdm nghị.

Trong lòng Dưcqqcơzrtfng Phàm thâppgǹm nói môcgzṃt câppgnu: ppgnám tu sĩ Nho môcgzmn quả nhiêzufdn thích cái trò này, làm cái gì đlftaêzufd̀u phải đlftaem mình ơzrtf̉ đlftazufd̉m cao đlftaạo đlftaưcqqćc".

- Dưcqqcơzrtfng môcgzm̃ cũng khôcgzmng vôcgzm nghĩa, đlftai thăzrtf̉ng vào vâppgńn đlftaêzufd̀. Chuyêzufd́n này ta tơzrtf́i đlftaâppgny bái phỏng Tam Hiêzufd̀n Môcgzmn, chỉ vì hỏi thăzrtfm môcgzṃt ngưcqqcơzrtf̀i

- Ngưcqqc̀ng.

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào thình lình căzrtf́t ngang lơzrtf̀i Dưcqqcơzrtfng Phàm:

- Lão phu biêzufd́t ngưcqqcơzrtfi muôcgzḿn nghe tin tưcqqćc của ai, nhưcqqcng thưcqqć ta nói thăzrtf̉ng, lúc trưcqqcơzrtf́c đlftaã có hưcqqća hẹn tuyêzufḍt đlftaôcgzḿi sẽ khôcgzmng đlftaêzufd̉ lôcgzṃ hành tung của nàng.

- Nêzufd́u đlftaạo hưcqqc̃u khôcgzmng có vâppgńn đlftaêzufd̀ khác, Tam Linh Sơzrtfn cũng khôcgzmng chào đlftaón các ngưcqqcơzrtfi. Tiêzufd̃n khách!

Lão Nho tu tưcqqc̉ bào nhẹ phâppgńt tay áo, ý bảo tiêzufd̃n khách, môcgzṃt bôcgzṃ tưcqqc thái đlftacgzm̉i ra khỏi cưcqqc̉a.

Hai măzrtf́t Dưcqqcơzrtfng Phàm hơzrtfi híp lại, lão già này có phải côcgzḿ ý muôcgzḿn làm khó ba ngưcqqcơzrtf̀i mình?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.