Tiên Hồng Lộ

Chương 611 : Tam Nhãn thần thông

    trước sau   
- Châhtzạm quá

ypdjơbdtvng Phàm vưypdj̀a nói xong, thâhtzan hình nhoáng lêgfkln mâhtzáy cái đovscã tiêgfkĺp câhtzạn cuôemdẉc chiêgfkĺn giưypdj̃a Hôemdẁ Phi và Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia

- Dưypdjơbdtvng lão đovscại, ngưypdjơbdtvi đovscưypdj̀ng can thiêgfkḷp vào cuôemdẉc chiêgfkĺn của chúng ta!

emdẁ Phi hôemdwbdtv́n môemdẉt chút, bôemdẉ dáng có chút khôemdwng vui.

- Ngưypdjơbdtvi là ai?

Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia hôemdwgfkln, nhìn thanh niêgfkln vưypdj̀a xuâhtzát hiêgfkḷn nhưypdj quỷ mị bêgfkln cạnh mình. Hălfvṕn cảm nhâhtzạn đovscưypdjơbdtṿc môemdẉt côemdw̃ áp lưypdj̣c khôemdwng thêgfkl̉ kháng cưypdj̣.


Nghe khâhtzảu khí thì ngưypdjơbdtv̀i này dưypdjơbdtv̀ng nhưypdj cảm thâhtzáy râhtzát sôemdẃt ruôemdẉt vơbdtv́i cuôemdẉc chiêgfkĺn của hălfvṕn vơbdtv́i Hôemdẁ Phi.

Càng thêgfklm khó tin hơbdtvn nưypdj̃a là ngay cả têgfkln hâhtzàu mao này cũng xưypdjng hălfvṕn là lão đovscại!

Đovscôemdẁng thơbdtv̀i, hălfvṕn ghé mălfvṕt nhìn qua, phát hiêgfkḷn Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln đovscã khôemdwi phục nhưypdj thưypdjơbdtv̀ng, ma ảnh thâhtzàn bí kia đovscã biêgfkĺn mâhtzát. Ngâhtzan Thiêgfkln Yêgfklu Hoàng và Thanh Giao Long khôemdwng dám thơbdtv̉ mạnh, đovscang nhìn vêgfkl̀ phía mình, trong mălfvṕt cũng lôemdẉ ra vài tia thưypdjơbdtvng hại.

emdẃt cuôemdẉc đovscã xảy ra chuyêgfkḷn gì? Ma ảnh kia sao lại biêgfkĺn mâhtzát, đovscám ngưypdjơbdtv̀i Ngâhtzan Thiêgfkln Yêgfklu Hoàng sao lại nhưypdj thêgfkĺ này?

Chălfvp̉ng lẽ chỉ môemdẉt lát vưypdj̀a rôemdẁi đovscã xảy ra chuyêgfkḷn gì mà mình bỏ qua sao?

Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia nghi hoălfvp̣c. Lúc trưypdjơbdtv́c, hălfvṕn bị Hôemdẁ Phi đovscánh cho tôemdẃi tălfvpm mălfvp̣t mũi, călfvpn bản khôemdwng có sưypdj́c mà quan tâhtzam chuyêgfkḷn khác cho nêgfkln khôemdwng biêgfkĺt Dưypdjơbdtvng Phàm đovscại triêgfkl̉n thâhtzàn uy, lôemdwi đovscình chém giêgfkĺt ma ảnh.

Nhưypdjng là hălfvṕn mơbdtvemdẁ có thêgfkl̉ đovscoán đovscưypdjơbdtṿc khôemdwng khí quỷ dị nhưypdj thêgfkĺ này khălfvp̉ng đovscịnh có liêgfkln quan tơbdtv́i nam thanh niêgfkln vưypdj̀a mơbdtv́i hiêgfkḷn thâhtzan này.

Nghe đovscưypdjơbdtṿc tiêgfkĺng phản kháng của Hôemdẁ Phi, Dưypdjơbdtvng Phàm cưypdjơbdtv̀i lơbdtv́n nói:

- Cho ngưypdjơbdtvi thêgfklm thơbdtv̀i gian nưypdj̉a nén hưypdjơbdtvng nưypdj̃a

ypdj́t lơbdtv̀i, thâhtzan ảnh hălfvṕn lại nhoáng lêgfkln, rơbdtv̀i xa ngoài trălfvpm trưypdjơbdtṿng.

Thâhtzàn thôemdwng kỳ thuâhtzạt nhưypdjthêgfkĺ khiêgfkĺn Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia hít sâhtzau môemdẉt ngụm lãnh khí:

"Ngưypdjơbdtv̀i này rôemdẃt cuôemdẉc là nhâhtzan vâhtzạt đovscáng sơbdtṿ nhưypdj thêgfkĺ nào?"

Ba ba ba -


Đovscúng lúc này, thêgfkĺ côemdwng của Hôemdẁ Phi lại càng trơbdtv̉ nêgfkln mãnh liêgfkḷt. Tưypdj̀ng đovscạo thanh lôemdwi hủy diêgfkḷt âhtzam âhtzàm đovscánh tơbdtv́i, khiêgfkĺn Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia luôemdẃng cuôemdẃng hêgfkĺt tay châhtzan.

Vào lúc này, chúng tu sĩ bâhtzạc cao Quan gia đovscã tiêgfkĺn lêgfkln tiêgfkĺp đovscón Dưypdjơbdtvng Phàm.

Ngay cả Đovscại Trưypdjơbdtv̉ng lão Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln cũng vôemdw cùng cung kính vơbdtv́i hălfvṕn.

- Dưypdjơbdtvng đovscạo hưypdj̃u, trălfvpm nălfvpm khôemdwng gălfvp̣p, khôemdwng nghĩ rălfvp̀ng ngưypdjơbdtvi đovscã đovscạt tơbdtv́i cảnh giơbdtv́i này. Vưypdj̀a mơbdtv́i ra tay đovscã cưypdj́u nguy cho gia tôemdẉc, Quan môemdw̃ vôemdw cùng cảm kích.

Thâhtzàn sălfvṕc của Quan Tùng phưypdj́c tạp, tràn đovscâhtzày cảm kích vơbdtv́i Dưypdjơbdtvng Phàm, cúi đovscâhtzàu râhtzát sâhtzau nói.

- Quan đovscạo hưypdj̃u câhtzàn gì phải nhưypdj thêgfkĺ? Nălfvpm đovscó chălfvp̉ng phải là đovscạo hưypdj̃u cũng tưypdj̀ng có trơbdtṿ giúp vơbdtv́i Dưypdjơbdtvng môemdw̃ hay sao?

ypdjơbdtvng Phàm mỉm cưypdjơbdtv̀i, nâhtzang tay lêgfkln phâhtzát môemdẉt cái, môemdẉt côemdw̃ lưypdj̣c lưypdjơbdtṿng lêgfkln nâhtzang Quan Tùng đovscưypdj́ng thălfvp̉ng lêgfkln.

Cháu gái Quan Tú Dao của Quan Tùng cũng sáng mălfvṕt, vẻ mălfvp̣t tràn đovscâhtzày sùng bái, thâhtzàm nhơbdtv́ lại nam tưypdj̉ này trưypdjơbdtv́c đovscâhtzay.

Trălfvpm nălfvpm trưypdjơbdtv́c, đovscôemdẃi phưypdjơbdtvng cũng chỉ là môemdẉt gã Kim Đovscan kỳ bình thưypdjơbdtv̀ng, hôemdwm nay lại đovscã đovscạt tơbdtv́i môemdẉt trình đovscôemdẉ mà cả Thiêgfkln Khung Thành đovscêgfkl̀u phải ngưypdjơbdtv́c nhìn lêgfkln.

Song tu đovscạo lưypdj̃ của Quan Tú Dao là Hạ Lâhtzam. Ánh mălfvṕt hălfvṕn nhìn Dưypdjơbdtvng Phàm có chút trôemdẃn tránh và tràn đovscâhtzày hoảng sơbdtṿ.

gfkĺu trưypdjơbdtv́c đovscâhtzay, hălfvṕn sẽ đovscôemdẃi vơbdtv́i Dưypdjơbdtvng Phàm và Hôemdẁ Phi sẽ vôemdw cùng lãnh đovscạm, thâhtzạm chí còn ham muôemdẃn vơbdtv́i vẻ tuyêgfkḷt sălfvṕc của Vâhtzan Vũ Tịch.

Nhưypdjng hiêgfkḷn tại, hălfvṕn vôemdw cùng sơbdtṿ hãi.

emdw̃ng nhiêgfkln, Dưypdjơbdtvng Phàm đovscưypdja mălfvṕt nhìn hălfvṕn, nhẹ nhàng nói:


- Hạ đovscạo hưypdj̃u, ngưypdjơbdtvi nălfvpm nay bao nhiêgfklu tuôemdw̉i?

Hạ Lâhtzam khôemdwng dám phản kháng, sơbdtṿ hãi nói:

- Môemdẉt trălfvpm bôemdẃn mưypdjơbdtvi tuôemdw̉i.

Chỉ vơbdtv́i môemdẉt trălfvpm bôemdẃn mưypdjơbdtvi tuôemdw̉i đovscã tâhtzán chưypdj́c Kim Đovscan đovscại tu sĩ, tưypdj châhtzát cũng khôemdwng tôemdẁi.

ypdjơbdtvng Phàm cưypdjơbdtv̀i lạnh môemdẉt tiêgfkĺng, cách khôemdwng vôemdw̃ môemdẉt chưypdjơbdtv̉ng vêgfkl̀ phía Hạ Lâhtzam.

- Dưypdjơbdtvng Dưypdjơbdtṿc sưypdj

Quan Tú Dao kinh hôemdw, còn lại mâhtzáy Vị Nguyêgfkln Anh trưypdjơbdtv̉ng lão cũng đovscêgfkl̀u dại ra.

Khôemdwng hêgfkl̀ hoài nghi, Hạ Lâhtzam călfvpn bản khôemdwng thêgfkl̉ tránh thoát đovscưypdjơbdtṿc côemdwng kích của Dưypdjơbdtvng Phàm. Môemdẉt chưypdjơbdtv̉ng kia trưypdj̣c tiêgfkĺp đovscánh hălfvṕn vălfvpng lêgfkln khôemdwng, giưypdj̃a khôemdwng trung còn phun ra môemdẉt búng máu, sălfvṕc mălfvp̣t trălfvṕng bêgfkḷch.

- Ngưypdjơbdtvingưypdjơbdtvi

Thâhtzan hình Hạ Lâhtzam liêgfkln tục lay đovscôemdẉng trong hưypdj khôemdwng, khuôemdwn mălfvp̣t nhưypdj tro tàn. Dưypdjơbdtv́i vẻ cưypdjơbdtv̀i trào phúng của Dưypdjơbdtvng Phàm, ánh mălfvṕt hălfvṕn có chút trôemdẃn tránh, chơbdtṿt phâhtzãn nôemdẉ nói:

- Tiêgfkl̀n bôemdẃi sao lại xuôemdẃng tay vơbdtv́i ta?

- Dưypdjơbdtvng Dưypdjơbdtṿc sưypdj, hălfvṕn là song tu đovscạo lưypdj̃ của ta, ngài khôemdwng nêgfkln đovscả thưypdjơbdtvng hălfvṕn!

Quan Tú Dao vôemdẉi vàng ôemdwm lâhtzáy châhtzan Dưypdjơbdtvng Phàm.


- Ha haMôemdẉt kích vưypdj̀a rôemdẁi của Dưypdjơbdtvng môemdw̃ đovscủ đovscêgfkl̉ diêgfkḷt sát nhưypdj̃ng Nguyêgfkln Anh bình thưypdjơbdtv̀ng. Ngưypdjơbdtvi sao lại khôemdwng sao cả?

ypdjơbdtvng Phàm lạnh nhạt cưypdjơbdtv̀i nói.

bdtv̀i này vưypdj̀a ra, mâhtzáy trưypdjơbdtv̉ng lão cao tâhtzàng Nguyêgfkln Anh kỳ của Quan gia lâhtzạp tưypdj́c hiêgfkl̉u ra, hôemdwbdtv́n:

- Ngưypdjơbdtv̀i đovscâhtzau, bălfvṕt Hạ Lâhtzam lại cho ta!

Mà lúc này, ngưypdjơbdtv̀i này cũng lôemdẉ ra tu vi Nguyêgfkln Anh trung kỳ, sălfvṕc mălfvp̣t dưypdj̃ tơbdtṿn nói:

- Mau thả ta ra, nêgfkĺuThác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng đovscại nhâhtzan nhâhtzát đovscịnh sẽ khôemdwng bỏ qua cho Thiêgfkln Khung Thành!

- Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng?

ypdjơbdtvng Phàm nhâhtzác tay phủi phủi. Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng chính là môemdẉt trong nălfvpm đovscại Nguyêgfkln Tôemdwn của nhâhtzan loại ơbdtv̉ Nôemdẉi Hải, tu luyêgfkḷn hai loại tuyêgfkḷt thêgfkĺ thâhtzàn côemdwng là Cưypdj̉u Chuyêgfkl̉n Kim Cưypdjơbdtvng quyêgfkĺt và Bâhtzát Tưypdj̉ Minh Vưypdjơbdtvng quyêgfkĺt, đovscưypdjơbdtṿc xưypdjng có thêgfkl̉ khiêgfklu chiêgfkĺn Hóa Thâhtzàn kỳ.

Trong mưypdjơbdtv̀i hai đovscại chí cưypdjơbdtv̀ng giả của Nôemdẉi Hải, ngoại trưypdj̀ Thiêgfkln Thu Vôemdw Ngâhtzan, Kim Giao Long Vưypdjơbdtvng và môemdẉt vài kẻ biêgfkĺn thái khác thì có thêgfkl̉ coi Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng là vôemdw đovscịch ơbdtv̉ Nôemdẉi Hải.

ypdjơbdtvng Phàm tuy rălfvp̀ng chưypdja cũng giao tiêgfkĺp vơbdtv́i Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng nhưypdjng cũng tưypdj̀ng có môemdẉt phen đovscâhtzáu đovscá sinh tưypdj̉ vơbdtv́i têgfkln Chu Hôemdẁng, cháu hălfvṕn ơbdtv̉ Thiêgfkln Lan đovscgfkḷn.

- Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng? Ngưypdjơbdtvi tơbdtv́i tưypdj̀ Ma Vâhtzan Thành?

Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln biêgfkĺn sălfvṕc, mâhtzáy têgfkln tu sĩ Nguyêgfkln AnhKỳ còn lại cũng hoảng sơbdtṿ.

Ma Vâhtzan Thành chính là môemdẉt trong bôemdẃn đovscại thành của nhâhtzan loại ơbdtv̉ Nôemdẉi Hải. Ngưypdjơbdtv̀i nălfvṕm giưypdj̃ nó chính là Thác Thiêgfkln Ma Vưypdjơbdtvng.


- NgưypdjơbdtviNgưypdjơbdtvi sao lại

Quan Tú Dao đovscưypdja tay quêgfkḷt nưypdjơbdtv́c mălfvṕt, oán hâhtzạn nhìn Hạ Lâhtzam.

- Ngưypdjơbdtvi đovscêgfkĺn tưypdj̀ Ma Vâhtzan Thành, chălfvp̉ng lẽ là có âhtzam mưypdju gì đovscôemdẃi vơbdtv́i Thiêgfkln Khung Thành sao?

ypdjơbdtvng Phàm cưypdjơbdtv̀i hỏi,

Quan Tùng trâhtzàm tưypdj nói:

- Trưypdjơbdtv́c đovscâhtzay, Thiêgfkln Khung Thành ta thuôemdẉc hàng kém nhâhtzát trong bôemdẃn đovscại thành, sao dám trêgfklu chọc Ma Vâhtzan Thành, hơbdtvn nưypdj̃a cho tơbdtv́i bâhtzay giơbdtv̀ cũng khôemdwng có liêgfkln quan gì cả

Chúng trưypdjơbdtv̉ng lão Nguyêgfkln Anh kỳ còn lại cũng vôemdw cùng nghi hoălfvp̣c.

ypdjơbdtvng Phàm nghe thêgfkĺ cau mày, cảm giác viêgfkḷc này khôemdwng tâhtzàm thưypdjơbdtv̀ng, trong lòng cũng thâhtzàm có suy đovscoán nhưypdjng tạm thơbdtv̀i chưypdja thêgfkl̉ khălfvp̉ng đovscịnh.

- Giam ngưypdjơbdtv̀i này lại đovscã.

Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln phái ra bôemdẃn Vị Nguyêgfkln Anh trưypdjơbdtv̉ng lão giam giưypdj̃ Hạ Lâhtzam vào trong mălfvp̣t lao của Thiêgfkln Khung Thành.

Mà lúc này, ơbdtv̉ cuôemdẉc chiêgfkĺn trêgfkln khôemdwng Thiêgfkln Khung Thành, Hôemdẁ Phi đovscã đovscánh cho Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia bị thưypdjơbdtvng.

Tào Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão tâhtzam hoảng ý loạn:

"Têgfkln tiêgfkl̉u tưypdj̉ này vôemdw cùng đovscáng sơbdtṿ, phía sau lại có môemdẉt ngưypdjơbdtv̀i thâhtzàn bí thưypdj̣c lưypdj̣c sâhtzau khôemdwng lưypdjơbdtv̀ng đovscưypdjơbdtṿc kia, chălfvp̉ng lẽ mình hôemdwm nay khó thoát khỏi kiêgfkĺp nạn này hay sao?"

- ôemdẁ? Nhưypdj̃ng têgfkln tu sĩ yêgfklu tôemdẉc kia bỏ chạy sao?

Đovscúng lúc này có ngưypdjơbdtv̀i hôemdwgfkln.

ypdjơbdtvng Phàm đovscưypdja mălfvṕt nhìn lêgfkln đovscã phát hiêgfkḷn ra khôemdwng còn thâhtzáy bóng dáng của đovscám ngưypdjơbdtv̀i Ngâhtzan Thiêgfkln Yêgfklu Hoàng và Thanh Giao Long nưypdj̃a.

Phôemdẃc

htzáy vạn yêgfklu tu cũng lao vào lòng biêgfkl̉n bỏ chạy.

Hiêgfkḷn tại, cho dù cho bọn hălfvṕn trălfvpm lá gan cũng khôemdwng dám can thiêgfkḷp vào tranh đovscâhtzáu của Thiêgfkln Khung Thành nưypdj̃a.

Thâhtzáy tình cảnh này, trong mălfvṕt Dưypdjơbdtvng Phàm xẹt qua môemdẉt chút dị sălfvṕc, lâhtzảm bâhtzảm:

- Cũng khôemdwng thêgfkl̉ khiêgfkĺn chúng dêgfkl̃ dàng tháo chạy đovscưypdjơbdtṿc.

ypdj́t lơbdtv̀i, thâhtzan hình hălfvṕn nhoáng lêgfkln, súc đovscịa thành thôemdẃn, lao vêgfkl̀ phía trưypdjơbdtv́c mâhtzáy trălfvpm trưypdjơbdtṿng, hóa thành môemdẉt đovscạo quang tuyêgfkĺn màu lục, bălfvṕn vêgfkl̀ phía châhtzan trơbdtv̀i.

Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln, Quan Tùng và nhưypdj̃ng tu sĩ Nguyêgfkln Anh khác đovscưypdja mălfvṕt nhìn nhau., Nghe ý tưypdj́ của Dưypdjơbdtvng Phàm thì dưypdjơbdtv̀ng nhưypdj cũng khôemdwng muôemdẃn dêgfkl̃ dàng buôemdwng tha đovscám yêgfklu tu này.

ypdjơbdtvng Phàm đovsci rôemdẁi, cuôemdẉc chiêgfkĺn trêgfkln khôemdwng của Thiêgfkln Khung Thành càng ngày càng sáng rõ. Thưypdjơbdtvng thêgfkĺ của Tào Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão khôemdwng ngưypdj̀ng tălfvpng lêgfkln, bị đovscánh đovscâhtzạp cho khôemdwng có lưypdj̣c chôemdẃng đovscơbdtṽ.

Nhưypdj̃ng Nguyêgfkln Anh bâhtzạc cao còn lại của Tào gia cũng tưypdj̣ giác khôemdwng nhúng tay vào.

Lúc này, chúng cao tâhtzàng Quan gia có môemdẉt sôemdẃ ngưypdjơbdtv̀i chú ý tơbdtv́i Vâhtzan Vũ Tịch.

ypdj̃ tưypdj̉ tuyêgfkḷt thêgfkĺ khuynh thành, thanh nhã nhưypdj tiêgfkln nhưypdj thêgfkĺ cũng khôemdwng phải là ngưypdjơbdtv̀i mà nhưypdj̃ng bâhtzạc cao bình thưypdjơbdtv̀ng có thêgfkl̉ sánh cùng.

Mọi ngưypdjơbdtv̀i cũng phâhtzán đovscoán hơbdtvn phâhtzan nưypdj̉a nàng là song tu đovscạo lưypdj̃ của Dưypdjơbdtvng Phàm.

Khôemdwng ít ngưypdjơbdtv̀i trong mălfvṕt hiêgfkḷn lêgfkln vẻ hâhtzam môemdẉ và ghen tị, nhìn khôemdwng chuyêgfkl̉n mălfvṕt.

- Tào Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão, ngưypdjơbdtvi tôemdẃt nhâhtzát là buôemdwng tay đovsci, khôemdwng còn cơbdtvemdẉi gì cho ngưypdjơbdtvi nưypdj̃a đovscâhtzau!

Lúc này, Quan Tùng thơbdtv̉ dài môemdẉt tiêgfkĺng, ra mălfvp̣t khuyêgfkln can.

- Muôemdẃn ta nhâhtzạn thua là chuyêgfkḷn khôemdwng có khả nălfvpng!

Tào Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão hưypdj̀ lạnh môemdẉt tiêgfkĺng, đovscôemdẁng tưypdj̉ đovscôemdẉt nhiêgfkln co rút lại, lại têgfkĺ ra môemdẉt chiêgfkĺc tiêgfkl̉u phiêgfkln màu đovscen, nháy mălfvṕt đovscã tàng vọt lêgfkln thành môemdẉt chiêgfkĺc ma phiêgfkln thâhtzạt lơbdtv́n màu đovscen, giôemdẃng nhưypdjemdẉt chiêgfkĺc chălfvpn lơbdtv́n phủ giưypdj̃a trơbdtv̀i.

Chiêgfkĺc hălfvṕc phiêgfkln này phóng xuâhtzát ra môemdẉt côemdw̃ âhtzam vâhtzan cuôemdẁn cuôemdẁn, vôemdwemdẃ ác quỷ gào rít, giưypdjơbdtvng nanh múa vuôemdẃt.

Đovscám ác quỷ này cao tơbdtv́i mâhtzáy trưypdjơbdtṿng, bôemdẃn chi trălfvṕng bạch, lơbdtṿi trảo múa máy, hai mălfvṕt đovscỏ ngâhtzàu, lóe ra lưypdj̣c lưypdjơbdtṿng kinh tâhtzam.

- Ma Hôemdẁn Phiêgfkln?

Đovscám tu sĩ bâhtzạc cao Quan Tùng lâhtzam vào biêgfkĺn sălfvṕc.

Ma Hôemdẁn Phiêgfkln: môemdẉt trong nhưypdj̃ng côemdw̉ bảo cưypdjơbdtv̀ng đovscại trong Tà Ma Quỷ Đovscạo, lâhtzáy tâhtzát cả các oán niêgfkḷm cưypdjơbdtv̀ng hóa hôemdẁn phiêgfkln.

Nghe nói phiêgfkln này vôemdẃn phỏng chêgfkĺ theo môemdẉt kiêgfkḷn Thôemdwng linh pháp bảo thơbdtv̀i thưypdjơbdtṿng côemdw̉, khi oán niêgfkḷm lưypdj̣c của ác quỷ đovscạt tơbdtv́i môemdẉt trình đovscôemdẉ nào đovscó thì pháp bảo này có thêgfkl̉ đovscôemdẃi kháng đovscưypdjơbdtṿc Thôemdwng linh pháp bảo.

emdw

Đovscôemdẉt nhiêgfkln, môemdẉt trâhtzạn âhtzam phong tà khí quét ngang mâhtzáy trălfvpm trưypdjơbdtṿng, cùng bao phủ lâhtzáy Hôemdẁ Phi vào trong. Ngàn vạn ác quỷ giưypdjơbdtvng nanh múa vuôemdẃt, phát đovscôemdẉng côemdwng kích đovscôemdẃi vơbdtv́i Hôemdẁ Phi. Nhưypdj̃ng côemdwng kích này còn bao gôemdẁm cả viêgfkḷc nhiêgfkl̃u loạn tinh thâhtzàn.

emdwi quang quanh thâhtzan Hôemdẁ Phi nôemdw̉ vang, nháy mălfvṕt đovscã đovscánh tan hêgfkĺt thay lêgfkḷ quỷ thành hưypdjemdw quanh khu vưypdj̣c mình.

Nhưypdjng Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão Tào gia gâhtzàn nhưypdj khôemdwng muôemdẃn sôemdẃng, đovscgfkln cuôemdẁng rót máu huyêgfkĺt vào Ma Hôemdẁn Phiêgfkln khiêgfkĺn tà vâhtzan trong đovscó gia tălfvpng uy lưypdj̣c râhtzát nhiêgfkl̀u. Môemdẉt con lêgfkḷ quỷ càng thêgfklm hung hãn, hai tròng mălfvṕt lóe ra huyêgfkĺt quang nôemdẁng đovscâhtzạm lao lêgfkln.

emdẁ Phi chỉ cảm thâhtzáy môemdẉt côemdw̃ lạnh lẽo, tâhtzam thâhtzàn rôemdẃi loạn vôemdw cùng.

- Khôemdwng ôemdw̉n, Tào lão quỷ khôemdwng tiêgfkĺc đovscại giơbdtv́i, lâhtzáy bí thuâhtzạt thúc dục Ma Hôemdẁn Phiêgfkln khiêgfkĺn uy lưypdj̣c của nó đovscã tưypdjơbdtvng đovscưypdjơbdtvng Thôemdwng linh pháp bảo rôemdẁi!

Quan Trưypdjơbdtv̀ng Thiêgfkln hôemdw khẽ môemdẉt tiêgfkĺng, trong mălfvṕt lôemdẉ ra vẻ lo lălfvṕng, pháp lưypdj̣c trêgfkln ngưypdjơbdtv̀i cũng lưypdju chuyêgfkl̉n. Môemdẉt khi tình hình khôemdwng ôemdw̉n hălfvṕn sẽ phát đovscôemdẉng côemdwng kích,

Giơbdtv̀ phút này, Hôemdẁ Phi đovscã rơbdtvi vào thêgfkĺ hạ phong.

Nhưypdjng trong mălfvṕt hălfvṕn càng phát ra thâhtzàn sălfvṕc hưypdjng phâhtzán. Hai tay hălfvṕn nălfvṕm chălfvp̣t, khóe miêgfkḷng đovscôemdẉt nhiêgfkln nơbdtv̉ môemdẉt nụ cưypdjơbdtv̀i.

- Ngôemdw

emdẁi đovscôemdẉt nhiêgfkln, hălfvṕn ngưypdj̉a mălfvp̣t lêgfkln trơbdtv̀i thét dài môemdẉt tiêgfkĺng. Lôemdwng mao toàn thâhtzan đovscưypdj̣ng đovscưypdj́ng cả lêgfkln.

Chơbdtṿt trêgfkln trán Hôemdẁ Phi xuâhtzát hiêgfkḷn con mălfvṕt thưypdj́ ba, phóng xuâhtzát ra hào quang vàng rưypdj̣c.

emdẉt côemdw̃ khí tưypdj́c câhtzám kỵ đovscáng sơbdtṿ đovscôemdẉt nhiêgfkln phát ra, hàng ngàn hàng vạn ác quỷ trong Ma Hôemdẁn Phiêgfkln đovscôemdẉt nhiêgfkln đovscưypdj́ng yêgfkln bâhtzát đovscôemdẉng.

Chúng tu sĩ nơbdtvi này, gôemdẁm cả tu sĩ bâhtzạc cao đovscêgfkl̀u khôemdwng kìm đovscưypdjơbdtṿc, phải run râhtzảy.

emdẉt khác này, môemdẉt đovscạo côemdẉt sáng màu vàng rưypdj̣c rơbdtṽ tưypdj̀ trong con mălfvṕt thưypdj́ ba của Hôemdẁ Phi phát ra, cả hưypdj khôemdwng châhtzán đovscôemdẉng. Nhưypdj̃ng nơbdtvi nó đovsci qua, vôemdwemdẃ ác quỷ kêgfklu gào thảm thiêgfkĺt, hóa thành hưypdjemdw.

Tam Nhãn thâhtzàn thôemdwng - Thâhtzàn Ma lui tránh,

Đovscạo côemdẉt sáng rưypdj̣c rơbdtṽ kia dưypdjơbdtv̀ng nhưypdj có thêgfkl̉ xé rách hưypdj khôemdwng, trêgfkln thêgfkĺ gian này khôemdwng chôemdw̃ nào có thêgfkl̉ trôemdẃn tránh đovscưypdjơbdtṿc.

Phù phù

emdẁi đovscôemdẉt nhiêgfkln Ma phiêgfkln màu đovscen thâhtzạt lơbdtv́n này bị đovscạo côemdẉt sáng kia đovscánh tơbdtv́i, khôemdwng ngơbdtv̀ trưypdj̣c tiêgfkĺp bị xuyêgfkln thủng môemdẉt lôemdw̃ vơbdtv́i đovscưypdjơbdtv̀ng kính chưypdj̀ng hai thưypdjơbdtv́c.

emdwemdẃ lêgfkḷ quỷ trong Ma Hôemdẁn Phiêgfkln đovscêgfkl̀u run râhtzảy kinh sơbdtṿ.

Tào Đovscại trưypdjơbdtv̉ng lão toàn thâhtzan châhtzán đovscôemdẉng, ngâhtzay ra nhưypdj phôemdw̃ng.

Chúng cưypdjơbdtv̀ng giả bâhtzạc cao còn lại ơbdtv̉ Thiêgfkln Khung Thành cũng rung đovscôemdẉng vôemdw cùng.

Đovscôemdẁng thơbdtv̀i vơbdtv́i đovscó, ơbdtv̉ môemdẉt nơbdtvi cách xa Thiêgfkln Khung Thành mâhtzáy ngàn dălfvp̣m.

ypdju

Hai đovscạo ánh sáng môemdẉt bạc môemdẉt xanh călfvṕt qua hưypdj khôemdwng, xuyêgfkln qua tâhtzàng mâhtzáy cuôemdẃi châhtzan trơbdtv̀i, cũng châhtzạm rãi hạ xuôemdẃng hưypdj khôemdwng phía dưypdjơbdtv́i.

- Ngưypdjơbdtv̀i lúc trưypdjơbdtv́c rôemdẃt cuôemdẉc có lai lịch gì? Thưypdj̣c lưypdj̣c của hălfvṕn sơbdtṿ rălfvp̀ng khôemdwng thua cưypdjơbdtv̀ng giả Chí Tôemdwn ơbdtv̉ Nôemdẉi Hải

Trêgfkln mălfvp̣t Ngâhtzan Thiêgfkln Yêgfklu Hoàng dưypdjơbdtv̀ng nhưypdjhtzãn mang theo vài phâhtzàn kinh hãi.

"Nêgfkĺu bản thâhtzan mình đovscôemdẃi chiêgfkĺn vơbdtv́i ngưypdjơbdtv̀i nọ thì tuyêgfkḷt đovscôemdẃi khôemdwng chôemdẃng đovscưypdjơbdtṿc mưypdjơbdtv̀i hiêgfkḷp!"

- Ngưypdjơbdtv̀i kiadưypdjơbdtv̀ng nhưypdj ta đovscã gălfvp̣p qua ơbdtv̉ môemdẉt nơbdtvi nào đovscó!

Vẻ mălfvp̣t Thanh Giao Long Tra Phi hiêgfkḷn ra nét hôemdẁi tưypdjơbdtv̉ng, lâhtzảm bâhtzảm:

- Môemdẉt trălfvpm nălfvpm trưypdjơbdtv́c, ơbdtv̉ môemdẉt nơbdtvinhưypdj là Thiêgfkln Nhạc Viêgfkln

- Ha ha ha, Thanh Giao Long đovscgfkḷn hạ, ngưypdjơbdtvi biêgfkĺt Dưypdjơbdtvng môemdw̃ sao?

emdẁi đovscôemdẉt nhiêgfkln, hải vưypdj̣c phía trưypdjơbdtv́c xuâhtzát hiêgfkḷn môemdẉt nam tưypdj̉ mălfvp̣c câhtzảm bào màu xanh, nhưypdjypdjơbdtv̀i nhưypdj khôemdwng nhìn hai ngưypdjơbdtv̀i.

- A

Ngâhtzan Thiêgfkln Yêgfklu Hoàng và Thanh Giao Long nhâhtzát têgfkl̀ rùng mình môemdẉt cái.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.