Tiên Hồng Lộ

Chương 500 : Đại tu sĩ nguy cơ (trung)

    trước sau   
- Tam U Lão Ma kia có tiêoitḱng là đvmaya mưtrkdu túc trí, râochv́t có thêoitk̉ mơbisv́i là hung thủ châochvn chính, muôimiín dùng chuyêoitḳn này vu oan hãm hại, mưtrkdơbisṿn tay Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão trưtrkd̀ bỏ ta là đvmayại hâochṿn trong lòng hămodb́n.

Đnswjôimiíi mămodḅt vơbisv́i Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ hưtrkdng binh hỏi tôimiịi, Dưtrkdơbisvng Phàm đvmayưtrkdơbisvng nhiêoitkn sẽ khôimiing ngôimiíc đvmayêoitḱn mưtrkd́c tưtrkḍ nhâochṿn mình là hung thủ.

imiít nhâochv́t là có thêoitk̉ lưtrkd̀a dôimiíi Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ đvmayáng sơbisṿ này tơbisv́i bêoitkn phía Tam U Lão Ma, đvmayêoitk̉ cho hai lão ma này đvmayánh nhau chêoitḱt sôimiíng, đvmayánh tơbisv́i đvmayâochv̀u rơbisvi máu chảy.

Nhưtrkdng mà, Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ này làm Nguyêoitkn Anh lão quái sưtrkd̀ng sưtrkd̃ng ngàn nămodbm, lòng dạ thâochvm hâochṿu, sao dêoitk̃ dàng bị ngưtrkdơbisv̀i ta lưtrkd̀a gạt sai khiêoitḱn?

- Hưtrkd̀! Trưtrkdơbisv́c khi châochvn tưtrkdơbisv́ng chuyêoitḳn này còn chưtrkda rõ ràng, ngưtrkdơbisvi, Tam U Lão Ma, Liêoitḳt Vôimii Huyêoitk̃n, kêoitk̉ cả Dưtrkdơbisṿc Vưtrkdơbisvng kia đvmayêoitk̀u có thêoitk̉ là hung thủ sau màn. Bản tọa sẽ khôimiing bỏ qua môimiịt ngưtrkdơbisv̀i nào.

Trêoitkn mămodḅt Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ môimiịt mảnh lạnh nhạt, cũng khôimiing hoàn toàn bị Dưtrkdơbisvng Phàm lưtrkd̀a dôimiíi.


Trả lơbisv̀i nhưtrkdochṿy, cũng khôimiing ngoài Dưtrkdơbisvng Phàm dưtrkḍ liêoitḳu, trong lòng hămodb́n khẽ thơbisv̉ ra môimiịt hơbisvi.

modb́n khôimiing câochv̀u xa hai lão ma này đvmayánh nhau, chỉ câochv̀n khôimiing cùng lúc đvmayôimiíi mămodḅt hai đvmayại Nguyêoitkn Anh áp bách, hămodb́n liêoitk̀n khôimiing câochv̀n sơbisṿ hãi.

- Vâochṿy xin hỏi, Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão dưtrkḍ đvmayịnh làm thêoitḱ nào?

trkdơbisvng Phàm mămodḅt khôimiing đvmayôimiii sămodb́c, tiêoitḱp tục dò hỏi.

- Bôimiín ngưtrkdơbisv̀i các ngưtrkdơbisvi, toàn bôimiị đvmayi theo ta tơbisv́i Huyêoitḱt Luyêoitḳn Tôimiing thâochv̉m vâochv́n, bămodb̀ng khôimiing đvmayưtrkd̀ng trách ta hạ thủ vôimii tình.

Trong mămodb́t Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ lóe ra hàn quang, ngưtrkd̃ khí bá đvmayạo khôimiing cho phép làm trái.

trkdơbisvng Phàm trâochv̀m mămodḅc môimiịt lát, mỉm cưtrkdơbisv̀i, pha lâochṽn thâochvm ý nói:

- Nguyêoitḳn vọng của Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão có khả nămodbng sẽ râochv́t khó thưtrkḍc hiêoitḳn, Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc, đvmayã khôimiing phải Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc trưtrkdơbisv́c kia.

- Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc nho nhỏ, bản tọa ra lêoitḳnh môimiịt tiêoitḱng, nôimiịi trong nưtrkd̉a nămodbm liêoitk̀n có thêoitk̉ huyêoitḱt tâochv̉y nơbisvi này.

Viêoitkn nôimiít đvmayỏ ơbisv̉ giưtrkd̃a mi tâochvm Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ bôimiĩng nhiêoitkn nhảy lêoitkn, tâochvm linh rung đvmayôimiịng, tạo cho Dưtrkdơbisvng Phàm môimiịt côimiĩ áp lưtrkḍc lơbisv́n lao.

- Ngưtrkdơbisvi nêoitḱu phản kháng, bản tọa mămodḅc kêoitḳ ngưtrkdơbisvi có phải thủ phạm châochvn chính hay khôimiing, thà rămodb̀ng giêoitḱt sai, cũng khôimiing thêoitk̉ buôimiing tha

Trêoitkn mămodḅt Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ hàn ý càng tămodbng lêoitkn, lôimiị ra sát khí

- Ha ha haHuyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ, ngưtrkdơbisvi thâochṿt là lơbisv́n giọng, đvmayi tơbisv́i Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc ta, thâochṿt cho rămodb̀ng có thêoitk̉ tùy ý giêoitḱt chóc, coi trơbisv̀i bămodb̀ng vung?


imiịt tiêoitḱng cưtrkdơbisv̀i dài già nua truyêoitk̀n tơbisv́i.

Vù vù vù!

Hai đvmayạo khí tưtrkd́c cưtrkdơbisv̀ng đvmayại lao vêoitk̀ phía bêoitkn này.

Hai ngưtrkdơbisv̀i tơbisv́i đvmayâochvy, phâochvn biêoitḳt là môimiịt lão già lưtrkdng còng, môimiịt lão giả khôimiiochv̀y.

Đnswjó là Đnswjôimiịc Vưtrkdơbisvng cùng Bôimiì Thiêoitkn Quâochvn Vưtrkdơbisvng.

Hai đvmayại tu sĩ Nguyêoitkn Anh.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ sămodb́c mămodḅt khẽ đvmayôimiỉi, khôimiing ngơbisv̀ tơbisv́i thưtrkḍc lưtrkḍc bêoitkn trâochṿn doanh Dưtrkdơbisvng Phàm lại có mâochv́y ngưtrkdơbisv̀i Nguyêoitkn Anh.

Ơhiiv̉ môimiịt phía khác, Vâochvn Vũ Tịch an bài xong Dưtrkdơbisṿc Vưtrkdơbisvng trong Tiêoitkn Hôimiìng Y Quán, cũng nhanh chóng bay tơbisv́i.

trkdơbisvng Phàm, Vâochvn Vũ Tịch, Đnswjôimiịc Vưtrkdơbisvng, Bôimiì Thiêoitkn Quâochvn Vưtrkdơbisvng.

Tính toán nhưtrkdochṿy, đvmayó là bôimiín đvmayại Nguyêoitkn Anh.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ sămodb́c mămodḅt trơbisv̉ nêoitkn ngưtrkdng trọng, thu hôimiìi lòng khinh thị.

modḅc dù hămodb́n thâochvn là Nguyêoitkn Anh đvmayại tu sĩ, nhưtrkdng đvmayôimiìng thơbisv̀i đvmayôimiíi mămodḅt bôimiín vị cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh, cũng khôimiing có nămodb́m chămodb́c tuyêoitḳt đvmayôimiíi.

- Lẽ nào các hạ cho rămodb̀ng nhâochvn sôimií nhiêoitk̀u, là có thêoitk̉ làm bản tọa rút đvmayi?


Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ ngạo nghêoitk̃ cưtrkdơbisv̀i lạnh nói:

- Nêoitḱu nhưtrkd so nhâochvn sôimií, bản tọa sẽ khôimiing ngại đvmayi trơbisv̉ vêoitk̀ môimiịt lâochv̀n, sau đvmayó dâochṽn thâochṿp đvmayại tôimiing Tâochv́n quôimiíc giêoitḱt vào Ngưtrkdtrkdơbisvng.

modb́n rõ ràng cảnh báo Dưtrkdơbisvng Phàm: Tôimiít nhâochv́t là thưtrkd́c thơbisv̀i theo ta, bămodb̀ng khôimiing đvmayưtrkd̀ng vì âochvn oán cá nhâochvn mà giâochṿn chó đvmayánh mèo toàn bôimiị Ngưtrkdtrkdơbisvng,

Nghe nói lơbisv̀i này, mâochv́y ngưtrkdơbisv̀i Đnswjôimiịc Vưtrkdơbisvng sămodb́c mămodḅt biêoitḱn đvmayôimiỉi.

Duy nhâochv́t khôimiing hêoitk̀ bị lay đvmayôimiịng, chính là Dưtrkdơbisvng Phàm, hămodb́n cưtrkdơbisv̀i dài nói:

- Thâochṿp đvmayại tôimiing Tâochv́n quôimiíc tuy cưtrkdơbisv̀ng đvmayại, cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh cũng khôimiing phải sôimií ít, nhưtrkdng phạm vi thêoitḱ lưtrkḍc thôimiíng lĩnh đvmayâochvu chỉ mâochv́y trămodbm vạn dămodḅm? Huôimiíng hôimiì, Tam Thanh Môimiin Têoitk̀ quôimiíc ơbisv̉ tâochvy bôimiị Tâochv́n quôimiíc khôimiing phải phạm vi chủ yêoitḱu man di cưtrkd̉u tôimiịc côimiing kích, chỉ là bị kiêoitk̀m chêoitḱ, tùy thơbisv̀i có thêoitk̉ thơbisv̉ dôimiíc đvmayưtrkdơbisṿc.

Tam Thanh Môimiin Têoitk̀ quôimiíc cùng Huyêoitḱt Luyêoitḳn Tôimiing Tâochv́n quôimiíc, hai đvmayại thêoitḱ lưtrkḍc siêoitku câochv́p tranh đvmayâochv́u hơbisvn môimiịt ngàn nămodbm, đvmayâochvy là chuyêoitḳn mọi ngưtrkdơbisv̀i đvmayêoitk̀u biêoitḱt,

oitḱu nhưtrkd Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ dâochṽn đvmayâochv̀u thâochṿp đvmayại tôimiing Tâochv́n quôimiíc xâochvm lâochv́n Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc, môimiịt khi Tam Thanh Môimiin đvmayôimiíi đvmayâochv̀u xưtrkda có thêoitk̉ thơbisv̉ dôimiíc, sẽ lâochṿp tưtrkd́c đvmayánh lén sau lưtrkdng.

modḅc dù Dưtrkdơbisvng Phàm thâochvn ơbisv̉ Ngưtrkdtrkdơbisvng Quôimiíc, nhưtrkdng thôimiing qua mạng lưtrkdơbisv́i tin tưtrkd́c Ám Huyêoitḱt Vưtrkdơbisvng Triêoitk̀u, quan tâochvm đvmayại thêoitḱ Bămodb́c Tâochv̀n Thâochṿp Tam Quôimiíc.

Vì vâochṿy, lúc đvmayôimiíi mămodḅt vơbisv́i Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ uy hiêoitḱp, hămodb́n có thêoitk̉ bình thản tưtrkḍ nhiêoitkn.

Trong mămodb́t Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ hiêoitḳn lêoitkn môimiịt tia sămodb́c, lạnh lùng nhìn chămodb̀m chămodb̀m Dưtrkdơbisvng Phàm:

- Khôimiing ngơbisv̀ Dưtrkdơbisvng đvmayạo hưtrkd̃u thâochvn ơbisv̉ Ngưtrkdtrkdơbisvng, lại còn hiêoitk̉u biêoitḱt đvmayại thêoitḱ Bămodb́c Tâochv̀n nhưtrkdochṿy, nhưtrkdng mà ngưtrkdơbisvi vâochṽn đvmayánh giá sai thưtrkḍc lưtrkḍc Tâochv́n quôimiíc, diêoitḳt môimiịt Ngưtrkdtrkdơbisvng nho nhỏ, khôimiing câochv̀n vâochṿn chuyêoitk̉n môimiịt phâochv̀n tưtrkd thưtrkḍc lưtrkḍc.

- Ha ha! chỉ sơbisṿ Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão cũng đvmayánh giá sai thưtrkḍc lưtrkḍc Ngưtrkdtrkdơbisvng hôimiim nay.


trkdơbisvng Phàm cưtrkdơbisv̀i khẽ:

- Nêoitḱu có tu sĩ bêoitkn ngoài xâochvm lâochv́n, ta cùng vơbisv́i Tam U Lão Ma liêoitkn thủ, đvmayủ đvmayêoitk̉ ưtrkd́ng phó bâochv́t kỳ siêoitku câochv́p thêoitḱ lưtrkḍc nào.

- Tôimiít tôimiít tôimiít! Hôimiim nay bản tôimiin muôimiín xem thưtrkd̉, mao đvmayâochv̀u tiêoitk̉u tưtrkd̉ mơbisv́i lêoitkn Nguyêoitkn Anh nhưtrkd ngưtrkdơbisvi, rôimiít cuôimiịc có nămodbng lưtrkḍc gì.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ khôimiing giâochṿn mà cưtrkdơbisv̀i, môimiịt thâochvn áo sam trămodb́ng theo gió bay lêoitkn, xung quanh dâochv́y lêoitkn môimiịt vòng gơbisṿn sóng đvmayỏ máu, toàn khu vưtrkḍc nhưtrkdbisvi vào tuyêoitḳt cảnh tưtrkd̉ vong.

Thâochv́y cảnh này, ba đvmayại cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh Vâochvn Vũ Tịch lâochṿp tưtrkd́c têoitḱ ra Pháp Bảo, vâochvy quanh Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ.

imiì Thiêoitkn Quâochvn Vưtrkdơbisvng cưtrkdơbisv̀i khẽ nói:

- Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão thâochṿt cho rămodb̀ng, bămodb̀ng vào lưtrkḍc môimiịt ngưtrkdơbisv̀i có thêoitk̉ thămodb́ng đvmayưtrkdơbisṿc bôimiín ngưtrkdơbisv̀i chúng ta?

- Các ngưtrkdơbisvi thưtrkd̉ xem là biêoitḱt

Quanh ngưtrkdơbisv̀i Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ dâochv́y lêoitkn cơbisvn sóng máu càng lúc càng nhanh, mang theo môimiịt côimiỉ lưtrkḍc lưtrkdơbisṿng mài mòn ý chí chiêoitḱn đvmayâochv́u, làm cho mâochv́y ngưtrkdơbisv̀i nhịp tim tămodbng vọt.

ochvn Vũ Tịch bàn tay ngọc khẽ hóa lêoitkn khôimiing trung, môimiịt mảnh ánh sáng xanh lục nhôimiịn nhạo lan tỏa tưtrkd̀ bàn tay, khu vưtrkḍc xung quanh liêoitk̀n sinh ra môimiịt loại hưtrkdơbisvng thơbisvm tưtrkdơbisvi mát, lâochv́n lưtrkdơbisv́t khu vưtrkḍc đvmayâochv̀y máu tanh.

Ánh mămodb́t Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ đvmayảo qua Vâochvn Vũ Tịch, lôimiị ra kinh ngạc. Tuy đvmayôimiíi phưtrkdơbisvng là tu sĩ Nguyêoitkn Anh sơbisv kỳ, nhưtrkdng côimiing pháp tu luyêoitḳn khôimiing tâochv̀m thưtrkdơbisv̀ng, lại có thêoitk̉ chôimiíng lại Huyêoitḱt Vămodbn Luyêoitḳn Ma Khí của mình trêoitkn môimiịt mưtrkd́c đvmayôimiị nhâochv́t đvmayịnh.

Nghĩ đvmayêoitḱn đvmayâochvy, làn sóng máu trêoitkn ngưtrkdơbisv̀i hămodb́n càng thêoitkm mãnh liêoitḳt, giôimiíng nhưtrkd xạ tuyêoitḱn tưtrkd̉ vong, lan ra bôimiín phưtrkdơbisvng tám hưtrkdơbisv́ng, bâochv̀u trơbisv̀i tuyêoitḳt tích sinh linh, câochvy côimiíi héo rũ, chim chóc rơbisvi lạc.

imiì Thiêoitkn Quâochvn Vưtrkdơbisvng cùng Đnswjôimiịc Vưtrkdơbisvng vâochṿn chuyêoitk̉n vòng bảo hôimiị phòng ngưtrkḍ, khó khămodbn lămodb́m mơbisv́i ngămodbn cản đvmayưtrkdơbisṿc Huyêoitḱt Vămodbn Luyêoitḳn Ma Khí, áp lưtrkḍc càng lơbisv́n.


ochvn Vũ Tịch kiêoitk̀u nhan đvmayoitk̀m nhiêoitkn tĩnh lămodḅng, trong mămodb́t tràn ngâochṿp màu xanh sinh cơbisv, tay ngọc nhỏ dài nâochvng giưtrkd̃a khôimiing trung, biêoitḱn ảo nhưtrkd hoa sen, làm cho côimiĩ sinh lưtrkḍc dào dạt sinh cơbisv càng thêoitkm hưtrkdơbisvng thơbisvm tưtrkdơbisvi mát.

Tay nàng khẽ nhâochv́c lêoitkn, thâochvn áo xanh khôimiing nhiêoitk̃m hạt bụi, mái tóc xõa xuôimiíng nhưtrkd cành liêoitk̃u, bay trong gió ý xanh tưtrkdơbisvi mát, lung linh nhưtrkd tiêoitkn.

imiịt vòng màu xanh nhàn nhạt quanh quâochv̉n bêoitkn ngưtrkdơbisv̀i nàng, môimiing lung mơbisvimiì, tạo ra môimiịt cảnh đvmayẹp tưtrkḍ nhiêoitkn đvmayẹp mămodb́t.

ochv́y tu vi Nguyêoitkn Anh sơbisv kỳ, nàng chămodḅn lại Huyêoitḱt Vămodbn Luyêoitḳn Ma Khí của Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ, càng suy yêoitḱu hơbisvn phâochvn nưtrkd̉a uy lưtrkḍc trong môimiịt phạm vi lĩnh vưtrkḍc.

Tình cảnh nhưtrkdochṿy, làm Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ khẽ đvmayôimiịng dung, hămodb́n nhìn chămodb̀m chămodb̀m Vâochvn Vũ Tịch, than thơbisv̉:

- Đnswjẹp, thâochṿt đvmayẹp. Nêoitḱu có thêoitk̉ kêoitḱt hơbisṿp cùng Phong nhi, bản tọa sẽ râochv́t vưtrkd̀a ý, chỉ tiêoitḱc

trkdơbisv́i loại lưtrkḍc lưtrkdơbisṿng tưtrkḍ nhiêoitkn tuyêoitḳt mỹ này, hămodb́n thâochṿm chí có môimiịt loại cảm giác khôimiing đvmayành lòng hạ thủ.

ochvn Vũ Tịch cưtrkdơbisv̀i xinh đvmayẹp, giọng nói êoitkm dịu nhưtrkd tiêoitkn âochvm:

- Đnswja tạ hảo ý của tiêoitkn bôimiíi, nhưtrkdng trong lòng Vũ Tịch có ngưtrkdơbisv̀i tưtrkdơbisvng ưtrkd́ng, mong tiêoitk̀n bôimiíi có thêoitk̉ buôimiing tha gia gia, hóa giải Huyêoitḱt Hôimiìn Chú Âyoyǵn trêoitkn ngưtrkdơbisv̀i ngài âochv́y.

- Bản tọa có thêoitk̉ đvmayáp ưtrkd́ng, trưtrkdơbisv́c khi chưtrkda rõ châochvn tưtrkdơbisv́ng sưtrkḍ viêoitḳc, tạm thơbisv̀i khôimiing lâochv́y mạng hămodb́n.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ đvmayôimiịt nhiêoitkn nhưtrkdơbisṿng bôimiị, ánh mămodb́t lại quét vêoitk̀ phía Dưtrkdơbisvng Phàm, nhàn nhạt nói:

- Mămodḅc dù có ba ngưtrkdơbisv̀i ơbisv̉ đvmayâochvy, bản tọa chỉ câochv̀n côimií gămodb́ng trả môimiịt cái giá nhỏ, là có thêoitk̉ chém giêoitḱt ngưtrkdơbisvi, thong thả rơbisv̀i khỏi Ngưtrkdtrkdơbisvng.

- Tiêoitk̀n bôimiíi thâochṿt có tưtrkḍ tin nhưtrkdochṿy?

trkdơbisvng Phàm lôimiị vẻ mămodḅt ý cưtrkdơbisv̀i:

- Dưtrkdơbisvng môimiĩ lại có môimiịt đvmayêoitk̀ nghị.

- Ngưtrkdơbisvi nói.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ chămodb́p tay sau lưtrkdng, khí đvmayịnh thâochv̀n nhàn, trưtrkdơbisv́c thưtrkḍc lưtrkḍc tuyêoitḳt đvmayôimiíi, hămodb́n khôimiing tin đvmayôimiíi phưtrkdơbisvng có thêoitk̉ làm ra trò đvmayùa gì.

- Nêoitḱu tiêoitk̀n bôimiíi có lòng tin nhưtrkd thêoitḱ, nhưtrkdochṿy Dưtrkdơbisvng môimiĩ sẽ làm môimiịt lâochv̀n cưtrkdơbisṿc chiêoitḱn, chỉ cưtrkḍc hạn giưtrkd̃a hai ngưtrkdơbisv̀i chúng ta, khôimiing dính dáng tơbisv́i ngưtrkdơbisv̀i khác.

- Đnswjánh cưtrkdơbisṿc gì?

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ khóe miêoitḳng khẽ nhêoitḱch lêoitkn, hơbisvi có chút nghiêoitk̀n ngâochṽm, dưtrkdơbisv̀ng nhưtrkd cũng có chút hưtrkd́ng thú.

- Cưtrkdơbisṿc rămodb̀ng tiêoitk̀n bôimiíi trong môimiịt nén nhang, khôimiing thêoitk̉ giêoitḱt chêoitḱt Dưtrkdơbisvng môimiĩ. Hơbisvn nưtrkd̃a trong quả trình chiêoitḱn đvmayâochv́u, Dưtrkdơbisvng môimiĩ cũng sẽ khôimiing chạy trôimiín. Nêoitḱu nhưtrkd tiêoitk̀n bôimiíi thành côimiing, mục đvmayích cũng đvmayã đvmayạt đvmayưtrkdơbisṿc. Nêoitḱu nhưtrkd thua, tiêoitk̀n bôimiíi lui khỏi Ngưtrkdtrkdơbisvng, nôimiịi trong nămodbm mưtrkdơbisvi nămodbm khôimiing đvmayưtrkdơbisṿc chủ đvmayôimiịng xâochvm lâochv́n thêoitḱ lưtrkḍc bêoitkn ta.

trkdơbisvng Phàm mỉm cưtrkdơbisv̀i nói.

- Ngưtrkdơbisvi thâochṿt dám cưtrkdơbisṿc?

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ cảm thâochv́y khôimiing thêoitk̉ tin nôimiỉi, thâochṿm chí hoài nghi là mình nghe lâochv̀m.

Đnswjơbisvn đvmayả đvmayôimiịc đvmayâochv́u, nôimiịi trong môimiịt nén nhang giêoitḱt môimiịt tu sĩ Nguyêoitkn Anh sơbisv kỳ, hămodb́n râochv́t có nămodb́m chămodb́c.

Trọng yêoitḱu hơbisvn, là đvmayôimiíi thủ hưtrkd́a hẹn khôimiing chạy trôimiín.

Trong cùng câochv́p, giưtrkd̃a cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh thưtrkḍc lưtrkḍc sẽ có chêoitknh lêoitḳch, muôimiín chiêoitḱn thămodb́ng môimiịt Nguyêoitkn Anh cũng khôimiing khó lămodb́m, nhưtrkdng muôimiín giêoitḱt chêoitḱt môimiịt cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh, đvmayôimiị khó lại tămodbng mâochv́y lâochv̀n.

Nguyêoitkn nhâochvn trọng yêoitḱu nhâochv́t, là cưtrkdơbisv̀ng giả Nguyêoitkn Anh đvmayêoitk̀u có thủ đvmayoạn bảo mêoitḳnh chạy trôimiíi chêoitḱt. Dưtrkdơbisv́i tình huôimiíng môimiịt lòng chạy trôimiín, râochv́t khó đvmayánh chêoitḱt.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ hỏi lại lâochv̀n nưtrkd̃a:

- Đnswjơbisvn đvmayả đvmayôimiịc đvmayâochv́u, môimiịt nén nhang, ngưtrkdơbisvi thâochṿt sưtrkḍ khôimiing trôimiín?

- Đnswjúng vâochṿy.

trkdơbisvng Phàm cưtrkdơbisv̀i dài nói:

- Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão dám cưtrkdơbisṿc khôimiing?

- Ha ha ha

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ cưtrkdơbisv̀i môimiịt tiêoitḱng dài:

- Ngưtrkdơbisv̀i thanh niêoitkn, ngưtrkdơbisvi mơbisv́i vào Nguyêoitkn Anh khôimiing lâochvu phải khôimiing? Đnswjămodḅt cưtrkdơbisṿc này đvmayôimiíi vơbisv́i ngưtrkdơbisvi thâochṿt quả khôimiing côimiing bămodb̀ng, bản tọa cũng khôimiing đvmayành lòng nhưtrkd thêoitḱ, ngưtrkdơbisvi thâochṿt suy nghĩ kỹ rôimiìi chưtrkd́?

Đnswjơbisvn đvmayả đvmayôimiịc đvmayâochv́u, dưtrkdơbisv́i tình huôimiíng khôimiing chạy trôimiín, Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ nămodb́m chămodb́c tuyêoitḳt đvmayôimiíi chém giêoitḱt tu sĩ Nguyêoitkn Anh sơbisv kỳ.

Đnswjưtrkd̀ng nói là thơbisv̀i gian môimiịt nén nhang, dù là rút ngămodb́n môimiịt phâochv̀n mưtrkdơbisv̀i, cũng vâochṽn làm đvmayưtrkdơbisṿc.

- Dưtrkdơbisvng đvmayại ca

Ánh mămodb́t Vâochvn Vũ Tịch lôimiị ra lo lămodb́ng thâochṿt sâochvu, kiêoitk̀u dung tái nhơbisṿt, khôimiing khỏi kinh hôimii.

- Các ngưtrkdơbisv̀i ra xa mưtrkdơbisv̀i dămodḅm, Vũ Tịch, nàng yêoitkn tâochvm, huynh khôimiing có chuyêoitḳn gì đvmayâochvu.

trkdơbisvng Phàm nhẹ nhàng phâochv́t tay, ánh mămodb́t nhìn thămodb̉ng vào Vâochvn Vũ Tịch, lôimiị ra ý cưtrkdơbisv̀i.

Hai ngưtrkdơbisv̀i nhìn nhau chôimiíc lát, phảng phát nhưtrkd bị tưtrkḍ tin trong ánh mămodb́t hămodb́n lâochvy nhiêoitk̃m, Vâochvn Vũ Tịch rôimiít cuôimiịc gâochṿt đvmayâochv̀u, ba ngưtrkdơbisv̀i bay ra xa mưtrkdơbisv̀i dămodḅm.

Trêoitkn trơbisv̀i cao, chỉ còn lại Dưtrkdơbisvng Phàm cùng Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ xa xa giămodb̀ng co.

- Dưtrkdơbisvng môimiĩ đvmayã suy nghĩ rõ ràng, ý Đnswjại trưtrkdơbisv̉ng lão thêoitḱ nào?

- Thơbisv̀i gian môimiịt nén nhang quá dài, giảm thành nưtrkd̉a nén nhang.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão tôimiỉ vẻ mămodḅt tưtrkḍ tin:

- Nêoitḱu nhưtrkd bản tọa thămodb́ng, giêoitḱt chêoitḱt ngưtrkdơbisvi, sau đvmayó tìm Tam U Lão Ma tính sôimiỉ. Vạn nhâochv́t thua, nôimiịi trong nămodbm mưtrkdơbisvi nămodbm sẽ khôimiing tơbisv́i xâochvm phạm thêoitḱ lưtrkḍc của ngưtrkdơbisvi.

Lúc hai ngưtrkdơbisv̀i đvmayánh cưtrkdơbisṿc trâochṿn chiêoitḱn, phụ tưtrkd̉ La Nham ơbisv̉ Phôimiỉ Ái Y Quán xa xa mang tơbisv́i nưtrkd̉a nén nhang, lâochṿp tưtrkd́c châochvm lêoitkn.

Đnswjoitk̀u này cũng có nghĩa, trâochṿn chiêoitḱn đvmayămodḅt cưtrkdơbisṿc chính thưtrkd́c bămodb́t đvmayâochv̀u.

trkdơbisvng Phàm hít sâochvu môimiịt hơbisvi, châochṿm rãi rơbisvi xuôimiíng đvmayâochv́t, quanh ngưtrkdơbisv̀i hào quang vàng nhạt sinh sôimiii khôimiing thôimiii, trêoitkn toàn thâochvn toát ra môimiịt khí tưtrkd́c ôimiỉn đvmayịnh nhưtrkd núi.

Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ khẽ lôimiị dị sămodb́c. Dưtrkdơbisvng Phàm ơbisv̉ trạng thái này lại mang cho hămodb́n môimiịt loại cảm giác khôimiing nhìn thâochv́u, khôimiing thêoitk̉ lay đvmayôimiịng,

Vù vù vù

modb́n ngưtrkdng giưtrkd̃a khôimiing trung, dòng khí lưtrkdu đvmayỏ máu xoay vơbisv̀n quanh ngưtrkdơbisv̀i, hai mămodb́t dâochv̀n lạnh bămodbng. Nămodb́m tay vưtrkd̀a nhâochv́c, dòng khí lưtrkdu đvmayỏ máu hình thành môimiịt quả câochv̀u đvmayỏ máu.

imiịt côimiĩ lưtrkḍc lưtrkdơbisṿng châochv́n đvmayôimiịng thiêoitkn đvmayịa, tỏa ra tưtrkd̀ trong quả câochv̀u đvmayỏ máu kia.

Giơbisv̀ phút này, tâochv́t cả lưtrkḍc lưtrkdơbisṿng trong thiêoitkn đvmayịa đvmayêoitk̀u bị áp chêoitḱ gămodb́t gao.

Trong phạm vi trămodbm dămodḅm, kêoitk̉ cả ba đvmayại Nguyêoitkn Anh bâochṿc cao cũng cảm thâochv́y trong lòng khó chịu.

trkdơbisvng Phàm phảng phâochv́t có môimiịt loại ảo giác, ngay cả đvmayại đvmayịa dưtrkdơbisv́i châochvn mình, cũng vì vâochṿy mà run sơbisṿ.

modb́n rôimiít cuôimiịc rõ ràng, Huyêoitḱt Luyêoitḳn Lão Tôimiỉ là Nguyêoitkn Anh đvmayại tu sĩ pháp lưtrkḍc càng sâochvu đvmayâochṿm hơbisvn Tam U Lão Ma.

Đnswjôimiíi mămodḅt vơbisv́i môimiịt trong ba đvmayại tu sĩ đvmayỉnh cao Bămodb́c Tâochv̀n, hămodb́n có thêoitk̉ sáng tạo kỳ tích?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.