Tiên Hồng Lộ

Chương 437 : Oai phong của Tông sư! (Thượng)

    trước sau   
Trải qua nưmfvỉa năpjlhm chỉnh đmsjcôcdgán, Dưmfviơpxqrng Phàm rôcdgát cuôcdgạc xuâieuśt quan!

Nhưmfvĩng thưmfví thu hoạch đmsjcưmfviơpxqṛc ơpxqr̉ trong Thiêcyspn Lan Đuxchcysp̣n hăpjlh́n đmsjcêcysp̀u đmsjcã săpjlh́p xêcysṕp và luyêcysp̣n chêcysṕ môcdgạt phen.

Giơpxqr̀ phút này, chỉ còn viêcyspn Lôcdgai Linh Châieusu truyêcysp̀n thưmfvìa và Hoàng Long Quan có lai lịch thâieus̀n bí mà thôcdgai.

Đuxchôcdgái vơpxqŕi Lôcdgai Linh Châieusu, Dưmfviơpxqrng Phàm thâieuṣt sưmfvị bâieuśt lưmfvịc.

Nhưmfving Hoàng Long Quan, khi Dưmfviơpxqrng Phàm mơpxqr̉ ra thì phát hiêcysp̣n ra long uy và long khi lâieus̃m lâieus̃m khiêcysṕn Hôcdgàn Căpjlhn của Dưmfviơpxqrng Phàm cũng lâieusm vào môcdgạt trâieuṣn rung đmsjcôcdgạng.

Trưmfviơpxqŕc đmsjcâieusy, Dưmfviơpxqrng Phàm có thưmfvỉ qua mâieuśy lâieus̀n thì Hoàng Long Quan vâieus̃n khôcdgang có chút phản ưmfvíng nào cả.


Nhưmfving giơpxqr̀ phút này, hăpjlh́n lại mơpxqrcdgà cảm ưmfvíng đmsjcưmfviơpxqṛc Hoàng Long Quan đmsjcang kêcyspu gọi râieuśt khẽ.

pjlh́n chỉ cảm thâieuśy răpjlh̀ng đmsjcâieusy là môcdgạt kiêcysṕn bảo vâieuṣt có giá trị khôcdgang thua kém gì Lôcdgai Linh Châieusu.

Thơpxqr̀i kỳ Tiêcyspn Tâieus̀n, trêcyspn toàn bôcdgạ đmsjcại lưmfvịc có mâieuśy kiêcysp̣n chí bảo long khí đmsjcưmfviơpxqṛc tạo ra tưmfvì vôcdgacdgá thiêcyspn tài đmsjcịa bảo và tài liêcysp̣u trâieusn quý.

Nhưmfvĩng chí bảo long khí này đmsjcưmfviơpxqṛc xưmfving là Cưmfvỉu Ngũ Chí Bảo Long khí, đmsjcại biêcysp̉u Tiêcyspn khí thơpxqr̀i kỳ Cưmfvỉu ngũ chí tôcdgan!

Đuxchcysp̀u này cũng là do Dưmfviơpxqrng Phàm đmsjcọc đmsjcưmfviơpxqṛc môcdgạt ít côcdgả tịch mà biêcysṕt khi rơpxqr̀i đmsjci Thiêcyspn Lan Đuxchcysp̣n.

mfvì long khí mà Hoàng Long Quan phát ra thì nó thâieuṣt sưmfvị có thêcysp̉ là môcdgạt trong nhưmfvĩng Cưmfvỉu Ngũ Chỉ Bảo Long Khí.

Ong

Hoàng Long Quan đmsjcôcdgạt nhiêcyspn rung đmsjcôcdgạng, bàn tay Dưmfviơpxqrng Phàm nhẹ nhàng câieus̀m lâieuśy.

mfvì trong Hoàng Long Quan mơpxqrcdgà nhưmfvi truyêcysp̀n ra tưmfvìng trâieuṣn rôcdgàng ngâieusm kinh hôcdgàn, có chút tưmfviơpxqrng tưmfvị nhưmfvi tiêcysṕng rôcdgàng ngâieusm ơpxqr̉ trong Thâieuśt Linh Hôcdgà, nhưmfving vâieus̃n có đmsjccysp̉m khác nhau.

Âraièm

Hoàng Long Quan tưmfvì trêcyspn tay Dưmfviơpxqrng Phàm vang ra, môcdgạt côcdgã lưmfvịc lưmfviơpxqṛng râieuśt lơpxqŕn suýt nưmfvĩa khiêcysṕn hăpjlh́n bị thưmfviơpxqrng.

- Tại sao có thêcysp̉ nhưmfvi thêcysṕTa rõ ràng cảm giác đmsjcưmfviơpxqṛc thuôcdgạc tính của nó giôcdgáng nhưmfvi của ta. Hơpxqrn nưmfvĩa còn cảm giác đmsjcưmfviơpxqṛc môcdgạt sưmfvị kêcyspu gọi thâieusn thiêcysṕt!

mfviơpxqrng Phàm kinh dị vôcdga cùng, có chút nghi hoăpjlḥc lâieus̉m bâieus̉m.


ieuśt nhanh, hăpjlh́n lại nghĩ tơpxqŕi nhưmfvĩng tin tưmfvíc liêcyspn quan tơpxqŕi viêcysp̣c kêcysṕ thưmfvìa linh bảo mà Linh Nguyêcysp̣t tưmfvìng nói tơpxqŕi. Hăpjlh́n nhơpxqŕ lại:

"Truyêcysp̀n thưmfvìa linh bảo, đmsjcăpjlḥc đmsjccysp̉m đmsjcưmfviơpxqṛc thêcysp̉ hiêcysp̣n trong hai chưmfvĩ "truyêcysp̀n thưmfvìa", chỉ có ngưmfviơpxqr̀i có đmsjccysp̀u kiêcysp̣n tưmfviơpxqrng ưmfvíng phù hơpxqṛp mơpxqŕi có thêcysp̉ có đmsjcưmfviơpxqṛc! Truyêcysp̀n thưmfvìa linh bảo có râieuśt nhiêcysp̀u đmsjccysp̀u kiêcysp̣n. Hoăpjlḥc liêcyspn quan tơpxqŕi thiêcyspn phú thêcysp̉ châieuśt, hoăpjlḥc liêcyspn quan tơpxqŕi thâieus̀n thôcdgang côcdgang phápCòn có môcdgạt sôcdgá kêcysṕ thưmfvìa linh bảo câieus̀n tơpxqŕi huyêcysṕt mạch đmsjcăpjlḥc thù! Ví dụ nhưmfvi thơpxqr̀i kỳ Tiêcyspn Tâieus̀n tạo ra Cưmfvỉu Ngũ Chí Bảo Long Khí, cũng thuôcdgạc loại linh bảo truyêcysp̀n thưmfvìa. Nghe bảo chỉ câieus̀n có huyêcysṕt mạch Tiêcyspn Tâieus̀n Hoàng tôcdgạc hoăpjlḥc là Châieusn Long Chi Khí mơpxqŕi có thêcysp̉ phát ra uy lưmfvịc châieusn chính của nó"

- Câieus̀n có huyêcysṕt mạch Tiêcyspn Tâieus̀n Hoàng tôcdgạc hoăpjlḥc là Châieusn Long Chi Khí? Dưmfviơpxqrng Phàm đmsjcôcdgạt nhiêcyspn hiêcysp̉u ra nguyêcyspn do trong đmsjcó.

pjlḥc dù thuôcdgạc tính của hăpjlh́n cưmfvịc kỳ phù hơpxqṛp vơpxqŕi Hoàng Long Quan nhưmfving lại khôcdgang có đmsjcưmfviơpxqṛc đmsjccysp̀u kiêcysp̣n thiêcysṕt yêcysṕu đmsjcêcysp̉ kêcysṕ thưmfvìa sưmfvỉ dụng nó.

Huyêcysṕt mạch Tiêcyspn Tâieus̀n Hoàng Tôcdgạc?

Đuxchó chính là Vưmfviơpxqrng triêcysp̀u tưmfvì thơpxqr̀i thưmfviơpxqṛng côcdgả, cho dù còn tôcdgàn tại huyêcysṕt mạch này cũng sẽ khôcdgang xuâieuśt hiêcysp̣n ơpxqr̉ Thiêcyspn câieus̀m Nôcdgại Hải hoăpjlḥc ơpxqr̉ Băpjlh́c Tâieus̀n. Nêcysṕu là huyêcysṕt mạch Tiêcyspn Tâieus̀n Hoàng tôcdgạc thì nhiêcysp̀u khá năpjlhng sẽ xuâieuśt hiêcysp̣n ơpxqr̉ hưmfviơpxqŕng Đuxchại Tâieus̀n Vưmfviơpxqrng triêcysp̀u hiêcysp̣n tại.

- Tuy nhiêcyspn Châieusn Long Chi Khí

Vẻ măpjlḥt Dưmfviơpxqrng Phàm lôcdgạ ra nét trâieus̀m tưmfvi

Muôcdgán nói Châieusn Long Chi Khí, Kim Giao Long trưmfviơpxqŕc kia cũng có môcdgạt chút, còn nưmfvĩa chính là Châieusn Long trong truyêcysp̀n thuyêcysṕt.

- Nêcysṕu ta có đmsjcưmfviơpxqṛc huyêcysṕt mạch Long tôcdgạc thì vơpxqŕi bí thuâieuṣt Hoán Huyêcysṕt Nghịch Mêcysp̣nh Đuxchại Pháp của Tiêcyspn Hôcdgàng Quyêcysṕt, có thêcysp̉ dung nhâieuṣp huyêcysṕt mạch này vào cơpxqr thêcysp̉ mình, có lẽ sẽ có đmsjcưmfviơpxqṛc Châieusn Long Chi Khí!

mfviơpxqrng Phàm nghĩ tơpxqŕi môcdgạt khả năpjlhng.

Nhưmfving đmsjcêcysp̉ thi triêcysp̉n bí thuâieuṣt này câieus̀n có đmsjcại lưmfviơpxqṛng huyêcysṕt mạch, thâieuṣm chí máu huyêcysṕt cao đmsjcăpjlh̉ng.

pjlh́n cũng khôcdgang đmsjcành lòng lâieuśy Lưmfviu Ly Hàn Tinh Xả làm thí nghiêcysp̣m. Hơpxqrn nưmfvĩa Hàn Tinh Xà cũng khôcdgang phải là Long tôcdgạc. Dưmfviơpxqrng Phàm cho răpjlh̀ng khí lưmfvịc hiêcysp̣n nay của mình đmsjcã đmsjcủ cưmfviơpxqr̀ng đmsjcại, nhưmfvi thêcysṕ cũng khôcdgang câieus̀n lo lăpjlh́ng phưmfviơpxqrng diêcysp̣n này.


- Xem ra viêcysp̣c kêcysṕ thưmfvìa Lôcdgai Linh Châieusu và Hoàng Long Quan cũng đmsjcành phải gác lại đmsjcêcysp̉ ngày sau xưmfvỉ lý.

mfviơpxqrng Phàm vung tay lêcyspn, cho hai kiêcysp̣n trâieusn bảo síêcyspu viêcysp̣t mêcysp bảo này vào trong Thưmfviơpxqrng khôcdgá của Tiêcyspn Hôcdgàng khôcdgang gian, trong lòng vâieus̃n có chút khôcdgang cam tâieusm.

cdgai Linh Châieusu thì thôcdgai, thuôcdgạc tính khôcdgang phù hơpxqṛp lăpjlh́m vơpxqŕi hăpjlh́n nhưmfving Hoàng Long Quan lại là thưmfví hăpjlh́n có thêcysp̉ luyêcysp̣n hóa thâieuṣm chí sưmfvỉ dụng lưmfvịc lưmfviơpxqṛng Diêcysp̃n Căpjlhn Kỳ có thêcysp̉ đmsjcánh ra uy lưmfvịc râieuśt lơpxqŕn.

Chỉ tiêcysṕc, nhưmfvĩng hạn chêcysṕ mà nhưmfvĩng tu sĩ đmsjcại thâieus̀n thôcdgang đmsjcơpxqr̀i trưmfviơpxqŕc áp đmsjcăpjlḥt cho Cưmfvỉu Ngũ Chí Bảo Long Khí cùng khiêcysṕn hăpjlh́n khôcdgang thêcysp̉ vưmfviơpxqṛt qua đmsjcưmfviơpxqṛc.

Sau khi xuâieuśt quan, Dưmfviơpxqrng Phàm lâieuṣp tưmfvíc triêcysp̣u tâieuṣp La Tu.

- Sưmfvi phụ rôcdgát cuôcdgạc xuâieuśt quan. Nhưmfviieuṣy chúng ta có thêcysp̉La Tu kinh hỉ nói.

pjlh́n cưmfvịc kỳ mong muôcdgán rơpxqr̀i khỏi Mêcysp Phong côcdgác. Thiêcyspn câieus̀m Nôcdgại Hải có râieuśt nhiêcysp̀u thưmfví phâieuśn khích đmsjcang chơpxqr̀ đmsjcơpxqṛi hăpjlh́n.

- Đuxchúng thêcysṕ. Vi sưmfvi sẽ lâieuṣp tưmfvíc rơpxqr̀i khỏi Mêcysp Phong côcdgác, có thêcysp̉ mang ngưmfviơpxqri cùng rơpxqr̀i đmsjci.

mfviơpxqrng Phàm gâieuṣt đmsjcâieus̀u hỏi:

- Ngưmfviơpxqri đmsjcã chuâieus̉n bị săpjlh̃n sàng chưmfvia!

- Bâieus̉m sưmfvi phụ, ta tùy thơpxqr̀i có thêcysp̉ đmsjci!

La Tu vui mưmfvìng nói, môcdgạt thâieusn khí thêcysṕ Huyêcysṕt Ma Đuxchạo tưmfvị nhiêcyspn phát ra.

- Trưmfviơpxqŕc khi đmsjci, ta cũng câieus̀n cáo tưmfvì trâieuṣn pháp tôcdgang sưmfvi Cát Phong đmsjcã!


mfviơpxqrng Phàm trưmfviơpxqŕc đmsjcêcysp̉ La Tu chuâieus̉n bị mâieuśy ngày.

Ba ngày sau, hai thâieus̀y trò đmsjci vêcysp̀ phía nơpxqri Cát Phong cưmfvi ngụ.

- Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu, ngưmfviơpxqri muôcdgán rơpxqr̀i đmsjci sơpxqŕm thêcysṕ sao? Nhưmfvĩng cưmfviơpxqr̀ng giả mơpxqŕi tâieuśn chưmfvíc Nguyêcyspn Anh Kỳ cũng câieus̀n ít nhâieuśt mâieuśy năpjlhm mơpxqŕi củng côcdgá đmsjcưmfviơpxqṛc cảnh giơpxqŕi mà.

Cát Phong kinh ngạc nói.

mfviơpxqrng Phàm trịnh trọng nói:

- Thơpxqr̀i gian của Dưmfviơpxqrng môcdgã câieuśp bách. Nêcysṕu còn kéo dài thì chỉ sơpxqṛ têcyspn Âraiem Hôcdgàn nhâieusn kia sẽ tìm đmsjcưmfviơpxqṛc thêcyspm nhiêcysp̀u sưmfvị giúp đmsjcơpxqr̃!

- Ta có thêcysp̉ tiêcysp̃n hai vị môcdgạt đmsjcoạn đmsjcưmfviơpxqr̀ng đmsjci!

Cát Phong cũng khôcdgang giưmfvĩ hai thâieus̀y trò Dưmfviơpxqrng Phàm lại mà săpjlh̃n sàng đmsjcưmfvia hai ngưmfviơpxqr̀i ra khỏi Mêcysp Phong côcdgác.

- Xin hỏi Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu, ảnh hưmfviơpxqr̉ng của trâieuṣn pháp bêcyspn ngoài Mêcysp Phong côcdgác này có ảnh hưmfviơpxqr̉ng vơpxqŕi ngưmfviơpxqri nhưmfvi thêcysṕ nào? Nưmfvỉa năpjlhm qua, đmsjcôcdgái vơpxqŕi trâieuṣn pháp của côcdgác ta cũng có môcdgạt phen cải thiêcysp̣n.

Cát Phong tủm tỉm cưmfviơpxqr̀i hỏi

- Trâieuṣn pháp?

mfviơpxqrng Phàm triêcysp̉n mơpxqr̉ toàn bôcdgạ cảm quan. Dù là ơpxqr̉ giưmfvĩa khôcdgang trung cũng có thêcysp̉ dung hơpxqṛp nhâieuśt đmsjcịnh vơpxqŕi đmsjcại đmsjcịa, trong thơpxqr̀i gian ngăpjlh́n hiêcysp̉u rõ hưmfvi thâieuṣt bôcdgán phía.

- Cái nàyNêcysṕu là trưmfviơpxqŕc khi ta tâieuśn chưmfvíc, ảnh hưmfviơpxqr̉ng thâieuṣt ra khôcdgang nhỏ. Nhưmfving giơpxqr̀ phút này


mfviơpxqrng Phàm hơpxqri dưmfvìng lại môcdgạt chút, khôcdgang nói tiêcysṕp.

- Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu cưmfví nói thăpjlh̉ng khôcdgang sao.

Cát Phong hiêcysp̀n hòa nói

- Ít nhâieuśt là trâieuṣn pháp có phạm vi trăpjlhm dăpjlḥm này khôcdgang chút ảnh hưmfviơpxqr̉ng gì đmsjcôcdgái vơpxqŕi Dưmfviơpxqrng môcdgã cả.

mfviơpxqrng Phàm đmsjcáp.

- Khôcdgang có ảnh hưmfviơpxqr̉ng? Lơpxqr̀i này là thâieuṣt sao?

Cát Phong nheo măpjlh́t lại, có chút khôcdgang dám tin tưmfviơpxqr̉ng.

Trâieuṣn pháp bôcdgán phía Mêcysp Phong côcdgác này, qua nưmfvỉa năpjlhm cải thiêcysp̣n của hăpjlh́n, trưmfvì Nguyêcyspn Anh đmsjcại tu sĩ thì nhưmfvĩng tu sĩ Nguyêcyspn Anh Kỳ bình thưmfviơpxqr̀ng dù tiêcysṕn vào cũng vị vâieusy khôcdgán môcdgạt đmsjcoạn thơpxqr̀i gian.

- Nêcysṕu là nhưmfvi thêcysṕ thì Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu dâieus̃n đmsjcưmfviơpxqr̀ng thưmfvỉ xem

Tuy răpjlh̀ng Cát Phong râieuśt hào sảng nhưmfving vêcysp̀ măpjlḥt trâieuṣn pháp thì dưmfviơpxqr̀ng nhưmfviieus̃n râieuśt côcdgá châieuśp.

- Đuxchưmfviơpxqṛc!

mfviơpxqrng Phàm liêcysp̀n đmsjci trưmfviơpxqŕc dâieus̃n đmsjcưmfviơpxqr̀ng.

- Chỉ môcdgạt lát sau, Dưmfviơpxqrng Phàm đmsjcã dâieus̃n theo hai ngưmfviơpxqr̀i phi hành đmsjcưmfviơpxqṛc mưmfviơpxqr̀i mâieuśy dăpjlḥm. Ảo trâieuṣn bêcyspn ngoài Mêcysp Phong côcdgác quả thâieuṣt khôcdgang ảnh hưmfviơpxqr̉ng gì tơpxqŕi hăpjlh́n.

Thâieuśy tình cảnh này, Cát Phong khôcdgang khỏi thơpxqr̉ dài nói:

- Khôcdgang hôcdgả là kỳ tài có môcdgạt khôcdgang hai, có thêcysp̉ khai sáng môcdgạt cảnh giơpxqŕi tu luyêcysp̣n hoàn toàn mơpxqŕi. Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu thâieuṣt sưmfvị có thêcysp̉ tưmfvị xưmfving là Tôcdgang sưmfvi!

- Tôcdgang sưmfvi?

mfviơpxqrng Phàm giâieuṣt này lêcyspn:

- Cái này thì khôcdgang dám. Tuy răpjlh̀ng ta cũng mơpxqr ưmfviơpxqŕc đmsjcạt đmsjcưmfviơpxqṛc danh hiêcysp̣u này nhưmfving khi châieusn chính đmsjcôcdgái măpjlḥt vơpxqŕi nó cùng có chút chôcdgạt dạ.

Cát Phong nhẹ nhàng nói:

- Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu chơpxqŕ khiêcyspm tôcdgán quá. Chỉ luâieuṣn vêcysp̀ viêcysp̣c khai sáng môcdgạt cảnh giơpxqŕi và côcdgang pháp mơpxqŕi, phóng nhãn khăpjlh́p Nôcdgại Hải này, ngoại tưmfvìà Thiêcyspn Thu Vôcdga Ngâieusn ra thì tâieuśt cả nhưmfvĩng Tôcdgang sưmfvi trong mâieuśy vạn năpjlhm này, chỉ sơpxqṛ khôcdgang ai đmsjcưmfviơpxqṛc nhưmfvi ngưmfviơpxqri! Đuxchâieusy là lơpxqr̀i nói thâieuṣt tâieusm của lão hủ. Nêcysṕu đmsjcạo hưmfvĩu còn khiêcyspm tôcdgán nưmfvĩa thì ngưmfviơpxqṛc lại lại lại thiêcysṕu đmsjci ý chí và khí phách của môcdgạt đmsjcơpxqr̀i Tôcdgang sưmfvi!

mfviơpxqrng Phàm nghe đmsjcưmfviơpxqṛc nưmfvỉa câieusu sau thì tâieusm thâieus̀n châieuśn đmsjcôcdgạng.

"Khôcdgang sai! Chính mình thiêcyspn tâieusn vạn khôcdgả (tôcdgán hao bao côcdgang sưmfvíc) mơpxqŕi đmsjcem Tiêcyspn Hôcdgàng Quyêcysṕt thôcdgai diêcysp̃n ra môcdgạt cảnh giơpxqŕi. Nhưmfvĩng côcdgá găpjlh́ng và tâieusm huyêcysṕt trong đmsjcó chăpjlh̉ng lẽ là mơpxqr? Huôcdgáng chi vơpxqŕi thâieus̀n thôcdgang và huyêcysp̀n ảo của Diêcysp̃n Căpjlhn Kỳ thì phóng nhãn khăpjlh́p Tu Tiêcyspn Giơpxqŕi cũng đmsjcủ đmsjcêcysp̉ lưmfvìng lâieus̃y côcdgả kim! Cưmfví khiêcyspm tôcdgán lại khiêcysṕn hăpjlh́n thành tiêcysp̉u ngụy quâieusn tưmfvỉ, hoăpjlḥc là quá tưmfvị coi thưmfviơpxqr̀ng mình!"'

ieuśy thưmfvịc lưmfvịc của Dưmfviơpxqrng Phàm bâieusy giơpxqr̀, nhìn ra thì cũng có râieuśt ít ngưmfviơpxqr̀i có thêcysp̉ uy hiêcysṕp đmsjcưmfviơpxqṛc hăpjlh́n!

- Cát đmsjcạo hưmfvĩu nói râieuśt đmsjcúng!

mfviơpxqrng Phàm hít sâieusu môcdgạt hơpxqri, lòng dạ nhưmfvipxqr̉ rôcdgạng ra, đmsjcôcdgàng thơpxqr̀i cùng tưmfvị lâieus̉m bâieus̉m!

- Đuxchã bưmfviơpxqŕc vào Diêcysp̃n Căpjlhn Kỳ rôcdgài, ta cùng khôcdgang phải là Dưmfviơpxqrng Phàm trưmfviơpxqŕc đmsjcâieusy nưmfvĩa!

mfvị tán côcdgang trọng tu, sau đmsjcó quâieuṣt khơpxqr̉i nhưmfvicdgạt kỳ tích, lại bị Tam u lão ma đmsjccdgải giêcysṕt, trôcdgán chêcysṕt chạy tơpxqŕi Thiêcyspn câieus̀m Nôcdgại Hải này!

Đuxchâieusy là lâieus̀n đmsjcâieus̀u tiêcyspn Dưmfviơpxqrng Phàm sinh ra hùng tâieusm tráng chí!

mfviơpxqrng Phàm cùng đmsjcã đmsjcủ âieus̉n nhâieus̃n, che dâieuśu đmsjcủ rôcdgài!

pjlh́n có thêcysp̉ âieus̉n nhâieus̃n nhâieuśt thơpxqr̀i nhưmfving khôcdgang thêcysp̉ hèn nhát môcdgạt đmsjcơpxqr̀i!

Cát Phong mơpxqrcdgà cảm nhâieuṣn đmsjcưmfviơpxqṛc tâieusm tình biêcysṕn hoa của Dưmfviơpxqrng Phàm, thâieus̀m than: "Sau Thiêcyspn Thu Vôcdga Ngâieusn, Nôcdgại Hải lại có môcdgạt đmsjcơpxqr̀i Tôcdgang sưmfvi danh châieuśn thiêcyspn côcdgả ra đmsjcơpxqr̀i!"

- Đuxchúng rôcdgài! Côcdgang pháp mà Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu tu luyêcysp̣n có têcyspn là gì? Cát Phong tò mò hỏi.

- Tiêcyspn HôcdgàngTiêcyspn Hôcdgàng Quyêcysṕt!

mfviơpxqrng Phàm khôcdgang chút suy nghĩ, thanh âieusm vang lêcyspn.

Cái têcyspn Tiêcyspn Hôcdgàng Quyêcysṕt này lâieus̀n đmsjcâieus̀u tiêcyspn hiêcysp̣n thêcysṕ ơpxqr̉ Thiêcyspn câieus̀m Nôcdgại Hải này!

- Đuxchưmfviơpxqṛc, đmsjcưmfviơpxqṛc, đmsjcưmfviơpxqṛc! Chỉ mong lão hủ có thêcysp̉ nhìn thâieuśy ngày mà Tiêcyspn Hôcdgàng Quyêcysṕt vang danh thiêcyspn côcdgả! Dù sao cảnh giơpxqŕi mơpxqŕi này cùng là do Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu thôcdgai diêcysp̃n ơpxqr̉ trong Mêcysp Phong Côcdgác ta! Ha ha ha!

Cát Phong cưmfviơpxqr̀i lơpxqŕn, thâieuṣm chí có chút tưmfvị hào đmsjcã kêcysṕt giao vơpxqŕi thanh niêcyspn này. Có thêcysp̉ kêcysṕt giao vơpxqŕi môcdgạt Thiêcyspn Thu Vôcdga Ngâieusn thưmfví hai khiêcysṕn hăpjlh́n vôcdga cùng kích đmsjcôcdgạng!

- Ai, chỉ tiêcysṕc thọ nguyêcyspn của lão hủ cũng khôcdgang còn nhiêcysp̀u, chỉ hơpxqrn trăpjlhm năpjlhm nưmfvĩaÁnh măpjlh́t Cát Phong đmsjcôcdgạt nhiêcyspn hơpxqri ảm đmsjcạm.

mfviơpxqrng Phàm cũng lôcdgạ ra vẻ trâieus̀m ngâieusm. Đuxchôcdgạt nhiêcyspn trong tay hăpjlh́n xuâieuśt hiêcysp̣n môcdgạt viêcyspn Duyêcyspn Thọ Đuxchan, nhẹ nhàng nói:

- May có Mêcysp Phong côcdgác che chơpxqr̉, Dưmfviơpxqrng môcdgã mơpxqŕi có thêcysp̉ bình yêcyspn tâieuśn chưmfvíc tơpxqŕi cảnh giơpxqŕi mơpxqŕi. Có viêcyspn Duyêcyspn Thọ Đuxchan này tăpjlḥng có Cát đmsjcạo hưmfvĩu!

- Cái gì? Đuxchâieusy chính là Duyêcyspn Thọ Đuxchan

Cát Phong nhâieuṣn lâieuśy Duyêcyspn Thọ Đuxchan, hai tay khôcdgang tưmfvị chủ đmsjcưmfviơpxqṛc run run, vôcdga cùng cảm kích Dưmfviơpxqrng Phàm.

- Duyêcyspn Thọ Đuxchan lão hủ nhâieuṣn! Cát môcdgã thiêcysṕu Dưmfviơpxqrng đmsjcạo hưmfvĩu môcdgạt cái nhâieusn tìnhCát Phong khôcdgai phục lại vẻ bình tĩnh, cũng châieuśp nhâieuṣn môcdgạt nhâieusn tình này! Dưmfviơpxqrng Phàm mỉm cưmfviơpxqr̀i, cũng khôcdgang hêcysp̀ chôcdgái tưmfvì.

La Tu ơpxqr̉ môcdgạt bêcyspn nghe hai đmsjcại cưmfviơpxqr̀ng giả câieuśp Nguyêcyspn Anh nói chuyêcysp̣n thì hoàn toàn rung đmsjcôcdgạng:

"Môcdgạt côcdgang pháp vả cảnh giơpxqŕi hoàn toàn mơpxqŕi? Khôcdgang nghĩ răpjlh̀ng lâieus̀n này ta lại có đmsjcưmfviơpxqṛc môcdgạt vị sưmfvicdgan nhưmfvi thêcysṕ, lại là nhâieusn vâieuṣt câieuśp Tôcdgang sưmfvi cùng câieuśp vơpxqŕi Thiêcyspn Thu Vôcdga Ngãâieusn!"

"Măpjlḥc dù lúc trưmfviơpxqŕc măpjlh́t Dưmfviơpxqrng Phàm và nhưmfvĩng Nguyêcyspn Anh đmsjcại tu sĩ, cũng nhưmfvi nhưmfvĩng cưmfviơpxqr̀ng giả Chí Tôcdgan của Nôcdgại Hải còn chêcyspnh lêcysp̣ch râieuśt lơpxqŕn nhưmfving vơpxqŕi thơpxqr̀i gian hăpjlh́n tu luyêcysp̣n thì tiêcysp̀m lưmfvịc khôcdgang thêcysp̉ hạn đmsjcịnh!"

Lại phi hành thêcyspm môcdgạt lúc, ba ngưmfviơpxqr̀i dâieus̀n bay tơpxqŕi ngoài côcdgác.

mfviơpxqrng mù nhạt đmsjci, có thêcysp̉ nhìn ra biêcysp̉n nưmfviơpxqŕc bêcyspn ngoài. Cát Phong thâieusn là tu sĩ Nguyêcyspn Anh trung kỳ, thâieus̀n thưmfvíc hơpxqri đmsjcảo qua đmsjcã phát hiêcysp̣n có ngưmfviơpxqr̀i mai phục bêcyspn ngoài nêcyspn nói:

- Có môcdgạt gã yêcyspu tu Biêcysṕn Hóa Kỳ và hai gã tu sĩ Nguyêcyspn Anh Kỳ. Đuxchạo hưmfvĩu sơpxqṛ là sẽ khó ưmfvíng phó, có câieus̀n ta hôcdgã trơpxqṛ môcdgạt tay khôcdgang?

mfvìa nghe có nhiêcysp̀u cưmfviơpxqr̀ng giả bêcyspn ngoài nhưmfvi thêcysṕ, trong lòng La Tu kinh hãi.

- Chỉ câieus̀n môcdgạt mình Dưmfviơpxqrng môcdgã chăpjlh́c là đmsjcủ rôcdgài, nêcysṕu khôcdgang đmsjcưmfviơpxqṛc thì Cát đmsjcạo hưmfvĩu lại ra tay cũng khôcdgang muôcdgạn!

mfviơpxqrng Phàm cưmfviơpxqr̀i nói. Trong lòng hăpjlh́n cùng có chút chơpxqr̀ mong, muôcdgán thưmfvỉ xem bâieusy giơpxqr̀ mình mạnh nhưmfvi thêcysṕ nào?

- Dưmfviơpxqrng Phàm, hăpjlh́n ra

mfviơpxqrng Phàm vưmfvìa tưmfvì trong sưmfviơpxqrng mù bưmfviơpxqŕc ra thì đmsjcã nhanh chóng bị Tam Đuxchâieus̀u Ma Khuyêcysp̉n vôcdgán đmsjcơpxqṛi ơpxqr̉ bêcyspn ngoài phát hiêcysp̣n ra.

mfviu

Hai cưmfviơpxqr̀ng giả Nguyêcyspn Anh Kỳ khác là Âraiem Hôcdgàn thưmfviơpxqṛng nhâieusn và lão già măpjlḥt đmsjcen kia cũng nhanh chóng bay tơpxqŕi.

Ba cưmfviơpxqr̀ng giả câieuśp Nguyêcyspn Anh lâieuṣp tưmfvíc hình thành thêcysṕ tam giác vâieusy lâieuśy Dưmfviơpxqrng Phàm.

- Giêcysṕt!

Hai gã cưmfviơpxqr̀ng giả Nguyêcyspn Anh Kỳ và môcdgạt gã yêcyspu tu Biêcysṕn Hóa Kỳ nhâieuśt têcysp̀ côcdgang kích.

Thưmfvịc lưmfvịc của Tam Đuxchâieus̀u Ma Khuyêcysp̉n là mạnh nhâieuśt, môcdgạt trảo hung hăpjlhng chụp tơpxqŕi. Môcdgạt côcdgã hàn quang châieuśn đmsjcôcdgạng khôcdgang khí lâieuṣp tưmfvíc đmsjcánh vêcysp̀ phía ngưmfvịc Dưmfviơpxqrng Phàm.

Âraiem Hôcdgàn thưmfviơpxqṛng nhâieusn và lão già măpjlḥt đmsjcen đmsjcêcysp̀u sưmfvỉ dụng pháp bảo côcdgang kích, chơpxqŕp măpjlh́t đmsjcã đmsjcánh tơpxqŕi.

mfviu hưmfviu hưmfviu

Ba đmsjcại cưmfviơpxqr̀ng giả đmsjcôcdgàng thơpxqr̀i phát đmsjcôcdgạng côcdgang kích thì cưmfviơpxqr̀ng đmsjcại nhưmfvi thêcysṕ nào! Thoáng chôcdgác, Dưmfviơpxqrng Phàm đmsjcã bị râieuśt nhiêcysp̀u bụi băpjlḥm, hào quang, khí lãng bao phủ.

La Tu bị tình cảnh này dọa cho ngâieusy cả ngưmfviơpxqr̀i. Tôcdgác đmsjcôcdgạ của ba đmsjcại Nguyêcyspn Anh Kỳ thâieuṣt sưmfvị quá nhanh, hăpjlh́n còn chưmfvia kịp có phản ưmfvíng.

cdgạt lúc sau, khi bụi băpjlḥm dâieus̀n tiêcyspu tan thì thâieusn hình môcdgạt thanh niêcyspn vơpxqŕi hai châieusn hơpxqri cúi, cả ngưmfviơpxqr̀i bị môcdgạt tâieus̀ng tinh quang màu vang đmsjcâieuśt bám quanh hiêcysp̉n lôcdgạ ra.

- Đuxchâieusy là côcdgang kích của các ngưmfviơpxqri sao?

Thanh âieusm của ngưmfviơpxqr̀i thanh niêcyspn này thâieuṣt bình thản nhưmfving lại nhưmfvi nhưmfvicdgạt cơpxqrn sóng lơpxqŕn âieuṣp vào vách đmsjcá, khiêcysṕn cưmfvỉa vào Mêcysp Phong côcdgác làm vào yêcyspn tĩnh. Thâieusn ảnh kia có vẻ vôcdga cùng cao lơpxqŕn, vưmfvĩng chãi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.