Tiên Hồng Lộ

Chương 329 : Ma Diễm Tranh Hùng

    trước sau   
Hàn quang dài tơximŕi hơximrn trưcyoqơximṛng khiêafev́n ánh măwhhát hàng ngàn vạn tu sĩ toàn trưcyoqơximr̀ng hoa lêafevn, môgmtịt côgmtĩ sát ý lạnh lão xâehdjm nhâehdj̣p vào côgmtít tủy, tiêafev́ng xé gió đokruè ép khôgmting khí quanh thâehdjn, tiêafev́ng rít chói tai khiêafev́n cho khí huyêafev́t ngưcyoqơximr̀i ta nhôgmtịn nhạo. Đvywiạo hàn quang lạnh băwhhang kia trong chơximŕp măwhhát bôgmtỉ trúng Dưcyoqơximrng Phàm. Nhát bôgmtỉ cưcyoq̣ ly gâehdj̀n nhưcyoq thêafev́ hâehdj̀u nhưcyoq khôgmting có khả năwhhang né tránh. Huôgmtíng chi trong đokruâehdj̀u Dưcyoqơximrng Phàm căwhhan bản khôgmting có ý né tránh. Quâehdj̀ng sáng màu lục quanh thâehdjn hăwhhán nhôgmtịn nhạo môgmtịt hôgmtìi hình thành Lục săwhhác Tháo Giáp nhưcyoq thưcyoq̣c châehdj́t tán phát ra sinh cơximr màu xanh biêafev́c bêafevn ngoài thâehdjn. Sau khi bưcyoqơximŕc vào bâehdj̣c cao thủ đokruoạn ngưcyoqng khí hóa hình của Dưcyoqơximrng Phàm càng thêafevm thành thạo, tôgmtíc đokruôgmtị thi triêafev̉n còn nhanh hơximrn Pháp Bảo.

Phôgmtíc!

cyoq̣ phủ dài hơximrn trưcyoqơximṛng kia hung hăwhhang bôgmtỉ lêafevn Lục săwhhác Tháo Giáp bị quâehdj̀ng sáng màu lục giảm hơximrn nưcyoq̉a lưcyoq̣c đokruạo phát ra tiêafev́ng đokruôgmtịng nhưcyoq đokruánh lêafevn cỏ khôgmti.

- Phá!

Tiêafev́ng rôgmtíng giâehdj̣n dưcyoq̃ của Dưcyoqơximrng Vũ cũng vang lêafevn!

ehdj́t cả mọi ngưcyoqơximr̀i toàn trưcyoqơximr̀ng đokruêafev̀u ngưcyoq̀ng thơximr̉ găwhhát gao nhìn chăwhhàm chăwhhàm vào chuyêafeṿn săwhháp xảy ra. Môgmtịt búa nhưcyoq sét đokruánh của Dưcyoqơximrng Vũ, khí thêafev́ rôgmtịng rãi đokruủ đokruêafev̉ bôgmtỉ núi vơximr̃ đokruâehdj́t. Nhưcyoqng mà Dưcyoqơximrng Phàm vâehdj̃n nhưcyoq trưcyoqơximŕc đokruưcyoq́ng bình yêafevn vôgmticyoq̣, sưcyoq̣ thâehdj̣t vâehdj̃n tàn khôgmtíc nhưcyoqehdj̣y, khôgmting thêafev̉ tin nôgmtỉi. Khôgmting chút tôgmtỉn thưcyoqơximrng, khôgmting nhích đokruôgmtịng môgmtịt ly. Dưcyoqơximrng Vũ ngâehdjy dại, toàn thâehdjn chìm vào trong môgmtịt trạng thái gâehdj̀n nhưcyoq tuyêafeṿt vọng. Hăwhhán thâehdj̣m chí hoài nghi mình hiêafeṿn tại có phải đokruang năwhhàm mơximr hay khôgmting?


Chúng tu sĩ tại trưcyoqơximr̀ng đokruêafev̀u trơximṛn măwhhát cưcyoq́ng lưcyoqơximr̃i, trái tim nhưcyoq nhảy thọt lêafevn côgmtỉ kia cuôgmtíi cùng cũng vưcyoq̃ng vàng hạ xuôgmtíng.

gmti!

Nhưcyoq̃ng tu sĩ này đokruêafev̀u thơximr̉ phào môgmtịt hơximri dài, cũng khôgmting có nhìn đokruêafev́n kêafev́t cục máu chảy đokruâehdj̀m đokruìa sau môgmtịt búa kia. Măwhhạc dù khôgmting có ngưcyoqơximr̀i lạc vào cảnh giơximŕi kỳ lạ nhưcyoqng chơximŕp măwhhát vưcyoq̀a rôgmtìi cũng đokruã mang đokruêafev́n cho bọn họ môgmtịt loại cảm giác kích thích vạn phâehdj̀n.

- Đvywiại ca. thâehdj̣t tôgmtít quá!

cyoqơximrng Lôgmtĩi năwhhám chăwhhạt hai tay, thâehdjn hình hơximri run lêafevn lo lăwhháng trong măwhhát đokruã bị vài tia hưcyoqng phâehdj́n thay thêafev́. Nhưcyoqng mà Dưcyoqơximrng Phàm thâehdjn là ngưcyoqơximr̀i trong cuôgmtịc lại nhưcyoq giêafev́ng côgmtỉ khôgmting hêafev̀ gơximṛn sóng. Đvywiôgmtíi vơximŕi hăwhhán mà nói kêafev́t quả này năwhhàm trong dưcyoq̣ đokruoán trưcyoqơximŕc, khôgmting có bâehdj́t kỳ bâehdj́t ngơximr̀ đokruáng nói

- Làm sao có thêafev̉? Đvywiafev̀u này sao có thêafev̉?

ehdjm thâehdj̀n Dưcyoqơximrng Vũ hôgmtĩn loạn gâehdj̀n nhưcyoqafev muôgmtịi, toàn thâehdjm chìm vào trong môgmtịt trạng thái gâehdj̀n nhưcyoqcyoq̉a si nưcyoq̉a ngôgmtíc.

Đvywiưcyoqơximrng!

Búa lơximŕn trong tay Dưcyoqơximrng Vũ rơximri xuôgmtíng, vưcyoq̀a kéo đokruâehdj̣p trúng châehdjn hăwhhán.

- A!

cyoqơximrng Vũ kêafevu thảm môgmtịt tiêafev́ng, lúc này mơximŕi nhưcyoqcyoq̀ trong môgmtịng tỉnh lại măwhhạt khôgmting còn chút máu. Đvywiau đokruơximŕn tưcyoq̀ châehdjn truyêafev̀n đokruêafev́n khiêafev́n hăwhhán rôgmtít cục hiêafev̉u đokruưcyoqơximṛc đokruâehdjy khôgmting phải là môgmtịng mà là môgmtịt sưcyoq̣ thâehdj̣t vôgmti cùng tàn khôgmtíc.

- Đvywiafev̀u này sao có thêafev̉?

cyoqơximrng Vũ lại lâehdj́y ra môgmtịt sôgmtí Linh Khí phát đokruôgmtịng thêafev́ côgmting mãnh liêafeṿt liêafevn miêafevn khôgmting ngưcyoq̀ng tơximŕi Dưcyoqơximrng Phàm. Tưcyoq̀ Linh Khí, phù triêafeṿn đokruêafev́n các loại thâehdj̀n thôgmting phép thuâehdj̣t, cho đokruêafev́n môgmtịt sôgmtí bí thuâehdj̣t sát thủ giản đokruêafev̀u thi triêafev̉n vơximŕi Dưcyoqơximrng Phàm.


Keng keng! Âixhèm âehdj̀m! Thịch thịch!

cyoqơximrng Vũ đokruafevn cuôgmtìng côgmting kích khôgmting chút dưcyoq̀ng lại, cả ngưcyoqơximr̀i nhưcyoqehdj́t hêafev́t lý trí Dưcyoqơximrng Phàm đokruâehdj̀y măwhhạt trào phúng, trong măwhhát thâehdj̣m chí còn có vài tia thưcyoqơximrng hại. Măwhhát thâehdj́y nén nhang ơximr̉ bêafevn ngoài vâehdj́n Thiêafevn đokruài đokruã săwhháp cháy hêafev́t. Giơximr̀ phút này, chúng tu sĩ thâehdj̣m chí đokruêafev̀u ngưcyoq̀ng thơximr̉, bọn họ đokruêafev̀u đokruang chơximr̀ đokruơximṛi Dưcyoqơximrng Phàm ra tay tâehdj́n côgmting.

Phịch!

Đvywiúng lúc này Dưcyoqơximrng Vũ chung quy cạn kiêafeṿt pháp lưcyoq̣c, khí lưcyoq̣c mâehdj́t hêafev́t. giôgmtíng nhu môgmtịt con chó quỳ rạp trêafevn măwhhạt đokruâehdj́t khôgmting ngưcyoq̀ng thơximr̉ dôgmtíc. Dưcyoqơximrng Phàm nhìn nén nhang đokruang cháy ơximr̉ ngoài vâehdj́n Thiêafevn đokruài đokruã đokruôgmtít tơximŕi cuôgmtíi, rôgmtít cục tăwhhát đokrui.

- Thơximr̀i gian môgmtịt nén nhang, đokruã hêafev́t!

cyoqơximrng Phàm nhẹ thơximr̉ dài. vưcyoqơximrn môgmtịt ngón tay. hỏi:

- Ngưcyoqơximri đokruã phục chưcyoqa?

- Đvywii chêafev́t đokrui!

Trong măwhhát Dưcyoqơximrng Vũ chơximṛt lóe hàn quang, cũng khôgmting biêafev́t khí lưcyoq̣c tưcyoq̀ đokruâehdju tơximŕi môgmtịt châehdjn đokruòn quét châehdjn quét vêafev̀ phía hạ bàn Dưcyoqơximrng Phàm. Môgmtịt cưcyoqơximŕc này, gâehdj̀n nhưcyoq hao hêafev́t toàn bôgmtị phép lưcyoq̣c còn lại của hăwhhán. đokruã vưcyoqơximṛt qua lưcyoq̣c lưcyoqơximṛng Cưcyoq̣c hạn.

Phanh!

cyoqơximrng Phàm mang theo thưcyoqơximrng hại cong tay đokruafev̉m môgmtịt cái, môgmtịt côgmtĩ lưcyoq̣c lưcyoqơximṛng lơximŕn lao tưcyoq̀ ngón tay chơximṛt ào ào tuôgmtin ra đokruánh bay Dưcyoqơximrng Vũ ra ngoài mưcyoqơximr̀i mâehdj́y trưcyoqơximṛng, rơximri khỏi vâehdj́n Thiêafevn đokruài.

Woaaaaa-

Mọi ngưcyoqơximr̀i toàn trưcyoqơximr̀ng ôgmtì lêafevn châehdj́n đokruôgmtịng, các loại tiêafev́ng kinh hôgmti thán phục khôgmting ngưcyoq̀ng. Trong đokruó mâehdj́y têafevn tu sĩ bâehdj̣c cao đokruang xem bôgmtĩng con ngưcyoqơximri sáng quăwhhác măwhhạt lôgmtị vè kinh dị nghi hoăwhhạc. Môgmtịt chỉ vưcyoq̀a rôgmtìi của Dưcyoqơximrng Phàm dưcyoqơximr̀ng nhưcyoq đokruã đokruôgmtịt phá tu sĩ bâehdj̣c thâehdj́p, đokruạt tơximŕi bâehdj̣c cao. Nhưcyoqng là nhìn qua vâehdj̃n nhưcyoq cũ dưcyoq̀ng ơximr̉ Trúc Cơximr đokruỉnh. Đvywiafev̀u này mang đokruêafev́n cho bọn họ môgmtịt loại ảo giác khó thêafev̉ quyêafev́t đokruịnh, khôgmting thêafev̉ xác đokruịnh môgmtịt chỉ vưcyoq̀a rôgmtìi thuôgmtịc vêafev̀ phạm trù bâehdj̣c thâehdj́p hay là uy năwhhang bâehdj̣c cao.


Phịch!

Thâehdjn thêafev̉ Dưcyoqơximrng Vũ tưcyoq̀ khôgmting trung rơximri xuôgmtíng, khiêafev́n cho đokruám tu sĩ đokruang chìm vào trong trạng thái ngâehdjy dại hoảng hôgmtít tỉnh lại.

- Ngưcyoqơximri thua rôgmtìi!

Thăwhhảng đokruêafev́n khi Dưcyoqơximrng Vũ rơximri xuôgmtíng đokruâehdj́t. Dưcyoqơximrng Phàm mơximŕi thản nhiêafevn phun ra ba chưcyoq̃. Dưcyoqơximrng Vũ măwhhạt nhưcyoq tro tàn, nưcyoq̉a quỳ trêafevn đokruâehdj́t, giơximr̀ phút này ánh măwhhát nhìn phía Dưcyoqơximrng Phàm càng nhiêafev̀u sơximṛ hãi ghen ghét. Giơximr̀ khăwhhác này hăwhhán ngay cả môgmtịt chút ý niêafeṿm tranh đokruâehdj́u cũng khôgmting có. Ba năwhham, chỉ ba năwhham Dưcyoqơximrng Phàm tưcyoq̀ môgmtịt phêafev́ nhâehdjn tu luyêafeṿn đokruêafev́n cảnh giơximŕi nhưcyoq thêafev́. Đvywiâehdjy đokruã khôgmting thêafev̉ dùng hai chưcyoq̃ "Thiêafevn tài" đokruêafev̉ hình dung. Khó trách, ngay cả hạng ngưcyoqơximr̀i trong tam đokruại tâehdjn tú nhưcyoqximr̉ Vâehdjn Hàn thâehdj̣m chí là Trác Kinh mơximŕi bưcyoqơximŕc vào bâehdj̣c cao Kim Đvywian đokruêafev̀u thua trong tay Dưcyoqơximrng Phàm.

Giơximr̀ này khăwhhác này Dưcyoqơximrng Vũ xem nhưcyoq hoàn toàn giác ngôgmtị.

- Dưcyoqơximrng Vũ, ngưcyoqơximri thua! Dưcyoq̣a theo đokruánh cuôgmtịc cò khôgmting mau dâehdj̣p đokruâehdj̀u tạ tôgmtịi vơximŕi đokruại ca ta?

cyoqơximrng Lôgmtĩi vẻ măwhhạt ngạo nghêafeṽ cưcyoqơximr̀i lạnh nói.

- Dâehdj̣p đokruâehdj̀u tạ tôgmtịi!

- Mau dâehdj̣p đokruâehdj̀u!

Đvywiám con cháu Dưcyoqơximrng gia bảo đokruêafev̀u cao giọng quát lơximŕn. Nghĩ tơximŕi ba năwhham trưcyoqơximŕc Dưcyoqơximrng Vũ đokruêafev́n Dưcyoqơximrng gia bảo diêafeṽu võ giưcyoqơximrng oai xem thưcyoqơximr̀ng tâehdj́t cả con cháu đokruêafeṿ tưcyoq̉ đokruơximr̀i thưcyoq́ ba, nói lơximr̀i ngôgmting cuôgmtìng, lại khôgmting ngưcyoqơximr̀i có thêafev̉ đokruịch. Mà hiêafeṿn giơximr̀ dưcyoqơximŕi tình huôgmtíng có lơximṛi nhưcyoq thêafev́. Dưcyoqơximrng Vũ lại bại thảm nhưcyoq thêafev́. Đvywiôgmtíi thủ đokruưcyoq́ng yêafevn trưcyoqơximŕc măwhhạt cho ngưcyoqơximri đokruánh đokruêafev̀u khôgmting thêafev̉ thưcyoqơximrng tôgmtỉn mảy may. có thêafev̉ nói là mâehdj́t hêafev́t thêafev̉ diêafeṿn. Dưcyoqơximrng Vũ căwhhán chăwhhạt răwhhang, hai tay năwhhám chăwhhạt run râehdj̉y khôgmting thôgmtii. Hăwhhán nhìn Dưcyoqơximrng Phàm môgmtịt cái thâehdj̣t sâehdju liêafev̀n chuâehdj̉n bị dâehdj̣p đokruâehdj̀u tạ tôgmtịi

- Thôgmtii dâehdj̣p đokruâehdj̀u nhâehdj̣n tôgmtịi cũng miêafeṽn đokrui.

cyoqơximrng Phàm nhẹ khoát tay chăwhhạn lại, ngăwhhan cản đokruôgmtịng tác của Dưcyoqơximrng Vũ. Hăwhhán có thêafev̉ hiêafev̉u đokruưcyoqơximṛc khi môgmtịt ngưcyoqơximr̀i quỳ ơximr̉ trưcyoqơximŕc măwhhạt hàng ngàn hàng vạn tu sĩ là khuâehdj́t nhục cơximr̃ nào!

Phàm là còn có thêafev̉ lưcyoqu lại môgmtịt đokruưcyoqơximr̀ng sôgmtíng, Dưcyoqơximrng Phàm cũng khôgmting muôgmtín bưcyoq́c đokruôgmtíi phưcyoqơximrng đokruêafev́n cưcyoq̣c hạn tâehdjm lý.


Phù!

cyoqơximrng Vũ thơximr̉ dài môgmtịt hơximri trong lòng thâehdj̀m thơximr̉ phào nhẹ nhõm. Nêafev́u vưcyoq̀a rôgmtìi thâehdj̣t sưcyoq̣ quỳ xuôgmtíng dâehdj̣p đokruâehdj̀u nhưcyoqehdj̣y nưcyoq̉a đokruơximr̀i còn lại hăwhhán chi biêafev́t cưcyoq̀u hâehdj̣n, trả thù. Nhưcyoqng là hành đokruôgmtịng này của Dưcyoqơximrng Phàm cũng khôgmting có bưcyoq́c hăwhhán đokruêafev́n cưcyoq̣c hạn ngưcyoqơximṛc lại khiêafev́n Dưcyoqơximrng Vũ nản lòng thôgmtíi chí mâehdj́t đokrui dũng khí đokruâehdj́u tranh.

- Ngày sau ngưcyoqơximr̀i Kinh đokruôgmticyoqơximrng gia ngưcyoqơximri khôgmting đokruưcyoqơximṛc bưcyoqơximŕc vảo Dưcyoqơximrng gia bảo nưcyoq̉a bưcyoqơximŕc. Nêafev́u làm trái Dưcyoqơximrng Phàm môgmtịt sôgmtí năwhham sau trơximr̉ vêafev̀, nhâehdj́t đokruịnh sẽ tâehdj̣n diêafeṿt Kinh đokruôgmticyoqơximrng gia ngưcyoqơximri!

Giọng Dưcyoqơximrng Phàm âehdj̉n chưcyoq́a sát khí lạnh băwhhang truyêafev̀n khăwhháp toàn trưcyoqơximr̀ng, khiêafev́n tâehdjm thâehdj̀n của Dưcyoqơximrng Vũ cùng Kim Đvywian lào tôgmtỉ Kinh đokruôgmticyoqơximrng gia đokruêafev̀u run lêafevn.

"Hăwhhán là môgmtịt đokruêafeṿ tưcyoq̉ đokruơximr̀i thưcyoq́ ba nhưcyoqng lại có thêafev̉ mang đokruêafev́n áp lưcyoq̣c cùng uy hiêafev́p nhưcyoq thêafev́ cho ta. Chăwhhảng lè ngưcyoqơximr̀i này đokruã bưcyoqơximŕc vào bâehdj̣c cao?"

Kim Đvywian lão tôgmtỉ Kinh đokruôgmticyoqơximrng gia đokruôgmtịt nhiêafevn nghĩ tơximŕi môgmtịt khả năwhhang đokruáng sơximṛ.

ehdj̣c cao!

Trẻ tuôgmtỉi nhưcyoq thêafev́ đokruã bưcyoqơximŕc vào bâehdj̣c cao vâehdj̣y tiêafev̀m lưcyoq̣c cùng thành tưcyoq̣u ngày sauKim Đvywian lão tôgmtỉ Dưcyoqơximrng gia gâehdj̀n nhưcyoq khôgmting dám tưcyoqơximr̉ng tưcyoqơximṛng đokruêafev́n hâehdj̣u quả kia.

- Ưgfkwơximŕc hẹn ba năwhham vâehdj́n Thiêafevn đokruại hôgmtịi rôgmtít cục châehdj́m dưcyoq́t.

ehdjm tình Dưcyoqơximrng Phàm ngưcyoqơximṛc lại vôgmti cùng phưcyoq́c tạp. Sau khi giải quyêafev́t viêafeṿc này, hăwhhán sẽ lâehdj̣p tưcyoq́c rơximr̀i khỏi Ngưcyoqcyoqơximrng quôgmtíc đokrui xa nơximri đokruâehdj́t khách quêafev ngưcyoqơximr̀i, khi nào có thêafev̉ trơximr̉ vêafev̀, ngay cả bản thâehdjn hăwhhán cũng khôgmting thêafev̉ đokruoán trưcyoqơximŕc.

- Đvywiại ca!

Đvywiêafeṿ đokruêafeṿ Dưcyoqơximrng Lôgmtĩi nhìn vêafev̀ phía hăwhhán, trêafevn măwhhạt lôgmtị đokruâehdj̀y kích đokruôgmtịng, hưcyoqng phâehdj́n, sùng bái. Giơximr̀ khăwhhác này, hăwhhán dưcyoqơximr̀ng nhưcyoqafev̀ tơximŕi thơximr̀i âehdj́u thơximr sùng bái đokruại ca vạn phâehdj̀n. Dưcyoqơximrng Phàm đokruưcyoq́ng trêafevn vâehdj́n Thiêafevn đokruài khôgmting lâehdj̣p tưcyoq́c rơximr̀i đokrui, ánh măwhhát hăwhhán đokruảo qua mọi ngưcyoqơximr̀i toàn trưcyoqơximr̀ng. Môgmtĩi lâehdj̀n găwhhạp môgmtịt ngưcyoqơximr̀i quen biêafev́t, hăwhhán đokruêafev̀u dưcyoq̀ng lại môgmtịt chút.

ĐvywiÔirwẹC Vưcyoqơximrng ơximr̉ trong môgmtịt góc hẻo lánh mĩm cưcyoqơximr̀i vơximŕi hăwhhán.


Ám Thiêafevn Quâehdjn Vưcyoqơximrng âehdj̉n nâehdj́p trong hưcyoq khôgmting, ai cũng khôgmting thâehdj́y rõ vẻ măwhhạt hăwhhán. Lêafeṿ Hôgmtìng Phi, Sơximr̉ Vâehdjn Hàn, lão tôgmtỉ Dưcyoqơximrng gia, lão tôgmtỉ Sơximr̉ gia, Sơximr̃ Ngọc Yêafevn, Dưcyoqơximrng Hôgmtìng, Dưcyoqơximrng Quang, Dưcyoqơximrng Mạn, Lâehdjm Chung, đokruêafeṿ đokruêafeṿ Dưcyoqơximrng Lôgmtĩi, Lý mâehdj̣p mạp

gmtịt đokruám ngưcyoqơximr̀i quen biêafev́t, bâehdj́t kêafev̉ là đokruịch là bạn đokruêafev̀u xẹt qua trong măwhhát Dưcyoqơximrng Phàm đokruêafev̉ lại tưcyoq̀ng đokruoạn trí nhơximŕ tưcyoqơximrng ưcyoq́ng.

Bá!

ơximr̉ trêafevn môgmtịt căwhhan phòng nơximri xa, xuâehdj́t hiêafeṿn môgmtịt nam tưcyoq̉ áo trăwhháng nhưcyoq tuyêafev́t, lưcyoqng đokrueo bảo kiêafev́m, trêafevn khuôgmtin măwhhạt bình thưcyoqơximr̀ng hơximri lôgmtị nét cưcyoqơximr̀i. Trêafevn môgmtịt câehdjy lơximŕn bêafevn cạnh phòng Vôgmti Song đokruang đokruưcyoq́ng. môgmtịt thiêafev́u niêafevn tưcyoqơximŕng mạo xâehdj́u xí ngôgmtìi chôgmtìm hôgmtỉm chính đokruang nhe răwhhang trọn măwhhát nhìn Dưcyoqơximrng Phàm cưcyoqơximr̀i hăwhhác hăwhhác khôgmting ngưcyoq̀ng. Khôgmting biêafev́t vì sao khi Dưcyoqơximrng Phàm đokruảo qua toàn trưcyoqơximr̀ng, tâehdj́t cả mọi ngưcyoqơximr̀i trâehdj̀m măwhhạc khôgmting nói dưcyoqơximr̀ng nhưcyoq bị môgmtịt bâehdj̀u khôgmting khí đokruôgmtịc đokruáo lâehdjy lan. Giơximr̀ khăwhhác này, thâehdjn hình Dưcyoqơximrng Phàm lôgmtị vẻ côgmti đokruơximrn lẻ loi, môgmtịt tia dao đokruôgmtịng tâehdjm tình đokruôgmtịc đokruáo kia dưcyoqơximŕi ý cảnh đokruôgmtịc đokruáo của Tiêafevn Hôgmtìng Quyêafev́t châehdj̣m rãi lan tràn. Dưcyoqơximrng Lôgmtĩi có môgmtịt loại cảm giác muôgmtín khóc, Hôgmtì Phi đokruang nhe răwhhang nhêafev́ch miêafeṿng cũng ngâehdjy ngâehdj̉n cả ngưcyoqơximr̀i.

Trong măwhhát Vôgmti Song hiêafeṿn lêafevn môgmtịt tia hào quang kỳ dị.

Đvywiôgmtịc Vưcyoqơximrng lưcyoqng còng nhưcyoq có suy nghĩ.

Mọi ngưcyoqơximr̀i còn lại, hơximrn phâehdjn nưcyoq̉a là khôgmting biêafev́t nôgmtịi tình lại cảm nhâehdj̣n đokruưcyoqơximṛc trong môgmtịt tia dao đokruôgmtịng tâehdjm tình đokruôgmtịc đokruáo kia mang theo vài tia bâehdj́t đokruăwhhác dĩ khôgmting muôgmtín. Sau môgmtịt lát. Dưcyoqơximrng Phàm phun ra môgmtịt hơximri dài chuâehdj̉n bị rơximr̀i khỏi vâehdj́n Thiêafevn đokruài.

- Đvywiưcyoq́ng lại!

gmtịt giọng nói lạnh băwhhang thâehdj́u xưcyoqơximrng truyêafev̀n đokruêafev́n. Sơximr̉ Vâehdjn Hàn ma khí quanh quâehdj̉n toàn thâehdjn mang theo Cưcyoq̉u u ma khí cuôgmtìn cuôgmtịn giôgmtíng nhưcyoq đokruạn pháo băwhhán vêafev̀ phía Dưcyoqơximrng Phàm.

ximr̉ Vâehdjn Hàn!

Trong măwhhát Dưcyoqơximrng Phàm chơximṛt lóe lêafeṿ quang, sưcyoq̀ng sưcyoq̃ng tại chôgmtĩ vâehdj̃n khôgmting nhúc nhích. Nhưcyoqng lại thâehdj̀m hạ quyêafev́t tâehdjm phải dạy bảo ngưcyoqơximr̀i này môgmtịt bài học nhơximŕ đokruơximr̀i.

- Dưcyoqơximrng Phàm, hoăwhhạc là có thêafev̉ gọi ngưcyoqơximri Thạch Thiêafevn Hàn. Hôgmtim nay Sơximr̉ môgmtĩ tìm ngưcyoqơximri, vì môgmtịt trâehdj̣n chiêafev́n đokruịnh mêafeṿnh.

Con ngưcyoqơximri giôgmtíng nhưcyoqcyoq̣c sâehdju vôgmti hạn của Sơximr̉ Vâehdjn Hàn nhìn thăwhhảng Dưcyoqơximrng Phàm, giọng nói lạnh băwhhang vôgmti tình có môgmtịt côgmtĩ ý cảnh đokruăwhhạt thâehdjn vào chôgmtĩ chêafev́t tìm cái sôgmtíng.

- Biêafev́t rõ sẽ thua vì sao còn muôgmtín tìm ta liêafev̀u mạng?

cyoqơximrng Phàm khôgmting lâehdj̣p tưcyoq́c phủ đokruịnh thâehdjn phâehdj̣n Thạch Thiêafevn Hàn thản nhiêafevn hỏi. Hai ngưcyoqơximr̀i đokruêafev̀u có đokruưcyoqơximṛc Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm, Dưcyoqơximrng Phàm biêafev́t mình khó thêafev̉ giâehdj́u đokruưcyoqơximṛc đokruôgmtíi phưcyoqơximrng.

Phưcyoq̀ng!

Đvywiôgmtịt nhiêafevn, ơximr̉ mi tâehdjm Sơximr̉ Vâehdjn Hàn xuâehdj́t hiêafeṿn môgmtịt dâehdj́u trăwhhang cong, trong tay bôgmtíc lêafevn môgmtịt đokruoàn ma diêafeṽm u ám, nơximri trung tâehdjm ma diêafeṽm môgmtịt đokruoàn u quang lúc sáng lúc tôgmtíi, giôgmtíng nhưcyoq tim đokruâehdj̣p.

Phanh Phanh! Phanh Phanh!

- u Minh Ma Diêafeṽm!

Chúng tu sĩ tại trưcyoqơximr̀ng đokruêafev̀u kinh hôgmtigmtịt tiêafev́ng. Ma diêafeṽm này là tuyêafeṿt kỹ thành danh của Tam u lão ma, ma đokruạo chí tôgmtin Ngưcyoqcyoqơximrng quôgmtíc.

- Bơximr̉i vìTa khôgmting có đokruưcyoqơximr̀ng lui!

Trong măwhhát Sơximr̉ Vâehdjn Hàn hiêafeṿn lêafevn môgmtịt tia bâehdj́t đokruăwhhác dĩ, tuyêafeṿt vọng rôgmtìi lại bị môgmtịt loại hung ác cùng âehdjm đokruôgmtịc thay thêafev́.

- Đvywiêafev́n đokruâehdjokrui. Têafev́ ra Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm của ngưcyoqơximri, đokruêafev̉ chúng ta phâehdjn cao thâehdj́p.

u Minh Ma Diêafeṽm trong tay Sơximr̉ Vâehdjn Hàn hóa thành môgmtịt đokruạo u quang nhưcyoqwhhác long chêafev́t chóc lao vêafev̀ phía Dưcyoqơximrng Phàm căwhhán nuôgmtít. Giơximr̀ khăwhhác này, Dưcyoqơximrng Phàm cảm giác Cưcyoq̉u u ma khí trong cơximr thêafev̉ mơximrgmtì khôgmting bị khôgmtíng chêafev́ đokruăwhhạc biêafeṿt là Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm kia dưcyoqơximr̀ng nhưcyoqgmti hình trung bị triêafeṿu hoán.

Âixhèm âehdj̀m!

Ma khí trêafevn ngưcyoqơximr̀i Dưcyoqơximrng Phàm xôgmting tâehdjn trơximr̀i, ma uy vôgmti thưcyoqơximṛng âehdj̀m âehdj̀m che phủ phạm vi vài dăwhhạm, tâehdj́t cả sinh linh bâehdj̣c thâehdj́p trong khu vưcyoq̣c đokruêafev̀u kinh hãi run lêafevn. Đvywiâehdjy là ma uy bâehdj̣c cao, ơximr̉ trêafevn trán hăwhhán xuâehdj́t hiêafeṿn môgmtịt dâehdj́u âehdj́n ký trăwhhang cong. Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm trong tay phát ra tiêafev́ng "phanh phanh" rung đokruôgmtịng lòng ngưcyoqơximr̀i.

Xuy!

Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm bôgmtĩng run lêafevn hóa thành môgmtịt ma uyêafevn thâehdjm thúy khôgmting đokruáy hâehdj́p thu hêafev́t thảy ánh sáng, bôgmtín phía môgmtịt vùng u ám.

Woaaa!

Chúng tu sĩ tại trưcyoqơximr̀ng kinh hãi ôgmtì lêafevn đokruêafev̀u chạy tưcyoq́ tán, ơximr̉ Vâehdj́n Thiêafevn đokruại hôgmtịi của Dưcyoqơximrng gia bảo lại đokruôgmtìng thơximr̀i xuâehdj́t hiêafeṿn hai luôgmtìng Nhâehdj́t u Ma Diêafeṽm khiêafev́n Tu Tiêafevn Giơximŕi nghe tin đokruã sơximṛ mâehdj́t mâehdj̣t.

Ma diêafeṽm tranh hùng ai thăwhháng ai bại?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.