Tiên Hồng Lộ

Chương 167 : Cận vệ của Dương Phàm

    trước sau   
naoz̉ dụng lưnaoẓc côhgeeng kích bao hàm lôhgeei hỏa. Măjkpḥc dù lưnaoẓc côhgeeng kích râizzb́t tùy ý. Nhưnaozng đncftôhgeéi vói Giáp Nhâizzb́t Xuyêalibn kỳ dưnaozơfhzd́i tu sĩ mà nói cũng là trí mạng.

Cũng may Tích Đbtybôhgeẻng thâizzbn là dưnaozơfhzḍc sưnaoz, sưnaoz̉ dụng linh đncftan bảo mêaliḅnh đncftúng lúc bảo vêaliḅ tâizzbm mạch tuy nhiêalibn nàng cũng cảm thâizzb́y bâizzb́t lưnaoẓc đncftôhgeéi vơfhzd́i thưnaozơfhzdng thêalib́ trong cơfhzd thêalib̉ đncftang dâizzb̀n dâizzb̀n lâizzb́y đncfti sinh mêaliḅnh lưnaoẓc kia.

Đbtybúng lúc này môhgeẹt côhgeẽ lưnaoẓc lưnaozơfhzḍng tinh khiêalib́t giôhgeéng nhưnaoz dòng nưnaozơfhzd́c âizzb́m áp dũng mành chảy vào trong cơfhzd thêalib̉ làm cho thêalib̉ xác và tinh thâizzb̀n nàng cũng trơfhzd̉ nêalibn âizzb́m áp, sinh mêaliḅnh lưnaoẓc trong cơfhzd thêalib̉ lại có thêalib̉ nhanh chóng tăjkphng trưnaozơfhzd̉ng.

Biêalib́n hóa nhưnaoz thêalib́ khiêalib́n cho Tích Đbtybôhgeẻng kinh hãi vôhgee cùng đncftôhgeèng thơfhzd̀i trong lòng đncftại đncftịnh, có Dưnaozơfhzdng Phàm ơfhzd̉ đncftâizzby vâizzḅy tánh mạng của mình khôhgeeng còn đncftáng lo nưnaoz̃a. Nàng kinh hãi chính là lưnaoẓc lưnaozơfhzḍng thâizzb̀n kỳ gâizzb̀n nhưnaoz có thêalib̉ khơfhzd̉i tưnaoz̉ hôhgeèi sinh của đncftôhgeéi phưnaozơfhzdng, chăjkph̉ng nhưnaoz̃ng có thêalib̉ nhanh chóng chưnaoz̃a trị nhưnaoz̃ng chôhgeẽ thưnaozơfhzdng tôhgeẻn trong cơfhzd thêalib̉, thâizzḅm chí còn có thêalib̉ bôhgeẻ sung sinh cơfhzdhgeẹt mưnaoźc đncftôhgeẹ nhâizzb́t đncftịnh.

Bàn tay Dưnaozơfhzdng Phàm khoát lêalibn trêalibn bả vai nàng châizzḅm rãi nhăjkph́m hai măjkph́t lại cảm thụ cái loại khoái cảm khi côhgeeng lưnaoẓc tăjkphng lêalibn này quả thâizzḅt khôhgeeng thêalib̉ dùng tưnaoz̀ ngưnaoz̃ nào có thêalib̉ diêalib̃n tả đncftưnaozơfhzḍc. Mơfhzd́i vưnaoz̀a rôhgeèi lúc trị liêaliḅu cho Hôhgeè Phi thì côhgeeng pháp Tiêalibn Hôhgeèng Quyêalib́t của hăjkph́n đncftã thăjkphng lêalibn tơfhzd́i Ngưnaozng Thâizzb̀n sơfhzd kỳ đncftỉnh phong. Chỉ còn thiêalib́u môhgeẹt bưnaozơfhzd́c là có thêalib̉ bưnaozơfhzd́c châizzbn vào cảnh giơfhzd́i trung kỳ. Tích Đbtybôhgeẻng tuy răjkph̀ng tu vi khôhgeeng cao nhưnaozng thưnaozơfhzdng tôhgeẻn lại râizzb́t năjkpḥng lưnaoẓc phá hoại cũng râizzb́t lơfhzd́n mang đncftêalib́n cho Dưnaozơfhzdng Phàm hiêaliḅu quả tăjkphng lêalibn râizzb́t khả quan. Sau môhgeẹt lát cánh tay Dưnaozơfhzdng Phàm khoát lêalibn vai nàng khẽ run lêalibn, hơfhzdi thơfhzd̉ trêalibn ngưnaozơfhzd̀i đncftã xảy ra môhgeẹt tia biêalib́n hóa mơfhzdhgeè, tôhgeéc đncftôhgeẹ trị liêaliḅu vôhgeefhzd́ tăjkphng lêalibn mâizzb́y lâizzb̀n, liêalibn tục hít vào thơfhzd̉ ra.

"Hôhgee"


Ngay sau đncftó Dưnaozơfhzdng Phàm nhẹ nhàng thơfhzd̉ ra môhgeẹt hơfhzdi châizzḅm rãi thu hôhgeèi tay lại, hai măjkph́t có vẻ thâizzbm thúy trong sáng hơfhzdn cũng tăjkphng thêalibm vài phâizzb̀n tưnaoẓ tin. Đbtybôhgeèng thơfhzd̀i hăjkph́n cũng vâizzḅn chuyêalib̉n Khôhgeehgeẹc Côhgeeng đncftêalib́n cưnaoẓc hạn đncftêalib̉ che dâizzb́u hơfhzdi thơfhzd̉ biêalib́n hóa.

- Chưnaoz̃a trị xong!

naozơfhzdng Phàm mĩm cưnaozơfhzd̀i.

- Đbtybã chưnaoz̃a tôhgeét rôhgeèi sao?

Hai vị lão dưnaozơfhzḍc sưnaoz Luyêaliḅn Khí đncftại viêalibn mãn mơfhzd̉ lơfhzd́n hai măjkph́t nhìn, trong măjkph́t lôhgeẹ ra nghi hoăjkpḥc râizzb́t sâizzbu. Tích Đbtybôhgeẻng mơfhzd̉ măjkph́t ra giâizzḅt mình chơfhzd́p chơfhzd́p môhgeẹt cái. Rôhgeèi lâizzḅp tưnaoźc băjkph́t đncftâizzb̀u kiêalib̉m tra trạng thái thâizzbn thêalib̉ mình, vẻ măjkpḥt càng lúc càng rung đncftôhgeẹng. Sau môhgeẹt lúc khá lâizzbu, Tích Đbtybôhgeẻng khôhgeei phục lại bình tĩnh, vẻ măjkpḥt phưnaoźc tạp liêalib́c măjkph́t nhìn Dưnaozơfhzdng Phàm môhgeẹt cái uyêalib̉n chuyêalib̉n đncftưnaoźng dâizzḅy cúi đncftâizzb̀u thi lêalib̃ nói:

- Đbtyba tạ thâizzb̀n y cưnaoźu giúp, nêalib́u tiêalib̉u nưnaoz̃ khôhgeeng đncftoán sai khăjkph̉ng đncftịnh ngài chính là Dưnaozơfhzḍc sưnaoz truyêalib̀n kỳ đncftã chưnaoz̃a khỏi kỳ bêaliḅnh thêalib́ gian cho Nhị quâizzḅn chúa Yêalib́n Vưnaozơfhzdng Phủ rôhgeèi

naozơfhzdng Phàm khôhgeeng có phủ nhâizzḅn, trong đncftôhgeei măjkph́t lôhgeẹ ra ý cưnaozơfhzd̀i đncftạm mạc:

- Tích Đbtybôhgeẻng tiêalib̉u thưnaoz quá khen là băjkph̀ng hưnaoz̃u của ta đncftả thưnaozơfhzdng côhgee, vêalib̀ tình vêalib̀ lý Dưnaozơfhzdng môhgeẽ cũng nêalibn xuâizzb́t thủ.

Tích Đbtybôhgeẻng liêalib́c măjkph́t nhìn Hôhgeè Phi môhgeẹt cái cưnaozơfhzd̀i nói:

- Nêalib́u khôhgeeng có vị tiêalib̀n bôhgeéi này xuâizzb́t thủ sơfhzḍ răjkph̀ng đncftêalib́n hiêaliḅn tại tiêalib̉u nưnaoz̃ vâizzb̃n còn đncftang bị giam giâizzb́u trong thùng rôhgeèi. Khôhgeeng biêalib́t thâizzbn phâizzḅn châizzbn chính của Dưnaozơfhzdng dưnaozơfhzḍc sưnaoz là gì?

- Ha ha!

naozơfhzdng Phàm khôhgeeng kìm nôhgeẻi liêalib́c măjkph́t nhìn Hôhgeè Phi thêalibm môhgeẹt lâizzb̀n. Tâizzbm tình vôhgee cùng sảng khoái thâizzb̀m nghĩ:

- Nêalib́u khôhgeeng có ngưnaozơfhzd̀i này xuâizzb́t thủ ta cũng khôhgeeng thêalib̉ đncftôhgeẹt phá nhanh nhưnaozizzḅy.


Thì ra sau khi chưnaoz̃a khỏi cho Tích Đbtybôhgeẻng, trong thơfhzd̀i gian mâizzb́y lâizzb̀n hôhgeeizzb́p cuôhgeéi cùng Dưnaozơfhzdng Phàm rôhgeét cuôhgeẹc đncftã đncftôhgeẹt phá đncftêalib́n cảnh giơfhzd́i Ngưnaozng Thâizzb̀n trung kỳ. Tưnaoz̀ cảnh giơfhzd́i Ngưnaozng Thâizzb̀n sơfhzd kỳ đncftêalib́n trung kỳ đncftôhgeẻi lại là môhgeẹt tu sĩ bình thưnaozơfhzd̀ng khác, dưnaozơfhzd́i tinh huôhgeéng khôhgeeng ơfhzd̉ trong trạng thái bình cảnh thì ít nhâizzb́t phải mâizzb́t hai ba năjkphm thơfhzd̀i gian. Nhưnaozng quá trình này Dưnaozơfhzdng Phàm hoàn thành chỉ trong thơfhzd̀i gian ngăjkph́n ngủi mâizzb́y ngày mà Thôhgeei. Đbtybưnaozơfhzdng nhiêalibn có đncftưnaozơfhzḍc đncftalib̀u này còn bơfhzd̉i liêalibn quan đncftêalib́n kỳ ngôhgeẹ của Dưnaozơfhzdng Phàm mâizzb́y ngày gâizzb̀n đncftâizzby, nêalib́u vâizzḅn khí khôhgeeng tôhgeét cho dù mâizzb́t mâizzb́y tháng cũng khôhgeeng thêalib̉ đncftạt đncftưnaozơfhzḍc chuyêaliḅn tôhgeét nhưnaozizzḅy.

- Tiêalib̉u thưnaoz! Thưnaozơfhzdng thêalib́ của côhgee thâizzḅt sưnaoẓ tôhgeét rôhgeèi sao?

hgeẹt vị Dưnaozơfhzḍc sưnaoz Luyêaliḅn Khí đncftại viêalibn mãn trong đncftó còn có chút khó tin hỏi.

- Hoàn Toàn chính xác, ta đncftã khỏi hăjkph̉n rôhgeèi

Tích Đbtybôhgeẻng vôhgee cùng trịnh trọng đncftáp.

- Chuyêaliḅn này dĩ nhiêalibn là thâizzḅt!

Hai lão Dưnaozơfhzḍc sưnaoz hoàn toàn khiêalib́p sơfhzḍ đncftêalib́n tôhgeẹt đncftỉnh, thưnaozơfhzdng bêaliḅnh mà bọn họ đncftã hoàn toàn thúc thủ vôhgee sách (Bó tay khôhgeeng có biêaliḅn pháp) ơfhzd̉ trưnaozơfhzd́c măjkpḥt đncftôhgeéi phưnaozơfhzdng lại tưnaoẓa nhưnaoz chuyêaliḅn văjkpḥt trong nhà vâizzḅy.

- Khôhgeeng hôhgeẻ là thâizzb̀n y! Nêalib́u luâizzḅn vêalib̀ tôhgeéc đncftôhgeẹ trị liêaliḅu thì toàn bôhgeẹ Dưnaozơfhzḍc sưnaoz. bao gôhgeèm cả thâizzb̀n y ơfhzd̉ kinh đncftôhgee có lẽ cũng khôhgeeng băjkph̀ng môhgeẹt nưnaoz̉a ngài.

hgeẹt lão Dưnaozơfhzḍc sưnaoz khác lêalibn tiêalib́ng khen ngơfhzḍi.

Vẻ măjkpḥt Tích Đbtybôhgeẻng cũng ngạc nhiêalibn thán phục nói:

- Đbtybúng vâizzḅy! Luâizzḅn vêalib̀ tôhgeéc đncftôhgeẹ trị liêaliḅu thì ngay cả sưnaozhgeen cũng khôhgeeng băjkph̀ng đncftưnaozơfhzḍc Dưnaozơfhzdng dưnaozơfhzḍc sưnaoz ngài.

Đbtybưnaozơfhzḍc khen ngơfhzḍi nhưnaoz thêalib́ ngay cả Dưnaozơfhzdng Phàm cũng có chút ngưnaozơfhzḍng ngùng cưnaozơfhzd̀i nói:

- Hai vị quá khen. Dưnaozơfhzdng môhgeẽ chỉ là tán nhâizzbn mơfhzd́i nhâizzḅp y đncftạo mà thôhgeei.


fhzd́i nhâizzḅp y đncftạo? Tán nhâizzbn?

Tích Đbtybôhgeẻng dâizzb̃n đncftâizzb̀u ba gã Dưnaozơfhzḍc sưnaoz đncftâizzb̀u tiêalibn ngâizzb̉n ra môhgeẹt chút, sau đncftó cũng khôhgeeng kìm nôhgeẻi bâizzḅt cưnaozơfhzd̀i.

- Dưnaozơfhzḍc sưnaoz khiêalibm nhưnaozơfhzd̀ng rôhgeèi, mơfhzd́i vưnaoz̀a rôhgeèi tiêalib̉u nưnaoz̃ tham luâizzḅn y thuâizzḅt vơfhzd́i ngài cảm giác đncftưnaozơfhzḍc tri thưnaoźc y học của Dưnaozơfhzdng dưnaozơfhzḍc sưnaoz thưnaoẓc sưnaoẓ uyêalibn bác. Hơfhzdn nưnaoz̃a côhgeẹng thêalibm y thuâizzḅt thâizzb̀n diêaliḅu nhưnaozizzḅy há có thêalib̉ là tán nhâizzbn mơfhzd́i nhâizzḅp y đncftạo đncftưnaozơfhzḍc chưnaoź?

Tích Đbtybôhgeẻng hé miêaliḅng cưnaozơfhzd̀i nói, Dưnaozơfhzdng Phàm khẽ thơfhzd̉ dài môhgeẹt hơfhzdi lôhgeẹ vẻ chán nản nói:

- Trưnaozơfhzd́c kia Dưnaozơfhzdng môhgeẽ là ngưnaozơfhzd̀i tu tiêalibn môhgeẹt lòng câizzb̀u tiêalibn đncftạo. Mơfhzd́i sưnaoz̉a tu y đncftạo chưnaoza đncftêalib́n môhgeẹt năjkphm.

- Làm sao có thêalib̉ chưnaoź? Thâizzb̀n y nói đncftùa rôhgeèi.

izzb́y vị Dưnaozơfhzḍc sưnaoz nhìn nhau cưnaozơfhzd̀i.

jkpḥc dù Dưnaozơfhzdng Phàm lơfhzd̀i ngay nói thâizzḅt nhưnaozng ba ngưnaozơfhzd̀i này lại khôhgeeng tin, khôhgeeng chỉ bọn họ khôhgeeng tin mà ngay cả Trịnh Vâizzbn Phi cũng khôhgeeng tin. Dưnaozơfhzdng Phàm lăjkph́c lăjkph́c đncftâizzb̀u, nêalib́u bọn họ khôhgeeng tin vâizzḅy cũng quêalibn đncfti. Hăjkph́n đncftêalib́n kinh đncftôhgeefhzd́m đncftã có dưnaoẓ liêaliḅu trưnaozơfhzd́c răjkph̀ng ngưnaozơfhzd̀i hưnaoz̃u tâizzbm nhâizzb́t đncftịnh sẽ đncftalib̀u tra ra lai lịch thâizzbn phâizzḅn bản thâizzbn hăjkph́n. Tuy nhiêalibn Dưnaozơfhzdng Phàm cũng râizzb́t vui mưnaoz̀ng, hăjkph́n lâizzb́y thâizzbn phâizzḅn Dưnaozơfhzḍc sưnaoz tiêalib́n quâizzbn Tu Tiêalibn Giơfhzd́i danh khí càng lơfhzd́n sẽ càng tôhgeét. Nhưnaozizzḅy có thêalib̉ hâizzb́p dâizzb̃n càng nhiêalib̀u ngưnaozơfhzd̀i bị thưnaozơfhzdng. Hoàn toàn có thêalib̉ dưnaoẓ liêaliḅu đncftưnaozơfhzḍc đncftêalib́n môhgeẹt lúc nào đncftó thanh danh của hăjkph́n sẽ đncftạt tơfhzd́i mưnaoźc truyêalib̀n khăjkph́p Ngưnaoznaozơfhzdng quôhgeéc. Khi đncftó Dưnaozơfhzdng Phàm ít nhâizzb́t cũng đncftăjkpḥt châizzbn vào hàng ngũ tu sĩ bâizzḅc cao rôhgeèi

- Tích Đbtybôhgeẻng tiêalib̉u thưnaoz! Có thêalib̉ dâizzb̃n Dưnaozơfhzdng môhgeẽ đncfti thăjkphm y quán môhgeẹt chút đncftưnaozơfhzḍc khôhgeeng?

naozơfhzdng Phàm chuyêalib̉n đncftêalib̀ tài, đncftôhgeẹt nhiêalibn đncftưnaoza ra môhgeẹt yêalibu câizzb̀u nhưnaozizzḅy.

- Khôhgeeng thành vâizzb́n đncftêalib̀! Mơfhzd̀i dưnaozơfhzḍc sưnaoz đncftêalib̉ chúng ta có thêalib̉ giơfhzd́i thiêaliḅu cho ngài.

Tích Đbtybôhgeẻng vui vẻ nói khôhgeeng môhgeẹt chút do dưnaoẓ đncftáp ưnaoźng hăjkph́n, cũng khôhgeeng môhgeẹt chút lo lăjkph́ng dâizzb̃n hăjkph́n đncfti thăjkphm y quán môhgeẹt lâizzb̀n. Khi đncftã biêalib́t đncftưnaozơfhzḍc thâizzbn phâizzḅn Dưnaozơfhzdng Phàm và y thuâizzḅt siêalibu phàm của hăjkph́n. đncftám ngưnaozơfhzd̀i Tích Đbtybôhgeẻng vôhgee cùng kính sơfhzḍ đncftôhgeéi vơfhzd́i hăjkph́n. Cho dù đncftôhgeéi măjkpḥt vơfhzd́i tu sĩ bâizzḅc cao cũng chỉ nhưnaoz thêalib́ mà thôhgeei môhgeẹt yêalibu câizzb̀u nhỏ bé âizzb́y đncftưnaozơfhzdng nhiêalibn có thêalib̉ thõa mãn.

Sau khi hai canh giơfhzd̀ trôhgeei qua, Dưnaozơfhzdng Phàm rôhgeét cuôhgeẹc cáo tưnaoz̀ Tích Đbtybôhgeẻng rơfhzd̀i khỏi Lam Nguyêaliḅt Y Quán.


Thôhgeeng qua Tích Đbtybôhgeẻng giơfhzd́i thiêaliḅu, trêalibn phưnaozơfhzdng diêaliḅn chuâizzb̉n bị mơfhzd̉ y quán hăjkph́n lại thu đncftưnaozơfhzḍc môhgeẹt chút kinh nghiêaliḅm cùng tâizzbm đncftăjkph́c có thêalib̉ nói là chuyêalib́n đncfti này khôhgeeng têaliḅ. Đbtybi ra khỏi y quán hòa vào dòng ngưnaozơfhzd̀i đncftôhgeeng đncftúc trêalibn đncftưnaozơfhzd̀ng phôhgeé kinh đncftôhgee phôhgeèn hoa.

Đbtybi theo phía sau Dưnaozơfhzdng Phàm có hai ngưnaozơfhzd̀i, ngoại trưnaoz̀ Trịnh Vâizzbn Phi ra còn có thêalibm môhgeẹt ngưnaozơfhzd̀i nưnaoz̃a chính là Hôhgeè Phi.

- ơfhzd̉ kinh thành ngưnaozơfhzdi cũng khôhgeeng quen biêalib́t ngưnaozơfhzd̀i nào khác sao?

Ánh măjkph́t Dưnaozơfhzdng Phàm dưnaoz̀ng lại trêalibn khuôhgeen măjkpḥt Hôhgeè Phi hỏi.

- Khôhgeeng, khôhgeeng có.

hgeè Phi đncftáp.

- Có viêaliḅc gì hay nhiêaliḅm vụ gì khôhgeeng?

- Khôhgeeng có.

- Nói cách khác ngoại trưnaoz̀ tị nạn ra ngưnaozơfhzdi khôhgeeng có dưnaoẓ tính bâizzb́t cưnaoź mục đncftích gì sao?

naozơfhzdng Phàm lôhgeẹ vẻ kinh ngạc hỏi.

hgeè Phi ngâizzb̉n ra rôhgeèi gâizzḅt gâizzḅt đncftâizzb̀u.

- Đbtybưnaozơfhzḍc rôhgeèi! Môhgeẹt khi đncftã nhưnaozizzḅy hay là ngưnaozơfhzdi đncfti theo làm trơfhzḍ lý cho ta thêalib́ nào?

naozơfhzdng Phàm lêalibn tiêalib́ng đncftêalib̀ nghị.


- Chuyêaliḅn này

hgeè Phi nhưnaozơfhzd́ng mày có chút do dưnaoẓ nói:

- Ta khôhgeengkhôhgeeng thích nghe ngưnaozơfhzd̀i khácđncftalib̀u khiêalib̉n.

naozơfhzdng Phàm thâizzb̀m than có chút thâizzb́t vọng xem ra têalibn này đncftã quen tưnaoẓ do thích cuôhgeẹc sôhgeéng vôhgeeizzbu vôhgee thúc.

- Bâizzb́t quáthiêalib́u ngưnaozơfhzdithiêalib́u ngưnaozơfhzdi môhgeẹt nhâizzbn Tình hiêaliḅn tại cũng khôhgeeng có viêaliḅc gì liêalib̀n đncfti theo ngưnaozơfhzdi vâizzḅy.

hgeè Phi lại làm ra môhgeẹt quyêalib́t đncftịnh.

naozơfhzdng Phàm nghe vâizzḅy cảm thâizzb́y mưnaoz̀ng rơfhzd̃, cưnaozơfhzd̀i ha ha nói:

- Thơfhzd̀i gian săjkph́p tơfhzd́i ta sẽ mơfhzd̉ y quán cho nêalibn nhưnaoz̃ng ngày sau này có lẽ sẽ găjkpḥp môhgeẹt chút phiêalib̀n toái khôhgeeng băjkph̀ng ngưnaozơfhzdi làm câizzḅn vêaliḅ của ta đncfti.

- Câizzḅn vêaliḅ?

hgeè Phi đncftại khái có thêalib̉ hiêalib̉u ý tưnaoź này, gâizzḅt gâizzḅt đncftâizzb̀u đncftáp:

- Ta sẽơfhzd̉ bêalibn cạnh ngưnaozơfhzdinhiêalib̀u nhâizzb́tnưnaoz̉a năjkphm!

- Đbtybưnaozơfhzḍc! Môhgeẹt lơfhzd̀i đncftã đncftịnh!

naozơfhzdng Phàm mơfhzd̉ cơfhzd̀ trong bụng. Thơfhzd̀i gian nưnaoz̉a năjkphm đncftã là quá nhiêalib̀u, còn có ba bôhgeén tháng nưnaoz̃a là đncftêalib́n kỳ hạn ưnaozơfhzd́c đncftịnh vơfhzd́i Vâizzbn Vũ Tịch. Mà nưnaoz̉a năjkphm thơfhzd̀i gian đncftã vưnaozơfhzḍt qua phạm vi này rôhgeèi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.