Tiên Hồng Lộ

Chương 162 : Địch nhân không thể thay đổi! (phần 2)

    trước sau   
ecpnơhovmng Phàm nhìn nhưecpn đzssni bôhksḍ nhưecpnng mà tôhksd́c đzssnôhksḍ lại nhanh nhưecpn chạy. Thâiejvn mình hăeyab́n đzssni tơhovḿi phía trưecpnơhovḿc chơhovṃt giôhksd́ng nhưecpnhksḍt âiejvm hôhksd̀n. Lúc này, tâiejvm thâiejv̀n của hăeyab́n lại kêlyińt hơhovṃp vơhovḿi đzssnám sưecpnơhovmng sinh mêlyiṇnh dung hơhovṃp vào môhksdi trưecpnơhovm̀ng xung quanh. Tâiejv́t cả gió thôhksd̉i câiejvy rung đzssnêlyiǹu bị hăeyab́n năeyab́m giưecpñ rõ ràng. Lơhovm̀i tưecpǹ biêlyiṇt khe khẽ của Vũ Văeyabn Hàm tâiejv́t nhiêlyinn cũng khôhksdng thêlyin̉ tránh đzssnưecpnơhovṃc lôhksd̃ tai của hăeyab́n. Dưecpnơhovḿi con măeyab́t của Dưecpnơhovmng Phàm. đzssnlyiǹu này giôhksd́ng nhưecpnecpǹ trêlyinn cao nhìn xuôhksd́ng, tâiejv́t thảy mọi thưecpń dưecpnơhovḿi măeyaḅt đzssnâiejv́t hăeyab́n đzssnêlyiǹu có thêlyin̉ năeyab́m giưecpñ so vơhovḿi thâiejv̀n thưecpńc thì còn mạnh hơhovmn nhiêlyiǹu. Đhqumôhksḍt nhiêlyinn, thâiejvn mình Dưecpnơhovmng Phàm dưecpǹng lại thản nhiêlyinn nói:

- Xuâiejv́t hiêlyiṇn đzssni!

Bá!

ecpǹ mái hiêlyinn trêlyinn đzssnỉnh đzssnâiejv̀u của hăeyab́n lúc này xuâiejv́t hiêlyiṇn môhksḍt ngưecpnơhovm̀i thiêlyińu niêlyinn măeyaḅc áo trăeyab́ng, lưecpnng đzssneo bảo kiêlyińm khí châiejv́t siêlyinu phàm thoát tục, tưecpnơhovḿng mạo lại râiejv́t bình thưecpnơhovm̀ng!

- Vôhksd Song. ngưecpnơhovmi theo dõi ta làm gì?

ecpnơhovmng Phàm có chút khôhksdng hài lòng nói:


- Chăeyab̉ng lẽ ngưecpnơhovmi đzssnã quêlyinn ưecpnơhovḿc đzssnịnh giưecpña chúng ta rôhksd̀i?

Vẻ măeyaḅt Vôhksd Song dưecpñ tơhovṃn trong măeyab́t hiêlyiṇn lêlyinn môhksḍt tia bi thôhksd́ng, khó khăeyabn lăeyab́m mơhovḿi nói ra mâiejv́y câiejvu:

- Ta thâiejṿt đzssnau lòng!

- Ngưecpnơhovmi đzssnâiejvy là

ecpnơhovmng Phàm có chút nghi hoăeyaḅc nhưecpnng lại nhưecpn hiêlyin̉u ra đzssnlyiǹu gì.

- Ngưecpnơhovmi đzssnau lòng thì có gì liêlyinn quan tơhovḿi ta?

ecpnơhovmng Phàm khôhksdng hiêlyin̉u sao thản nhiêlyinn nói:

- Dưecpnơhovmng Môhksd̃ cũng khôhksdng biêlyińt chưecpña tâiejvm bêlyiṇnh!

- Vì cái gì? Vì cái gì?

hksd Song hung hăeyabng nhìn chăeyabm chú vào Dưecpnơhovmng Phàm hai tay hơhovmi run râiejṽy. Môhksḍt côhksd̃ khí tưecpńc khó có thêlyin̉ hình dung đzssnôhksḍt nhiêlyinn phát ra tưecpǹ trong hai măeyab́t hăeyab́n. Tâiejvm thâiejv̀n Dưecpnơhovmng Phàm khẽ run lêlyinn xuyêlyinn thâiejv́u ánh măeyab́t của Vôhksd Song, hăeyab́n nhâiejṿn thâiejv́y đzssnưecpnơhovṃc môhksḍt côhksd̃ "Kiêlyińm ý"hksdng lung ngạo nghêlyiñ thiêlyinn đzssnịa bêlyiñ nghêlyiñ thiêlyinn hạ dưecpnơhovm̀ng nhưecpnhksḍi tụ vôhksd cùng vôhksdiejṿn thiêlyinn uy!

ecpnơhovmng Phàm vôhksḍi vàng gia tăeyabng khoảng cách săeyab́c măeyaḅt lôhksḍ ra vẻ đzssnêlyiǹ phòng.

- Mưecpnơhovm̀i sáu năeyabm trong cuôhksḍc đzssnơhovm̀i này, ta môhksḍt lòng chìm vào vôhksd đzssnạo khôhksdng màng bâiejv́t cưecpń thưecpń gì chỉ mong môhksḍt ngày có thêlyin̉ Phá Toái Hưecpn Khôhksdng mà đzssni!

hksd Song hít sâiejvu môhksḍt hơhovmi hai tay run run. Môhksḍt bàn tay lại hưecpnơhovḿng vêlyiǹ phía chuôhksdi bảo kiêlyińm có phong cách côhksd̉ xưecpna kia. Dưecpnơhovmng Phàm mơhovmhksd̀ cảm nhâiejṿn đzssnưecpnơhovṃc môhksḍt côhksd̃ nguy cơhovmeyab̃n sàng chiêlyińn đzssnâiejv́u nhưecpnng trong lòng vâiejṽn cảm thâiejv́y có chút buôhksd̀n bưecpṇc!


- "Chăeyab̉ng lẽ vơhovḿi ngạo khí của hăeyab́n mà khôhksdng tuâiejvn thủ lơhovm̀i hưecpńa sao?"

- Nhưecpnng tưecpǹ khi tơhovḿi nơhovmi này, ngày đzssnó khiêlyinu chiêlyińn Yêlyińn Vưecpnơhovmng thì ta găeyaḅp nàng

Vẻ măeyaḅt Vôhksd Song hơhovmi dại ra dưecpnơhovm̀ng nhưecpn tiêlyińn nhâiejṿp vào môhksḍt phâiejv̀n hôhksd̀i tưecpnơhovm̉ng. Dưecpnơhovmng Phàm đzssnưecpńng cách hăeyab́n xa xa cũng khôhksdng vọng đzssnôhksḍng. Giơhovm̀ khăeyab́c này hăeyab́n có thêlyin̉ cảm nhâiejṿn đzssnưecpnơhovṃc mình đzssnã bị môhksḍt côhksd̃ khí tưecpńc cưecpnơhovm̀ng đzssnại tâiejṿp trung, môhksḍt khi mình có dị đzssnôhksḍng thì đzssnêlyiǹu có thêlyin̉ dâiejṽn tơhovḿi môhksḍt hâiejṿu quả khó có thêlyin̉ tưecpnơhovm̉ng tưecpnơhovṃng nôhksd̉i.

- Nàng? Chăeyab̉ng lẽ ám chỉ

Trong đzssnâiejv̀u Dưecpnơhovmng Phàm đzssnôhksḍt nhiêlyinn lóe lêlyinn. Nhơhovḿ rõ thơhovm̀i đzssnlyin̉m khi ơhovm̉ Quâiejv̀n Anh Đhqumlyiṇn. Vôhksd Song tưecpǹng hưecpnơhovḿng vêlyiǹ mình cúi đzssnâiejv̀u nói lơhovm̀i cảm ơhovmn:

- Cảm tạ Dưecpnơhovṃc sưecpn ra tay chưecpña khỏi bêlyiṇnh cho Quâiejṿn chúa! Vôhksd Song xin cảm ơhovmn!

Trong lòng Dưecpnơhovmng Phàm đzssnôhksḍt nhiêlyinn hiêlyiṇn lêlyinn môhksḍt khả năeyabng!

- Tưecpǹ sau khi ngưecpnơhovmi găeyaḅp nàng. Trong lòng nàng cũng đzssnã có biêlyińn hoa kỳ diêlyiṇu!

Ánh măeyab́t Vôhksd Song thâiejvm thúy mơhovm màng thanh âiejvm cũng run run.

- Ngưecpnơhovmi là đzssnang nói tơhovḿi Vũ Văeyabn Hàm?

ecpnơhovmng Phàm hỏi.

hksd Song khôhksdng trả lơhovm̀i hăeyab́n rôhksd̀i nói tiêlyińp:

- Ngày đzssnó, ta ngôhksḍ thưecpnơhovmng nàng lâiejv̀n đzssnâiejv̀u tiêlyinn vì thêlyiń mà trong lòng sinh ra cảm giác tưecpṇ trách và hôhksd́i hâiejṿn! Phải biêlyińt răeyab̀ng tưecpǹ trưecpnơhovḿc tơhovḿi nay, ta đzssnã khiêlyińn hàng ngàn hàng vạn ngưecpnơhovm̀i vôhksdhksḍi bị thưecpnơhovmng nhưecpnng chưecpna tưecpǹng sinh ra tâiejvm tình nhưecpn thêlyiń! Vì thêlyiń tưecpǹ hôhksdm đzssnó gâiejv̀n nhưecpnhksd́i nào ta cũng tơhovḿi liêlyińc trôhksḍm nàng môhksḍt cái! Chỉ câiejv̀n liêlyińc măeyab́t môhksḍt cái, môhksḍt cái thôhksdi mà ta đzssnã cảm thâiejv́y thõa mãn lăeyab́m rôhksd̀i! Ta chưecpna tưecpǹng bao giơhovm̀ hy vọng xa vơhovm̀i hơhovmn đzssnlyiǹu đzssnó!


Trong măeyab́t Vôhksd Song lôhksḍ ra tình cảm phưecpńc tạp chua xót!

- Nhưecpnng tưecpǹ khi ta thâiejv́y ngưecpnơhovmi và nàng thâiejvn mâiejṿt nhưecpn thêlyiń trong lòng cũng khôhksdng thêlyin̉ kiêlyiǹm chêlyiń đzssnưecpnơhovṃc!

Bàn tay Vôhksd Song run run khôhksdng ngưecpǹng, tưecpǹ trong lòng lôhksḍ ra môhksḍt côhksd̃ sát khí mãnh liêlyiṇt!

- TaTa muôhksd́n giêlyińt ngưecpnơhovmi!

Tay hăeyab́n năeyab́m lâiejv́y chuôhksdi kiêlyińm sau lưecpnng!

- Hăeyab́n muôhksd́n rút kiêlyińm!

eyab́c măeyaḅt Dưecpnơhovmng Phàm đzssnại biêlyińn!

Thưecpṇc lưecpṇc của Vôhksd Song mạnh mẽ tơhovḿi biêlyińn thái nêlyińu là đzssnang trong tình huôhksd́ng này, càng bôhksḍc lôhksḍ ra môhksḍt thưecpṇc lưecpṇc gâiejv́p hai lâiejv̀n bình thưecpnơhovm̀ng!

Tuy nhiêlyinn, sát ý của Vôhksd Song dù râiejv́t mãnh liêlyiṇt nhưecpnng trong lòng vâiejṽn duy trì đzssnôhksdi chút lý trí, Bàn tay muôhksd́n rút kiêlyińm cùng khôhksdng ngưecpǹng run râiejv̉y. Có thêlyin̉ tưecpnơhovm̉ng tưecpnơhovṃng đzssnưecpnơhovṃc trong lòng hăeyab́n đzssnang vôhksd cùng đzssnâiejv́u tranh.

ecpnơhovmng Phàm khẽ thơhovm̉ dài môhksḍt hơhovmi thâiejv̀m nghĩ:

"Khôhksdng nghĩ tơhovḿi răeyab̀ng môhksḍt thiêlyinn tài khôhksdng ai bì nôhksd̉i này lại có môhksḍt bôhksḍ măeyaḅt nhưecpn thêlyiń!

ecpǹ trong lơhovm̀i nói của hăeyab́n có thêlyin̉ nhâiejṿn ra Vôhksd Song thích Vũ Văeyabn Hàm cũng râiejv́t chung tình. Trong trưecpnơhovm̀ng hơhovṃp đzssnó dù hăeyab́n là môhksḍt kỳ tài có môhksḍt khôhksdng hai nhưecpnng chung quy cùng chỉ mơhovḿi mưecpnơhovm̀i sáu tuôhksd̉i, còn râiejv́t ngâiejvy thơhovm. Hăeyab́n chỉ đzssnưecpńng tưecpǹ xa nhìn ngưecpnơhovm̀i mình yêlyinu thưecpnơhovmng mà trong lòng đzssnã thâiejv́y thõa mãn cũng khôhksdng dám tiêlyińp câiejṿn, càng khôhksdng dám biêlyin̉u lôhksḍ

Giơhovm̀ khăeyab́c này, hăeyab́n thâiejv́y ngưecpnơhovm̀i mình yêlyinu thưecpnơhovmng lại đzssnôhksḍt nhiêlyinn có bôhksḍ dáng thâiejvn thiêlyińt vơhovḿi Dưecpnơhovmng Phàm thì trong lòng cưecpṇc kỳ bi thôhksd́ng!


- Có lẽ ngưecpnơhovmi đzssnã hiêlyin̉u lâiejv̀m ta, ta chỉ là Dưecpnơhovṃc sưecpn của nàng mà thôhksdi, là dâiejṽn lôhksḍ nhâiejvn của nàng!

ecpnơhovmng Phàm khẽ thơhovm̉ dài!

Nhìn Vôhksd Song đzssnang khôhksdng ngưecpǹng tranh đzssnâiejv́u và run râiejv̉y. Sưecpṇ đzssnau khôhksd̉ ơhovm̉ sâiejvu trong măeyab́t hăeyab́n khiêlyińn Dưecpnơhovmng Phàm sinh ra cảm giác đzssnôhksd̀ng tình.

- Khôhksdng!

hksd Song lăeyab́c đzssnâiejv̀u khôhksdi phục lại vài phâiejv̀n lý trí hơhovmi đzssnau khôhksd̉ nói:

- Bơhovm̉i vì ta thâiejv́y đzssnưecpnơhovṃc trong măeyab́t nàng đzssnã lôhksḍ ra môhksḍt sưecpṇ vui mưecpǹng!

ecpnơhovmng Phàm khôhksdng thêlyin̉ phủ nhâiejṿn cưecpnơhovm̀i nói:

- Ta trị đzssnưecpnơhovṃc bêlyiṇnh cho Vũ Văeyabn tiêlyin̉u thưecpn cho nêlyinn côhksd ta mơhovḿi vui vẻ!

- Khôhksdng!

hksd Song hít sâiejvu môhksḍt hơhovmi thâiejvn thêlyin̉ cũng khôhksdi phục lại bình thưecpnơhovm̀ng. Hăeyab́n cũng thu tay câiejv̀m kiêlyińm kia lại. Vẻ măeyaḅt hăeyab́n cuôhksd́i cùng khôhksdi phục lại sưecpṇ thanh tĩnh chua xót nói:

- Sưecpṇ mêlyin man côhksd đzssnôhksḍc trong lòng nàng vì ngưecpnơhovmi mà tiêlyinu biêlyińn!

ecpnơhovmng Phàm trâiejv̀m măeyaḅc.

- Ta là môhksḍt ngưecpnơhovm̀i khôhksdng tâiejv̀m thưecpnơhovm̀ng, ta chỉ yêlyinu kiêlyińm sẽ khôhksdng chiêlyińu côhksd́ ai cả!


Thâiejvn mình Vôhksd Song chơhovṃt lóe lêlyinn bay vút lêlyinn mái hiêlyinn đzssnôhksd́i diêlyiṇn rôhksd̀i lãnh đzssnạm nói:

- Bâiejvy giơhovm̀ ta sẽ khôhksdng giêlyińt ngưecpnơhovmi, đzssnơhovṃi mâiejv́y tháng sau quyêlyińt chiêlyińn, sẽ lâiejv́y cái mạng chó của ngưecpnơhovmi!

ecpńt lơhovm̀i, bôhksḍ măeyaḅt hăeyab́n lại lôhksḍ ra vẻ dưecpñ tơhovṃn thâiejvn mình run lêlyinn bay Vù vêlyiǹ phưecpnơhovmng xa.

Vẻ măeyaḅt Dưecpnơhovmng Phàm phưecpńc tạp nhìn bóng dáng hăeyab́n rơhovm̀i đzssni thêlyin̉ hôhksḍi môhksḍt câiejvu nói trưecpnơhovḿc khi rơhovm̀i đzssni của Vôhksd Song: Ta là môhksḍt ngưecpnơhovm̀i khôhksdng tâiejv̀m thưecpnơhovm̀ng, ta chỉ yêlyinu kiêlyińm sẽ khôhksdng chiêlyińu côhksd́ tơhovḿi ai!

Khôhksdng hiêlyin̉u vì sao khi hăeyab́n nghe Vôhksd Song nói thêlyiń, môhksḍt đzssnlyiǹu gì đzssnó mà trong lòng nhưecpneyab́t giưecpñ đzssnưecpnơhovṃc lại trơhovm̉ nêlyinn mơhovmhksd̀.

- Thôhksdi thôhksdi, đzssnâiejvy có lẽ chính là sưecpṇ khôhksd̉ tâiejvm của thiêlyinn tài!

ecpnơhovmng Phàm lăeyab́c lăeyab́c đzssnâiejv̀u vêlyiǹ lại phòng mình. coi nhưecpnecpṇ viêlyiṇc chưecpna tưecpǹng phát sinh.

Màn đzssnêlyinm buôhksdng xuôhksd́ng, Dưecpnơhovmng Phàm lại khoanh châiejvn ngôhksd̀i xuôhksd́ng tu luyêlyiṇn đzssnôhksḍc thuâiejṿt Khôhksd Tịch Thiêlyinn Lý. Đhqumoàn hỏa diêlyiñm u ám thâiejv̀n bí trong đzssnan đzssnlyiǹn kia châiejṿm rãi ngưecpnng luyêlyiṇn. Khôhksdng hiêlyin̉u sao khi Dưecpnơhovmng Phàm ngưecpnng luyêlyiṇn u Minh Ma Diêlyiñm thì mơhovmhksd̀ cảm ưecpńng đzssnưecpnơhovṃc đzssnlyiǹu gì đzssnó trong thiêlyinn đzssnịa dưecpnơhovm̀ng nhưecpn có môhksḍt đzssnạo dao đzssnôhksḍng vôhksd hình nhưecpn đzssnang kêlyinu gọi hăeyab́n.

"
Đhqumâiejvy là cái gì? Rôhksd́t cuôhksḍc là cái gì?"

ecpnơhovmng Phàm thâiejv́y khôhksdng thêlyin̉ giải thích đzssnưecpnơhovmc u Minh Ma Diêlyiñm chính là môhksḍt đzssnại sát chiêlyinu mà hăeyab́n năeyab́m giưecpñ lúc này. Hăeyab́n tâiejv́t nhiêlyinn phải khôhksd̉ tâiejvm nghiêlyinn cưecpńu. Vì thêlyiń hăeyab́n thả tâiejvm thâiejv̀n hoàn toàn chìm đzssnăeyab́m vào u Minh Ma Diêlyiñm, theo môhksḍt tia dao đzssnôhksḍng mơhovm̀ mịt kia bâiejṿp bêlyiǹnh trong thiêlyinn đzssnịa.

hksd!

Trong phút chôhksd́c, Dưecpnơhovmng Phàm tiêlyińn nhâiejṿp vào môhksḍt loại cảm giác mơhovm̀ mịt khôhksdng chưecpǹng! Bêlyinn tai hăeyab́n vang lêlyinn tiêlyińng gió côhksd̉ quái trưecpnơhovḿc măeyab́t là môhksḍt khôhksdng gian tôhksd́i đzssnen sâiejvu xa. Cuôhksd́i khôhksdng gian đzssnó mơhovmhksd̀ có môhksḍt ngưecpnơhovm̀i đzssnang đzssnưecpńng, dáng ngưecpnơhovm̀i khôhksdi ngôhksd, toàn thâiejvn tản mát ra môhksḍt côhksd̃ ma uy bêlyiñ nghêlyiñ thiêlyinn hạ!

ecpnơhovmng Phàm khôhksdng thâiejv́y rõ bôhksḍ dáng của ngưecpnơhovm̀i này, chỉ thâiejv́y môhksḍt bóng dáng mơhovmhksd̀ mà thôhksdi

Tuy nhiêlyinn, khiêlyińn hăeyab́n vôhksd cùng khiêlyińp sơhovṃ đzssnó là trong lòng bàn tay của ngưecpnơhovm̀i này cũng có môhksḍt đzssnoàn hỏa diêlyiñm cùng loại vơhovḿi của hăeyab́n.

"
KiaKia chăeyab̉ng lẽ cũng là?"

ecpnơhovmng Phàm dưecpnơhovm̀ng nhưecpn nhìn thâiejv́y khóe miêlyiṇng ngưecpnơhovm̀i nọ lôhksḍ ra tia mỉm cưecpnơhovm̀i, tâiejvm thâiejv̀n châiejv́n đzssnôhksḍng. Trong khoảng thơhovm̀i gian ngăeyab́n hăeyab́n thoát khỏi trạng thái môhksdng lung này!

"
Ngưecpnơhovm̀i kia là ai? Chăeyab̉ng lẽ hăeyab́n cũng tu luyêlyiṇn Cưecpn̉u u Ma Côhksdng sao? Hơhovmn nưecpña còn năeyab́m giưecpñ u Minh Ma Diêlyiñm!"'

Trong lòng Dưecpnơhovmng Phàm vôhksd cùng hoảng sơhovṃ! Hăeyab́n có thêlyin̉ cảm ưecpńng đzssnưecpnơhovṃc thưecpṇc lưecpṇc ngưecpnơhovm̀i nọ vưecpnơhovṃt xa hăeyab́n! Nêlyińu ơhovm̉ trong Ngưecpnecpnơhovmng Quôhksd́c thì khăeyab̉ng đzssnịnh ngưecpnơhovm̀i này tuyêlyiṇt đzssnôhksd́i là tu sĩ bâiejṿc cao đzssnưecpńng trêlyinn đzssnỉnh.

Đhqumôhksd̀ng thơhovm̀i, Dưecpnơhovmng Phàm có môhksḍt loại trưecpṇc giác. Răeyab̀ng ngưecpnơhovm̀i nọ ơhovm̉ Ngưecpnecpnơhovmng Quôhksd́c khăeyab̉ng đzssnịnh cũng cảm ưecpńng đzssnưecpnơhovṃc sưecpṇ tôhksd̀n tại của mình. Hơhovmn nưecpña. ngưecpnơhovm̀i đzssnó nhâiejv́t đzssnịnh đzssnã là đzssnịch nhâiejvn khôhksdng thêlyin̉ thay đzssnôhksd̉i của mình!

"
eyab́n là ai? Có thêlyin̉ là ai?"

ecpnơhovmng Phàm băeyab́t đzssnâiejv̀u nhơhovḿ lại nhưecpñng nhâiejvn vâiejṿt thuôhksḍc hàng đzssnỉnh trong truyêlyiǹn thuyêlyińt của Tu Tiêlyinn Giơhovḿi Ngưecpnecpnơhovmng Quôhksd́c.

Đhqumâiejv̀u tiêlyinn là tìm tòi trong sôhksd́ các tu sĩ ma đzssnạo!

Chỉ môhksḍt lúc nhưecpñng nhâiejvn vâiejṿt đzssnáng sơhovṃ tôhksd̀n tại cả trăeyabm năeyabm qua đzssnêlyiǹu xuâiejv́t hiêlyiṇn trong đzssnâiejv̀u Dưecpnơhovmng Phàm.

Tam u Ma lão!

Trưecpǹ ngưecpnơhovm̀i này ra rôhksd́t cuôhksḍc Dưecpnơhovmng Phàm cũng khôhksdng nghĩ tơhovḿi ngưecpnơhovm̀i thưecpń hai nào nhưecpn thêlyiń!

Mọi ngưecpnơhovm̀i đzssnêlyiǹu biêlyińt Tam u Ma lão chính là ma đzssnạo đzssnêlyiṇ nhâiejv́t nhâiejvn ơhovm̉ Ngưecpnecpnơhovmng Quôhksd́c! Tam u Ma Diêlyiñm là tuyêlyiṇt kỹ thành danh của hăeyab́n. Ngọn lưecpn̉a này vưecpǹa ra khôhksdng ai trêlyinn Ngưecpnecpnơhovmng Quôhksd́c này có thêlyin̉ đzssnịch nôhksd̉i!

Nhưecpñng lão quái Nguyêlyinn Anh Kỳ khác đzssnêlyiǹu vôhksd cùng kiêlyinng kị lão. Dưecpnơhovmng Phàm lại nhơhovḿ lại trong Cưecpn̉u u Ma Côhksdng có phâiejvn câiejv́p u Minh Ma Diêlyiñm. Môhksd̃i cảnh giơhovḿi đzssnêlyiǹu dùng u quang đzssnêlyin̉ phâiejvn chia đzssnó cũng chính là diêlyiñm tâiejvm của ma diêlyiñm.

Giơhovm̀ phút này, ma diêlyiñm mà Dưecpnơhovmng Phàm mơhovḿi vưecpǹa luyêlyiṇn ra tâiejv́t nhiêlyinn là ơhovm̉ cảnh giơhovḿi Nhâiejv́t u, cũng chính là Nhâiejv́t u Ma Diêlyiñm.

"
lyińu có thêlyin̉ luyêlyiṇn chêlyiń ra ma diêlyiñm ơhovm̉ cảnh giơhovḿi Tam u thì khôhksdng phải gọi là Tam u Ma Diêlyiñm sao?"

Sau khi đzssnưecpna ra kêlyińt luâiejṿn này, trong lòng Dưecpnơhovmng Phàm lại râiejv́t kinh sơhovṃ thâiejv̀m nghĩ: "
Xem ra ngày sau nhâiejv́t đzssnịnh phải câiejv̉n thâiejṿn khôhksdng tơhovḿi thơhovm̀i đzssnlyin̉m vạn bâiejv́t đzssnăeyab́c dĩ quyêlyińt khôhksdng thêlyin̉ dùng tơhovḿi ma diêlyiñm này!"

Cũng may, thơhovm̀i đzssnlyin̉m hăeyab́n sưecpn̉ dụng ma côhksdng đzssna phâiejv̀n đzssnêlyiǹu ơhovm̉ dưecpnơhovḿi thâiejvn phâiejṿn Thạch Thiêlyinn Hàn!

Ai có thêlyin̉ nghĩ tơhovḿi môhksḍt ma đzssnạo lãnh khôhksd́c giêlyińt ngưecpnơhovm̀i khôhksdng chơhovḿp măeyab́t kia lại chính là môhksḍt Dưecpnơhovṃc sưecpnecpńu ngưecpnơhovm̀i chưecpña bêlyiṇnh nhưecpnecpnơhovmng Phàm đzssnưecpnơhovṃc?

hksḍt đzssnêlyinm qua đzssni săeyab́c trơhovm̀i dâiejv̀n sáng rõ, Dưecpnơhovmng Phàm liêlyiǹn rơhovm̀i khỏi phòng, thì thâiejv̀m tưecpṇ nhủ: "
Khôhksdng nghĩ tơhovḿi ta phải đzssnôhksd́i măeyaḅt vơhovḿi môhksḍt đzssnịch nhâiejvn cưecpnơhovm̀ng đzssnại nhưecpn thêlyiń! Thâiejṿm chí tính mạng lúc nào cũng có thêlyin̉ bị đzssne dọa!"

hksd hình hăeyab́n cảm giác đzssnưecpnơhovṃc môhksḍt côhksd̃ nguy cơhovmhksd cùng bưecpńc bách

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.