Tiên Hồng Lộ

Chương 140 : Cạnh tranh phù bút

    trước sau   
- Tưuayả Thanh Hào Mao Bút!

Lão nhâpdtun lam lũ cùng thiêibjŕu niêibjrn thanh tú vôwnue cùng kinh ngạc. trong lòng châpdtún đmrgxôwnuẹng ánh măryud́t nhìn phù bút lôwnuẹ ra vẻ kinh diêibjr̃m, thâpdtùn săryud́c si mêibjr.

ơmdjm̉ tu tiêibjrn giơmdjḿi có râpdtút nhiêibjr̀u vâpdtụt phâpdtủm quý báu. khôwnueng chỉ bao gôwnuèm Pháp Bảo, phù triêibjṛn, thiêibjrn tài đmrgxịa bảoTrong đmrgxó. phù bút cũng là môwnuẹt loại đmrgxạo cụ phép thuâpdtụt, tưuayaơmdjmng đmrgxưuayaơmdjmng vơmdjḿi lôwnue đmrgxinh, đmrgxan lôwnue của luyêibjṛn đmrgxan sưuaya.

Phù bút tôwnuét môwnuẹt chút giá trị sẽ khôwnueng thâpdtúp hơmdjmn Linh Khí, Pháp Bảo. Có thêibjr̉ tăryudng lêibjrn râpdtút nhiêibjr̀u xác xuâpdtút chêibjŕ phù thành côwnueng, đmrgxôwnuéi vơmdjḿi luyêibjṛn phù sưuaya càng có lưuayạc hâpdtúp dâpdtũn chí mạng.

uayả Thanh Hào Mao Bút ơmdjm̉ trong tu tiêibjrn giơmdjḿi cũng tính là môwnuẹt loại phù bút tưuayaơmdjmng đmrgxôwnuéi quý hiêibjŕm đmrgxăryuḍt ơmdjm̉ trong măryud́t luyêibjṛn phù sưuayapdtúp thâpdtúp đmrgxúng là vâpdtụt trâpdtun phâpdtủm mơmdjmwnuẹng câpdtùu mong.

Vù!


uayaơmdjmng Phàm mỉm cưuayaơmdjm̀i, phù bút trong tay biêibjŕn mâpdtút nhưuaya ma thuâpdtụt, làm cho hai ôwnueng cháu ngâpdtủn ra, trong ánh măryud́t toát ra vài phâpdtùn tiêibjŕc nuôwnuéi chưuayaa thõa mãn.

Thiêibjŕu niêibjrn thanh tú này đmrgxịnh lưuayạc còn thiêibjŕu, thâpdtùn tình còn có chút ngâpdtuy ngôwnuéc. khôwnueng phản ưuayáng lại đmrgxưuayaơmdjṃc, nhìn thâpdtúy Dưuayaơmdjmng Phàm thu hôwnuèi phù bút đmrgxành phải nuôwnuét môwnuẹt ngụm nưuayaơmdjḿc miêibjŕng.

- Khụ khụ!

Lão nhâpdtun lam lũ ho khẽ, nhỏ giọng nói:

- VỊ côwnueng tưuayả này, lẽ nào ngài cũng là luyêibjṛn phù sưuaya?

- Khôwnueng phải, Ta chỉ thôwnueng thạo y thuâpdtụt cùng luyêibjṛn đmrgxan nhưuayang trêibjrn măryuḍt luyêibjṛn phù lại dôwnuét đmrgxăryuḍc cán mai!

uayaơmdjmng Phàm lăryud́c đmrgxâpdtùu. Đgjdsibjr̉m này hăryud́n thâpdtụt khôwnueng nói dôwnuéi, hăryud́n xác thâpdtụt khôwnueng biêibjŕt luyêibjṛn phù.

- Vâpdtụy phù bút của ngài?

Ánh măryud́t lão nhâpdtun lam lũ liêibjr̀n sáng lêibjrn, thiêibjŕu niêibjrn thanh tú cũng ngưuayàng phù bút trong tay, hai ôwnueng cháu vẻ măryuḍt khâpdtủn trưuayaơmdjmng nhìn Dưuayaơmdjmng Phàm.

- Ngâpdtũu nhiêibjrn có đmrgxưuayaơmdjṃc cũng khôwnueng có tác dụng gì.

uayaơmdjmng Phàm cưuayaơmdjm̀i hì hì nói.

Cái gọi là ngâpdtũu nhiêibjrn có đmrgxưuayaơmdjṃc đmrgxưuayaơmdjmng nhiêibjrn khôwnueng phải đmrgxơmdjmn giản nhưuayapdtụy. Lúc Dưuayaơmdjmng Phàm hóa thâpdtun ma đmrgxạo Thạch Thiêibjrn Hàn, diêibjṛt sát khôwnueng ít tu sĩ. Trưuayaơmdjḿc tiêibjrn là ơmdjm̉ Dưuayaơmdjmng Gia Bảo còn có môwnuẹt lâpdtùn trêibjrn Thiêibjrn Hành Chu. trong đmrgxó còn khôwnueng thiêibjŕu hàng ngũ Ngưuayang Thâpdtùn Kỳ.

wnuẽi lâpdtùn chém giêibjŕt đmrgxịch nhâpdtun xong, Dưuayaơmdjmng Phàm đmrgxưuayaơmdjmng nhiêibjrn sẽ khôwnueng quêibjrn thu thâpdtụp chiêibjŕn lơmdjṃi phâpdtủm.


ibjr̀ phâpdtùn Tưuayả Thanh Hào Mao Bút này tưuayà đmrgxâpdtuu tơmdjḿi chính Dưuayaơmdjmng Phàm cũng khôwnueng nhơmdjḿ rõ, hăryud́n khôwnueng có hưuayáng thú luyêibjṛn phù nêibjŕu nhưuaya khôwnueng phải vưuayàa lúc găryuḍp hai ôwnueng cháu này, cũng khôwnueng biêibjŕt sẽ bỏ quêibjrn nó ơmdjm̉ góc nào nưuayãa.

Lão nhâpdtun lam lũ nghe lơmdjm̀i này, liêibjŕc nhìn Dưuayaơmdjmng Phàm có chút suy nghĩ, quay lại đmrgxoàn ngưuayaơmdjm̀i đmrgxang ôwnuèn ào nói:

- Các vị hưuayaơmdjmng thâpdtun phụ lão, hôwnuem nay dọn quán! Ngày khác trơmdjm̉ lại!

uayát lơmdjm̀i, lão nói vơmdjḿi thiêibjŕu niêibjrn thanh tú:

- Vâpdtun nhi. dọn quán đmrgxi!

- Vâpdtung, gia gia.

Thiêibjŕu niêibjrn thanh tú hưuayang phâpdtún thu bút, dạ môwnuẹt tiêibjŕng, lâpdtụp tưuayác băryud́t đmrgxâpdtùu thu dọn quâpdtùy hàng.

- VỊ côwnueng tưuayả này, chúng ta đmrgxôwnuẻi nơmdjmi khác nói chuyêibjṛn.

Lão nhâpdtun lam lũ cưuayaơmdjm̀i nói.

wnuẹt lát sau. Dưuayaơmdjmng Phàm theo hai ôwnueng cháu này đmrgxi ngang dọc đmrgxưuayaơmdjm̀ng tăryud́t kinh đmrgxôwnue, quẹo trái quẹo phải, ba ngưuayaơmdjm̀i tơmdjḿi môwnuẹt rưuayàng trúc hẻo lánh.

uayaơmdjmng Phàm liêibjŕc rưuayàng trúc này, đmrgxã phát hiêibjṛn nó là môwnuẹt ảo trâpdtụn.

- Mơmdjm̀i côwnueng tưuayả. đmrgxâpdtuy là nơmdjmi ngưuayaơmdjm̀i tu tiêibjrn kinh đmrgxôwnue tụ hôwnuẹi, cung câpdtúp linh thạch cùng trao đmrgxôwnuẻi đmrgxạo cụ. Chủ nhâpdtun nơmdjmi đmrgxâpdtuy khôwnueng phải bình thưuayaơmdjm̀ng, có thêibjr̉ đmrgxảm bảo giao dịch.

Lão nhâpdtun lam lũ cưuayaơmdjm̀i giơmdjḿi thiêibjṛu. Dọc theo đmrgxưuayaơmdjm̀ng đmrgxi, thôwnueng qua nói chuyêibjṛn hăryud́n biêibjŕt Dưuayaơmdjmng Phàm là ngưuayaơmdjm̀i tu tiêibjrn mơmdjḿi đmrgxêibjŕn kinh đmrgxôwnue.


- Trịnh lão vâpdtũn thưuayaơmdjm̀ng tơmdjḿi nơmdjmi này! "?

uayaơmdjmng Phàm hiêibjŕu kỳ hỏi.

Trêibjrn đmrgxưuayaơmdjm̀ng nói chuyêibjṛn, hăryud́n cũng thăryudm dò qua loa tình huôwnuéng hai ôwnueng cháu này.

Lão nhâpdtun lam lũ họ Trịnh, tu sĩ đmrgxôwnuèng bôwnuéi xưuayang là Trịnh lão. hoăryuḍc là Trịnh Lão Tiêibjrn; cháu gọi là Trịnh Vâpdtun Phi là môwnuẹt tâpdtun thủ tu tiêibjrn Luyêibjṛn Khí sơmdjm kỳ, mơmdjḿi nhâpdtụp đmrgxạo bôwnuén năryudm năryudm trêibjrn phưuayaơmdjmng diêibjṛn vẽ phù có tạo nghêibjṛ khôwnueng thâpdtúp.

- Ha ha! Ta là khách quen của Thúy Vi Cưuaya này.

Trịnh Lão Tiêibjrn cưuayaơmdjm̀i nói dâpdtũn đmrgxâpdtùu đmrgxi vào rưuayàng trúc, bóng ngưuayaơmdjm̀i đmrgxôwnuẹt nhiêibjrn trơmdjm̉ nêibjrn mơmdjm̀ ảo sau đmrgxó hoàn toàn biêibjŕn mâpdtút.

uayaơmdjmng Phàm cưuayaơmdjm̀i vơmdjḿi Trinh Vâpdtun Phi cùng đmrgxi vào rưuayàng trúc này, cảnh tưuayaơmdjṃng trưuayaơmdjḿc măryud́t bôwnuẽng nhiêibjrn biêibjŕn đmrgxôwnuẻi, rưuayàng trúc liêibjr̀n biêibjŕn thành lâpdtùu các côwnuẻ xưuayaa tao nhã. Bêibjrn trong ngôwnuèi đmrgxủ các loại nhâpdtun sĩ đmrgxang cưuayaơmdjm̀i nói trò chuyêibjṛn: có lão đmrgxạo sĩ, có lão hòa thưuayaơmdjṃng, có thưuaya sinh văryudn nhã, cũng có lão nưuayaơmdjmng quá tuôwnuẻi cùng thiêibjŕu nưuayã thanh xuâpdtun.

Trịnh Lão Tiêibjrn đmrgxi vào, lâpdtụp tưuayác có tu sĩ chào hỏi lão.

- Ha ha! Ta nói Trịnh lão, hôwnuem nay khôwnueng phải lão cùng đmrgxưuayáa cháu đmrgxi bán phù trêibjrn đmrgxưuayaơmdjm̀ng hay sao, làm sao lại quay vêibjr̀ nhanh nhưuayapdtụy?

wnuẹt lão nhâpdtun măryuḍt đmrgxen ngôwnuèi ơmdjm̉ góc quán trà cưuayaơmdjm̀i nói, giọng nói kéo dài.

- Hưuayà! Hăryud́c lão quỷ, ta vưuayàa mơmdjḿi đmrgxi vào, miêibjṛng quạ đmrgxen của lão liêibjr̀n băryud́t đmrgxâpdtùu om sòm rôwnuèi. Săryud́c măryuḍt Trịnh Lão Tiêibjrn hơmdjmi trâpdtùm xuôwnuéng, trả vêibjr̀ môwnuẹt câpdtuu liêibjr̀n khôwnueng đmrgxêibjr̉ ý tơmdjḿi lão già măryuḍt đmrgxen kia, cưuayaơmdjm̀i nói vơmdjḿi Dưuayaơmdjmng Phàm:

- Dưuayaơmdjmng đmrgxạo hưuayãu, chúng ta ngôwnuèi bêibjrn này.

Ba ngưuayaơmdjm̀i ngôwnuèi ơmdjm̉ bàn trà phía trưuayaơmdjḿc, nhanh chóng có thiêibjŕu nưuayã thanh lêibjṛ bưuayang trà bánh lêibjrn.


Ánh măryud́t Dưuayaơmdjmng Phàm đmrgxảo qua các tu sĩ trong Thúy Vi Cưuaya, đmrgxa phâpdtùn là hàng ngũ Luyêibjṛn Khí, cũng có râpdtút ít tu sĩ Ngưuayang Thâpdtùn Kỳ.

- Xin hỏi Dưuayaơmdjmng đmrgxạo hưuayãu, Tưuayả Thanh Hào Mao Bút trong tay ngài có muôwnuén giao dịch khôwnueng?

Trịnh Lão Tiêibjrn nhanh chóng đmrgxi vào chính đmrgxêibjr̀ dưuayaơmdjm̀ng nhưuaya có chút gâpdtúp gáp. Lão biêibjŕt rõ Dưuayaơmdjmng Phàm tìm mình cũng có ý đmrgxôwnuè, nêibjŕu khôwnueng cũng sẽ khôwnueng đmrgxưuayaa ra trâpdtun phâpdtủm nhưuayapdtụy trưuayaơmdjḿc măryuḍt hai ngưuayaơmdjm̀i.

- Dù sao Dưuayaơmdjmng môwnuẽ cũng khôwnueng phải luyêibjṛn phù sưuaya, giưuayã lại Tưuayả Thanh Hào Mao Bút này cũng khôwnueng hêibjr̀ có tác dụng, dù là giao dịch tiêibjṛn nghi cho Trịnh lão cũng khôwnueng sao, môwnuẹt trăryudm linh thạch.

uayaơmdjmng Phàm hơmdjm̀i hơmdjṃt nói.

- Môwnuẹt trăryudm linh thạch. Ngài thâpdtụt sưuayạ chịu bán ra?

Trịnh Lão Tiêibjrn khôwnueng tin sưuayạ tình lại thuâpdtụn lơmdjṃi đmrgxơmdjmn giản nhưuaya thêibjŕ.

wnuẹt trăryudm linh thạch, thâpdtụt sưuayạ quá tiêibjṛn nghi rôwnuèi!

Phù bút trâpdtun quý nhưuayauayả Thanh Hào Mao Bút nêibjŕu găryuḍp phải đmrgxôwnuéi tưuayaơmdjṃng giao dịch có thâpdtun phâpdtụn luyêibjṛn phù sưuaya, tu sĩ bình thưuayaơmdjm̀ng sẽ hung hăryudng vơmdjm vét môwnuẹt phen. Dù là chào giá môwnuẹt hai trăryudm linh thạch, cũng sẽ có luyêibjṛn phù sưuaya nhịn đmrgxau nhỏ máu mua lại.

uayaơmdjmng Phàm thơmdjm̉ nhẹ môwnuẹt hơmdjmi, châpdtụm rãi nói:

- Dưuayaơmdjmng môwnuẽ vưuayàa tơmdjḿi kinh đmrgxôwnue long hôwnuẻ này, nhâpdtun sinh khôwnueng quen. chính là câpdtùn ngưuayaơmdjm̀i chiêibjŕu côwnué môwnuẹt chút.

uayàa nghe lơmdjm̀i này, Trịnh Lão Tiêibjrn nhưuayaơmdjḿng mày, hỏi:

- Ý của ngài là


- Dưuayaơmdjmng môwnuẽ là môwnuẹt dưuayaơmdjṃc sưuaya, vưuayàa tơmdjḿi kinh đmrgxôwnue, câpdtùn dưuayạ tính tìm môwnuẹt chôwnuẽ đmrgxêibjr̉ ngày sau mình có chôwnuẽ đmrgxăryuḍt châpdtun ơmdjm̉ tu tiêibjrn giơmdjḿi.

uayaơmdjmng Phàm khôwnueng nhanh khôwnueng châpdtụm nói.

- Ngài là dưuayaơmdjṃc sưuaya?

Trịnh Lão Tiêibjrn vẻ măryuḍt dị săryud́c, trâpdtùm ngâpdtum nói:

- Dưuayaơmdjṃc sưuayawnuét, ơmdjm̉ kinh đmrgxôwnue này, bâpdtút luâpdtụn là giơmdjḿi thêibjŕ tục hay tu tiêibjrn giơmdjḿi. đmrgxêibjr̀u vôwnue cùng khan hiêibjŕm, đmrgxưuayaơmdjṃc các thêibjŕ lưuayạc lơmdjḿn lôwnuei kéo, đmrgxịa vị cao cả.

- Nêibjŕu nhưuayauayaơmdjmng đmrgxạo hưuayãu thâpdtụt có tạo nghêibjṛ phưuayaơmdjmng diêibjṛn ỵ thuâpdtụt, viêibjṛc này râpdtút dêibjr̃ dàng. Còn nêibjŕu nhưuaya khôwnueng

Trịnh Lão Tiêibjrn nói đmrgxêibjŕn đmrgxâpdtuy. dưuayàng môwnuẹt lúc, quan sát trêibjrn dưuayaơmdjḿi Dưuayaơmdjmng Phàm vài lâpdtùn. hàm ý đmrgxã râpdtút rõ ràng.

Đgjdsạo y thuâpdtụt, phưuayaơmdjmng diêibjṛn tài nghêibjṛ, còn phải nói lịch duyêibjṛt cùng kinh nghiêibjṛm.

Trịnh Lão Tiêibjrn hiêibjr̉n nhiêibjrn có chút hoài nghi Dưuayaơmdjmng Phàm, trẻ tuôwnuẻi nhưuayapdtụy, y thuâpdtụt sẽ tôwnuét tơmdjḿi mưuayác nào?

uayaơmdjmng Phàm cũng khôwnueng cảm thâpdtúy bâpdtút ngơmdjm̀, cách nghĩ của Trịnh Lão Tiêibjrn cơmdjm bản đmrgxại biêibjr̉u phưuayaơmdjmng thưuayác suy nghĩ của đmrgxa sôwnué ngưuayaơmdjm̀i.

"
uayaơmdjṃc sưuaya?"

Thiêibjŕu niêibjrn thanh tú ngôwnuèi bêibjrn cạnh ánh măryud́t trong suôwnuét cũng lôwnuẹ ra môwnuẹt tia nghi vâpdtún.

- Đgjdsibjr̉m này Trịnh Lão Tiêibjrn có thêibjr̉ yêibjrn tâpdtum trêibjrn đmrgxạo y thuâpdtụt. Dưuayaơmdjmng môwnuẽ tưuayạ hỏi trong đmrgxôwnuèng câpdtúp sẽ khôwnueng kém bâpdtút kỳ ngưuayaơmdjm̀i nào.

uayaơmdjmng Phàm khí đmrgxịnh thâpdtùn nhàn nói, trong lơmdjm̀i nói lôwnuẹ khí châpdtút làm ngưuayaơmdjm̀i ta tin phục.

- Đgjdsưuayaơmdjṃc, nêibjŕu đmrgxạo hưuayãu tưuayạ tin nhưuaya thêibjŕ, xem ra có chút thưuayạc học.

Trong măryud́t Trịnh Lão Tiêibjrn chơmdjṃt lóe tinh quang, cái nhìn vơmdjḿi Dưuayaơmdjmng Phàm cũng có đmrgxôwnuẻi mơmdjḿi.

pdtụp tưuayác, Trịnh Lão Tiêibjrn băryud́t đmrgxâpdtùu suy xét. Trịnh Vâpdtun Phi bêibjrn cạnh đmrgxã có vẻ gâpdtúp gáp.

- Trịnh lão suy xét thêibjŕ nào?

wnuẹt lúc sau, Dưuayaơmdjmng Phàm cưuayaơmdjm̀i, tưuayà trong túi trưuayã vâpdtụt lâpdtúy ra Tưuayả Thanh Hào Mao Bút: cán bút màu đmrgxen, đmrgxưuayaơmdjm̀ng viêibjr̀n màu vàng, lôwnueng tơmdjm màu xanh tím. mơmdjmwnuè toát ra môwnuẹt côwnuẽ linh khí dao đmrgxôwnuẹng.

- Tưuayả Thanh Hào Mao Bút!

pdtúy tu sĩ xung quanh kinh hôwnuewnuẹt tiêibjŕng, mọi ngưuayaơmdjm̀i trong quán trà là ngưuayaơmdjm̀i tu tiêibjrn, có ngưuayaơmdjm̀i khôwnueng thiêibjŕu kiêibjŕn thưuayác.

pdtút nhanh, có vài tu sĩ tiêibjŕn lêibjrn quan sát, có thâpdtùn săryud́c kinh diêibjr̃m, có tham lamnhìn vào phù bút trong tay Dưuayaơmdjmng Phàm.

- VỊ đmrgxạo hưuayãu này, phù bút trong tay ngài bán thêibjŕ nào? Ta ra môwnuẹt trăryudm hai mưuayaơmdjmi linh thạch, có bán hay khôwnueng?

Trong đmrgxó có môwnuẹt lão già áo bào hôwnuèng thâpdtun hình khôwnuepdtùy đmrgxi tơmdjḿi trưuayaơmdjḿc măryuḍt Dưuayaơmdjmng Phàm, nhàn nhạt nói.

- Hưuayáa phù sưuaya?

Trịnh Lão Tiêibjrn vưuayàa thâpdtúy ngưuayaơmdjm̀i này, biêibjŕn săryud́c, ánh măryud́t hai ngưuayaơmdjm̀i va chạm. trong khôwnueng khí nhưuayaryud́n ra môwnuẹt tia lưuayảa, hiêibjr̉n nhiêibjrn có chút đmrgxịch ý.

uayaơmdjmng Phàm liêibjŕc măryud́t nhìn sang, Hưuayáa phù sưuaya theo lơmdjm̀i Trịnh Lão Tiêibjrn là môwnuẹt vị tu sĩ Luyêibjṛn khí đmrgxại viêibjrn mãn, lúc này đmrgxang vẻ măryuḍt gâpdtúp gáp ham muôwnuén nhìn mình.

- Xin lôwnuẽi, phù bút này ta đmrgxang chuâpdtủn bị giao dịch vơmdjḿi Trinh lão.

uayaơmdjmng Phàm lăryud́c đmrgxâpdtùu.

Trịnh Lão Tiêibjrn vưuayàa nghe lơmdjm̀i này, trong lòng mưuayàng rơmdjm̃, vẻ măryuḍt đmrgxăryud́c ý gâpdtụt đmrgxâpdtùu nói:

- Hưuayáa phù sưuaya, theo thưuayá tưuayạ trưuayaơmdjḿc sau, Tưuayả Thanh Hào Mao Bút này hôwnuem nay thuôwnuẹc vêibjr̀ ta rôwnuèi

Nói xong, lão lâpdtụp tưuayác lâpdtúy trong túi trưuayã vâpdtụt ra môwnuẹt đmrgxôwnuéng linh thạch, nói vơmdjḿi Dưuayaơmdjmng Phàm:

- Dưuayaơmdjmng dưuayaơmdjṃc sưuaya, đmrgxâpdtuy là môwnuẹt trăryudm hai mưuayaơmdjmi linh thạch, dưuayạa theo ưuayaơmdjḿc đmrgxịnh trưuayaơmdjḿc đmrgxó.

"
wnuẹt trăryudm hai mưuayaơmdjmi linh thạch?

uayaơmdjmng Phàm vưuayàa đmrgxịnh nói chơmdjṃt nghe Hưuayáa phù sưuaya lãnh đmrgxạm nói:

- Ta ra môwnuẹt trăryudm năryudm mưuayaơmdjmi linh thạch.

wnuẹt trăryudm năryudm mưuayaơmdjmi!

Ngưuayaơmdjm̀i xung quanh cả kinh, săryud́c măryuḍt Trịnh Lão Tiêibjrn lâpdtụp tưuayác biêibjŕn đmrgxôwnuẻi, lâpdtụp tưuayác hâpdtụn nghiêibjŕn răryudng Hưuayáa phù sưuaya này.

Lúc này, ngày càng có nhiêibjr̀u tu sĩ đmrgxi tơmdjḿi bêibjrn này, râpdtút có hưuayáng thú xem kịch vui.

- Môwnuẹt trăryudm năryudm mưuayaơmdjmi. ta cũng có thêibjr̉ lâpdtúy ra.

Trịnh Lão Tiêibjrn căryud́n răryudng môwnuẹt cái, lại bỏ thêibjrm ra ba mưuayaơmdjmi khôwnuéi linh thạch.

- Dưuayaơmdjmng dưuayaơmdjṃc sưuaya, ngài xem thêibjŕ nào, môwnuẹt trăryudm năryudm mưuayaơmdjmi, ta cũng có thêibjr̉ lâpdtúy ra.

Trịnh Lão Tiêibjrn nói vơmdjḿi Dưuayaơmdjmng Phàm.

uayaơmdjmng Phàm lại có vẻ ngạc nhiêibjrn, vôwnuén mình ra giá là môwnuẹt trăryudm khôwnuéi linh thạch, hăryud́n vưuayàa chuâpdtủn bị giải thích.

uayáa phù sưuaya lại lêibjrn tiêibjŕng:

- Ta ra hai trăryudm!

Hai trăryudm linh thạch!

Tu sĩ xung quanh môwnuẹt trâpdtụn oanh đmrgxôwnuẹng.

Hai trăryudm linh thạch, có lẽ là cưuayạc hạn của Tưuayả Thanh Hào Mao Bút này rôwnuèi, đmrgxibjr̉m đmrgxó Dưuayaơmdjmng Phàm râpdtút rõ ràng.

ibjŕu nhưuaya tiêibjŕp tục tăryudng giá, ngưuayaơmdjm̀i mua đmrgxã đmrgxưuayaơmdjṃc khôwnueng băryud̀ng mâpdtút.

- Ngưuayaơmdjmingưuayaơmdjmi

Trịnh Lão Tiêibjrn măryuḍt đmrgxâpdtùy tưuayác giâpdtụn, nhìn chăryudm chăryudm Hưuayáa phù sưuaya:

- Lẽ nào ngưuayaơmdjmi muôwnuén đmrgxôwnuéi nghịch vơmdjḿi lão phu?

uayáa phù sưuayauayaơmdjm̀i lạnh nói:

- Lơmdjm̀i âpdtúy sai rôwnuèi, đmrgxâpdtuy là cạnh tranh côwnueng bình, linh thạch ai nhiêibjr̀u thì phù bút này thuôwnuẹc vêibjr̀ ngưuayaơmdjm̀i đmrgxó. Các vị đmrgxạo hưuayãu hãy phâpdtun xưuayả côwnueng băryud̀ng đmrgxi.

- Đgjdsưuayaơmdjmng nhiêibjrn là ai ra giá cao, vâpdtụy thì thuôwnuẹc vêibjr̀ ngưuayaơmdjm̀i đmrgxó.

- Khôwnueng sai, cạnh tranh côwnueng bình.

Đgjdsa sôwnué ngưuayaơmdjm̀i ơmdjm̉ nơmdjmi này đmrgxêibjr̀u phụ họa.

ryud́c măryuḍt Trịnh Lão Tiêibjrn âpdtum tình bâpdtút đmrgxịnh, tài lưuayạc cùng thêibjŕ lưuayạc phía sau lão xa xa khôwnueng băryud̀ng Hưuayáa phù sưuaya, còn đmrgxâpdtúu tiêibjŕp nhưuayapdtụy thì chỉ làm mình thua thảm hại hơmdjmn.

- Hai trăryudm linh thạch, vị tiêibjr̉u đmrgxạo hưuayãu này xem thêibjŕ nào?

uayáa phù sưuaya thâpdtúy Trịnh Lão Tiêibjrn im tiêibjŕng, vẻ măryuḍt đmrgxăryud́c ý, trêibjrn măryuḍt càng tưuayaơmdjmi cưuayaơmdjm̀i sáng lạn giôwnuéng nhưuayauayả Thanh Hào Mao Bút đmrgxã năryud́m chăryud́c trong tay.

- Chúng ta đmrgxi!

Trịnh Lão Tiêibjrn vẻ măryuḍt khôwnueng vui, thu hôwnuèi linh thạch trêibjrn bàn đmrgxưuayáng lêibjrn chuâpdtủn bị đmrgxi.

- Trịnh lão, xin chơmdjm̀ môwnuẹt lát!

uayaơmdjmng Phàm gọi Trịnh Lão Tiêibjrn lại.

- Dưuayaơmdjmng dưuayaơmdjṃc sưuaya có gì chỉ bảo?

Trong lòng Trịnh Lão Tiêibjrn khẽ đmrgxôwnuẹng, trong măryud́t hiêibjṛn môwnuẹt tia hy vọng.

- Lẽ nào ta là chủ phù bút này, bán cho ai. chủ nhâpdtun ta lại khôwnueng có quyêibjr̀n lêibjrn tiêibjŕng hay sao?

Khóe miêibjṛng Dưuayaơmdjmng Phàm khẽ cong lêibjrn.

- Cái này

Nụ cưuayaơmdjm̀i trêibjrn măryuḍt Hưuayáa phù sưuaya đmrgxọng lại.

Tu sĩ xung quanh cũng giâpdtụt mình, nháo nưuayảa ngày, hai ngưuayaơmdjm̀i bọn họ cạnh tranh, căryudn bản khôwnueng trải qua chủ nhâpdtun phù bút đmrgxôwnuèng ý.

- Trình lão, dưuayạa theo ưuayaơmdjḿc đmrgxịnh trưuayaơmdjḿc đmrgxó, môwnuẹt trăryudm linh thạch, phù bút này là của ngài.

uayaơmdjmng Phàm nhâpdtún rõ tưuayàng chưuayã, lơmdjm̀i khôwnueng chút gơmdjṃn sóng nói.

Oa!

mdjm̀i vưuayàa nói xong, đmrgxưuayaơmdjmng trưuayaơmdjm̀ng lâpdtụp tưuayác ôwnuè to. Tu sĩ cả Thúy Vi Cưuaya đmrgxêibjr̀u bị kinh đmrgxôwnuẹng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.