Tiên Hồng Lộ

Chương 102 : Thỉnh cầu của Trịnh dược sư!

    trước sau   
- Đxarmại cahiêelop̣n tại ta đxhkvã hơvchnn hăirvản huynh toàn diêelop̣n rôsikèi.

Khóe miêelop̣ng Dưirvaơvchnng Lôsikẽi hơvchni vêelop̃nh lêelopn. ngạo nghêelop̃ nhìn thăirvảng vào vị đxhkvại ca đxhkvã tưirvàng đxhkvạp mình dưirvaơvchńi châeivdn mưirvaơvchǹi mâeivd́y năirvam. Giơvchǹ phút này, trong lòng hăirván nhiêelop̀u thêelopm môsikẹt loại cảm giác thành tưirvạu và cảm giác vêelop̀ sưirvạ ưirvau viêelop̣t khôsikeng nói nêelopn lơvchǹi. Trong lòng cảm thâeivd́y thỏa mãn hưirva vinh trưirvaơvchńc nay chưirvaa có.

irvaơvchnng Phàm chỉ trâeivd̀m măirvạc khôsikeng nói hăirván cũng khôsikeng lảng tránh ánh măirvát của đxhkvêelop̣ đxhkvêelop̣.

Nhưirvang trong thâeivd̀n săirvác của hăirván. khôsikeng có bi thôsikéng, càng khôsikeng có môsikẹt chút mâeivd́t mát. vâeivd̃n nhưirva cũ bình tĩnh nhưirva thưirvaơvchǹng.

- Đxarmại ca! Tưirvà sau khi tán côsikeng. huynh đxhkvã mâeivd́t đxhkvi tâeivdm huvêeloṕt và lòng hăirvang say ngày xưirvaa. Dưirvaơvchǹng nhưirva chuvêelop̣n gì huynh đxhkvêelop̀u khôsikeng thèm đxhkvêelop̉ ý tơvchńi. quá bình tĩnh hiêelop̣n tại đxhkvó là khuyêeloṕt đxhkvelop̉m lơvchńn nhâeivd́t của huynh.

Thâeivd̀n săirvác của Dưirvaơvchnng Lôsikẽi. nhiêelop̀u thêelopm vài phâeivd̀n hàm xúc ý tưirvá ngưirvaơvchǹi trêelopn nhìn xuôsikéng.


- Đxarmúng vâeivḍy, đxhkvêelop̣ đxhkvêelop̣! Ngưirvaơvchni đxhkvã hơvchnn hăirvản ta rôsikèi

irvaơvchnng Phàm châeivḍm rãi ngâeivd̉ng đxhkvâeivd̀u lêelopn. ánh măirvát của hăirván dưirvaơvchǹng nhưirva xuyêelopn qua mái ngói. xuyêelopn qua vạn dăirvạm mâeivdy trăirváng, thâeivd́y đxhkvưirvaơvchṇc thơvchǹi khôsikeng càng xa càng xa. ơvchn̉ trong ánh măirvát bình tĩnh nhưirva lúc ban đxhkvâeivd̀u của hăirván kia. dưirvaơvchǹng nhưirva nhiêelop̀u thêelopm vài tia thưirvaơvchnng hại và khôsikeng đxhkvành lòng.

eloṕu đxhkvêelop̉ đxhkvêelop̣ đxhkvêelop̣ biêeloṕt, chính mình hiêelop̣n tại khôsikeng phải tu sĩ Luyêelop̣n Khí Sơvchn kỳ. mà là tu vi tơvchńi gâeivd̀n Luyêelop̣n Khí Đxarmại viêelopn mãn. tu sĩ kiêelopm tu tuyêelop̣t thêeloṕ ma côsikeng. khôsikeng biêeloṕt đxhkvôsikéi phưirvaơvchnng lại sẽ có cảm thụ nhưirva thêeloṕ nào?

irvaơvchnng Lôsikẽi vưirvàa chạm tơvchńi ánh măirvát mơvchnsikè khôsikeng chưirvàng của đxhkvại ca. khôsikeng khỏi ngâeivd̉n ngưirvaơvchǹi ra. cảm giác thành tưirvạu ơvchn̉ đxhkváy lòng hăirván đxhkvôsikẹt nhiêelopn suy giảm đxhkvi vài phâeivd̀n.

- Đxarmại ca! Hôsikem nay ta tơvchńi Vụ Liêelop̃u trâeivd́n. còn có môsikẹt chuyêelop̣n.

irvaơvchnng Lôsikẽi lâeivd́y lại bình tĩnh. thản nhiêelopn nói.

- Nói đxhkvi!

irvaơvchnng Phàm khôsikeng dâeivḍy sóng khôsikeng sơvchṇ hãi nói.

- Ta hy vọng đxhkvại ca có thêelop̉ trơvchn̉ vêelop̀ Dưirvaơvchnng gia bảo. hiêelop̣u lưirvạc cho gia tôsikẹc.

irvaơvchnng Lôsikẽi có vẻ chơvchǹ mong.

- Khôsikeng thêelop̉ đxhkvưirvaơvchṇc! Ta dưirvạa vào cái gì tiêeloṕp tục phục vụ cho gia tôsikẹc? Ngưirvaơvchni có thêelop̉ đxhkvưirvaa ra lý do gì đxhkvêelop̉ ta tin phục.

irvaơvchnng Phàm cưirvaơvchǹi lạnh nói.

- Lý do của ta làsăirváp tơvchńi Dưirvaơvchnng gia bảo sẽ thuôsikẹc vêelop̀ chúng ta.


Trong măirvát Dưirvaơvchnng Lôsikẽi lóe lêelopn môsikẹt tia sáng mang săirvác thái kỳ dị. giôsikéng nhưirva ánh sáng sao băirvang nơvchn̉ rôsikẹ khoảnh khăirvác trong trơvchǹi đxhkvêelopm.

- Sai lâeivd̀m rôsikèi! Cho dù có khả năirvang này, tưirvaơvchnng lai Dưirvaơvchnng gia bảo cũng chỉ là thuôsikẹc vêelop̀ ngưirvaơvchni, ta đxhkvôsikéi vơvchńi viêelop̣c này khôsikeng có chút xíu hưirváng thú nào. Môsikẹt lòng tìm đxhkvạo câeivd̀u trưirvaơvchǹng sinh mơvchńi là ý nguyêelop̣n lơvchńn nhâeivd́t của ta.

- Trưirvaơvchǹng sinh? Đxarmại ca thưirvạc cho răirvàng bản thâeivdn mình còn có hi vọng sao? Đxarmôsikeng Thăirváng Đxarmại Lục có hàng tỉ vạn sinh linh. bâeivd́t kêelop̉ nhâeivdn loại hay yêelopu tôsikẹc, gâeivd̀n mưirvaơvchǹi vạn năirvam qua thưirvạc chưirvaa tưirvàng nghe nói có ngưirvaơvchǹi nào có thêelop̉ đxhkvăirvác đxhkvạo trưirvaơvchǹng sinh?

Trong giọng nói của Dưirvaơvchnng Lôsikẽi lôsikẹ ra vài tia trào phúng.

Đxarmích xác. trưirvaơvchǹng sinh bâeivd́t tưirvả, hóa vũ phi thăirvang, dưirvaơvchǹng nhưirva chỉ là môsikẹt giâeivd́c môsikẹng khôsikeng hiêelop̣n thưirvạc. khôsikeng thêelop̉ thưirvạc hiêelop̣n. Phóng măirvát nhìn khăirváp toàn bôsikẹ Ngưirvairvaơvchnng quôsikéc. sôsiké lưirvaơvchṇng tu sĩ bâeivḍc cao ít đxhkvêeloṕn đxhkváng thưirvaơvchnng, nói gì đxhkvêeloṕn đxhkvăirvác đxhkvạo trưirvaơvchǹng sinh?

- Đxarmạo bâeivd́t đxhkvôsikèng khôsikeng thêelop̉ cùng hơvchṇp tác đxhkvưirvaơvchṇc.

irvaơvchnng Phàm nói ra nhưirvang lơvchǹi nàv hơvchni có chút khó xưirvả. xong đxhkvưirváng dâeivḍy, khẽ phâeivd́t tay:

- Phụ thâeivdn lưirvau lại gì đxhkvó. ta cũng khôsikeng tranh giành vơvchńi ngưirvaơvchni, cưirvá giưirvã lâeivd́y cho mình đxhkvi!

Ngụ ý, Dưirvaơvchnng Phàm đxhkvã băirvát đxhkvâeivd̀u hạ lêelop̣nh trục khách.

- Tôsikét tôsikét tôsikét!

Trong măirvát Dưirvaơvchnng Lôsikẽi thoáng lóe lêelopn môsikẹt tia sáng lạnh. nói liêelopn tiêeloṕp ba chưirvã "Tôsikét", liêelop̀n dưirvát khoát rơvchǹi khỏi Phôsikẻ Ái Y Quán. Dưirvaơvchǹng nhưirvairván râeivd́t thâeivd́t vọng vơvchńi vị đxhkvại ca Dưirvaơvchnng Phàm này.

Đxarmêelop̣ đxhkvêelop̣ đxhkvi rôsikèi Dưirvaơvchnng Phàm lại mơvchn̉ chiêeloṕc khăirvan tay trăirváng ra. ngưirvang thâeivd̀n nhìn nét chưirvã tinh xảo xinh đxhkvẹp trêelopn đxhkvó.

irvạt ngọc Linh Têelop̀. tăirvạng cho Dưirvaơvchnng Phàm con ta. Ngưirvaơvchǹi viêeloṕt; Liêelop̃u Môsikẹng Yêelopn.


"Măirvạt ngọc Linh Têelop̀?"

irvaơvchnng Phàm đxhkvưirvaa tay vuôsikét ve tâeivd́m măirvạt ngọc màu xanh trong suôsikét sáng bóng trong. Quan sát môsikẹt hôsikèi hăirván chi cảm thâeivd́y tính châeivd́t măirvạt ngọc này hơvchni có chút côsikẻ quái. ngoài ra khôsikeng có gì khác thưirvaơvchǹng.

"Phụ thâeivdn rôsikét cuôsikẹc đxhkvi nơvchni đxhkvâeivdu? ôsikeng âeivd́y lưirvau lại cho ta di chỉ trọng bảo. khôsikeng biêeloṕt có sưirvá mêelop̣nh gì muôsikén giao cho ta hay khôsikeng?"irvaơvchnng Phàm lôsikẹ vẻ suy tưirva.

irván luôsiken có cảm giác. đxhkvêelop̣ đxhkvêelop̣ còn có đxhkvelop̀u bí mâeivḍt gì đxhkvó. khôsikeng nói cho mình biêeloṕt.

eivd́y tháng trưirvaơvchńc. Kinh đxhkvôsikeirvaơvchnng gia đxhkvêeloṕn đxhkvâeivdy. sưirvasiken Liêelop̃u Vôsike Ngâeivdn đxhkvôsikẹt nhiêelopn rơvchǹi đxhkvi. đxhkvủ môsikéi nghi hoăirvạc trong đxhkvó khiêeloṕn Dưirvaơvchnng Phàm càng thêelopm mơvchnsikè và khó hiêelop̉u.

"Sưirvasiken vì sao lại đxhkvi biêelop̣t tích. hơvchnn nưirvãa môsikẹt đxhkvi khôsikeng trơvchn̉ lại? Vơvchńi giao tình giưirvãa sưirvasiken và phụ thâeivdn. chăirvảng lẽ lại bỏ măirvạc chúng ta tưirvạ sinh tưirvạ diêelop̣t?"

eivḍn đxhkváy lòng Dưirvaơvchnng Phàm đxhkvôsikẹt nhiêelopn có môsikẹt dưirvạ đxhkvoán mơvchnsikè:

"Sưirvasiken và phụ thâeivdn. khôsikeng hăirvản thâeivḍt sưirvạ mâeivd́t tích. có lẽ chỉ là họ khôsikeng muôsikén găirvạp mình. thâeivḍm chí râeivd́t có thêelop̉ đxhkvang ngâeivd̀m bảo vêelop̣ mình và đxhkvêelop̣ đxhkvêelop̣."

Ba ngày sau. môsikẹt lão già măirvạc vải bôsiké. lưirvang đxhkveo giỏ thuôsikéc, đxhkvi tơvchńi Phôsikẻ Ái Y Quán Vụ Liêelop̃u trâeivd́n.

- Dưirvaơvchnng dưirvaơvchṇc sưirva! Ba tháng rôsikèi khôsikeng găirvạp. sinh ý của Phôsikẻ Ái Y Quán ngưirvaơvchni này thâeivḍt là càng ngàv càng thịnh vưirvaơvchṇng. Tu Tiêelopn Giơvchńi ơvchn̉ gâeivd̀n đxhkvâeivdy đxhkvêelop̀u biêeloṕt tiêeloṕng.

Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva vẻ măirvạt ôsiken hòa nói.

- Nhơvchǹ phúc của Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva. y quán khai trưirvaơvchnng phi thưirvaơvchǹng thuâeivḍn lơvchṇi.

irvaơvchnng Phàm cưirvaơvchǹi nói.


Trong cuôsikẹc nói chuyêelop̣n. Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva cho biêeloṕt. sau nưirvảa năirvam nưirvãa lão sẽ tưirvà giả thâeivdn phâeivḍn khách liêelopu ơvchn̉ Dưirvaơvchnng gia bảo. rút khỏi Tu Tiêelopn Giơvchńi. quay vêelop̀ vơvchńi thêeloṕ tục hưirvaơvchn̉ng nhàn trong nhưirvãng năirvam tháng còn lại. tính ra khôsikeng hơvchnn hai mưirvaơvchni năirvam nưirvãa.

- Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva! Ngài khôsikeng muôsikén đxhkvăirvác đxhkvạo trưirvaơvchǹng sinh. giưirvãa đxhkvưirvaơvchǹng lại muôsikén bỏ đxhkvi?

irvaơvchnng Phàm hơvchni kinh ngạc nói.

Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva buôsikèn bả. vẻ măirvạt dưirvaơvchǹng nhưirva già thêelopm mưirvaơvchǹi năirvam. cưirvaơvchǹi khôsikẻ nói:

- Đxarmăirvác đxhkvạo trưirvaơvchǹng sinh? Nói dêelop̃ hơvchnn làm! Lão phu tu luvêelop̣n hơvchnn môsikẹt giáp năirvam. ngay cả môsikẹt cưirvảa ải Ngưirvang Thâeivd̀n Kỳ này cũng khôsikeng vưirvaơvchṇt qua đxhkvưirvaơvchṇc. càng đxhkvưirvàng nói đxhkvạo trưirvaơvchǹng sinh bâeivd́t tưirvả mơvchǹ mịt khôsikeng chưirvàng kia. Ta chỉ nêeloṕu muôsikén ơvchn̉ năirvam tháng còn lại. quay vêelop̀ thêeloṕ tục hưirvaơvchn̉ng thanh phúc. ôsikem con bêeloṕ cháu

irvaơvchnng Phàm hơvchni cảm thâeivd́y đxhkvôsikèng tình, con đxhkvưirvaơvchǹng của tu tiêelopn. dài lâeivdu gian nguy nhưirva thêeloṕ. cuôsikéi cùng có thêelop̉ đxhkvạt tơvchńi chung đxhkvelop̉m lại ít ỏi khôsikeng có mâeivd́y ngưirvaơvchǹi.

ơvchn̉ thơvchǹi đxhkvelop̉m Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva làm ra quyêeloṕt đxhkvịnh nhưirva thêeloṕ. cũng chưirváng tỏ lão vôsike duyêelopn vơvchńi trưirvaơvchǹng sinh. càng khôsikeng thêelop̉ phi thăirvang lêelopn tiêelopn giơvchńi trong truyêelop̀n thuyêeloṕt.

- Ta thâeivd́y Dưirvaơvchnng dưirvaơvchṇc sưirva thiêelopn phú dị bâeivd̉m. lại kêeloṕ thưirvàa danh sưirva và có kỳ nhâeivdn chỉ đxhkvelop̉m. ngày sau có lẽ còn có đxhkvưirvaơvchǹng hy vọng. trơvchn̉ thành tu sĩ bâeivḍc cao hiêeloṕm thâeivd́y. Lúc này, ta có môsikẹt chuyêelop̣n muôsikén nhơvchǹ.

Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva trịnh trọng nói.

- Mơvchǹi Trịnh dưirvaơvchṇc Sưirva nói.

irvaơvchnng Phàm có chút kinh ngạc nói Trịnh dưirvaơvchṇc sưirvaeloṕu săirváp rơvchǹi khỏi Tu Tiêelopn Giơvchńi. còn có thêelop̉ có chuyêelop̣n gì muôsikén nhơvchǹ vả mình chưirvá?

- Lão phu tuy là học đxhkvạo tu tiêelopn. nhưirvang ơvchn̉ giơvchńi thêeloṕ tục cũng có chút huyêeloṕt mạch. Trong đxhkvó có môsikẹt cháu gái, năirvam nay mơvchńi mưirvaơvchǹi sáu. có đxhkvưirvaơvchṇc chút thiêelopn phú tu tiêelopn nào đxhkvó. vả lại tưirvà nhỏ đxhkvã học y chuyêelopn vêelop̀ thảo dưirvaơvchṇc. Ba năirvam trưirvaơvchńc đxhkvâeivdy theo ta học y. đxhkvã tu luyêelop̣n đxhkvêeloṕn Luyêelop̣n Khí Sơvchn kỳ. Ta hy vọng Dưirvaơvchnng dưirvaơvchṇc sưirva có thêelop̉ dâeivd̃n dăirvát nàng môsikẹt phâeivd̀n. tôsikét nhâeivd́t là thu nàng làm đxhkvôsikè đxhkvêelop̣. Nêeloṕu có thêelop̉ đxhkváp ưirváng viêelop̣c này, lão phu tâeivd́t nhiêelopn sẽ dùng kỳ vâeivḍt giao tăirvạng.

- Thu đxhkvôsikè đxhkvêelop̣?

irvaơvchnng Phàm ngạc nhiêelopn nói:

- Nêeloṕu cháu gái ngài đxhkvã có chút thiêelopn phú, vì sao khôsikeng đxhkvưirvaa nàng đxhkvêeloṕn tu tiêelopn ơvchn̉ Dưirvaơvchnng gia bảo hoăirvạc là môsiken phái tu tiêelopn nào khác. ngưirvaơvchṇc lại muôsikén cho nàng theo ta học y?

Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva thơvchn̉ dài:

- Lão phu tu luyêelop̣n môsikẹt giáp rôsikè. hơvchnn nưirvãa đxhkvôsikéi vói thuâeivḍt y đxhkvạo nghiêelopn cưirváu cũng thâeivdm hâeivḍu. hy vọng trong hâeivḍu bôsikéi có môsikẹt ngưirvaơvchǹi có thêelop̉ kêeloṕ thưirvàa y bát của ta. ngày sau ơvchn̉ Tu Tiêelopn Giơvchńi làm nghêelop̀ y. đxhkvôsikèng thơvchǹi cũng có thêelop̉ giưirvã đxhkvưirvaơvchṇc phôsikèn vinh hưirvang thịnh cho Trịnh gia ơvchn̉ giơvchńi thêeloṕ tục. kéo dài thêeloṕ hêelop̣ con cháu của Ta.

- Dưirvaơvchṇc sưirva của Tu Tiêelopn Giơvchńi nhiêelop̀u nhưirva thêeloṕ. vì sao cưirvá khăirvang khăirvang phải tìm tơvchńi Dưirvaơvchnng môsikẽ?

irvaơvchnng Phàm nghi hoăirvạc hỏi.

- Lão phu xem bêelop̣nh nhiêelop̀u năirvam. cũng hiêelop̉u chút ít thuâeivḍt xem ngưirvaơvchǹi. Dưirvaơvchnng dưirvaơvchṇc sưirva là kỳ lạ nhâeivd́t trong sôsiké ngưirvaơvchǹi ta găirvạp. thâeivḍm chí có hi vọng trơvchn̉ thành tu sĩ bâeivḍc cao hiêeloṕm thâeivd́y. Nêeloṕu có thêelop̉ đxhkvêelop̉ cháu gái ta bái ngài làm sưirva phụ. nêeloṕu khôsikeng có thêelop̉ học tâeivḍp y đxhkvạo. cũng có lơvchṇi cho viêelop̣c kéo dài Trịnh gia ơvchn̉ giơvchńi thêeloṕ tục.

- Tu sĩ bâeivḍc cao?

irvaơvchnng Phàm dưirvaơvchǹng nhưirva có đxhkvelop̀u suy nghĩ liêeloṕc nhìn lão môsikẹt cái. cũng khôsikeng tin tưirvaơvchn̉ng lăirvám lơvchǹi nói của Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva.

eloṕu nói xem bêelop̣nh nhiêelop̀u năirvam. thì hiêelop̉u biêeloṕt thuâeivḍt xem ngưirvaơvchǹi, đxhkvelop̉m này Dưirvaơvchnng Phàm tin tưirvaơvchn̉ng, nhưirvang Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva nhìn măirvạt nói mình râeivd́t có thêelop̉ trơvchn̉ thành tu sĩ bâeivḍc cao. cũng là khôsikeng châeivdn thâeivḍt lăirvám.

Tu sĩ bâeivḍc cao đxhkvó thâeivḍt là trong vạn ngưirvaơvchǹi khôsikeng đxhkvưirvaơvchṇc môsikẹt. hiêeloṕm có nhưirvasikeng phưirvaơvchṇng và sưirvàng lâeivdn. Ngưirvaơvchǹi khôsikeng có cơvchn duyêelopn lơvchńn lao. khó có thêelop̉ đxhkvăirvạt châeivdn vào hạng bâeivḍc này. Chỉ sơvchṇ Trịnh dưirvaơvchṇc sưirva là xem trúng y thuâeivḍt huyêelop̀n diêelop̣u của Dưirvaơvchnng Phàm. hâeivdm môsikẹ khôsikeng Thôsikei. muôsikén cho hâeivḍu nhâeivdn của lão bái Dưirvaơvchnng Phàm làm sưirva phụ đxhkvêelop̉ học đxhkvưirvaơvchṇc nhưirvang y thuâeivḍt này.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.