Tiên Đế Trùng Sinh

Chương 982 : Chương 980

    trước sau   
*Chưdyhjơoiotng nàclguy cóhvoo nộleuui dung ảhindnh, nếfxvlu bạikpvn khôfuwxng thấijyny nộleuui dung chưdyhjơoiotng, vui lòpxedng bậhindt chếfxvl đubfpleuu hiệnmnrn hìdselnh ảhindnh củeyfba trìdselnh duyệnmnrt đubfpdsel đubfptnhtc.



Rấijynt nhiềufygu ngưdyhjmcxvi đubfpufygu sữhindng ngưdyhjmcxvi, sau đubfpóhvoolmning hiểdselu rõuegr.

clgu do Vâzunxn Lam coi trọtnhtng thựkuamc lựkuamc củeyfba Diệnmnrp Thàclgunh, thậhindt sựkuam trâzunxn quýjwiiclgui nătfjkng.


Phâzunxn thâzunxn Diệnmnrp Thàclgunh đubfpãdsel mạikpvnh đubfpếfxvln vậhindy rồthdji huốodpkng chi làclgu ngưdyhjmcxvi thậhindt chứudzr?  
Áktadnh mắoaskt mấijyny ngưdyhjmcxvi Thầhowon tửnmnr áktado đubfpen, Trùxsknng Dưdyhjơoiotng chợkuamt cóhvoo chúrzyft khôfuwxng vui, nhưdyhjng cuốodpki cùxsknng cũlmning khôfuwxng nóhvooi lờmcxvi nàclguo.

Kểdsel cảhind rấijynt nhiềufygu trưdyhjzunxng lãdselo vàclguktadc thầhowon tưdyhjpamdng, cũlmning đubfpufygu kiêkuamng dèdsel thựkuamc lựkuamc Diệnmnrp Thàclgunh, chỉikpv mộleuut phâzunxn thâzunxn đubfpãdsel đubfpeyfb đubfpodpki đubfphowou vớpamdi ba Thầhowon Tửnmnr thìdsel ngưdyhjmcxvi thậhindt chẳljglng phảhindi làclgu chấijynn đubfpleuung cảhind trờmcxvi trătfjkng sao?  
“Thếfxvlclguo, nếfxvlu khôfuwxng vừcaqua ýjwii, thìdsel vẫvhbmn cóhvoo thểdselclgun bạikpvc cáktadc đubfpiềufygu kiệnmnrn”, Vâzunxn Lam rấijynt cóhvoo thàclgunh ýjwiihvooi.

Thếfxvl nhưdyhjng Diệnmnrp Thàclgunh lạikpvi cưdyhjmcxvi nhạikpvt nóhvooi:  
“Thủeyfb hạikpv củeyfba anh lạikpvi dáktadm huyếfxvlt tẩrqsty pháktadi Sưdyhjơoiotng Diệnmnrp tôfuwxi, đubfpáktadnh đubfpnmnr tửnmnrfuwxi bịmbid thưdyhjơoiotng, hôfuwxm nay còpxedn đubfpem theo trătfjkm ngàclgun đubfpikpvi quâzunxn đubfpếfxvln vâzunxy đubfpáktadnh Đfuwxmbida Cầhowou, cho làclgu Diệnmnrp mỗsrbkfuwxi đubfpâzunxy dễamoj bịmbidudzrc hiếfxvlp sao? Vảhind lạikpvi, cũlmning chỉikpvclgu mộleuut Nguyêkuamn Anh màclgu muốodpkn mờmcxvi gọtnhti tôfuwxi làclgum thuộleuuc hạikpv, đubfpúrzyfng làclgu khôfuwxng biếfxvlt tựkuamdyhjkuamng sứudzrc mìdselnh!”  
Giọtnhtng đubfpiệnmnru Diệnmnrp Thàclgunh bìdselnh thảhindn, nhưdyhj thểdsel đubfpang kểdsel lạikpvi sựkuam thậhindt.


Anh đubfpưdyhjmcxvng đubfpưdyhjmcxvng làclgu Huyềufygn Thàclgunh Tiêkuamn Đfuwxếfxvl chuyểdseln kiếfxvlp, cho dùxsknclgu chưdyhjzunxng giáktado Tiêkuamn Tôfuwxng cũlmning khôfuwxng đubfpeyfbdyhjktadch đubfpdsel Diệnmnrp Thàclgunh cúrzyfi đubfphowou, huốodpkng chi chỉikpvclgu mộleuut ngưdyhjmcxvi đubfpưdyhjkuamc gọtnhti làclgu “Thầhowon Tửnmnr” mộleuut vùxsknng hoang vu bêkuamn rìdsela vũlmni trụprdp chứudzr?  
zunxn Lam nghe vậhindy, sắoaskc mặoiott lạikpvi lạikpvnh lùxsknng, áktadnh mắoaskt âzunxm u.

“Hừcaqu, mạikpvnh miệnmnrng thậhindt!”  
Mấijyny trưdyhjzunxng lãdselo Kim Ôurnwfuwxn càclgung biếfxvln sắoaskc, lớpamdn tiếfxvlng quáktadt: “Têkuamn vôfuwx lạikpvi nàclguy, khôfuwxng biếfxvlt tốodpkt xấijynu, Thầhowon Tửnmnr nhàclgu ta thàclgunh tâzunxm thàclgunh ýjwii, vậhindy màclgu lạikpvi dáktadm làclgum nhụprdpc đubfpiệnmnrn hạikpv nhàclgu ta!”  
“Quáktad ngôfuwxng cuồthdjng, kẻqludclguy khôfuwxng thểdsel giữhind lạikpvi!”  
“Cho đubfpikpvi quâzunxn nghiềufygn náktadt anh ta đubfpi, xem thửnmnr anh ta đubfpưdyhjkuamc mấijyny phầhowon bảhindn lĩjrjbnh!”  

Ngay cảhind mấijyny vịmbid Thầhowon Tửnmnr sắoaskc mặoiott cũlmning đubfpufygu khóhvoo coi.

zunxn Lam làclgu ngưdyhjmcxvi mạikpvnh nhấijynt trong sốodpk bọtnhtn họtnht, Diệnmnrp Thàclgunh xem thưdyhjmcxvng hắoaskn ta, thìdsel chẳljglng phảhindi làclgu khinh thưdyhjmcxvng tấijynt cảhind mọtnhti ngưdyhjmcxvi ởzunx đubfpâzunxy sao? Cáktadc vịmbid Thầhowon Tửnmnrzunxm khíqbuh cao ngạikpvo, sao chấijynp nhậhindn nhưdyhj vậhindy đubfpưdyhjkuamc?  
Tấijynt cảhind tu sĩjrjb nghe thấijyny nhưdyhj vậhindy đubfpufygu đubfpthdjng loạikpvt giậhindt mìdselnh, mấijyny vịmbid Thầhowon Tửnmnr áktadnh mắoaskt lạikpvi càclgung suy nghĩjrjb nhiềufygu hơoiotn.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.