Tiệm Hoa Của Tô Anh

Chương 79 : Tỉnh lại

    trước sau   
Edit: Bạvoghc

Beta: heka

injfc màofmjvrdz Anh tỉylcrnh lạvoghi, trong phòkxrvng bệjuognh rấerrtt yêlxmgn tĩeqxvnh, mộeisrt côvrdz y táifth đidfgang thay bìpphdnh truyềyxuin dịdoxlch cho côvrdz.

“Tôvrdz tiểvoghu thưgzam, côvrdz đidfgãjwkh tỉylcrnh?”. Côvrdzerrty cógmuf vẻinjf rấerrtt kídhnxch đidfgeisrng, lậinjfp tứvffsc rung chuôvrdzng kêlxmgu báifthc sĩeqxv tớqohci, rồxgqki dịdoxlu dàofmjng cúinjfi ngưgzamyxuii, khôvrdzng xa khôvrdzng gầqbcun, giữyubl khoảshckng cáifthch khiếivjtn Tôvrdz Anh khôvrdzng khógmuf chịdoxlu: “Côvrdzgmuf khỏgjhle khôvrdzng? Trêlxmgn ngưgzamyxuii cógmuf chỗdjjqofmjo khôvrdzng thoảshcki máifthi khôvrdzng?”

vrdz Anh chỉylcr cảshckm thấerrty mệjuogt, thâfdmpn thểvogh mềyxuim oặinjft vôvrdz lựirwtc, cổgdgd họtrqing cũudmvng khôvrdz khốqnazc: “Tôvrdzi khôvrdzng sao cảshck”. So vớqohci tốqnazi hôvrdzm qua thìpphdvrdz đidfgãjwkh tốqnazt hơvpbon rấerrtt nhiềyxuiu, Tôvrdz Anh nhìpphdn thẻinjfvrdzng táifthc củofmja côvrdzerrty - Dưgzamơvpbong Thanh: “Côvrdzgmuf thểvogh lấerrty giúinjfp tôvrdzi mộeisrt ly nưgzamqohcc khôvrdzng? Tôvrdzi kháiftht quáifth”.

“Đeisrưgzambohzc, côvrdz chờyxui mộeisrt láiftht nhéahjc.”


gzamơvpbong Thanh nhanh chógmufng mang cho Tôvrdz Anh mộeisrt ly nưgzamqohcc ấerrtm. Tôvrdz Anh uốqnazng mộeisrt hơvpboi xong, côvrdz liếivjtm miệjuogng, chưgzama dứvffst cơvpbon kháiftht: “Cógmuf thểvogh cho tôvrdzi thêlxmgm mộeisrt ly nữyubla khôvrdzng?”

“Đeisrưgzambohzc.”

“Cảshckm ơvpbon.”

Cho đidfgếivjtn khi uốqnazng đidfgếivjtn ly thứvffstlmpm, Tôvrdz Anh vẫeevzn cảshckm thấerrty kháiftht, lạvoghi khôvrdzng muốqnazn làofmjm phiềyxuin Dưgzamơvpbong Thanh, bởjwkhi vìpphdvrdz pháiftht hiệjuogn ra áifthnh mắidfgt kinh ngạvoghc củofmja Dưgzamơvpbong Thanh khi nhìpphdn mìpphdnh, nhưgzamofmj khôvrdzng nghĩeqxv rằfhlrng côvrdzgmuf thểvogh uốqnazng nhiềyxuiu nưgzamqohcc nhưgzam vậinjfy.

vrdz Anh bấerrtt đidfgidfgc dĩeqxvgzamyxuii: “Tôvrdzi kháiftht quáifth.”

gzamơvpbong Thanh cũudmvng cưgzamyxuii cưgzamyxuii: “Hãjwkhy đidfgbohzi mộeisrt láiftht nữyubla, côvrdz mớqohci tỉylcrnh lạvoghi, uốqnazng nhiềyxuiu nưgzamqohcc nhưgzam vậinjfy cũudmvng khôvrdzng tốqnazt cho dạvoghofmjy.”

vrdz Anh ừxbdx mộeisrt tiếivjtng, côvrdz nhìpphdn vềyxui phídhnxa cửdjjqa sổgdgd, pháiftht hiệjuogn rèncgpm cửdjjqa đidfgãjwkhahjco lêlxmgn mộeisrt nửdjjqa, đidfgvogh lạvoghi mộeisrt nửdjjqa. Màofmju đidfggjhl rựirwtc rỡshck củofmja mặinjft trờyxuii tràofmjn vàofmjo, nhuộeisrm cătlmpn phòkxrvng thàofmjnh mộeisrt tầqbcung đidfggjhldjjqng, côvrdzgmufi: “Hôvrdzm nay áifthnh sáifthng mặinjft trờyxuii nhìpphdn thậinjft tốqnazt, nếivjtu nhưgzam đidfgi xem mặinjft trờyxuii mọtrqic thìpphd chắidfgc làofmj rấerrtt đidfgrbglp.”

gzamơvpbong Thanh cưgzamyxuii mộeisrt chúinjft, nógmufi: “Tôvrdz tiểvoghu thưgzam, côvrdz ngủofmj nhiềyxuiu quáifthlxmgn mơvpbo hồxgqk rồxgqki, bâfdmpy giờyxuiofmj buổgdgdi chiềyxuiu.”

vrdz Anh sửdjjqng sốqnazt, chúinjf ýprtb tớqohci đidfgxgqkng hồxgqk treo bêlxmgn cạvoghnh, đidfgãjwkhifthu giờyxui chiềyxuiu rồxgqki! Thếivjtofmjvrdz lạvoghi ngủofmjfdmpu nhưgzam vậinjfy? Nhưgzamng côvrdz chẳtqujng cógmufdhnx cảshckm giáifthc nàofmjo...

Đeisrang sữyublng sờyxui, báifthc sĩeqxvofmj y táifth mặinjfc áiftho trắidfgng đidfgi nhanh vàofmjo, bọtrqin họtrqigzamqohcc đidfgi nhanh chógmufng vàofmj vộeisri vãjwkh, thầqbcun sắidfgc lạvoghi vôvrdzpjoeng nghiêlxmgm túinjfc, nhìpphdn thấerrty Tôvrdz Anh thìpphd hỏgjhli rấerrtt nhiềyxuiu câfdmpu hỏgjhli, mứvffsc đidfgeisr nghiêlxmgm túinjfc vàofmj cẩlmtsn thậinjfn đidfgógmuf khiếivjtn Tôvrdz Anh nghĩeqxv rằfhlrng chídhnxnh mìpphdnh khôvrdzng phảshcki ngủofmj mộeisrt ngàofmjy mộeisrt đidfgêlxmgm, màofmjofmj ngủofmj đidfgếivjtn vàofmji thậinjfp niêlxmgn rồxgqki thầqbcun kìpphd tỉylcrnh lạvoghi!

ifthc sĩeqxv rấerrtt coi trọtrqing tìpphdnh trạvoghng củofmja Tôvrdz Anh, màofmj ôvrdzng đidfgãjwkh hỏgjhli rấerrtt nhiềyxuiu câfdmpu, nhưgzamng nhữyublng câfdmpu trảshck lờyxuii củofmja Tôvrdz Anh cũudmvng khôvrdzng cógmufpphd đidfginjfc biệjuogt, cógmuf thểvoghgmufi làofmj rấerrtt bìpphdnh thưgzamyxuing, khôvrdzng cógmuf việjuogc gìpphd xảshcky ra, ôvrdzng nghiêlxmgm mặinjft: “Tôvrdz tiểvoghu thưgzam, mong côvrdz cẩlmtsn thậinjfn, thậinjft cẩlmtsn thậinjfn cảshckm nhậinjfn, cơvpbo thểvoghvrdz thậinjft sựirwt khôvrdzng cógmufpphd khôvrdzng khỏgjhle sao?”

vrdz Anh suy tưgzam mộeisrt láiftht, nógmufi: “Cảshckm giáifthc rấerrtt mệjuogt, khôvrdzng sửdjjq dụshckng đidfgưgzambohzc sứvffsc, rấerrtt kháiftht, lạvoghi đidfgógmufi bụshckng....ngoàofmji ra thìpphdudmvng khôvrdzng cógmufpphd.”

ifthc sĩeqxv: “....”


vrdz Anh nhídhnxu màofmjy, bắidfgt đidfgqbcuu lo lắidfgng: “Bệjuognh củofmja tôvrdzi rấerrtt nghiêlxmgm trọtrqing sao? Ung thưgzam?”

ifthc sĩeqxv lắidfgc đidfgqbcuu: “Khôvrdzng phảshcki.”

Ôprtbng rấerrtt khógmuf xửdjjq, nógmufi chung làofmj khôvrdzng tìpphdm ra đidfgưgzambohzc nguyêlxmgn nhâfdmpn bệjuognh củofmja Tôvrdz Anh. Rõlxmgofmjng tấerrtt cảshckifthc xéahjct nghiệjuogm đidfgyxuiu rấerrtt bìpphdnh thưgzamyxuing, tìpphdnh trạvoghng thâfdmpn thểvogh củofmja Tôvrdz Anh còkxrvn tốqnazt hơvpbon ngưgzamyxuii bìpphdnh thưgzamyxuing mộeisrt chúinjft, việjuogc nàofmjy thậinjft lạvoghpjoeng, nêlxmgn xéahjct nghiệjuogm thìpphdudmvng đidfgãjwkhahjct nghiệjuogm, kiểvoghm tra đidfgiệjuogn tâfdmpm đidfgxgqkudmvng khôvrdzng bỏgjhl qua, vậinjfy tạvoghi sao lạvoghi khôvrdzng tìpphdm đidfgưgzambohzc bệjuognh?

Ôprtbng cũudmvng khôvrdzng quêlxmgn buổgdgdi sáifthng lúinjfc Tôvrdz Anh còkxrvn bấerrtt tỉylcrnh, bốqnazn vịdoxl kia thiếivjtu chúinjft nữyubla đidfgãjwkh dởjwkhgmufc tòkxrva nhàofmj bệjuognh việjuogn lêlxmgn!

Việjuogn trưgzamjwkhng, phógmuf việjuogn trưgzamjwkhng cùpjoeng chạvoghy tớqohci, nhiềyxuiu lầqbcun đidfgshckm bảshcko mớqohci làofmjm cho việjuogc nàofmjy trởjwkhlxmgn tạvoghm ổgdgdn. Khưgzamơvpbong Triếivjtt cũudmvng rấerrtt nhanh chógmufng, lậinjfp tứvffsc chuyểvoghn tiềyxuin, chuyểvoghn thiếivjtt bịdoxl y họtrqic tiêlxmgn tiếivjtn nhậinjfp khẩlmtsu từxbdxgzamqohcc ngoàofmji vàofmjo bệjuognh việjuogn, đidfgiềyxuiu đidfgógmuf khiếivjtn cho ôvrdzng thậinjft sựirwtgmuf mong muốqnazn làofmjm cho Tôvrdz Anh hếivjtt bệjuognh!

Huốqnazng chi nếivjtu Tôvrdz Anh xảshcky ra chuyệjuogn trong bệjuognh việjuogn củofmja họtrqi thìpphd đidfgógmuf thậinjft sựirwt khôvrdzng phảshcki làofmj chuyệjuogn tốqnazt.

vrdz Anh nhẹrbgl nhàofmjng thởjwkh ra: “Khôvrdzng phảshcki thìpphd tốqnazt rồxgqki, làofmjm tôvrdzi sợbohz muốqnazn chếivjtt!”

ifthc sĩeqxvgmufi: “Côvrdz đidfgeisrt nhiêlxmgn bấerrtt tỉylcrnh, lạvoghi đidfgau đidfgqohcn màofmj khôvrdzng giảshcki thídhnxch đidfgưgzambohzc, khôvrdzng dễamqoofmjng xửdjjqdhnx, cũudmvng khôvrdzng thểvogh đidfgúinjfng bệjuognh màofmj hốqnazt thuốqnazc! Côvrdz... vẫeevzn nêlxmgn ởjwkh lạvoghi bệjuognh việjuogn đidfgvogh quan sáiftht mấerrty ngàofmjy.”

vrdz Anh nghĩeqxv nghĩeqxv, gậinjft đidfgqbcuu nógmufi đidfgưgzambohzc.

Vừxbdxa rồxgqki còkxrvn đidfgqbcuy báifthc sĩeqxvofmj y táifth, giờyxui phòkxrvng bệjuognh rấerrtt nhanh đidfgãjwkhlxmgn tĩeqxvnh lạvoghi. Tôvrdz Anh đidfgvffsng dậinjfy, muốqnazn đidfgi uốqnazng nưgzamqohcc, côvrdzgmuf cảshckm giáifthc thậinjft kháiftht, nếivjtu khôvrdzng uốqnazng nưgzamqohcc thìpphd sẽmffs bịdoxl kháiftht chếivjtt mấerrtt!

Sau khi báifthc sĩeqxv đidfgyxuiu đidfgãjwkh đidfgi hếivjtt, mộeisrt lúinjfc sau thìpphd Linda đidfgi từxbdx ngoàofmji vàofmjo: “Tôvrdz tiểvoghu thưgzam”. Côvrdz ta mặinjfc mộeisrt bộeisrfdmpy trang, nhìpphdn vẫeevzn giỏgjhli giang nhưgzamudmv, trang đidfgiểvoghm khéahjco léahjco, tưgzamơvpboi cưgzamyxuii hoàofmjn mỹerrt.

vrdz Anh khôvrdzng quêlxmgn lờyxuii củofmja hoa hồxgqkng kểvogh lạvoghi, cũudmvng khôvrdzng quêlxmgn kiếivjtp trưgzamqohcc côvrdz ta cùpjoeng Tềyxui Duyệjuogt liêlxmgn thủofmj đidfgqnazi phógmuf vớqohci mìpphdnh.

vrdzgzamyxuii cưgzamyxuii, cógmuf chúinjft ngạvoghc nhiêlxmgn: “Linda, sao côvrdz lạvoghi đidfgếivjtn đidfgâfdmpy?”


Linda nógmufi: “Tổgdgdng tàofmji cógmuf việjuogc gấerrtp rấerrtt vộeisri, anh ấerrty lo lắidfgng cho côvrdz khôvrdzng cógmuf ngưgzamyxuii chătlmpm sógmufc, gọtrqii tôvrdzi tớqohci đidfgvogh chătlmpm sógmufc côvrdz.”

“Thậinjft ra thìpphd khôvrdzng cầqbcun phiềyxuin toáifthi nhưgzam vậinjfy, bệjuognh việjuogn còkxrvn cógmuf y táifth, tôvrdzi cógmuf việjuogc gìpphd sẽmffs nhớqohcifthc côvrdzerrty giúinjfp đidfgshck. Giờyxui đidfgãjwkhofmj giờyxui tan tầqbcum, côvrdzlxmgn trởjwkh vềyxui nghỉylcr ngơvpboi.”

Linda cưgzamyxuii dịdoxlu dàofmjng, cũudmvng khôvrdzng nghe lờyxuii Tôvrdz Anh nógmufi: “Tôvrdzi cũudmvng khôvrdzng cógmuf việjuogc gìpphdofmjm, vềyxui nhàofmjudmvng coi TV hay chơvpboi đidfgiệjuogn thoạvoghi, còkxrvn khôvrdzng bằfhlrng ởjwkh đidfgâfdmpy chơvpboi vớqohci côvrdz. Huốqnazng chi đidfgâfdmpy làofmj mệjuognh lệjuognh củofmja tổgdgdng tàofmji, tôvrdzi cũudmvng khôvrdzng thểvogh khôvrdzng nghe.”

vrdz Anh liềyxuin khôvrdzng nógmufi gìpphd nữyubla, côvrdzgzamyxuii cưgzamyxuii, cầqbcum ly nưgzamqohcc lêlxmgn uốqnazng.

Linda đidfgi đidfgếivjtn chỗdjjq ghếivjtvrdz pha ngồxgqki xuốqnazng, côvrdz ta ngồxgqki đidfgvogh hai châfdmpn vềyxui mộeisrt phídhnxa, nhìpphdn thụshckc nữyubl lạvoghi thanh nhãjwkh: “Thâfdmpn thểvogh củofmja côvrdzgmuf kháifthvpbon chúinjft nàofmjo khôvrdzng?”

vrdz Anh nógmufi: “Ừxgqkm, đidfgãjwkh kháifthvpbon rấerrtt nhiềyxuiu rồxgqki.”

Linda: “Nghe đidfgưgzambohzc côvrdz xảshcky ra chuyệjuogn, tôvrdzi bịdoxl dọtrqia đidfgếivjtn nhảshcky dựirwtng. May màofmj nhìpphdn côvrdzfdmpy giờyxui rấerrtt tốqnazt, vềyxui sau nêlxmgn chúinjf ýprtb thâfdmpn thểvogh củofmja mìpphdnh nha.”

vrdz Anh gậinjft đidfgqbcuu: “Ừxgqk.”

Hỏgjhli thătlmpm thìpphdudmvng đidfgãjwkh hỏgjhli thătlmpm, Linda bắidfgt đidfgqbcuu lấerrty đidfgiệjuogn thoạvoghi ra chơvpboi.

vrdz Anh khôvrdzng biếivjtt đidfgãjwkh uốqnazng mấerrty ly nưgzamqohcc, cho đidfgếivjtn khi thỏgjhla mãjwkhn, khôvrdzng còkxrvn cảshckm thấerrty kháiftht nữyubla. Côvrdz thởjwkh phàofmjo nhẹrbgl nhõlxmgm, cầqbcum quảshckiftho lêlxmgn gặinjfm, xong trởjwkh vềyxui giưgzamyxuing nằfhlrm xuốqnazng, lúinjfc cầqbcum đidfgiệjuogn thoạvoghi đidfgvogh đidfginjft cơvpbom hộeisrp, côvrdz mớqohci pháiftht hiệjuogn ra Lưgzamu Vậinjfn đidfgãjwkh gửdjjqi cho côvrdz mấerrty tin nhắidfgn.

gzamu Vậinjfn nógmufi tốqnazi côvrdzerrty khôvrdzng cógmuftlmpng ca, muốqnazn đidfgếivjtn bệjuognh việjuogn thătlmpm Tôvrdz Anh.

vrdz Anh cảshckm thấerrty khôvrdzng cầqbcun thiếivjtt, đidfgi lạvoghi quáifth phiềyxuin toáifthi, màofmj bệjuognh củofmja côvrdzudmvng khôvrdzng nặinjfng lắidfgm, đidfgvoghvrdzerrty ởjwkh nhàofmj nghỉylcr ngơvpboi cho rồxgqki.

gzamu Vậinjfn nógmufi: “Khôvrdzng đidfgưgzambohzc, cảshck nhàofmj tớqohcofmj khôvrdzng tớqohci, Khưgzamơvpbong Triếivjtt tưgzamjwkhng rằfhlrng cậinjfu khôvrdzng cógmuf ai bêlxmgn cạvoghnh thìpphd lạvoghi đidfgi ătlmpn hiếivjtp cậinjfu!”


Lờyxuii nàofmjy buồxgqkn cưgzamyxuii lạvoghi ấerrtm áifthp, thậinjft khôvrdzng nógmufi nêlxmgn lờyxuii.

Vừxbdxa đidfgtrqic xong tin nhắidfgn củofmja Lưgzamu Vậinjfn, cửdjjqa phòkxrvng bệjuognh lạvoghi mởjwkh ra. Lâfdmpm Thàofmjnh Phong đidfgãjwkh thay mộeisrt bộeisr quầqbcun áiftho sạvoghch sẽmffs, bưgzamqohcc nhanh vàofmjo vàofmjo: “Anh Anh, anh nghe nógmufi em đidfgãjwkh tỉylcrnh!”

fdmpm Thàofmjnh Phong xuấerrtt hiệjuogn làofmjm Linda sợbohz tớqohci mứvffsc giậinjft mìpphdnh, đidfgưgzamngs dậinjfy khỏgjhli sôvrdz pha.

“Phong Thiếivjtu.”

gmuf lẽmffs Linda thậinjft sựirwt bịdoxl dọtrqia sợbohz, côvrdz ta đidfgvffsng lêlxmgn quáifth đidfgeisrt ngộeisrt nêlxmgn Lâfdmpm Thàofmjnh Phong liềyxuin chúinjf ýprtb tớqohci, anh cau màofmjy khógmuf hiểvoghu.

Linda đidfgiềyxuiu chỉylcrnh tốqnazt cảshckm xúinjfc củofmja mìpphdnh, nhưgzamng tim đidfginjfp vẫeevzn nhanh nhưgzamudmv, côvrdz ta cưgzamyxuii nógmufi: “Nếivjtu Phong Thiếivjtu đidfgãjwkh tớqohci đidfgâfdmpy, tôvrdzi liềyxuin khôvrdzng quấerrty rầqbcuy nữyubla, tôvrdzi ra ngoàofmji chờyxui, cógmuf việjuogc gìpphd thìpphd cứvffs gọtrqii tôvrdzi.”

Dứvffst lờyxuii, côvrdz ta mởjwkh cửdjjqa đidfgi ra ngoàofmji.

fdmpm Thàofmjnh Phong nheo nheo mắidfgt, sắidfgc mặinjft trầqbcum xuốqnazng mộeisrt chúinjft, khi quay sang Tôvrdz Anh lạvoghi cưgzamyxuii tủofmjm tỉylcrm: “Anh Anh! Em tỉylcrnh lạvoghi thìpphd thậinjft tốqnazt, em khôvrdzng biếivjtt, buổgdgdi sáifthng thấerrty em vẫeevzn chưgzama tỉylcrnh lạvoghi, bọtrqin anh đidfgyxuiu bịdoxlpjoe chếivjtt!”

vrdz Anh nógmufi: “Thựirwtc xin lỗdjjqi, đidfgãjwkh khiếivjtn cho bọtrqin anh lo lắidfgng.”

“Lo lắidfgng cho em cũudmvng khôvrdzng mấerrtt miếivjtng thịdoxlt nàofmjo, em khôvrdzng cógmufpphd thìpphd khôvrdzng sao rồxgqki!”

“Đeisrúinjfng rồxgqki! Làofmjm thếivjtofmjo màofmj anh lạvoghi ởjwkh đidfgâfdmpy?”

“Anh vềyxui nhàofmj mộeisrt chuyếivjtn, vừxbdxa nghe nógmufi em tỉylcrnh lạvoghi, liềyxuin chạvoghy nhanh đidfgếivjtn đidfgâfdmpy đidfgvogh thătlmpm em!”. Sắidfgc mặinjft Lâfdmpm Thàofmjnh Phong nghiêlxmgm túinjfc: “Em biếivjtt em hôvrdzn mêlxmg bao lâfdmpu khôvrdzng? Mộeisrt ngàofmjy mộeisrt đidfgêlxmgm, anh còkxrvn tưgzamjwkhng em ngủofmjjwkhi khôvrdzng dậinjfy, tưgzamjwkhng em lạvoghi nhưgzam ngưgzamyxuii đidfgrbglp ngủofmj trong rừxbdxng.”

Anh sờyxui sờyxui cằfhlrm: “Màofmj Khưgzamơvpbong Triếivjtt hôvrdzn em, em cũudmvng khôvrdzng tỉylcrnh?”


vrdz Anh: “....A?”

fdmpm Thàofmjnh Phong cưgzamyxuii xấerrtu xa, nhưgzamqohcn màofmjy.

vrdz Anh mặinjfc kệjuog, bĩeqxvu bĩeqxvu môvrdzi khôvrdzng nógmufi.

“Thàofmjnh Phong, em đidfgógmufi bụshckng!”

“Đeisrógmufi? Em tỉylcrnh lạvoghi nãjwkhy giờyxuiofmj chưgzama ătlmpn gìpphd sao?”

vrdz Anh chỉylcr chỉylcrofmjo lõlxmgi quảshckiftho ởjwkh trong thùpjoeng ráifthc: “Cógmuf ătlmpn mộeisrt quảshckiftho, nhưgzamng màofmjgmuf no thìpphd giờyxuiudmvng đidfgógmufi rồxgqki.”

fdmpm Thàofmjnh Phong: “......”

Anh đidfgqnazi vớqohci Linda lạvoghi càofmjng bấerrtt mãjwkhn trong lòkxrvng, gọtrqii côvrdz ta tớqohci chătlmpm sógmufc cho Tôvrdz Anh, kếivjtt quảshckpphdnh ởjwkh mộeisrt bêlxmgn ngồxgqki chơvpboi, biếivjtt rõlxmgvrdz Anh đidfgãjwkh mộeisrt ngàofmjy khôvrdzng ătlmpn gìpphd, thếivjtofmjkxrvn khôvrdzng biếivjtt chuẩlmtsn bịdoxlvpbom chiềyxuiu cho Tôvrdz Anh? Việjuogc nàofmjy cũudmvng làofmjm khôvrdzng xong, tạvoghi sao Khưgzamơvpbong Triếivjtt còkxrvn giữyublvrdz ta lạvoghi bêlxmgn ngưgzamyxuii?

Nhưgzamng màofmj anh cũudmvng khôvrdzng nógmufi gìpphd vớqohci Tôvrdz Anh, anh gọtrqii đidfgiệjuogn cho Quâfdmpn Duyệjuogt trưgzamqohcc, gọtrqii bọtrqin họtrqi mang chúinjft thứvffsc ătlmpn đidfgếivjtn bệjuognh việjuogn. Xéahjct thấerrty Tôvrdz Anh khôvrdzng thểvogh ătlmpn thịdoxlt cáifth đidfgưgzambohzc, anh lạvoghi bảshcko xàofmjo chúinjft rau dưgzama, đidfgxbdxng dídhnxnh thứvffsc ătlmpn mặinjfn.

vrdz Anh khôvrdzng chịdoxlu đidfgưgzambohzc đidfgógmufi màofmj ngồxgqki chờyxuivpbom, côvrdz cầqbcum thêlxmgm mộeisrt quảshckiftho, trêlxmgn mặinjft vui cưgzamyxuii vôvrdz ưgzamu vôvrdz lựirwt[1].

[1]: khôvrdzng lo khôvrdzng nghĩeqxv.

Nhìpphdn hơvpboi ngốqnazc.

fdmpm Thàofmjnh Phong sờyxui sờyxuiifthi tráifthn rồxgqki sờyxui sờyxuigzamơvpbong mặinjft củofmja Tôvrdz Anh: “Hìpphdnh nhưgzam khôvrdzng còkxrvn pháiftht sốqnazt.”

vrdz Anh bỏgjhlofmjn tay củofmja anh ra: “Đeisrúinjfng vậinjfy, đidfgãjwkh khỏgjhle rồxgqki.”

Ngoạvoghi trừxbdx mệjuogt mỏgjhli, suy yếivjtu, thoạvoght nhìpphdn Tôvrdz Anh cũudmvng khôvrdzng kháifthc ngưgzamyxuii bìpphdnh thưgzamyxuing làofmj mấerrty. Nhưgzamng Lâfdmpm Thàofmjnh Phong lạvoghi khôvrdzng dáifthm sơvpbo sẩlmtsy, bệjuognh củofmja Tôvrdz Anh quáifthpphd quáifthi, lạvoghi khôvrdzng tìpphdm đidfgưgzambohzc nguyêlxmgn nhâfdmpn, khôvrdzng thểvoghlxmgn tâfdmpm đidfgưgzambohzc.

ofmjifthng vẻinjf ngấerrtt xỉylcru củofmja Tôvrdz Anh khi nằfhlrm trong lồxgqkng ngựirwtc củofmja anh đidfgêlxmgm qua, quảshck thựirwtc rấerrtt dọtrqia ngưgzamyxuii.

- --

gzamu Vậinjfn láifthi xe đidfgếivjtn bệjuognh việjuogn, mang theo mộeisrt hộeisrp canh bổgdgd khídhnxgzamshckng huyếivjtt củofmja Trầqbcun Thụshckc Phâfdmpn. Bàofmj đidfgdoxlnh nấerrtu canh gàofmj đidfgen, nhưgzamng Tôvrdz Anh lạvoghi khôvrdzng thểvogh ătlmpn thịdoxlt, bàofmj chỉylcrgmuf thểvogh nấerrtu mộeisrt báiftht canh thanh đidfgvoghm.

gzamu Vậinjfn lạvoghi cảshckm thấerrty rằfhlrng chắidfgc Tôvrdz Anh khôvrdzng thiếivjtu gìpphd hếivjtt, Khưgzamơvpbong Triếivjtt đidfgqnazi vớqohci côvrdzerrty kháifth tốqnazt, chắidfgc sẽmffs khôvrdzng đidfgvoghvrdz Anh thiếivjtu ătlmpn đidfgâfdmpu nhỉylcr? Lạvoghi nghĩeqxv đidfgâfdmpy làofmjkxrvng tốqnazt củofmja bọtrqin côvrdz, Khưgzamơvpbong Triếivjtt đidfgqnazi vớqohci Tôvrdz Anh nhưgzam thếivjtofmjo, cũudmvng đidfgâfdmpu liêlxmgn quan gìpphd bọtrqin côvrdz.

Tớqohci tầqbcung trệjuogt theo nhưgzam lờyxuii củofmja Tôvrdz Anh, côvrdz nhìpphdn tráifthi nhìpphdn phảshcki, tìpphdm kiếivjtm phòkxrvng bệjuognh củofmja Tôvrdz Anh.

Lạvoghi ngoàofmji ýprtb muốqnazn thấerrty đidfgưgzambohzc mộeisrt ngưgzamyxuii phụshck nữyubl cẩlmtsn thậinjfn nấerrtp đidfgfhlrng sau váifthch tưgzamyxuing, mộeisrt tay che miệjuogng, cẩlmtsn thậinjfn nógmufi chuyệjuogn.

Bởjwkhi vìpphd ídhnxt ngưgzamyxuii, nêlxmgn Lưgzamu Vậinjfn nghe đidfgưgzambohzc mộeisrt vàofmji chữyubl, ngưgzamyxuii phụshck nữyubl kia nógmufi: “Tôvrdzi khôvrdzng biếivjtt, côvrdz tạvoghm thờyxuii đidfgxbdxng liêlxmgn lạvoghc vớqohci tôvrdzi, côvrdz đidfgãjwkh chọtrqic giậinjfn anh ấerrty, anh ấerrty vẫeevzn luôvrdzn nghĩeqxv biệjuogn pháifthp đidfgvogh đidfgqnazi phógmuf vớqohci côvrdz…”.

pphdnh nhưgzam cảshckm giáifthc cógmuf ngưgzamyxuii tớqohci gầqbcun, ngưgzamyxuii phụshck nữyubl đidfgeisrt nhiêlxmgn ngừxbdxng nógmufi, vộeisri vãjwkhinjfi đidfgqbcuu tráifthnh đidfgi.

Vẻinjf mặinjft Lưgzamu Vậinjfn tiếivjtc hậinjfn[2], còkxrvn tưgzamjwkhng rằfhlrng cógmuf thểvogh nghe đidfgưgzambohzc tin tứvffsc đidfgeisrng trờyxuii nàofmjo đidfgógmuf, kếivjtt quảshck chỉylcrgmufi đidfgưgzambohzc mộeisrt nửdjjqa, côvrdzkxrvn chưgzama nghe ra cáifthi gìpphd cảshck. Cógmuf đidfgiềyxuiu nếivjtu tưgzamjwkhng tưgzambohzng cũudmvng cógmuf thểvogh suy đidfgifthn đidfgâfdmpy làofmj loạvoghi kịdoxlch gìpphd.

[2]: tiếivjtc nuốqnazi vàofmj hốqnazi hậinjfn

Khi màofmjvrdz nhìpphdn thấerrty Tôvrdz Anh, Tôvrdz Anh còkxrvn đidfgang ătlmpn cơvpbom, tay nghềyxui đidfgqbcuu bếivjtp củofmja Quâfdmpn Duyệjuogt rấerrtt đidfgưgzambohzc, dùpjoeofmj thứvffsc ătlmpn chay thìpphdgzamơvpbong vịdoxludmvng rấerrtt tốqnazt, Tôvrdz Anh ătlmpn vôvrdzpjoeng vui vẻinjf.

Nhìpphdn thấerrty Lưgzamu Vậinjfn, Tôvrdz Anh vẫeevzy vẫeevzy tay vớqohci côvrdzerrty: “Tiểvoghu Vậinjfn, mau tớqohci, ătlmpn cơvpbom khôvrdzng?”

“Tớqohc ătlmpn cơvpbom xong mớqohci đidfgếivjtn đidfgâfdmpy. Cậinjfu đidfgerrty, đidfgãjwkh bịdoxl bệjuognh còkxrvn ătlmpn cơvpbom muộeisrn?”. Lưgzamu Vậinjfn đidfgem canh tớqohci, múinjfc mộeisrt chéahjcn cho Tôvrdz Anh: “Nèncgp, cho cậinjfu, mẹrbgl tớqohc nấerrtu canh nàofmjy cho cậinjfu đidfgerrty, mau dưgzamshckng tốqnazt cơvpbo thểvogh, đidfgxbdxng cógmuf suốqnazt ngàofmjy bịdoxl bệjuognh nữyubla.”

vrdz nhìpphdn ngưgzamyxuii đidfgàofmjn ôvrdzng ngồxgqki bêlxmgn cạvoghnh Tôvrdz Anh, thậinjft quen mắidfgt, chắidfgc côvrdz đidfgãjwkh từxbdxng gặinjfp qua, chỉylcrofmj nhấerrtt thờyxuii khôvrdzng nhớqohc tớqohci. Tôvrdz Anh đidfgãjwkhng từxbdxng nógmufi vềyxuifdmpm Thàofmjnh Phong vớqohci Lưgzamu Vậinjfn, lúinjfc nàofmjy mớqohci nhớqohc đidfgếivjtn tuy Lâfdmpm Thàofmjnh Phong hay đidfgếivjtn nhàofmjvrdz chơvpboi, nhưgzamng rấerrtt khôvrdzng khéahjco, lúinjfc nàofmjo cũudmvng khôvrdzng cógmufgzamu Vậinjfn.

vrdz Anh nghĩeqxv nghĩeqxv, cuốqnazi cùpjoeng nógmufi: “Cậinjfu vàofmj anh ấerrty đidfgãjwkh từxbdxng gặinjfp nhau ởjwkh Quâfdmpn Duyệjuogt, lầqbcun cógmufprtb Thếivjt Kiệjuogt, Thàofmjnh Phong cũudmvng ởjwkh đidfgógmuf.”

“Đeisrúinjfng rồxgqki!”. Lưgzamu Vậinjfn vỗdjjq tay mộeisrt cáifthi: “Tớqohc đidfgãjwkhgmufi làofmj nhìpphdn rấerrtt quen mắidfgt, quảshck nhiêlxmgn làofmj đidfgãjwkh từxbdxng gặinjfp.”

fdmpm Thàofmjnh Phong cũudmvng khôvrdzng cógmuferrtn tưgzambohzng gìpphd đidfgqnazi vớqohci Lưgzamu Vậinjfn, nhưgzamng anh biếivjtt bạvoghn thâfdmpn củofmja Tôvrdz Anh cógmuf mộeisrt ngưgzamyxuii bạvoghn trai rấerrtt cặinjfn bãjwkh.

Anh cưgzamyxuii tủofmjm tỉylcrm chàofmjo hỏgjhli.

gzamu Vậinjfn nógmufi: “Chắidfgc tớqohcgmuf duyêlxmgn vớqohci nhữyublng loạvoghi chuyệjuogn đidfginjfc biệjuogt ngẫeevzu nhiêlxmgn nàofmjy đidfgógmuf, vừxbdxa rồxgqki ởjwkhofmjnh lang, tớqohc nghe đidfgưgzambohzc mộeisrt ngưgzamyxuii phụshck nữyublgmufi, hìpphdnh nhưgzampjoeng mưgzamu đidfgxgqkdhnx mậinjft vớqohci ai đidfgógmuf, ai chọtrqic giậinjfn ai, lạvoghi nghĩeqxvifthch đidfgqnazi phógmuf ai đidfgógmuf?”

vrdzeqxvu bĩeqxvu môvrdzi, ai vớqohci ai chứvffs, chídhnxnh côvrdzudmvng khôvrdzng rõlxmgofmj!

vrdz Anh cũudmvng tòkxrvkxrv: “Thậinjft sựirwt? Ai vậinjfy? Cậinjfu cógmuf thấerrty rõlxmg ngưgzamyxuii phụshck nữyubl đidfgógmuf khôvrdzng?”

gzamu Vậinjfn buôvrdzng tay: “Thậinjft sựirwt khôvrdzng cógmuf, tớqohc chỉylcr nhìpphdn thấerrty đidfgưgzambohzc bógmufng dáifthng, ngưgzamyxuii đidfgógmuf vẫeevzn luôvrdzn che miệjuogng nógmufi chuyệjuogn, còkxrvn cúinjfi đidfgqbcuu, tógmufc xõlxmga ra che mấerrtt khuôvrdzn mặinjft.”

vrdz Anh cảshckm thấerrty đidfgáifthng tiếivjtc: “Quêlxmgn đidfgi, đidfgxbdxng nghĩeqxv nhiềyxuiu nữyubla, cùpjoeng nhau ătlmpn chúinjft gìpphd nhéahjc?”

gzamu Vậinjfn ngồxgqki xuốqnazng, khôvrdzng cógmuf đidfgeisrng đidfgũudmva. Côvrdz chốqnazng cằfhlrm, nhìpphdn mộeisrt bàofmjn đidfgqbcuy thứvffsc ătlmpn màofmj âfdmpm thầqbcum cảshckm tháifthn: nhữyublng kẻinjfgmuf tiềyxuin đidfgúinjfng làofmj khôvrdzng phảshcki làofmj giàofmju bìpphdnh thưgzamyxuing, tùpjoey tiệjuogn đidfginjft cơvpbom hộeisrp thôvrdzi cũudmvng làofmj Quâfdmpn Duyệjuogt, chỗdjjq đidfgógmufvrdz chỉylcr đidfgi đidfgưgzambohzc vàofmji lầqbcun. Côvrdz lạvoghi nhìpphdn Tôvrdz Anh, gưgzamơvpbong mặinjft củofmja Tôvrdz Anh hồxgqkng nhuậinjfn, hai mắidfgt đidfgqbcuy tinh thầqbcun, ngoạvoghi trừxbdx nhìpphdn cógmuf vẻinjf mệjuogt mỏgjhli ra, thìpphd đidfgúinjfng làofmj khôvrdzng nhìpphdn ra Tôvrdz Anh cógmufifthi gìpphd khôvrdzng khỏgjhle.

vrdz nhịdoxln khôvrdzng đidfgưgzambohzc nhéahjco nhéahjco gưgzamơvpbong mặinjft củofmja Tôvrdz Anh, cảshckm kháifthi làofmjn da nàofmjy thậinjft tốqnazt, vừxbdxa trơvpbon vừxbdxa mềyxuim: “Khôvrdzng phảshcki cậinjfu bịdoxl bệjuognh sao? Tạvoghi sao lạvoghi khôvrdzng cógmufifthng vẻinjf bịdoxl bệjuognh màofmj nhưgzam đidfgang ởjwkh trong kìpphd nghỉylcr thếivjt hảshck? Xem khuôvrdzn mặinjft nhỏgjhl nhắidfgn củofmja cậinjfu nàofmjy, sáifthng bừxbdxng, rạvoghng rỡshck, trắidfgng đidfgếivjtn mứvffsc sáifthng lêlxmgn luôvrdzn ấerrty!”

vrdz Anh quătlmpng bàofmjn tay củofmja Lưgzamu Vậinjfn ra: “Nógmufi bừxbdxa, báifthc sĩeqxvgmufi tớqohc đidfgãjwkh khỏgjhle hơvpbon nhiềyxuiu rồxgqku.”

“Hâfdmpm mộeisr quáifth!”

“…”

Thậinjft ra Lâfdmpm Thàofmjnh Phong cũudmvng thấerrty tìpphdnh trạvoghng củofmja Tôvrdz Anh quáifth tốqnazt, anh còkxrvn nhớqohclxmgpphdnh huốqnazng dọtrqia ngưgzamyxuii củofmja Tôvrdz Anh đidfgêlxmgm qua, pháiftht sốqnazt đidfgếivjtn mứvffsc bấerrtt tỉylcrnh nhâfdmpn sựirwt, chỉylcr biếivjtt kêlxmgu đidfgau. Hiệjuogn giờyxui nhìpphdn lạvoghi, Tôvrdz Anh cưgzamyxuii tủofmjm tỉylcrm chẳtqujng hềyxui lo lắidfgng sợbohzjwkhi, thậinjft làofmjvrdz ưgzamu vôvrdz lo[1], khôvrdzng hềyxui lo âfdmpu gìpphd cảshck.

Anh nhìpphdn đidfgxgqkng hồxgqk, hìpphdnh nhưgzam gầqbcun đidfgếivjtn khoảshckng thờyxuii gian Tôvrdz Anh bịdoxl ngấerrtt đidfgêlxmgm qua.

Anh cógmuf chúinjft lo lắidfgng, khôvrdzng còkxrvn hi hi ha ha đidfgùpjoea giỡshckn nhưgzam thưgzamyxuing ngàofmjy nữyubla, cảshck ngưgzamyxuii trầqbcum ổgdgdn hơvpbon. Tôvrdz Anh vừxbdxa đidfginjft đidfgũudmva xuốqnazng, anh liềyxuin thúinjfc giụshckc côvrdz đidfgi lêlxmgn giưgzamyxuing nằfhlrm, dáifthng vẻinjf nhưgzam sẵvrdzn sàofmjng ra trậinjfn đidfgáifthnh đidfgdoxlch vậinjfy.

gzamu Vậinjfn cũudmvng khôvrdzng biếivjtt rõlxmgpphdnh huốqnazng củofmja Tôvrdz Anh, chỉylcr cho rằfhlrng côvrdz cầqbcun nghỉylcr ngơvpboi liềyxuin khôvrdzng ởjwkhfdmpu nữyubla, chuẩlmtsn bịdoxl trởjwkh vềyxui. Trưgzamqohcc khi vềyxui lạvoghi dặinjfn dòkxrv lầqbcun cuốqnazi: “Nhớqohc nghỉylcr ngơvpboi nhiềyxuiu đidfgógmuf.”

vrdz Anh gậinjft đidfgqbcuu nógmufi: “Ừxgqkm, đidfgi đidfgưgzamyxuing cẩlmtsn thậinjfn, vềyxui rồxgqki thìpphd nhớqohciftho lạvoghi cho tớqohc.”

gzamu Vậinjfn: “Biếivjtt rồxgqki, khôvrdzng cầqbcun lo lắidfgng.”

gzamu Vậinjfn đidfgang muốqnazn rờyxuii đidfgi thìpphd Khưgzamơvpbong Triếivjtt trong cảshck bộeisr đidfgxgqk đidfgen phong trầqbcun, mệjuogt mỏgjhli trởjwkh vềyxui.

Đeisrxgqkng thờyxuii lúinjfc đidfgógmuf, Linda - ngưgzamyxuii đidfgãjwkh rờyxuii khỏgjhli bệjuognh việjuogn đidfgang gọtrqii đidfgiệjuogn thoạvoghi: “Làofmjm sao bâfdmpy giờyxui? Lúinjfc tôvrdzi vàofmjvrdzgmufi chuyệjuogn đidfgãjwkh bịdoxl ngưgzamyxuii kháifthc nghe đidfgưgzambohzc!”. Côvrdz ta trầqbcum mặinjfc nghe đidfgqnazi phưgzamơvpbong nógmufi xong, lạvoghi nógmufi: “Tôvrdzi hiểvoghu, nếivjtu làofmj ngưgzamyxuii qua đidfgưgzamyxuing thìpphdvrdzi cũudmvng khôvrdzng đidfgvogh ýprtb, nhưgzamng đidfgógmufofmj bạvoghn thâfdmpn củofmja Tôvrdz Anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.