Edit: Bạvogh c
Beta: heka
Lúinjf c màofmj Tôvrdz Anh tỉylcr nh lạvogh i, trong phòkxrv ng bệjuog nh rấerrt t yêlxmg n tĩeqxv nh, mộeisr t côvrdz y táifth đidfg ang thay bìpphd nh truyềyxui n dịdoxl ch cho côvrdz .
“Tôvrdz tiểvogh u thưgzam , côvrdz đidfg ãjwkh tỉylcr nh?”. Côvrdz ấerrt y cógmuf vẻinjf rấerrt t kídhnx ch đidfg ộeisr ng, lậinjf p tứvffs c rung chuôvrdz ng kêlxmg u báifth c sĩeqxv tớqohc i, rồxgqk i dịdoxl u dàofmj ng cúinjf i ngưgzam ờyxui i, khôvrdz ng xa khôvrdz ng gầqbcu n, giữyubl khoảshck ng cáifth ch khiếivjt n Tôvrdz Anh khôvrdz ng khógmuf chịdoxl u: “Côvrdz cógmuf khỏgjhl e khôvrdz ng? Trêlxmg n ngưgzam ờyxui i cógmuf chỗdjjq nàofmj o khôvrdz ng thoảshck i máifth i khôvrdz ng?”
Tôvrdz Anh chỉylcr cảshck m thấerrt y mệjuog t, thâfdmp n thểvogh mềyxui m oặinjf t vôvrdz lựirwt c, cổgdgd họtrqi ng cũudmv ng khôvrdz khốqnaz c: “Tôvrdz i khôvrdz ng sao cảshck ”. So vớqohc i tốqnaz i hôvrdz m qua thìpphd côvrdz đidfg ãjwkh tốqnaz t hơvpbo n rấerrt t nhiềyxui u, Tôvrdz Anh nhìpphd n thẻinjf côvrdz ng táifth c củofmj a côvrdz ấerrt y - Dưgzam ơvpbo ng Thanh: “Côvrdz cógmuf thểvogh lấerrt y giúinjf p tôvrdz i mộeisr t ly nưgzam ớqohc c khôvrdz ng? Tôvrdz i kháifth t quáifth ”.
“Đeisr ưgzam ợbohz c, côvrdz chờyxui mộeisr t láifth t nhéahjc .”
Dưgzam ơvpbo ng Thanh nhanh chógmuf ng mang cho Tôvrdz Anh mộeisr t ly nưgzam ớqohc c ấerrt m. Tôvrdz Anh uốqnaz ng mộeisr t hơvpbo i xong, côvrdz liếivjt m miệjuog ng, chưgzam a dứvffs t cơvpbo n kháifth t: “Cógmuf thểvogh cho tôvrdz i thêlxmg m mộeisr t ly nữyubl a khôvrdz ng?”
“Đeisr ưgzam ợbohz c.”
“Cảshck m ơvpbo n.”
Cho đidfg ếivjt n khi uốqnaz ng đidfg ếivjt n ly thứvffs nătlmp m, Tôvrdz Anh vẫeevz n cảshck m thấerrt y kháifth t, lạvogh i khôvrdz ng muốqnaz n làofmj m phiềyxui n Dưgzam ơvpbo ng Thanh, bởjwkh i vìpphd côvrdz pháifth t hiệjuog n ra áifth nh mắidfg t kinh ngạvogh c củofmj a Dưgzam ơvpbo ng Thanh khi nhìpphd n mìpphd nh, nhưgzam làofmj khôvrdz ng nghĩeqxv rằfhlr ng côvrdz cógmuf thểvogh uốqnaz ng nhiềyxui u nưgzam ớqohc c nhưgzam vậinjf y.
Tôvrdz Anh bấerrt t đidfg ắidfg c dĩeqxv cưgzam ờyxui i: “Tôvrdz i kháifth t quáifth .”
Dưgzam ơvpbo ng Thanh cũudmv ng cưgzam ờyxui i cưgzam ờyxui i: “Hãjwkh y đidfg ợbohz i mộeisr t láifth t nữyubl a, côvrdz mớqohc i tỉylcr nh lạvogh i, uốqnaz ng nhiềyxui u nưgzam ớqohc c nhưgzam vậinjf y cũudmv ng khôvrdz ng tốqnaz t cho dạvogh dàofmj y.”
Tôvrdz Anh ừxbdx mộeisr t tiếivjt ng, côvrdz nhìpphd n vềyxui phídhnx a cửdjjq a sổgdgd , pháifth t hiệjuog n rèncgp m cửdjjq a đidfg ãjwkh kéahjc o lêlxmg n mộeisr t nửdjjq a, đidfg ểvogh lạvogh i mộeisr t nửdjjq a. Màofmj u đidfg ỏgjhl rựirwt c rỡshck củofmj a mặinjf t trờyxui i tràofmj n vàofmj o, nhuộeisr m cătlmp n phòkxrv ng thàofmj nh mộeisr t tầqbcu ng đidfg ỏgjhl ửdjjq ng, côvrdz nógmuf i: “Hôvrdz m nay áifth nh sáifth ng mặinjf t trờyxui i nhìpphd n thậinjf t tốqnaz t, nếivjt u nhưgzam đidfg i xem mặinjf t trờyxui i mọtrqi c thìpphd chắidfg c làofmj rấerrt t đidfg ẹrbgl p.”
Dưgzam ơvpbo ng Thanh cưgzam ờyxui i mộeisr t chúinjf t, nógmuf i: “Tôvrdz tiểvogh u thưgzam , côvrdz ngủofmj nhiềyxui u quáifth nêlxmg n mơvpbo hồxgqk rồxgqk i, bâfdmp y giờyxui làofmj buổgdgd i chiềyxui u.”
Tôvrdz Anh sửdjjq ng sốqnaz t, chúinjf ýprtb tớqohc i đidfg ồxgqk ng hồxgqk treo bêlxmg n cạvogh nh, đidfg ãjwkh sáifth u giờyxui chiềyxui u rồxgqk i! Thếivjt màofmj côvrdz lạvogh i ngủofmj lâfdmp u nhưgzam vậinjf y? Nhưgzam ng côvrdz chẳtquj ng cógmuf tídhnx cảshck m giáifth c nàofmj o...
Đeisr ang sữyubl ng sờyxui , báifth c sĩeqxv vàofmj y táifth mặinjf c áifth o trắidfg ng đidfg i nhanh vàofmj o, bọtrqi n họtrqi bưgzam ớqohc c đidfg i nhanh chógmuf ng vàofmj vộeisr i vãjwkh , thầqbcu n sắidfg c lạvogh i vôvrdz cùpjoe ng nghiêlxmg m túinjf c, nhìpphd n thấerrt y Tôvrdz Anh thìpphd hỏgjhl i rấerrt t nhiềyxui u câfdmp u hỏgjhl i, mứvffs c đidfg ộeisr nghiêlxmg m túinjf c vàofmj cẩlmts n thậinjf n đidfg ógmuf khiếivjt n Tôvrdz Anh nghĩeqxv rằfhlr ng chídhnx nh mìpphd nh khôvrdz ng phảshck i ngủofmj mộeisr t ngàofmj y mộeisr t đidfg êlxmg m, màofmj làofmj ngủofmj đidfg ếivjt n vàofmj i thậinjf p niêlxmg n rồxgqk i thầqbcu n kìpphd tỉylcr nh lạvogh i!
Báifth c sĩeqxv rấerrt t coi trọtrqi ng tìpphd nh trạvogh ng củofmj a Tôvrdz Anh, màofmj ôvrdz ng đidfg ãjwkh hỏgjhl i rấerrt t nhiềyxui u câfdmp u, nhưgzam ng nhữyubl ng câfdmp u trảshck lờyxui i củofmj a Tôvrdz Anh cũudmv ng khôvrdz ng cógmuf gìpphd đidfg ặinjf c biệjuog t, cógmuf thểvogh nógmuf i làofmj rấerrt t bìpphd nh thưgzam ờyxui ng, khôvrdz ng cógmuf việjuog c gìpphd xảshck y ra, ôvrdz ng nghiêlxmg m mặinjf t: “Tôvrdz tiểvogh u thưgzam , mong côvrdz cẩlmts n thậinjf n, thậinjf t cẩlmts n thậinjf n cảshck m nhậinjf n, cơvpbo thểvogh côvrdz thậinjf t sựirwt khôvrdz ng cógmuf gìpphd khôvrdz ng khỏgjhl e sao?”
Tôvrdz Anh suy tưgzam mộeisr t láifth t, nógmuf i: “Cảshck m giáifth c rấerrt t mệjuog t, khôvrdz ng sửdjjq dụshck ng đidfg ưgzam ợbohz c sứvffs c, rấerrt t kháifth t, lạvogh i đidfg ógmuf i bụshck ng....ngoàofmj i ra thìpphd cũudmv ng khôvrdz ng cógmuf gìpphd .”
Báifth c sĩeqxv : “....”
Tôvrdz Anh nhídhnx u màofmj y, bắidfg t đidfg ầqbcu u lo lắidfg ng: “Bệjuog nh củofmj a tôvrdz i rấerrt t nghiêlxmg m trọtrqi ng sao? Ung thưgzam ?”
Báifth c sĩeqxv lắidfg c đidfg ầqbcu u: “Khôvrdz ng phảshck i.”
Ôprtb ng rấerrt t khógmuf xửdjjq , nógmuf i chung làofmj khôvrdz ng tìpphd m ra đidfg ưgzam ợbohz c nguyêlxmg n nhâfdmp n bệjuog nh củofmj a Tôvrdz Anh. Rõlxmg ràofmj ng tấerrt t cảshck cáifth c xéahjc t nghiệjuog m đidfg ềyxui u rấerrt t bìpphd nh thưgzam ờyxui ng, tìpphd nh trạvogh ng thâfdmp n thểvogh củofmj a Tôvrdz Anh còkxrv n tốqnaz t hơvpbo n ngưgzam ờyxui i bìpphd nh thưgzam ờyxui ng mộeisr t chúinjf t, việjuog c nàofmj y thậinjf t lạvogh lùpjoe ng, nêlxmg n xéahjc t nghiệjuog m thìpphd cũudmv ng đidfg ãjwkh xéahjc t nghiệjuog m, kiểvogh m tra đidfg iệjuog n tâfdmp m đidfg ồxgqk cũudmv ng khôvrdz ng bỏgjhl qua, vậinjf y tạvogh i sao lạvogh i khôvrdz ng tìpphd m đidfg ưgzam ợbohz c bệjuog nh?
Ôprtb ng cũudmv ng khôvrdz ng quêlxmg n buổgdgd i sáifth ng lúinjf c Tôvrdz Anh còkxrv n bấerrt t tỉylcr nh, bốqnaz n vịdoxl kia thiếivjt u chúinjf t nữyubl a đidfg ãjwkh dởjwkh nógmuf c tòkxrv a nhàofmj bệjuog nh việjuog n lêlxmg n!
Việjuog n trưgzam ởjwkh ng, phógmuf việjuog n trưgzam ởjwkh ng cùpjoe ng chạvogh y tớqohc i, nhiềyxui u lầqbcu n đidfg ảshck m bảshck o mớqohc i làofmj m cho việjuog c nàofmj y trởjwkh nêlxmg n tạvogh m ổgdgd n. Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t cũudmv ng rấerrt t nhanh chógmuf ng, lậinjf p tứvffs c chuyểvogh n tiềyxui n, chuyểvogh n thiếivjt t bịdoxl y họtrqi c tiêlxmg n tiếivjt n nhậinjf p khẩlmts u từxbdx nưgzam ớqohc c ngoàofmj i vàofmj o bệjuog nh việjuog n, đidfg iềyxui u đidfg ógmuf khiếivjt n cho ôvrdz ng thậinjf t sựirwt cógmuf mong muốqnaz n làofmj m cho Tôvrdz Anh hếivjt t bệjuog nh!
Huốqnaz ng chi nếivjt u Tôvrdz Anh xảshck y ra chuyệjuog n trong bệjuog nh việjuog n củofmj a họtrqi thìpphd đidfg ógmuf thậinjf t sựirwt khôvrdz ng phảshck i làofmj chuyệjuog n tốqnaz t.
Tôvrdz Anh nhẹrbgl nhàofmj ng thởjwkh ra: “Khôvrdz ng phảshck i thìpphd tốqnaz t rồxgqk i, làofmj m tôvrdz i sợbohz muốqnaz n chếivjt t!”
Báifth c sĩeqxv nógmuf i: “Côvrdz đidfg ộeisr t nhiêlxmg n bấerrt t tỉylcr nh, lạvogh i đidfg au đidfg ớqohc n màofmj khôvrdz ng giảshck i thídhnx ch đidfg ưgzam ợbohz c, khôvrdz ng dễamqo dàofmj ng xửdjjq lídhnx , cũudmv ng khôvrdz ng thểvogh đidfg úinjf ng bệjuog nh màofmj hốqnaz t thuốqnaz c! Côvrdz ... vẫeevz n nêlxmg n ởjwkh lạvogh i bệjuog nh việjuog n đidfg ểvogh quan sáifth t mấerrt y ngàofmj y.”
Tôvrdz Anh nghĩeqxv nghĩeqxv , gậinjf t đidfg ầqbcu u nógmuf i đidfg ưgzam ợbohz c.
Vừxbdx a rồxgqk i còkxrv n đidfg ầqbcu y báifth c sĩeqxv vàofmj y táifth , giờyxui phòkxrv ng bệjuog nh rấerrt t nhanh đidfg ãjwkh yêlxmg n tĩeqxv nh lạvogh i. Tôvrdz Anh đidfg ứvffs ng dậinjf y, muốqnaz n đidfg i uốqnaz ng nưgzam ớqohc c, côvrdz cógmuf cảshck m giáifth c thậinjf t kháifth t, nếivjt u khôvrdz ng uốqnaz ng nưgzam ớqohc c thìpphd sẽmffs bịdoxl kháifth t chếivjt t mấerrt t!
Sau khi báifth c sĩeqxv đidfg ềyxui u đidfg ãjwkh đidfg i hếivjt t, mộeisr t lúinjf c sau thìpphd Linda đidfg i từxbdx ngoàofmj i vàofmj o: “Tôvrdz tiểvogh u thưgzam ”. Côvrdz ta mặinjf c mộeisr t bộeisr tâfdmp y trang, nhìpphd n vẫeevz n giỏgjhl i giang nhưgzam cũudmv , trang đidfg iểvogh m khéahjc o léahjc o, tưgzam ơvpbo i cưgzam ờyxui i hoàofmj n mỹerrt .
Tôvrdz Anh khôvrdz ng quêlxmg n lờyxui i củofmj a hoa hồxgqk ng kểvogh lạvogh i, cũudmv ng khôvrdz ng quêlxmg n kiếivjt p trưgzam ớqohc c côvrdz ta cùpjoe ng Tềyxui Duyệjuog t liêlxmg n thủofmj đidfg ốqnaz i phógmuf vớqohc i mìpphd nh.
Côvrdz cưgzam ờyxui i cưgzam ờyxui i, cógmuf chúinjf t ngạvogh c nhiêlxmg n: “Linda, sao côvrdz lạvogh i đidfg ếivjt n đidfg âfdmp y?”
Linda nógmuf i: “Tổgdgd ng tàofmj i cógmuf việjuog c gấerrt p rấerrt t vộeisr i, anh ấerrt y lo lắidfg ng cho côvrdz khôvrdz ng cógmuf ngưgzam ờyxui i chătlmp m sógmuf c, gọtrqi i tôvrdz i tớqohc i đidfg ểvogh chătlmp m sógmuf c côvrdz .”
“Thậinjf t ra thìpphd khôvrdz ng cầqbcu n phiềyxui n toáifth i nhưgzam vậinjf y, bệjuog nh việjuog n còkxrv n cógmuf y táifth , tôvrdz i cógmuf việjuog c gìpphd sẽmffs nhớqohc cáifth c côvrdz ấerrt y giúinjf p đidfg ỡshck . Giờyxui đidfg ãjwkh làofmj giờyxui tan tầqbcu m, côvrdz nêlxmg n trởjwkh vềyxui nghỉylcr ngơvpbo i.”
Linda cưgzam ờyxui i dịdoxl u dàofmj ng, cũudmv ng khôvrdz ng nghe lờyxui i Tôvrdz Anh nógmuf i: “Tôvrdz i cũudmv ng khôvrdz ng cógmuf việjuog c gìpphd làofmj m, vềyxui nhàofmj cũudmv ng coi TV hay chơvpbo i đidfg iệjuog n thoạvogh i, còkxrv n khôvrdz ng bằfhlr ng ởjwkh đidfg âfdmp y chơvpbo i vớqohc i côvrdz . Huốqnaz ng chi đidfg âfdmp y làofmj mệjuog nh lệjuog nh củofmj a tổgdgd ng tàofmj i, tôvrdz i cũudmv ng khôvrdz ng thểvogh khôvrdz ng nghe.”
Tôvrdz Anh liềyxui n khôvrdz ng nógmuf i gìpphd nữyubl a, côvrdz cưgzam ờyxui i cưgzam ờyxui i, cầqbcu m ly nưgzam ớqohc c lêlxmg n uốqnaz ng.
Linda đidfg i đidfg ếivjt n chỗdjjq ghếivjt sôvrdz pha ngồxgqk i xuốqnaz ng, côvrdz ta ngồxgqk i đidfg ểvogh hai châfdmp n vềyxui mộeisr t phídhnx a, nhìpphd n thụshck c nữyubl lạvogh i thanh nhãjwkh : “Thâfdmp n thểvogh củofmj a côvrdz cógmuf kháifth hơvpbo n chúinjf t nàofmj o khôvrdz ng?”
Tôvrdz Anh nógmuf i: “Ừxgqk m, đidfg ãjwkh kháifth hơvpbo n rấerrt t nhiềyxui u rồxgqk i.”
Linda: “Nghe đidfg ưgzam ợbohz c côvrdz xảshck y ra chuyệjuog n, tôvrdz i bịdoxl dọtrqi a đidfg ếivjt n nhảshck y dựirwt ng. May màofmj nhìpphd n côvrdz bâfdmp y giờyxui rấerrt t tốqnaz t, vềyxui sau nêlxmg n chúinjf ýprtb thâfdmp n thểvogh củofmj a mìpphd nh nha.”
Tôvrdz Anh gậinjf t đidfg ầqbcu u: “Ừxgqk .”
Hỏgjhl i thătlmp m thìpphd cũudmv ng đidfg ãjwkh hỏgjhl i thătlmp m, Linda bắidfg t đidfg ầqbcu u lấerrt y đidfg iệjuog n thoạvogh i ra chơvpbo i.
Tôvrdz Anh khôvrdz ng biếivjt t đidfg ãjwkh uốqnaz ng mấerrt y ly nưgzam ớqohc c, cho đidfg ếivjt n khi thỏgjhl a mãjwkh n, khôvrdz ng còkxrv n cảshck m thấerrt y kháifth t nữyubl a. Côvrdz thởjwkh phàofmj o nhẹrbgl nhõlxmg m, cầqbcu m quảshck táifth o lêlxmg n gặinjf m, xong trởjwkh vềyxui giưgzam ờyxui ng nằfhlr m xuốqnaz ng, lúinjf c cầqbcu m đidfg iệjuog n thoạvogh i đidfg ểvogh đidfg ặinjf t cơvpbo m hộeisr p, côvrdz mớqohc i pháifth t hiệjuog n ra Lưgzam u Vậinjf n đidfg ãjwkh gửdjjq i cho côvrdz mấerrt y tin nhắidfg n.
Lưgzam u Vậinjf n nógmuf i tốqnaz i côvrdz ấerrt y khôvrdz ng cógmuf tătlmp ng ca, muốqnaz n đidfg ếivjt n bệjuog nh việjuog n thătlmp m Tôvrdz Anh.
Tôvrdz Anh cảshck m thấerrt y khôvrdz ng cầqbcu n thiếivjt t, đidfg i lạvogh i quáifth phiềyxui n toáifth i, màofmj bệjuog nh củofmj a côvrdz cũudmv ng khôvrdz ng nặinjf ng lắidfg m, đidfg ểvogh côvrdz ấerrt y ởjwkh nhàofmj nghỉylcr ngơvpbo i cho rồxgqk i.
Lưgzam u Vậinjf n nógmuf i: “Khôvrdz ng đidfg ưgzam ợbohz c, cảshck nhàofmj tớqohc màofmj khôvrdz ng tớqohc i, Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t tưgzam ởjwkh ng rằfhlr ng cậinjf u khôvrdz ng cógmuf ai bêlxmg n cạvogh nh thìpphd lạvogh i đidfg i ătlmp n hiếivjt p cậinjf u!”
Lờyxui i nàofmj y buồxgqk n cưgzam ờyxui i lạvogh i ấerrt m áifth p, thậinjf t khôvrdz ng nógmuf i nêlxmg n lờyxui i.
Vừxbdx a đidfg ọtrqi c xong tin nhắidfg n củofmj a Lưgzam u Vậinjf n, cửdjjq a phòkxrv ng bệjuog nh lạvogh i mởjwkh ra. Lâfdmp m Thàofmj nh Phong đidfg ãjwkh thay mộeisr t bộeisr quầqbcu n áifth o sạvogh ch sẽmffs , bưgzam ớqohc c nhanh vàofmj o vàofmj o: “Anh Anh, anh nghe nógmuf i em đidfg ãjwkh tỉylcr nh!”
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong xuấerrt t hiệjuog n làofmj m Linda sợbohz tớqohc i mứvffs c giậinjf t mìpphd nh, đidfg ưgzam ngs dậinjf y khỏgjhl i sôvrdz pha.
“Phong Thiếivjt u.”
Cógmuf lẽmffs Linda thậinjf t sựirwt bịdoxl dọtrqi a sợbohz , côvrdz ta đidfg ứvffs ng lêlxmg n quáifth đidfg ộeisr t ngộeisr t nêlxmg n Lâfdmp m Thàofmj nh Phong liềyxui n chúinjf ýprtb tớqohc i, anh cau màofmj y khógmuf hiểvogh u.
Linda đidfg iềyxui u chỉylcr nh tốqnaz t cảshck m xúinjf c củofmj a mìpphd nh, nhưgzam ng tim đidfg ậinjf p vẫeevz n nhanh nhưgzam cũudmv , côvrdz ta cưgzam ờyxui i nógmuf i: “Nếivjt u Phong Thiếivjt u đidfg ãjwkh tớqohc i đidfg âfdmp y, tôvrdz i liềyxui n khôvrdz ng quấerrt y rầqbcu y nữyubl a, tôvrdz i ra ngoàofmj i chờyxui , cógmuf việjuog c gìpphd thìpphd cứvffs gọtrqi i tôvrdz i.”
Dứvffs t lờyxui i, côvrdz ta mởjwkh cửdjjq a đidfg i ra ngoàofmj i.
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong nheo nheo mắidfg t, sắidfg c mặinjf t trầqbcu m xuốqnaz ng mộeisr t chúinjf t, khi quay sang Tôvrdz Anh lạvogh i cưgzam ờyxui i tủofmj m tỉylcr m: “Anh Anh! Em tỉylcr nh lạvogh i thìpphd thậinjf t tốqnaz t, em khôvrdz ng biếivjt t, buổgdgd i sáifth ng thấerrt y em vẫeevz n chưgzam a tỉylcr nh lạvogh i, bọtrqi n anh đidfg ềyxui u bịdoxl hùpjoe chếivjt t!”
Tôvrdz Anh nógmuf i: “Thựirwt c xin lỗdjjq i, đidfg ãjwkh khiếivjt n cho bọtrqi n anh lo lắidfg ng.”
“Lo lắidfg ng cho em cũudmv ng khôvrdz ng mấerrt t miếivjt ng thịdoxl t nàofmj o, em khôvrdz ng cógmuf gìpphd thìpphd khôvrdz ng sao rồxgqk i!”
“Đeisr úinjf ng rồxgqk i! Làofmj m thếivjt nàofmj o màofmj anh lạvogh i ởjwkh đidfg âfdmp y?”
“Anh vềyxui nhàofmj mộeisr t chuyếivjt n, vừxbdx a nghe nógmuf i em tỉylcr nh lạvogh i, liềyxui n chạvogh y nhanh đidfg ếivjt n đidfg âfdmp y đidfg ểvogh thătlmp m em!”. Sắidfg c mặinjf t Lâfdmp m Thàofmj nh Phong nghiêlxmg m túinjf c: “Em biếivjt t em hôvrdz n mêlxmg bao lâfdmp u khôvrdz ng? Mộeisr t ngàofmj y mộeisr t đidfg êlxmg m, anh còkxrv n tưgzam ởjwkh ng em ngủofmj mãjwkh i khôvrdz ng dậinjf y, tưgzam ởjwkh ng em lạvogh i nhưgzam ngưgzam ờyxui i đidfg ẹrbgl p ngủofmj trong rừxbdx ng.”
Anh sờyxui sờyxui cằfhlr m: “Màofmj Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t hôvrdz n em, em cũudmv ng khôvrdz ng tỉylcr nh?”
Tôvrdz Anh: “....A?”
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong cưgzam ờyxui i xấerrt u xa, nhưgzam ớqohc n màofmj y.
Tôvrdz Anh mặinjf c kệjuog , bĩeqxv u bĩeqxv u môvrdz i khôvrdz ng nógmuf i.
“Thàofmj nh Phong, em đidfg ógmuf i bụshck ng!”
“Đeisr ógmuf i? Em tỉylcr nh lạvogh i nãjwkh y giờyxui màofmj chưgzam a ătlmp n gìpphd sao?”
Tôvrdz Anh chỉylcr chỉylcr vàofmj o lõlxmg i quảshck táifth o ởjwkh trong thùpjoe ng ráifth c: “Cógmuf ătlmp n mộeisr t quảshck táifth o, nhưgzam ng màofmj cógmuf no thìpphd giờyxui cũudmv ng đidfg ógmuf i rồxgqk i.”
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong: “......”
Anh đidfg ốqnaz i vớqohc i Linda lạvogh i càofmj ng bấerrt t mãjwkh n trong lòkxrv ng, gọtrqi i côvrdz ta tớqohc i chătlmp m sógmuf c cho Tôvrdz Anh, kếivjt t quảshck mìpphd nh ởjwkh mộeisr t bêlxmg n ngồxgqk i chơvpbo i, biếivjt t rõlxmg Tôvrdz Anh đidfg ãjwkh mộeisr t ngàofmj y khôvrdz ng ătlmp n gìpphd , thếivjt màofmj còkxrv n khôvrdz ng biếivjt t chuẩlmts n bịdoxl cơvpbo m chiềyxui u cho Tôvrdz Anh? Việjuog c nàofmj y cũudmv ng làofmj m khôvrdz ng xong, tạvogh i sao Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t còkxrv n giữyubl côvrdz ta lạvogh i bêlxmg n ngưgzam ờyxui i?
Nhưgzam ng màofmj anh cũudmv ng khôvrdz ng nógmuf i gìpphd vớqohc i Tôvrdz Anh, anh gọtrqi i đidfg iệjuog n cho Quâfdmp n Duyệjuog t trưgzam ớqohc c, gọtrqi i bọtrqi n họtrqi mang chúinjf t thứvffs c ătlmp n đidfg ếivjt n bệjuog nh việjuog n. Xéahjc t thấerrt y Tôvrdz Anh khôvrdz ng thểvogh ătlmp n thịdoxl t cáifth đidfg ưgzam ợbohz c, anh lạvogh i bảshck o xàofmj o chúinjf t rau dưgzam a, đidfg ừxbdx ng dídhnx nh thứvffs c ătlmp n mặinjf n.
Tôvrdz Anh khôvrdz ng chịdoxl u đidfg ưgzam ợbohz c đidfg ógmuf i màofmj ngồxgqk i chờyxui cơvpbo m, côvrdz cầqbcu m thêlxmg m mộeisr t quảshck táifth o, trêlxmg n mặinjf t vui cưgzam ờyxui i vôvrdz ưgzam u vôvrdz lựirwt [1].
[1]: khôvrdz ng lo khôvrdz ng nghĩeqxv .
Nhìpphd n hơvpbo i ngốqnaz c.
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong sờyxui sờyxui cáifth i tráifth n rồxgqk i sờyxui sờyxui gưgzam ơvpbo ng mặinjf t củofmj a Tôvrdz Anh: “Hìpphd nh nhưgzam khôvrdz ng còkxrv n pháifth t sốqnaz t.”
Tôvrdz Anh bỏgjhl bàofmj n tay củofmj a anh ra: “Đeisr úinjf ng vậinjf y, đidfg ãjwkh khỏgjhl e rồxgqk i.”
Ngoạvogh i trừxbdx mệjuog t mỏgjhl i, suy yếivjt u, thoạvogh t nhìpphd n Tôvrdz Anh cũudmv ng khôvrdz ng kháifth c ngưgzam ờyxui i bìpphd nh thưgzam ờyxui ng làofmj mấerrt y. Nhưgzam ng Lâfdmp m Thàofmj nh Phong lạvogh i khôvrdz ng dáifth m sơvpbo sẩlmts y, bệjuog nh củofmj a Tôvrdz Anh quáifth kìpphd quáifth i, lạvogh i khôvrdz ng tìpphd m đidfg ưgzam ợbohz c nguyêlxmg n nhâfdmp n, khôvrdz ng thểvogh yêlxmg n tâfdmp m đidfg ưgzam ợbohz c.
Màofmj dáifth ng vẻinjf ngấerrt t xỉylcr u củofmj a Tôvrdz Anh khi nằfhlr m trong lồxgqk ng ngựirwt c củofmj a anh đidfg êlxmg m qua, quảshck thựirwt c rấerrt t dọtrqi a ngưgzam ờyxui i.
- --
Lưgzam u Vậinjf n láifth i xe đidfg ếivjt n bệjuog nh việjuog n, mang theo mộeisr t hộeisr p canh bổgdgd khídhnx dưgzam ỡshck ng huyếivjt t củofmj a Trầqbcu n Thụshck c Phâfdmp n. Bàofmj đidfg ịdoxl nh nấerrt u canh gàofmj đidfg en, nhưgzam ng Tôvrdz Anh lạvogh i khôvrdz ng thểvogh ătlmp n thịdoxl t, bàofmj chỉylcr cógmuf thểvogh nấerrt u mộeisr t báifth t canh thanh đidfg ạvogh m.
Lưgzam u Vậinjf n lạvogh i cảshck m thấerrt y rằfhlr ng chắidfg c Tôvrdz Anh khôvrdz ng thiếivjt u gìpphd hếivjt t, Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t đidfg ốqnaz i vớqohc i côvrdz ấerrt y kháifth tốqnaz t, chắidfg c sẽmffs khôvrdz ng đidfg ểvogh Tôvrdz Anh thiếivjt u ătlmp n đidfg âfdmp u nhỉylcr ? Lạvogh i nghĩeqxv đidfg âfdmp y làofmj lòkxrv ng tốqnaz t củofmj a bọtrqi n côvrdz , Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t đidfg ốqnaz i vớqohc i Tôvrdz Anh nhưgzam thếivjt nàofmj o, cũudmv ng đidfg âfdmp u liêlxmg n quan gìpphd bọtrqi n côvrdz .
Tớqohc i tầqbcu ng trệjuog t theo nhưgzam lờyxui i củofmj a Tôvrdz Anh, côvrdz nhìpphd n tráifth i nhìpphd n phảshck i, tìpphd m kiếivjt m phòkxrv ng bệjuog nh củofmj a Tôvrdz Anh.
Lạvogh i ngoàofmj i ýprtb muốqnaz n thấerrt y đidfg ưgzam ợbohz c mộeisr t ngưgzam ờyxui i phụshck nữyubl cẩlmts n thậinjf n nấerrt p đidfg ằfhlr ng sau váifth ch tưgzam ờyxui ng, mộeisr t tay che miệjuog ng, cẩlmts n thậinjf n nógmuf i chuyệjuog n.
Bởjwkh i vìpphd ídhnx t ngưgzam ờyxui i, nêlxmg n Lưgzam u Vậinjf n nghe đidfg ưgzam ợbohz c mộeisr t vàofmj i chữyubl , ngưgzam ờyxui i phụshck nữyubl kia nógmuf i: “Tôvrdz i khôvrdz ng biếivjt t, côvrdz tạvogh m thờyxui i đidfg ừxbdx ng liêlxmg n lạvogh c vớqohc i tôvrdz i, côvrdz đidfg ãjwkh chọtrqi c giậinjf n anh ấerrt y, anh ấerrt y vẫeevz n luôvrdz n nghĩeqxv biệjuog n pháifth p đidfg ểvogh đidfg ốqnaz i phógmuf vớqohc i côvrdz …”.
Hìpphd nh nhưgzam cảshck m giáifth c cógmuf ngưgzam ờyxui i tớqohc i gầqbcu n, ngưgzam ờyxui i phụshck nữyubl đidfg ộeisr t nhiêlxmg n ngừxbdx ng nógmuf i, vộeisr i vãjwkh cúinjf i đidfg ầqbcu u tráifth nh đidfg i.
Vẻinjf mặinjf t Lưgzam u Vậinjf n tiếivjt c hậinjf n[2], còkxrv n tưgzam ởjwkh ng rằfhlr ng cógmuf thểvogh nghe đidfg ưgzam ợbohz c tin tứvffs c đidfg ộeisr ng trờyxui i nàofmj o đidfg ógmuf , kếivjt t quảshck chỉylcr nógmuf i đidfg ưgzam ợbohz c mộeisr t nửdjjq a, côvrdz còkxrv n chưgzam a nghe ra cáifth i gìpphd cảshck . Cógmuf đidfg iềyxui u nếivjt u tưgzam ởjwkh ng tưgzam ợbohz ng cũudmv ng cógmuf thểvogh suy đidfg oáifth n đidfg âfdmp y làofmj loạvogh i kịdoxl ch gìpphd .
[2]: tiếivjt c nuốqnaz i vàofmj hốqnaz i hậinjf n
Khi màofmj côvrdz nhìpphd n thấerrt y Tôvrdz Anh, Tôvrdz Anh còkxrv n đidfg ang ătlmp n cơvpbo m, tay nghềyxui đidfg ầqbcu u bếivjt p củofmj a Quâfdmp n Duyệjuog t rấerrt t đidfg ưgzam ợbohz c, dùpjoe làofmj thứvffs c ătlmp n chay thìpphd hưgzam ơvpbo ng vịdoxl cũudmv ng rấerrt t tốqnaz t, Tôvrdz Anh ătlmp n vôvrdz cùpjoe ng vui vẻinjf .
Nhìpphd n thấerrt y Lưgzam u Vậinjf n, Tôvrdz Anh vẫeevz y vẫeevz y tay vớqohc i côvrdz ấerrt y: “Tiểvogh u Vậinjf n, mau tớqohc i, ătlmp n cơvpbo m khôvrdz ng?”
“Tớqohc ătlmp n cơvpbo m xong mớqohc i đidfg ếivjt n đidfg âfdmp y. Cậinjf u đidfg ấerrt y, đidfg ãjwkh bịdoxl bệjuog nh còkxrv n ătlmp n cơvpbo m muộeisr n?”. Lưgzam u Vậinjf n đidfg em canh tớqohc i, múinjf c mộeisr t chéahjc n cho Tôvrdz Anh: “Nèncgp , cho cậinjf u, mẹrbgl tớqohc nấerrt u canh nàofmj y cho cậinjf u đidfg ấerrt y, mau dưgzam ỡshck ng tốqnaz t cơvpbo thểvogh , đidfg ừxbdx ng cógmuf suốqnaz t ngàofmj y bịdoxl bệjuog nh nữyubl a.”
Côvrdz nhìpphd n ngưgzam ờyxui i đidfg àofmj n ôvrdz ng ngồxgqk i bêlxmg n cạvogh nh Tôvrdz Anh, thậinjf t quen mắidfg t, chắidfg c côvrdz đidfg ãjwkh từxbdx ng gặinjf p qua, chỉylcr làofmj nhấerrt t thờyxui i khôvrdz ng nhớqohc tớqohc i. Tôvrdz Anh đidfg ãjwkh ng từxbdx ng nógmuf i vềyxui Lâfdmp m Thàofmj nh Phong vớqohc i Lưgzam u Vậinjf n, lúinjf c nàofmj y mớqohc i nhớqohc đidfg ếivjt n tuy Lâfdmp m Thàofmj nh Phong hay đidfg ếivjt n nhàofmj côvrdz chơvpbo i, nhưgzam ng rấerrt t khôvrdz ng khéahjc o, lúinjf c nàofmj o cũudmv ng khôvrdz ng cógmuf Lưgzam u Vậinjf n.
Tôvrdz Anh nghĩeqxv nghĩeqxv , cuốqnaz i cùpjoe ng nógmuf i: “Cậinjf u vàofmj anh ấerrt y đidfg ãjwkh từxbdx ng gặinjf p nhau ởjwkh Quâfdmp n Duyệjuog t, lầqbcu n cógmuf Lýprtb Thếivjt Kiệjuog t, Thàofmj nh Phong cũudmv ng ởjwkh đidfg ógmuf .”
“Đeisr úinjf ng rồxgqk i!”. Lưgzam u Vậinjf n vỗdjjq tay mộeisr t cáifth i: “Tớqohc đidfg ãjwkh nógmuf i làofmj nhìpphd n rấerrt t quen mắidfg t, quảshck nhiêlxmg n làofmj đidfg ãjwkh từxbdx ng gặinjf p.”
Lâfdmp m Thàofmj nh Phong cũudmv ng khôvrdz ng cógmuf ấerrt n tưgzam ợbohz ng gìpphd đidfg ốqnaz i vớqohc i Lưgzam u Vậinjf n, nhưgzam ng anh biếivjt t bạvogh n thâfdmp n củofmj a Tôvrdz Anh cógmuf mộeisr t ngưgzam ờyxui i bạvogh n trai rấerrt t cặinjf n bãjwkh .
Anh cưgzam ờyxui i tủofmj m tỉylcr m chàofmj o hỏgjhl i.
Lưgzam u Vậinjf n nógmuf i: “Chắidfg c tớqohc cógmuf duyêlxmg n vớqohc i nhữyubl ng loạvogh i chuyệjuog n đidfg ặinjf c biệjuog t ngẫeevz u nhiêlxmg n nàofmj y đidfg ógmuf , vừxbdx a rồxgqk i ởjwkh hàofmj nh lang, tớqohc nghe đidfg ưgzam ợbohz c mộeisr t ngưgzam ờyxui i phụshck nữyubl nógmuf i, hìpphd nh nhưgzam cùpjoe ng mưgzam u đidfg ồxgqk bídhnx mậinjf t vớqohc i ai đidfg ógmuf , ai chọtrqi c giậinjf n ai, lạvogh i nghĩeqxv cáifth ch đidfg ốqnaz i phógmuf ai đidfg ógmuf ?”
Côvrdz bĩeqxv u bĩeqxv u môvrdz i, ai vớqohc i ai chứvffs , chídhnx nh côvrdz cũudmv ng khôvrdz ng rõlxmg màofmj !
Tôvrdz Anh cũudmv ng tòkxrv mòkxrv : “Thậinjf t sựirwt ? Ai vậinjf y? Cậinjf u cógmuf thấerrt y rõlxmg ngưgzam ờyxui i phụshck nữyubl đidfg ógmuf khôvrdz ng?”
Lưgzam u Vậinjf n buôvrdz ng tay: “Thậinjf t sựirwt khôvrdz ng cógmuf , tớqohc chỉylcr nhìpphd n thấerrt y đidfg ưgzam ợbohz c bógmuf ng dáifth ng, ngưgzam ờyxui i đidfg ógmuf vẫeevz n luôvrdz n che miệjuog ng nógmuf i chuyệjuog n, còkxrv n cúinjf i đidfg ầqbcu u, tógmuf c xõlxmg a ra che mấerrt t khuôvrdz n mặinjf t.”
Tôvrdz Anh cảshck m thấerrt y đidfg áifth ng tiếivjt c: “Quêlxmg n đidfg i, đidfg ừxbdx ng nghĩeqxv nhiềyxui u nữyubl a, cùpjoe ng nhau ătlmp n chúinjf t gìpphd nhéahjc ?”
Lưgzam u Vậinjf n ngồxgqk i xuốqnaz ng, khôvrdz ng cógmuf đidfg ộeisr ng đidfg ũudmv a. Côvrdz chốqnaz ng cằfhlr m, nhìpphd n mộeisr t bàofmj n đidfg ầqbcu y thứvffs c ătlmp n màofmj âfdmp m thầqbcu m cảshck m tháifth n: nhữyubl ng kẻinjf cógmuf tiềyxui n đidfg úinjf ng làofmj khôvrdz ng phảshck i làofmj giàofmj u bìpphd nh thưgzam ờyxui ng, tùpjoe y tiệjuog n đidfg ặinjf t cơvpbo m hộeisr p thôvrdz i cũudmv ng làofmj Quâfdmp n Duyệjuog t, chỗdjjq đidfg ógmuf côvrdz chỉylcr đidfg i đidfg ưgzam ợbohz c vàofmj i lầqbcu n. Côvrdz lạvogh i nhìpphd n Tôvrdz Anh, gưgzam ơvpbo ng mặinjf t củofmj a Tôvrdz Anh hồxgqk ng nhuậinjf n, hai mắidfg t đidfg ầqbcu y tinh thầqbcu n, ngoạvogh i trừxbdx nhìpphd n cógmuf vẻinjf mệjuog t mỏgjhl i ra, thìpphd đidfg úinjf ng làofmj khôvrdz ng nhìpphd n ra Tôvrdz Anh cógmuf cáifth i gìpphd khôvrdz ng khỏgjhl e.
Côvrdz nhịdoxl n khôvrdz ng đidfg ưgzam ợbohz c nhéahjc o nhéahjc o gưgzam ơvpbo ng mặinjf t củofmj a Tôvrdz Anh, cảshck m kháifth i làofmj n da nàofmj y thậinjf t tốqnaz t, vừxbdx a trơvpbo n vừxbdx a mềyxui m: “Khôvrdz ng phảshck i cậinjf u bịdoxl bệjuog nh sao? Tạvogh i sao lạvogh i khôvrdz ng cógmuf dáifth ng vẻinjf bịdoxl bệjuog nh màofmj nhưgzam đidfg ang ởjwkh trong kìpphd nghỉylcr thếivjt hảshck ? Xem khuôvrdz n mặinjf t nhỏgjhl nhắidfg n củofmj a cậinjf u nàofmj y, sáifth ng bừxbdx ng, rạvogh ng rỡshck , trắidfg ng đidfg ếivjt n mứvffs c sáifth ng lêlxmg n luôvrdz n ấerrt y!”
Tôvrdz Anh quătlmp ng bàofmj n tay củofmj a Lưgzam u Vậinjf n ra: “Nógmuf i bừxbdx a, báifth c sĩeqxv nógmuf i tớqohc đidfg ãjwkh khỏgjhl e hơvpbo n nhiềyxui u rồxgqk u.”
“Hâfdmp m mộeisr quáifth !”
“…”
Thậinjf t ra Lâfdmp m Thàofmj nh Phong cũudmv ng thấerrt y tìpphd nh trạvogh ng củofmj a Tôvrdz Anh quáifth tốqnaz t, anh còkxrv n nhớqohc rõlxmg tìpphd nh huốqnaz ng dọtrqi a ngưgzam ờyxui i củofmj a Tôvrdz Anh đidfg êlxmg m qua, pháifth t sốqnaz t đidfg ếivjt n mứvffs c bấerrt t tỉylcr nh nhâfdmp n sựirwt , chỉylcr biếivjt t kêlxmg u đidfg au. Hiệjuog n giờyxui nhìpphd n lạvogh i, Tôvrdz Anh cưgzam ờyxui i tủofmj m tỉylcr m chẳtquj ng hềyxui lo lắidfg ng sợbohz hãjwkh i, thậinjf t làofmj vôvrdz ưgzam u vôvrdz lo[1], khôvrdz ng hềyxui lo âfdmp u gìpphd cảshck .
Anh nhìpphd n đidfg ồxgqk ng hồxgqk , hìpphd nh nhưgzam gầqbcu n đidfg ếivjt n khoảshck ng thờyxui i gian Tôvrdz Anh bịdoxl ngấerrt t đidfg êlxmg m qua.
Anh cógmuf chúinjf t lo lắidfg ng, khôvrdz ng còkxrv n hi hi ha ha đidfg ùpjoe a giỡshck n nhưgzam thưgzam ờyxui ng ngàofmj y nữyubl a, cảshck ngưgzam ờyxui i trầqbcu m ổgdgd n hơvpbo n. Tôvrdz Anh vừxbdx a đidfg ặinjf t đidfg ũudmv a xuốqnaz ng, anh liềyxui n thúinjf c giụshck c côvrdz đidfg i lêlxmg n giưgzam ờyxui ng nằfhlr m, dáifth ng vẻinjf nhưgzam sẵvrdz n sàofmj ng ra trậinjf n đidfg áifth nh đidfg ịdoxl ch vậinjf y.
Lưgzam u Vậinjf n cũudmv ng khôvrdz ng biếivjt t rõlxmg tìpphd nh huốqnaz ng củofmj a Tôvrdz Anh, chỉylcr cho rằfhlr ng côvrdz cầqbcu n nghỉylcr ngơvpbo i liềyxui n khôvrdz ng ởjwkh lâfdmp u nữyubl a, chuẩlmts n bịdoxl trởjwkh vềyxui . Trưgzam ớqohc c khi vềyxui lạvogh i dặinjf n dòkxrv lầqbcu n cuốqnaz i: “Nhớqohc nghỉylcr ngơvpbo i nhiềyxui u đidfg ógmuf .”
Tôvrdz Anh gậinjf t đidfg ầqbcu u nógmuf i: “Ừxgqk m, đidfg i đidfg ưgzam ờyxui ng cẩlmts n thậinjf n, vềyxui rồxgqk i thìpphd nhớqohc báifth o lạvogh i cho tớqohc .”
Lưgzam u Vậinjf n: “Biếivjt t rồxgqk i, khôvrdz ng cầqbcu n lo lắidfg ng.”
Lưgzam u Vậinjf n đidfg ang muốqnaz n rờyxui i đidfg i thìpphd Khưgzam ơvpbo ng Triếivjt t trong cảshck bộeisr đidfg ồxgqk đidfg en phong trầqbcu n, mệjuog t mỏgjhl i trởjwkh vềyxui .
Đeisr ồxgqk ng thờyxui i lúinjf c đidfg ógmuf , Linda - ngưgzam ờyxui i đidfg ãjwkh rờyxui i khỏgjhl i bệjuog nh việjuog n đidfg ang gọtrqi i đidfg iệjuog n thoạvogh i: “Làofmj m sao bâfdmp y giờyxui ? Lúinjf c tôvrdz i vàofmj côvrdz nógmuf i chuyệjuog n đidfg ãjwkh bịdoxl ngưgzam ờyxui i kháifth c nghe đidfg ưgzam ợbohz c!”. Côvrdz ta trầqbcu m mặinjf c nghe đidfg ốqnaz i phưgzam ơvpbo ng nógmuf i xong, lạvogh i nógmuf i: “Tôvrdz i hiểvogh u, nếivjt u làofmj ngưgzam ờyxui i qua đidfg ưgzam ờyxui ng thìpphd tôvrdz i cũudmv ng khôvrdz ng đidfg ểvogh ýprtb , nhưgzam ng đidfg ógmuf làofmj bạvogh n thâfdmp n củofmj a Tôvrdz Anh!”
Beta: heka
Lú
“Tô
Tô
“Đ
Dư
“Đ
“Cả
Cho đ
Tô
Dư
Tô
Dư
Tô
Đ
Bá
Tô
Bá
Tô
Bá
Ô
Ô
Việ
Huố
Tô
Bá
Tô
Vừ
Sau khi bá
Tô
Cô
Linda nó
“Thậ
Linda cư
Tô
Linda đ
Tô
Linda: “Nghe đ
Tô
Hỏ
Tô
Lư
Tô
Lư
Lờ
Vừ
Lâ
“Phong Thiế
Có
Linda đ
Dứ
Lâ
Tô
“Lo lắ
“Đ
“Anh về
Anh sờ
Tô
Lâ
Tô
“Thà
“Đ
Tô
Lâ
Anh đ
Như
Tô
[1]: khô
Nhì
Lâ
Tô
Ngoạ
Mà
- --
Lư
Lư
Tớ
Lạ
Bở
Hì
Vẻ
[2]: tiế
Khi mà
Nhì
“Tớ
Cô
Tô
“Đ
Lâ
Anh cư
Lư
Cô
Tô
Lư
Tô
Lư
Cô
Tô
“Hâ
“…”
Thậ
Anh nhì
Anh có
Lư
Tô
Lư
Lư
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.