Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 152-10 : Cả đời yêu thương hoàn lại oan trái của nàng kiếp trước 10

    trước sau   
Edit:  Mẹznhl tớushykcbf Thábszoi Hậjovbu.

kcbfng ởfqjs trong phòebbpng chătqjtm sóvzlsc Tầguypn Liễohejm thậjovbt lânxmdu, cảfdokm thấvzlsy bụlikcng cóvzls chútqjtt đfclnóvzlsi liềojckn mởfqjs cửlikca ra ngoàkcbfi.

Hậjovbu đfclnưnebfwbhzng y quábszon nàkcbfy cóvzls cảfdok phòebbpng bếvirzp, Thanh Linh mưnebfhnebn đfclnguypu bếvirzp y quábszon dùowmjng phòebbpng bếvirzp mộwbhzt lábszot, nấvzlsu cho mìjovbnh chútqjtt thứvzlsc ătqjtn, lạushyi nấvzlsu cho Tầguypn Liễohejm mộwbhzt chútqjtt canh bổbvjznebfbwxjng.

kcbfng bưnebfng bábszot canh đfclnếvirzn cătqjtn phòebbpng Tầguypn Liễohejm đfclnang dưnebfbwxjng thưnebfơvzlsng, đfclnếvirzn gầguypn cửlikca liềojckn nghe thấvzlsy giọljcjng nóvzlsi hưnebfng phấvzlsn củxrjza Minh Lụlikcc.

“Côwzkbng tửlikc, Cẩeezgu Huyếvirzt kếvirzkcbfy hữlikcu dụlikcng chứvzls? Vừebbpa khôwzkbng bịlikc thưnebfơvzlsng lạushyi cóvzls thểcigqqhdru chânxmdn phu nhânxmdn.” Minh Lụlikcc cưnebfwbhzi cưnebfwbhzi vuốopdpt môwzkbng ngựulzya.

Thanh Linh dừebbpng lạushyi trưnebfushyc cửlikca nghe ngóvzlsng, theo nhưnebf lờwbhzi nóvzlsi củxrjza Minh Lụlikcc, thưnebfơvzlsng thếvirz củxrjza Tầguypn Liễohejm hẳvarsn khôwzkbng phảfdoki thậjovbt, mảfdokng mábszou đfclnccsnnebfơvzlsi trêbyhcn ngựulzyc hắxrjzn hìjovbnh nhưnebfkcbftqjti mábszou chóvzls. Hắxrjzn khôwzkbng cầguypn bịlikc thưnebfơvzlsng màkcbf vẫkcbfn cóvzls thểcigq khiếvirzn nàkcbfng phảfdoki quay vềojck.


Chỉgfme cầguypn hơvzlsi suy nghĩjovb chútqjtt thôwzkbi đfclnãggwx phábszot hiệuyaan ra đfclnânxmdy làkcbf mộwbhzt kếvirz hoạushych chẳvarsng lấvzlsy cóvzlsjovbkcbf khóvzls hiểcigqu.

Khóvzls trábszoch Tầguypn Liễohejm khôwzkbng chịlikcu đfclncigq cho nàkcbfng xem thưnebfơvzlsng thếvirz củxrjza hắxrjzn, màkcbf trong thờwbhzi gian ngắxrjzn nhấvzlst cóvzls thểcigqjovbm thấvzlsy y quábszon. Tấvzlst cảfdok chỉgfme đfclncigq phòebbpng trábszonh trưnebfwbhzng hợhnebp nàkcbfng nhanh chóvzlsng đfclnếvirzn xem bệuyaanh cho hắxrjzn.

Hếvirzt thảfdoky tíqhdrnh toábszon tốopdpt lắxrjzm, cũczowng chỉgfmevzlskcbfng nóvzlsng vộwbhzi khinh đfclnlikcch màkcbf bịlikc lừebbpa. (MTLTH.dđfclnlqđfcln)

Thếvirz nhưnebfng lầguypn nàkcbfy khôwzkbng hiểcigqu vìjovb sao nàkcbfng lạushyi khôwzkbng cóvzls lấvzlsy mộwbhzt chútqjtt tứvzlsc giậjovbn, chỉgfme cảfdokm thấvzlsy cóvzls chútqjtt bựulzyc mìjovbnh, lạushyi cóvzls chútqjtt buồyqqkn cưnebfwbhzi.

“Ai đfclnang ởfqjsbyhcn ngoàkcbfi?” Tầguypn Liễohejm nhạushyy cảfdokm phábszot hiệuyaan cóvzls ngưnebfwbhzi đfclnang đfclnvzlsng bêbyhcn ngoàkcbfi.

Minh Lụlikcc nhanh chóvzlsng chạushyy ra cửlikca xem xéhgfot tìjovbnh hìjovbnh, vừebbpa nhìjovbn thấvzlsy Thanh Linh mang theo mộwbhzt bábszot canh nóvzlsng hổbvjzi đfclnvzlsng im trưnebfushyc cửlikca liềojckn cảfdok kinh. Tânxmdm hắxrjzn ânxmdm thầguypm nảfdoky lêbyhcn mộwbhzt cábszoi, hắxrjzn vừebbpa tranh côwzkbng vớushyi côwzkbng tửlikc mộwbhzt chútqjtt, Thanh Linh liềojckn phábszot hiệuyaan ra.

Khôwzkbng cầguypn phảfdoki quay đfclnguypu lạushyi nhìjovbn, hắxrjzn biếvirzt chắxrjzc côwzkbng tửlikc đfclnang dùowmjng ábszonh mắxrjzt nhưnebfjovbnh đfclnao kiếvirzm bắxrjzn thẳvarsng vềojck phíqhdra hắxrjzn: “Thuộwbhzc hạushyebbpn cóvzls việuyaac, thuộwbhzc hạushybszoo lui trưnebfushyc.” Giábszoc quan nhạushyy béhgfon củxrjza hắxrjzn phábszot giábszoc cóvzls nguy hiểcigqm, tam thậjovbp lụlikcc kếvirz, tẩeezgu vi thưnebfhnebng sábszoch.

Tầguypn Liễohejm biếvirzt nàkcbfng đfclnãggwx nghe thấvzlsy lờwbhzi Minh Lụlikcc nóvzlsi vớushyi hắxrjzn, nộwbhzi tânxmdm khủxrjzng hoảfdokng dữlikc dộwbhzi. Hắxrjzn nuốopdpt mộwbhzt ngụlikcm nưnebfushyc bọljcjt, cứvzlsng ngắxrjzc nóvzlsi: “Phu nhânxmdn đfclnang bưnebfng cábszoi gìjovb vậjovby?”

“Canh.” Nàkcbfng diệuyaan vôwzkb biểcigqu tìjovbnh trảfdok lờwbhzi hắxrjzn.

“Nấvzlsu cho vi phu sao?” Hắxrjzn mởfqjs to mắxrjzt hỏccsni nàkcbfng.

Lầguypn nàkcbfy nàkcbfng khôwzkbng trảfdok lờwbhzi hắxrjzn nữlikca, tay đfclnggwxt bábszot canh lêbyhcn bàkcbfn, xoay ngưnebfwbhzi đfclni ra khỏccsni phòebbpng.

Tầguypn Liễohejm chắxrjzc chắxrjzn nàkcbfng đfclnãggwx biếvirzt hắxrjzn lừebbpa nàkcbfng. (MTLTH.dđfclnlqđfcln)

“Phu nhânxmdn!” Nhìjovbn nàkcbfng xoay ngưnebfwbhzi rờwbhzi khỏccsni, hắxrjzn quýggwxnh lêbyhcn, mạushynh mẽivnn hấvzlst chătqjtn, giàkcbfy cũczowng chưnebfa kịlikcp mang liềojckn đfclnuổbvjzi theo nàkcbfng.


Đsweiguypu tóvzlsc hắxrjzn rốopdpi tung, đfclnuổbvjzi theo nàkcbfng ngătqjtn trưnebfushyc mặggwxt nàkcbfng: “Phu nhânxmdn, ta sai rồyqqki, đfclnábszong ra ta khôwzkbng nêbyhcn lừebbpa dốopdpi nàkcbfng.” Bộwbhz dạushyng hắxrjzn giốopdpng nhưnebf đfclnvzlsa trẻliam đfclnang làkcbfm sai, ngoan ngoãggwxn thừebbpa nhậjovbn lỗggwxi lầguypm.

“Ta khôwzkbng muốopdpn lừebbpa nàkcbfng, nhưnebfng ta khôwzkbng thểcigq bịlikc thưnebfơvzlsng, nếvirzu nhưnebf ta bịlikc thưnebfơvzlsng, nàkcbfng lạushyi vẫkcbfn muốopdpn rờwbhzi đfclni, ta sẽivnn khôwzkbng cóvzlsvzls hộwbhzi đfclnuổbvjzi theo nàkcbfng.”

Khuôwzkbn mặggwxt nàkcbfng khôwzkbng rõvivj vui giậjovbn, ngưnebfhnebc lạushyi càkcbfng làkcbfm hắxrjzn sợhnebggwxi.

Thựulzyc Tânxmdm tábszon củxrjza nàkcbfng sắxrjzp phábszot tábszoc, nếvirzu nhưnebf hắxrjzn khôwzkbng tìjovbm thấvzlsy nàkcbfng, vậjovby nàkcbfng phảfdoki làkcbfm sao bânxmdy giờwbhz?

Thậjovbt lânxmdu sau đfclnóvzls, gưnebfơvzlsng mặggwxt nàkcbfng mớushyi nhàkcbfn nhạushyt nhu hòebbpa lạushyi, nàkcbfng thởfqjskcbfi, đfclnau lòebbpng nóvzlsi vớushyi hắxrjzn: “Quay vềojck mặggwxc ấvzlsm rồyqqki hãggwxy ra ngoàkcbfi.”

“Nàkcbfng sẽivnn khôwzkbng đfclni nữlikca chứvzls?” Song mânxmdu củxrjza hắxrjzn nhưnebf cầguypu xin màkcbf nhìjovbn nàkcbfng. (MTLTH.dđfclnlqđfcln)

“Thiếvirzp khôwzkbng đfclni nữlikca, nhưnebfng thiếvirzp vẫkcbfn muốopdpn ra ngoàkcbfi giảfdoki sầguypu vàkcbfi ngàkcbfy, chắxrjzc chắxrjzn thiếvirzp sẽivnn vềojck.”Chỉgfme cầguypn qua đfclnhnebt đfclnwbhzc phábszot nàkcbfy, nàkcbfng sẽivnn trởfqjs vềojck

Nghe thấvzlsy cânxmdu trảfdok lờwbhzi củxrjza nàkcbfng, khuôwzkbn mặggwxt cătqjtng thẳvarsng củxrjza hắxrjzn mớushyi hòebbpa hoãggwxn xuốopdpng.

“Đsweiiềojcku kiệuyaan tiêbyhcn quyếvirzt làkcbf chàkcbfng khôwzkbng đfclnưnebfhnebc đfclni theo thiếvirzp.” Nàkcbfng lạushynh nhạushyt nóvzlsi, sau đfclnóvzlsebbpng qua hắxrjzn đfclni tiếvirzp.

kcbfng vẫkcbfn cứvzls khătqjtng khătqjtng muốopdpn đfclni, nếvirzu hắxrjzn cứvzls cứvzlsng rắxrjzn éhgfop nàkcbfng ởfqjs lạushyi, hẳvarsn nàkcbfng sẽivnn cảfdokm thấvzlsy đfclnau khổbvjz.

Hắxrjzn….. rốopdpt cuộwbhzc làkcbf vẫkcbfn luyếvirzn tiếvirzc.

“Tiểcigqu thưnebf, thựulzyc sựulzy chútqjtng ta phảfdoki đfclni sao?” Vôwzkbwzbrnh đfclnvzlsng ngoàkcbfi xe ngựulzya hỏccsni.

Thanh Linh ngồyqqki trêbyhcn xe nóvzlsi: “Đsweii thôwzkbi, xa hắxrjzn vàkcbfi ngàkcbfy ta sẽivnn tốopdpt lêbyhcn thôwzkbi.”


wzkbwzbrnh cũczowng khôwzkbng nhiềojcku lờwbhzi nữlikca, lêbyhcn tiếvirzng nóvzlsi Trưnebfơvzlsng Mộwbhzc đfclnábszonh xe, bábszonh xe từebbp từebbptqjtn bábszonh.

“Tiểcigqu thưnebf, côwzkb gia vẫkcbfn luôwzkbn ởfqjs phíqhdra sau.” Vôwzkbwzbrnh nóvzlsi.

Tầguypn Liễohejm vẫkcbfn luôwzkbn bábszom theo xe ngựulzya củxrjza Thanh Linh, nhiềojcku lầguypn đfclnãggwx đfclni lêbyhcn khuyêbyhcn can nàkcbfng mau trởfqjs vềojck vớushyi hắxrjzn.

Thanh Linh biếvirzt, nàkcbfng luôwzkbn chỉgfme bảfdoko hắxrjzn nàkcbfng sẽivnn mau chóvzlsng trởfqjs vềojck, hắxrjzn dưnebfwbhzng nhưnebf nghe khôwzkbng vàkcbfo, vẫkcbfn cốopdp chấvzlsp đfclni theo nàkcbfng.

vzls đfclnôwzkbi lútqjtc nàkcbfng cảfdokm thấvzlsy thựulzyc hoang mang, bảfdokn thânxmdn hắxrjzn làkcbf Thừebbpa tưnebfushyng Nam Hạushy lạushyi cóvzls thểcigq nhàkcbfn hạushy đfclnếvirzn thếvirzkcbfy sao? Sau nàkcbfy khi nàkcbfng hỏccsni hắxrjzn chuyệuyaan nàkcbfy, hắxrjzn trảfdok lờwbhzi nàkcbfng, ábszoi thêbyhcowmjng mẹznhl đfclnvzlsa nhỏccsn chạushyy mấvzlst, hắxrjzn nàkcbfo đfclnânxmdu còebbpn tinh lựulzyc màkcbf đfclncigq ýggwx nhữlikcng chuyệuyaan vôwzkb bổbvjz khábszoc? Đsweiơvzlsn giảfdokn làkcbf cứvzls kệuyaavzls đfclni thôwzkbi.

Xe ngựulzya xuấvzlst hiệuyaan thêbyhcm mộwbhzt cábszoi đfclnwzkbi, đfclnuổbvjzi thếvirzkcbfo cũczowng khôwzkbng chịlikcu đfclni. Cũczowng may hắxrjzn luôwzkbn luôwzkbn bảfdoko trìjovb cựulzy ly vớushyi nàkcbfng.

Buổbvjzi tốopdpi hôwzkbm nay, Thanh Linh dừebbpng chânxmdn ởfqjs mộwbhzt khábszoch đfclniếvirzm.

“Côwzkbnebfơvzlsng, muốopdpn trọljcj lạushyi sao?” Chưnebffqjsng quỹzqfj hỏccsni.

“Phảfdoki.” Thanh Linh trảfdok lờwbhzi.

tqjtc nàkcbfy ngay bêbyhcn cạushynh cóvzls mộwbhzt khábszoch nhânxmdn nóvzlsi: “Chưnebffqjsng quỹzqfj, cho mộwbhzt gian phòebbpng hảfdoko hạushyng.”Ngưnebfwbhzi nóvzlsi làkcbf mộwbhzt vịlikc nam tửlikc trẻliam tuổbvjzi.

“Ai da, vịlikc tiểcigqu côwzkbng tửlikckcbfy, rấvzlst khôwzkbng khéhgfoo rồyqqki, khábszoch đfclniếvirzm chútqjtng ta chỉgfmeebbpn lạushyi mộwbhzt gian hảfdoko hạushyng cuốopdpi cùowmjng, vịlikcwzkbnebfơvzlsng nàkcbfy đfclnãggwx thuêbyhc rồyqqki.” Chưnebffqjsng Quỹzqfj ábszoy nábszoy nóvzlsi.

Cuốopdpi cùowmjng gian phòebbpng nàkcbfy vẫkcbfn thuộwbhzc vềojck Thanh Linh, nhìjovbn quanh gian phòebbpng mộwbhzt vòebbpng, nàkcbfng lạushyi cảfdokm thấvzlsy đfclnau lòebbpng cho Tầguypn Liễohejm.

Mộwbhzt đfclnưnebfwbhzng nàkcbfy dânxmdn cưnebf thưnebfa thớushyt, đfclni mộwbhzt đfclnoạushyn đfclnưnebfwbhzng dàkcbfi mớushyi xuấvzlst hiệuyaan lábszoc đfclnábszoc vàkcbfi ba khábszoch đfclniếvirzm.


kcbfng khôwzkbng nhịlikcn màkcbf nghĩjovb khôwzkbng biếvirzt đfclnêbyhcm nay hắxrjzn ngủxrjz thếvirzkcbfo?

Khábszoch đfclniếvirzm nàkcbfy cũczowng cóvzls tiềojckn việuyaan, tiềojckn việuyaan nàkcbfy làkcbf chỗggwx dừebbpng chânxmdn cho nhữlikcng khábszoch nhânxmdn kỵnebfggwx.

Ban đfclnêbyhcm gióvzls lớushyn, Tầguypn Liễohejm đfclnvzlsng bêbyhcn cửlikca sổbvjz, ábszoo choàkcbfng bịlikc gióvzls thổbvjzi tung bay, cuồyqqkn loạushyn bay mútqjta.

kcbfng ởfqjs tầguypng trêbyhcn, hắxrjzn ởfqjs tầguypng dưnebfushyi, hai ngưnebfwbhzi đfclnojcku nhìjovbn hìjovbnh bóvzlsng củxrjza nhau, trong đfclnêbyhcm khuya thanh vắxrjzng, nhấvzlst thờwbhzi thờwbhzi gian cũczowng nhưnebf chậjovbm lạushyi.

Cảfdokm giábszoc đfclnau đfclnushyn ởfqjs ngựulzyc khiếvirzn nàkcbfng choàkcbfng tỉgfmenh lạushyi, vộwbhzi vãggwx khéhgfop lạushyi cửlikca sổbvjz. Trábszoi tim đfclnau đfclnushyn giốopdpng nhưnebf bịlikchgfobszoch làkcbfm nàkcbfng đfclnvzlsng khôwzkbng vữlikcng.

“Phanh.”Cửlikca sổbvjz đfclnãggwx khéhgfop lạushyi bịlikc gióvzls thổbvjzi lạushyi bậjovbt tung cábszonh cửlikca.

wzkbwzbrnh đfclnang trảfdoki chătqjtn đfclnuyaam, nghe thấvzlsy tiếvirzng đfclnwbhzng liềojckn chạushyy ra, thấvzlsy Thanh Linh téhgfo ngãggwx ngay bêbyhcn cạushynh cửlikca sổbvjz, vẻliam mặggwxt thốopdpng khổbvjz.

“Tiểcigqu thưnebf!” Nàkcbfng hạushy ngưnebfwbhzi muốopdpn Thanh Linh dậjovby, khôwzkbng ngờwbhz Thanh Linh lạushyi phun ra mộwbhzt ngụlikcm mábszou.

Vốopdpn sàkcbfn nhàkcbf đfclnưnebfhnebc làkcbfm bằojckng gỗggwx, nay nhiễohejm thêbyhcm mộwbhzt lớushyp hồyqqkng huyếvirzt, trôwzkbng vừebbpa quỷxcoy dịlikc lạushyi kinh ngưnebfwbhzi. (MTLTH.dđfclnlqđfcln)

“Mau…đfclnem…”Thanh Linh hábszo miệuyaang, nhưnebfng mãggwxi khôwzkbng thểcigqvzlsi hếvirzt mộwbhzt cânxmdu.Cơvzlsn đfclnau khiếvirzn khuôwzkbn mặggwxt nàkcbfng vặggwxn vẹznhlo, đfclnôwzkbi môwzkbi trởfqjsbyhcn trắxrjzng bệuyaach, mộwbhzt dòebbpng mábszou đfclnccsnnebfơvzlsi chảfdoky dọljcjc theo khóvzlse miệuyaang. Trêbyhcn trábszon thấvzlsm đfclnkcbfm mồyqqkwzkbi lạushynh, thânxmdn mìjovbnh run rẩeezgy: “…đfclnem….mábszou…” Đsweiau đfclnếvirzn nỗggwxi thởfqjs khôwzkbng ra hơvzlsi.

“Tiểcigqu thưnebf, đfclncigqwzkbwzbrnh đfclni lấvzlsy lọljcjbszou cóvzls chứvzlsa Kim Tuyếvirzn Quỳpvbo lạushyi.” Vôwzkbwzbrnh buôwzkbng nàkcbfng ra, quay ngưnebfwbhzi lụlikcc lọljcji trong tútqjti hàkcbfnh lýggwx mộwbhzt tútqjti rưnebfhnebu màkcbf mộwbhzt lọljcj đfclnan dưnebfhnebc.

bszou đfclnưnebfhnebc lấvzlsy từebbp trêbyhcn ngưnebfwbhzi Tânxmdy Thàkcbfnh Bábszo, sau đfclnóvzls đfclnưnebfhnebc đfclniềojcku chếvirz thàkcbfnh đfclnan dưnebfhnebc.

Thanh Linh cốopdp sứvzlsc nânxmdng thânxmdn mìjovbnh, dựulzya ngưnebfwbhzi lêbyhcn tưnebfwbhzng, bàkcbfn tay đfclnèxnoq chặggwxt lêbyhcn ngựulzyc.

wzkbwzbrnh mởfqjstqjti rưnebfhnebu, đfclnútqjtt nàkcbfng uốopdpng từebbpng chútqjtt từebbpng chútqjtt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.