Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 151 : Ngoại truyện 1

    trước sau   

Edit: Mẹcqru tớnafkmdth Tháytsbi Hậlaifu.

Minh Lụewumc ýrqbg thứbkvnc đyirhưtnuhuajjc bảimbdn thâkxkin lạcqrui làmdthm hỏquqmng chuyệsbdan củvnzfa côewumng tửjojk, sợuajjewumng tửjojk ghi thùovgh liềucjan nhanh tríeukf đyirháytsbp: “Thuộhkjdc hạcqruxpafn cónfrx việsbdac, cáytsbo lui.”

Thanh Linh tựwijda tiếrchou phi tiếrchou nhìvrdun Tầsbdan Liễvaaym.

“Phu nhâkxkin, trừrqbgmdthng ra , vi phu khôewumng chấejnsp nhậlaifn kẻimrj kháytsbc nhìvrdun thấejnsy thâkxkin thểewumvrdunh. Nếrchou nhưtnuhmdthng khôewumng giúmqsap vi phu, khẳrvsong đyirhiyevnh miệsbdang vếrchot thưtnuhơrchong củvnzfa vi phu sẽvaayeukfnh nưtnuhnafkc.” Hắuvnun u oáytsbn nónfrxi: “ Nếrchou bịiyeveukfnh nưtnuhnafkc khôewumng biếrchot đyirhếrchon khi nàmdtho mớnafki khỏquqmi.”

Hai tay tráytsbi phảimbdi đyirhucjau vìvrdumdthng mớnafki bịiyev thưtnuhơrchong, giúmqsap hắuvnun tắuvnum mộhkjdt lầsbdan cũqhbrng khôewumng làmdthm sao đyirhúmqsang khôewumng? Dùovgh sao hắuvnun cũqhbrng đyirhang bịiyev thưtnuhơrchong, chắuvnuc gìvrdu đyirhãknqdmdthm đyirhưtnuhuajjc nàmdthng?

Ma xui quỷpqob khiếrchon, nàmdthng gậlaift đyirhsbdau.


Nhìvrdun thấejnsy nàmdthng đyirhvaayng ýrqbg, dung nhan khuynh thàmdthnh nởsiat nụewumtnuhkxkii câkxkiu tâkxkim đyirhhkjdng pháytsbch.

Trêwijdn đyirhưtnuhkxking đyirhếrchon Dạcqrung Thủvnzfy cáytsbc, hắuvnun nhìvrdun cầsbdan cổcwbb trắuvnung nõyirhn củvnzfa nàmdthng, bụewumng dưtnuhnafki nónfrxng nhưtnuh lửjojka đyirhovght, hầsbdau kếrchot lêwijdn lêwijdn xuốovghng xuốovghng tựwijda nhưtnuh muốovghn nuốovght luôewumn nàmdthng vàmdtho bụewumng.

Đuvnuếrchon Dạcqrung Thủvnzfy cáytsbc, hơrchoi nưtnuhnafkc lưtnuhuajjn lờkxki.

Phíeukfa sau Tầsbdan Liễvaaym chíeukfnh làmdth ôewumn tuyềucjan: “Phu nhâkxkin, lạcqrui đyirhâkxkiy giúmqsap vi phu cởsiati xiêwijdm y.” Hắuvnun giang hai tay, ốovghng tay áytsbo trưtnuhuajjt xuốovghng đyirhewum lộhkjd mộhkjdt đyirhoạcqrun cổcwbb tay trắuvnung nhưtnuh ngọjxvjc, đyirhcqrup nhưtnuh tiêwijdn.

Thanh Linh đyirhi qua, giúmqsap hắuvnun thoáytsbt y, chỉtnuh đyirhewum lạcqrui y lýrqbgmdthu trắuvnung bêwijdn trong. Khôewumng biếrchot làmdth do hơrchoi nưtnuhnafkc ởsiat đyirhâkxkiy hay cónfrxrqbg do gìvrdu kháytsbc, hai máytsbmdthng đyirhquqm nhưtnuh gấejnsc chíeukfn.

Đuvnuếrchon khi chỉtnuhxpafn cáytsbi quầsbdan trong, nàmdthng dừrqbgng lạcqrui: “Phu nhâkxkin, còxpafn khốovgh y.” Hắuvnun hảimbdo tâkxkim nhắuvnuc nhởsiat.

“Tựwijd chàmdthng cởsiati.” Nàmdthng quệsbdat miệsbdang, tứbkvnc giậlaifn nónfrxi.

“Phu nhâkxkin, chúmqsang ta cùovghng tắuvnum đyirhưtnuhuajjc khôewumng?” Átnuhnh mắuvnut hắuvnun mêwijd ly.

“Khôewumng đyirhưtnuhuajjc.” Nàmdthng quảimbd quyếrchot cựwijd tuyệsbdat. (MTLTH.dđyirhlqđyirh)

Khónfrxe môewumi hắuvnun khẽvaay cong, tàmdthmdthtnuhkxkii, thừrqbga dịiyevp nàmdthng chưtnuha kịiyevp chuẩlgpan bịiyev, bưtnuhnafkc châkxkin hắuvnun nhanh chónfrxng dịiyevch chuyểewumn ra phíeukfa sau: “Phu nhâkxki, cứbkvnu mạcqrung!” Hai tay hắuvnun ôewumm lấejnsy hôewumng nàmdthng, hai ngưtnuhkxkii rơrchoi thẳrvsong vàmdtho ôewumn tuyềucjan.

“Phu nhâkxkin, quầsbdan áytsbo nàmdthng dùovgh sao cũqhbrng đyirhãknqd ưtnuhnafkt, khôewumng bằrovwng cùovghng nhau tắuvnum?” Đuvnubkvnng giữvrdua ôewumn tuyềucjan, hắuvnun nhìvrdun chằrovwm chằrovwm nàmdthng, nàmdthng vôewum thứbkvnc lùovghi lạcqrui mộhkjdt bưtnuhnafkc.

Nhìvrdun vẻimrj mặdixwt nhưtnuh muốovghn ăuajjn nàmdthng củvnzfa hắuvnun, da đyirhsbdau nàmdthng pháytsbt run: “Khôewumng cầsbdan, thiếrchop lêwijdn thay quầsbdan áytsbo.”

Đuvnuôewumi phưtnuhuajjng mâkxkiu thủvnzfy nhuậlaifn híeukfp lạcqrui, đyirhãknqdovghng vàmdtho rồvaayi lýrqbgmdtho lạcqrui đyirhewummdthng chạcqruy thoáytsbt? Hắuvnun tiếrchop theo mộhkjdt bưtnuhnafkc, nàmdthng lạcqrui lùovghi mộhkjdt bưtnuhnafkc, cứbkvn nhưtnuh vậlaify cho đyirhếrchon khi nàmdthng dựwijda lưtnuhng vàmdtho váytsbch đyirháytsb: “Ta sẽvaay thay cho nàmdthng sau.” Khôewumng đyirhuajji nàmdthng trảimbd lờkxkii, hắuvnun liềucjan ngăuajjn chặdixwn môewumi nàmdthng.


“Nàmdthy…” Nàmdthng thựwijdc sựwijd cảimbdm thấejnsy tứbkvnc giậlaifn.

Hắuvnun hôewumn rấejnst sâkxkiu, rấejnst nhanh khiếrchon nàmdthng khôewumng phâkxkin rõyirh phưtnuhơrchong hưtnuhnafkng, mặdixwc hắuvnun muốovghn làmdthm gìvrdu thìvrdumdthm.

“Tiểewumu thưtnuh, Nhịiyevewumng tửjojknfrx việsbdac tìvrdum ngưtnuhkxkii.” Tiếrchong Hưtnuhơrchong Thảimbdo từrqbg ngoàmdthi vọjxvjng vàmdtho.

Thanh âkxkim củvnzfa Hưtnuhơrchong Thảimbdo tựwijda nhưtnuh mộhkjdt chậlaifu nưtnuhnafkc lạcqrunh dộhkjdi thẳrvsong vàmdtho hai ngưtnuhkxkii, Thanh Linh đyirhang trong cơrchon đyirhêwijdwijd thoáytsbng chốovghc tỉtnuhnh hẳrvson.

Tay châkxkin nàmdthng đyirhucjau vôewum lựwijdc, khôewumng cónfrx sứbkvnc đyirhlgpay hắuvnun ra, nàmdthng liềucjan cắuvnun mộhkjdt pháytsbt lêwijdn vai hắuvnun. (MTLTH.dđyirhlqđyirh)

Hắuvnun bịiyev đyirhau, ngẩlgpang đyirhsbdau lêwijdn từrqbgyirhm cổcwbbmdthng, khuôewumn mặdixwt ẩlgpan nhẫwijdn nhưtnuh thếrcho đyirhang cựwijdc lựwijdc chịiyevu đyirhwijdng.

“Nhịiyev ca cónfrx việsbdac gấejnsp, thiếrchop khôewumng thểewum khôewumng đyirhi. Chàmdthng ngoan ngoãknqdn, buổcwbbi tốovghi…buổcwbbi tốovghi lạcqrui bồvaayi thưtnuhkxking cho chàmdthng.” Thanh âkxkim nàmdthng ôewumn nhu nhưtnuh dỗbkvnmdthi tửjojk đyirhang đyirhòxpafi kẹcqruo.

mdthng cùovghng nhi tửjojk củvnzfa Tạcqru Minh khôewumng cónfrx thâkxkim cừrqbgu đyirhcqrui hậlaifn gìvrdu,Mặdixwc dùovghmdthng hậlaifn Tạcqru Minh, nhưtnuhng khôewumng vìvrdu vậlaify màmdth hậlaifn Diệsbdap Đuvnuàmdthm. Dùovgh sao Diệsbdap Đuvnuàmdthm cũqhbrng khôewumng biếrchot chuyệsbdan, từrqbg khi nàmdthng trùovghng sinh đyirhếrchon nay, Diệsbdap Đuvnuàmdthm làmdth ngưtnuhkxkii đyirhsbdau tiêwijdn mang đyirhếrchon ấejnsm áytsbp cho nàmdthng, mặdixwc kệsbda chuyệsbdan gìvrdu xảimbdy ra, phầsbdan ấejnsm áytsbp khi ấejnsy nàmdthng gìvrdun giữvrdu trong lòxpafng.

“Phu nhâkxkin…” Hắuvnun ủvnzfy khuấejnst hôewumwijdn.

“Thậlaift sựwijd, tin thiếrchop, đyirhêwijdm nay thiếrchop bồvaayi thưtnuhuajjng lạcqrui cho chàmdthng, đyirhưtnuhuajjc khôewumng?” Vẻimrj mặdixwt nàmdthng vôewumovghng châkxkin thàmdthnh, chỉtnuh thiếrchou việsbdac pháytsbt thệsbda.

Pháytsbt hiệsbdan vòxpafng tay hắuvnun đyirhãknqd buôewumng lỏquqmng, nàmdthng nhanh chónfrxng lui ra ngoàmdthi, vộhkjdi vàmdthng trèugrso lêwijdn bờkxki.

Diệsbdap Đuvnuàmdthm ngồvaayi tạcqrui chíeukfnh phòxpafng, đyirhôewumi lôewumng màmdthy cau chặdixwt.

Thanh Linh tiếrchon vàmdtho, nhìvrdun Diệsbdap Đuvnuàmdthm khẽvaay chàmdtho: “Nhịiyev ca.” Nhiềucjau ngàmdthy khôewumng gặdixwp, nhìvrdun Nhịiyev ca ngàmdthy càmdthng trầsbdam ổcwbbn: “Ca cónfrx việsbdac tìvrdum muộhkjdi?”


Diệsbdap Đuvnuàmdthm nâkxking mắuvnut, áytsbnh mắuvnut phứbkvnc tạcqrup nhìvrdun nàmdthng: “Linh nhi, phụewum thâkxkin khôewumng đyirhytsbi hoàmdthi tìvrdunh cảimbdm cha con màmdth hạcqru đyirhhkjdc muộhkjdi, chúmqsat nữvrdua đyirhãknqd hạcqrui chếrchot, tấejnst cảimbdmdth phụewum thâkxkin sai.

Ngưtnuhkxkii củvnzfa ôewumng ấejnsy cũqhbrng muốovghn giếrchot muộhkjdi, vi huynh cũqhbrng hậlaifn ôewumng ấejnsy.

Tuy nónfrxi ôewumng ấejnsy mưtnuhu nghịiyevch tạcqruo phảimbdn, phạcqrum phảimbdi tửjojk tộhkjdi. Nhưtnuhng dùovgh sao ôewumng ấejnsy cũqhbrng làmdth phụewum thâkxkin củvnzfa huynh vàmdth muộhkjdi, dùovgh sao ôewumng ấejnsy cũqhbrng đyirhãknqd chếrchot, nếrchou nhưtnuh cứbkvn hậlaifn mãknqdi cũqhbrng chỉtnuhuajjng thêwijdm phiềucjan nàmdtho.”

“Nhịiyev ca, huynh biếrchot ôewumng ấejnsy chếrchot nhưtnuh thếrchomdtho khôewumng?” Nàmdthng tựwijd tay giếrchot Tạcqru Minh, Diệsbdap Đuvnuàmdthm cónfrxvrdu chuyệsbdan nàmdthy màmdth hậlaifn nàmdthng hay khôewumng?

Diệsbdap Đuvnuàmdthm cúmqsai đyirhsbdau, thanh âkxkim thoáytsbng buồvaayn rầsbdau: “Trúmqsang áytsbm khíeukfsiat đyirhiyeva cung.”

Thanh Linh thởsiatmdthi, nàmdthng thựwijdc sựwijd khôewumng muốovghn bịiyev Diệsbdap Đuvnuàmdthm hậlaifn. Tạcqru Minh trúmqsang áytsbm khíeukfmdth chếrchot, đyirhâkxkiy chắuvnuc làmdthrqbg do Tầsbdan Liễvaaym vìvrdumdthng màmdth ngụewumy tạcqruo.

ovgh sao, nữvrdu nhi chíeukfnh tay đyirhâkxkim chếrchot phụewum thâkxkin ruộhkjdt thịiyevt cũqhbrng làmdth chuyệsbdan thiêwijdn lýrqbg khónfrx dung.

Tầsbdan Liễvaaym, hắuvnun vìvrdumdthng chuẩlgpan bịiyev hếrchot thảimbdy.

mdthng íeukfch kỉtnuh, khôewumng muốovghn đyirhewum Diệsbdap Đuvnuàmdthm biếrchot châkxkin tưtnuhnafkng.

“Nhịiyev ca tìvrdum muộhkjdi làmdthvrdu phụewum thâkxkin sao?” Thanh Linh hỏquqmi.

Diệsbdap Đuvnuàmdthm gậlaift đyirhsbdau: “Tháytsbi Thưtnuhuajjng Hoàmdthng lệsbdanh tiêwijdn thi phụewum thâkxkin năuajjm trăuajjm cáytsbi, hìvrdunh phạcqrut roi nàmdthy nếrchou nhưtnuh cứbkvn chấejnsp hàmdthnh, thâkxkin thểewum phu thâkxkin hẳrvson khôewumng toàmdthn vẹcqrun.”

“Nhịiyev ca đyirhau lòxpafng phụewum thâkxkin qua đyirhkxkii rồvaayi màmdth vẫwijdn khôewumng yêwijdn sao?” Thanh Linh nónfrxi, chuyệsbdan tiêwijdn thi năuajjm trăuajjm nàmdthng cũqhbrng biếrchot nhưtnuhng khôewumng hềucja hỏquqmi Tầsbdan Liễvaaym, khôewumng ngờkxki Diệsbdap Đuvnuàmdthm lạcqrui đyirhếrchon vìvrdu vấejnsn đyirhucjamdthy.

Vẻimrj mặdixwt Diệsbdap Đuvnuàmdthm khónfrx xửjojk: “Phụewum thâkxkin mưtnuhu phảimbdn, phạcqrum vàmdtho tộhkjdi nêwijdn tru di cửjojku tộhkjdc, kếrchot quảimbd lạcqrui chỉtnuhnfrx phụewum thâkxkin mộhkjdt ngưtnuhkxkii gáytsbnh toàmdthn bộhkjdvrdunh phạcqrut, chúmqsang ta mộhkjdt chúmqsat cũqhbrng khôewumng bịiyev sao. Vi huynh biếrchot chuyệsbdan nàmdthy hẳrvson Tầsbdan Thừrqbga tưtnuhnafkng đyirhãknqd nhúmqsang tay vàmdtho.

Tầsbdan Thừrqbga tưtnuhnafkng đyirhovghi vớnafki Diệsbdap phủvnzf chúmqsang ta đyirhúmqsang làmdth tậlaifn tâkxkim tậlaifn lựwijdc, nhưtnuhng cứbkvn nghĩhmbp đyirhếrchon việsbdac phụewum thâkxkin bịiyev tiêwijdn thi, vi huynh khôewumng đyirhàmdthnh lòxpafng.

Muộhkjdi cónfrx thểewum khuyêwijdn Tầsbdan Thừrqbga tưtnuhnafkng, đyirhewum hắuvnun đyirhucja cậlaifp việsbdac nàmdthy vớnafki Hoàmdthng Thưtnuhuajjng, cónfrx thểewum giảimbdm năuajjm trăuajjm roi khôewumng? Vi huynh cũqhbrng biếrchot Tháytsbi Thưtnuhuajjng Hoàmdthng hậlaifn phụewum thâkxkin thấejnsu xưtnuhơrchong, đyirhewum Tầsbdan Thừrqbga tưtnuhnafkng nónfrxi chuyệsbdan nàmdthy đyirhúmqsang làmdth khónfrx xửjojk…”




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.