Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 148-5 : Chờ ta trở lại 5

    trước sau   
Edit: Mẹzifp tớdkvysozj Thágoooi Hậalvju.

twnfc nàsozjy, Tôsmag Hổtusc gia tăumtkng côsmagng kícdwoch, sai ngưgewxpusti tiếygfmp tụqquxc khai hỏgbaka. 

Trong cơzcbwn mưgewxa têskaon ấnopcy, nữqvzf tửglae tay cầkwlem trưgewxpustng kiếygfmm ágooonh lệieyg, dágooong ngưgewxpusti linh đtuscjcnong nhưgewx mỹpjvc nhâveran ngưgewx, ágoooo lôsmagng hồrkca bay mútwnfa trêskaon khôsmagng trung tựdalga tưgewxpustng vi đtuscưgewxơzcbwng nởknvc rộjcno, nồrkcang nàsozjn màsozj tinh khiếygfmt.

Hỏgbaka phágoooo bay đtuscếygfmn, nàsozjng giơzcbw tay cầkwlem lấnopcy mộjcnot mũqvzfi têskaon lạoalfc nézcbwm thẳbkpwng vềennc phícdwoa hỏgbaka phágoooo, “ầkwlem ầkwlem” hỏgbaka phágoooo trựdalgc tiếygfmp nổtusc trêskaon khôsmagng trung.

“Vèysivo” mũqvzfi têskaon xézcbw gióqhrb phi đtuscếygfmn, Tôsmag Hổtusc trong lòhlkmng chấnopcn đtuscjcnong, cuốapaung quícdwot trágooonh nézcbw, thếygfm nhưgewxng mũqvzfi têskaon lạoalfnh thấnopcu xưgewxơzcbwng ấnopcy vẫwbkfn kịwhmnp thờpusti làsozjm xưgewxdkvyc gòhlkmgooo hắczynn.

“Khai hỏgbaka, tậalvjp trung hếygfmt vàsozjo nữqvzf nhâveran kia cho ta!!!” Hắczynn tứdkvyc giậalvjn chỉieyg tay vềennc phícdwoa Thanh Linh, hắczynn khôsmagng tin bằpustng ấnopcy hỏgbaka phágoooo cũqvzfng khôsmagng thểumtk nổtusc chếygfmt tiệieygn nhâveran kia!


Đkyiojcnot nhiêskaon, nàsozjng quay đtusckwleu lạoalfi, hắczynn khôsmagng thểumtk thấnopcy rõczyn mặrjopt củumtka nàsozjng nhưgewxng vẫwbkfn cảqjqqm thấnopcy ágooonh mắczynt tĩroicnh mịwhmnch nhưgewx nhìpustn mộjcnot ngưgewxpusti đtuscãwhmn chếygfmt củumtka nàsozjng qua màsozjn khóqhrbi đtuscen dàsozjy, qua cơzcbwn mưgewxa tuyếygfmt trắczynng xóqhrba bắczynn thẳbkpwng vàsozjo ngưgewxpusti hắczynn, khôsmagng hiểumtku sao hắczynn lạoalfi ra mộjcnot thâveran mồrkcasmagi lạoalfnh. (MTLTH.dđtusclqđtusc)

Bắczynt giặrjopc phảqjqqi bắczynt vua trưgewxdkvyc, Thanh Linh cuốapaun mộjcnot loạoalft mũqvzfi têskaon theo, phóqhrbng thẳbkpwng đtuscếygfmn chỗenncsmag Hổtusc.

smag Hổtusc tựdalga nhưgewx phágooot giágoooc đtuscưgewxvcrkc ýieyg đtuscrkca củumtka nàsozjng: “Mau bắczynn! Mau bắczynn cho ta!” Hắczynn giưgewxơzcbwng cung, dâveray cung tựdalga nhưgewx phágooot giágoooc ra sựdalg tứdkvyc giậalvjn củumtka ngưgewxpusti dùkyiong, on gong phágooot ra tiếygfmng. Hắczynn đtuscrjopt mũqvzfi têskaon trêskaon dâveray cung, kézcbwo căumtkng ngắczynm bắczynn.

Hỏgbaka phágoooo lạoalfi bay tớdkvyi, theo sau làsozjqvzfi têskaon mang theo ságooot khícdwo. Thanh Linh tiếygfmp tụqquxc dùkyiong mũqvzfi têskaon làsozj nổtusc phágoooo, dágooong ngưgewxpusti nàsozjng nhanh nhẹzifpn nhưgewx yếygfmn, xoay ngưgewxpusti sang bêskaon cạoalfnh, hung hiểumtkm trágooonh thoágooot mũqvzfi têskaon mang theo cảqjqq nộjcnoi lựdalgc củumtka Tôsmag Hổtusc.

“Phu nhâveran, cẩidwyn thậalvjn!!!” Minh Lụqquxc chứdkvyng kiếygfmn Thanh Linh thâveran ởknvc hiểumtkm cảqjqqnh, hắczynn cảqjqqm thấnopcy trágoooi tim mìpustnh cũqvzfng ngừjawbng đtuscalvjp luôsmagn rồrkcai.

Thanh Linh khôsmagng rảqjqqnh màsozj trảqjqq lờpusti, dưgewxdkvyi bàsozjn châveran vậalvjn chútwnft lựdalgc, nhảqjqqy lêskaon khôsmagng trung rồrkcai lộjcnon ngưgewxpusti, thờpusti đtusciểumtkm đtuscrjopt châveran xuốapaung mặrjopt đtuscnopct, sau lưgewxng cóqhrb mộjcnot thâveran câveray to cắczynm đtusckwley têskaon.

Thâveran câveray ấnopcy bịwhmnqvzfi têskaon bắczynn trútwnfng, lạoalfi gặrjopp lửglaea ởknvc đtuscoalfi đtusciệieygn màsozj bốapauc chágoooy nhưgewxng ởknvcgewxdkvyi trờpusti lạoalfnh lạoalfi đtuscang cóqhrb tuyếygfmt, dùkyio lửglaea cóqhrb lớdkvyn thếygfm lớdkvyn nữqvzfa cũqvzfng nhanh chóqhrbng bịwhmn dậalvjp tắczynt.

Ngọbkpwn lửglaea dùkyio bịwhmn dậalvjp thếygfm nhưgewxng khóqhrbi đtuscen vẫwbkfn cứdkvy tỏgbaka ra.

Bảqjqqy tágooom mũqvzfi têskaon cùkyiong bắczynn vềennc phícdwoa nàsozjng, nàsozjng trágooonh ngưgewxpusti sau câveray cộjcnot. Dựdalga lưgewxng lêskaon cộjcnot, đtuscôsmagi mắczynt bịwhmn hun khóqhrbi màsozj chảqjqqy nưgewxdkvyc mắczynt, rấnopct khóqhrb đtuscumtk mởknvc đtuscưgewxvcrkc mắczynt trong hoàsozjn cảqjqqnh nàsozjy.

Vừjawba muốapaun rờpusti đtusci, đtuscágooo cẩidwym thạoalfch dưgewxdkvyi châveran bỗenncng nhiêskaon nứdkvyt ra, nàsozjng bịwhmn khóqhrbi hun cóqhrb chútwnft choágooong đtusckwleu, phảqjqqn ứdkvyng khôsmagng kịwhmnp, dưgewxdkvyi châveran lạoalfi mấnopct đtusci đtusciểumtkm tựdalga, nàsozjng mấnopct thăumtkng bằpustng liềenncn rơzcbwi xuốapaung.

Minh Lụqquxc cóqhrb chútwnft thờpusti gian đtuscumtk thởknvc, quay ngưgewxpusti lạoalfi chưgewxa kịwhmnp nhìpustn thấnopcy bóqhrbng dágooong Thanh Linh đtuscãwhmn thấnopcy câveray cộjcnot bao trùkyiom bơzcbwi khóqhrbi đtuscen dàsozjy đtuscrjopc. Hắczynn vộjcnoi vàsozjng xôsmagng tớdkvyi, ngưgewxng thởknvc đtuscumtk trágooonh hícdwot quágooo nhiềenncu khóqhrbi.

“Tiểumtku thưgewx đtuscâverau?” Vôsmagmqusnh hỏgbaki.

Minh Lụqquxc cẩidwyn thậalvjn nhìpustn vàsozjo trong, khôsmagng phágooot hiệieygn ra Thanh Linh: “Vừjawba mớdkvyi thấnopcy ởknvc đtuscâveray màsozj.”


“Cóqhrb lẽaeessozj đtuscãwhmn rờpusti đtusci rồrkcai.” Minh Lụqquxc loạoalfi nóqhrbi, ởknvc đtuscâveray khóqhrbi đtuscrjopc cuồrkcan cuộjcnon, Thanh Linh trágooonh têskaon xong khôsmagng lýieygsozjo lạoalfi khôsmagng rờpusti đtusci.

Hạoalf Viêskaom cuốapaui cùkyiong cũqvzfng đtuscếygfmn Cágoooch Nguyêskaon cung, thờpusti gian Tôsmag Hổtusc tấnopcn côsmagng Triêskaou Dưgewxơzcbwng cũqvzfng khágooosozji, tổtuscn thấnopct khôsmagng ícdwot. Hạoalf Viêskaom vớdkvyi khícdwo thếygfm nhưgewx chẻbkpw tre màsozjsmagng vàsozjo, Tôsmag Hổtusc khôsmagng thểumtk toàsozjn lựdalgc đtuscapaui khágooong Hạoalf Viêskaom.

Tiếygfmng chuôsmagng gõczyn vang lêskaon xa xôsmagi, năumtkm mớdkvyi đtuscãwhmn đtuscếygfmn rồrkcai.

Phágoooo trútwnfc liêskaon thanh. Tiếygfmng chézcbwm giếygfmt trong Cágoooch Nguyêskaon cung càsozjng khủumtkng khiếygfmp. Nhìpustn từjawbng ngưgewxpusti từjawbng ngưgewxpusti ngãwhmn xuốapaung, nghe hai loạoalfi âveram thanh đtuscapaui lậalvjp nhau làsozjm ngưgewxpusti ta khôsmagng khỏgbaki lạoalfnh lòhlkmng.

Trong mậalvjt đtuscoalfo, khuôsmagn mặrjopt Tạoalf Minh xuấnopct hiệieygn vẻbkpw mỏgbaki mệieygt, ôsmagng ta đtuscãwhmn gầkwlen nhe lụqquxc cảqjqq Thạoalfch Anh đtusciệieygn lêskaon vẫwbkfn khôsmagng thểumtkpustm thấnopcy cơzcbw quan đtuscumtk thoágooot ra.

“Nhạoalfc phụqqux bớdkvyt chútwnft khícdwo lựdalgc, nếygfmu nhưgewx ngàsozji cóqhrb ra khỏgbaki Thạoalfch Anh đtusciệieygn cũqvzfng khôsmagng thểumtk ra khỏgbaki đtuscwhmna cung nàsozjy.” Tầkwlen Liễgbakm nóqhrbi.

Áfroonh mắczynt Tạoalf Minh rézcbwt căumtkm căumtkm nhìpustn Tầkwlen Liễgbakm:”Tầkwlen Liễgbakm, ngưgewxơzcbwi dùkyiong thủumtk đtuscoạoalfn đtuscêskaoysivn lừjawba gạoalft lãwhmno phu đtuscếygfmn nơzcbwi nàsozjy, khôsmagng bằpustng ngưgewxơzcbwi thảqjqqwhmno phu ra, chútwnfng ta quang minh chícdwonh đtuscoalfi đtuscbkpw sứdkvyc mộjcnot phen, thếygfmsozjo?”

Hai chữqvzf ‘lừjawba gạoalft’ chọbkpwc Tầkwlen Liễgbakm lộjcno ra vẻbkpw mặrjopt chếygfm giễgbaku. (MTLTH.dđtusclqđtusc)

“Bảqjqqn tưgewxdkvyng khôsmagng rảqjqqnh.” Hắczynn vâveran đtuscoalfm phong khinh nóqhrbi.

“Ngưgewxơzcbwi…” Tạoalf Minh bịwhmn khẩidwyu khícdwo củumtka hắczynn làsozjm cho nghẹzifpn lạoalfi.

“Lãwhmno phu làsozj phụqqux thâveran củumtka Thanh Linh, ngưgewxơzcbwi giam lãwhmno phu ởknvc chỗenncsozjy khôsmagng sợvcrksozjng sẽaees hậalvjn ngưgewxơzcbwi sao?” Tạoalf Minh bấnopct đtuscczync dĩroic đtuscàsozjnh phảqjqqi lôsmagi Thanh Linh ra đtuscumtkqhrbi.

“Ngưgewxơzcbwi cóqhrbpust đtuscágooong giágooo đtuscumtksozjng phảqjqqi hậalvjn ta?” Tầkwlen Liễgbakm hỏgbaki, đtuscôsmagi mắczynt ngậalvjm băumtkng lạoalfnh chếygfmt ngưgewxpusti: “Nàsozjng vừjawba ra đtuscpusti liềenncn bịwhmn ngưgewxơzcbwi ruồrkcang bỏgbak, nuôsmagi nàsozjng nhưgewx mộjcnot dãwhmnsozji tửglae, khôsmagng hỏgbaki khôsmagng quan tâveram. Nếygfmu khôsmagng phảqjqqi nàsozjng thâveran làsozj nữqvzf nhi củumtka Đkyioôsmagng Lăumtkng Trưgewxknvcng Côsmagng chútwnfa Chi Cốapau, ta sợvcrk Thanh Thanh đtuscãwhmn bịwhmn đtuscóqhrbi chếygfmt, hoặrjopc cóqhrb khi cũqvzfng bịwhmn đtuscuổtusci ra khỏgbaki Diệieygp phủumtk.

Mấnopcy ngàsozjy trưgewxdkvyc ngưgewxơzcbwi vìpust đtuscapaui phóqhrba ta, lạoalfi nhẫwbkfn tâveram hạoalf đtuscjcnoc nàsozjng.


Đkyioapaui vớdkvyi nàsozjng, ngưgewxơzcbwi chưgewxa bao giờpustsozj mộjcnot phụqqux thâveran đtuscútwnfng nghĩroica, thậalvjm chícdwohlkmn muốapaun lấnopcy tícdwonh mạoalfng nàsozjng. Nàsozjng gọbkpwi ngưgewxơzcbwi mộjcnot tiếygfmng ‘phụqqux thâveran’, bảqjqqn tưgewxơzcbwng cũqvzfng đtuscgbak mặrjopt thay ngưgewxơzcbwi.

Ngưgewxơzcbwi khôsmagng xứdkvyng làsozjm cha nàsozjng, lạoalfi cóqhrbgewxgoooch gìpustqhrbi nàsozjng vìpust ngưgewxơzcbwi màsozj hậalvjn ta?”

Tạoalf Minh cứdkvyng đtuscpust, trêskaon mặrjopt lútwnfc xanh lútwnfc trắczynng.

“Ởknvc Diệieygp phủumtk, vìpust ngưgewxơzcbwi ruồrkcang bỏgbaksozjng màsozj nhậalvjn hếygfmt khi dễgbakkyiong côsmag đtuscjcnoc.

Từjawb nay vềennc sau, nàsozjng khôsmagng nhậalvjn đtuscưgewxvcrkc yêskaou thưgewxơzcbwng, ta yêskaou thưgewxơzcbwng nàsozjng. Nàsozjng bịwhmn bắczynt nạoalft, ta thay nàsozjng đtuscòhlkmi lạoalfi. Nàsozjng tịwhmnch mịwhmnch, ta bồrkcai nàsozjng.” Nhớdkvy đtuscếygfmn chuyệieygn trưgewxdkvyc khi xuốapaung mậalvjt đtuscoalfo, bộjcnogooong nàsozjng xùkyiosmagng giậalvjn giữqvzf, đtuscágoooy mắczynt lạoalfnh lẽaeeso dầkwlen bịwhmn ôsmagn nhu thay thếygfm, khóqhrbe miệieygng khôsmagng khỏgbaki cong lêskaon ngọbkpwt ngàsozjo.

“Đkyioi.” Tầkwlen Liễgbakm nóqhrbi vớdkvyi Hoágooon Phi Trầkwlen. (MTLTH.dđtusclqđtusc)

“Tầkwlen Liễgbakm, ngưgewxơzcbwi đtuscdkvyng lạoalfi cho lãwhmno phu!” Ôfroong ta đtuscwhmnnh đtuscuổtusci theo lạoalfi bịwhmn bứdkvyc tưgewxpustng thủumtky tinh chếygfmt tiệieygt nàsozjy chắczynn mấnopct.

Tầkwlen Liễgbakm quay đtusckwleu lạoalfi, chậalvjm rãwhmni cong môsmagi lêskaon cưgewxpusti, châveran hắczynn giẫwbkfm lêskaon bậalvjc thang thạoalfch anh, vạoalft ágoooo chấnopcm đtuscnopct, mộjcnot lầkwlen quay đtusckwleu cưgewxpusti khuynh diễgbakm thiêskaon hạoalf.

“Trưgewxdkvyc đtuscóqhrb bảqjqqn tưgewxơzcbwng đtuscãwhmn sai ngưgewxpusti thay đtusctusci cơzcbw quan củumtka đtuscwhmna cung, chỉieyg cầkwlen cơzcbw quan đtuscưgewxvcrkc mởknvc ra, cửglaea sẽaeesroicnh viễgbakn đtuscóqhrbng kícdwon.”

“Ngưgewxơzcbwi khôsmagng phảqjqqi muốapaun cùkyiong Liêskaon phi mãwhmni mãwhmni mộjcnot chỗennc sao? Bảqjqqn tưgewxdkvyng thàsozjnh toàsozjn cho ngưgewxơzcbwi, Liêskaon phi ởknvc trong đtuscoalfi đtusciệieygn Thạoalfch Anh, ngưgewxơzcbwi cùkyiong Liêskaon phi vĩroicnh viễgbakn bêskaon nhau.” Tầkwlen Liễgbakm cưgewxpusti nóqhrbi, khuôsmagn mặrjopt yêskaou mịwhmn lộjcnosozj khícdwo.

“Tầkwlen Nam? Tầkwlen Nam ởknvc đtuscâverau?!” Tạoalf Minh dùkyiong sứdkvyc đtuscágooonh vàsozjo tưgewxpustng thủumtky tinh: “Mau! Mau thảqjqqwhmno phu ra!!!”

“Thảqjqqwhmno phu ra ngoàsozji!!!” Tạoalf Minh khàsozjn giọbkpwng quágooot, thếygfm nhưgewxng Tầkwlen Liễgbakm đtuscãwhmn rờpusti đtusci rồrkcai.

Bậalvjc thang thạoalfch anh cóqhrb đtuscjcnong, hai phiếygfmn đtuscágooo dầkwlen dầkwlen khézcbwp lạoalfi.

Tạoalf Minh suy đtuscgooon đtuscóqhrb chícdwonh làsozj cửglaea đtuscwhmna cung.

Trêskaon thựdalgc tếygfm ôsmagng ta đtuscgooon khôsmagng sai.

Ôfroong ta giậalvjn đtuscếygfmn đtuscgbak mắczynt, trừjawbng mắczynt nhìpustn  bóqhrbng Tầkwlen Liễgbakm dầkwlen biếygfmn mấnopct, xoay ngưgewxpusti, chưgewxa từjawb bỏgbak ýieyg đtuscwhmnnh tìpustm kiếygfmm lốapaui thoágooot trong đtuscoalfi đtusciệieygn.

“Ket!!!” Cóqhrb thanh âveram cửglaea mởknvc.

Tạoalf Minh quay đtusckwleu, nhìpustn mặrjopt tưgewxpustng thủumtky tinh chậalvjm rãwhmni hạoalf xuốapaung.

gewxpustng ngọbkpwc thạoalfch chậalvjm rãwhmni mởknvc ra, Tạoalf Minh xôsmagng tớdkvyi, nhìpustn thấnopcy Thanh Linh đtuscjcnot nhiêskaon xuấnopct hiệieygn sau ngọbkpwc thạoalfch, lạoalfi quay đtusckwleu nhìpustn bậalvjc thang cuốapaui cùkyiong nơzcbwi màsozj Tầkwlen Liễgbakm vừjawba đtuscdkvyng.

twnfc nàsozjy, hai phiếygfmn đtuscágooo đtuscãwhmn dầkwlen đtuscóqhrbng lạoalfi.

Đkyiowhmna cung đtuscãwhmn đtuscóqhrbng kícdwon cửglaea!

“Ha ha ha, ýieyg trờpusti!!! Ýicaw trờpusti!!!” Tạoalf Minh đtuscjcnot nhiêskaon đtuscskaon cuồrkcang cưgewxpusti to.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.