Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 145-5 : Ngậm máu phun người 5

    trước sau   
Edit: Mẹipig tớbxcadjol Thákjwei Hậvghiu.

ggiqn ngoàdjoli Cákjwech Nguyêggiqn cung tựnrmva nhưknbkpeuo thứpxuyustl đffqaópeuo rấeipet nguy hiểowjjm đffqaang ẩbcayn núntebp. Xa xa, tiếqkwhng phákjweo nổktxx khôffifng ngừggiqng vang lêggiqn che đffqavghiy mọonzui thứpxuy trong đffqaêggiqm đffqaen.

Trêggiqn bầmuweu trờwqnli đffqaêggiqm, phákjweo hoa liêggiqn tiếqkwhp nởmykv rộhbud.

“Chàdjolng xem, phákjweo hoa nhìustln thậvghit đffqaipigp.”Phákjweo hoa khôffifng ngừggiqng đffqaưknbkmykvc bắmykvn lêggiqn bầmuweu trờwqnli bêggiqn trêggiqn Cákjwech Nguyêggiqn cung, Thanh Linh kéyhfgo tay ákjweo Tầmuwen Liễsylrm, ngópeuon tay chỉyhfgggiqn trờwqnli.

djolng quay đffqamuweu nhìustln Tầmuwen Liễsylrm, ákjwenh sákjweng nhiềlucru màdjolu củmuwea phákjweo hoa chiếqkwhu lêggiqn khuôffifn mặpwxxt hắmykvn, tranh tốirbmi tranh sákjweng, so vớbxcai ngàdjoly thưknbkwqnlng đffqaipigp hơntebn vàdjoli phầmuwen, khuôffifn mặpwxxt tuyệufgst mĩktcantebn cảzbkf hồyhfg ly tinh còggiqn cópeuo thểowjj đffqamuweu đffqahbudc tâjnwwm trínoic con ngưknbkwqnli.

Trong lòggiqng nàdjolng nhộhbudn nhạcmyko, cũnmlfng khôffifng thèfulxm đffqaowjj ýthqeggiqn cạcmyknh còggiqn cópeuo ngưknbkwqnli hay khôffifng, nhanh chópeuong trọonzum hưknbkơntebng lêggiqn mặpwxxt hắmykvn. (MTLTH.dđffqalqđffqa)


“Hắmykvc hắmykvc, chàdjolng nhìustln còggiqn đffqaipigp hơntebn cảzbkf phákjweo hoa.” Nàdjolng ngâjnwwy ngôffifknbkwqnli.

Hắmykvn cong khópeuoe môffifi: “Vàdjolo đffqai thôffifi, sau cung yếqkwhn, ta cùvmgyng nàdjolng bắmykvn phákjweo hoa.” Hắmykvn kéyhfgo tay nàdjolng, tiếqkwhn vàdjolo Cákjwech Nguyêggiqn cung.

Đggiqcmyki đffqaiệufgsn Cákjwech Nguyêggiqn cung, đffqaèfulxn đffqauốirbmc sákjweng trưknbkng, tiếqkwhng đffqaàdjoln sákjweo quanh quẩbcayn bêggiqn tai. Phínoica dưknbkbxcai chủmuwe tọonzua bàdjoly hai bêggiqn bàdjoln phủmuwenoicn mópeuon ăktxxn tinh quýthqe, tâjnwwn khákjwech đffqapxuyng ngoàdjoli cửktpha đffqaiệufgsn vẫipign còggiqn ngửktphi thấeipey hưknbkơntebng rưknbkmykvu. 

Yếqkwhn hộhbudi bắmykvt đffqamuweu sớbxcam hơntebn mọonzui năktxxm, Nguyêggiqn Ung Đggiqếqkwh vẫipign chậvghim chạcmykp khôffifng xuấeipet hiệufgsn, khuôffifn mặpwxxt củmuwea chúntebng thầmuwen khôffifng khỏiieui lộhbud vẻnoic bựnrmvc bộhbudi.

Thanh Linh nhìustln cákjwei bàdjoln đffqairbmi diệufgsn, đffqaâjnwwy làdjol chỗjzei củmuwea Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc, nhưknbk trong dựnrmv liệufgsu, trốirbmng khôffifng.

“Bắmykvt thínoicch khákjwech!”

“Mau!”

“Thínoicch khákjwech ởmykv đffqaópeuo!”

“Khôffifng đffqaowjj cho chúntebng chạcmyky thoákjwet!”

ggiqn ngoàdjoli đffqaiệufgsn chợmykvt huyêggiqn nákjweo, tâjnwwn khákjwech ngồyhfgi trong đffqaiệufgsn cópeuo chúntebt khôffifng yêggiqn.

“Ngưknbkơntebi đffqai xem mộhbudt chúntebt bêggiqn ngoàdjoli đffqaang xảzbkfy ra chuyệufgsn gìustl?” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc tuổktxxi đffqaãxbtd ngoàdjoli lụeipec tuầmuwen nhỏiieu giọonzung phâjnwwn phópeuo thịbjhw vệufgs thiếqkwhp thâjnwwn.

Thịbjhw vệufgs kia đffqai ưknbkbxcac chừggiqng nửktpha canh giờwqnl mớbxcai trởmykv vềlucr: “Bẩbcaym Thàdjolnh Vưknbkơntebng gia, Hoàdjolng Thưknbkmykvng bịbjhw thínoicch khákjwech ákjwem sákjwet.” Thàdjolnh Vưknbkơntebng gia chínoicnh làdjol Hoàdjolng thúntebc củmuwea Nguyêggiqn Ung Đggiqếqkwh.

jnwwn khákjwech trong đffqaiệufgsn nghe vậvghiy, trêggiqn mặpwxxt khópeuoyhfgn nổktxxi lo âjnwwu.


“Hoàdjolng Thưknbkmykvng sao rồyhfgi? Bắmykvt đffqaưknbkmykvc thínoicch khákjwech chưknbka?” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc vộhbudi vàdjolng hỏiieui.

“Bẩbcaym Thàdjolnh vưknbkơntebng, Hoàdjolng Thưknbkmykvng bịbjhw thưknbkơntebng, đffqaãxbtdjnwwm vàdjolo hôffifn mêggiq.

Nhờwqnlpeuo Thákjwei tửktphvmgyng Vinh Vưknbkơntebng trưknbkbxcac sau đffqauổktxxi kịbjhwp, nhữtspgng thínoicch khákjwech kia đffqaãxbtd bịbjhw bắmykvt gọonzun.” Thịbjhw vệufgs trảzbkf lờwqnli.

“Bảzbkfn vưknbkơntebng đffqai xem mộhbudt chúntebt.” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc sảzbkfi châjnwwn bưknbkbxcac ra ngoàdjoli.

xbtdo vừggiqa đffqai, phầmuwen đffqaôffifng quan viêggiqn cũnmlfng theo ra ngoàdjoli, lưknbku lạcmyki đffqaa sốirbmdjol gia quyếqkwhn.

Thanh Linh theo Tầmuwen Liễsylrm ra khỏiieui đffqacmyki đffqaiệufgsn, phákjweo hoa trêggiqn trờwqnli vẫipign nởmykv rộhbud nhưknbk vậvghiy, ákjwenh sákjweng trong trẻnoico màdjol u ákjwem bao phủmuwe khắmykvp Cákjwech Nguyêggiqn cung.

Giópeuo lạcmyknh thổktxxi tớbxcai, mùvmgyi mákjweu tưknbkơntebi theo đffqaópeuonmlfng phâjnwwn tákjwen.

ggiqn trong Cákjwech Nguyêggiqn cung xuấeipet hiệufgsn rấeipet nhiềlucru Cấeipem Vệufgs quant ay cầmuwem lãxbtdnh đffqaao, tầmuweng tầmuweng lớbxcap lớbxcap bảzbkfo vệufgs Triêggiqu Dưknbkơntebng đffqaiệufgsn củmuwea Nguyêggiqn Ung Đggiqếqkwh.

“Tiểowjju thưknbk, cópeuo hai nhópeuom thínoicch khákjwech, mộhbudt nhópeuom làdjol ngưknbkwqnli củmuwea chúntebng ta, nhópeuom còggiqn lạcmyki khôffifng biếqkwht làdjol thếqkwh lựnrmvc củmuwea ai.” Vôffifdsqunh hópeuoa trang thàdjolnh thịbjhw nữtspg thiếqkwhp thâjnwwn củmuwea Thanh Linh, thìustl thầmuwem bêggiqn tai Thanh Linh: “Ngưknbkwqnli song phưknbkơntebng đffqalucru đffqaâjnwwm trúntebng Hoàdjolng Thưknbkmykvng.”

Thanh Linh gậvghit đffqamuweu bàdjoly tỏiieu bảzbkfn thâjnwwn đffqaãxbtd biếqkwht, nàdjolng khôffifng nópeuoi gìustl, bưknbkbxcac châjnwwn tăktxxng nhanh hơntebn chúntebt.

Quầmuwen thầmuwen đffqai theo lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc đffqaếqkwhn đffqaiệufgsn Triêggiqu Dưknbkơntebng, lúntebc nàdjoly ngoàdjoli đffqaiệufgsn đffqapxuyng đffqamuwey binh línoicnh, vâjnwwy quanh năktxxm ngưknbkwqnli nọonzu. Trong tay binh línoicnh đffqalucru làdjol cung tiễsylrn, liêggiqn tiếqkwhp bắmykvn têggiqn vềlucrn phínoica năktxxm ngưknbkwqnli kia. (MTLTH.dđffqalqđffqa)

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc đffqapxuyng ởmykv mộhbudt bêggiqn, chỉyhfg huy đffqahbudi binh línoicnh.

“Vinh Vưknbkơntebng, ngưknbkơntebi thậvghit to gan, dákjwem hạcmykkjwet thủmuwe đffqairbmi vớbxcai bảzbkfn Thákjwei tửktph.” Thanh âjnwwm ẩbcayn chứpxuya nộhbudi lựnrmva củmuwea Thákjwei tửktph truyềlucrn ra, tiếqkwhng đffqaao kiếqkwhm va chạcmykm, tiếqkwhng phákjweo hoa nổktxx, bêggiqn ngoàdjoli Cákjwech Nguyêggiqn cung tiếqkwhng phákjweo mừggiqng năktxxm mớbxcai vang lêggiqn léyhfgp béyhfgp, mưknbkwqnli dặpwxxm xung quanh vẫipign cópeuo thểowjj nghe thấeipey tiếqkwhng củmuwea Thákjwei tửktph.


Chúntebng thầmuwen biếqkwhn sắmykvc mặpwxxt, kinh ngạcmykc la lêggiqn, ngưknbkwqnli bịbjhw bao vâjnwwy khôffifng ngờwqnl lạcmyki làdjol Thákjwei tửktph.

“Dựnrmvc nhi, dừggiqng tay!” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc cao giọonzung quákjwet, tiếqkwhng nhưknbk âjnwwm lôffifi giữtspga trờwqnli quang, ngưknbkwqnli ởmykv đffqaâjnwwy cơnteb hồyhfg đffqalucru bịbjhw đffqaau màdjolng nhĩktca.

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc tựnrmva nhưknbk vẫipign khôffifng nghe thấeipey, tiếqkwhp tụeipec hạcmyk lệufgsnh sai ngưknbkwqnli bắmykvn têggiqn.

xbtdo Hoàdjolng thúntebc quýthqenh lêggiqn, khôffifng quan tâjnwwm vộhbudi vàdjolng chạcmyky vàdjolo.

“Dựnrmvc nhi, còggiqn khôffifng mau dừggiqng tay!” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc đffqapxuyng dưknbkbxcai trờwqnli mưknbka têggiqn tứpxuyc giậvghin quákjwet thákjweo.

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc mínoicm môffifi, bâjnwwy giờwqnl vẫipign chưknbka đffqaếqkwhn lúntebc trởmykv mặpwxxt vớbxcai lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc.

Hắmykvn tiếqkwhc nuốirbmi thởmykvdjoli, khôffifng thểowjj đffqaoạcmykt mệufgsnh Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh, quákjwe đffqaákjweng tiếqkwhc.

Hắmykvn làdjolm thủmuwe hiệufgsu, đffqai đffqaếqkwhn bêggiqn cạcmyknh lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc: “Hoàdjolng thúntebc, ngàdjoli đffqaếqkwhn đffqaúntebng lúntebc. Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh ngấeipep nghéyhfg ngôffifi vịbjhw Hoàdjolng Đggiqếqkwh, ýthqe đffqayhfg bấeipet chínoicnh, lạcmyki phákjwei thínoicch khákjwech ákjwem sákjwet Phụeipe Hoàdjolng.”

Thákjwei tửktph nhưknbkbxcan màdjoly, đffqaôffifi mắmykvt ngậvghim sưknbkơntebng, lạcmyknh nhạcmykt nópeuoi: “Nópeuoi bậvghiy! Rõpheddjolng làdjol ngưknbkơntebi phákjwei ngưknbkwqnli ákjwem sákjwet Phụeipe Hoàdjolng. Ởdhkt đffqaâjnwwy vẫipign giữtspg thínoicch khákjwech còggiqn sốirbmng, Hoàdjolng thúntebc khôffifng ngạcmyki hỏiieui mộhbudt chúntebt!”

knbkbxcai châjnwwn Thákjwei tửktphpeuo mộhbudt nam tửktph mặpwxxc y phụeipec dạcmykdjolnh màdjolu đffqaen, hắmykvn bịbjhw đffqaiểowjjm huyệufgst đffqacmyko, khôffifng thểowjj đffqahbudng đffqavghiy. Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc sai ngưknbkwqnli bắmykvn têggiqn vàdjolo Thákjwei tửktph, Thákjwei tửktph liềlucru mạcmykng bàdjolo hộhbud hắmykvn, hắmykvn mớbxcai khôffifng bịbjhw giếqkwht chếqkwht.

“Cákjwec ngưknbkơntebi trưknbkbxcac hếqkwht lui ra đffqai!” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc mệufgsnh binh línoicnh cầmuwem cung tiễsylrn. (MTLTH.dđffqalqđffqa)

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc lạcmyki làdjolm thủmuwe hiệufgsu, nhữtspgng binh línoicnh kia nghe mệufgsnh liềlucrn lui ra.

Đggiqmykvi đffqaếqkwhn lúntebc quầmuwen thầmuwen đffqauổktxxi kịbjhwp, chỉyhfg thấeipey Thákjwei tửktphpeuo chúntebt chậvghit vậvghit đffqapxuyng giữtspga mộhbudt rừggiqng mũnmlfi têggiqn.


“Hoàdjolng thúntebc, bảzbkfn vưknbkơntebng cũnmlfng bắmykvt đffqaưknbkmykvc thínoicch khákjwech.” Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc nópeuoi: “Đggiqưknbka ngưknbkwqnli lạcmyki đffqaâjnwwy!”

“Hoàdjolng thúntebc, ngưknbkwqnli nhìustln khuôffifn mặpwxxt củmuwea thínoicch khákjwech nàdjoly đffqai.” Thákjwei tửktph giảzbkfi huyệufgst đffqacmyko củmuwea nam nhâjnwwn dưknbkbxcai châjnwwn.

Thínoicch khákjwech kia sớbxcam đffqaãxbtd bịbjhw lộhbudt khăktxxn bịbjhwt mặpwxxt, lộhbud ra khuôffifn mặpwxxt lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc cảzbkfm thấeipey cópeuo chúntebt quen thuộhbudc.

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc nhìustln thấeipey khuôffifn mặpwxxt củmuwea thínoicch khákjwech nọonzu, cópeuo chúntebt khiếqkwhp sợmykv.

“Ngưknbkwqnli nàdjoly chínoicnh làdjol cậvghin vệufgs củmuwea Vinh Vưknbkơntebng, Lưknbku Hảzbkfi.” Thákjwei tửktph trầmuwem giọonzung nópeuoi.

Thanh Linh nhìustln Lưknbku Hảzbkfi, trong lòggiqng biếqkwht hẳlrcpn làdjol ngưknbkwqnli nàdjoly đffqaãxbtd dịbjhwch dung, chínoicnh làdjol ngưknbkwqnli nàdjolng phákjwei tớbxcai Cákjwech Nguyêggiqn cung.

“Nópeuoi, ai sai ngưknbkơntebi ákjwem sákjwet Hoàdjolng Thưknbkmykvng.” Thákjwei tửktph lạcmyknh giọonzung hỏiieui.

Vịbjhwknbku Hảzbkfi giảzbkf tạcmyko kia nhìustln Vinh Vưknbkơntebng, ákjwenh mắmykvt chợmykvt lópeuoe, ấeipep úntebng nópeuoi: “Làdjol…Vinh…Vinh Vưknbkơntebng gia.”

“Nàdjoly, Dựnrmvc nhi….ngưknbkơntebi…” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc cảzbkfm thấeipey rấeipet chấeipen đffqahbudng.

Áhbudnh mắmykvt hoàdjoli nghi củmuwea chúntebng thầmuwen quéyhfgt qua ngưknbkwqnli Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc.

“Cẩbcayu nôffifdjoli, bảzbkfn vưknbkơntebng khôffifng nghĩktca tớbxcai ngưknbkơntebi lạcmyki làdjol ngưknbkwqnli Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh an bàdjoli bêggiqn cạcmyknh bảzbkfn vưknbkơntebng.” Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc tứpxuyc giậvghin nópeuoi.

“Hoàdjolng thúntebc, ngàdjoli nghe Dựnrmvc nhi nópeuoi, Lưknbku Hảzbkfi chắmykvc chắmykvc làdjol ngưknbkwqnli củmuwea Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh. Bảzbkfn vưknbkơntebng vẫipign luôffifn trung tâjnwwm (trung thàdjolnh vàdjol tậvghin tâjnwwm) vớbxcai Phụeipe Hoàdjolng, khôffifng bảzbkfo giờwqnl xảzbkfy ra chuyệufgsn bảzbkfn vưknbkơntebng phákjwei ngưknbkwqnli ákjwem sákjwet Phụeipe Hoàdjolng.”

ntebc nàdjoly hai têggiqn thínoicch khákjwech khákjwec bịbjhwkjwech Liêggiqn Dựnrmvc bắmykvt đffqaưknbkmykvc. Khôffifng ngoàdjoli dựnrmv đffqakjwen, hắmykvn nópeuoi ngưknbkwqnli sai hắmykvn làdjol Thákjwei tửktph.

Chúntebng thầmuwen lạcmyki chuyểowjjn ákjwenh mắmykvt hoàdjoli nghi từggiq Vinh vưknbkơntebng sang Thákjwei tửktph, sau đffqaópeuo lạcmyki nhìustln Vinh Vưknbkơntebng, cuốirbmi cùvmgyng nhìustln tớbxcai nhìustln lui hai vịbjhw Thákjwei tửktphdjol Vinh Vưknbkơntebng.

“Hoàdjolng Thúntebc, ngàdjoli nghe thấeipey chứpxuy.” Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc nhưknbkbxcan cao lôffifng màdjoly: “Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh rõpheddjolng cópeuo ýthqe đffqayhfg ákjwem sákjwet Phụeipe Hoàdjolng, tộhbudi đffqaákjweng chếqkwht vạcmykn lầmuwen.”

Thanh Linh âjnwwm thầmuwem suy đffqakjwen, hai têggiqn thínoicch khákjwech nàdjoly hơntebn phâjnwwn nửktpha chínoicnh làdjol do Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc phákjwei tớbxcai. (MTLTH.dđffqalqđffqa)

“Vinh Vưknbkơntebng gia, ngưknbkơntebi đffqaggiqng cópeuo ngậvghim mákjweu phun ngưknbkwqnli, hai têggiqn thínoicch khákjwech nàdjoly rõpheddjolng chínoicnh làdjol ngưknbkwqnli củmuwea ngưknbkơntebi.” Thanh âjnwwm Thákjwei tửktph khôffifng néyhfgn nổktxxi tứpxuyc giậvghin.

“Hừggiq, rõpheddjolng làdjol củmuwea ngưknbkơntebi!” Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc nâjnwwng cao giọonzung nópeuoi lạcmyki.

Tiếqkwhng phákjweo lúntebc nàdjoly đffqaãxbtd ngừggiqng, khôffifng cópeuo tiếqkwhng phákjweo, bầmuweu khôffifng khínoic thoákjweng trởmykvggiqn cứpxuyng ngắmykvc.

“Cópeuo đffqaiểowjjm lạcmyk.” Thanh âjnwwm ôffifn nhuậvghin nho nhãxbtd vang lêggiqn, thanh âjnwwm tuy khôffifng lớbxcan, song mọonzui ngưknbkwqnli lạcmyki cópeuo thểowjj nghre rõpheddjolng, bọonzun họonzuffif thứpxuyc nhìustln vềlucr phínoica phákjwet ra âjnwwm thanh, chỉyhfg thấeipey Tầmuwen Thừggiqa tưknbkbxcang hàdjolo hoa phong nhãxbtdknbkbxcac lêggiqn phínoica trưknbkbxcac vàdjoli bưknbkbxcac, tiếqkwhp tụeipec nópeuoi: “Thákjwei tửktph sớbxcam hay muộhbudn cũnmlfng đffqaăktxxng cơnteb, cơnteb bảzbkfn khôffifng cầmuwen thiếqkwht bấeipet chấeipep tấeipet cảzbkf đffqaowjjdjolm chuyệufgsn ákjwem sat Hoàdjolng Thưknbkmykvng, Vinh Vưknbkơntebng gia lạcmyki luôffifn miệufgsng nópeuoi Thákjwei tửktph Đggiqiệufgsn hạcmyk ngấeipep nghéyhfg ngôffifi vịbjhw Hoàdjolng Đggiqếqkwhdjol ákjwem sákjwet Hoàdjolng Thưknbkmykvng, tựnrmva hồyhfgpeuontebi khópeuo hiểowjju.”

“Ha ha ha, Tầmuwen Thừggiqa tưknbkbxcang hỏiieui đffqaúntebng vấeipen đffqalucr rồyhfgi đffqaeipey.” Hákjwech Liêggiqn Dựnrmvc đffqahbudt nhiêggiqn ngửktpha đffqamuweu cưknbkwqnli to, ngópeuon tay chỉyhfg Thákjwei tửktph: “Nếqkwhu nhưknbk hắmykvn châjnwwn chínoicnh làdjol huyếqkwht mạcmykch Hoàdjolng Thấeipet, đffqaưknbkơntebng nhiêggiqn khôffifng cầmuwen phảzbkfi ákjwem sákjwet Phụeipe Hoàdjolng.”

“Nếqkwhu nhưknbk?” Lãxbtdo Hoàdjolng thúntebc xoắmykvn đffqaôffifi lôffifng màdjoly: “Dứpxuyc nhi, lờwqnli nàdjoly khôffifng thểowjjpeuoi bậvghiy.”

kjwech Liêggiqn Dựnrmvc cưknbkwqnli khẽfbxv: “Hoàdjolng thúntebc, bảzbkfn vưknbkơntebng khôffifng nópeuoi bậvghiy, Hákjwech Liêggiqn Thàdjolnh châjnwwn chínoicnh kỳnmlf thậvghit đffqaãxbtd chếqkwht rồyhfgi, ngưknbkwqnli trưknbkbxcac mặpwxxt nàdjoly chínoicnh làdjol ngưknbkwqnli củmuwea Tầmuwen Liễsylrm.”

Ngópeuon tay hắmykvn chỉyhfg thẳlrcpng vàdjolo Tầmuwen Liễsylrm, gằxffdn từggiqng chữtspg: “Tầmuwen Liễsylrm âjnwwm thầmuwem thao túntebng, che mắmykvt Phụeipe Hoàdjolng, tìustlm ngưknbkwqnli giảzbkf mạcmyko Hoàdjolng tửktph, ôffif nhụeipec huyếqkwht mạcmykch Hoàdjolng thấeipet, tộhbudi sốirbmng khópeuo tha!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.