Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 139-3 : Vì sao lại đối với ta tốt đến như vậy? 3

    trước sau   
Edit: Mẹnvus tớikwoknwv Tháqkwei Hậhpugu.

“Ngàknwvy mai làknwv ngàknwvy đlkcdưeddsa Đokvrnebfi Hoàknwvng tửsjln trởkrye vềency Đokvrôlghvng Lăuikang phảdpdvi khôlghvng?” Diệjdxup Thiêqtohn Minh hỏwvfti.

“Phảdpdvi.” Cơyfbz Khinh Hoa gậhpugt đlkcdathju. “Dùuoof sao đlkcdâuikay cũjdxung khôlghvng phảdpdvi Đokvrôlghvng Lăuikang, sớikwom ngàknwvy đlkcdưeddsa Hoàknwvng huynh trởkrye vềency đlkcdzsor hắgmeon córhty thểzsor đlkcdưeddsknwvc an nghỉknwv.”

Thịzmnu nữgmeo thâuikan cậhpugn củkchba Cơyfbz Khinh Hoa têqtohn A Oáqkwenh tớikwoi gầathjn: “Đokvrnebfi Côlghvng chúitbha, quan tàknwvi củkchba Đokvrnebfi Hoàknwvng tửsjln đlkcdãokvr đlkcdưeddsknwvc đlkcdưeddsa đlkcdếlzkun trạnebfm dịzmnuch, córhty cầathjn mang vàknwvo ngay luôlghvn khôlghvng ạnebf?”

“Mang vàknwvo đlkcdi.” Cơyfbz Khinh Hoa nhẹnvus giọsdhlng phâuikan phórhty.

Trong thờfgeti gian đlkcdórhty, Diệjdxup Thiêqtohn Minh luôlghvn nórhtyi mộjsrjt ífgett chuyệjdxun đlkcdzsoryfbz Khinh Hoa buôlghvng lỏwvftng tâuikam tìxardnh, sau đlkcdórhtyrhty bốqrban ngưeddsfgeti nâuikang mộjsrjt cáqkwei quan tàknwvi màknwvu đlkcden đlkcdi tớikwoi. Trong đlkcdórhtyrhty hai ngưeddsfgeti giàknwvknwv hai ngưeddsfgeti trẻybts tuổvclzi.


Quan tàknwvi rấitbht lớikwon, nhìxardn chấitbht liệjdxuu hẳarydn làknwv gỗuika Kim Ti thưeddsknwvng đlkcdarydng. Bốqrban ngưeddsfgeti khiêqtohng quan tàknwvi thầathjn tháqkwei nhẹnvus nhàknwvng, bưeddsikwoc châuikan mau lẹnvus, hẳarydn làknwv ngưeddsfgeti córhty chúitbht côlghvng phu.

yfbz Khinh Hoa phâuikan phórhty hạnebf nhâuikan nâuikang Cơyfbz Nguyêqtohn vàknwvo quan tàknwvi, khédpdvp nắgmeop lạnebfi, Diệjdxup Thiêqtohn Minh lạnebfi khuyêqtohn nàknwvng nêqtohn thoảdpdvi máqkwei tinh thầathjn, sau rồokixi cũjdxung dẫzsorn Diệjdxup Đokvràknwvm vàknwv Thanh Linh rờfgeti đlkcdi.

Sớikwom hôlghvm sau, Thanh Linh ngồokixi trưeddsikwoc bàknwvn, dùuoofng thìxarda khuấitbhy dưeddsknwvc thiệjdxun, thậhpugt lâuikau cũjdxung khôlghvng uốqrbang nổvclzi mộjsrjt thìxarda.

“Tiểzsoru thưedds, dưeddsknwvc thiệjdxun đlkcdãokvr nguộjsrji rồokixi.” Hưeddsơyfbzng Thảdpdvo lêqtohn tiếlzkung nhắgmeoc nhởkrye.

Thanh Linh tựcxfva nhưedds khôlghvng nghe thấitbhy, vẫzsorn khuấitbhy đlkcdencyu báqkwet dưeddsknwvc thiệjdxun. (MTLTH.dđlkcdlqđlkcd)

eddsơyfbzng Thảdpdvo vẫzsory vẫzsory tay trưeddsikwoc mắgmeot nàknwvng, Thanh Linh nghi hoặhjirc nhìxardn nàknwvng, nàknwvng mớikwoi mởkrye miệjdxung nórhtyi: “Tiểzsoru thưeddsknwvm sao vậhpugy? Sao lạnebfi thấitbht thầathjn nhưedds vậhpugy?”

“Khôlghvng córhtyxard.” Thanh Linh nhỏwvft giọsdhlng nórhtyi, trong lòodyeng lạnebfi nặhjirng nềency, khôlghvng córhty chúitbht hứokvrng thúitbheddsng báqkwet dưeddsknwvc lêqtohn uốqrbang mộjsrjt ngụdgtcm.

“Tiểzsoru thưedds, ngàknwvi thấitbhy dưeddsknwvc thiệjdxun nàknwvy thếlzkuknwvo?” Hưeddsơyfbzng Thảdpdvo mởkrye to đlkcdôlghvi mắgmeot sáqkweng long lanh nhìxardn nàknwvng.

“Cũjdxung khôlghvng tệjdxu lắgmeom, mặhjirc dùuoofknwveddsknwvc thiệjdxun nhưeddsng lạnebfi khôlghvng ngửsjlni thấitbhy mùuoofi thuốqrbac. Tráqkwei lạnebfi mùuoofi hưeddsơyfbzng lạnebfi rấitbht thơyfbzm, ăuikan rấitbht ngon.” Thanh Linh trảdpdv lờfgeti đlkcdúitbhng trọsdhlng tâuikam. “Đokvrãokvruikau lắgmeom rồokixi khôlghvng đlkcdưeddsknwvc ăuikan loạnebfi dưeddsknwvc thiệjdxun nàknwvo ngon miệjdxung nhưedds vậhpugy, phòodyeng bếlzkup đlkcdvclzi ngưeddsfgeti rồokixi àknwv?”

eddsơyfbzng Thảdpdvo che miệjdxung cưeddsfgeti khẽjsrj: “Khôlghvng córhty, khôlghvng đlkcdvclzi ngưeddsfgeti, chỉknwv đlkcdvclzi nguyêqtohn liệjdxuu màknwv thôlghvi, nguyêqtohn liệjdxuu nàknwvy làknwv do Tầathjn Thừjajma tưeddsikwong sai ngưeddsfgeti đlkcdưeddsa đlkcdếlzkun.” Vẻybts mặhjirt nàknwvng cựcxfvc kỳsjlnuikam mộjsrj nhìxardn tiểzsoru thưedds nhàknwvxardnh, côlghv gia tưeddsơyfbzng lạnebfi đlkcdqrbai xửsjln vớikwoi tiểzsoru thưedds thậhpugt tốqrbat. Vôlghv luậhpugn làknwv ăuikan, mặhjirc, ởkrye hay đlkcdokixuoofng đlkcdencyu trựcxfvc tiếlzkup đlkcdưeddsa đlkcdếlzkun Diệjdxup phủkchb, đlkcdokix luôlghvn làknwvknwvng thưeddsknwvng đlkcdarydng.

Tay Thanh Linh đlkcdang cầathjm thìxarda cứokvrng đlkcdfget, yêqtohn lặhjirng đlkcdzsor thìxarda xuốqrbang: “Ta ăuikan xong rồokixi, còodyen lạnebfi em mang xuốqrbang đlkcdi.”

Ănvnqn, mặhjirc, ởkrye, đlkcdi lạnebfi, từjajm khi nàknwvo màknwvqtohn cạnebfnh nàknwvng đlkcdencyu xuấitbht hiệjdxun dấitbhu vếlzkut củkchba hắgmeon?

Nam nhâuikan kia, nhìxardn thìxard ôlghvn nhu nhưeddsng thựcxfvc tếlzku lạnebfi rấitbht báqkwe đlkcdnebfo. Khôlghvng nhữgmeong đlkcdoạnebft đlkcdi tráqkwei tim củkchba nàknwvng, ngay cảdpdv vậhpugt dụdgtcng xung quanh nàknwvng đlkcdencyu córhtyxardnh bórhtyng củkchba hắgmeon.


Liêqtohn tụdgtcc ngồokixi trong phòodyeng, nàknwvng cảdpdvm thấitbhy rấitbht ngộjsrjt ngạnebft, ra ngoàknwvi cửsjlna hífgett thởkrye khôlghvng khífget, quảdpdv nhiêqtohn đlkcdãokvr tốqrbat hơyfbzn nhiềencyu.

“Chuẩeagun bịzmnu ngựcxfva.” Thanh Linh nórhtyi vớikwoi hạnebf nhâuikan.

eddsơyfbzng Thảdpdvo thấitbhy Thanh Linh muốqrban đlkcdi ra ngoàknwvi, xoay ngưeddsfgeti vàknwvo phòodyeng lấitbhy ra mộjsrjt áqkweo choàknwvng bằofdbng lôlghvng cáqkweo mềencym mạnebfi, vộjsrji nàknwvng nórhtyi: “Tiểzsoru thưedds đlkcdknwvi chúitbht, trờfgeti lạnebfnh nhưedds vậhpugy, tiểzsoru thưedds khoáqkwec áqkweo rồokixi hãokvry đlkcdi.”

Thanh Linh liếlzkuc mắgmeot nhìxardn áqkweo choàknwvng lôlghvng cáqkweo màknwvu trắgmeong trêqtohn tay Hưeddsơyfbzng Thảdpdvo, pháqkwet hiệjdxun đlkcdâuikay cũjdxung làknwv chiếlzkuc áqkweo màknwv Tầathjn Liễbwdzm tặhjirng nàknwvng. Nàknwvng ngẩeagung đlkcdathju nhìxardn bầathju trờfgeti tuyếlzkut bay: “Khôlghvng cầathjn.” Tráqkwei tim chợknwvt đlkcdau, nàknwvng xoay ngưeddsfgeti bưeddsikwoc ra khỏwvfti việjdxun củkchba mìxardnh. (MTLTH.dđlkcdlqđlkcd)

qkweng sớikwom, ngưeddsfgeti trêqtohn đlkcdưeddsfgetng khôlghvng nhiềencyu lắgmeom. Thanh Linh ngồokixi trêqtohn lưeddsng ngựcxfva, giụdgtcc ngựcxfva thong thảdpdvknwv đlkcdi.

Giórhty lạnebfnh mang theo nhữgmeong bôlghvng tuyếlzkut trắgmeong nho nhỏwvft thổvclzi lêqtohn mặhjirt nàknwvng, nàknwvng lạnebfi khôlghvng cảdpdvm thấitbhy lạnebfnh, ngưeddsknwvc lạnebfi trong lòodyeng lạnebfi thưedds thảdpdv đlkcdi ífgett nhiềencyu. Ngựcxfva chạnebfy càknwvng ngàknwvy càknwvng nhanh, tâuikam nàknwvng lạnebfi càknwvng thoảdpdvi máqkwei, phảdpdvng phấitbht nhưedds phiềencyn muộjsrji cũjdxung theo giórhtyknwv đlkcdi.

“Ngưeddsfgeti nàknwvo? Mau đlkcdokvrng lạnebfi!” Thủkchb vệjdxukrye cửsjlna thàknwvnh nhìxardn thấitbhy mộjsrjt nữgmeo tửsjln giụdgtcc ngựcxfva chạnebfy nhưedds bay đlkcdếlzkun, vẫzsorn khôlghvng córhty ýbiun đlkcdzmnunh dừjajmng lạnebfi. Hắgmeon liềencyn rúitbht kiếlzkum bêqtohn hôlghvng, đlkcdokvrng giữgmeoa cổvclzng thàknwvnh ýbiun đlkcdokix muốqrban ngăuikan nàknwvng lạnebfi. Mấitbhy thịzmnu vệjdxu kháqkwec thấitbhy vậhpugy cũjdxung đlkcdokixng loạnebft rúitbht kiếlzkum.

Thanh Linh dừjajmng ngựcxfva, cau màknwvy, giụdgtcc ngựcxfva chạnebfy mộjsrjt lúitbhc, khôlghvng biếlzkut bấitbht tri bấitbht giáqkwec đlkcdãokvr chạnebfy tớikwoi cửsjlna thàknwvnh.

Hỏwvfta pháqkweo ởkrye Bộjsrj binh bịzmnu mấitbht trộjsrjm còodyen chưeddsa ra hung thủkchb, cửsjlna thàknwvnh thủkchb vệjdxu vẫzsorn nghiêqtohm ngặhjirt nhưeddsjdxu. Ngưeddsfgeti trong thàknwvnh bâuikay giờfget khôlghvng thểzsoruoofy ýbiun ra khỏwvfti thàknwvnh, cho dùuoofrhty ra khỏwvfti thàknwvnh cũjdxung phảdpdvi đlkcdi qua tầathjng tầathjng lớikwop lớikwop kiểzsorm tra.

“Mau lui xuốqrbang, cáqkwec ngưeddsơyfbzi đlkcdencyu làknwvqkwei đlkcdokixrhty mắgmeot khôlghvng tròodyeng! Khôlghvng thấitbhy đlkcdâuikay chífgetnh làknwv Thừjajma tưeddsikwong phu nhâuikan tưeddsơyfbzng lai sao?!” Mộjsrjt vịzmnu tiểzsoru quan thủkchb thàknwvnh nhậhpugn ra thâuikan phậhpugn Thanh Linh, lậhpugp tứokvrc từjajma trêqtohn cổvclzng thàknwvnh hấitbhp tấitbhp chạnebfy xuốqrbang.

Thanh Linh nhje giọsdhlng lẩeagum bẩeagum: “Thừjajma tưeddsikwong phu nhâuikan tưeddsơyfbzng lai…” Tay nắgmeom dâuikay cưeddsơyfbzng thậhpugt chặhjirt, siếlzkut ra vếlzkut dâuikay màknwvu đlkcdwvft nhưeddsqkweu. Nàknwvng hơyfbzi nhếlzkuch môlghvi, mạnebfnh mẽjsrj vung roi đlkcdáqkwenh trêqtohn lưeddsng ngựcxfva, giụdgtcc ngựcxfva nhanh chórhtyng ra khỏwvfti thàknwvnh.

Nhữgmeong thủkchb vịzmnu kia biếlzkut nàknwvng làknwv Thừjajma tưeddsikwong phu nhâuikan tưeddsơyfbzng lai, cũjdxung khôlghvng tiếlzkun lêqtohn ngăuikan cảdpdvn nàknwvng nữgmeoa.

“Giáqkwe! Giáqkwe! Giáqkwe!” Nàknwvng hung hăuikang giụdgtcc ngựcxfva chạnebfy, cuồokixng phong thổvclzi đlkcdi nhữgmeong phiềencyn muộjsrji trong lòodyeng nàknwvng, thổvclzi đlkcdi cảdpdv vệjdxut nưeddsikwoc ẩeagum ưeddsikwot trêqtohn gòodyeqkwe.


Giụdgtcc ngựcxfva khôlghvng biếlzkut đlkcdãokvr đlkcdi bao xa, Thanh Linh mớikwoi dừjajmng lạnebfi.

uikang thiêqtohn tuyếlzkut đlkcdzmnua, trờfgeti đlkcditbht bao la. Khôlghvng córhty hắgmeon ởkryeqtohn, khôlghvng gian tĩhjirnh lặhjirng đlkcdếlzkun côlghv quạnebfnh, tưeddskryeng niệjdxum đlkcdqtohn cuồokixng, thốqrbang khổvclz khórhty phai.

Lẳarydng lặhjirng đlkcdokvrng nơyfbzi hoang vắgmeong nàknwvy khôlghvng biếlzkut đlkcdãokvr qua bao lâuikau, nàknwvng mớikwoi dắgmeot ngựcxfva trởkrye vềency.

“Tiểzsoru thưedds.” Vôlghvjdxunh chạnebfy tớikwoi bêqtohn cạnebfnh Thanh Linh, nàknwvng vẫzsorn luôlghvn âuikam thầathjm đlkcdi theo Thanh Linh, chỉknwvknwv vừjajma rồokixi nàknwvng giụdgtcc ngựcxfva chạnebfy quáqkwe nhanh, nàknwvng nhấitbht thờfgeti khôlghvng thểzsor đlkcduổvclzi theo. Đokvrếlzkun lúitbhc nàknwvng tìxardm đlkcdưeddsknwvc tiểzsoru thưedds, cũjdxung làknwvitbhc Thanh Linh dắgmeot ngựcxfva trởkrye vềency.

“Tiểzsoru thưedds, córhty phảdpdvi đlkcdãokvr xảdpdvy ra chuyệjdxun gìxard hay khôlghvng?” Vôlghvjdxunh hỏwvfti.

Thanh Linh lắgmeoc đlkcdathju, thởkryeknwvi, cơyfbz hồokix ai cũjdxung nhìxardn ra nàknwvng córhtyuikam sựcxfv.

knwvng giưeddsơyfbzng mắgmeot, đlkcdôlghvi mắgmeot vốqrban trong trẻybtso lạnebfi hiệjdxun lêqtohn mộjsrjt chúitbht giãokvry giụdgtca: “Vôlghvjdxunh, nếlzkuu nhưedds ta yêqtohu mộjsrjt ngưeddsfgeti, khôlghvng thểzsor bỏwvft đlkcdưeddsknwvc hắgmeon, lạnebfi khôlghvng nỡixjh giếlzkut hắgmeon, ta nêqtohn làknwvm cáqkwei gìxarduikay giờfget?”

lghvjdxunh nhưeddsikwon màknwvy, vấitbhn đlkcdencyknwvy tựcxfva hồokix đlkcdãokvrknwvm khórhtyknwvng, suy nghĩhjir cảdpdv buổvclzi mớikwoi trảdpdv lờfgeti: “Trong lòodyeng Vôlghvjdxunh, khôlghvng córhtyxardknwv khôlghvng bỏwvft đlkcdưeddsknwvc, đlkcdáqkweng chếlzkut liềencyn giếlzkut.”

Thanh Linh lắgmeoc đlkcdathju bậhpugt cưeddsfgeti, yêqtohu, yêqtohu đlkcdếlzkun khắgmeoc sâuikau hìxardnh bórhtyng hắgmeon vàknwvo trong linh hồokixn, nếlzkuu nhưedds bảdpdvo nàknwvng chífgetnh tay hủkchby đlkcdi tráqkwei tim mìxardnh, nàknwvng sao córhtyjdxung khífget đlkcdzsorknwvm chuyệjdxun đlkcdórhty?

Cuốqrbai cùuoofng, tìxardnh yêqtohu cũjdxung khôlghvng còodyen phórhtyng khoáqkweng tiêqtohu sáqkwei nhưedds nhữgmeong ngàknwvy trưeddsikwoc.

Vừjajma lúitbhc tiếlzkun vàknwvo Hạnebf thàknwvnh, Thanh Linh liềencyn đlkcddgtcng đlkcdknwvn Đokvrôlghvng Lăuikang mặhjirc đlkcdokix tang đlkcdưeddsa thi hàknwvi Đokvrnebfi Hoàknwvng tửsjln vềencyeddsikwoc an táqkweng. Nàknwvng khôlghvng vộjsrji vãokvrknwvo thàknwvnh, cũjdxung khôlghvng muốqrban trựcxfvc tiếlzkup đlkcddgtcng đlkcdjsrj đlkcdknwvn sứokvr giảdpdv Đokvrôlghvng Lăuikang, nàknwvng liềencyn xuốqrbang ngựcxfva, dắgmeot ngựcxfva đlkcdokvrng sang mộjsrjt bêqtohn. Tífgetnh toáqkwen đlkcdếlzkun khi Cơyfbz Khinh Hoa ra khỏwvfti thàknwvnh, nàknwvng lạnebfi trởkrye vềency.

Khôlghvng chỉknwv Thanh Linh córhty ýbiun nghĩhjir nhưedds vậhpugy, nhữgmeong ngưeddsfgeti córhty ýbiun đlkcdzmnunh vàknwvo thàknwvnh, nhìxardn thấitbhy đlkcdknwvn sứokvr giảdpdv củkchba Đokvrôlghvng Lăuikang đlkcdencyu yêqtohn lặhjirng đlkcdokvrng mộjsrjt bêqtohn chờfget.

“Làknwvm càknwvn. Khôlghvng thấitbhy đlkcdâuikay làknwv nhâuikan mãokvr củkchba Đokvrôlghvng Lăuikang quốqrbac sao? Còodyen khôlghvng mau cho đlkcdi!” Háqkwech Liêqtohn Dựcxfvc tráqkwech mắgmeong, hắgmeon hộjsrj tốqrbang chiếlzkuc xe ngựcxfva xa hoa lộjsrjng lẫzsory nhấitbht trong đlkcdknwvn ra ngoạnebfi thàknwvnh, đlkcdếlzkun cửsjlna thàknwvnh lạnebfi bịzmnu thủkchb vệjdxu ngăuikan lạnebfi.

Vịzmnu quan chịzmnuu tráqkwech nhiệjdxum thủkchb thàknwvnh têqtohn Quýbiun Đokvrnebfi vộjsrji vàknwvng chạnebfy đlkcdếlzkun bêqtohn cạnebfnh Háqkwech Liêqtohn Dựcxfvc, thi lễbwdz vớikwoi ngưeddsfgeti đlkcdang ngồokixi trêqtohn lưeddsng ngựcxfva rồokixi mớikwoi nórhtyi: “Vinh Vưeddsơyfbzng bớikwot giậhpugn, hạnebf quan cũjdxung làknwv phụdgtcng mệjdxunh làknwvm việjdxuc, tấitbht cảdpdv ngưeddsfgeti hay xe muốqrban ra khỏwvfti thàknwvnh đlkcdencyu phảdpdvi lụdgtcc soáqkwet.

Nhấitbht làknwv xe ngựcxfva lạnebfi càknwvng khôlghvng thểzsor bỏwvft qua, xin Vưeddsơyfbzng gia thứokvr lỗuikai.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.