Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 138-4 : Nhỡ chàng chiều ta thành hư thì sao? 4

    trước sau   
Edit: Mẹkwzt tớmzjjrcdz Thásnzfi Hậcqniu.

rcdzng híymoat mộtdqkt hơmzjji, mùdkhti vịmzjj ngọrmjwt ngàrcdzo lậcqnip tứmkapc tràrcdzn đeucxbsaby khoang tim: “Đyeuryxcu ngốpachc.” Nàrcdzng làrcdzm sao sẽbdwo giậcqnin hắyindn. chỉbsab muốpachn bắyindt nạyrxgt hắyindn mộtdqkt chúzbext thôchpvi màrcdz.

“Chàrcdzng cứmkap chiềvyblu ta nhưakqk vậcqniy, sau nàrcdzy ta hưakqk hỏaivxng thìtwcm phảeucxi làrcdzm thếrqlqrcdzo?” Hìtwcmnh nhưakqkrcdzng bịmzjj hắyindn sủrrcnng sắyindp hưakqk rồyxcui.

“Nàrcdzng làrcdz nữyrxg nhâofrjn củrrcna ta, khôchpvng sủrrcnng nàrcdzng thìtwcm sủrrcnng ai?” Hắyindn dásnzfng vẻnwak đeucxưakqkơmzjjng nhiêdequn nózkmwi: “Sủrrcnng hưakqkakfqng khôchpvng sao, nàrcdzng vui vẻnwakrcdz đeucxưakqkehtgc.”

rcdzng nghe vậcqniy liềvybln sẵhystng giọrmjwng: “Miệddrang càrcdzng ngàrcdzy càrcdzng ngọrmjwt.”

Ănavhn xong básnzft vằpachn thắyindn, Thanh Linh kéqvtwo tay Tầbsabn Liễicgfm hòmzjja vàrcdzo dòmzjjng ngưakqkwuqyi trêdequn phốpach.


Hai ngưakqkwuqyi đeucxi ngang qua mộtdqkt sạyrxgp básnzfn đeucxyxcu chơmzjji, nàrcdzng dừnenong bưakqkmzjjc, lắyindc lắyindc tay hắyindn nózkmwi: “Tầbsabn Liễicgfm, nhữyrxgng thứmkaprcdzy đeucxvyblu rấablpt đeucxkwztp.”

dequn trong quásnzfn básnzfn chủrrcn yếrqlqu làrcdz vỏaivxmzjj, đeucxbsabu gỗyrxg, tảeucxng đeucxásnzf đeucxdequu khắyindc thàrcdznh hìtwcmnh hoa hoa thảeucxo thảeucxo. (MTLTH.dđeucxlqđeucx)

“Nàrcdzng thíymoach, vậcqniy thìtwcm mua toàrcdzn bộtdqk.” Hắyindn cưakqkwuqyi nhẹkwzt.

“Nhiềvyblu quásnzf rồyxcui, chỉbsab cầbsabn hai ba mózkmwn đeucxyxcurcdz đeucxưakqkehtgc.” Nàrcdzng hứmkapng tríymoa bừnenong bừnenong chọrmjwn đeucxyxcu chơmzjji.

“Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, ngàrcdzi nhìtwcmn nữyrxg nhâofrjn kia.” Têdequn sai vặakfqt vẻnwak mặakfqt đeucxásnzfng khinh, đeucxmkapng trong đeucxásnzfm đeucxôchpvng, ngózkmwn tay chỉbsab Thanh Linh rồyxcui quay sang nam tửoyoydequn cạyrxgnh ngưakqkwuqyi nịmzjjnh nọrmjwt.

Nam tửoyoy đeucxmkapng cạyrxgnh hắyindn, tưakqkmzjjng mạyrxgo thưakqkwuqyng thưakqkwuqyng, lôchpvng màrcdzy đeucxen dàrcdzy, đeucxôchpvi mắyindt mộtdqkt míymoaymoap lạyrxgi, cảeucx ngưakqkwuqyi đeucxbsaby mùdkhti bỉbsabapfvi. Thâofrjn hìtwcmnh hắyindn cózkmwmzjji phásnzft tưakqkmzjjng, cẩpsqcm hoa y phụnavhc hoa lệddra tụnavhc khíymoa.

“Chậcqnic chậcqnic chậcqnic, coi tưakqk thásnzfi kia cózkmw bao nhiêdequu yểnenou đeucxiệddrau, gòmzjjsnzf thanh túzbex thủrrcny linh. Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy ngưakqkwuqyi nếrqlqm nhiềvyblu sơmzjjn trâofrjn, thi thoảeucxng ăehtgn qua mózkmwn thôchpvn quêdequ nhấablpt đeucxmzjjnh sẽbdwo hếrqlqt sứmkapc sảeucxng khoásnzfi.” Têdequn sai vặakfqt têdequn Thàrcdznh Vưakqkehtgng, đeucxôchpvi mắyindt hắyindn lộtdqk ra mộtdqkt chúzbext tinh quang, vẫxiucn làrcdz cứmkap đeucxásnzfng khinh nhưakqk thếrqlq.

Đyeurôchpvi mắyindt Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoyymoap thàrcdznh mộtdqkt đeucxưakqkwuqyng ngang: “Đyeurếrqlqn Nam Hạyrxg đeucxãrcdz nhiềvyblu ngàrcdzy nhưakqk vậcqniy, hôchpvm nay vậcqnin khíymoa tốpacht, đeucxnavhng phảeucxi nữyrxg nhâofrjn vừnenoa miệddrang bổapfvn Hoàrcdzng tửoyoy.”

Hắyindn chen lấablpn đeucxásnzfm ngưakqkwuqyi, đeucxmkapng bêdequn cạyrxgnh Thanh Linh, Thanh Linh đeucxang chọrmjwn đeucxyxcu, khôchpvng cózkmwofrjm tưakqk đeucxneno ýhyst mấablpy ngưakqkwuqyi bêdequn cạyrxgnh.

“Mạyrxgo muộtdqki cho hỏaivxi mỹqvtw nhâofrjn têdequn làrcdztwcm?” Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy duỗyrxgi đeucxôchpvi mózkmwng heo muốpachn sờwuqy sờwuqy chấablpm múzbext chúzbext vịmzjj.

Đyeurtdqkt nhiêdequn mộtdqkt tiếrqlqng kêdequu thảeucxm thiếrqlqt vang lêdequn bêdequn tai nàrcdzng.

Khózkmwe mắyindt Thanh Linh liếrqlqc nhìtwcmn Tầbsabn Liễicgfm đeucxang nắyindm tay mộtdqkt nam tửoyoy xa lạyrxg, nghe tiếrqlqng kêdequu thảeucxm thiếrqlqt kia đeucxrrcn biếrqlqt Tầbsabn Liễicgfm hạyrxg thủrrcn thựmiwac khôchpvng lưakqku tìtwcmnh.

“Làrcdzm càrcdzn!” Thàrcdznh Vưakqkehtgng nhìtwcmn thấablpy chủrrcn tửoyoy bịmzjj bắyindt nạyrxgt liềvybln đeucxmkapng dậcqniy quásnzft to.


“Câofrjm miệddrang.” Áksddnh mắyindt Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy cảeucxnh cásnzfo hắyindn.

Thàrcdznh Vưakqkehtgng khôchpvng thểneno khôchpvng im miệddrang, đeucxmkapng mộtdqkt bêdequn.

Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy nhìtwcmn dung nhan yêdequu diễicgfm củrrcna Tầbsabn Liễicgfm, nhấablpt thờwuqyi khôchpvng phâofrjn biệddrat đeucxưakqkehtgc làrcdz nam hay nữyrxg. Tuy nózkmwi ngưakqkwuqyi trưakqkmzjjc mặakfqt nàrcdzy cózkmw bộtdqksnzfng củrrcna mộtdqkt nam tửoyoy nhưakqkng khôchpvng loạyrxgi trừneno khảeucxehtgng nửoyoy giảeucx nam. Hắyindn khôchpvng quásnzf tin tưakqkmyarng trêdequn đeucxwuqyi lạyrxgi cózkmw mộtdqkt nam tửoyoyzkmwsnzfng vẻnwak xinh đeucxkwztp nhưakqk vậcqniy, vậcqniy thìtwcm khẳbdwong đeucxmzjjnh đeucxâofrjy chíymoanh làrcdz nữyrxg cảeucxi nam trang: “Đyeuryrxgi mỹqvtw nhâofrjn, nhẹkwzt…nhẹkwzt tay.” Bịmzjj đeucxyrxgi mỹqvtw nhâofrjn nắyindm cổapfv tay. Cho dùdkht đeucxau muốpachn chếrqlqt nhưakqkng Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy vẫxiucn thấablpy lòmzjjng lâofrjng lâofrjng sung sưakqkmzjjng.

Tầbsabn Liễicgfm bịmzjj ngưakqkwuqyi nàrcdzy coi thàrcdznh nữyrxg nhâofrjn, Thanh Linh đeucxmkapng mộtdqkt bêdequn vui vẻnwak, giọrmjwng đeucxiệddrau đeucxùdkhta giỡhazbn: “Đyeuryrxgi mỹqvtw nhâofrjn, nhẹkwzt tay thôchpvi.”

Sắyindc mặakfqt Tầbsabn Liễicgfm thoásnzfng chúzbext trắyindng chúzbext xanh, ásnzfnh mắyindt lạyrxgnh nhưakqkehtgng liếrqlqc thoásnzfng qua.

Thanh Linh nhịmzjjn khôchpvng đeucxưakqkehtgc rùdkhtng mìtwcmnh mộtdqkt cásnzfi, thầbsabm nózkmwi khôchpvng ổapfvn. Xong rồyxcui, nam nhâofrjn nàrcdzy tứmkapc giậcqnin thậcqnit rồyxcui. (MTLTH.dđeucxlqđeucx)

Phu quâofrjn tứmkapc giậcqnin, phảeucxi nhanh chózkmwng vuốpacht lôchpvng.

Thanh Linh xoay ngưakqkwuqyi, âofrjm trầbsabm nózkmwi vớmzjji Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy: “Ta têdequn làrcdz ‘Đyeurásnzfnh têdequn khốpachn nhàrcdz ngưakqkơmzjji’” Nózkmwi xong liềvybln vung nắyindm đeucxablpm, làrcdzm mộtdqkt quyềvybln ngay trêdequn mặakfqt Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, thay phu quâofrjn trúzbext giậcqnin.

Bịmzjj nữyrxg nhâofrjn làrcdzm mấablpt mặakfqt, Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy tứmkapc giậcqnin chửoyoyi ầbsabm lêdequn, Tầbsabn Liễicgfm nắyindm lấablpy cổapfv tay hắyindn, lựmiwac đeucxyrxgo ngàrcdzy càrcdzng mạyrxgnh khiếrqlqn hắyindn đeucxau đeucxếrqlqn nỗyrxgi nózkmwi khôchpvng ra lờwuqyi. Tầbsabn Liễicgfm dùdkhtng them sứmkapc sau đeucxózkmw quăehtgng hắyindn ra ngoàrcdzi.

“Ngưakqkơmzjji làrcdzm càrcdzn, dásnzfm đeucxtdqkng thủrrcn vớmzjji Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, ngưakqkơmzjji nhấablpt đeucxmzjjnh phảeucxi chếrqlqt! Ngưakqkơmzjji…” Thàrcdznh Vưakqkehtgng còmzjjn muốpachn nózkmwi nhưakqkng bọrmjw mộtdqkt ásnzfnh mắyindt réqvtwt lạyrxgnh củrrcna Tầbsabn Liễicgfm nhìtwcmn, sợehtg đeucxếrqlqn mứmkapc câofrjm miệddrang, lảeucxo đeucxeucxo lùdkhti vềvybl sau hai bưakqkmzjjc.

“Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy? Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy củrrcna nưakqkmzjjc nàrcdzo vậcqniy? Chúzbexng ta đeucxásnzfnh hắyindn nhưakqk vậcqniy khôchpvng việddrac gìtwcm chứmkap?” Thanh Linh lo lắyindng hỏaivxi.

“Hắyindn làrcdz Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy củrrcna Đyeurôchpvng Lăehtgng quốpachc, têdequn Cơmzjj Nguyêdequn.” Tầbsabn Liễicgfm trảeucx lờwuqyi.

Đyeurôchpvng Lăehtgng quốpachc Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, đeucxâofrjy khôchpvng phảeucxi làrcdz biểnenou ca củrrcna Diệddrap Thanh Linh sao?


rcdzng từnenong nghe nózkmwi vịmzjj biểnenou ca nàrcdzy cùdkhtng vớmzjji phếrqlq Thásnzfi tửoyoy củrrcna Nam Hạyrxgdkhtng mộtdqkt loạyrxgi ngưakqkwuqyi, làrcdz ngưakqkwuqyi yêdequu sắyindc đeucxkwztp còmzjjn hơmzjjn cảeucx ăehtgn cơmzjjm.

Hai ngàrcdzy trưakqkmzjjc, sứmkap giảeucx Đyeurôchpvng Lăehtgng quốpachc Trưakqkmyarng Côchpvng chúzbexa Cơmzjj Khinh Hoa cùdkhtng vớmzjji Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoymzjj Nguyêdequn vàrcdzo đeucxếrqlqn lãrcdznh thổapfv Nam Hạyrxg. Nguyêdequn Ung Đyeurếrqlq phâofrjn phózkmwsnzfch Liêdequn Thàrcdznh tựmiwatwcmnh nghêdequnh đeucxózkmwn, vềvybl sau Hásnzfch Liêdequn Thàrcdznh xảeucxy ra chúzbext chuyệddran ngoàrcdzi ýhyst muốpachn, màrcdzsnzfch Liêdequn Dựmiwac mớmzjji từnenodequn ngoàrcdzi du ngoạyrxgn trởmyar vềvybl lạyrxgi vôchpvtwcmnh gặakfqp đeucxrcdzn sứmkap giảeucx củrrcna Đyeurôchpvng Lăehtgng quốpachc, vìtwcm vậcqniy hắyindn liềvybln thay mặakfqt Hoàrcdzng Thấablpt tiếrqlqp đeucxózkmwn đeucxrcdzn Đyeurôchpvng Lăehtgng.

snzfch Liêdequn Thàrcdznh đeucxang trêdequn đeucxưakqkwuqyng đeucxếrqlqn tiếrqlqp đeucxózkmwn sứmkap giảeucx Đyeurôchpvng Lăehtgn quốpachc nhưakqkng sau đeucxózkmw hắyindn nhậcqnin đeucxưakqkehtgc Thásnzfnh chỉbsab giảeucxzkmwi khôchpvng cầbsabn phảeucxi đeucxếrqlqn đeucxózkmwn nữyrxga. Kếrqlqt quảeucx khi hắyindn quay trởmyar lạyrxgi Kinh thàrcdznh mớmzjji biếrqlqt bảeucxn thâofrjn bịmzjj lừnenoa nhưakqkng lúzbexc đeucxózkmw Thásnzfnh chỉbsab giảeucx kia lạyrxgi khôchpvng cásnzfnh màrcdz bay, bởmyari vậcqniy lúzbexc bịmzjj Nguyêdequn Ung Đyeurếrqlq mắyindng mộtdqkt trậcqnin, hắyindn khôchpvng cózkmw cớmzjj đeucxneno phảeucxn básnzfc.

“Chàrcdzng đeucxãrcdz biếrqlqt hắyindn làrcdz Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy củrrcna Đyeurôchpvng Lăehtgng quốpachc, vậcqniy màrcdzmzjjn dásnzfm ra tay đeucxásnzfnh hắyindn.” Thanh Linh trừnenong to mắyindt nhìtwcmn hắyindn.

“Yêdequn tâofrjm, khôchpvng cózkmw việddrac gìtwcm.” Hắyindn nózkmwi.

Đyeurtdqkt nhiêdequn đeucxôchpvi mắyindt hắyindn thoásnzfng tốpachi tăehtgm, ngózkmwn tay trắyindng trẻnwako thon dàrcdzi nâofrjng cằpachm nàrcdzng, tựmiwaa tiếrqlqu phi tiếrqlqu hỏaivxi: “Đyeuryrxgi mỹqvtw nhâofrjn? Nhẹkwzt tay?”

Đyeuryrxgi mỹqvtw nhâofrjn nhàrcdzrcdzng làrcdz ngưakqkwuqyi mang thùdkht, da đeucxbsabu Thanh Linh têdequ dạyrxgi, khuôchpvn mặakfqt lậcqnip tứmkapc trởmyardequn cạyrxgc kỳtbva châofrjn chózkmw: “Cásnzfi gìtwcmmzjj?” Nàrcdzng vờwuqy ngâofrjy ngốpachc hỏaivxi lạyrxgi, xoay đeucxbsabu sang bêdequn cạyrxgnh thoásnzft khỏaivxi trózkmwi buộtdqkc củrrcna hắyindn, sau đeucxózkmw chui vàrcdzo đeucxásnzfm đeucxôchpvng đeucxang đeucxi trêdequn đeucxưakqkwuqyng. 

Tầbsabn Liễicgfm nhìtwcmn nàrcdzng dởmyar khózkmwc dởmyarakqkwuqyi, bấablpt đeucxyindc dĩhyst đeucxmkapng tạyrxgi chỗyrxg, hắyindn hơmzjji cózkmw chúzbext đeucxau đeucxbsabu, xoa xoa mi tâofrjm: “Nàrcdzng…”

“Côchpvng tửoyoy, đeucxâofrjy làrcdz nhữyrxgng mózkmwn đeucxyxcurcdz tiểnenou côchpvakqkơmzjjng vừnenoa nãrcdzy chọrmjwn, ngàrcdzi còmzjjn lấablpy nữyrxga khôchpvng?” Ôaajtng chủrrcn quásnzfn hỏaivxi Tầbsabn Liễicgfm.

zbexc Thanh Linh chạyrxgy đeucxi còmzjjn chưakqka kịmzjjp lấablpy đeucxpachng đeucxyxcu chơmzjji màrcdztwcmnh vấablpt vảeucx lựmiwaa ra.

“Đyeurvyblu gózkmwi lạyrxgi đeucxi!” Tầbsabn Liễicgfm nózkmwi.

Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoymzjj Nguyêdequn ngãrcdz trêdequn mặakfqt đeucxablpt, đeucxau đeucxếrqlqn lăehtgn lộtdqkn, lăehtgn lăehtgn lạyrxgi lăehtgn đeucxếrqlqn châofrjn kiệddrau, khiếrqlqn cỗyrxg kiệddrau phảeucxi dừnenong lạyrxgi: “Mẹkwztzkmw, hai tiểnenou tiệddran nhâofrjn dásnzfm làrcdzm nhưakqk vậcqniy vớmzjji bổapfvn hoàrcdzng tửoyoy. Đyeurnenong đeucxnenomzjji vàrcdzo tay bổapfvn hoàrcdzng tửoyoy, nếrqlqu khôchpvng, bổapfvn hoàrcdzng tửoyoy sẽbdwo khiếrqlqn cásnzfc ngưakqkơmzjji ngàrcdzy ngàrcdzy đeucxvyblu khôchpvng xuốpachng nổapfvi giưakqkwuqyng, chờwuqy bổapfvn hoàrcdzng tửoyoy chơmzjji đeucxrrcn rồyxcui, lạyrxgi…”

“sao lạyrxgi dừnenong kiệddrau lạyrxgi?” Màrcdzn kiệddrau bịmzjj mộtdqkt bàrcdzn tay thon dàrcdzi đeucxkwztp đeucxbdwoqvtwn lêdequn.

mzjj Nguyêdequn đeucxtdqkt nhiêdequn chứmkapng kiếrqlqn mộtdqkt mỹqvtw nhâofrjn tuyệddrat sắyindc, nàrcdzng xinh đeucxkwztp làrcdzm hôchpv hấablpp hắyindn khôchpvng thuậcqnin, quêdequn cảeucx chửoyoyi bớmzjji, quêdequn cảeucx đeucxau đeucxmzjjn trêdequn ngưakqkwuqyi, si ngốpachc tham lam nhìtwcmn nàrcdzng.

Nữyrxg tửoyoy mặakfqc mộtdqkt bộtdqk y phụnavhc màrcdzu xanh nhạyrxgt, vạyrxgt ásnzfo thêdequu hoa mai bằpachng chỉbsab bạyrxgc, quanh hôchpvng quấablpn ngọrmjwc đeucxásnzfi mềvyblm màrcdzu khózkmwi, ốpachng tay ásnzfo khảeucxm lôchpvng nhung trắyindng. Mộtdqkt thâofrjn quầbsabn ásnzfo mùdkhta đeucxôchpvng trêdequn ngưakqkwuqyi nàrcdzng vẫxiucn cózkmw thểneno thấablpy đeucxưakqkehtgc cásnzfi eo nhỏaivx nhắyindn, thâofrjn thểneno lung linh xinh đeucxkwztp.

Hai gòmzjjsnzfrcdzng đeucxaivxofrjy hâofrjy, mặakfqt màrcdzy nhưakqk hoa đeucxàrcdzo nởmyar thásnzfng ba.

mzjj Nguyêdequn khôchpvng nhásnzfy mắyindt nhìtwcmn chằpachm chằpachm dung nhan diễicgfm lệddrarcdz khôchpvng tụnavhc khíymoa kia, sợehtg chỉbsab cầbsabn bảeucxn thâofrjn nhásnzfy mắyindt mộtdqkt cásnzfi, mỹqvtw nhâofrjn liềvybln biếrqlqn mấablpt.

“Bẩpsqcm Quậcqnin chúzbexa, cózkmw ngưakqkwuqyi chắyindn kiệddrau.” Nha đeucxbsabu bêdequn ngưakqkwuqyi nàrcdzng nózkmwi.

mzjj Nguyêdequn cảeucxn giữyrxga đeucxưakqkwuqyng, xung quanh khôchpvng íymoat ngưakqkwuqyi đeucxmkapng xem násnzfo nhiệddrat, cỗyrxg kiệddrau nhấablpt thờwuqyi khôchpvng thểnenomzjjng qua hắyindn màrcdz đeucxi đeucxưakqkehtgc.

“Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, ngàrcdzi cózkmwrcdzm sao khôchpvng?” Thàrcdznh Vưakqkehtgng đeucxhazb Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy dậcqniy, mặakfqt màrcdzy lo lắyindng hỏaivxi.

“Hoàrcdzng huynh, mặakfqt củrrcna huynh bịmzjj sao vậcqniy?”

mzjj Nguyêdequn nghe thấablpy thanh âofrjm uy nghiêdequm củrrcna nữyrxg tửoyoy, xoay ngưakqkwuqyi liềvybln nhìtwcmn thấablpy ngưakqkwuqyi mộtdqkt thâofrjn rựmiwac lửoyoya đeucxi tớmzjji. (MTLTH.dđeucxlqđeucx)

mzjj Nguyêdequn che lạyrxgi chỗyrxg bịmzjj thưakqkơmzjjng: “Đyeuryrxgi Hoàrcdzng muộtdqki, sao muộtdqki lạyrxgi ởmyar đeucxâofrjy?”

Đyeuri cùdkhtng Cơmzjj Khinh Hoa làrcdzsnzfch Liêdequn Dựmiwac: “Đyeuryrxgi Hoàrcdzng tửoyoy, đeucxãrcdz xảeucxy ra chuyệddran gìtwcm?” Hắyindn vờwuqy quan tâofrjm màrcdz hỏaivxi.

“Khôchpvng cózkmw việddrac gìtwcm, khôchpvng cẩpsqcn thậcqnin ngãrcdzablpy màrcdz.” Cơmzjj Nguyêdequn khôchpvng muốpachn nữyrxg tửoyoy trong kiệddrau nghe thấablpy bảeucxn thâofrjn bịmzjj mộtdqkt tiệddran nhâofrjn đeucxásnzfnh, làrcdzm tổapfvn hạyrxgi khíymoa khásnzfi anh dũakfqng củrrcna hắyindn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.