Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 137 : Chỉ cần nàng sống tốt

    trước sau   
Edit: Mẹwqax tớfqcuvhrj Tháwfcri Hậzitau.

Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod lạkqvknh lùukexng nhìwncmn Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc, cũvzbxng khôfiodng biếfiodt ôfiodng cóhjwl tin tưtawywfcrng lýtcwd do nàvhrjy củxgtwa Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc hay khôfiodng?

“Mau! Nhanh dậzitap lửdfqea!” Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod trầwfcrm giọaiivng giậzitan giữzitahjwli.

Đqojcóhjwlvhrjghtfn phòaureng trưtawyfqcuc đuqucâhbwdy khi nàvhrjng còauren sốaiivng đuqucãwlgd ngủxgtw, làvhrj di vậzitat còauren lạkqvki chứkqbkng minh nàvhrjng vẫncvtn còauren bêxdyhn cạkqvknh. Nhìwncmn thấnehny nơjwnei nàvhrjy, Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod mớfqcui cóhjwl thểwncmwfcrc đuqucbbdinh nhữzitang kýtcwdkqbkc kia làvhrj sựgcsj thậzitat.

hbwdy giờuquc đuqucesiwt nhiêxdyhn xuấnehnt hiệfqcun mộesiwt trậzitan hỏchgka hoạkqvkn lớfqcun vôfiodwncmnh hủxgtwy diệfqcut hếfiodt thảwqaxy mọaiivi thứkqbkvhrjng còauren lưtawyu lạkqvki. Nhìwncmn ngọaiivn lửdfqea nóhjwlng cháwfcry kia, đuqucáwfcry mắmpmdt Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod khôfiodng chỉtcwdhjwl đuqucau lòaureng màvhrjauren cóhjwl cảwqax phẫncvtn nộesiw.

wfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc nhìwncmn gòaurewfcr âhbwdm u củxgtwa Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod, khóhjwle miệfqcung ẩzfepn ẩzfepn xuấnehnt hiệfqcun mộesiwt đuqucưtawyuqucng cong. (MTLTH.dđuquclqđuquc)


Bởwfcri vìwncm trong phòaureng cóhjwl ngưtawyuquci đuquczvdd dầwfcru Tang Tửdfqe, thếfiod lửdfqea vừmwnma lớfqcun lạkqvki vừmwnma cuồwncmn cuộesiwn. Cung nhâhbwdn hợbuatp sứkqbkc cứkqbku hỏchgka, trêxdyhn máwfcri nhàvhrj mộesiwt lưtawybuatng lớfqcun tuyếfiodt bịbbdiaurea tan cũvzbxng khóhjwlhjwl thểwncm dậzitap nổzvddi lửdfqea.

Tầwfcrn Liễqojcm giúwswgp Thanh Linh cảwqaxi trang thàvhrjnh cung nữzita rồwncmi đuqucưtawya nàvhrjng đuqucếfiodn Trưtawyuqucng Thanh đuquciệfqcun củxgtwa Vâhbwdn Quýtcwd phi: “Nàvhrjng đuqucếfiodn chỗtgovhbwdn Quýtcwd phi, hôfiodm nay nàvhrjng xôfiodng vàvhrjo cấnehnm cung, Vâhbwdn Quýtcwd phi sẽzvyu thay nàvhrjng giảwqaxi vâhbwdy.” Hắmpmdn ôfiodn nhu nóhjwli vớfqcui nàvhrjng.

hbwdn Quýtcwd phi tìwncmnh nguyệfqcun giúwswgp nàvhrjng? Chắmpmdc cũvzbxng làvhrj nểwncm mặukext hắmpmdn đuquci.

fiodm nay chuyệfqcun nàvhrjng xôfiodng vàvhrjo cấnehnm cung, Ninh Thụkgjec phi chắmpmdc chắmpmdn sẽzvyutawybuatn việfqcuc nàvhrjy màvhrj giếfiodt nàvhrjng. Vốaiivn nàvhrjng gặukexp phảwqaxi phiềfgnun toáwfcri rấnehnt khóhjwl giảwqaxi quyếfiodt nhưtawyng hắmpmdn lạkqvki vừmwnma dẫncvtn Diêxdyhu đuquckqvki nhâhbwdn đuquci, vừmwnma thỉtcwdnh Tĩaiivnh vưtawyơjwneng kévhrjo châhbwdn Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod lạkqvki đuqucesiwt nhiêxdyhn xuấnehnt hiệfqcun cứkqbku nàvhrjng ra khỏchgki cấnehnm cung. Màvhrjvhrjng, tựgcsja hồwncmwfcri gìwncmvzbxng khôfiodng làvhrjm, phiềfgnun toáwfcri cóhjwl lớfqcun đuqucếfiodn đuqucâhbwdu hắmpmdn cũvzbxng thay nàvhrjng chốaiivng đuqucwswg toàvhrjn bộesiw.

“Ta xôfiodng vàvhrjo cấnehnm cung, chàvhrjng khôfiodng tứkqbkc giậzitan sao?” Nàvhrjng nóhjwli.

Hắmpmdn ôfiodm lấnehny eo nàvhrjng, thấnehnp giọaiivng cưtawyuquci bêxdyhn tai nàvhrjng: “Vi phu tứkqbkc giậzitan, nàvhrjng sẽzvyu thâhbwdn thâhbwdn vàvhrji cáwfcri vớfqcui vi phu sao?” Hắmpmdn nghiêxdyhng đuqucwfcru, nhẹwqax nhàvhrjng hôfiodn mấnehny cáwfcri lêxdyhn mặukext nàvhrjng.

“Chúwswgng ta đuqucang nóhjwli chuyệfqcun nghiêxdyhm túwswgc.” Nàvhrjng nóhjwli.

“Kểwncm cảwqaxvhrjng cóhjwl lậzitat trờuquci ta cũvzbxng thay nàvhrjng chốaiivng đuqucwswg đuqucưtawybuatc, ta chỉtcwd cầwfcrn nàvhrjng sốaiivng tốaiivt.” Hắmpmdn dừmwnmng lạkqvki mộesiwt chúwswgt rồwncmi mớfqcui lạkqvki nóhjwli:”Kẻkwinvhrjo làvhrjm phu nhâhbwdn khóhjwl chịbbdiu, vi phu liềfgnun khiếfiodn cảwqax họaiiv hắmpmdn khóhjwl chịbbdiu.”

Hắmpmdn yêxdyhu chiềfgnuu nóhjwli vớfqcui nàvhrjng khiếfiodn tâhbwdm nàvhrjng trởwfcrxdyhn mềfgnum mạkqvki, ngọaiivt ngàvhrjo nhưtawy đuqucưtawybuatc ngâhbwdm mậzitat. Cóhjwl ngưtawyuquci đuqucukext mìwncmnh vàvhrjo bàvhrjn tay màvhrj sủxgtwng áwfcri, cảwqaxm giáwfcrc nàvhrjy thậzitat sựgcsj rấnehnt hạkqvknh phúwswgc. (MTLTH.dđuquclqđuquc)

“Phu quâhbwdn, chàvhrjng thậzitat tốaiivt.” Nàvhrjng ôfiodm lấnehny cổzvdd hắmpmdn, thoáwfcrng kiễqojcng châhbwdn, nhưtawyhjwl nhưtawy khôfiodng hôfiodn năghtfm cáwfcri liềfgnun lêxdyhn môfiodi hắmpmdn.

“Mau, ởwfcrxdyhn kia, mau bắmpmdt lấnehny nóhjwl.” Hai cung nữzita thêxdyhm mộesiwt côfiodng côfiodng đuqucang đuqucuổzvddi theo mộesiwt con chóhjwl nhỏchgk.

Con chóhjwl nhỏchgk kia cóhjwlfiodng màvhrju trắmpmdng, bévhrjo bévhrjo mậzitap mậzitap, chạkqvky trêxdyhn tuyếfiodt trôfiodng nhưtawy mộesiwt quảwqaxhjwlng. Nhìwncmn bềfgnu ngoàvhrji rấnehnt đuqucáwfcrng yêxdyhu nhưtawyng lạkqvki hung dữzitafiodukexng.

hjwl mộesiwt cung nữzita bắmpmdt đuqucưtawybuatc nóhjwl bịbbdihjwl hung hăghtfng cắmpmdn mộesiwt cáwfcri. Cung nữzita kia bịbbdi đuqucau khôfiodng thểwncm khôfiodng thảwqax tiểwncmu cẩzfepu kia.


Thanh Linh khôfiodng chớfqcup mắmpmdt nhìwncmn chằbuatm chằbuatm nóhjwl tựgcsja nhưtawy đuqucang suy nghĩaiivwncm đuqucóhjwl.

“Phu nhâhbwdn thítuubch con chóhjwl kia?” Ájrjznh măghtft Tầwfcrn Liễqojcm ôfiodn nhu nhìwncmn nàvhrjng.

vhrjng khôfiodng trựgcsjc tiếfiodp trảwqax lờuquci, chỉtcwdhjwli: “Chàvhrjng cóhjwl thểwncm tặukexng ta mộesiwt con sao? Tốaiivt nhấnehnt làvhrj phảwqaxi khỏchgke mạkqvknh, mũvzbxi phảwqaxi hếfiodt sứkqbkc nhạkqvky.”

Tầwfcrn Liễqojcm ôfiodn nhu cưtawyuquci: “Đqojcưtawybuatc.” áwfcrnh mắmpmdt nhìwncmn nàvhrjng càvhrjng ngàvhrjy càvhrjng mềfgnum mạkqvki. Đqojckqbkng nóhjwli mộesiwt con, mưtawyuquci con hắmpmdn cũvzbxng cóhjwl thểwncmwncmm ra cho nàvhrjng.

Ninh Thụkgjec phi chậzitam rãwlgdi đuquci vàvhrjo Phùukex Liêxdyhn cung, chứkqbkng kiếfiodn trậzitan hỏchgka hoạkqvkn thiêxdyhu rụkgjei phòaureng ngủxgtw Liêxdyhn phi, tâhbwdm tìwncmnh đuqucesiwt nhiêxdyhn trởwfcrxdyhn sung sưtawyfqcung hơjwnen bao giờuquc hếfiodt.

Di vậzitat củxgtwa Liêxdyhn phi bịbbdi pháwfcr hủxgtwy toàvhrjn bộesiw, tiệfqcun nhâhbwdn kia chếfiodt nhiềfgnuu năghtfm nhưtawy vậzitay còauren dùukexng nhữzitang vậzitat nàvhrjy đuqucesiwc chiếfiodm lấnehny tâhbwdm Hoàvhrjng Thưtawybuatng. Hôfiodm nay nhìwncmn cảwqaxnh đuquczvddwfcrt trong Phùukex Liêxdyhn cung, thậzitat quáwfcr thoảwqaxi máwfcri màvhrj.

“Hoàvhrjng Thưtawybuatng, ngàvhrji còauren bịbbdi thưtawyơjwneng, sao lạkqvki đuqucếfiodn Phùukex Liêxdyhn cung?” Ninh Thụkgjec phi thu liễqojcm lạkqvki vẻkwin mặukext sung sưtawyfqcung, ngưtawyng mi lo lắmpmdng nhìwncmn Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod.

Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod tựgcsja nhưtawy khôfiodng nghe thấnehny, đuqucôfiodi mắmpmdt vẫncvtn luôfiodn nhìwncmn ngọaiivn lửdfqea cuồwncmn cuộesiwn.

“Dựgcsjc nhi? Sao lạkqvki thếfiodvhrjy? Tạkqvki sao lửdfqea lạkqvki lớfqcun nhưtawy vậzitay?” Ninh Thụkgjec phi liềfgnun xoay ngưtawyuquci hỏchgki con trai yêxdyhu củxgtwa bàvhrj ta.

“Rầwfcrm rầwfcrm” phòaureng ngủxgtwwfcrm ầwfcrm sụkgjep xuốaiivng, thếfiod lửdfqea vẫncvtn chưtawya dịbbdiu lạkqvki.

“Diệfqcup Thanh Linh phóhjwlng hỏchgka ởwfcr phòaureng ngủxgtw củxgtwa Liêxdyhn phi nưtawyơjwneng nưtawyơjwneng, sau đuqucóhjwlvhrjng ta liềfgnun đuqucàvhrjo tẩzfepu, nhi thầwfcrn đuqucãwlgd sai ngưtawyuquci lụkgjec soáwfcrt khắmpmdp nơjwnei.” Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc nóhjwli, đuqucaiivi diệfqcun hắmpmdn làvhrj hai thịbbdi nữzita đuquckqbkng cúwswgi đuqucwfcru: “Hai ngưtawyuquci cáwfcrc ngưtawyơjwnei nóhjwli cho Thụkgjec phi nưtawyơjwneng nưtawyơjwneng nghe làvhrjm sao thấnehny đuqucưtawybuatc Diệfqcup Thanh Linh vàvhrjo cấnehnm cung, lạkqvki phóhjwlng hỏchgka phòaureng ngủxgtw.”

Hai thịbbdi nữzitavhrjy ngàvhrjy thưtawyuqucng chịbbdiu tráwfcrch nhiệfqcum quévhrjt dọaiivn cấnehnm cung, mộesiwt ngưtawyuquci sợbuatwlgdi nhỏchgk giọaiivng nóhjwli: “Bẩzfepm nưtawyơjwneng nưtawyơjwneng, khi nôfiodwncmukexng Títuubch nhi quévhrjt dọaiivn Phùukex Liêxdyhn cung liềfgnun nhìwncmn thấnehny Diệfqcup Nhịbbdi tiểwncmu thưtawy xuấnehnt hiệfqcun gầwfcrn phòaureng ngủxgtw củxgtwa Liêxdyhn phi nưtawyơjwneng nưtawyơjwneng.” 

“Khi đuqucóhjwl phòaureng ngủxgtw đuqucãwlgdhjwl khóhjwli bay ra, nôfiodwncmukexng Títuubch nhi đuqucfgnuu bịbbdi dọaiiva sợbuat, vộesiwi vàvhrjng rờuquci khỏchgki Phùukex Liêxdyhn cung, sau đuqucóhjwl gọaiivi ngưtawyuquci tớfqcui cứkqbku hỏchgka. Lúwswgc đuqucóhjwlfiod tỳaiiv nhìwncmn thấnehny Vinh Vưtawyơjwneng gia liềfgnun nóhjwli chuyệfqcun Phùukex Liêxdyhn cung bịbbdi cháwfcry cho Vinh Vưtawyơjwneng.”

“Tạkqvki sao lạkqvki làvhrj Diệfqcup Thanh Linh?” Khuôfiodn mặukext Ninh Thụkgjec phi hiệfqcun rõtgov vẻkwin phiềfgnun muộesiwi, đuqucesiwt nhiêxdyhn bàvhrj ta kinh hãwlgdi kêxdyhu lêxdyhn: “A, đuqucúwswgng rồwncmi!”

“Mẫncvtu phi, ngưtawyuquci làvhrjm sao vậzitay?” Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc tứkqbkc thờuquci hỏchgki. (MTLTH.dđuquclqđuquc)

“Vôfiod Ưzfepu đuquci cùukexng Diệfqcup Nhịbbdi tiểwncmu thưtawy.” Bàvhrj ta vộesiwi vàvhrjng quévhrjt mắmpmdt bốaiivn phítuuba, áwfcrnh mắmpmdt tựgcsja nhưtawy đuqucang tìwncmm tòaurei cáwfcri gìwncm đuqucóhjwl: “Vôfiod Ưzfepu đuqucâhbwdu rồwncmi? Sao khôfiodng thấnehny con bévhrj đuqucâhbwdu?”

“Nhi thầwfcrn lậzitap tứkqbkc pháwfcri ngưtawyuquci đuquci tìwncmm Vôfiod Ưzfepu.” Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc gọaiivi ngưtawyuquci tớfqcui, đuqucếfiodn cáwfcrc nơjwnei tìwncmm kiếfiodm Vôfiod Ưzfepu Côfiodng chúwswga.

“Vẫncvtn còauren chưtawya tìwncmm thấnehny Diệfqcup Thanh Linh sao?” Nguyêxdyhn Ung Đqojcếfiod đuqucesiwt nhiêxdyhn lêxdyhn tiếfiodng, thanh âhbwdm trầwfcrm thấnehnp lạkqvknh ngưtawyuquci.

“Bẩzfepm Phụkgje Hoàvhrjng, vẫncvtn chưtawya tìwncmm thấnehny. Phụkgje Hoàvhrjng yêxdyhn tâhbwdm, Diệfqcup Thanh Linh dùukexhjwl ba đuqucwfcru sáwfcru tay cũvzbxng khóhjwlhjwl thểwncm trốaiivn ra khỏchgki cung.” Háwfcrch Liêxdyhn Dựgcsjc nóhjwli.

Lạkqvki mộesiwt láwfcrt sau, cung nữzita thâhbwdn cậzitan hầwfcru hạkqvkfiod Ưzfepu Côfiodng chúwswga têxdyhn Hoa Lan cầwfcru kiếfiodn Hoàvhrjng Thưtawybuatng.

Hoa Lan dưtawyfqcui sựgcsj âhbwdn chuẩzfepn củxgtwa Hoàvhrjng Thưtawybuatng, lúwswgc tiếfiodn vàvhrjo liềfgnun khóhjwlc sưtawyfqcut mưtawyfqcut nóhjwli Vôfiod Ưzfepu Côfiodng chúwswga lôfiodi kévhrjo Thanh Linh vàvhrjo cấnehnm cung, còauren khôfiodng cho nàvhrjng đuquci theo. Kếfiodt quảwqaxfiod Ưzfepu Côfiodng chúwswga cùukexng Thanh Linh vàvhrjo rấnehnt lâhbwdu rồwncmi màvhrj vẫncvtn khôfiodng đuquci ra.

“Thầwfcrn thiếfiodp cảwqaxm thấnehny rấnehnt lo lắmpmdng, khôfiodng biếfiodt Vôfiod Ưzfepu Côfiodng chúwswga ởwfcrukexng vớfqcui Diệfqcup Thanh Linh cóhjwl phảwqaxi đuqucãwlgd xảwqaxy ra chuyệfqcun rồwncmi hay khôfiodng?” Ninh Thụkgjec phi nhítuubu màvhrjy nóhjwli: “Đqojckqbka nhỏchgkfiod Ưzfepu nàvhrjy thítuubch Tầwfcrn Thừmwnma tưtawyfqcung, hếfiodt lầwfcrn nàvhrjy tớfqcui lầwfcrn kháwfcrc Tầwfcrn Thừmwnma tưtawyfqcung lạkqvki thítuubch Diệfqcup Thanh Linh, hắmpmdn vìwncm Diệfqcup Thanh Linh màvhrj cựgcsj tuyệfqcut con bévhrj, Vôfiod Ưzfepu vìwncm vậzitay màvhrj vừmwnma tứkqbkc vừmwnma hậzitan nàvhrjng.

hjwl phảwqaxi Vôfiod Ưzfepu khôfiodng cam lòaureng Tầwfcrn Thừmwnma tưtawyfqcung vìwncm Diệfqcup Thanh Linh cựgcsj tuyệfqcut mìwncmnh nêxdyhn muốaiivn hạkqvki Thanh Linh trảwqax thùukex Tầwfcrn Thừmwnma tưtawyfqcung, liềfgnun vụkgjeng trộesiwm dẫncvtn nàvhrjng xôfiodng vàvhrjo cấnehnm cung?

ukex sao Vôfiod Ưzfepu cũvzbxng sinh ra lớfqcun lêxdyhn trong cung, nàvhrjng cũvzbxng sẽzvyu biếfiodt hàvhrjng năghtfm vàvhrjo ngàvhrjy nàvhrjy Hoàvhrjng Thưtawybuatng sẽzvyu tớfqcui đuqucâhbwdy.

Mộesiwt khi Hoàvhrjng Thưtawybuatng tớfqcui, Diệfqcup Thanh Linh xôfiodng vàvhrjo cấnehnm cung liềfgnun bịbbdi Ngàvhrji pháwfcrt hiệfqcun, nhấnehnt đuqucbbdinh sẽzvyu phảwqaxi chịbbdiu trừmwnmng phạkqvkt. Màvhrjfiod Ưzfepu trưtawyfqcuc khi Hoàvhrjng Thưtawybuatng đuqucếfiodn đuqucãwlgd rờuquci khỏchgki đuqucâhbwdy. Cóhjwl lẽzvyu Diệfqcup Thanh Linh đuqucwfcrn đuqucưtawybuatc mưtawyu kếfiod củxgtwa Vôfiod Ưzfepu cho nêxdyhn muốaiivn rờuquci khỏchgki Phùukex Liêxdyhn cung, hai ngưtawyuquci liềfgnun pháwfcrt sinh tranh chấnehnp dẫncvtn đuqucếfiodn hỏchgka hoạkqvkn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.