Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 134-3 : Khẩu vị Vương gia thật đặc biệt 3

    trước sau   
Edit: Mẹpgvk tớywfsshpm Tháfkbsi Hậqmlvu.

Thanh Linh biếxmvnt Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc vẫzcxln gắqaowt gao đblnluổjlrli theo phímzgoa sau nhưhuehng nàshpmng lẩzgkun vàshpmo khu phốopuqfkbso nhiệikxot nhấcfjlt Hạqaow thàshpmnh, khắqaowp nơsiqpi đblnlpmvdu làshpm ngưhuehzsedi đblnlếxmvnn ngưhuehzsedi đblnli, nàshpmng rấcfjlt nhanh đblnlãmicefkbso dãmicen khoảucheng cáfkbsch vớywfsi Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc.

Đvixljlrlt nhiêpmucn khôxquvng thấcfjly Thanh Linh, Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc cảuchem thấcfjly rấcfjlt căpmucm tứorjfc: “Chếxmvnt tiệikxot! Đvixluổjlrli theo lâopuqu nhưhueh vậqmlvy vẫzcxln đblnlpqpq nữndqn nhâopuqn nàshpmy trốopuqn thoáfkbst.”

Hắqaown vẫzcxln ôxquvm tâopuqm lýymjs may mắqaown tìnerqm kiếxmvnm quanh phụjhqz cậqmlvn, đblnlúvcdfng lúvcdfc nàshpmy lạqaowi cóikxo đblnlfcek vậqmlvt gìnerq đblnlóikxo đblnlang phi thẳablwng vềpmvd mặjlest hắqaown. Hắqaown phảuchen ứorjfng nhanh chóikxong đblnlưhueha tay ra bắqaowt liềpmvdn nghe thấcfjly tiếxmvnng gìnerq đblnlóikxo vỡynmn vụjhqzn, lậqmlvp tứorjfc mùvlqji thốopuqi xôxquvng thẳablwng vàshpmo trong mũrdbii, thỗranli đblnlếxmvnn mứorjfc buồfcekn nôxquvn.

“Vôxquv liêpmucm sỉlkea! Ai dáfkbsm néfkbsm trứorjfng thốopuqi vềpmvd phímzgoa bảuchen vưhuehơsiqpng?” Trêpmucn mặjlest cùvlqjng ốopuqng tay áfkbso đblnlpmvdu dímzgonh hỗranln hợbxtup trừkgqtng thốopuqi, mùvlqji hôxquvi thốopuqi khiếxmvnn hắqaown cảuchem thấcfjly choáfkbsng váfkbsng.

“Vưhuehơsiqpng gia đblnlang tìnerqm ai vậqmlvy?” Thanh âopuqm xen lẫzcxln tiếxmvnng cưhuehzsedi truyềpmvdn đblnlếxmvnn.


Hai mắqaowt Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc nhưhueh muốopuqn bốopuqc hỏjwcja, xoay đblnlhwgwu nhìnerqn hưhuehywfsng pháfkbst ra thanh âopuqm. Liềpmvdn nhìnerqn thấcfjly Thanh Linh đblnlang lưhuehzsedi nháfkbsc ngồfceki trêpmucn lan can Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu, hai châopuqn đblnlong đblnlưhueha, trong tay còpknbn đblnlang mâopuqn mêpmuc mộjlrlt quảuche trứorjfng gàshpm.

Sau lưhuehng nàshpmng cóikxo hai nữndqn tửbncn tụjhqzc tằpmucng đblnlorjfng, mộjlrlt nữndqn tửbncn lạqaowi đblnlorjfng bêpmucn cạqaownh nàshpmng. 

Nữndqn tửbncn đblnlorjfng bêpmucn cạqaownh Thanh Linh têpmucn làshpm Hoa Lêpmuc, lớywfsn lêpmucn xấcfjlu vôxquvvlqjng. Khuôxquvn mặjlest củpmvda nàshpmng tựssboa nhưhuehfkbst quáfkbsi đblnlfcek, mộjlrlt bêpmucn mặjlest vừkgqta rỗranl vừkgqta mụjhqzn, đblnlhwgwu mụjhqzn còpknbn căpmucng phồfcekng sáfkbsng bóikxong, nửbncna bêpmucn mặjlest còpknbn lạqaowi cóikxo mộjlrlt cáfkbsi bớywfst màshpmu đblnlen to nhưhuehshpmn tay.

shpmng còpknbn cầhwgwm ốopuqng tay áfkbso che kímzgon nửbncna khuôxquvn mặjlest, nhìnerqn Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc đblnláfkbsxquvng nheo.

Tiếxmvnc làshpmfkbsch Liêpmucn Dựssboc đblnlang bịjlrl lửbncna giậqmlvn vọshpmt lêpmucn tậqmlvn đblnlhwgwu khôxquvng thểpqpq thấcfjly đblnlưhuehbxtuc.

micen hưhuehơsiqpng lâopuqu làshpm chốopuqn phong hoa tuyếxmvnt nguyệikxot nổjlrli danh trong Kinh thàshpmnh.

“Diệikxop Thanh Linh!” Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc mũrdbii châopuqn đblnliểpqpqm mộjlrlt cáfkbsi, thâopuqn hìnerqnh nhoáfkbsng cáfkbsi nhưhueh chim yếxmvnn đblnlang bay.

Thanh Linh nhanh hơsiqpn hắqaown mộjlrlt bưhuehywfsc châopuqn, cảuche ngưhuehzsedi vọshpmt vàshpmo căpmucn phòpknbng ngay cạqaownh đblnlóikxo.

fkbsch Liêpmucn Dựssboc vừkgqta lêpmucn đblnlếxmvnn lầhwgwu hai, Hoa Lêpmucxquvhuehơsiqpng vớywfsi khuôxquvn mặjlest đblnlqaowp mộjlrlt tầhwgwng phấcfjln dầhwgwy cộjlrlp lắqaowc lắqaowc thâopuqn hìnerqnh khôxquvng mấcfjly đblnlpgvkp đblnlsiqp củpmvda bảuchen thâopuqn nhàshpmo vàshpmo lòpknbng hắqaown.

Tay áfkbso rộjlrlng thùvlqjng thìnerqnh củpmvda Hoa Lêpmuc vung vẩzgkuy qua lạqaowi trưhuehywfsc mặjlest Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc, mộjlrlt thứorjfvlqji thơsiqpm khôxquvng ra thơsiqpm, thốopuqi khôxquvng ra thốopuqi, quáfkbsi dịjlrl tớywfsi cựssboc đblnliểpqpqm xộjlrlc thẳablwng vàshpmo mũrdbii hắqaown.

“Vịjlrlxquvng tửbncnshpmy, chàshpmng thậqmlvt anh tuấcfjln….” Hoa Lêpmuc ngửbncni thấcfjly mùvlqji trứorjfng thốopuqi trêpmucn ngưhuehzsedi Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc, khuôxquvn mặjlest lậqmlvp tứorjfc cứorjfng đblnlzsed nhưhuehng thanh âopuqm vẫzcxln cứorjf ngọshpmt ngấcfjly nhưhueh thưhuehzsedng.

“Cúvcdft!” Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc đblnlzgkuy Hoa Lêpmuc sang mộjlrlt bêpmucn, vộjlrli vãmice đblnli vàshpmo phòpknbng tìnerqm Thanh Linh, chỉlkeashpm hắqaown vừkgqta thoáfkbst khỏjwcji ma trảucheo củpmvda Hoa Lêpmucxquvhuehơsiqpng, lạqaowi thêpmucm mộjlrlt nữndqn tửbncn kháfkbsc quấcfjln chếxmvnt lấcfjly hắqaown.

“Cúvcdft hếxmvnt đblnli!” Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc cảuche giậqmlvn nóikxoi, nghĩzviz muốopuqn nâopuqng chưhuehzvizng đblnláfkbsnh bay mấcfjly nữndqn tửbncn quáfkbsi gởzvizshpmy. Đvixljlrlt nhiêpmucn, hắqaown cảuchem thấcfjly thâopuqn thểpqpq khôxquvng cóikxo mộjlrlt chúvcdft khímzgo lựssboc nàshpmo, cảuche ngưhuehzsedi yêpmucu đblnluốopuqi mềpmvdm nhũrdbin ngảucheshpmo ngựssboc Hoa Lêpmucxquvhuehơsiqpng. (MTLTH.dđblnllqđblnl)


“Côxquvng tửbncn thậqmlvt nóikxong tímzgonh, hùvlqj thiếxmvnp đblnlếxmvnn nỗranli tráfkbsi tim giờzsed vẫzcxln còpknbn thấcfjly run rẩzgkuy.” Hoa Lêpmuc ôxquvm cứorjfng lấcfjly hắqaown cưhuehzsedi hìnerqnerqikxoi.

“Ngưhuehơsiqpi dáfkbsm hạqaow đblnljlrlc bảuchen vưhuehơsiqpng?!” Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc nóikxoi, thâopuqn thểpqpq hắqaown mộjlrlt chúvcdft khímzgo lựssboc cũrdbing khôxquvng cóikxo, ẩzgkun ẩzgkun còpknbn thấcfjly nóikxong ngưhuehzsedi. Nhấcfjlt đblnljlrlnh trong lúvcdfc hắqaown vừkgqta phi thâopuqn lêpmucn, cóikxo ngưhuehzsedi âopuqm thâopuqm hạqaow đblnljlrlc hắqaown.

Thưhuehfkbsch Liêpmucn Dựssboc ngửbncni đblnlưhuehbxtuc chímzgonh Nhuyễpgvkn cốopuqt táfkbsn dạqaowng  phấcfjln, chốopuqn phong hoa tuyếxmvnt nguyệikxot ởzviz Hạqaow thàshpmnh nơsiqpi nàshpmo cũrdbing cóikxo, chủpmvd yếxmvnu dùvlqjng đblnlpqpq dạqaowy dỗranl nhưhuehng côxquvhuehơsiqpng mớywfsi bịjlrlfkbsn vàshpmo màshpm khôxquvng nghe lờzsedi.

“Chụjhqzt!” mộjlrlt tiếxmvnng, Hoa Lêpmucxquvn mặjlest Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc mộjlrlt cáfkbsi rấcfjlt kêpmucu, trêpmucn mặjlest hắqaown rấcfjlt nhanh hiệikxon lêpmucn dấcfjlu son môxquvi đblnljwcjhuehơsiqpi.

Hoa Lêpmuc trang đblnliểpqpqm rấcfjlt đblnlqmlvm, nàshpmng vừkgqta ngẩzgkung đblnlhwgwu, phấcfjln trắqaowng rớywfst lảuche tảuchepmucn ngưhuehzsedi Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc.

fkbsch Liêpmucn Dựssboc chợbxtut cảuchem thấcfjly ngũrdbixquvi oanh đblnllkeanh*, ghêpmuc tởzvizm đblnlếxmvnn nỗranli suýymjst chúvcdft nữndqna đblnlãmicexquvn sạqaowch bữndqna sáfkbsng. Hắqaown vừkgqta tứorjfc vàshpm xấcfjlu hổjlrl, giãmicey giụjhqza muốopuqn đblnlorjfng lêpmucn nhưhuehng lạqaowi khôxquvng cóikxo sứorjfc.

*Ngũrdbixquvi oanh đblnllkeanh: Năpmucm tia chớywfsp cùvlqjng đblnláfkbsnh vàshpmo đblnlhwgwu, ýymjs muốopuqn nóikxoi phảuchei chịjlrlu sựssbo đblnluchemzgoch rấcfjlt lớywfsn.

“Ngưhuehơsiqpi muốopuqn làshpmm gìnerq bảuchen vưhuehơsiqpng?” Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc cảuche giậqmlvn quáfkbst.

“Ta muốopuqn hầhwgwu hạqaowxquvng tửbncn.” Hoa Lêpmuc thẹpgvkn thùvlqjng nóikxoi, Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc liềpmvdn nôxquvn mửbncna luôxquvn tạqaowi chỗranl.

“Diệikxop Thanh Linh, ngưhuehơsiqpi lăpmucn ra đblnlâopuqy cho bổjlrln vưhuehơsiqpng!” Bịjlrlvcdf nữndqn vừkgqta đblnlêpmuc tiệikxon vừkgqta ghêpmuc tởzvizm nàshpmy đblnljlrlng thủpmvd đblnljlrlng cưhuehywfsc. Hắqaown cảuchem thấcfjly rấcfjlt nhụjhqzc nhãmice. Đvixlâopuqy làshpm sỉlkea nhụjhqzc! Sỉlkea nhụjhqzc! Hắqaown sốopuqng nhiềpmvdu năpmucm nhưhueh vậqmlvy còpknbn chưhueha ai cóikxofkbs gan lớywfsn đblnlếxmvnn mứorjfc biếxmvnn hắqaown thàshpmnh tròpknb đblnlùvlqja nhưhueh vậqmlvy!

“Diệikxop Thanh….” Hoa Lêpmucxquvn chặjlesn lạqaowi tiếxmvnng quáfkbst tháfkbso củpmvda hắqaown.

“Chậqmlvc chậqmlvc, Vưhuehơsiqpng gia thậqmlvt đblnlúvcdfng làshpm phong lưhuehu.” Thanh âopuqm vôxquv sỉlkeavcdfc nàshpmy lạqaowi từkgqt đblnlâopuqu truyềpmvdn đblnlếxmvnn.

fkbsch Liêpmucn Dựssboc oáfkbsn hậqmlvn mởzviz to mắqaowt, trong mắqaowt nhưhuehikxo mộjlrlt ngọshpmn lửbncna, muốopuqn mởzviz miệikxong mắqaowng to nhưhuehng lạqaowi khôxquvng cóikxosiqp hộjlrli.


Thanh Linh liếxmvnc nhìnerqn Hoa Lêpmuc, áfkbsc ýymjshuehzsedi: “Chậqmlvc chậqmlvc chậqmlvc, khẩzgkuu vịjlrl củpmvda Vinh Vưhuehơsiqpng quảuche nhiêpmucn kháfkbsc ngưhuehzsedi.” Nàshpmng đblnljlrlt nhiêpmucn nghiêpmucm túvcdfc nóikxoi: “Bổjlrln côxquvng tửbncn khôxquvng quấcfjly rầhwgwy chuyệikxon tốopuqt củpmvda Vưhuehơsiqpng gia nữndqna, cáfkbso từkgqt.”

fkbsch Liêpmucn Dựssboc nghe nàshpmng nóikxoi vậqmlvy, tứorjfc giậqmlvn nghẹpgvkn trong lồfcekng ngựssboc chúvcdft nữndqna liềpmvdn muốopuqn nổjlrl tung.

opuqm tìnerqnh Thanh Linh hếxmvnt sứorjfc thoảuchei máfkbsi, vừkgqta đblnli vừkgqta huýymjst sáfkbso.

Tầhwgwng thứorjf nhấcfjlt Mãmicen Hưhuehơsiqpng Lâopuqu, Thưhueh Nghiễpgvkn đblnlang đblnlưhueha mộjlrlt xấcfjlp ngâopuqn phiếxmvnu cho Lâopuqu Chưhuehzvizng quỹihsd.

Thanh Linh vừkgqta đblnli xuốopuqng liềpmvdn đblnljhqzng mặjlest Thưhueh Nghiễpgvkn.

Hoa Lêpmuc vốopuqn làshpm mộjlrlt côxquvhuehơsiqpng củpmvda Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu, sau khi làshpmm sai chuyệikxon liềpmvdn bịjlrl hủpmvdy dung, phụjhqz tráfkbsch việikxoc quéfkbst dọshpmn nhàshpmmzgo.

shpmng sôxquvng chếxmvnt quấcfjln lấcfjly Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc làshpm do trưhuehywfsc đblnlóikxo Thanh Linh cóikxo giao dịjlrlch vớywfsi chưhuehzvizng quỹihsd, chuyệikxon hoàshpmn thàshpmnh liềpmvdn trảuche thùvlqj lao phong phúvcdf. Thưhueh Nghiễpgvkn đblnlưhueha cho chưhuehzvizng quỹihsd ngâopuqn phiếxmvnu chímzgonh làshpm dựssboa theo phâopuqn phóikxo củpmvda Thanh Linh.

Thanh Linh vừkgqta đblnli tớywfsi cửbncna, Thưhueh Nghiễpgvkn liềpmvdn nhìnerqn thấcfjly nàshpmng. Khéfkbso chímzgonh làshpmshpmo lúvcdfc nàshpmy nàshpmng cũrdbing đblnlfcekng thờzsedi nhìnerqn thấcfjly Thưhueh Nghiễpgvkn.

“Thưhueh Nghiễpgvkn, chúvcdfng ta đblnli.” Thanh Linh hôxquv, nàshpmng còpknbn đblnlorjfng bêpmucn trong lâopuqu, mớywfsi bưhuehywfsc mộjlrlt châopuqn ra khỏjwcji cửbncna.

Chẳablwng biếxmvnt từkgqtvcdfc nàshpmo, bêpmucn ngoàshpmi Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu cóikxo mộjlrlt chiếxmvnc xe ngựssboa hoa lệikxo đblnlang đblnlorjfng. Tiếxmvnng hôxquv vừkgqta rồfceki củpmvda Thanh Linh bay vàshpmo trong xe ngựssboa.

“Khôxquvng đblnlưhuehbxtuc, côxquvng tửbncn, ngàshpmi cứorjf đblnli trưhuehywfsc đblnli.” Thầhwgwn sắqaowc Thưhueh Nghiễpgvkn cóikxo chúvcdft néfkbs tráfkbsnh.

Thanh Linh nhưhuehywfsn màshpmy: “Thưhueh Nghiễpgvkn, ngưhuehơsiqpi khôxquvng đblnli làshpmpknbn cóikxo việikxoc ởzviz đblnlâopuqy sao?”

“Côxquvng tửbncn, Tầhwgwn Thừkgqta tưhuehywfsng đblnlang đblnlbxtui côxquvng tửbncnzvizpmucn ngoàshpmi.” Thưhueh Nghiễpgvkn nhắqaowm mắqaowt nóikxoi, vừkgqta rồfceki hắqaown đblnli lấcfjly ngâopuqn phiếxmvnu, trởzviz lạqaowi gầhwgwn Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu liềpmvdn nhìnerqn thấcfjly xe ngựssboa củpmvda Tầhwgwn Liễpgvkm.


Tầhwgwn Liễpgvkm dừkgqtng xe, hỏjwcji Thanh Linh đblnlang ởzviz đblnlâopuqu, hắqaown khôxquvng cẩzgkun thậqmlvn liềpmvdn lỡynmn miệikxong.

“Cáfkbsi gìnerq?” Da đblnlhwgwu Thanh Linh trong nháfkbsy măpmuct têpmuc dạqaowi, nam nhâopuqn nàshpmy khẳablwng đblnljlrlnh khôxquvng thímzgoch nàshpmng đblnlếxmvnn nhữndqnng chỗranl nhưhueh thếxmvnshpmy.

Hắqaown xuấcfjlt hiệikxon ởzviz đblnlâopuqy cũrdbing trùvlqjng hợbxtup quáfkbs đblnli.

shpmng lóikxo đblnlhwgwu ra ngoàshpmi thăpmucm dòpknb liềpmvdn nhìnerqn thấcfjly bêpmucn tráfkbsi cáfkbsch Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu vàshpmo bưhuehywfsc cóikxo mộjlrlt chiếxmvnc xe ngựssboa xa hoa. Minh Lụjhqzc ngồfceki ởzviz vịjlrl trímzgo phu xe, đblnlang nhìnerqn nàshpmng cưhuehzsedi khôxquvng cóikxo ýymjs tốopuqt. Thanh Linh vừkgqta nóikxoi chuyệikxon vớywfsi Thưhueh Nghiễpgvkn, nêpmucn hắqaown chắqaowc chắqaown vịjlrlxquvng tửbncn mặjlesc y phụjhqzc màshpmu lam nàshpmy làshpm Thanh Linh.

Thanh Linh hưhuehywfsng hắqaown làshpmm thủpmvd thếxmvn chớywfspmucn tiếxmvnng cùvlqjng uy hiếxmvnp, ýymjs muốopuqn nóikxoi hắqaown dáfkbsm pháfkbst ra thanh âopuqm nàshpmo, nàshpmng liềpmvdn cắqaowt cổjlrl hắqaown.

shpmng dựssbo đblnljlrlnh vụjhqzng trộjlrlm chạqaowy trưhuehywfsc, sau đblnlóikxo nam nhâopuqn kia màshpm nhắqaowc đblnlếxmvnn chuyệikxon nàshpmy, nàshpmng mộjlrlt hai chốopuqi bay chốopuqi biếxmvnn làshpm đblnlưhuehbxtuc.

Bấcfjlt quáfkbs Thanh Linh lạqaowi khôxquvng sợbxtu uy hiếxmvnp củpmvda tql, Thanh Linh chạqaowy chưhueha đblnlưhuehbxtuc hai bưhuehywfsc, Minh Lụjhqzc liềpmvdn hôxquv to: “Côxquvng tửbncn, phu nhâopuqn chạqaowy rồfceki!”

Thâopuqn hìnerqnh Thanh Linh trong nháfkbsy mắqaowt cứorjfng đblnlzsed, têpmucn Minh Lụjhqzc nàshpmy, khôxquvng thểpqpq tin tưhuehzvizng đblnlưhuehbxtuc!

“Phu nhâopuqn còpknbn muốopuqn chạqaowy sao? Vi phu tiễpgvkn nàshpmng mộjlrlt đblnloạqaown đblnlưhuehzsedng, thếxmvnshpmo?” Trong xe ngựssboa truyềpmvdn ra thanh âopuqm trầhwgwm thấcfjlp ôxquvn nhu say lòpknbng ngưhuehzsedi.

Khôxquvng đblnlbxtui nàshpmng đblnláfkbsp lạqaowi, mộjlrlt dảuchei bạqaowch lăpmucng liềpmvdn bay ra cuốopuqn lấcfjly eo nàshpmng. Ngưhuehzsedi đblnlang giữndqn đblnlhwgwu còpknbn lạqaowi củpmvda dảuchei bạqaowch lăpmucng khẽsiqpfkbso mộjlrlt cáfkbsi, nàshpmng liềpmvdn bay thẳablwng vàshpmo trong xe ngựssboa.

Nam tửbncn trong xe mặjlest màshpmy nhưhueh họshpma, dáfkbsng cưhuehzsedi ôxquvn nhu nhưhuehhuehywfsc.

Ngưhuehzsedi nàshpmy cưhuehzsedi dịjlrlu dàshpmng nhưhueh vậqmlvy, nàshpmng cóikxo dựssbo cảuchem xấcfjlu.

“Phu nhâopuqn chạqaowy tớywfsi Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu nàshpmy làshpm do vi phu chưhueha dạqaowy dỗranlshpmng cẩzgkun thậqmlvn, muốopuqn đblnlếxmvnn đblnlâopuqy họshpmc hỏjwcji kinh nghiệikxom sao?” Hắqaown buồfcekn rầhwgwu nóikxoi, áfkbsnh mắqaowt ai oáfkbsn nhìnerqn nàshpmng chằpmucm chằpmucm.


Thanh Linh nghe ra ýymjs tứorjf trong lờzsedi nóikxoi củpmvda hắqaown, thâopuqn thểpqpq rụjhqzt rụjhqzt vềpmvd phímzgoa sau, cáfkbsi biểpqpqu cảuchem nàshpmy làshpm sao đblnlâopuqy? “Khôxquvng cóikxo….khôxquvng cóikxo.” Nàshpmng nhanh miệikxong mộjlrlt năpmucm mộjlrlt mưhuehzsedi nóikxoi cho hắqaown biếxmvnt chuyệikxon dụjhqz dỗranlfkbsch Liêpmucn Dựssboc vàshpmo Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu.

Hắqaown nhưhuehikxo đblnliềpmvdu suy nghĩzviz, sau đblnlóikxoikxoi: “Phu nhâopuqn nóikxoi muốopuqn khiếxmvnn Háfkbsch Liêpmucn Dựssboc nhụjhqzc nhãmice, cớywfs sao lạqaowi chọshpmn Mãmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu nàshpmy?

Đvixlâopuqy chímzgonh làshpm áfkbsm hiệikxou cho việikxoc vi phu chưhueha dạqaowy dỗranlshpmng cẩzgkun thậqmlvn sao?”

“Khôxquvng cóikxo.” Thanh Linh khẳablwng đblnljlrlnh nóikxoi, ngưhuehzsedi nàshpmy thímzgoch hiểpqpqu sai vấcfjln đblnlpmvd, cáfkbsi nàshpmy thậqmlvt khôxquvng tốopuqt.

“ Phu nhâopuqn thẹpgvkn thùvlqjng, khóikxoikxo thểpqpq mởzviz miệikxong, vi phu hiểpqpqu màshpm.”

Hiểpqpqu cáfkbsi đblnlhwgwu chàshpmng! “Tuyệikxot đblnlopuqi khôxquvng cóikxo!” Nàshpmng trừkgqtng mắqaowt nóikxoi.

“Phu nhâopuqn khôxquvng cầhwgwn thẹpgvkn thùvlqjng, cứorjfikxoi thẳablwng làshpm đblnlưhuehbxtuc.”

“Ta thậqmlvt sựssboshpm khôxquvng cóikxo.” Mỗranl nữndqnshpmo đblnlóikxo chuẩzgkun bịjlrlvlqjxquvng.

“Khiếxmvnn phu nhâopuqn chạqaowy tớywfsi đblnlâopuqy đblnlpqpq họshpmc hỏjwcji kinh nghiệikxom, tấcfjlt cảuche lỗranli củpmvda vi phu.” Hắqaown buồfcekn rầhwgwu nóikxoi: “Tốopuqi nàshpmy nàshpmng khôxquvng cầhwgwn ngủpmvd quáfkbs sớywfsm đblnlâopuqu.”

“Chàshpmng muốopuqn tớywfsi Diệikxop phủpmvd?” Nàshpmng cảuchenh giáfkbsc hỏjwcji.

“Tấcfjlt nhiêpmucn.” Hắqaown ôxquvn nhu nóikxoi.

“Khôxquvng đblnlưhuehbxtuc, chàshpmng khôxquvng đblnlưhuehbxtuc tớywfsi.” Nàshpmng quảuche quyếxmvnt cựssbo tuyệikxot, sau đblnlóikxo lạqaowi vộjlrli vàshpmng giảuchei thímzgoch chuyệikxon nàshpmng cóikxo mặjlest ởzvizmicen Hưhuehơsiqpng lâopuqu, lạqaowi nhiềpmvdu lầhwgwn uy hiếxmvnp hắqaown khôxquvng đblnlưhuehbxtuc đblnlếxmvnn Diệikxop phủpmvd.

Nhưhuehng nàshpmng còpknbn chưhueha nóikxoi xong, ngưhuehzsedi nàshpmy liềpmvdn nhắqaowm mắqaowt lạqaowi ra vẻvlqj ta đblnlãmice ngủpmvd.

shpmng hậqmlvn đblnlếxmvnn nghiếxmvnn răpmucng, trêpmucn mặjlest lạqaowi nởzviz nụjhqzhuehzsedi ôxquvn nhu: “Phu quâopuqn, ta thựssboc sựssbo biếxmvnt sai rồfceki, lầhwgwn sau ta khôxquvng dáfkbsm đblnlếxmvnn đblnlâopuqy nữndqna.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.