Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 131 : Động phòng

    trước sau   
Edit: Mẹyywo tớdpdjyvfo Thálftti Hậdpkau

lfttch Liêvescn Dựcawnc bịcjrn cấmhtem túkzhjc ba thálfttng, nhưhrfnng còikbin chưhrfna tớdpdji mưhrfnpmmci ngàyvfoy, Nguyêvescn Ung Đpqkeếkzhj liềnmogn giảmhtei trừesvm lệyvfonh cấmhtem túkzhjc đgaducawni vớdpdji hắtllsn vìaoxt tấmhtem lòikbing hiếkzhju thảmhteo củaruda hắtllsn.

Ninh Thụabmqc phi đgadujirht nhiêvescn lêvescn cơesvmn đgaduau tim, đgaduau đgaduếkzhjn chếkzhjt đgadui sốcawnng lạcawni, chúkzhjng Thálftti y cũcaifng khôinhing còikbin cálfttch nàyvfoo cóyywo thểinhi giảmhtem bớdpdjt cơesvmn đgaduau củaruda Thụabmqc phi nưhrfnơesvmng nưhrfnơesvmng.

Sau khi nghe nóyywoi Thụabmqc phi bịcjrn bệyvfonh, Vinh Vưhrfnơesvmng liềnmogn ngàyvfoy ngàyvfoy ởrxte trong phủarud sao chéinhip Kinh Phậdpkat, cầhboju mẫiurfu phi sớdpdjm ngàyvfoy khỏinhii bệyvfonh. Nghe nóyywoi hắtllsn cầhboju phúkzhjc cho mẫiurfu phi, lạcawni khôinhing màyvfong sứdpkac khỏinhie củaruda bảmhten thâaqnqn, khôinhing phâaqnqn biệyvfot ngàyvfoy đgaduêvescm, cuốcawni cùgufeng vìaoxt mệyvfot mỏinhii màyvfo ngấmhtet xỉxluou.

yywo tin đgadukzhjn nóyywoi rằiehcng nếkzhju mộjirht miếkzhjng thịcjrnt bêvescn ngựcawnc trálftti củaruda ngưhrfnpmmci thâaqnqn cóyywo thểinhi trịcjrn khỏinhii chứdpkang bệyvfonh củaruda Thụabmqc phi, Vinh Vưhrfnơesvmng liềnmogn khoéinhit mộjirht miếkzhjng trêvescn ngựcawnc mìaoxtnh, sau đgaduóyywoinhin mêvesc bấmhtet tỉxluonh.

Chuyệyvfon Vinh Vưhrfnơesvmng sao chéinhip Kinh Phậdpkat cầhboju phúkzhjc cho mẫiurfu phi, lạcawni khoéinhit tim lấmhtey málfttu nhanh chóyywong truyềnmogn khắtllsp triềnmogu đgaduìaoxtnh, chúkzhjng thầhbojn khôinhing khỏinhii thổupijn thứdpkac vìaoxt tấmhtem lòikbing hiếkzhju thảmhteo củaruda Vinh Vưhrfnơesvmng. Đpqkekzhjng loạcawnt dâaqnqng tấmhteu chưhrfnơesvmng lêvescn Nguyêvescn Ung Đpqkeếkzhj, nóyywoi rõytlu tấmhtem lòikbing hiếkzhju thảmhteo củaruda Vinh Vưhrfnơesvmng cảmhtem đgadujirhng trờpmmci xanh, khôinhing thểinhiaoxtm cálfttch hạcawni Hoàyvfong Thưhrfnuckgng đgaduưhrfnuckgc. (MTLTH.dđgadulqđgadu)


Vinh Vưhrfnơesvmng cũcaifng khôinhing phảmhtei thálfttnh nhâaqnqn, hắtllsn khôinhing thểinhi ngưhrfnpmmci từesvmng cứdpkau hắtllsn mộjirht mạcawnng, chung chăupijn chung gốcawni âaqnqn âaqnqn álftti álftti thờpmmci gian dàyvfoi lạcawni cóyywo ýihfx đgaducjrnnh muốcawnn álfttm sálfttt Hoàyvfong Thưhrfnuckgng. Ngưhrfnpmmci bêvescn gốcawni phảmhten bộjirhi, ngưhrfnpmmci đgaduau lòikbing nhấmhtet phảmhtei làyvfo Vinh Vưhrfnơesvmng gia.

Khôinhing íhrfnt đgaducawni thầhbojn cho rằiehcng ba thálfttng cấmhtem túkzhjc Vinh Vưhrfnơesvmng làyvfo mộjirht sựcawn trừesvmng phạcawnt quálftt nặvescng cho nêvescn đgadukzhjng loạcawnt dâaqnqng tấmhteu chưhrfnơesvmng giảmhtei trừesvm lệyvfonh cấmhtem túkzhjc.

Nguyêvescn Ung Đpqkeếkzhj ngạcawni álfttp lựcawnc củaruda quầhbojn thầhbojn liềnmogn nhanh chóyywong giảmhtei trừesvm lệyvfonh cấmhtem túkzhjc đgaducawni vớdpdji Vinh Vưhrfnơesvmng.

“Chúkzhjc mừesvmng Vưhrfnơesvmng gia đgaduãbqbk đgaduưhrfnuckgc tựcawn do.” Lưhrfnu Hảmhtei ninh nọarudt nóyywoi vớdpdji Hálfttch Liêvescn Dựcawnc.

lfttch Liêvescn Dựcawnc nằiehcm trêvescn giưhrfnpmmcng, sắtllsc mặvesct suy yếkzhju, hắtllsn thầhbojm nghĩarudupijm nay chắtllsn chắtllsn làyvfoupijm hạcawnn củaruda hắtllsn, nếkzhju khôinhing sao lạcawni bịcjrn thưhrfnơesvmng từesvm đgaduhboju năupijm cho đgaduếkzhjn nay đgaduưhrfnuckgc. Mặvescc dùgufe mộjirht đgaduao khoéinhit tim lấmhtey málfttu kia khôinhing khoa trưhrfnơesvmng nhưhrfn lờpmmci đgadukzhjn, nhưhrfnng vìaoxtyvfom cho giốcawnng thậdpkat, hắtllsn cũcaifng cứdpkang rắtllsn tựcawn đgaduâaqnqm mìaoxtnh mộjirht đgaduao, vềnmog phầhbojn chéinhin huyếkzhjt cùgufeng thịcjrnt tim, tấmhtet cảmhte đgadunmogu làyvfo giảmhte.

Oan ứdpkac bịcjrn mộjirht vếkzhjt thưhrfnơesvmng, đgaduupiji lạcawni lệyvfonh giảmhtei trừesvm cấmhtem túkzhjc củaruda Phụabmq Hoàyvfong, coi nhưhrfncaifng đgaduálfttng.

Hắtllsn lưhrfnpmmci nhálfttc mởrxte mắtllst: “Bảmhten vưhrfnơesvmng lệyvfonh ngưhrfnơesvmi đgaduiềnmogu tra hắtllsc y nhâaqnqn đgadueo mặvesct nạcawn bạcawnc, hiệyvfon tạcawni đgaduãbqbk tra ra cálftti gìaoxt rồkzhji?”

“Bẩozrom Vưhrfnơesvmng gia, khôinhing cóyywo tin tứdpkac, ngưhrfnpmmci nọarudyvfonh tung xuấmhtet thầhbojn nhậdpkap hóyywoa, mộjirht chúkzhjt tung tíhrfnch cũcaifng đgadunmogu khôinhing tra đgaduưhrfnuckgc.” Lưhrfnu Hảmhtei trảmhte lờpmmci.

“Tiếkzhjp tụabmqc tra.” Hálfttch Liêvescn Dựcawnc cụabmqp mắtllst che đgadui sắtllsc béinhin cùgufeng tàyvfon nhẫiurfn.

Hắtllsc y nhâaqnqn nóyywoi khôinhing quálftt ba ngàyvfoy cóyywo thểinhi giúkzhjp hắtllsn lấmhtey lạcawni tựcawn do, hắtllsn còikbin khôinhing tin, khôinhing nghĩarud tớdpdji rấmhtet nhanh liềnmogn truyềnmogn đgaduếkzhjn tin Ninh Thụabmqc phi bịcjrn đgaduau tim. Hắtllsc y nhâaqnqn nóyywoi hắtllsn biếkzhjt phảmhtei sao chéinhip Kinh Phậdpkat cùgufeng khoéinhit tim lấmhtey málfttu, khôinhing lâaqnqu sau liềnmogn nhậdpkan đgaduưhrfnuckgc lệyvfonh giảmhtei trừesvm củaruda Nguyêvescn Ung Đpqkeếkzhj.

Hắtllsn suy đgadulfttn cơesvmn co thắtllst tim củaruda mẫiurfu phi tuyệyvfot đgaducawni khôinhing phảmhtei ngẫiurfu nhiêvescn, cóyywo lẽacok hắtllsc y nhâaqnqn kia khôinhing thểinhi thoálfttt khỏinhii liêvescn quan. Nếkzhju nhưhrfn chuyệyvfon nàyvfoy cùgufeng ôinhing ta cóyywo quan hệyvfo, vậdpkay….

aqnqm Hálfttch Liêvescn Dựcawnc khôinhing ngừesvmng trầhbojm xuốcawnng, đgaduếkzhjn tộjirht cùgufeng ngưhrfnpmmci nàyvfoy làyvfo ai, lạcawni cóyywo thểinhihrfnơesvmn bàyvfon tay khốcawnng chếkzhj đgaduưhrfnuckgc cảmhte hậdpkau cung. Hắtllsc y nhâaqnqn cóyywo đgaduúkzhjng làyvfo giúkzhjp hắtllsn đgaducawni phóyywo vớdpdji Hálfttch Liêvescn Thàyvfonh hay khôinhing?

Hắtllsn phâaqnqn phóyywohrfnu Hảmhtei âaqnqm thầhbojm đgaduiềnmogu tra cálfttc quyềnmogn thầhbojn trong triềnmogu đgaduìaoxtnh Nam Hạcawn, ngoàyvfoi ýihfx muốcawnn lạcawni khôinhing thu hoạcawnch đgaduưhrfnuckgc bấmhtet kỳyvfo tin tứdpkac gìaoxt. Nếkzhju khôinhing phảmhtei đgaducawni phưhrfnơesvmng giấmhteu mìaoxtnh quálfttaqnqu thìaoxt chíhrfnnh hắtllsn khôinhing phảmhtei ngưhrfnpmmci trong triềnmogu.


bqbko tuyếkzhjt đgaduãbqbk mấmhtey ngàyvfoy vẫiurfn khôinhing cóyywo dấmhteu hiệyvfou dừesvmng lạcawni.

yvfoi ngàyvfoy nay, Tầhbojn Liễihfxm cùgufeng Thanh Linh đgadunmogu ởrxte trong mộjirht khálfttch đgaduiếkzhjm.

Thanh Linh nằiehcm trêvescn giưhrfnpmmcng, đgadutllsp trêvescn ngưhrfnpmmci mộjirht cálftti chăupijn thậdpkat dàyvfoy. Kỳyvfo thậdpkat bệyvfonh cảmhtem mạcawno củaruda nàyvfong đgaduãbqbk hoàyvfon toàyvfon khỏinhii hẳcaifn nhưhrfnng Tầhbojn Liễihfxm vẫiurfn cứdpka lo lắtllsng quálftt mứdpkac, kiêvescn quyếkzhjt bắtllst nàyvfong ởrxte trong phòikbing, khôinhing cho phéinhip bưhrfndpdjc châaqnqn xuốcawnng giưhrfnpmmcng.

Nằiehcm đgaduếkzhjn vàyvfoi ngàyvfoy, xưhrfnơesvmng cốcawnt đgadunmogu mềnmogm nhũcaifn cảmhte rồkzhji. Nàyvfong lóyywo đgaduhboju ra khỏinhii ổupij chăupijn, trộjirhm ngóyywo trálftti nhìaoxtn phảmhtei, khôinhing nhìaoxtn thấmhtey bóyywong dálfttng Tầhbojn Liễihfxm. Lậdpkap tứdpkac nhanh nhẹyywon khoálfttc mộjirht cálftti álftto bôinhing to sụabmq, dựcawn đgaducjrnnh ra ngoàyvfoi dạcawno chơesvmi vàyvfoi phúkzhjt, hoạcawnt đgadujirhng thưhrfn giãbqbkn gâaqnqn cốcawnt.

yvfong cảmhtem mạcawno mấmhtey ngàyvfoy, Tầhbojn Liễihfxm căupijng thẳcaifng muốcawnn chếkzhjt, chăupijm nàyvfong nhưhrfn thểinhiyvfong khôinhing còikbin khảmhteupijng tựcawn lo cho bảmhten thâaqnqn. Hắtllsn lo bệyvfonh củaruda nàyvfong ngàyvfoy mộjirht nặvescng, nóyywoi thếkzhjyvfoo thìaoxtyywoi cũcaifng khôinhing chịcjrnu cho nàyvfong xuốcawnng giưhrfnpmmcng đgadui lạcawni.

Thừesvma dịcjrnp hắtllsn khôinhing cóyyworxte đgaduâaqnqy, nàyvfong liềnmogn lắtllsc lưhrfn đgadui ra ngoàyvfoi, nếkzhju khôinhing cứdpka trồkzhjng nấmhtem ởrxte trêvescn giưhrfnpmmcng, thâaqnqn nàyvfong cũcaifng sớdpdjm mốcawnc meo lêvescn mấmhtet.

Mởrxte cửwoxia phòikbing, mớdpdji bưhrfndpdjc chưhrfna đgaduưhrfnuckgc hai bưhrfndpdjc, nàyvfong liềnmogn chạcawnm mặvesct Tầhbojn Liễihfxm. Hắtllsn đgaduang bưhrfnng trêvescn tay mộjirht khay chálftto nóyywong, chầhbojm chậdpkam đgadui tớdpdji, thanh nhãbqbk tuấmhten túkzhj bứdpkac ngưhrfnpmmci, tựcawna nhưhrfn tríhrfnch tiêvescn khôinhing vưhrfndpdjng khóyywoi lửwoxia nhâaqnqn gian.

“Phu nhâaqnqn nàyvfong lạcawni khôinhing nghe lờpmmci. Mau trởrxte vềnmog nằiehcm nghỉxluo đgadui.” Tầhbojn Liễihfxm ôinhin nhu nóyywoi, mộjirht tay ôinhim lấmhtey eo thon nhỏinhi củaruda nàyvfong, cưhrfnpmmcng thếkzhj álfttp bứdpkac nàyvfong đgadui vàyvfoo phòikbing.

hrfnơesvmng mặvesct Thanh Linh lậdpkap tứdpkac sụabmqp xuốcawnng: “Ta khôinhing cầhbojn.” Nàyvfong cốcawn gắtllsng đgaduozroy cálfttnh tay củaruda hắtllsn ra nhưhrfnng lạcawni khôinhing thểinhi di chuyểinhin đgaduưhrfnuckgc phâaqnqn nàyvfoo.

“Ngoan, nghe lờpmmci.” Tay hắtllsn hơesvmi dùgufeng sứdpkac nhấmhtec nàyvfong nhưhrfn tiểinhiu hàyvfoi tửwoxiyvfoo phòikbing.

yvfong trừesvmng mắtllst nhìaoxtn hắtllsn: “Ta đgaduãbqbk khỏinhii bệyvfonh rồkzhji, chàyvfong bắtllst ta nằiehcm vàyvfoi ngàyvfoy rồkzhji, ta muốcawnn ra ngoàyvfoi chơesvmi.”

Tầhbojn Liễihfxm ưhrfnu nhãbqbk đgaduvesct chéinhin chálftto lêvescn bàyvfon, xoay ngưhrfnpmmci nóyywoi: “Phu nhâaqnqn cảmhtem thấmhtey mệyvfot mỏinhii sao?”

“Đpqkeúkzhjng vậdpkay.” Nàyvfong trợuckgn mắtllst liếkzhjc hắtllsn mộjirht cálftti, tứdpkac giậdpkan quay đgaduhboju.

“Vi phu giúkzhjp phu nhâaqnqn thưhrfn giãbqbkn gâaqnqn cốcawnt nhéinhi?” Hắtllsn nóyywoi xong, trứdpkac tiếkzhjp dùgufeng tay niếkzhjt vai nàyvfong.

yvfong vốcawnn muốcawnn cựcawn tuyệyvfot, lựcawnc đgaducawno trêvescn tay hắtllsn lạcawni vừesvma đgaduúkzhjng, thoảmhtei málftti đgaduếkzhjn mứdpkac nàyvfong khôinhing khỏinhii rầhbojm rìaoxt mộjirht tiếkzhjng. Nàyvfong thíhrfnch ýihfx nheo mắtllst lạcawni, tựcawna nhưhrfnxluoo con làyvfom biếkzhjng.

Nam tửwoxi phíhrfna sau nàyvfong nhìaoxtn chằiehcm chằiehcm vàyvfoo cầhbojn cổupij trắtllsng nõytlun, đgaduôinhii mắtllst phưhrfnuckgng thâaqnqm sâaqnqu lộjirh ra hàyvfoo quang khálfttc thưhrfnpmmcng. Trung y củaruda nàyvfong khálftt rộjirhng rãbqbki, hắtllsn vuốcawnt tớdpdji vuốcawnt lui rấmhtet dễihfxyvfong nhìaoxtn thấmhtey quang cảmhtenh bêvescn trong.

Ácdmenh mắtllst từesvm cổupij dầhbojn xuốcawnng, hắtllsn khôinhing khỏinhii híhrfnt vàyvfoo mộjirht hơesvmi, nuốcawnt nưhrfndpdjc miếkzhjng. Đpqkeôinhii mắtllst dưhrfnpmmcng nhưhrfn đgaduvescc quálfttnh lạcawni, thấmhtep thoálfttng cóyywo lụabmqc quang lòikbie lòikbie ẩozron hiệyvfon.

Giờpmmc phúkzhjt nàyvfoy, đgaduôinhii mắtllst hắtllsn tràyvfon đgaduhbojy dụabmqc niệyvfom, nhìaoxtn nàyvfong nhưhrfn muốcawnn mộjirht miếkzhjng ăupijn luôinhin nàyvfong vàyvfoo bụabmqng.

Hắtllsn đgadujirht ngộjirht dừesvmng đgadujirhng tálfttc, nàyvfong kinh ngạcawnc quay đgaduhboju liềnmogn đgaducawni diệyvfon vớdpdji cặvescp mắtllst tựcawna nhưhrfnyywoi đgaduóyywoi.

yvfong phálfttt giálfttc khôinhing ổupijn, nhỏinhi giọarudng hỏinhii: “Chàyvfong sao vậdpkay?”

Hắtllsn khôinhing trảmhte lờpmmci nàyvfong, cúkzhji đgaduhboju hôinhin lêvescn môinhii nàyvfong, đgadujirhng tálfttc trêvescn tay lạcawni bắtllst đgaduhboju, chạcawny khắtllsp nơesvmi trêvescn cơesvm thểinhiyvfong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.