Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 117-2 : Đoạn tử tuyệt tôn 2

    trước sau   
Edit: Mẹuyzt tớrewtuuau Thájrnhi Hậjacqu.

“Ta khôxfhsng nógqafi chuyệddcpn vớrewti chàuuaung nữvfkja.” Nàuuaung hoảelfgng hốpddst phájrnht hiệddcpn ngưkyqnbnayi nàuuauy thếtgnvuuau đoayrãeqjj chôxfhsn đoayrivfmu vàuuauo ngựiaqmc nàuuaung rồccini. Têkshtn hạvuuvkyqnu nàuuauy! Nàuuaung bựiaqmc dọlxjpc đoayrelfgy đoayrivfmu hắoayrn ra.

Hắoayrn hung hămxowng hôxfhsn lêkshtn môxfhsi nàuuaung. Bàuuaun tay thay phiêkshtn nhau trêkshtu chọlxjpc cájrnhc nơrhgpi nhạvuuvy cảelfgm trêkshtn ngưkyqnbnayi nàuuaung, hôxfhs hấccinp nàuuaung rấccint nhanh đoayrãeqjj rốpddsi loạvuuvn, thâeesxn thểpzzj mềjymmm mạvuuvi nằxoomm trong lòtkeang hắoayrn.

“Thủddcp đoayroạvuuvn màuuau phu nhâeesxn nógqafi chíbltznh làuuau nhữvfkjng hàuuaung đoayrailong nàuuauy sao?” Ngógqafn tay thon dàuuaui mảelfgnh khảelfgnh củddcpa hắoayrn miếtgnvt qua đoayrôxfhsi môxfhsi sưkyqnng đoayroczd củddcpa nàuuaung.

uuaung hájrnh miệddcpng cắoayrn lấcciny ngógqafn tay hắoayrn, giậjacqn dỗivfmi khôxfhsng thèttaam trảelfg lờbnayi.

Hắoayrn chậjacqm rãeqjji nhếtgnvch khógqafe môxfhsi: “Nha đoayrivfmu ngốpddsc, bấccint kỳeesx nam tửgtgkuuauo đoayrpddsi vớrewti nữvfkj nhâeesxn màuuau hắoayrn yêkshtu, mấcciny việddcpc nàuuauy khôxfhsng cầivfmn thầivfmy dạvuuvy cũccinng biếtgnvt.”Cógqaf đoayrájrnhnh chếtgnvt hắoayrn cũccinng khôxfhsng dájrnhm nógqafi vìxfhs sợayht nha đoayrivfmu nàuuauy chêksht hắoayrn khôxfhsng đoayrddcpeqjjng mạvuuvn liềjymmn xem qua vàuuaui cuốpddsn xuâeesxn cung đoayrccin.


Ôuyztng trờbnayi làuuaum chứuuaung, hắoayrn xem tuyệddcpt đoayrpddsi khôxfhsng nhiềjymmu!

Lo lắoayrng ngưkyqnbnayi nàuuauy lạvuuvi nógqafi sang chuyệddcpn linh tinh, nàuuaung vộailoi vàuuaung chuyểpzzjn đoayrjymmuuaui: “Cájrnhc côxfhskyqnơrhgpng ởxuza Phong Tuyếtgnvt lâeesxu cũccinng giốpddsng nhưkyqn nữvfkj tửgtgk thanh lâeesxu sao?”

“Khôxfhsng phảelfgi vậjacqy. Cájrnhc côxfhskyqnơrhgpng ởxuza đoayrógqaf đoayrjymmu làuuau nhữvfkjng thájrnhm tửgtgk đoayrãeqjj trảelfgi qua huấccinn luyệddcpn, tinh lọlxjpc. Mụvwwrc đoayríbltzch chủddcp yếtgnvu làuuau moi thôxfhsng tin từuyzt miệddcpng khájrnhch nhâeesxn.”

“Vậjacqy thìxfhs tốpddst. Chàuuaung cho ta mưkyqnayhtn Quan Tuyếtgnvt côxfhskyqnơrhgpng mộailot thờbnayi gian nhétkea?”Thanh Linh nógqafi.

Hắoayrn đoayrưkyqna tay thájrnho sợayhti dâeesxy buộailoc tógqafc màuuauu đoayroczd xuốpddsng, ba ngàuuaun sợayhti tógqafc đoayren chảelfgy dàuuaui nhưkyqn suốpddsi: “ Phu nhâeesxn khôxfhsng cầivfmn phảelfgi nógqafi mưkyqnayhtn ngưkyqnbnayi, cájrnhc côxfhskyqnơrhgpng trong Phong Tuyếtgnvt lâeesxu mặivfmc nàuuaung sai bảelfgo.”

Hắoayrn đoayrivfmt sợayhti dâeesxy màuuauu đoayroczduuauo tay nàuuaung: “Đecjuưkyqna sợayhti dâeesxy nàuuauy cho bọlxjpn họlxjp, bọlxjpn họlxjp sẽuiji nghe lờbnayi nàuuaung.”

“Sợayhti dâeesxy nàuuauy cógqafxfhs đoayrivfmc biệddcpt àuuau?” Nàuuaung tòtkeatkea hỏoczdi.

“Đecjuâeesxy làuuau chủddcpbltzn vậjacqt củddcpa Phong Tuyếtgnvt lâeesxu, nàuuaung chỉgucp cầivfmn đoayrưkyqna cho họlxjp thôxfhsi, họlxjp sẽuiji tựiaqm biếtgnvt phảelfgi làuuaum thếtgnvuuauo.” Giọlxjpng nógqafi hắoayrn ôxfhsn hòtkeaa.

Thanh Linh bấccint chợayhtt đoayruuaung dậjacqy, tìxfhsm giấcciny búofmit bắoayrt đoayrivfmu vẽuiji mộailot khốpddsi ngọlxjpc bộailoi. Ngọlxjpc bộailoi khắoayrc hoa tưkyqnbnayng vi song nhịxcms tựiaqma nhưkyqn giọlxjpt nưkyqnrewtc, lung linh tinh sảelfgo. (MTLTH.dđoayrlqđoayr)

uuaung đoayrưkyqna bảelfgn vẽuiji cho hắoayrn xem: “Chàuuaung làuuaueesxu chủddcp Thiêkshtn hạvuuv đoayrddcp nhấccint tìxfhsnh bájrnho Phong Tuyếtgnvt lâeesxu, chuyệddcpn chàuuaung biếtgnvt chắoayrc chắoayrn nhiềjymmu hơrhgpn ngưkyqnbnayi khájrnhc, chàuuaung cógqaf biếtgnvt ngọlxjpc bộailoi nàuuauy khôxfhsng?”Sốpddsng lạvuuvi thờbnayi gian lâeesxu nhưkyqn vậjacqy, khốpddsi ngọlxjpc bộailoi nàuuauy nàuuaung vẫquqpn chưkyqna tìxfhsm ra tung tíbltzch nguồccinn gốpddsc củddcpa nógqaf.

uuaung từuyztng phâeesxn phógqaf thájrnhm tửgtgk Trầivfmn gia đoayri thămxowm dòtkea nhưkyqnng đoayrếtgnvn tậjacqn bâeesxy giờbnay vẫquqpn khôxfhsng cógqaf tin tứuuauc truyềjymmn vềjymm.

Nhìxfhsn khốpddsi ngọlxjpc bộailoi nàuuaung vẽuiji, con ngưkyqnơrhgpi Tầivfmn Liễesaom khẽuiji co lạvuuvi, sâeesxu trong đoayrájrnhy mắoayrt thấccinp thoájrnhng đoayrau thưkyqnơrhgpng: “Đecjuâeesxy làuuau…”

“Côxfhsng tửgtgk, trong cung cógqaf ngưkyqnbnayi tớrewti bájrnho, Hoàuuaung Thưkyqnayhtng cho gọlxjpi ngưkyqnbnayi vàuuauo cung.” Minh Lụvwwrc đoayruuaung ngoàuuaui cửgtgka lo lắoayrng hắoayrn khôxfhsng nghe thấcciny, hôxfhs đoayrivfmc biệddcpt lớrewtn.


“Phu nhâeesxn, đoayrayhti cógqaf thờbnayi gian, vi phu sẽuijigqafi chuyệddcpn khốpddsi ngọlxjpc bộailoi nàuuauy vớrewti nàuuaung đoayrưkyqnayhtc khôxfhsng?” Tầivfmn Liễesaom nógqafi.

“Đecjuưkyqnayhtc, chàuuaung mau đoayri đoayri.” Nàuuaung nógqafi.

Thanh Linh cầivfmm bứuuauc họlxjpa đoayri Phong Tuyếtgnvt lâeesxu hỏoczdi Toájrnhi Ngọlxjpc: “Đecjuâeesxy làuuau lầivfmn đoayrivfmu tiêkshtn ta đoayrếtgnvn Phong Tuyếtgnvt lâeesxu, huynh khôxfhsng cầivfmn trảelfg lờbnayi ta vềjymm khốpddsi ngọlxjpc bộailoi nàuuauy luôxfhsn.”

uuaung lấcciny từuyzt trong ngựiaqmc ra sợayhti dâeesxy màuuauu đoayroczd Tầivfmn Liễesaom đoayrưkyqna trưkyqnrewtc đoayrógqaf: “Nhưkyqnng huynh cógqaf thểpzzjgqafi cho ta biếtgnvt sợayhti dâeesxy nàuuauy cógqafxfhs đoayrivfmc biệddcpt khôxfhsng?”

Toájrnhi Ngọlxjpc cầivfmm sợayhti dâeesxy trong tay, cưkyqnbnayi nógqafi: “Têkshtn nàuuauy thếtgnvuuau đoayrưkyqna tíbltzn vậjacqt lâeesxu chủddcp cho muộailoi, xem ra đoayrúofming làuuau hắoayrn yêkshtu muộailoi đoayrếtgnvn thảelfgm rồccini.”

Tầivfmn Liễesaom yêkshtu nàuuaung, tấccint nhiêkshtn nàuuaung cógqaf thểpzzj cảelfgm nhậjacqn đoayrưkyqnayhtc.

“Sợayhti dâeesxy nàuuauy cógqaf chỗivfmrhgpn ngưkyqnbnayi nàuuauo sao?” Nàuuaung nhìxfhsn kỹxpxg sợayhti dâeesxy chỉgucp thấcciny ngoàuuaui hoa vămxown càuuaunh lájrnh phứuuauc tạvuuvp ra thìxfhs chẳwibgng cógqaf chỗivfmuuauo đoayrivfmc biệddcpt hếtgnvt.

“Khôxfhsng ngờbnay A Liễesaom khôxfhsng yêkshtu thìxfhs thôxfhsi, cógqaf chúofmit tìxfhsnh ájrnhi vàuuauo cájrnhi làuuauxfhsnh sâeesxu nhưkyqn biểpzzjn.” Toájrnhi Ngọlxjpc thởxuzauuaui nógqafi.

“Sao huynh nógqafi nhảelfgm nhiềjymmu thếtgnv? Mau trảelfg lờbnayi vấccinn đoayrjymm củddcpa ta trưkyqnrewtc đoayri.”Thanh Linh khôxfhsng nhịxcmsn đoayrưkyqnayhtc thúofmic giụvwwrc.

Toájrnhi Ngọlxjpc đoayruuaung dậjacqy châeesxm đoayrèttaan, thảelfg sợayhti dâeesxy vàuuauo trong lửgtgka. Sợayhti dâeesxy khôxfhsng nhữvfkjng khôxfhsng đoayruuaut màuuau hoa vămxown càuuaunh lájrnh phứuuauc tạvuuvp chuyểpzzjn dầivfmn thàuuaunh màuuauu bạvuuvc: “Đecjuâeesxy chíbltznh làuuau chỗivfm bấccint đoayrccinng.” Hắoayrn dậjacqp tắoayrt lửgtgka, trảelfg lạvuuvi sợayhti dâeesxy cho Thanh Linh. (MTLTH.dđoayrlqđoayr)

Tầivfmn Liễesaom ngưkyqnbnayi nàuuauy, đoayrccin hắoayrn dùecjung quảelfg nhiêkshtn toàuuaun đoayrccin tốpddst, ngay cảelfg chiếtgnvc dâeesxy buộailoc tógqafc cũccinng làuuau vậjacqt xa xỉgucp.

“Còtkean mộailot vấccinn đoayrjymm nữvfkja, huynh vẫquqpn chưkyqna trảelfg lờbnayi ta.”

Toájrnhi Ngọlxjpc cau màuuauy: “A Liễesaom vẫquqpn chưkyqna nógqafi cho muộailoi biếtgnvt sao?”


Đecjuâeesxy cămxown bảelfgn làuuaugqafi nhảelfgm, nếtgnvu biếtgnvt rồccini ta hỏoczdi huynh làuuaum cájrnhi gìxfhs? “Khôxfhsng nógqafi.” Thanh Linh đoayren mặivfmt.

Toájrnhi Ngọlxjpc mộailot tay chốpddsng májrnh, mộailot tay gõqknxuuauo thàuuaunh ghếtgnv: “Hay đoayrpzzj cho hắoayrn nógqafi cho muộailoi nghe đoayri.” Hắoayrn cưkyqnbnayi gợayhti đoayròtkean “Chuyệddcpn nàuuauy ta cũccinng khôxfhsng biếtgnvt rõqknx lắoayrm.”

ccinng đoayrưkyqnayhtc, vấccinn đoayrjymmuuauy nàuuaung cũccinng chỉgucpuuau thuậjacqn miệddcpng hỏoczdi, hỏoczdi khôxfhsng ra cũccinng khôxfhsng sao. Dùecju sao nàuuaung chờbnay đoayrayhti lâeesxu nhưkyqn vậjacqy rồccini, cógqaf chờbnay thêkshtm chúofmit nữvfkja cũccinng khôxfhsng sao, giờbnayuuauofmic nàuuaung bájrnho thùecju cho Hoájrnhn Y.

uuaung tớrewti Phong Tuyếtgnvt lâeesxu tấccint nhiêkshtn khôxfhsng chỉgucp đoayrpzzj hỏoczdi hai vấccinn đoayrjymmuuauy: “ Ta muốpddsn mưkyqnayhtn Quan Tuyếtgnvt côxfhskyqnơrhgpng củddcpa Phong Tuyếtgnvt lâeesxu mộailot thờbnayi gian.” 

Toájrnhi Ngọlxjpc gậjacqt đoayrivfmu, sau đoayrógqaf bảelfgo ngưkyqnbnayi đoayrưkyqna Quan Tuyếtgnvt đoayrếtgnvn.

Dung mạvuuvo Quan Tuyếtgnvt ngọlxjpt ngàuuauo tinh sảelfgo, búofmii tógqafc khẽuiji lỏoczdng, trang dung nhẹuyzt nhàuuaung, xinh đoayruyztp tựiaqma nhưkyqn trămxowng rằxoomm bêkshtn ao sen. Nàuuaung tựiaqma nhưkyqn tiêkshtn nữvfkj khôxfhsng nhiễesaom khógqafi lửgtgka nhâeesxn gian.

Mộailot côxfhskyqnơrhgpng tuyệddcpt sắoayrc nhưkyqnbnayng nàuuauy, khógqaf trájrnhch Ninh Túofming si mêksht cuốpddsn quíbltzt.

Gặivfmp đoayrưkyqnayhtc ngưkyqnbnayi rồccini, Thanh Linh phâeesxn phógqafuuaung chúofmit chuyệddcpn, sau đoayrógqaf rờbnayi khỏoczdi Phong Tuyếtgnvt lâeesxu.

uuaun đoayrêkshtm đoayrivfmc quájrnhnh khôxfhsng mộailot ájrnhnh sao.

Thanh Linh cầivfmm mộailot thanh kiếtgnvm tớrewti Ninh Quốpddsc côxfhsng phủddcp, theo sau nàuuaung làuuau Bạvuuvch Nhiêkshtn vàuuau Thưkyqn Nghiễesaon.

Ba ngưkyqnbnayi nhảelfgy qua bờbnaykyqnbnayng đoayri vàuuauo phủddcp, Thưkyqn Nghiễesaon đoayri trưkyqnrewtc dẫquqpn đoayrưkyqnbnayng, Thanh Linh đoayri phíbltza sau hắoayrn.

Thanh Linh vẫquqpn mộailot thâeesxn y phụvwwrc bămxowng lam nguyệddcpt sắoayrc, khôxfhsng lo lắoayrng vấccinn đoayrjymmgqaf ngưkyqnbnayi nhậjacqn ra nàuuaung.

Dọlxjpc theo đoayrưkyqnbnayng đoayri, ba ngưkyqnbnayi nhanh nhẹuyztn trájrnhnh ba tốpddsp thịxcms vệddcp đoayri tuầivfmn tra, đoayrếtgnvn trưkyqnrewtc cửgtgka phòtkeang Ninh Túofming. (MTLTH.dđoayrlqđoayr)

Thanh Linh cầivfmm kiếtgnvm, nhấccinc châeesxn đoayrvuuvp cửgtgka phòtkeang.

“Kẻoczduuauo?”  Thanh âeesxm cửgtgka bịxcms đoayrájrnhmxowng làuuaum Ninh Túofming giậjacqt mìxfhsnh bậjacqt dậjacqy, nưkyqnơrhgpng nhờbnay ájrnhnh sájrnhng leo létkeat từuyzt đoayrèttaan lòtkeang ngoàuuaui hàuuaunh lang, hắoayrn mơrhgp hồccin thấcciny cógqafgqafng ngưkyqnbnayi vọlxjpt vàuuauo.

Hắoayrn còtkean chưkyqna kịxcmsp nhìxfhsn kỹxpxg khuôxfhsn mặivfmt củddcpa ngưkyqnbnayi đoayrógqaf đoayrãeqjj cảelfgm nhậjacqn mộailot luồccinng sat khíbltz nồccinng nặivfmc phảelfguuauo thâeesxn. Chiếtgnvc chămxown đoayroayrp trêkshtn ngưkyqnbnayi hắoayrn đoayrailot nhiêkshtn bịxcmstkeao ra, khôxfhsng đoayrayhti hắoayrn cógqaf bấccint kỳeesx mộailot phảelfgn ứuuaung nàuuauo, thanh kiếtgnvm sájrnhng loájrnhng dưkyqnrewti ájrnhnh trămxowng hưkyqnơrhgpng đoayrũccinng quầivfmn hắoayrn màuuau đoayrâeesxm.

Tốpddsc đoayrailo kiếtgnvm nhanh vôxfhsecjung, hắoayrn cộailoi vàuuaung khôxfhsng kịxcmsp chuẩelfgn bịxcms, muốpddsn trájrnhnh nhưkyqnng vẫquqpn khôxfhsng thểpzzj trájrnhnh.

“A!!!!!”  Quan Tuyếtgnvt nằxoomm bêkshtn cạvuuvnh hắoayrn mặivfmt màuuauy trằxoomng bệddcpch, mởxuza miệddcpng thétkeat to mộailot tiếtgnvng. Chỉgucpuuauuuaung vừuyzta mớrewti hétkeat mộailot chúofmit đoayrãeqjj bịxcms đoayrájrnhnh cho ngấccint  xỉgucpu. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.