Thịnh Thế Trà Hương

Chương 266 : Không được chết tử tế

    trước sau   
hsjhhsjhơpboing đtsftãqejm đtsfthhtpt gầljdqn hếvnuct, sưhsjhơpboing khódjepi dầljdqn dầljdqn mỏfxiang manh, sau biếvnucn mấnloet vôkwuo tung vôkwuoqubpnh nhưhsjhng mùojlji hưhsjhơpboing lưhsjhu lạhhlyi dưhsjhicrtng nhưhsjh vẫglsvn còfxian đtsftzulsng lạhhlyi trong khôkwuong khínlfd, mộtsftt lúhsjhc lâncobu cũagydng khôkwuong tan đtsfti.

Tạhhlyi đtsftâncoby nếvnucu códjep mộtsftt mùojlji hưhsjhơpboing nànsxzo khádjepc, chínlfdnh lànsxzojlji hưhsjhơpboing hùojljng hậzkeru trêmqjnn ngưhsjhicrti Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn truyềfpkkn qua.

Hắcmccn cúhsjhi đtsftljdqu, tódjepc dànsxzi thôkwuo cứzrkeng vấnloen trêmqjnn đtsfthdgcnh đtsftljdqu, lộtsft ra đtsftưhsjhicrtng cong cứzrkeng rắcmccn nhưhsjh thạhhlych. Hắcmccn mộtsftt tay bưhsjhng chung trànsxz, mặtsftt khádjepc mộtsftt bànsxzn tay nhẹfnhq nhànsxzng vôkwuo ýatto thứzrkec vuốhhtpt ve thâncobn chéjeocn.

“Tầljdqn Thiêmqjnn, nànsxzng còfxian nhớglsvnvrd lầljdqn đtsftljdqu tiêmqjnn chúhsjhng ta gặtsftp mặtsftt khôkwuong?”

Tầljdqn Thiêmqjnn giậzkert mìqrurnh, còfxian chưhsjha kịtsftp hồyfkbi tưhsjhqrgfng, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn lạhhlyi tiếvnucp tụdpkgc nódjepi; “Khi đtsftódjepnsxzng vẫglsvn lànsxz mộtsftt nha đtsftljdqu, rấnloet tinh quádjepi, nhanh mồyfkbm nhanh miệhhlyng, lúhsjhc ấnloey ta nghĩfyvv rằpidlng, nếvnucu bêmqjnn cạhhlynh ta cũagydng códjep mộtsftt nha đtsftljdqu nhưhsjh vậzkery hẳcmccn sẽrtmz rấnloet thúhsjh vịtsft?”

Tầljdqn Thiêmqjnn vừzupda tứzrkec vừzupda vộtsfti, nànsxzng hiệhhlyn tạhhlyi bởqrgfi vìqrur lo lắcmccng sựtsft an nguy củagqia Trang Tínlfdn Ngạhhlyn mànsxzfxiang nódjepng nhưhsjh lửicrta đtsfthhtpt, nànsxzo códjepncobm tưhsjh nghe hắcmccn kểzsyz lểzsyz hồyfkbi ứzrkec. Nhưhsjhng hiệhhlyn tạhhlyi Tínlfdn Ngạhhlyn thếvnucnsxzo đtsftfpkku nằpidlm trong tay hắcmccn, Tầljdqn Thiêmqjnn căiuuun bảqubpn lànsxz khôkwuong dádjepm đtsftcmccc tộtsfti hắcmccn, chỉhdgcdjep thểzsyz nhẫglsvn nạhhlyi.


“Lầljdqn thứzrke hai gặtsftp mặtsftt, ta thấnloey nànsxzng khiếvnucn túhsjhnsxzi kia ádjep khẩcqfxu khôkwuong trảqubp lờicrti đtsftưhsjhctgoc, nhưhsjhng thờicrti đtsftiểzsyzm đtsftang ởqrgf thếvnuc thưhsjhctgong phong lạhhlyi biếvnuct nêmqjnn lưhsjhu lạhhlyi đtsftưhsjhicrtng lui cho ngưhsjhicrti khádjepc. Khi đtsftódjep, ta nghĩfyvv rằpidlng, nha đtsftljdqu nànsxzy thậzkert trínlfd tuệhhly, khádjep lắcmccm.”

Khi nódjepi chuyệhhlyn, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn trong đtsftljdqu khôkwuong khỏfxiai hồyfkbi tưhsjhqrgfng tìqrurnh hìqrurnh ngànsxzy đtsftódjep, Tầljdqn Thiêmqjnn đtsftzrkeng trưhsjhglsvc mặtsftt mọzulsi ngưhsjhicrti, hưhsjhglsvng vềfpkkhsjhnsxzi sắcmccc mặtsftt xấnloeu hổjeocpboii cúhsjhi hạhhly, nódjepi; “Túhsjhnsxzi lãqejmo gia, tiểzsyzu nhịtsft từzupdng câncobu từzupdng chữpidl đtsftfpkku xuấnloet phádjept từzupd châncobn tâncobm,… tưhsjhơpboing lai nếvnucu mỗtsfti ngưhsjhicrti códjep đtsftưhsjhctgoc lợctgoi ínlfdch từzupd việhhlyc uốhhtpng trànsxz, vềfpkk phưhsjhơpboing diệhhlyn nànsxzy tấnloet códjep mộtsftt phầljdqn côkwuong lao củagqia túhsjhnsxzi lãqejmo gia!”

Thanh âncobm thanh thúhsjhy dưhsjhicrtng nhưhsjh quanh quẩcqfxn ởqrgfmqjnn tai, ngâncoby thơpboihsjhơpboii cưhsjhicrti dưhsjhicrtng nhưhsjh gầljdqn ngay trưhsjhglsvc mắcmcct, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn kìqrurm lòfxiang khôkwuong đtsftưhsjhctgoc mànsxzhsjhicrti cưhsjhicrti.

“Sau đtsftódjep ta quyếvnuct đtsfttsftnh cưhsjhglsvi Trang Minh Hỉhdgc, nànsxzng códjep biếvnuct lúhsjhc ấnloey ta ra đtsftiềfpkku kiệhhlyn gìqrur khôkwuong?” Nódjepi xong, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn buôkwuong chung trànsxz trong tay, quay đtsftljdqu nhìqrurn nànsxzng, con ngưhsjhơpboii tốhhtpi tăiuuum chớglsvp đtsfttsftng ádjepm liệhhlyt sádjepng bódjepng, “Đnrrpiềfpkku kiệhhlyn kia đtsftódjepnsxz, nànsxzng phảqubpi lànsxzm nha hoànsxzn hồyfkbi môkwuon gảqubp tớglsvi đtsftâncoby.”

Tầljdqn Thiêmqjnn mởqrgf to hai mắcmcct, nànsxzng hoànsxzn toànsxzn khôkwuong biếvnuct hódjepa ra bảqubpn thâncobn lạhhlyi sắcmccm vai nhưhsjh vậzkery trong hôkwuon sựtsft giữpidla hắcmccn vànsxz Trang Minh Hỉhdgc, đtsfttsftt nhiêmqjnn, Tầljdqn Thiêmqjnn hiểzsyzu đtsftưhsjhctgoc Trang Minh Hỉhdgc đtsfthhtpi vớglsvi mìqrurnh códjep khúhsjhc mắcmccc códjep lẽrtmz bắcmcct đtsftljdqu từzupd đtsftâncoby.

“Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn, ngưhsjhơpboii…” Tầljdqn Thiêmqjnn lúhsjhc nànsxzy nódjepi khôkwuong nêmqjnn lờicrti lànsxz tứzrkec giậzkern vẫglsvn lànsxz thấnloey khổjeoc sởqrgf!

Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn cưhsjhicrti nhẹfnhq hai tiếvnucng, đtsftádjepnh gãqejmy lờicrti nànsxzng; “Nànsxzng đtsftzupdng nódjepng giậzkern, sau ta khôkwuong phảqubpi khôkwuong thựtsftc hiệhhlyn đtsftưhsjhctgoc sao?” Nódjepi tớglsvi đtsftâncoby sắcmccc mặtsftt hắcmccn bỗtsftng trầljdqm xuốhhtpng; “Bởqrgfi vìqrur Trang Tínlfdn Ngạhhlyn nhanh châncobn đtsftếvnucn trưhsjhglsvc, hừzupd hừzupd, mệhhlynh hắcmccn thậzkert tốhhtpt a!”

“Tạhhly đtsfthhlyi nhâncobn, chúhsjhng ta khôkwuong nódjepi tớglsvi việhhlyc cũagyd nữpidla, ngưhsjhơpboii rốhhtpt cuộtsftc muốhhtpn thếvnucnsxzo mớglsvi buôkwuong tha Tínlfdn Ngạhhlyn?” Tầljdqn Thiêmqjnn tínlfdnh nhẫglsvn nạhhlyi đtsftãqejm khôkwuo kiệhhlyt.

“Nhìqrurn nànsxzn kìqrura, códjep thểzsyzqrur hắcmccn sinh, vìqrur hắcmccn tửicrt, nhưhsjhng đtsfthhtpi mặtsftt vớglsvi ta códjep thểzsyznsxzm mọzulsi thứzrkeqrurnsxzng, nànsxzng ngay cảqubp nghe ta nódjepi vànsxzi câncobu cũagydng khôkwuong kiêmqjnn nhẫglsvn. Tầljdqn Thiêmqjnn, nànsxzng đtsfthhtpi vớglsvi ta vôkwuoojljng bấnloet côkwuong?” Hắcmccn héjeoc ra mặtsftt bìqrurnh tĩfyvvnh, nhưhsjhng thanh âncobm du hoãqejmn khi nódjepi ra nhữpidlng lờicrti nànsxzy lạhhlyi lànsxzm cho Tầljdqn Thiêmqjnn cảqubp ngưhsjhicrti dựtsftng tódjepc gádjepy.

Tầljdqn Thiêmqjnn dâncobng lêmqjnn cảqubpm giádjepc vôkwuo lựtsftc. Nànsxzng nhìqrurn hắcmccn, sắcmccc mặtsftt dầljdqn dầljdqn khódjepi coi.

“Nếvnucu vui đtsftùojlja ta nhưhsjh vậzkery códjep thểzsyz khiếvnucn ngưhsjhơpboii thảqubpnlfdn Ngạhhlyn, nhưhsjh vậzkery, thỉhdgcnh tiếvnucp tụdpkgc.”

“Tứzrkec giậzkern…” Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn cưhsjhicrti cưhsjhicrti, hắcmccn đtsfttsftt tay trádjepi lêmqjnn bànsxzn, giậzkert giậzkert huyềfpkkn thiếvnuct chỉhdgc trêmqjnn tay, “Còfxian nhớglsvnvrd buổjeoci tốhhtpi trêmqjnn đtsfthhlyi mạhhlyc kia khôkwuong?”

“Tạhhly âncobn cứzrkeu mạhhlyng củagqia đtsfthhlyi nhâncobn, dâncobn phụdpkgfyvvnh viễybsan khôkwuong quêmqjnn.” Tầljdqn Thiêmqjnn trầljdqm giọzulsng.


“Khôkwuong khôkwuong, ta khôkwuong phảqubpi muốhhtpn nànsxzng nhớglsv kỹcean âncobn củagqia ta, Tầljdqn Thiêmqjnn…” hắcmccn dùojljng mộtsftt loạhhlyi thanh âncobm rấnloet trầljdqm gọzulsi têmqjnn củagqia nànsxzng “Chuyệhhlyn tốhhtpi hôkwuom đtsftódjep nếvnucu xảqubpy ra mộtsftt lầljdqn nữpidla, ta sẽrtmz khôkwuong chúhsjht do dựtsft phádjepc xôkwuong lêmqjnn chẳcmccng sợctgodjepi hoang cắcmccn nádjept cổjeoc ta… “

Tầljdqn Thiêmqjnn nhìqrurn hắcmccn, nhấnloet thờicrti khôkwuong biếvnuct nêmqjnn nódjepi gìqrur.

“Tầljdqn Thiêmqjnn, chẳcmccng lẽrtmz ta nódjepi nhiềfpkku nhưhsjh vậzkery, nànsxzng vẫglsvn khôkwuong rõnvrd thứzrke ta muốhhtpn lànsxzqrur hay sao?” Nódjepi xong, tay trádjepi hắcmccn đtsftang đtsfttsftt lêmqjnn bànsxzn bỗtsftng nhiêmqjnn phủagqimqjnn tay nànsxzng.

Trong lòfxiang bànsxzn tay nódjepng rựtsftc, chỉhdgc bộtsft lạhhlyi lạhhlynh lẽrtmzo, mãqejmnh liệhhlyt đtsfthhtpi lậzkerp lànsxzm cho Tầljdqn Thiêmqjnn cảqubp ngưhsjhicrti run lêmqjnn, nànsxzng giốhhtpng nhưhsjh bịtsft hỏfxiaa thiêmqjnu giãqejmy khỏfxiai tay hắcmccn, đtsftzrkeng lêmqjnn.

“Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn, ngưhsjhơpboii phádjept bệhhlynh thầljdqn kinh gìqrur vậzkery!” Tầljdqn Thiêmqjnn hổjeocn hểzsyzn, “Ta hôkwuom nay đtsftếvnucn nơpboii đtsftâncoby căiuuun bảqubpn chínlfdnh lànsxz sai lầljdqm.”

djepi xong, Tầljdqn Thiêmqjnn xoay ngưhsjhicrti bưhsjhglsvc đtsfti.

Mớglsvi vừzupda đtsfti hai bưhsjhglsvc, phínlfda sau truyềfpkkn đtsftếvnucn thanh âncobm củagqia Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn, “Mặtsftc dùojlj vớglsvi quan hệhhly củagqia Tốhhtpng Thádjepi phódjep, códjep thểzsyz miễybsan họzulsa tru di cửicrtu tộtsftc cho Trang phủagqi, nhưhsjhng ta dádjepm cam đtsftoan, Trang Tínlfdn Ngạhhlyn tuyệhhlyt đtsfthhtpi khódjep thoádjept khỏfxiai cádjepi chếvnuct, đtsftâncoby lànsxz tộtsfti danh thôkwuong đtsftyfkbng vớglsvi đtsfttsftch bádjepn nưhsjhglsvc, khôkwuong phảqubpi việhhlyc nhỏfxia! Mặtsftc dùojljnsxz Tốhhtpng Thádjepi phódjepagydng đtsftànsxznh bấnloet lựtsftc! Tầljdqn Thiêmqjnn, ngưhsjhơpboii nếvnucu khôkwuong đtsftzsyz ýatto đtsftếvnucn tínlfdnh mạhhlyng củagqia Trang Tínlfdn Ngạhhlyn, ngưhsjhơpboii cứzrke việhhlyc bưhsjhglsvc ra khỏfxiai đtsftâncoby!”

Tầljdqn Thiêmqjnn trong cơpboin giậzkern dữpidl, vộtsfti quay đtsftljdqu, chỉhdgcnsxzo Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn: “Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn, ngưhsjhơpboii lànsxz kẻefai ti bỉhdgc!”

Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn âncobm trầljdqm vuốhhtpt mặtsftt, từzupdng bưhsjhglsvc tớglsvi gầljdqn nànsxzng, “Ti bỉhdgc? Ta lànsxzm việhhlyc cho tớglsvi bâncoby giờicrt chỉhdgc nhìqrurn kếvnuct quảqubp khôkwuong hỏfxiai thủagqi đtsftoạhhlyn!” Hắcmccn đtsfti đtsftếvnucn trưhsjhglsvc mặtsftt nànsxzng, bắcmcct lấnloey cádjepnh tay củagqia nànsxzng, đtsftem nànsxzng ôkwuom vànsxzo trong lòfxiang, hắcmccn bấnloet quádjep chỉhdgcojljng mộtsftt bànsxzn tay, đtsftãqejm khiếvnucn nànsxzng khôkwuong thểzsyz đtsfttsftng đtsftzkery. Hắcmccn dùojljng mộtsftt bànsxzn tay khádjepc nâncobng cằpidlm nànsxzng lêmqjnn, lànsxzm cho nànsxzng khôkwuong thểzsyz khôkwuong nhìqrurn thẳcmccng hắcmccn.

Ápjumnh mắcmcct hắcmccn hung ádjepc nham hiểzsyzm cùojljng lạhhlynh lẽrtmzo lànsxzm cho nànsxzng cảqubp ngưhsjhicrti phádjept lạhhlynh.

Hắcmccn nhìqrurn nànsxzng, thanh âncobm khẽrtmznlfdt qua kẽrtmziuuung; “Kỳicrt thậzkert đtsfthhlyi mạhhlyc lầljdqn đtsftódjep, ta đtsftãqejm sớglsvm đtsftãqejm biếvnuct đtsftưhsjhctgoc âncobm mưhsjhu củagqia Tưhsjhqejm gia, ta biếvnuct mãqejm tặtsftc sẽrtmz xuấnloet hiệhhlyn….”

Tầljdqn Thiêmqjnn mởqrgf to hai mắcmcct nhìqrurn, trong ádjepnh mắcmcct toádjept ra hậzkern ýatto.

“Biếvnuct ta vìqrur sao khôkwuong lêmqjnn tiếvnucng khôkwuong? Bởqrgfi vìqrur ta chínlfdnh lànsxz muốhhtpn mưhsjhctgon tay mãqejm tặtsftc trừzupd bỏfxia Trang Tínlfdn Ngạhhlyn! Ta tậzkern mắcmcct thấnloey mãqejm tặtsftc bắcmccn têmqjnn vềfpkk phínlfda Trang Tínlfdn Ngạhhlyn, ta rõnvrdnsxzng códjep thểzsyz cứzrkeu giúhsjhp, nhưhsjhng ta lạhhlyi đtsftzrkeng ởqrgf mộtsftt bêmqjnn nhìqrurn, ta muốhhtpn nhìqrurn thấnloey Trang Tínlfdn Ngạhhlyn chếvnuct ngay trưhsjhglsvc mặtsftt ta!”


“Trứzrkeng thốhhtpi, ti bỉhdgc, vôkwuo sỉhdgc! Ngưhsjhơpboii sẽrtmz khôkwuong đtsftưhsjhctgoc chếvnuct tửicrt tếvnuc!” Khôkwuong biếvnuct lànsxz bởqrgfi vìqrur hậzkern, hay vìqrur e ngạhhlyi, Tầljdqn Thiêmqjnn cảqubp ngưhsjhicrti bỗtsftng nhiêmqjnn run rẩcqfxy, nưhsjhglsvc mắcmcct dầljdqn dầljdqn mơpboi hồyfkb, nànsxzng cắcmccn chặtsftt khớglsvp hànsxzm cốhhtp khôkwuong cho nưhsjhglsvc mắcmcct rơpboii xuốhhtpng.

“Khôkwuong đtsftưhsjhctgoc chếvnuct tửicrt tếvnuc thìqrur thếvnucnsxzo?” Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn hai mắcmcct đtsftfxia quạhhlych, bỗtsftng nhiêmqjnn cưhsjhicrti rộtsftmqjnn · “So vớglsvi việhhlyc nhìqrurn nànsxzng cùojljng hắcmccn khanh khanh ta ta, ta tìqrurnh nguyệhhlyn trưhsjhglsvc tiêmqjnn códjep đtsftưhsjhctgoc nànsxzng, sau đtsftódjep khôkwuong đtsftưhsjhctgoc chếvnuct tửicrt tếvnucagydng khôkwuong sao!”

Tầljdqn Thiêmqjnn muốhhtpn dùojljng mọzulsi lờicrti nguyềfpkkn rủagqia ádjepc đtsfttsftc trêmqjnn đtsfticrti nànsxzy đtsftzsyz mắcmccng chửicrti hắcmccn, nhưhsjhng dưhsjhglsvi ádjepnh mắcmcct âncobm liệhhlyt thôkwuo bạhhlyo đtsftódjep, nànsxzng cảqubpm thấnloey hếvnuct thảqubpy nguyềfpkkn rủagqia đtsftfpkku vôkwuo nghĩfyvva.

“Biếvnuct ta vìqrur sao nódjepi cho nànsxzng biếvnuct khôkwuong?”

Tầljdqn Thiêmqjnn muốhhtpn trádjepnh thoádjept khốhhtpng chếvnuc củagqia hắcmccn, hắcmccn lạhhlyi cànsxzng dùojljng sứzrkec giam cầljdqm cằpidlm củagqia nànsxzng, niếvnuct mạhhlynh khiếvnucn xưhsjhơpboing cốhhtpt nànsxzng phádjept đtsftau, nưhsjhglsvc mắcmcct rốhhtpt cụdpkgc nhịtsftn khôkwuong đtsftưhsjhctgoc chảqubpy xuốhhtpng.

“Ta muốhhtpn lànsxzm cho nànsxzng biếvnuct, ta chínlfdnh lànsxz ngưhsjhicrti ti bỉhdgc nhưhsjh vậzkery, vìqrur đtsftzsyz đtsfthhlyt đtsftưhsjhctgoc mụdpkgc đtsftínlfdch, việhhlyc gìqrur ta cũagydng códjep thểzsyznsxzm!” Hắcmccn nhìqrurn nànsxzng, hơpboii thởqrgfyfkbyfkb, thanh âncobm âncobm trầljdqm, “Cho nêmqjnn Tầljdqn Thiêmqjnn, khôkwuong cầljdqn ôkwuom may mắcmccn, trêmqjnn đtsfticrti nànsxzy, trừzupd bỏfxia ta, khôkwuong ai códjep thểzsyz cứzrkeu Trang Tínlfdn Ngạhhlyn!”

“Ngưhsjhơpboii muốhhtpn cádjepi gìqrur?” Tầljdqn Thiêmqjnn bỗtsftng nhiêmqjnn rốhhtpng đtsftzrkeng lêmqjnn, “Ngưhsjhơpboii rốhhtpt cuộtsftc muốhhtpn cádjepi gìqrur!”

“Ta muốhhtpn nànsxzng rờicrti khỏfxiai Trang Tínlfdn Ngạhhlyn, sau đtsftódjep đtsftếvnucn bêmqjnn cạhhlynh ta!” Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn gằpidln từzupdng tiếvnucng. Sau đtsftódjep hắcmccn cúhsjhi đtsftljdqu, cưhsjhicrtng thếvnuckwuon lêmqjnn môkwuoi nànsxzng.

Đnrrpang lúhsjhc Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn ýatto loạhhlyn tìqrurnh mêmqjn, bỗtsftng nhiêmqjnn cảqubpm thấnloey cádjepnh tay đtsftau xódjept, chínlfdnh lànsxz Tầljdqn Thiêmqjnn tựtsfta đtsftljdqu dùojljng sứzrkec cắcmccn, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn buôkwuong nànsxzng ra, đtsftưhsjha tay cởqrgfi ngoạhhlyi bànsxzo, quăiuuung đtsftếvnucn mộtsftt bêmqjnn, cũagydng khôkwuong đtsftzsyz ýatto đtsftếvnucn vếvnuct thưhsjhơpboing trêmqjnn cádjepnh tay đtsftang đtsftjeocdjepu, lạhhlyi mộtsftt lầljdqn nữpidla ôkwuom nànsxzng, bádjep đtsfthhlyo mãqejmnh liệhhlyt hôkwuon nànsxzng.

Hậzkern ýattoqejmnh liệhhlyt cùojljng nhụdpkgc nhãqejm khiếvnucn Tầljdqn Thiêmqjnn khôkwuong thởqrgf nổjeoci, cứzrke nhưhsjh vậzkery mànsxz ngấnloet đtsfti.

Khi tỉhdgcnh lạhhlyi, Tầljdqn Thiêmqjnn phádjept hiệhhlyn nànsxzng đtsftang nằpidlm trêmqjnn ghếvnucnsxzi trong đtsfthhlyi sảqubpnh. Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn ngồyfkbi ởqrgfmqjnn cạhhlynh ngưhsjhicrti nànsxzng, cầljdqm tay nànsxzng, trêmqjnn néjeoct mặtsftt códjep thầljdqn sắcmccc lo lắcmccng, thấnloey nànsxzng tỉhdgcnh lạhhlyi, sắcmccc mặtsftt hắcmccn lạhhlyi trầljdqm xuốhhtpng.

“Nànsxzng tốhhtpt nhấnloet nêmqjnn lànsxzm quen đtsfti, tiếvnucp theo, chẳcmccng sợctgonsxzng téjeoc xỉhdgcu, ta cũagydng sẽrtmz khôkwuong bỏfxia qua cho nànsxzng.” Thanh âncobm củagqia hắcmccn lạhhlynh lẽrtmzo giốhhtpng nhưhsjhiuuung tuyếvnuct.

Tầljdqn Thiêmqjnn run run đtsftzrkeng lêmqjnn, nànsxzng dùojljng sứzrkec rúhsjht tay mìqrurnh vềfpkk.


Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn khôkwuong hềfpkk chạhhlym vànsxzo nànsxzng, chỉhdgc lạhhlynh lùojljng nhìqrurn nànsxzng, ádjepnh mắcmcct giốhhtpng nhưhsjhiuuung lạhhlyi giốhhtpng nhưhsjh lửicrta.

“Binh línlfdnh bịtsft Jill Sam đtsftâncobm còfxian chưhsjha chếvnuct, nếvnucu nànsxzng đtsftádjepp ứzrkeng ta, têmqjnn binh línlfdnh sẽrtmzfxian sốhhtpng, Jill sâncobm sẽrtmzqrgf di quádjepn bịtsft bệhhlynh chếvnuct bấnloet đtsftcmccc kỳicrt tửicrt, hếvnuct thảqubpy đtsftưhsjhctgoc che giấnloeu, giốhhtpng nhưhsjh chưhsjha từzupdng phádjept sinh chuyêmqjnn gìqrur.” Hai mắcmcct củagqia hắcmccn khôkwuong hềfpkk chớglsvp nhìqrurn chằpidlm chằpidlm nànsxzng, thanh âncobm lạhhlynh lẽrtmzo cứzrkeng rắcmccn nhưhsjh sắcmcct théjeocp, đtsftádjepnh nệhhlyn vànsxzo lòfxiang nànsxzng, “Nhưhsjhng nếvnucu nànsxzng khôkwuong đtsftádjepp ứzrkeng, têmqjnn binh línlfdnh đtsftódjep nhấnloet đtsfttsftnh sẽrtmz chếvnuct, Jill Sam lànsxz gian tếvnuc sẽrtmz đtsftưhsjhctgoc chứzrkeng thựtsftc, Trang Tínlfdn Ngạhhlyn nhấnloet đtsfttsftnh khôkwuong sốhhtpng nổjeoci.”

Tầljdqn Thiêmqjnn chưhsjha bao giờicrt sợctgoqejmi oádjepn hậzkern mộtsftt ngưhsjhicrti đtsftếvnucn mứzrkec nhưhsjh vậzkery, sựtsft ngoan tuyệhhlyt củagqia hắcmccn đtsftãqejmhsjhctgot qua phạhhlym trùojljnsxzng códjep thểzsyzhsjhqrgfng tưhsjhctgong nổjeoci, giờicrtnsxzy khắcmccc nànsxzy, nànsxzng chỉhdgc cảqubpm thấnloey mádjepu toànsxzn thâncobn đtsftfpkku kếvnuct băiuuung, ngay cảqubp khớglsvp hànsxzm cũagydng khôkwuong chịtsftu khốhhtpng chếvnucnsxz run rẩcqfxy.

“Nhìqrurn kìqrura, nànsxzng sợctgoqejmi nhưhsjh vậzkery…” Ápjumnh mắcmcct củagqia hắcmccn bỗtsftng nhiêmqjnn trởqrgfmqjnn nhu hòfxiaa, hắcmccn vưhsjhơpboin tay xoa mặtsftt nànsxzng, Tầljdqn Thiêmqjnn vộtsfti vànsxzng trádjepnh néjeoc, nànsxzng hoảqubpng sợctgo nhìqrurn hắcmccn, thậzkert giốhhtpng nhưhsjh hắcmccn lànsxz mộtsftt con đtsfttsftc xànsxz.

“Đnrrpzupdng sợctgo, Tầljdqn Thiêmqjnn, mặtsftc kệhhly ta đtsfthhtpi vớglsvi ngưhsjhicrti khádjepc nhưhsjh thếvnucnsxzo, ta vĩfyvvnh viễybsan cũagydng sẽrtmz khôkwuong tưhsjhơpboing tổjeocn nànsxzng.” Hắcmccn dùojljng mộtsftt loạhhlyi thanh âncobm ôkwuon nhu chưhsjha bao giờicrtdjepdjepi chuyệhhlyn, giốhhtpng nhưhsjh đtsftang dỗtsftnsxznh mộtsftt đtsftzrkea trẻefai.

“Trưhsjhglsvc tiêmqjnn ta muốhhtpn đtsftưhsjhctgoc gặtsftp Tínlfdn Ngạhhlyn!” Tầljdqn Thiêmqjnn hơpboin nữpidla ngànsxzy mớglsvi tìqrurm lạhhlyi đtsftưhsjhctgoc thanh âncobm củagqia bảqubpn thâncobn.

“Códjep thểzsyz, ta sẽrtmz an bànsxzi,” hắcmccn cưhsjhicrti nódjepi; “Ngànsxzy mai nànsxzng códjep thểzsyz gặtsftp hắcmccn”

“Hiệhhlyn tạhhlyi hắcmccn còfxian bìqrurnh yêmqjnn vôkwuo sựtsft, nhưhsjhng hai ngànsxzy sau nếvnucu ta khôkwuong códjepncobu trảqubp lờicrti củagqia nànsxzng, y theo quy củagqi, ta sẽrtmz bắcmcct đtsftljdqu thẩcqfxm vấnloen phạhhlym nhâncobn códjep liêmqjnn quan…”

Hắcmccn nhìqrurn Tầljdqn Thiêmqjnn, tăiuuung thêmqjnm giọzulsng đtsftiệhhlyu; “Nànsxzng cũagydng biếvnuct, trong lúhsjhc thẩcqfxm vấnloen, dụdpkgng hìqrurnh khôkwuong thểzsyz trádjepnh khỏfxiai.”

“Ngưhsjhơpboii khôkwuong phảqubpi lànsxz ngưhsjhicrti.” Tầljdqn Thiêmqjnn rấnloet nhanh nắcmccm thànsxznh quyềfpkkn.

“Nhưhsjh thếvnucnsxzo mớglsvi tínlfdnh lànsxz ngưhsjhicrti đtsftâncoby? Miệhhlyng đtsftljdqy lờicrti nhâncobn nghĩfyvva đtsfthhlyo đtsftzrkec vôkwuo dụdpkgng, đtsftódjepnsxzdjepi gìqrur vậzkery?” Hắcmccn chẳcmccng hềfpkk đtsftzsyz ýatto, “Ta từzupd mộtsftt thưhsjhơpboing nhâncobn bừzupda bãqejmi vôkwuo danh trởqrgf thànsxznh đtsfthhlyi quan biêmqjnn giớglsvi nhưhsjh ngànsxzy hôkwuom nay, chẳcmccng lẽrtmznsxz bởqrgfi vìqrur nhâncobn nghĩfyvva đtsfthhlyo đtsftzrkec hay sao?” Hắcmccn cưhsjhicrti cưhsjhicrti, thậzkert giốhhtpng nhưhsjhnsxzng đtsftang kểzsyz mộtsftt câncobu chuyệhhlyn cưhsjhicrti vậzkery.”Nay, tạhhlyi Tuệhhly Châncobu nànsxzy, mỗtsfti ngưhsjhicrti đtsftfpkku hưhsjhglsvng ta cúhsjhi đtsftljdqu, ai dádjepm khôkwuong coi ta lànsxz ngưhsjhicrti?”

Hắcmccn nhìqrurn nànsxzng, mộtsftt ládjept sau, mớglsvi nódjepi; “Nànsxzng mệhhlyt rồyfkbi, ta gọzulsi ngưhsjhicrti đtsftưhsjha nànsxzng vềfpkk nhànsxz, hai ngànsxzy sau, ta chờicrt tin tốhhtpt củagqia nànsxzng.”

Hắcmccn đtsftzrkeng lêmqjnn, gọzulsi ngưhsjhicrti tiếvnucn vànsxzo, thanh âncobm trầljdqm ổjeocn, vẻefai mặtsftt bìqrurnh tĩfyvvnh, thậzkert giốhhtpng nhưhsjh hếvnuct thảqubpy đtsftfpkku do hắcmccn nắcmccm giữpidl.

Thẳcmccng đtsftếvnucn khi vềfpkk nhànsxz, Tầljdqn Thiêmqjnn vẫglsvn nhưhsjhagyd đtsftang phádjept run. Nànsxzng nhốhhtpt mìqrurnh trong phòfxiang, cuộtsftn tròfxian ởqrgf trêmqjnn giưhsjhicrtng, trong lòfxiang ôkwuom xiêmqjnm y củagqia Tínlfdn Ngạhhlyn, thậzkert giốhhtpng nhưhsjh thâncobn thểzsyz củagqia hắcmccn đtsftang ởqrgfmqjnn cạhhlynh nànsxzng vậzkery.

Trong mũagydi ngửicrti thấnloey hơpboii thởqrgf củagqia Trang Tínlfdn Ngạhhlyn truyềfpkkn đtsftếvnucn từzupd trêmqjnn quầljdqn ádjepo, Tầljdqn Thiêmqjnn vùojlji mặtsftt vànsxzo xiêmqjnm y, ôkwuo ôkwuo khódjepc nứzrkec nởqrgf.

Bỗtsftng nhiêmqjnn, nànsxzng lạhhlyi ngẩcqfxng đtsftljdqu lêmqjnn, hai mắcmcct trong bódjepng đtsftêmqjnm phádjept ra ádjepnh sádjepng,

Khôkwuong đtsftưhsjhctgoc, nànsxzng khôkwuong thểzsyz sợctgo hắcmccn, mộtsftt khi sợctgoqejmi, nànsxzng rốhhtpt cuộtsftc đtsftnloeu khôkwuong lạhhlyi hắcmccn. Nànsxzng khôkwuong thểzsyz đtsftzsyznlfdn Ngạhhlyn chếvnuct, cũagydng khôkwuong thểzsyz đtsftzsyz hắcmccn thựtsftc hiệhhlyn đtsftưhsjhctgoc mưhsjhu kếvnuc, nànsxzng nêmqjnn lànsxzm gìqrurncoby giờicrt?

mqjnn kia, Tạhhly Đnrrpìqrurnh Quâncobn ởqrgf đtsfthhlyi sảqubpnh uốhhtpng trànsxz, tĩfyvvnh tọzulsa đtsftếvnucn hừzupdng đtsftôkwuong, hắcmccn nhìqrurn nhìqrurn sắcmccc trờicrti, sau đtsftódjep phâncobn phódjep; “Đnrrpem Thẩcqfxm phu nhâncobn mờicrti vànsxzo.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.