Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 84 : Thiệu Huyền, Moah Moah!

    trước sau   
Liêdfnyn Kỳzkda Quang lắyzcmc lắyzcmc lábqwh tràdfny trong  ly, mặzvhtt than nhìzjtnn đifwsábqwhm ngưzkdamufzi khôfkbwng ngừcxrxng tớhlvoi lui bêdfnyn ngoàdfnyi cửbqwha sổytnh thủptdby tinh, con ngưzkdaơeigai u ábqwhm mộzkdat mảrhujnh tĩyynqnh lặzvhtng, làdfnym ngưzkdamufzi ta khôfkbwng thểzskm đifwsbqwhn ra tâxieqm tưzkda củptdba cậhlvou lúmpvfc nàdfnyy.

“Ýwsnrfkbwdfny, anh ta làdfny mộzkdat têdfnyn cưzkdahlvop?” Đzvhtzvhtt cábqwhi ly trong tay xuốqvwtng, Liêdfnyn Kỳzkda Quang lãptdbnh tĩyynqnh nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow ngồfkbwi đifwsqvwti diệhoygn.

“Đzvhtcxrxng nómkrfi khómkrf nghe nhưzkda vậhlvoy.” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow xếbqwhp mộzkdat chồfkbwng ly trưzkdahlvoc mặzvhtt, cưzkdamufzi hìzjtnzjtnmkrfi: “Làdfny khôfkbwng tặzvhtc, chuyêdfnyn nghiệhoygp.”

“Đzvhtfkbwng nghiệhoygp?” Liêdfnyn Kỳzkda Quang hơeigai nhưzkdahlvong mi.

“Xem làdfny đifwsqvwti thủptdb đifwsi.” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow ngẩvjwfng đifwsuwycu, vuốqvwtt cằvubim chẹkeulp chẹkeulp miệhoygng: “Trưzkdahlvoc kia vìzjtn tranh giàdfnynh đifwsexnea bàdfnyn đifwsãptdb đifwsábqwhnh nhau khôfkbwng íyeynt lầuwycn, nếbqwhu… bỏmwow qua cábqwhi tíyeynnh tìzjtnnh đifwsábqwhng ghéqfogt củptdba ngưzkdamufzi nọmwow thìzjtnmkrf thểzskm xem làdfny mộzkdat đifwsqvwti thủptdb khôfkbwng tồfkbwi.”

“Kia vìzjtn sao anh ta lạomvdi xuấvjwft hiệhoygn ởzhfn Lam tinh?”


“Ai biếbqwht chớhlvo.” Nghĩyynq tớhlvoi đifwsâxieqy, Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowmwowng nhíyeynu màdfnyy.

“Lam tinh làdfny đifwsomvdi bảrhujn doanh nhâxieqn loạomvdi, cómkrf bảrhujy phầuwycn quâxieqn đifwszkdai đifwsómkrfng quâxieqn, theo lýyrpndfnymkrfi đifwsâxieqy chíyeynnh làdfnyeigai khôfkbwng tặzvhtc kiêdfnyng kịexne nhấvjwft. Lúmpvfc trưzkdahlvoc, bàdfny đifwsâxieqy… khụxegs! Lúmpvfc tôfkbwi trởzhfn thàdfnynh khôfkbwng tặzvhtc, bìzjtnnh thưzkdamufzng luôfkbwn tìzjtnm tớhlvoi nhữvcceng tinh cầuwycu hẻiwwpo lábqwhnh hoặzvhtc hoang sơeiga.”

“Hơeigan nữvccea, têdfnyn chếbqwht tiệhoygt kia mấvjwft tíyeynch từcxrxxiequ rồfkbwi, sao tựuwyc nhiêdfnyn…”

“…” Liêdfnyn Kỳzkda Quang hớhlvop mộzkdat ngụxegsm nưzkdahlvoc tràdfny, nhíyeynch tớhlvoi gầuwycn, ôfkbwm cábqwhnh tay khôfkbwng chúmpvft biểzskmu cảrhujm nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow, chờmufz đifwsqvwti phưzkdaơeigang nómkrfi nốqvwtt vếbqwh sau.

“Lúmpvfc tôfkbwi còvicxn chưzkdaa thoábqwht thâxieqn, anh ta đifwsãptdb mấvjwft tíyeynch rồfkbwi. Nghe nómkrfi làdfny nộzkdai đifwsvjwfu, nửbqwha đifwsmufzi mưzkdau toan tíyeynnh toábqwhn, đifwsếbqwhn cuốqvwti cùwsnrng lạomvdi bịexne đifwsábqwhm anh em mìzjtnnh dưzkdaxkvcng phảrhujn bộzkdai, sau đifwsómkrf thìzjtn mấvjwft tung mấvjwft tíyeynch. Cómkrf ngưzkdamufzi nómkrfi anh ta đifwsãptdb chếbqwht, cũmwowng cómkrf ngưzkdamufzi nómkrfi đifwsãptdb bịexne phếbqwh, rốqvwtt cuộzkdac làdfny thếbqwhdfnyo thìzjtn khôfkbwng ai biếbqwht.” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowyynqu môfkbwi, nhếbqwhch môfkbwi lộzkda ra tràdfnyo phúmpvfng.

“Anh ta, vốqvwtn têdfnyn làdfny Long Ảexnenh àdfny?” Ngómkrfn tay chómkrft chómkrft vàdfnynh chéqfogn, Liêdfnyn Kỳzkda Quang nhạomvdt nhạomvdt nómkrfi.

“Làdfnym nghềhwmudfnyy thìzjtndfnym gìzjtnmkrfdfnyn, giốqvwtng nhưzkdafkbwi, lúmpvfc bịexne nhómkrfc đifwsábqwhng ghéqfogt Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun kia túmpvfm vềhwmu mớhlvoi biếbqwht bảrhujn thâxieqn têdfnyn làdfny Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow. Cábqwhi têdfnyn kia, biệhoygt hiệhoygu làdfny Mặzvhtc Long, mọmwowi ngưzkdamufzi xưzkdang làdfny Long đifwsdfnyn, rấvjwft cómkrf danh tiếbqwhng trong sốqvwt khôfkbwng tặzvhtc, íyeynt ra khôfkbwng ai dábqwhm tùwsnry tiệhoygn trêdfnyu chọmwowc.

Mặzvhtc Long.

Liêdfnyn Kỳzkda Quang mặzvhtt than nhìzjtnn lábqwh tràdfny nổytnhi lềhwmunh bềhwmunh trong ly, đifwsábqwhy mắyzcmt ẩvjwfn ẩvjwfn lộzkda ra ýyrpn tứdfnydfnym xúmpvfc khôfkbwng rõzvht.

“Tiểzskmu Quang, cầuwycn côfkbw úmpvft ra tay khôfkbwng?” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow chốqvwtng tay lêdfnyn bàdfnyn, nhábqwhy nhábqwhy mắyzcmt: “Nểzskmzjtnnh làdfny ngưzkdamufzi mộzkdat nhàdfny, côfkbw úmpvft ưzkdau đifwsãptdbi cho nhómkrfc còvicxn bảrhujy phầuwycn thôfkbwi.”

“…” Liêdfnyn Kỳzkda Quang.

“Ai nha nha! Đzvhtãptdbmkrf chồfkbwng rồfkbwi, đifwscxrxng thẹkeuln thùwsnrng vậhlvoy màdfny.”  Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow trừcxrxng mắyzcmt, hàdfnyo khíyeyn vỗzhph vỗzhph ngựuwycc: “Nhómkrfc yêdfnyn tâxieqm, côfkbw úmpvft đifwsãptdb ra tay thìzjtn dọmwown cảrhuj đifwsdfnyn bọmwown họmwowmwowng khôfkbwng thàdfnynh vấvjwfn đifwshwmu.”

“Khôfkbwng cầuwycn.” Thổytnhi vàdfnyo ly mộzkdat hơeigai, nhìzjtnn lábqwh tràdfny tảrhujn ra rồfkbwi tụxegsm lạomvdi, chúmpvft hơeigai nưzkdahlvoc phảrhujdfnyn gưzkdaơeigang mặzvhtt lãptdbnh tĩyynqnh củptdba Liêdfnyn Kỳzkda Quang.


“Tiểzskmu Quang, đifwscxrxng màdfny, ưzkdau đifwsãptdbi còvicxn sábqwhu phầuwycn?”

“Năwsnrm phầuwycn?”

“Bốqvwtn phầuwycn”

“Đzvhtưzkdakwlnc rồfkbwi! Chắyzcmc giábqwh, hai phầuwycn, khôfkbwng thểzskm íyeynt hơeigan nữvccea, bằvubing khôfkbwng côfkbw úmpvft thậhlvot sựuwyc lỗzhph nặzvhtng a.” Thấvjwfy Liêdfnyn Kỳzkda Quang khôfkbwng phảrhujn ứdfnyng, Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow vỗzhphdfnyng, vẻiwwp mặzvhtt đifwsau đifwshlvon.

Đzvhtqvwti mặzvhtt vớhlvoi Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowvicxbqwh mặzvhtc cảrhuj, Liêdfnyn Kỳzkda Quang chậhlvom rìzjtnzjtn uốqvwtng mộzkdat ngụxegsm tràdfny, khẽxieq nhai nhai lábqwh tràdfny trong miệhoygng, nhấvjwfc míyeyn mắyzcmt, mặzvhtt than liếbqwhc nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow mộzkdat cábqwhi.

“Dábqwhm tìzjtnm anh ta đifwsábqwhnh nhau, tôfkbwi sẽxieqqfogt Thiệhoygu Huyềhwmun.”

“Ngao! ! Tiểzskmu Quang! Khôfkbwng đifwsưzkdakwlnc làdfnym vậhlvoy! !” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow ngao mộzkdat tiếbqwhng, hai mómkrfng vuốqvwtt vưzkdaơeigan tớhlvoi.

Liêdfnyn Kỳzkda Quang đifwsomvdp mũmwowi châxieqn lêdfnyn bàdfnyn, ngãptdb ra sau, néqfog trábqwhnh tậhlvop kíyeynch củptdba đifwsqvwti phưzkdaơeigang.

“Tiểzskmu Quang! Côfkbw úmpvft khôfkbwng lấvjwfy tiềhwmun, phụxegsc vụxegs miễmwown phíyeyn luôfkbwn, đifwsưzkdakwlnc khôfkbwng?” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowyeynm môfkbwi, ủptdby khuấvjwft hềhwmu hềhwmu nhìzjtnn Liêdfnyn Kỳzkda Quang.

“Khôfkbwng đifwsưzkdakwlnc.”

“Tiểzskmu Quang! ! !” Mộzkdat tiếbqwhng kêdfnyu rêdfnyn, Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow nằvubim sấvjwfp xuốqvwtng bàdfnyn gàdfnyo khómkrfc thảrhujm thiếbqwht: “Nhómkrfc khôfkbwng biếbqwht đifwsómkrf thôfkbwi! ! Cábqwhi têdfnyn khốqvwtn kia, lúmpvfc làdfnym khôfkbwng tặzvhtc khôfkbwng íyeynt lầuwycn khi dễmwowfkbw úmpvft, nhómkrfc làdfnyxieqm can bảrhujo bốqvwti củptdba nhómkrfc Thiệhoygu Huyềhwmun, côfkbw úmpvft sợkwln nhómkrfc mệhoygt mớhlvoi khôfkbwng đifwszskm nhómkrfc đifwszkdang tay, đifwszskmfkbw úmpvft đifwsábqwhnh mộzkdat trậhlvon đifwsi, mặzvhtc kệhoyg thắyzcmng thua, phảrhuji đifwszskmfkbw úmpvft thábqwho gỡxkvcmpvft thắyzcmc trong lòvicxng bao lâxiequ nay a a a! !”

“Làdfnyfkbw muốqvwtn tìzjtnm ngưzkdakwlnc lạomvdi đifwsábqwhnh khôfkbwng lạomvdi ngưzkdamufzi ta đifwsi.” Liêdfnyn Kỳzkda Quang mặzvhtt khôfkbwng biểzskmu đifwsytnhi mởzhfn miệhoygng.

‘Loảrhujng xoảrhujng!’ Trábqwhi tim Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow vỡxkvcbqwht rơeigai đifwsuwycy đifwsvjwft.


“Ai nómkrfi chứdfny!” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow vỗzhph mạomvdnh lêdfnyn bàdfnyn, lớhlvon giọmwowng rốqvwtng giậhlvon.

“Lúmpvfc tôfkbwi còvicxn làdfnym khôfkbwng tặzvhtc, đifwsábqwhnh khắyzcmp vìzjtn sao khôfkbwng đifwsexnech thủptdb, nhómkrfc vẫiedon còvicxn đifwsang ăwsnrn kẹkeulo làdfnym nũmwowng ấvjwfy! Têdfnyn khốqvwtn Mặzvhtc Long kia làdfnybqwhi đifwsinh gìzjtn chứdfny, bàdfny thu thậhlvop ba ngưzkdamufzi nhưzkda anh ta cũmwowng dễmwow nhưzkda ăwsnrn bábqwhnh.”

“Chuyệhoygn nàdfnyy tôfkbwi sẽxieq chứdfnyng thựuwycc vớhlvoi anh ta sau.” Liêdfnyn Kỳzkda Quang mộzkdat ngụxegsm uốqvwtng hếbqwht ly tràdfny, khôfkbwng nhìzjtnn tớhlvoi Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow lửbqwha giậhlvon ngậhlvop trờmufzi, mặzvhtt than đifwsdfnyng dậhlvoy.

“Tôfkbwi uốqvwtng xong rồfkbwi, côfkbw cứdfny tiếbqwhp tụxegsc. Khôfkbwng cầuwycn chạomvdy tớhlvoi nhàdfnyfkbwi gâxieqy rốqvwti, bằvubing khôfkbwng, thu thậhlvop côfkbw.”

“Tiểzskmu Quang! ! Nhómkrfc ăwsnrn chábqwho đifwsábqwhbqwht a! !”

“….” Trựuwycc tiếbqwhp khôfkbwng nhìzjtnn tớhlvoi.

“Ai ai! Tiểzskmu Quang! !” Thấvjwfy Liêdfnyn Kỳzkda Quang thựuwycc sựuwyc khôfkbwng thèbqwhm đifwszskm ýyrpn tớhlvoi mìzjtnnh, Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowmwowng vộzkdai vàdfnyng xoay ngưzkdamufzi, bábqwhm lấvjwfy lưzkdang ghếbqwh, gọmwowi Liêdfnyn Kỳzkda Quang.

“Họmwowc việhoygn sắyzcmp tớhlvoi kỳzkda nghỉifws rồfkbwi, nhómkrfc cómkrfyeynnh toábqwhn gìzjtn khôfkbwng?”

Nghỉifws? Lỗzhph tai giậhlvot giậhlvot, Liêdfnyn Kỳzkda Quang dừcxrxng bưzkdahlvoc, quay đifwsuwycu lạomvdi nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow.

“Nhómkrfc khôfkbwng biếbqwht àdfny?” Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow nhếbqwhch môfkbwi, cưzkdamufzi gian: “Nghỉifws tậhlvon mộzkdat thábqwhng nha? Nếbqwhu khôfkbwng cómkrfzjtndfnym thìzjtn theo côfkbw úmpvft lăwsnrn lộzkdan, thếbqwhdfnyo? Mộzkdat chuyếbqwhn lữvccedfnynh lãptdbng mạomvdn, côfkbw úmpvft mang nhómkrfc đifwsi hưzkdazhfnng thụxegs tốqvwtc đifwszkdawsnrng kíyeynch thíyeynch.”

Mặzvhtt than nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow, trầuwycm mặzvhtc hồfkbwi lâxiequ, Liêdfnyn Kỳzkda Quang xoay ngưzkdamufzi bỏmwow đifwsi.

“Nhữvcceng lờmufzi côfkbw vừcxrxa nómkrfi tôfkbwi đifwsãptdb thu lạomvdi, đifwszskm Thiệhoygu Huyềhwmun tìzjtnm côfkbwmkrfi chuyệhoygn.”

Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowmkrfa đifwsábqwh.


Thậhlvot lâxiequ sau, mộzkdat tiếbqwhng héqfogt thảrhujm vang vọmwowng trong phạomvdm vi mấvjwfy dặzvhtm.

“Ngao! ! Khôfkbwng! ! Tiểzskmu Quang! Nhómkrfc khôfkbwng thểzskm đifwsqvwti đifwsãptdbi tôfkbwi nhưzkda vậhlvoy! Nhómkrfc quêdfnyn làdfny ai ngàdfnyn dặzvhtm xa xôfkbwi chạomvdy tớhlvoi đifwsâxieqy đifwszskm giảrhuji đifwsábqwhp bấvjwft an cùwsnrng hoang mang trong lòvicxng nhómkrfc sao…”

bqwho biệhoygt Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow, Liêdfnyn Kỳzkda Quang trựuwycc tiếbqwhp trởzhfn vềhwmu họmwowc việhoygn, chui vàdfnyo kýyrpnmpvfc xábqwh, ngãptdb xuốqvwtng giưzkdamufzng.

“Cómkrfxieqm sựuwyc sao?” Nhìzjtnn Liêdfnyn Kỳzkda Quang chui rúmpvfc trong ổytnh chăwsnrn, Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun khómkrfqfogn ýyrpnzkdamufzi.

“Khôfkbwng cómkrf.” Ngồfkbwi dậhlvoy, Liêdfnyn Kỳzkda Quang cuộzkdan trong chăwsnrn ngốqvwtc ngốqvwtc nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun: “Tôfkbwi đifwsi gặzvhtp côfkbw úmpvft.”

“Ừfkgw, sau đifwsómkrf thìzjtn sao?”

“Anh biếbqwht hếbqwht rồfkbwi còvicxn hỏmwowi tôfkbwi.” Liêdfnyn Kỳzkda Quang dẩvjwfu mỏmwow, mặzvhtt than lưzkdamufzm Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun. Cậhlvou mớhlvoi khôfkbwng tin Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun khôfkbwng biếbqwht gìzjtn hếbqwht.

“Em tíyeynnh toábqwhn làdfnym thếbqwhdfnyo?”

“Nhứdfnyc đifwsuwycu, khôfkbwng muốqvwtn suy nghĩyynq.”

“Vậhlvoy đifwscxrxng nghĩyynq.” Thấvjwfy sắyzcmc mặzvhtt Liêdfnyn Kỳzkda Quang khôfkbwng tốqvwtt, Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun thảrhuj lỏmwowng âxieqm thanh.

“Đzvhtúmpvfng rồfkbwi.” Nhớhlvo tớhlvoi chuyệhoygn kỳzkda nghỉifwsdfny Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwowmkrfi, Liêdfnyn Kỳzkda Quang nhíyeynch nhíyeynch thâxieqn mìzjtnnh, biểzskmu tìzjtnnh cũmwowng cómkrf tinh thầuwycn hơeigan: “Trưzkdamufzng tôfkbwi sắyzcmp nghỉifws.”

“Anh biếbqwht.” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun gậhlvot đifwsuwycu, ábqwhnh mắyzcmt mang theo ýyrpnzkdamufzi.

“Côfkbw úmpvft nómkrfi muốqvwtn dẫiedon tôfkbwi đifwsi lăwsnrn lộzkdan.” Liêdfnyn Kỳzkda Quang khôfkbwng chúmpvft do dựuwycbqwhn đifwsdfnyng Hạomvd Hầuwycu Lạomvdc Vũmwow.


Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun đifwsen mặzvhtt.

“Khôfkbwng cho đifwsi!”

“Vìzjtnbqwhi gìzjtn?”

“Đzvhtuwycu ómkrfc côfkbw úmpvft khôfkbwng bìzjtnnh thưzkdamufzng, em sẽxieq bịexne dạomvdy hưzkda mấvjwft.”

“Thếbqwhfkbwi đifwsi tìzjtnm anh, đifwsưzkdakwlnc khôfkbwng?” Liêdfnyn Kỳzkda Quang nghiêdfnyng đifwsuwycu, ábqwhnh mắyzcmt cómkrf chúmpvft lómkrfe sábqwhng.

“Vợkwln àdfny, bêdfnyn anh gầuwycn nhấvjwft cómkrfeigai loạomvdn.” Nếbqwhu làdfny trưzkdahlvoc kia, Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun chỉifws ưzkdahlvoc gìzjtnbqwhch vợkwlndfnyu tớhlvoi, mỗzhphi ngàdfnyy đifwszskmbqwht bêdfnyn ngưzkdamufzi, chỉifwsdfny gầuwycn nhấvjwft thúmpvf biếbqwhn dịexnedfnyn nàdfnyy giốqvwtng nhưzkda phábqwht đifwsdfnyn, luôfkbwn kíyeynch đifwszkdang bạomvdo loạomvdn, khôfkbwng phâxieqn ngàdfnyy đifwsêdfnym. Anh thìzjtn sớhlvom đifwsãptdb tậhlvop thàdfnynh thómkrfi quen, nhưzkdang vợkwln anh đifwsábqwhng yêdfnyu nhưzkda vậhlvoy, nếbqwhu bịexne thưzkdaơeigang, anh sẽxieq hốqvwti hậhlvon chếbqwht mấvjwft.

Mặzvhtt khôfkbwng biểzskmu cảrhujm nhìzjtnn Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun, ábqwhnh mắyzcmt Liêdfnyn Kỳzkda Quang chậhlvom rãptdbi tốqvwti sầuwycm.

“Vợkwln…”

“Tôfkbwi phảrhuji đifwsi lăwsnrn lộzkdan vớhlvoi côfkbw úmpvft.”

“Em dábqwhm!” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun hùwsnrng hổytnh.

“Cómkrf bảrhujn lĩyynqnh tớhlvoi bắyzcmt tôfkbwi đifwsi.” Liêdfnyn Kỳzkda Quang nghiêdfnyng đifwsuwycu, ngâxieqy ngôfkbw khiêdfnyu khíyeynch.

“…” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun.

“Vợkwln àdfny, mìzjtnnh khôfkbwng cãptdbi nhau, đifwsưzkdakwlnc khôfkbwng?” Nhìzjtnn ábqwhnh mắyzcmt khiêdfnyu khíyeynch củptdba Liêdfnyn Kỳzkda Quang, Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun nảrhujn chíyeyn. Anh cómkrf phảrhuji thậhlvot sựuwycmkrf chúmpvft chịexneu ngưzkdakwlnc khôfkbwng a? Sao lạomvdi cảrhujm thấvjwfy vợkwlnzjtnnh đifwsábqwhng yêdfnyu vôfkbwwsnrng?

“Làdfny anh muốqvwtn cãptdbi.”

“Vợkwln.”

“Côfkbw úmpvft ngàdfnyn dặzvhtm xa xôfkbwi chạomvdy tớhlvoi đifwsâxieqy, hómkrfa giảrhuji bấvjwft an cùwsnrng hoang mang trong lòvicxng tôfkbwi.”

“…” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun.

“Tôfkbwi phảrhuji theo côfkbw úmpvft đifwsi diệhoygt khôfkbwng tặzvhtc.”

“…” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun.

“Tôfkbwi muốqvwtn cùwsnrng côfkbw úmpvft đifwsi du lịexnech lãptdbng mạomvdn suốqvwtt cảrhuj thábqwhng, đifwszskmfkbw úmpvft mang tôfkbwi đifwsi hưzkdazhfnng thụxegsbqwhi gìzjtndfny tốqvwtc đifwszkdawsnrng kíyeynch thíyeynch.”

“Vợkwln àdfny! Em dábqwhm đifwsi anh liềhwmun… anh liềhwmun nhốqvwtt em lạomvdi.” Trừcxrxng phạomvdt khôfkbwng đifwsưzkdakwlnc, mắyzcmng khôfkbwng đifwsưzkdakwlnc, nghĩyynq cảrhuj nửbqwha ngàdfnyy, Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun phun ra mộzkdat câxiequ nhưzkda vậhlvoy.

“Hắyzcmc ábqwhm khôfkbwng thểzskm trómkrfi buộzkdac đifwsưzkdakwlnc quang minh, anh khôfkbwng thểzskm ngăwsnrn cảrhujn trábqwhi tim củptdba tôfkbwi hưzkdahlvong tớhlvoi trưzkdahlvoc.” Khôfkbwng thèbqwhm đifwszskmxieqm tớhlvoi lờmufzi hăwsnrm he củptdba Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun, Liêdfnyn Kỳzkda Quang mặzvhtt than quyếbqwht tâxieqm làdfnym mộzkdat thiếbqwhu niêdfnyn đifwsuwycy chíyeyn tiếbqwhn thủptdb.

“Vợkwln àdfny, nàdfnyy làdfny ai dạomvdy em?” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun đifwsen mặzvhtt nghiêdfnym nghịexne hỏmwowi.

“Xem trong sábqwhch, cảrhujm giábqwhc thựuwycc cómkrf thúmpvf vịexne.”

“Vềhwmu sau khôfkbwng cho xem loạomvdi sábqwhch nàdfnyy nữvccea! Néqfogm đifwsi cho anh… khôfkbwng! Xéqfog đifwsi! Sau đifwsómkrf đifwsqvwtt rụxegsi thàdfnynh tro! !”

“Khôfkbwng!”

“Vợkwln…”

“Anh khôfkbwng cầuwycn tôfkbwi.”

“Anh cómkrfdfny.”

“Tôfkbwi phảrhuji chia tay vớhlvoi anh.”

“…” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun.

“Vợkwln.” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun đifwsen mặzvhtt, cốqvwtqfogn tứdfnyc giậhlvon: “Sau khi nghỉifws thìzjtn ngoan ngoãptdbn chờmufz, anh sẽxieq bảrhujo ngưzkdamufzi tớhlvoi đifwsómkrfn, hai chúmpvfng ta hảrhujo hảrhujo nómkrfi chuyệhoygn nhâxieqn sinh cùwsnrng lýyrpnzkdazhfnng.”

“Tốqvwtt.” Nhếbqwhch môfkbwi, ngốqvwtc ngốqvwtc ngâxieqy ngôfkbwmkrfi: “Tôfkbwi chờmufz anh.”

Nhìzjtnn bộzkdabqwhng ngơeiga ngábqwhc đifwsábqwhng yêdfnyu củptdba vợkwlnzjtnnh, trábqwhi tim Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun mềhwmum nhũmwown. Mộzkdat câxiequ tôfkbwi chờmufz anh thôfkbwi đifwsptdbdfnym toàdfnyn bộzkda lo lắyzcmng củptdba anh tan biếbqwhn, bầuwycu trờmufzi lạomvdi quang đifwsãptdbng chómkrfi sábqwhng.

“Vợkwln àdfny, ngủptdb ngon.”

“Ngủptdb ngon Thiệhoygu Huyềhwmun, tôfkbwi yêdfnyu anh, moah moah ~~~”

“…” Hạomvd Hầuwycu Thiệhoygu Huyềhwmun.

“Vợkwln! ! ! Sau nàdfnyy khôfkbwng đifwsưzkdakwlnc xem cábqwhi loạomvdi sábqwhch loạomvdn thấvjwft bábqwht tao nàdfnyy nữvccea! ! !” Lửbqwha giậhlvon ngậhlvop trờmufzi.

“Khôfkbwng! !” Sạomvdch sẽxieqzkdau loábqwht cúmpvfp mábqwhy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.