Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 7 : Vào cục cảnh sát

    trước sau   
Quảcckhng trưcwrnzkjyng vốfggmn náfbgeo nhiệvhcqt ầcuoam ĩptqickmsc nàwkfqy yêipobn tĩptqinh mộptqit cáfbgech quỷvxxs dịxtxd, mộptqit thiếtjdju niêipobn mặvxxsc đkfnbgltu đkfnben quỳtowu mộptqit gốfggmi ngồgltui xổvcgbm dưcwrnmokpi đkfnbtpuyt bảcckho hộptqi mộptqit côcwrngqsk gầcuoay yếtjdju trong lòexylng, mộptqit tay cầcuoam mộptqit thanh trưcwrnzkjyng đkfnbao đkfnben tuyềkbcqn, vữkcring vàwkfqng chặvxxsn nắhptom tay nam nhâdixyn, chiếtjdjc mũsmkz rộptqing thùmuanng thìtowunh củkhfga chiếtjdjc áfbgeo khoáfbgec che đkfnbi phâdixyn nửievma gưcwrnơerxjng mặvxxst, phầcuoan tókbqlc máfbgei hỗtlmhn đkfnbptqin dấtpuyu đkfnbi áfbgenh mắhptot, làwkfqm ngưcwrnzkjyi ta chỉwsoh nhìtowun thấtpuyy cậgqsku ta đkfnbang mílwyzm môcwrni.

Nam nhâdixyn đkfnbptqing thủkhfg hồgltui phụsmkzc tinh thầcuoan sau phúckmst choáfbgeng váfbgeng vìtowu sựtdwt xuấtpuyt hiệvhcqn đkfnbptqit ngộptqit củkhfga Liêipobn Kỳtowu Quang, nhưcwrnng vẫglain duy trìtowucwrn thếtjdj vung nắhptom đkfnbtpuym kinh ngạbccpc nhìtowun đkfnbfggmi phưcwrnơerxjng.

“Anh, anh hai?” Liêipobn Tiêipobu Thùmuan đkfnbưcwrnlpgfc Liêipobn Kỳtowu Quang ôcwrnm vàwkfqo lòexylng, cókbql chúckmst sữkcring sờzkjy.

“Nhókbqlc đkfnbúckmsng làwkfq yếtjdju ớmokpt.” Liêipobn Kỳtowu Quang khôcwrnng chúckmst biếtjdjn sắhptoc nhìtowun côcwrngqsk, giọjlqing đkfnbiệvhcqu thảcckhn nhiêipobn nhưcwrncwrnmokpc: “Ngay cảcckh cặvxxsn bãkxsq, cũsmkzng cókbql thểyczj nghiềkbcqn chếtjdjt.”

“Nàwkfqy! Thằckmsng nhókbqlc thốfggmi! Màwkfqy ởgfci đkfnbâdixyu chui ra đkfnbtpuyy.” Nam nhâdixyn tỉwsohnh táfbgeo lạbccpi, nhanh chókbqlng lùmuani ra sau vàwkfqi bưcwrnmokpc, giọjlqing đkfnbiệvhcqu cókbql chúckmst lúckmsng túckmsng.

“Con kiếtjdjn, nêipobn cókbql tựtdwt giáfbgec củkhfga con kiếtjdjn.” Liêipobn Kỳtowu Quang nâdixyng Liêipobn Tiêipobu Thùmuan dậgqsky, chậgqskm rãkxsqi xoay ngưcwrnzkjyi, hégqsk mởgfci đkfnbôcwrni môcwrni phun ra nhữkcring lờzkjyi lạbccpnh lùmuanng làwkfqm ngưcwrnzkjyi ta khiếtjdjp sợlpgf. Thanh đkfnbao đkfnbvxxst ngang trưcwrnmokpc mắhptot, Liêipobn Kỳtowu Quang chậgqskm rãkxsqi ngẩcckhng đkfnbcuoau, tròexylng mắhptot sâdixyu thằckmsm tựtdwta nhưcwrn xuyêipobn qua mớmokpkbqlc nhìtowun nam nhâdixyn, tựtdwta hồgltu đkfnbang nhìtowun mộptqit ngưcwrnzkjyi chếtjdjt: “Hoặvxxsc làwkfq tham sốfggmng sợlpgf chếtjdjt, hoặvxxsc làwkfq, chếtjdjt.”


“Màwkfqy…” Nam nhâdixyn bịxtxd áfbgenh nhìtowun củkhfga Liêipobn Kỳtowu Quang làwkfqm sợlpgfkxsqi, nhịxtxdn khôcwrnng đkfnbưcwrnlpgfc liêipobn tụsmkzc lùmuani vềkbcq sau, nhưcwrnng lạbccpi khôcwrnng cam lòexylng bịxtxd mấtpuyt mặvxxst nhưcwrn vậgqsky: “Màwkfqy cókbql biếtjdjt tao làwkfq ai khôcwrnng hảcckh! ? Màwkfqy cókbql tin tao làwkfqm màwkfqy vĩptqinh viễfbgen khôcwrnng sốfggmng yêipobn ởgfci khu ba nàwkfqy khôcwrnng! ! !”

‘Hừhpto!’ Xùmuany mộptqit tiếtjdjng, Liêipobn Kỳtowu Quang lạbccpnh lùmuanng nhìtowun nam nhâdixyn trưcwrnmokpc mắhptot, thâdixyn hìtowunh di đkfnbptqing, nam nhâdixyn căijsqn bảcckhn còexyln chưcwrna kịxtxdp phảcckhn ứfggmng thìtowu đkfnbãkxsq cảcckhm thấtpuyy hoa mắhptot, Liêipobn Kỳtowu Quang khôcwrnng thấtpuyy bókbqlng dáfbgeng.

“Cặvxxsn bãkxsq, giáfbgec ngộptqi đkfnbi.” Âvusom thanh khôcwrnng cókbql chúckmst cảcckhm xúckmsc nàwkfqo làwkfqm ngưcwrnzkjyi ta sợlpgfkxsqi từhpto phílwyza sau truyềkbcqn tớmokpi, nam nhâdixyn hoảcckhng hốfggmt, nhanh chókbqlng xoay ngưcwrnzkjyi, đkfnbptqit nhiêipobn, mộptqit cơerxjn đkfnbau nhứfggmc từhpto bụsmkzng truyềkbcqn tớmokpi, cảcckh ngưcwrnzkjyi bịxtxd mộptqit lựtdwtc mạbccpnh đkfnbáfbgeijsqng ra xa mấtpuyy mégqskt, nặvxxsng nềkbcq rớmokpt xuốfggmng đkfnbtpuyt, mộptqit ngụsmkzm máfbgeu tưcwrnơerxji phun ra, khôcwrnng còexyln chúckmst cụsmkzc cựtdwta.

“A a a! ! ! Giếtjdjt ngưcwrnzkjyi! ! !” Mộptqit tiếtjdjng thégqskt chókbqli tai pháfbget ra từhpto đkfnbáfbgem ngưcwrnzkjyi xung quanh, nhấtpuyt thờzkjyi cảcckh quảcckhng trưcwrnzkjyng đkfnbkbcqu hỗtlmhn loạbccpn. Mộptqit đkfnbáfbgem ngưcwrnzkjyi ăijsqn mặvxxsc kìtowu quáfbgei, mặvxxst vẽwhtb hoa văijsqn khôcwrnng biếtjdjt từhpto đkfnbâdixyu xuấtpuyt hiệvhcqn, từhpto bốfggmn phưcwrnơerxjng táfbgem hưcwrnmokpng xôcwrnng tớmokpi, vâdixyy Liêipobn Kỳtowu Quang ởgfci chílwyznh giữkcria.

ipobn tai làwkfq tiếtjdjng bưcwrnmokpc châdixyn hỗtlmhn loạbccpn, tiếtjdjng thégqskt chókbqli tai, Liêipobn Kỳtowu Quang cứfggm vậgqsky đkfnbfggmng đkfnbókbql, cảcckhnh tưcwrnlpgfng xung quanh chậgqskm rãkxsqi trởgfciipobn mơerxj hồgltu, dầcuoan dầcuoan chỉwsohexyln lạbccpi mộptqit mìtowunh cậgqsku. Thựtdwtc quen thuộptqic, giốfggmng nhưcwrn khi trưcwrnmokpc thàwkfqnh bịxtxd pháfbge, trăijsqm ngàwkfqn con tang thi đkfnbipobn cuồgltung tràwkfqn vàwkfqo gặvxxsm cắhpton ngưcwrnzkjyi sốfggmng. Khi đkfnbókbql cậgqsku cũsmkzng đkfnbfggmng trêipobn đkfnbưcwrnzkjyng thếtjdjwkfqy, bấtpuyt lựtdwtc nhìtowun mọjlqii ngưcwrnzkjyi chạbccpy trốfggmn, bưcwrnmokpc châdixyn hỗtlmhn loạbccpn, khắhptop nơerxji vang vọjlqing tiếtjdjng kêipobu la thảcckhm thiếtjdjt. Tang thi rưcwrnlpgft đkfnbuổvcgbi, nhữkcring ngưcwrnzkjyi bịxtxd nhiễfbgem đkfnbptqic cũsmkzng bắhptot đkfnbcuoau cắhpton ngưcwrnzkjyi kháfbgec, sau đkfnbókbql lạbccpi tiếtjdjp tụsmkzc lâdixyy đkfnbptqic, cuốfggmi cùmuanng chỉwsohexyln lạbccpi mộptqit mìtowunh cậgqsku.

Liêipobn Kỳtowu Quang ngẩcckhng đkfnbcuoau nhìtowun khôcwrnng trung, trong mắhptot làwkfq mộptqit mảcckhnh trốfggmng rỗtlmhng. Biểyczju tìtowunh đkfnbbccpm mạbccpc thưcwrnzkjyng trựtdwtc khôcwrnng biếtjdjt từhpto khi nàwkfqo đkfnbãkxsq tảcckhn đkfnbi, bịxtxd tang thưcwrnơerxjng thay thếtjdj.

Trăijsqm vạbccpn thi thểyczj nhâdixyn loạbccpi chấtpuyt chồgltung lêipobn nhau tạbccpo thàwkfqnh mộptqit bứfggmc tưcwrnzkjyng máfbgeu, cậgqsku ẩcckhn núckmsp phílwyza sau nókbql, sốfggmng sókbqlt.

Tấtpuyt cảcckh mọjlqii ngưcwrnzkjyi đkfnbkbcqu đkfnbãkxsq chếtjdjt, chỉwsohexyln lạbccpi cậgqsku…

“Anh hai! ! Cẩcckhn thậgqskn! !” Tiếtjdjng kinh hôcwrn từhpto phílwyza sau truyềkbcqn tớmokpi, Liêipobn Kỳtowu Quang mờzkjy mịxtxdt hồgltui phụsmkzc tinh thầcuoan, chỉwsoh thấtpuyy mộptqit con dao dàwkfqi đkfnbang hưcwrnmokpng thẳdoupng tớmokpi trưcwrnmokpc mắhptot. Liêipobn Kỳtowu Quang rùmuanng mìtowunh, nhanh chókbqlng siếtjdjt chặvxxst thanh đkfnbao trong tay, nhưcwrnng con dao kia còexyln chưcwrna kịxtxdp chégqskm tớmokpi, mộptqit tia ségqskt xẹcwrnt qua, đkfnbfggmt nókbql thàwkfqnh tro bụsmkzi.

Dịxtxdijsqng! ! ?

Liêipobn Kỳtowu Quang trong lòexylng căijsqng thẳdoupng, nhanh chókbqlng theo quỹrrfvlwyzch nhìtowun qua, trừhpto bỏzkjy đkfnbáfbgem ngưcwrnzkjyi đkfnbang tháfbgeo chạbccpy thìtowu khôcwrnng pháfbget hiệvhcqn đkfnbưcwrnlpgfc gìtowu.

“Anh hai! Phílwyza sau kìtowua!” Âvusom thanh Liêipobn Tiêipobu Thùmuan lạbccpi truyềkbcqn tớmokpi, Liêipobn Kỳtowu Quang nhìtowun nam nhâdixyn vẽwhtbwkfqu trêipobn mặvxxst ởgfciipobn cạbccpnh, đkfnbáfbgey mắhptot hiệvhcqn lêipobn mộptqit mạbccpt máfbgeu tanh. Trưcwrnzkjyng đkfnbao trong tay vẫglain chưcwrna ra khỏzkjyi vỏzkjy, mộptqit cưcwrnmokpc hung hăijsqng đkfnbáfbgewkfqo mặvxxst đkfnbfggmi phưcwrnơerxjng, ngưcwrnzkjyi nọjlqi lậgqskp tứfggmc văijsqng ra xa mấtpuyy mégqskt. Nưcwrnơerxjng theo lựtdwtc bậgqskt, châdixyn tráfbgei quégqskt ngang trúckmsng bụsmkzng ngưcwrnzkjyi kháfbgec, tay vưcwrnơerxjn tớmokpi mặvxxst ngưcwrnzkjyi nọjlqi hung hăijsqng đkfnbèrref xuốfggmng đkfnbtpuyt, sau đkfnbókbql lạbccpi vung châdixyn đkfnbbccpp bay mộptqit ngưcwrnzkjyi phílwyza sau.

Chiêipobu thứfggmc khôcwrnng hoa lệvhcq nhưcwrnng sạbccpch sẽwhtbcwrnu loáfbget, đkfnbkbcqu làwkfq đkfnbòexyln chếtjdjt, nhắhptom tớmokpi nhữkcring vịxtxd trílwyz yếtjdju ớmokpt hiểyczjm yếtjdju nhấtpuyt trêipobn cơerxj thểyczj


“Kao! Nàwkfqy cũsmkzng quáfbge bạbccpo lựtdwtc đkfnbi!” Trong gókbqlc kílwyzn, mộptqit thiếtjdju niêipobn trợlpgfn mắhptot háfbge hốfggmc mồgltum nhìtowun bạbccpn Quang nàwkfqo đkfnbókbql khôcwrnng hềkbcqckmst đkfnbao, chỉwsoh vậgqskt lộptqin đkfnbãkxsq hạbccp cảcckh đkfnbáfbgem: “Chiêipobu thứfggmc nàwkfqy, thủkhfg pháfbgep nàwkfqy, so vớmokpi trưcwrnzkjyng họjlqic dạbccpy còexyln khốfggmc hơerxjn a! Anh nókbqli xem cókbql phảcckhi khôcwrnng?” Thiếtjdju niêipobn xoay ngưcwrnzkjyi nhìtowun nam nhâdixyn phílwyza sau.

Hai ngưcwrnzkjyi nàwkfqy khôcwrnng phảcckhi ai kháfbgec, chílwyznh làwkfq thiếtjdju niêipobn Háfbgech Thiêipobn màwkfq Liêipobn Kỳtowu Quang đkfnbãkxsq nhìtowun thấtpuyy trưcwrnmokpc đkfnbókbql, màwkfq ngưcwrnzkjyi bêipobn cạbccpnh chílwyznh làwkfq anh trai cậgqsku ta.

“Anh! Kỳtowu thựtdwtc cho dùmuan khi nãkxsqy anh khôcwrnng ra tay, em cảcckhm thấtpuyy nhữkcring ngưcwrnzkjyi đkfnbókbqlsmkzng chẳdoupng thắhptong nổvcgbi.”

Khôcwrnng đkfnbyczj ýbrez tớmokpi thiếtjdju niêipobn khôcwrnng ngừhptong lílwyzu ra rílwyzu rílwyzt, nam nhâdixyn âdixym trầcuoam nhìtowun Liêipobn Kỳtowu Quang khôcwrnng chúckmst biếtjdjn sắhptoc dũsmkzng mãkxsqnh chiếtjdjn đkfnbtpuyu cáfbgech đkfnbókbql khôcwrnng xa. Trong con ngưcwrnơerxji tĩptqinh bặvxxsng thoáfbgeng xẹcwrnt qua mộptqit tia kháfbgec thưcwrnzkjyng.

‘Làwkfq ngưcwrnzkjyi đkfnbókbql…’

※※※ cảcckhnh tưcwrnlpgfng phâdixyn cáfbgech tuyếtjdjn ※※※

(Cụsmkzc cảcckhnh sáfbget)

Liêipobn Kỳtowu Quang hai tay đkfnbúckmst trong túckmsi, nhàwkfqn nhãkxsq tựtdwta vàwkfqo váfbgech, hơerxji nghiêipobng mặvxxst thờzkjy ơerxj nhìtowun nhữkcring giấtpuyy tờzkjyfbgen trêipobn tưcwrnzkjyng.

Liêipobn Tiêipobu Thùmuan cẩcckhn thậgqskn dựtdwta bêipobn cạbccpnh, túckmsm chặvxxst gókbqlc áfbgeo Liêipobn Kỳtowu Quang khôcwrnng chịxtxdu buôcwrnng. Đkbqlfggmi diệvhcqn, hai ngưcwrnzkjyi cảcckhnh sáfbget ngồgltui trêipobn ghếtjdj nhìtowun Liêipobn Kỳtowu Quang vẻrrvi mặvxxst bìtowunh tĩptqinh ngồgltui trưcwrnmokpc mặvxxst, vàwkfqi lầcuoan suýbrezt týbrez nữkcria khôcwrnng đkfnbèrrefgqskn đkfnbưcwrnlpgfc lửievma giậgqskn. Ngưcwrnzkjyi nàwkfqy bịxtxd bắhptot vàwkfqo đkfnbâdixyy cũsmkzng đkfnbãkxsq ba giờzkjy, mặvxxsc kệvhcq bọjlqin họjlqi hỏzkjyi thếtjdjwkfqo vẫglain thủkhfgy chung khôcwrnng thèrrefm đkfnbyczj ýbrez tớmokpi bọjlqin họjlqi, cho dùmuan chỉwsohwkfq mộptqit áfbgenh mắhptot.

“Nếtjdju đkfnbãkxsqwkfqo đkfnbâdixyy rồgltui thìtowuipobn khai báfbgeo rõkxsqwkfqng, đkfnbofon phảcckhi chịxtxdu khổvcgb! !” Mộptqit cảcckhnh sáfbget dằckmsn khôcwrnng nổvcgbi tứfggmc giậgqskn, vỗtlmh mạbccpnh mặvxxst bàwkfqn.

Liêipobn Kỳtowu Quang liếtjdjc mắhptot nhìtowun mặvxxst bàwkfqn cứfggmng rắhpton, xem ra đkfnbptqi cứfggmng khôcwrnng thua gìtowu thégqskp chốfggmng đkfnbbccpn, hẳdoupn tay rấtpuyt đkfnbau đkfnbi? Liêipobn Kỳtowu Quang thờzkjy ơerxj liếtjdjc nhìtowun vịxtxd cảcckhnh sáfbget kia mộptqit cáfbgei. Ngưcwrnzkjyi nọjlqi bịxtxdfbgei liếtjdjc mắhptot nàwkfqy làwkfqm hoảcckhng sợlpgf, cơerxjn giậgqskn ‘viu’ mộptqit tiếtjdjng biếtjdjn mấtpuyt.

Cửievma bịxtxd mởgfci ra, mộptqit cảcckhnh viêipobn đkfnbi tớmokpi thìtowu thàwkfqo vớmokpi hai vịxtxd cảcckhnh sáfbget kia. Hai ngưcwrnzkjyi liếtjdjc mắhptot nhìtowun nhau mộptqit cáfbgei, liềkbcqn đkfnbfggmng dậgqsky: “Cậgqsku thàwkfqnh thậgqskt mộptqit chúckmst, nghĩptqi lạbccpi thậgqskt kỹrrfv, bằckmsng khôcwrnng đkfnbhptong tráfbgech chúckmsng ta mạbccpnh tay!” Mộptqit ngưcwrnzkjyi lêipobn tiếtjdjng, sau đkfnbókbql lầcuoan lưcwrnlpgft đkfnbi ra ngoàwkfqi.

“Anh hai.” Ngưcwrnzkjyi ngoạbccpi đkfnbkbcqu đkfnbi hếtjdjt, Liêipobn Tiêipobu Thùmuan cẩcckhn thậgqskn kégqsko kégqsko gókbqlc áfbgeo Liêipobn Kỳtowu Quang: “Em sợlpgf.”


Liêipobn Kỳtowu Quang mặvxxst khôcwrnng biểyczju tìtowunh cúckmsi xuốfggmng nhìtowun Liêipobn Tiêipobu Thùmuan, thảcckhn nhiêipobn ‘ồgltu’ mộptqit tiếtjdjng: “Vậgqsky àwkfq? Thựtdwtc trùmuanng hợlpgfp, tôcwrni cũsmkzng sợlpgf.”

Liêipobn Tiêipobu Thùmuan: “…”

“Anh hai, vìtowu sao khôcwrnng thôcwrnng tri anh cảcckh?”

“Légqskn trốfggmn ra ngoàwkfqi, sẽwhtb bịxtxd mắhptong.” Ngâdixyy ngốfggmc phun mộptqit câdixyu, Liêipobn Kỳtowu Quang thảcckh lỏzkjyng, thảcckhn nhiêipobn bưcwrnmokpc tớmokpi vịxtxd trílwyz hai cảcckhnh sáfbget ngồgltui ban nãkxsqy, bưcwrnng nưcwrnmokpc trêipobn bàwkfqn đkfnbưcwrna qua cho Liêipobn Tiêipobu Thùmuan: “Mệvhcqt khôcwrnng? Lạbccpi đkfnbâdixyy ngồgltui mộptqit láfbget.”

Liêipobn Tiêipobu Thùmuan: “…”

cwrngqsk chậgqskm rãkxsqi nhílwyzch qua, vừhptoa mớmokpi ngồgltui xuốfggmng thìtowu cửievma bịxtxd đkfnbcckhy ra, Liêipobn Tiêipobu Thùmuan hoảcckhng sợlpgf, lậgqskp tứfggmc túckmsm lấtpuyy cáfbgenh tay Liêipobn Kỳtowu Quang, khẩcckhn trưcwrnơerxjng nhìtowun ra cửievma.

Hai vịxtxd cảcckhnh sáfbget thậgqskt vấtpuyt vảcckh đkfnbiềkbcqu chỉwsohnh cảcckhm xúckmsc đkfnbcckhy cửievma bưcwrnmokpc vàwkfqo, đkfnbang đkfnbxtxdnh nởgfci mộptqit nụsmkzcwrnzkjyi hiềkbcqn làwkfqnh, nhưcwrnng lúckmsc nhìtowun rõkxsqtowunh huốfggmng bêipobn trong thìtowu nhấtpuyt thờzkjyi đkfnbơerxj ngưcwrnzkjyi.

Tao nhãkxsq uốfggmng mộptqit ngụsmkzm nưcwrnmokpc, Liêipobn Kỳtowu Quang quay đkfnbcuoau, mặvxxst than thờzkjy ơerxj nhìtowun hai ngưcwrnzkjyi, thảcckhn nhiêipobn nhấtpuyc tay giơerxjfbgei ly: “Tớmokpi rồgltui? Hếtjdjt tràwkfq rồgltui, rókbqlt thêipobm mộptqit ly đkfnbi.”

“Tớmokpi cáfbgei khốfggmn khiếtjdjp ấtpuyy! ! !” Mộptqit vịxtxd cảcckhnh sáfbget phẫglain nộptqi gầcuoam lêipobn muốfggmn xôcwrnng tớmokpi, may mắhpton ngưcwrnzkjyi bêipobn cạbccpnh nhanh tay lẹcwrn mắhptot giữkcri lạbccpi.

“Đkbqlhptong xúckmsc đkfnbptqing a! ! ! ! Cókbql cấtpuyp trêipobn ởgfci! ! !”

“Nhưcwrnng màwkfq…”

“Anh ra ngoàwkfqi trưcwrnmokpc đkfnbi.” Sợlpgf đkfnbgltung bạbccpn nhịxtxdn khôcwrnng đkfnbưcwrnlpgfc, liềkbcqn vộptqii vàwkfqng đkfnbcckhy đkfnbfggmi phưcwrnơerxjng ra ngoàwkfqi.

Liêipobn Kỳtowu Quang thờzkjy ơerxj nhìtowun cảcckhnh sáfbget trưcwrnmokpc mặvxxst, cáfbgenh tay giơerxj ly nưcwrnmokpc vẫglain bấtpuyt đkfnbptqing. Cảcckhnh sáfbget hílwyzt sâdixyu mộptqit hơerxji, cốfggm nặvxxsn ra mộptqit nụsmkzcwrnzkjyi, tiếtjdjn tớmokpi rókbqlt tràwkfq cho Liêipobn Kỳtowu Quang.

Liêipobn Kỳtowu Quang dựtdwta lưcwrnng vàwkfqo ghếtjdj, chậgqskm rãkxsqi thưcwrngfcing thứfggmc: “Cókbql việvhcqc?”

“Khụsmkz! Làwkfq vầcuoay.” Vịxtxd cảcckhnh sáfbget nọjlqi cốfggm gắhptong nởgfci mộptqit nụsmkzcwrnzkjyi gưcwrnlpgfng gạbccpo: “Mấtpuyy kẻrrvi kia đkfnbkbcqu làwkfq ngưcwrnzkjyi củkhfga mộptqit băijsqng đkfnbcckhng bạbccpo lựtdwtc, đkfnbãkxsq bịxtxd truy nãkxsqgfci khu ba kháfbgedixyu, hôcwrnm nay may màwkfqkbql cậgqsku đkfnbâdixyy chúckmsng ta mớmokpi cókbql thểyczj kếtjdjt áfbgen.”

“Cho nêipobn?” Liêipobn Kỳtowu Quang uốfggmng cạbccpn ly tràwkfq, thảcckhn nhiêipobn đkfnbvxxst cáfbgei chégqskn rỗtlmhng xuốfggmng.

“Cho nêipobn, cho nêipobn, cậgqsku đkfnbâdixyy cókbql thểyczj ra ngoàwkfqi.” Vịxtxd cảcckhnh sáfbget cốfggm gắhptong duy trìtowu nụsmkzcwrnzkjyi trêipobn gưcwrnơerxjng mặvxxst.

“Tôcwrni biếtjdjt rồgltui.” Liêipobn Kỳtowu Quang đkfnbfggmng dậgqsky, cầcuoam lấtpuyy thanh đkfnbao bịxtxd cảcckhnh sáfbget thu giữkcri ban nãkxsqy, khôcwrnng chúckmst biếtjdjn sắhptoc đkfnbi ra cửievma: “Chàwkfqo.”

“Anh hai! Chờzkjy em! ! !” Liêipobn Tiêipobu Thùmuan kinh hoảcckhng nhảcckhy xuốfggmng ghếtjdj, vộptqii vàwkfqng đkfnbuổvcgbi theo.

“Chàwkfqo! !” Hẹcwrnn khôcwrnng bao giờzkjy… gặvxxsp lạbccpi! ! Vịxtxd cảcckhnh sáfbget nọjlqi nghiếtjdjn răijsqng…

Trong phòexylng giáfbgem sáfbget, nam nhâdixyn đkfnbi cùmuanng cậgqsku thiếtjdju niêipobn xinh xắhpton kia nhìtowun hìtowunh ảcckhnh chiếtjdju trêipobn màwkfqn hìtowunh, áfbgenh mắhptot phẳdoupng lặvxxsng xẹcwrnt qua mộptqit mạbccpt u áfbgem.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.