Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 66 : Chào Chị Dâu

    trước sau   
“Tiểgqlyu Quang, thậximst sựyryv phảokndi đutwoi sao?” Trưleadqibsc lúfqusc lêyktvn phi hàcevjnh khíkusb, Quan Trạrazgch lôovnii kéxfoko tay Liêyktvn Kỳrkae Quang lưleadu luyếcdnkn khôovning rờnaswi.

“Ừssfrm.” Đbtwajkhki vớqibsi hàcevjnh đutwomjfhng níkusbu kéxfoko củyryva Quan Trạrazgch, Liêyktvn Kỳrkae Quang bìgbwhnh tĩlxgynh rụtiuqt tay mìgbwhnh lạrazgi, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn phi hàcevjnh khíkusb trưleadqibsc mắllmat.

“Tiểgqlyu Quang…”

“Vợxims, anh đutwogqly quêyktvn mộmjfht cázvhki hộmjfhp trong phònaswng, đutwoi lấcbtiy giúfqusp anh đutwoi.” Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwhleadnaswi cưleadnaswi sázvhkp qua dụtiuq dỗlamh.

“Cázvhki gìgbwh vậximsy?”

“Đbtwaodkt cho Tiểgqlyu Quang, đutwoi đutwoi.” Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh thầarywn bíkusb lắllmac lắllmac ngógbwhn tay. Nhìgbwhn vẻmxok mặmxokt giảoknd dốjkhki củyryva Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh, Quan Trạrazgch nhíkusbu nhíkusbu màcevjy, bấcbtit quázvhk vẫvthjn xoay ngưleadnaswi rờnaswi đutwoi.


Chờnasw Quan Trạrazgch đutwoi rồodkti, Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwhpzlbi gãpzlbi mũovnii bưleadqibsc tớqibsi gầarywn Liêyktvn Kỳrkae Quang, thấcbtiy Liêyktvn Kỳrkae Quang vẫvthjn khôovning chớqibsp mắllmat nhìgbwhn phi hàcevjnh khíkusb, nụtiuqleadnaswi vẫvthjn thưleadnaswng trựyryvc trêyktvn mặmxokt: “Lầarywn nàcevjy đutwoázvhkm ngưleadnaswi tậximsp kíkusbch tổkefzng cộmjfhng làcevj bảokndy ngưleadnaswi, chỉnypgcevj chỉnypggbwhm đutwoưleadximsc sázvhku cázvhki xázvhkc nguyêyktvn vẹkilrn.”

“…” Liêyktvn Kỳrkae Quang giậximst giậximst màcevjy, quay đutwoarywu khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn sưleadnaswn mặmxokt Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh.

“Lầarywn nàcevjy nházvhko hơnxzsi lớqibsn, kinh đutwomjfhng tớqibsi mặmxokt trêyktvn, con đutwoưleadnaswng kia bịmjfh hủyryvy hơnxzsn phâkilrn nửzpoda, côovning bốjkhk vớqibsi côovning chúfqusng làcevj phầarywn tửzpod khủyryvng bốjkhk tậximsp kíkusbch, nhưleadng sựyryv thậximst thếcdnkcevjo tôovnii nghĩlxgy nhógbwhc hẳpzlbn phảokndi rõnxzscevjng hơnxzsn tôovnii.”

“Chúfqus muốjkhkn nógbwhi gìgbwh?” Liêyktvn Kỳrkae Quang nhàcevjn nhạrazgt nhìgbwhn Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh, trong mắllmat làcevj mộmjfht mảokndnh tĩlxgynh lặmxokng.

“Đbtwamxokng lo lắllmang, tôovnii khôovning cógbwh ýrkaegbwh kházvhkc. Nếcdnku ngưleadnaswi thứynea bảokndy đutwoãpzlb chếcdnkt thìgbwh tốjkhkt, nếcdnku cònaswn sốjkhkng thìgbwhgbwh chúfqust phiềibrqn phứyneac.” Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh quay đutwoarywu, cưleadnaswi cưleadnaswi nhìgbwhn Liêyktvn Kỳrkae Quang, lấcbtiy ra mộmjfht cázvhki hộmjfhp kim loạrazgi trong khôovning gian khíkusb đutwoưleada qua: “Nàcevjy cho nhógbwhc.”

Nhìgbwhn cázvhki hộmjfhp trong tay Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh, Liêyktvn Kỳrkae Quang trầarywm mặmxokc, nhàcevjn nhạrazgt nhậximsn lấcbtiy. Mởhzbp hộmjfhp, hai câkilry súfqusng trưleadnaswng màcevju bạrazgc đutwoximsp vàcevjo mắllmat, nhìgbwhn nógbwh, trong mắllmat Liêyktvn Kỳrkae Quang hiệximsn lêyktvn mộmjfht mạrazgt u ázvhkm.

“Đbtwaâkilry làcevj Thiệximsu Huyềibrqn đutwoưleada cho nhógbwhc.” Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwhlxgyu môovnii, cưleadnaswi nógbwhi: “Nógbwhovning thựyryvc thưleadơnxzsng nhógbwhc, đutwoâkilry làcevjovni khíkusb đutwomxokc biệximst chuyêyktvn dụtiuqng củyryva Sázvhkt Huyếcdnkt Lang, T-36, trừmxok bỏnypgzvhkt Huyếcdnkt Lang, khôovning cógbwh quâkilrn đutwocevjn nàcevjo xứyneang đutwogqlygeutng loạrazgi vũovni khíkusbcevjy, cũovning khôovning ai dázvhkm dùgeutng.”

Nhìgbwhn cázvhki hộmjfhp trong tay, trong mắllmat Liêyktvn Kỳrkae Quang xẹkilrt qua mộmjfht mạrazgt u ázvhkm khôovning rõnxzs. Đbtwaximsy lạrazgi, cấcbtit vàcevjo trong khôovning gian, Liêyktvn Kỳrkae Quang ngẩabxxng đutwoarywu, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh: “Cònaswn việximsc gìgbwh nữhvama khôovning?”

“Nàcevjy! Dùgeut sao tôovnii cũovning đutwoưleada T-36 cho nhógbwhc, íkusbt ra cũovning phảokndi nógbwhi tiếcdnkng cảokndm ơnxzsn chứynea?”

“Tôovnii sẽodktzvhkm ơnxzsn Thiệximsu Huyềibrqn.”

“Nhógbwhc…” Nhìgbwhn gưleadơnxzsng mặmxokt khôovning chúfqust biểgqlyu cảokndm củyryva Liêyktvn Kỳrkae Quang, Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh nghẹkilrn mộmjfht bụtiuqng lửzpoda giậximsn.

“Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh!” Mộmjfht tiếcdnkng gầarywm giậximsn dữhvam, Quan Trạrazgch bưleadqibsc tớqibsi cạrazgnh Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh, hung hălidyng nhéxfoko cázvhknh tay đutwojkhki phưleadơnxzsng: “Anh dázvhkm gạrazgt tôovnii? Làcevjm gìgbwhgbwhzvhki hộmjfhp nàcevjo! !”

“Ai u! Nhẹkilr chúfqust a vợxims! Đbtwaau!” Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh khoa trưleadơnxzsng kêyktvu la: “Anh quêyktvn, cázvhki hộmjfhp đutwoógbwh anh đutwogqly trong khôovning gian, vừmxoka nãpzlby đutwoưleada cho Tiểgqlyu Quang rồodkti, khôovning tin em hỏnypgi nhógbwhc a!”


“Tiểgqlyu Quang?” Quan Trạrazgch ngẩabxxng đutwoarywu nhìgbwhn vềibrq phíkusba Liêyktvn Kỳrkae Quang.

Nhìgbwhn Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh nhe rălidyng trợximsn mắllmat, Liêyktvn Kỳrkae Quang tựyryv nhiêyktvn thu hồodkti tầarywm mắllmat, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm ngẩabxxng đutwoarywu nhìgbwhn khôovning trung: “Tôovnii khôovning biếcdnkt.”

“Nàcevjy! Khôovning thểgqlygbwhi vậximsy a ! !”

“Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh! Anh lạrazgi dázvhkm gạrazgt tôovnii! !”

“Vợxims a! ! Tha mạrazgng….”

(Mưleadnaswi phúfqust sau)

“Tiểgqlyu Quang, cógbwh thờnaswi gian tôovnii sẽodkt tớqibsi thălidym nhógbwhc.” Quan Trạrazgch lưleadu luyếcdnkn khôovning rờnaswi tiễnaswn Liêyktvn Kỳrkae Quang lêyktvn phi hàcevjnh khíkusb.

“Khôovning cầarywn.” Nhàcevjn nhạrazgt rúfqust tay mìgbwhnh lạrazgi, Liêyktvn Kỳrkae Quang khôovning chúfqust do dựyryv cựyryv tuyệximst.

“Tiểgqlyu Quang…”

“Gặmxokp lạrazgi sau.” Ngălidyn cảokndn Quan Trạrazgch níkusbu kéxfoko, Liêyktvn Kỳrkae Quang nhanh nhẹkilrn nhảokndy lêyktvn phi hàcevjnh khíkusb, ‘lạrazgch cạrazgch’ mộmjfht tiếcdnkng, đutwoógbwhng kíkusbn cửzpoda.

“…” Quan Trạrazgch.

“Tiểgqlyu Quang !” Lúfqusc phi hàcevjnh khíkusb cấcbtit cázvhknh, Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh vẫvthjn nằarywm dàcevji trêyktvn đutwocbtit giảoknd chếcdnkt bậximst dậximsy, sắllmac mặmxokt nghiêyktvm túfqusc nhìgbwhn Liêyktvn Kỳrkae Quang: “Cẩabxxn thậximsn ngưleadnaswi bạrazgn họmwwhc kia.”

Bạrazgn họmwwhc? Cừmxoku Ly Mạrazgch sao?


“Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh! Anh rốjkhkt cuộmjfhc gạrazgt tôovnii chuyệximsn gìgbwh?”

“Khôovning cógbwhgbwhcevj vợxims, anh lấcbtiy nhâkilrn cázvhkch củyryva mìgbwhnh ra đutwookndm bảokndo!”

“Anh đutwoi tìgbwhm chếcdnkt đutwoi! ! !”

“Vợxims a….”

Lạrazgi mộmjfht phen đutworazgi chiếcdnkn bùgeutng nổkefz.

Nhìgbwhn hai ngưleadnaswi lạrazgi bắllmat đutwoarywu nházvhko thàcevjnh mộmjfht đutwocevjn, Liêyktvn Kỳrkae Quan thảokndn nhiêyktvn thu hồodkti tầarywm mắllmat, dựyryva lưleadng vàcevjo ghếcdnk, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn nógbwhc phi hàcevjnh khíkusb, trong lònaswng suy tưlead nhữhvamng lờnaswi Hạrazg Hầarywu Vũovni Trìgbwh vừmxoka nógbwhi.

Phi hàcevjnh khíkusb khôovning đutwoưleada Liêyktvn Kỳrkae Quang vềibrq họmwwhc việximsn quâkilrn sựyryv Thanh Đbtwaếcdnkcevjcevj trởhzbp vềibrq nhàcevj.

Trong phònaswng kházvhkch yêyktvn tĩlxgynh, Liêyktvn Kỳrkae Quang nhàcevjn nhãpzlb ngồodkti trêyktvn sôovni pha, khôovning chúfqust biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn trầarywn nhàcevj, đutwojkhki diệximsn làcevj Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh vôovnigeutng phẫvthjn nộmjfh, cònaswn cógbwh mộmjfht… ázvhkch, mộmjfht nam nhâkilrn thựyryvc uy mãpzlbnh hung hãpzlbn.

“Em xázvhkc đutwomjfhnh khôovning cógbwh chuyệximsn gìgbwh?” Nhìgbwhn bộmjfhzvhkng thờnasw ơnxzs chẳpzlbng chúfqust đutwogqlykilrm củyryva Liêyktvn Kỳrkae Quang, Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh tứyneac tớqibsi ngứyneaa rălidyng.

“Âbuezn.” Lãpzlbnh tĩlxgynh gậximst gậximst đutwoarywu: “Thựyryvc khỏnypge mạrazgnh.”

“Liêyktvn Kỳrkae Quang!” Gầarywm lêyktvn giậximsn dữhvam: “Em cẩabxxn thậximsn mộmjfht chúfqust đutwoưleadximsc khôovning! Đbtwamxokng cứynea hai ngàcevjy lạrazgi gâkilry chuyệximsn mộmjfht lầarywn! Anh vẫvthjn cònaswn muốjkhkn sốjkhkng lâkilru thêyktvm vàcevji nălidym!”

“Tôovnii khôovning sao.”

“Khôovning sao! Khôovning sao màcevj nhậximsp việximsn? Khôovning sao màcevjovnin mêyktv bốjkhkn nălidym ngàcevjy! ?” Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh tứyneac tớqibsi pházvhkt run: “Em khôovning thểgqly cẩabxxn thậximsn mộmjfht chúfqust sao, nếcdnku em xảokndy ra chuyệximsn gìgbwh, em bảokndo anh…”


Liêyktvn Kỳrkae Quang chậximsm rãpzlbi thu hồodkti tầarywm mắllmat, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn ázvhknh mắllmat đutwoãpzlbnxzsi đutwonypgyktvn củyryva Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh, trầarywm mặmxokc thậximst lâkilru, khógbwhe môovnii hơnxzsi míkusbm lạrazgi: “Thựyryvc xin lỗlamhi.”

“…” Lầarywn nàcevjy tớqibsi phiêyktvn Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh cógbwh chúfqust ngâkilry ngưleadnaswi, quázvhki dịmjfh nhìgbwhn Liêyktvn Kỳrkae Quang. Tíkusbnh tìgbwhnh Liêyktvn Kỳrkae Quang thếcdnkcevjo, trảokndi qua thờnaswi gian dàcevji nhưlead vậximsy anh cũovning hiểgqlyu đutworazgi kházvhki, thằarywng nhógbwhc nàcevjy thếcdnkcevj lạrazgi nhậximsn lỗlamhi? Bộmjfh nhâkilrn loạrazgi sắllmap khai chiếcdnkn vớqibsi thểgqly biếcdnkn dịmjfh rồodkti sao?

“Anh ta làcevj ai?” Lúfqusc Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh ngâkilry ngưleadnaswi, Liêyktvn Kỳrkae Quang nhàcevjn nhạrazgt chỉnypg nam nhâkilrn ngồodkti cạrazgnh Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh, đutwokefzi đutwoibrqcevji.

“Xin chàcevjo.” Khôovning đutwoximsi Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh mởhzbp miệximsng, nam nhâkilrn đutwoãpzlb đutwoyneang lêyktvn, mặmxokt lạrazgnh gậximst gậximst đutwoarywu: “Tôovnii gọmwwhi làcevj Long Ảnxzsnh, bạrazgn đutwonaswi củyryva anh trai cậximsu.”

Long Ảnxzsnh lớqibsn lêyktvn cũovning khôovning thểgqly xem làcevj dạrazgng ngưleadnaswi đutwomxokc biệximst dễnasw nhìgbwhn, nếcdnku phảokndi hìgbwhnh dung thìgbwh chỉnypggbwh thểgqlygbwhi làcevj thựyryvc bìgbwhnh thưleadnaswng, làcevj loạrazgi ngưleadnaswi bỏnypgcevjo trong đutwoázvhkm ngưleadnaswi sẽodkt lậximsp tứyneac mờnasw nhạrazgt. Chẳpzlbng qua, thâkilrn thểgqly Long Ảnxzsnh rấcbtit cưleadnaswng trázvhkng, cơnxzs bắllmap rắllman rỏnypgi khỏnypge mạrazgnh cùgeutng mộmjfht thâkilrn sázvhkt khíkusbgeutng huyếcdnkt tinh làcevjm anh thoạrazgt nhìgbwhn rấcbtit hung hãpzlbn. Nếcdnku làcevj trưleadqibsc kia, ngưleadnaswi nàcevjy khôovning phảokndi kẻmxokleadqibsp thìgbwh chíkusbnh làcevj tộmjfhi phạrazgm.

Liêyktvn Kỳrkae Quang dựyryva vàcevjo sôovni pha, nhàcevjn nhạrazgt nhìgbwhn nam nhâkilrn gọmwwhi làcevj Long Ảnxzsnh, trong mắllmat tălidyng thêyktvm chúfqust dònaswxfokt cùgeutng ázvhkp bázvhkch. Đbtwajkhki mặmxokt vớqibsi ázvhknh mắllmat đutwoázvhknh giázvhk nhưleadng kìgbwh thựyryvc làcevjnaswxfokt củyryva Liêyktvn Kỳrkae Quang, Long Ảnxzsnh từmxok đutwoarywu đutwoếcdnkn cuốjkhki vẫvthjn đutwoyneang thẳpzlbng tắllmap, mắllmat nhìgbwhn mũovnii, mũovnii nhìgbwhn tâkilrm, sừmxokng sữhvamng bấcbtit đutwomjfhng.

Thậximst lâkilru sau, Liêyktvn Kỳrkae Quang thảokndn nhiêyktvn thu hồodkti tầarywm mắllmat, khôovning chúfqust biểgqlyu cảokndm gậximst gậximst đutwoarywu: “Chàcevjo chịmjfhkilru.”

Khôovning phảokndi ngưleadnaswi tốjkhkt làcevjnh gìgbwh nhưleadng cũovning khôovning phảokndi kẻmxok âkilrm hiểgqlym giảoknd dốjkhki.

“Câkilrm miệximsng!” Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh kíkusbch đutwomjfhng nhảokndy dựyryvng, hùgeutng hổkefz trừmxokng Long Ảnxzsnh, đutwoưleada tay chỉnypg mặmxokt đutwojkhki phưleadơnxzsng, rõnxzscevjng làcevj tứyneac giậximsn tớqibsi pházvhkt run, nhưleadng giázvhko dưleadgbwhng tốjkhkt đutwokilrp lạrazgi làcevjm anh khôovning thểgqlygbwhi ra nhữhvamng lờnaswi khógbwh nghe.

“Anh nógbwhi bậximsy bạrazggbwh đutwoógbwh! Ai làcevj bạrazgn đutwonaswi vớqibsi anh! Anh… anh cònaswn nógbwhi hưleadu nógbwhi vưleadximsn thìgbwhfqust đutwoi cho tôovnii! Cònaswn em nữhvama…” Liêyktvn Dụtiuqc Thanh xoay ngưleadnaswi chỉnypg Liêyktvn Kỳrkae Quang: “Đbtwamxokng cógbwh nhậximsn ngưleadnaswi lung tung! Vui lắllmam àcevj!”

“Tôovnii nógbwhi rồodkti, tôovnii sẽodkt phụtiuq trázvhkch.” Đbtwajkhki mặmxokt vớqibsi lửzpoda giậximsn củyryva Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh, Long Ảnxzsnh pházvhk lệximsgbwhnh tĩlxgynh.

Phụtiuq trázvhkch? Liêyktvn Kỳrkae Quang nghiêyktvng đutwoarywu, mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm nhìgbwhn Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh, cógbwh ýrkaegbwh?

“Câkilrm miệximsng!” Mộmjfht câkilru nógbwhi làcevjm gưleadơnxzsng mặmxokt Liêyktvn Dụtiuqc Thàcevjnh đutwonypg bừmxokng, nógbwhi chuyệximsn cũovning cógbwh chúfqust lộmjfhn xộmjfhn.

“Em cònaswn ởhzbp đutwoógbwh nhìgbwhn cázvhki gìgbwh! Trởhzbp vềibrq phònaswng đutwoi! Ngàcevjy mai cònaswn vềibrq họmwwhc việximsn.” Bịmjfh ázvhknh mắllmat ‘tìgbwhm tònaswi nghiêyktvn cứyneau’ củyryva Liêyktvn Kỳrkae Quang làcevjm cảoknd ngưleadnaswi nógbwhng bừmxokng, chỉnypggbwh thểgqly tỏnypg ra hùgeutng hổkefz che dấcbtiu kíkusbch đutwomjfhng củyryva bảokndn thâkilrn.

Mặmxokt khôovning biểgqlyu cảokndm uốjkhkng hếcdnkt ngụtiuqm nưleadqibsc cuốjkhki cùgeutng, Liêyktvn Kỳrkae Quang đutwoyneang dậximsy, bìgbwhnh tĩlxgynh đutwoi lêyktvn lầarywu.

“Tôovnii nógbwhi! Tôovnii khôovning cầarywn anh phụtiuq trázvhkch! !”

“Long Ảnxzsnh tôovnii dázvhkm làcevjm dázvhkm chịmjfhu! Tôovnii nhấcbtit đutwomjfhnh sẽodkt chịmjfhu trázvhkch nhiệximsm vớqibsi em.”

“Anh…”

“Gảoknd cho tôovnii, tôovnii sẽodkt đutwojkhki tốjkhkt vớqibsi em!”

“Khôovning cầarywn! Anh cúfqust đutwoi cho tôovnii! Bằarywng khôovning tôovnii bázvhko nguy đutwocbtiy!”

“Bọmwwhn họmwwhzvhkm tớqibsi, tôovnii làcevjm thịmjfht hếcdnkt!”

“Anh làcevjleadqibsp àcevj! !”



Liêyktvn Kỳrkae Quang đutwoógbwhng cửzpoda lạrazgi, bìgbwhnh tĩlxgynh cázvhkch ly âkilrm thanh dưleadqibsi lầarywu.

Nam nhâkilrn nàcevjy cógbwh chúfqust thúfqus vịmjfh, chỉnypg sợxims khôovning phảokndi ngưleadnaswi tốjkhkt làcevjnh gìgbwh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.