Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 5 : Tôi là thiên tài

    trước sau   
Trêjtcsn đfvpjưrfttzscong phốksmj rốksmji rắrutcm phứebkoc tạxyuep, Liêjtcsn Kỳhuah Quang đfvpjebkong bêjtcsn đfvpjưrfttzscong, hai tay nhàvzxzn nhãjlhg đfvpjúfmkdt vàvzxzo túfmkdi ájxoxo, mặreapt khôxkwdng biểlhiku tìqiuunh nhìqiuun Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs sợvaue sệpvtpt đfvpjebkong trưrfttxwxzc mặreapt.

“Anh, anh cảebko khôxkwdng cho anh ra ngoàvzxzi.” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs gụvhabc đfvpjfrlju, tay châiucwn luốksmjng cuốksmjng vòwacchgyvc ájxoxo.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang hơozeti nhíkiclu màvzxzy, sắrutcc mặreapt khôxkwdng tốksmjt.

“Anh cảebkohgyvi đfvpjfrlju anh bịlzax thưrfttơozetng, rấrwixt nhiềrwixu chuyệpvtpn khôxkwdng nhớxwxztkzg, em cóhgyv thểlhik, em cóhgyv thểlhik giúfmkdp anh.” Sợvaue Liêjtcsn Kỳhuah Quang bỏqgnmqiuunh lạxyuei, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs vộzbypi vàvzxzng giảebkoi thíkiclch.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang ngẩqiuung đfvpjfrlju nhìqiuun ‘mạxyueng nhệpvtpn’ trêjtcsn khôxkwdng, vừyjgza liếpryrc mắrutct nhìqiuun Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs đfvpjang co đfvpjfrlju rụvhabt cổhazh trưrfttxwxzc mặreapt, vẻajzw mặreapt hòwacca hoãjlhgn lạxyuei.

“Đjlzwuổhazhi kịlzaxp.” Cứebkong nhắrutcc quăiucwng lạxyuei hai chữyzwx, Liêjtcsn Kỳhuah Quang nhấrwixc châiucwn bưrfttxwxzc ngang qua Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs.


Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs sửmcxmng sốksmjt mộzbypt chúfmkdt, lậlhikp tứebkoc nởjlzw nụvhabrfttzscoi thậlhikt tưrfttơozeti, lớxwxzn tiếpryrng đfvpjuổhazhi theo: “Dạxyue!”

rfttzscoi phúfmkdt sau…

Hai mưrfttơozeti phúfmkdt sau…

Nửmcxma giờzsco sau…

“Anh, anh hai.” Sợvaue bịlzax Liêjtcsn Kỳhuah Quang bỏqgnm lạxyuei phíkicla sau, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs mộzbypt đfvpjưrfttzscong bájxoxm sájxoxt trêjtcsn sájxoxt đfvpjãjlhgrfttxwxzt mồfrljxkwdi, hơozeti thởjlzwtiiyng cóhgyv chúfmkdt dồfrljn dậlhikp.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang đfvpji ởjlzw phíkicla trưrfttxwxzc dừyjgzng lạxyuei, hơozeti xoay ngưrfttzscoi, nhìqiuun Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcsjlzw xa xa, cuốksmji cùjtcsng tầfrljm mắrutct dừyjgzng lạxyuei trêjtcsn gưrfttơozetng mặreapt tájxoxi nhợvauet củjlhga côxkwdjocs: “Làvzxzm sao vậlhiky.” Âyjgzm thanh cứebkong nhắrutcc khôxkwdng cóhgyv chúfmkdt cảebkom xúfmkdc phậlhikp phồfrljng vang lêjtcsn.

“Khóhgyv… khóhgyv chịlzaxu.” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs mộzbypt tay ôxkwdm ngựxkwdc, vẻajzw mặreapt khóhgyv chịlzaxu cúfmkdi gậlhikp ngưrfttzscoi.

vzxzy Liêjtcsn Kỳhuah Quang nhíkiclu lạxyuei, lúfmkdc nàvzxzy mớxwxzi nhớxwxz ra, thâiucwn thểlhikxkwd em gájxoxi nàvzxzy tựxkwda hồfrlj khôxkwdng tốksmjt lắrutcm, cóhgyv bệpvtpnh tim.

Em gájxoxi gặreapp chuyệpvtpn khôxkwdng may = Liêjtcsn Dụvhabc Thàvzxznh tứebkoc giậlhikn = mìqiuunh bịlzax đfvpjuổhazhi ra khỏqgnmi nhàvzxz = khôxkwdng còwaccn chỗlspfrfttơozetng thâiucwn.

fmkdi thấrwixp đfvpjfrlju suy nghĩzsco nửmcxma ngàvzxzy, suy xéjocst hậlhiku quảebko, Liêjtcsn Kỳhuah Quang tỏqgnm ra cóhgyv chúfmkdt bựxkwdc dọehlpc.

“Anh hai?” Lồfrljng ngựxkwdc đfvpjau đfvpjxwxzn, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs cốksmjrfttxwxzc tớxwxzi bêjtcsn ngưrfttzscoi Liêjtcsn Kỳhuah Quang, thậlhikt cẩqiuun thậlhikn nhìqiuun sắrutcc mặreapt đfvpjksmji phưrfttơozetng. Tâiucwm tìqiuunh anh hai lúfmkdc nàvzxzy tựxkwda hồfrlj khôxkwdng tốksmjt lắrutcm.

jlhgnh đfvpjxyuem từyjgz trêjtcsn cao nhìqiuun xuốksmjng côxkwd em gájxoxi thấrwixp hơozetn mìqiuunh hai cájxoxi đfvpjfrlju, Liêjtcsn Kỳhuah Quang xoay ngưrfttzscoi bếpryr bổhazhng Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcsjtcsn.

“A!” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs kinh hôxkwd mộzbypt tiếpryrng, vộzbypi vàvzxzng ôxkwdm chặreapt Liêjtcsn Kỳhuah Quang, vẻajzw mặreapt hếpryrt hồfrljn nhìqiuun sưrfttzscon mặreapt khôxkwdng hềrwixhgyv biểlhiku tìqiuunh củjlhga đfvpjksmji phưrfttơozetng.


Khôxkwdng đfvpjlhik ýupra tớxwxzi phảebkon ứebkong kinh hoảebkong củjlhga Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs, Liêjtcsn Kỳhuah Quang ôxkwdm côxkwdjocs tiếpryrp tụvhabc đfvpji tớxwxzi, gưrfttơozetng mặreapt khôxkwdng cóhgyv chúfmkdt biểlhiku cảebkom, hệpvtpt nhưrftt trong lòwaccng khôxkwdng phảebkoi đfvpjang ôxkwdm mộzbypt ngưrfttzscoi màvzxzvzxz mộzbypt vậlhikt thểlhikvzxzo đfvpjóhgyv.

“Anh hai, anh…”

“Tiềrwixn sẽmjel khôxkwdng trảebko lạxyuei.” Liêjtcsn Kỳhuah Quang lạxyuenh lẽmjelo nóhgyvi mộzbypt câiucwu làvzxzm Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs khôxkwdng hiểlhiku gìqiuu cảebko.

“Anh hai, anh muốksmjn đfvpji đfvpjâiucwu vậlhiky?”

“Mua hạxyuet giốksmjng.” Nóhgyvi nhiềrwixu khôxkwdng bằtjlqng luyệpvtpn nhiềrwixu, dịlzaxiucwng hệpvtp mộzbypc cầfrljn dựxkwda vàvzxzo thựxkwdc vậlhikt đfvpjlhik luyệpvtpn tậlhikp.

“Anh hai biếpryrt đfvpjưrfttzscong sao?” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcshgyv chúfmkdt nghi hoặreapc.

rfttxwxzc châiucwn Liêjtcsn Kỳhuah Quang hơozeti trìqiuu hoãjlhgn, thậlhikt lâiucwu sau mớxwxzi đfvpjzsco đfvpjfvpjn phun ra hai chữyzwx: “Khôxkwdng biếpryrt.”

“Kia vìqiuu sao khôxkwdng ngồfrlji xe?”

Liêjtcsn Kỳhuah Quang khựxkwdng lạxyuei.

“Còwaccn nữyzwxa, anh hai, anh quay quanh chỗlspfvzxzy ba vòwaccng rồfrlji a.”

Liêjtcsn Kỳhuah Quang: “…”

※※※ cảebkonh tưrfttvaueng phâiucwn cájxoxch tuyếpryrn ※※※

Trêjtcsn xe huyềrwixn phùjtcs, Liêjtcsn Kỳhuah Quang ôxkwdm cájxoxnh tay thờzsco ơozet nhìqiuun nhữyzwxng chiếpryrc xe huyềrwixn phùjtcsjtcsng phi hàvzxznh khíkicl ngoàvzxzi cửmcxma sổhazh, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs ngoan ngoãjlhgn ngồfrlji mộzbypt bêjtcsn, thậlhikt cẩqiuun thậlhikn quan sájxoxt sưrfttzscon mặreapt anh trai, vàvzxzi lầfrljn muốksmjn mởjlzw miệpvtpng nhưrfttng vẫfvpjn cốksmj nhịlzaxn xuốksmjng.


Ưhazhxwxzc chừyjgzng khoảebkong hai mưrfttơozeti phúfmkdt, xe huyềrwixn phùjtcs dừyjgzng lạxyuei ởjlzw mộzbypt quãjlhgng trưrfttzscong huyêjtcsn nájxoxo: “Tớxwxzi rồfrlji quýupra khájxoxch, tổhazhng cộzbypng làvzxz ba trăiucwm tinh tệpvtp.”

Đjlzwksmji mặreapt vớxwxzi nụvhabrfttzscoi hiềrwixn làvzxznh củjlhga tàvzxzi xếpryr, Liêjtcsn Kỳhuah Quang khôxkwdng chúfmkdt phảebkon ứebkong, vẫfvpjn duy trìqiuu bộzbyp mặreapt than, bìqiuunh tĩzsconh nhìqiuun ra ngoàvzxzi cửmcxma sổhazh. Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs thấrwixy biểlhiku tìqiuunh chúfmkdvzxzi xếpryrhgyv chúfmkdt cứebkong ngắrutcc, gưrfttơozetng mặreapt nhỏqgnm nhắrutcn đfvpjqgnm bừyjgzng, gụvhabc đfvpjfrlju, đfvpjưrftta tay kéjocso kéjocso góhgyvc ájxoxo Liêjtcsn Kỳhuah Quang.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang quay đfvpjfrlju lạxyuei, đfvpjzsco đfvpjfvpjn nhìqiuun côxkwdjocs.

“Anh hai, trảebko tiềrwixn.” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs nhỏqgnm giọehlpng nhắrutcc nhởjlzw.

Áalglnh mắrutct Liêjtcsn Kỳhuah Quang lạxyuei đfvpjebkoo vềrwix phíkicla tàvzxzi xếpryr, vẻajzw mặreapt têjtcs liệpvtpt.

“Tổhazhng cộzbypng làvzxz ba trăiucwm tinh tệpvtp thưrftta quýupra khájxoxch.” Tàvzxzi xếpryr cứebkong ngắrutcc nởjlzw mộzbypt nụvhabrfttzscoi cóhgyv thểlhik coi làvzxz hiềrwixn làvzxznh.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang khôxkwdng chúfmkdt biếpryrn sắrutcc nhìqiuun đfvpjksmji phưrfttơozetng, trầfrljm mặreapc thậlhikt lâiucwu. Ngay lúfmkdc tàvzxzi xếpryr sắrutcp khôxkwdng giữyzwx đfvpjưrfttvauec nụvhabrfttzscoi, Liêjtcsn Kỳhuah Quang chấrwixt phájxoxc mởjlzw miệpvtpng: “Ba trăiucwm tinh tệpvtp, làvzxzjxoxi gìqiuu?”

… …

Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs mộzbypt tay cầfrljm túfmkdi tiềrwixn, mộzbypt tay túfmkdm vạxyuet ájxoxo Liêjtcsn Kỳhuah Quang vộzbypi vàvzxzng leo xuốksmjng xe: “Thựxkwdc xin lỗlspfi.” Côxkwdjocs đfvpjqgnm rầfrljn mặreapt, cúfmkdi đfvpjfrlju xin lỗlspfi tàvzxzi xếpryr: “Thậlhikt sựxkwd xin lỗlspfi, anh hai chájxoxu trưrfttxwxzc đfvpjóhgyv bịlzax thưrfttơozetng ởjlzw đfvpjfrlju nêjtcsn hiệpvtpn giờzscohgyv chúfmkdt mơozet hồfrlj.

vzxzi xếpryrjtcsng ájxoxnh mắrutct quájxoxi dịlzax nhìqiuun nhìqiuun Liêjtcsn Kỳhuah Quang, lắrutcc lắrutcc đfvpjfrlju, vẻajzw mặreapt tiếpryrc nuốksmji thởjlzwvzxzi mộzbypt hơozeti, lậlhikp tứebkoc khởjlzwi đfvpjzbypng xe nhanh chóhgyvng rờzscoi đfvpji. Bấrwixt quájxox Liêjtcsn Kỳhuah Quang vẫfvpjn nhạxyuey béjocsn nghe thấrwixy tiếpryrng lẩqiuum bẩqiuum củjlhga đfvpjksmji phưrfttơozetng ‘tuổhazhi còwaccn nhỏqgnmvzxz ngâiucwy ngốksmjc nhưrftt vậlhiky, thựxkwdc đfvpjájxoxng tiếpryrc’.

“Anh hai? Đjlzwi thôxkwdi.” Thấrwixy Liêjtcsn Kỳhuah Quang nhìqiuun chằtjlqm chằtjlqm xe huyềrwixn phùjtcs đfvpjãjlhg đfvpji xa, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcsxkwdi kéjocso tay anh trai.

Liêjtcsn Kỳhuah Quang thu hồfrlji ájxoxnh mắrutct, cúfmkdi đfvpjfrlju nhìqiuun Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs, giốksmjng nhưrftt đfvpjang suy nghĩzscoqiuu đfvpjóhgyv.

“Anh hai, anh làvzxzm sao vậlhiky?” Thấrwixy Liêjtcsn Kỳhuah Quang cóhgyv chúfmkdt kỳhuah quájxoxi, côxkwdjocs khôxkwdng khỏqgnmi lo lắrutcng: “Cóhgyv phảebkoi cóhgyv chỗlspfvzxzo khóhgyv chịlzaxu khôxkwdng?”


Nhìqiuun gưrfttơozetng mặreapt nhỏqgnm nhắrutcn đfvpjfrljy lo lắrutcng củjlhga Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs, Liêjtcsn Kỳhuah Quang trầfrljm mặreapc hồfrlji lâiucwu mớxwxzi khẽmjeljocs miệpvtpng, nghiêjtcsm túfmkdc nóhgyvi: “Tôxkwdi khôxkwdng ngốksmjc.”

Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs: “…”

“Tôxkwdi làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi, thậlhikt sựxkwd.” Bằtjlqng khôxkwdng trưrfttxwxzc kia sao cậlhiku cóhgyv thểlhik trởjlzw thàvzxznh cao thủjlhg bậlhikc nhấrwixt Hoa Hạxyue, lạxyuei còwaccn làvzxz thầfrljy củjlhga tiểlhiku thájxoxi tửmcxm, cốksmj vấrwixn củjlhga căiucwn cứebko Ngọehlpa Long. Sựxkwd thậlhikt chứebkong minh, cậlhiku chíkiclnh làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.

‘Phốksmjc!’ Mộzbypt tiếpryrng phìqiuurfttzscoi từyjgz phíkicla sau truyềrwixn tớxwxzi, Liêjtcsn Kỳhuah Quang quay đfvpjfrlju, chỉhlpo thấrwixy mộzbypt thiếpryru niêjtcsn cóhgyv diệpvtpn mạxyueo tinh xảebkoo xinh đfvpjvdtxp bậlhikt cưrfttzscoi, thấrwixy cậlhiku nhìqiuun qua thìqiuu vộzbypi vàvzxzng bụvhabm miệpvtpng, đfvpjôxkwdi mắrutct hoa đfvpjàvzxzo cong thàvzxznh hìqiuunh trăiucwng non.

Khôxkwdng mấrwixy đfvpjlhikiucwm tớxwxzi bộzbypjxoxng ngu ngốksmjc củjlhga thiếpryru niêjtcsn, Liêjtcsn Kỳhuah quang quay đfvpjfrlju mặreapt than nhìqiuun Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs, giọehlpng đfvpjiệpvtpu đfvpjreapc biệpvtpt nghiêjtcsm túfmkdc: “Tôxkwdi khôxkwdng ngốksmjc, tôxkwdi làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.”

Thấrwixy Liêjtcsn Kỳhuah Quang khôxkwdng hiểlhiku sao trởjlzwjtcsn bưrfttxwxzng bỉhlponh, Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcsfmkdi đfvpjfrlju nắrutcm lấrwixy bàvzxzn tay làvzxznh lạxyuenh củjlhga đfvpjksmji phưrfttơozetng, kéjocso anh trai mìqiuunh chui vàvzxzo trong đfvpjájxoxm ngưrfttzscoi, vẻajzw mặreapt nhưrftt đfvpjang gájxoxnh vájxoxc ‘trájxoxch nhiệpvtpm nặreapng nềrwix’: “Anh hai, ngoan ngoãjlhgn đfvpji theo em, khôxkwdng cầfrljn đfvpji lạxyuec nha.”

“Tôxkwdi làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.” Liêjtcsn Kỳhuah Quang vẫfvpjn nhưrftttiiy kiêjtcsn trìqiuu.

“Rồfrlji rồfrlji rồfrlji, anh hai chíkiclnh làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.” Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs mỉhlpom cưrfttzscoi cong cong cảebkovzxzng mi, trong lòwaccng lạxyuei thầfrljm thởjlzwvzxzi, xem ra thưrfttơozetng tíkiclch thậlhikt sựxkwd khôxkwdng nhẹvdtx, mìqiuunh nhấrwixt đfvpjlzaxnh phảebkoi chăiucwm sóhgyvc anh hai thậlhikt tốksmjt.

Nhìqiuun vẻajzw mặreapt khôxkwdng tíkicln nhiệpvtpm củjlhga Liêjtcsn Tiêjtcsu Thùjtcs, Liêjtcsn Kỳhuah Quang míkiclm môxkwdi khôxkwdng lêjtcsn tiếpryrng, trong lòwaccng lạxyuei thầfrljm quyếpryrt đfvpjlzaxnh, nghe khôxkwdng bằtjlqng thấrwixy, cậlhiku nhấrwixt đfvpjlzaxnh sẽmjel chứebkong minh mìqiuunh làvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.

qiuu thếpryr, Áalglm Quang đfvpjxyuei nhâiucwn củjlhga chúfmkdng ta sau khi tớxwxzi thếpryr giớxwxzi nàvzxzy đfvpjãjlhgqiuum ra mụvhabc tiêjtcsu củjlhga mìqiuunh, chứebkong minh bảebkon thâiucwn thậlhikt sựxkwdvzxz thiêjtcsn tàvzxzi.

“Ha ha ha ha…” Ởlhik phíkicla sau Liêjtcsn Kỳhuah Quang, thiếpryru niêjtcsn xinh xắrutcn bụvhabm miệpvtpng ban nãjlhgy rốksmjt cuộzbypc khôxkwdng thểlhik nhịlzaxn đfvpjưrfttvauec nữyzwxa cấrwixt tiếpryrng cưrfttzscoi to, làvzxzm ngưrfttzscoi đfvpji đfvpjưrfttzscong giậlhikt mìqiuunh quay đfvpjfrlju nhìqiuun.

“Hájxoxch Thiêjtcsn, cưrfttzscoi gìqiuu đfvpjóhgyv?” Âyjgzm thanh trầfrljm thấrwixp ởjlzw phíkicla sau thiếpryru niêjtcsn truyềrwixn tớxwxzi, mộzbypt nam nhâiucwn dájxoxng ngưrfttzscoi cưrfttzscong trájxoxng mặreapc đfvpjfrlj đfvpjen xuấrwixt hiệpvtpn, sắrutcc mặreapt âiucwm trầfrljm nhìqiuun thiếpryru niêjtcsn khôxkwdng ngóhgyv ngàvzxzng tớxwxzi xung quanh màvzxzrfttzscoi sằtjlqng sặreapc kia.

“Anh? Anh tớxwxzi rồfrlji?” Nghe thấrwixy tiếpryrng gọehlpi, thiếpryru niêjtcsn Hájxoxch Thiêjtcsn kia đfvpjưrftta tay lau đfvpji nưrfttxwxzc mắrutct bêjtcsn khóhgyve mắrutct, xoay ngưrfttzscoi nhìqiuun nam nhâiucwn vừyjgza tớxwxzi.

“Anh, nóhgyvi cho anh biếpryrt, vừyjgza nãjlhgy anh khôxkwdng thấrwixy đfvpjúfmkdng làvzxz đfvpjájxoxng tiếpryrc.” Thiếpryru niêjtcsn chạxyuey tớxwxzi bêjtcsn ngưrfttzscoi nam nhâiucwn, bởjlzwi vìqiuurfttơozeti cưrfttzscoi nêjtcsn dung mạxyueo tinh xảebkoo lạxyuei càvzxzng rựxkwdc rỡalglozetn: “Cậlhiku nhóhgyvc ban nãjlhgy thậlhikt sựxkwd rấrwixt thúfmkd vịlzax, cưrfttzscoi chếpryrt em a.”

Nhìqiuun thiếpryru niêjtcsn lạxyuei bắrutct đfvpjfrlju ôxkwdm bụvhabng cưrfttzscoi, nam nhâiucwn khẽmjel nhíkiclu màvzxzy, con ngưrfttơozeti thâiucwm trầfrljm ẩqiuun chứebkoa hàvzxzn ýupra. Giốksmjng nhưrftt nhậlhikn ra sựxkwd bấrwixt mãjlhgn củjlhga đfvpjksmji phưrfttơozetng, thiếpryru niêjtcsn nhanh chóhgyvng bìqiuunh ổhazhn cảebkom xúfmkdc: “Rồfrlji rồfrlji! Em khôxkwdng cưrfttzscoi, mau đfvpji thôxkwdi, đfvpji mua quàvzxz cho ôxkwdng nộzbypi.”

Đjlzwi theo phíkicla sau nam nhâiucwn, suy nghĩzsco thiếpryru niêjtcsn lạxyuei bắrutct đfvpjfrlju xoay chuyểlhikn ‘khôxkwdng biếpryrt cậlhiku nhóhgyvc kia làvzxz ai? Nếpryru gặreapp lạxyuei nhấrwixt đfvpjlzaxnh phảebkoi kếpryrt bạxyuen’.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.