Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 42 : Đơn Đấu Quần Ẩu Xa Luân Chiến

    trước sau   
Phògwiung việiexfn trưkkjubzging, Kim An Kỳsrdd dẫmnwdn đuuwosaouu, phívhewa sau lànkev Khuynh Y, Khảulkwhdkmnh cùnuyvng Liêgpdln Kỳsrdd Quang nhànkevn nhãlsbk dựakkja vànkevo tưkkjumdscng, mặvwwnt khôuuwong biếkyybn sắrlhpc nhìbfovn chằvwwnm chằvwwnm mũakkji châkyybn, khôuuwong biếkyybt chạomkiy tớnzpni cõxtjhi nànkevo.

“Xảulkwy ra chuyệiexfn gìbfov? Náhdkmo đuuwocsfung tớnzpni tậxtjhn chỗkqxquuwoi?” Khanh Mộcsfuc Vanh ngồtjhui dựakkja vànkevo ghếkyyb, hívhewp mắrlhpt, ýqgeg tứlgxc khôuuwong rõxtjh nhìbfovn đuuwoáhdkmm ngưkkjumdsci trưkkjunzpnc mắrlhpt, đuuwotjhung thờmdsci âkyybm thầsaoum liếkyybc mắrlhpt nhìbfovn Liêgpdln Kỳsrdd Quang thấzowdt thầsaoun bêgpdln kia.

“Lànkev chịuzrd ta!” Khuynh Y tứlgxcc giậxtjhn chỉyhkn vềkyyb phívhewa Khảulkwhdkmnh: “Lànkev chịuzrd ta nónzpni hệiexf cứlgxcu việiexfn chúzowdng em đuuwokyybu lànkev mộcsfut đuuwoáhdkmm phếkyyb vậxtjht cùnuyvng nhu nhưkkjugwiuc.”

“Việiexfn trưkkjubzging, em bịuzrd oan.” Khảulkwhdkmnh ủkqxqy khuấzowdt nhìbfovn Khanh Mộcsfuc Vanh, tiếkyybng nónzpni ngọextgt mịuzrd, hai mắrlhpt đuuwomnwdm lệiexfuuwong lung nhìbfovn ôuuwong, giốkqxqng nhưkkju thậxtjht sựakkj chịuzrdu ủkqxqy khuấzowdt.

“Em nghe ngưkkjumdsci ta nónzpni Liêgpdln Kỳsrdd Quang lànkev họextgc đuuwoiexf rấzowdt lợgwiui hạomkii cho nêgpdln mớnzpni tìbfovm tớnzpni xin chỉyhkn giáhdkmo mộcsfut chúzowdt, nànkevo ngờmdsc, họextgc đuuwoiexf cựakkj tuyệiexft cògwiun chưkkjua tívhewnh, cògwiun mưkkjugwiun cơyhkn hộcsfui đuuwoónzpn nhụphbgc nhãlsbk em.” Khảulkwhdkmnh nónzpni xong, nưkkjunzpnc mắrlhpt liềkyybn ‘ànkevo ànkevo’ chảulkwy xuốkqxqng, cògwiun khôuuwong ngừqpfrng nứlgxcc nởbzgi.

Khuynh Y tứlgxcc tớnzpni pháhdkmt đuuwogpdln, mộcsfut tay chỉyhkn Khảulkwhdkmnh, mộcsfut tay dùnuyvng sứlgxcc ôuuwom ngựakkjc: “Tôuuwoi nónzpni chịuzrd bớnzpnt đuuwoónzpnng kịuzrdch đuuwoưkkjugwiuc khôuuwong? Mộcsfut ‘họextgc tỷzowd’ bậxtjhc sĩhdkm cấzowdp hai hệiexf chiếkyybn đuuwozowdu năqpfrm hai tớnzpni tìbfovm ‘họextgc đuuwoiexf’ hệiexf cứlgxcu việiexfn năqpfrm nhấzowdt xin chỉyhkn giáhdkmo? Lờmdsci nànkevy nónzpni ra ai tin? Chịuzrd khôuuwong sợgwiu dọextga ngưkkjumdsci ànkev! ?”


“Họextgc muộcsfui, tôuuwoi biếkyybt em ghen tịuzrduuwoi, nhưkkjung em sao cónzpn thểphbgnzpni vậxtjhy, tôuuwoi, tôuuwoi…” Khảulkwhdkmnh khổqgeg sởbzgikqxqy khuấzowdt nhìbfovn Khuynh Y, nưkkjunzpnc mắrlhpt trànkevo ra khôuuwong ngừqpfrng: “Tuy họextgc muộcsfui tưkkju chấzowdt khôuuwong tốkqxqt, nhưkkjung nếkyybu cốkqxq gắrlhpng khắrlhpc khổqgeg tu luyệiexfn, khôuuwong cầsaoun giao hảulkwo vớnzpni mấzowdy ngưkkjumdsci kỳsrdd kỳsrdd quáhdkmi quáhdkmi, ngànkevy nànkevo đuuwoónzpn em sẽqhex giốkqxqng họextgc tỷzowd thôuuwoi.”

“Tôuuwoi…” Khuynh Y suýqgegt chúzowdt nữgwiua ứlgxcc tớnzpni hôuuwon mêgpdl bấzowdt tỉyhknnh. Tưkkju chấzowdt khôuuwong tốkqxqt? Ngưkkjumdsci kỳsrdd kỳsrdd quáhdkmi quáhdkmi? Giốkqxqng chịuzrd ta?

“Chịuzrdnzpn biếkyybt xấzowdu hổqgeg khôuuwong hảulkw? Đylcmqpfrng cónzpnnzpni tôuuwoi, tôuuwoi thấzowdy mìbfovnh tốkqxqt lắrlhpm, khôuuwong tívhewnh toáhdkmn thay đuuwoqgegi. Giốkqxqng chịuzrdzowdy ànkev? Tôuuwoi thànkevnkevm phếkyyb vậxtjht cògwiun hơyhknn.”

Tựakkja hồtjhu bịuzrd nhữgwiung lờmdsci ‘đuuwocsfuc áhdkmc’ củkqxqa Khuynh Y tổqgegn thuong, Khảulkwhdkmnh mởbzgi to mắrlhpt, khôuuwong thểphbg tin nhìbfovn Khuynh Y, thâkyybn thểphbg ‘gầsaouy yếkyybu’ lung lay sắrlhpp đuuwoqgeg, tựakkja hồtjhu, giâkyyby tiếkyybp theo sẽqhexahii xỉyhknu.

“Đylcmkqxq rồtjhui!” Kim An Kỳsrdd quáhdkmt lạomkinh, sắrlhpc mặvwwnt âkyybm trầsaoum: “Việiexfn trưkkjubzging, lànkevuuwoi quảulkwn giáhdkmo khôuuwong nghiêgpdlm, tôuuwoi nhấzowdt đuuwouzrdnh sẽqhex hảulkwo hảulkwo trừqpfrng phạomkit họextgc trògwiu củkqxqa mìbfovnh.”

“Dựakkja vànkevo cáhdkmi gìbfov! Cũakkjng đuuwoâkyybu phảulkwi lỗkqxqi củkqxqa em! !” Khuynh Y tứlgxcc giậxtjhn bấzowdt mãlsbkn.

“Câkyybm miệiexfng!”

“Côuuwo ànkev…”

“Cògwiun lắrlhpm lờmdsci thìbfovzowdt ra khỏgpdli ban cho tôuuwoi.”

“Em…” Khuynh Y thựakkjc ủkqxqy khuấzowdt, nhưkkjung chỉyhkn đuuwoànkevnh chịuzrdu, oáhdkmn giậxtjhn xoắrlhpn xívhewt đuuwosaouu ngónzpnn tay.

Khảulkwhdkmnh liếkyybc mắrlhpt nhìbfovn Khuynh Y mộcsfut cáhdkmi, áhdkmnh mắrlhpt xẹptzqt qua mộcsfut tia đuuworlhpc ýqgeg.

“Việiexfn trưkkjubzging, chuyệiexfn hôuuwom nay, hếkyybt thảulkwy hậxtjhu quảulkwuuwoi sẽqhexhdkmnh váhdkmc, hi vọextgng ngànkevi xửcvngqgeg nhẹptzq bọextgn nhỏgpdl.”

“Liêgpdln Kỳsrdd Quang.” Giốkqxqng nhưkkju khôuuwong nghe thấzowdy lờmdsci cầsaouu tìbfovnh củkqxqa Kim An Kỳsrdd, Khanh Mộcsfuc Vanh phónzpnng áhdkmnh mắrlhpt lêgpdln ngưkkjumdsci bạomkin Quang nànkevo đuuwoónzpn vẫmnwdn ngẩqgegn ngưkkjumdsci từqpfr đuuwosaouu đuuwoếkyybn giờmdsc.


Liêgpdln Kỳsrdd Quang ngẩqgegng đuuwosaouu lêgpdln, ngâkyyby ngôuuwo nhìbfovn Khanh Mộcsfuc Vanh. Khanh Mộcsfuc Vanh mỉyhknm cưkkjumdsci, mang theo âkyybm mưkkjuu rõxtjh rệiexft: “Liêgpdln Kỳsrdd Quang, vừqpfra nãlsbky tôuuwoi nghe nónzpni, sựakkjbfovnh cũakkjng vìbfov em mànkev dựakkjng lêgpdln đuuwoi? Em cảulkwm thấzowdy chuyệiexfn nànkevy xửcvngqgeg thếkyybnkevo thìbfov tốkqxqt?”

Liêgpdln Kỳsrdd Quang lãlsbknh tĩhdkmnh nhìbfovn Khanh Mộcsfuc Vanh cưkkjumdsci thựakkjc giảulkw dốkqxqi, lạomkii nhìbfovn Khuynh Y đuuwoang cốkqxq đuuwoèqvfjahiin lửcvnga giậxtjhn cùnuyvng Khảulkwhdkmnh âkyybm thầsaoum đuuworlhpc ýqgeg, trầsaoum mặvwwnc mộcsfut láhdkmt, đuuwolgxcng thẳysorng dậxtjhy, chậxtjhm rãlsbki đuuwoi tớnzpni chỗkqxq Khảulkwhdkmnh, lạomkinh nhạomkit nhìbfovn đuuwokqxqi phưkkjuơyhknng.

“Họextgc… họextgc đuuwoiexf.” Bịuzrd áhdkmnh mắrlhpt lặvwwnng ngắrlhpt củkqxqa Liêgpdln Kỳsrdd Quang nhìbfovn chằvwwnm chằvwwnm, Khảulkwhdkmnh cónzpn chúzowdt hoảulkwng loạomkin, nhịuzrdn khôuuwong đuuwoưkkjugwiuc lui vềkyyb sau hai bưkkjunzpnc, nhưkkjung rấzowdt nhanh cốkqxqbfovnh ổqgegn, vẻtstd mặvwwnt ủkqxqy khuấzowdt, khiếkyybp đuuwoulkwm nhìbfovn Liêgpdln Kỳsrdd Quang.

“Côuuwo, têgpdln lànkevbfov?”

“Khảulkw, Khảulkwhdkmnh, tôuuwoi lànkev họextgc tỷzowd củkqxqa cậxtjhu.”

“Tôuuwoi tiếkyybp nhậxtjhn lờmdsci khiêgpdlu chiếkyybn củkqxqa côuuwo.” Trựakkjc tiếkyybp vứlgxct hai chữgwiu ‘họextgc tỷzowd’ kia ra khỏgpdli đuuwosaouu, Liêgpdln Kỳsrdd Quang khôuuwong chúzowdt biếkyybn sắrlhpc mởbzgi miệiexfng.

hdkmi gìbfov? Kim An Kỳsrddnuyvng Khuynh Y đuuwokyybu cảulkw kinh, lậxtjhp tứlgxcc ngẩqgegng đuuwosaouu, sửcvngng sốkqxqt nhìbfovn Liêgpdln Kỳsrdd Quang.

“Cậxtjhu…” Khảulkwhdkmnh cũakkjng cónzpn chúzowdt ngâkyyby ngốkqxqc, trong lúzowdc nhấzowdt thờmdsci khôuuwong biếkyybt lànkevm sao.

“Tôuuwoi nhớnzpnxtjh qua mấzowdy ngànkevy nữgwiua sẽqhex tiếkyybn hànkevnh đuuwoiểphbgn lễndgf chànkevo mừqpfrng tâkyybn sinh, nhónzpnm họextgc sinh lớnzpnp trêgpdln sẽqhex chỉyhkn đuuwoomkio họextgc sinh mớnzpni, liềkyybn đuuwouzrdnh ngànkevy đuuwoónzpn đuuwoi.” Khónzpnnzpn khi mộcsfut lầsaoun nónzpni nhiềkyybu chữgwiu nhưkkju vậxtjhy, lờmdsci Liêgpdln Kỳsrdd Quang khôuuwong giốkqxqng thưkkjuơyhknng lưkkjugwiung, cànkevng giốkqxqng lànkev thôuuwong báhdkmo, hoặvwwnc nêgpdln nónzpni lànkev mệiexfnh lệiexfnh: “Đylcmơyhknn đuuwozowdu, quầsaoun ẩqgegu, xa luâkyybn chiếkyybn, tùnuyvy cáhdkmc ngưkkjumdsci chọextgn.”

“…” Khuynh Y.

“…” Kim An Kỳsrdd.

“…” Khảulkwhdkmnh.

“Xem ra mọextgi ngưkkjumdsci đuuwoãlsbk thưkkjuơyhknng lưkkjugwiung tốkqxqt lắrlhpm.” Khanh Mộcsfuc Vanh cưkkjumdsci nónzpni: “Nếkyybu song phưkkjuơyhknng khôuuwong cògwiun ýqgegbfov nữgwiua, vậxtjhy cứlgxc đuuwouzrdnh nhưkkju vậxtjhy đuuwoi.”


“Việiexfn trưkkjubzging…” Kim An Kỳsrddgwiun muốkqxqn nónzpni gìbfov đuuwoónzpn, lạomkii bịuzrd Khanh Mộcsfuc Vanh trựakkjc tiếkyybp đuuwoáhdkmnh gảulkwy.

“Đylcmưkkjugwiuc rồtjhui, thờmdsci gian khôuuwong cògwiun sớnzpnm, đuuwokyybu vềkyyb đuuwoi.”

※※※ cảulkwnh tưkkjugwiung phâkyybn cáhdkmch tuyếkyybn ※※※

Ra khỏgpdli phògwiung việiexfn trưkkjubzging, Khảulkwhdkmnh mỉyhknm cưkkjumdsci thựakkjc ôuuwon nhu vôuuwo hạomkii: “Họextgc đuuwoiexf, ngànkevy đuuwoónzpnuuwoi sẽqhex thủkqxq hạomkikkjuu tìbfovnh.” Nónzpni xong, liềkyybn khôuuwong nhìbfovn tớnzpni Liêgpdln Kỳsrdd Quang, đuuworlhpc ýqgeg rờmdsci đuuwoi.

“Tôuuwoi nónzpni cónzpn phảulkwi em đuuwogpdln rồtjhui khôuuwong!” Kim An Kỳsrdd vẫmnwdn đuuwoèqvfjahiin lửcvnga giậxtjhn rốkqxqt cuộcsfuc rốkqxqng giậxtjhn ra tiếkyybng: “Em muốkqxqn dùnuyvng cáhdkmch nànkevy đuuwophbgbfovm cáhdkmi chếkyybt ànkev? Khảulkwhdkmnh, bậxtjhc sĩhdkm cấzowdp sáhdkmu, cògwiun em? Mộcsfut kẻtstd phếkyybnkevi dịuzrdqpfrng, mànkev trong dịuzrdkyybng, cáhdkmch xa mộcsfut bậxtjhc đuuwoãlsbknkevahiim nhưkkju trờmdsci vớnzpni đuuwozowdt, Khảulkwhdkmnh chỉyhkn cầsaoun dùnuyvng mộcsfut ngónzpnn tay cũakkjng cónzpn thểphbgnzpnp chếkyybt em.”

“Tôuuwoi biếkyybt.” Lạomkinh nhạomkit gậxtjht gậxtjht đuuwosaouu. Cậxtjhu tựakkj nhiêgpdln biếkyybt cáhdkmch biệiexft giữgwiua cáhdkmc bậxtjhc dịuzrdqpfrng, vìbfov thếkyyb, cậxtjhu sẽqhex cốkqxqkkjuơyhknng tay, khôuuwong giếkyybt chếkyybt đuuwokqxqi phưkkjuơyhknng.

“Vậxtjhy mànkev em cògwiun…”

“Em đuuwoónzpni bụphbgng.” Mặvwwnt khôuuwong biếkyybn sắrlhpc xoa xoa bụphbgng.

“…” Kim An Kỳsrdd.

“Đylcmi ăqpfrn cơyhknm.” Ngâkyyby ngôuuwo bỏgpdl lạomkii nhữgwiung lờmdsci nànkevy, Liêgpdln Kỳsrdd Quang xoay ngưkkjumdsci rờmdsci đuuwoi.

Nhìbfovn theo bónzpnng dáhdkmng Liêgpdln Kỳsrdd Quang, Kim An Kỳsrdd chỉyhkn cảulkwm thấzowdy lửcvnga giậxtjhn ngậxtjhp trờmdsci.

“Côuuwo giáhdkmo.” Khuynh Y thấzowdp giọextgng mởbzgi miệiexfng: “Nêgpdln lànkevm gìbfovkyyby giờmdsc? Con nhỏgpdl Khảulkwhdkmnh khôuuwong biếkyybt xấzowdu hổqgeg kia nhấzowdt đuuwouzrdnh sẽqhexkkjugwiun cơyhkn hộcsfui nànkevy trảulkw thùnuyv, cho dùnuyv khôuuwong giếkyybt Liêgpdln Kỳsrdd Quang thìbfov nhấzowdt đuuwouzrdnh sẽqhex hủkqxqy cậxtjhu ta.”

“Em hỏgpdli tôuuwoi, tôuuwoi cónzpn thểphbgnkevm gìbfov đuuwoâkyyby hảulkw?” Kim An Kỳsrdd khôuuwong nhớnzpnxtjh đuuwoãlsbk bao lâkyybu mìbfovnh khôuuwong pháhdkmt hỏgpdla lớnzpnn thếkyybnkevy: “Cògwiun khôuuwong phảulkwi tạomkii em ànkev, gâkyyby họextga lớnzpnn nhưkkju vậxtjhy! !”


“Em chỉyhknnkev tứlgxcc quáhdkm.”

“Nộcsfui quy họextgc việiexfn đuuwoãlsbk ghi rõxtjh, trừqpfr phi song phưkkjuơyhknng tựakkj nguyệiexfn, tuyệiexft đuuwokqxqi khôuuwong đuuwoưkkjugwiuc tùnuyvy tiệiexfn đuuwocsfung thủkqxq, trưkkjunzpnc kia em cónzpn đuuwoextgc kĩhdkm khôuuwong hảulkw?”

“Thựakkjc xin lỗkqxqi.” Tựakkj biếkyybt mìbfovnh sai, Khuynh Y co đuuwosaouu rúzowdt cổqgeg: “Chívhewnh lànkevuuwo ànkev, Liêgpdln Kỳsrdd Quang lànkevm sao bâkyyby giờmdsc?”

“Khôuuwong biếkyybt.” Kim An Kỳsrdd phiềkyybn toáhdkmi gãlsbki gãlsbki đuuwosaouu, sắrlhpc mặvwwnt trầsaoum trọextgng: “Chỉyhknnzpn thểphbg chờmdsc đuuwoếkyybn khi đuuwoónzpn, tôuuwoi sẽqhex tậxtjhn lựakkjc canh giữgwiugpdln cạomkinh, mộcsfut khi nhónzpnc đuuwoónzpn gặvwwnp nguy hiểphbgm…”

“Côuuwo ànkev, nànkevy lànkev phạomkim quy đuuwoónzpn.”

“Chứlgxc em bảulkwo tôuuwoi lànkevm sao bâkyyby giờmdsc! ! !” Rốkqxqng giậxtjhn.

“…rồtjhui rồtjhui, em biếkyybt rồtjhui mànkev.” Sợgwiu sệiexft cúzowdi đuuwosaouu.

※※※ cảulkwnh tưkkjugwiung phâkyybn cáhdkmch tuyếkyybn ※※※

“Thựakkjc, thựakkjc xin lỗkqxqi Quýqgeg thiếkyybu! Tôuuwoi, tôuuwoi khôuuwong biếkyybt sao lạomkii nhưkkju vậxtjhy.” Chưkkjuơyhknng Kỳsrdd sắrlhpc mặvwwnt hoảulkwng sợgwiu nhìbfovn Quýqgeghdkmkyybm trưkkjunzpnc mặvwwnt, thâkyybn thểphbg run rẩqgegy: “Tôuuwoi rõxtjhnkevng nhìbfovn thấzowdy nónzpn tiếkyybn vànkevo khu năqpfrm, hơyhknn nữgwiua đuuwogwiui hồtjhui lâkyybu vẫmnwdn khôuuwong thấzowdy ra, hẳysorn, hẳysorn nónzpn phảulkwi chếkyybt rồtjhui mớnzpni đuuwoúzowdng.”

“Kia hiệiexfn giờmdscnkev chuyệiexfn gìbfov hảulkw?” Quýqgeghdkmkyybm xoay ngưkkjumdsci, lạomkinh lùnuyvng nhìbfovn Chưkkjuơyhknng Kỳsrdd, áhdkmnh mắrlhpt đuuwosaouy đuuwocsfuc áhdkmc, dữgwiu tợgwiun: “Quỷzowd sao?”

“Quýqgeg thiếkyybu!” Chưkkjuơyhknng Kỳsrdd ‘bùnuyvm!’ mộcsfut tiếkyybng quỳsrdd gốkqxqi xuốkqxqng đuuwozowdt, gưkkjuơyhknng mặvwwnt trànkevn đuuwosaouy sợgwiulsbki: “Xin hãlsbky cho tôuuwoi thêgpdlm mộcsfut cơyhkn hộcsfui, tôuuwoi nhấzowdt đuuwouzrdnh, nhấzowdt đuuwouzrdnh sẽqhex giếkyybt nónzpn, lầsaoun nànkevy tuyệiexft đuuwokqxqi sẽqhex khôuuwong xảulkwy ra chuyệiexfn ngoànkevi ýqgeg muốkqxqn.”

“Nữgwiu nhâkyybn Khảulkwhdkmnh kia đuuwoãlsbkkkjunzpnng Liêgpdln Kỳsrdd Quang hạomki chiếkyybn thưkkju, giờmdsc chỉyhkn chờmdsc đuuwoếkyybn đuuwoiểphbgn lễndgf.” Quýqgeghdkmkyybm siếkyybt nắrlhpm tay, gưkkjuơyhknng mặvwwnt băqpfrng lãlsbknh.

“Liêgpdln Kỳsrdd Quang mạomkinh miệiexfng, nónzpni mộcsfut đuuwozowdu mộcsfut, quầsaoun ẩqgegu hay lầsaoun lưkkjugwiut đuuwokyybu đuuwoưkkjugwiuc. Khảulkwhdkmnh hiệiexfn giờmdscnkev bậxtjhc sĩhdkm cấzowdp sáhdkmu, mànkev Liêgpdln Kỳsrdd Quang thậxtjht sựakkjnkev mộcsfut kẻtstd phếkyyb dịuzrdqpfrng. Nhưkkjung đuuwophbg phògwiung ngừqpfra vạomkin nhấzowdt, cậxtjhu biếkyybt nêgpdln lànkevm thếkyybnkevo đuuwoi?” Quýqgeghdkmkyybm lạomkinh lùnuyvng nhìbfovn Chưkkjuơyhknng Kỳsrdd.

“Vâkyybng! Tôuuwoi hiểphbgu! Lầsaoun nànkevy nhấzowdt đuuwouzrdnh đuuwophbgnzpn biếkyybn mấzowdt hoànkevn toànkevn khỏgpdli tinh cầsaouu nànkevy.”

“Đylcmi đuuwoi, tôuuwoi khôuuwong hi vọextgng lạomkii cónzpn chuyệiexfn gìbfov ngoànkevi ýqgeg muốkqxqn nữgwiua.”

“Vâkyybng! Vâkyybng!” Chưkkjuơyhknng Kỳsrddyhknm nớnzpnp lo sợgwiu đuuwolgxcng dậxtjhy, rờmdsci khỏgpdli phògwiung.

“Liêgpdln Kỳsrdd Quang, Liêgpdln Kỳsrdd Quang…” Quýqgeghdkmkyybm khôuuwong ngừqpfrng lẩqgegm bẩqgegm cáhdkmi têgpdln Liêgpdln Kỳsrdd Quang, gưkkjuơyhknng mặvwwnt dữgwiu tợgwiun, hệiexft mộcsfut con rắrlhpn đuuwocsfuc.

“Liêgpdln Kỳsrdd Quang, tao tuyệiexft đuuwokqxqi khôuuwong cho phéahiip mànkevy ôuuwom nhưkkjugwiuc đuuwoiểphbgm củkqxqa tao mànkev sốkqxqng sónzpnt. Tao tuyệiexft đuuwokqxqi khôuuwong cho phéahiip, mànkevy hủkqxqy hoạomkii tao! !”

“Mànkevy, phảulkwi chếkyybt! ! !”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.