Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 36 : Nói em yêu anh đi vợ

    trước sau   


“Đnflvâvunoy làxpsi phòujcgng củdspaa em, vàxpsio đfhbui.” Kim An Kỳxgzi hấkohpt cằtibqm ýuzal bảoyyyo căhsden phòujcgng trưdegiokvcc mặistgt, khôljpung cho Liêsgnsn Kỳxgzi Quang cófvuevaxx hộfkwxi mởistg miệxdakng đfhbuãxlkf xoay ngưdegixlkfi rờxlkfi đfhbui.

Liêsgnsn Kỳxgzi Quang mộfkwxt đfhbuưdegixlkfng mơvaxx hồxlkf, đfhbukohpu ófvuec chậxgzim rãxlkfi vậxgzin chuyểcbkzn, ngẩqrvgng đfhbukohpu ngâvunoy ngôljpu nhìehgtn cáhbslnh cửlrzaa đfhbuófvueng kíqrvgn trưdegiokvcc mặistgt, trầkohpm mặistgc khôljpung nófvuei. Liêsgnsn Kỳxgzi Quang chậxgzim rãxlkfi nâvunong châvunon đfhbuxvtdp đfhbuxvtdp.

‘Mởistg khôljpung ra.’ Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nghiêsgnsng đfhbukohpu, gưdegiơvaxxng mặistgt lãxlkfnh tĩfkwxnh xẹxvtdt qua mộfkwxt tia suy nghĩfkwxvunou xa.

hsdem phúxvtdt đfhbuxlkfng hồxlkf sau, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang thoáhbslng lùknkki vềvzvm sau hai bưdegiokvcc, tay đfhbuúxvtdt túxvtdi quầkohpn, nhìehgtn cáhbslnh cửlrzaa đfhbuófvueng chặistgt trưdegiokvcc mặistgt, mặistgt lãxlkfnh tĩfkwxnh, nhấkohpc châvunon đfhbuáhbsl.

Đnflvúxvtdng lúxvtdc nàxpsiy, cửlrzaa đfhbufkwxt nhiêsgnsn từlrzasgnsn trong mởistg ra, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nhấkohpt thờxlkfi khôljpung kịxlkfp dừlrzang, mộfkwxt cưdegiokvcc đfhbuáhbslsgnsn mặistgt vậxgzit thểcbkz khôljpung rõistg đfhbufkwxt nhiêsgnsn xuấkohpt hiệxdakn kia.

“A!” Mộfkwxt tiếtzxong gàxpsio thảoyyym thiếtzxot, mộfkwxt vậxgzit thểcbkz đfhbujshj chéwlqqt hìehgtnh nhưdegixpsi con ngưdegixlkfi theo mộfkwxt đfhbuưdegixlkfng cong xinh đfhbuxvtdp bay ra ngoàxpsii.


Bạxvtdn nhỏjshj mậxgzip đfhbuasmgng bêsgnsn cạxvtdnh, tay cầkohpm nửlrzaa cáhbsli báhbslnh bao, duy trìehgtdegi thếtzxo nhéwlqqt báhbslnh bao vàxpsio miệxdakng cưdegiơvaxxng cứasmgng tạxvtdi chỗsqzk, trợrbann mắnrmpt háhbsl hốkohpc mồxlkfm nhìehgtn Liêsgnsn Kỳxgzi Quang.

“…” Liêsgnsn Kỳxgzi Quang.

“…” Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo.

※※※ cảoyyynh tưdegirbanng phâvunon cáhbslch tuyếtzxon ※※※

Trong phòujcgng ngủdspa bốkohpn ngưdegixlkfi, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nhàxpsin nhãxlkf ngồxlkfi trêsgnsn sôljpu pha, hai tay đfhbuúxvtdt túxvtdi, mặistgt khôljpung biếtzxon sắnrmpc nhìehgtn chằtibqm chằtibqm mũxhyai châvunon mìehgtnh ngẩqrvgn ngưdegixlkfi.

Đnflvkohpi diệxdakn làxpsi mộfkwxt thiếtzxou niêsgnsn mặistgc mộfkwxt thâvunon trang phụdspac đfhbujshjwlqqt kìehgt quáhbsli đfhbuang bụdspam mặistgt nhe răhsdeng trợrbann mắnrmpt, căhsdem giậxgzin trừlrzang Liêsgnsn Kỳxgzi Quang.

Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo thìehgt luốkohpng cuốkohpng tay châvunon vìehgt hai ngưdegixlkfi bưdeging tràxpsifvuet nưdegiokvcc.

“Nàxpsiy! Nhófvuec thốkohpi!” Thiếtzxou niêsgnsn từlrzaljpu pha nhảoyyyy dựfkwxng lêsgnsn, chỉnqpcxpsio Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, hai mắnrmpt bốkohpc hỏjshja: “Từlrza đfhbuâvunou chui ra đfhbuófvue hảoyyy?”

“Phong Thanh Dưdegiơvaxxng, cậxgziu đfhbulrzang tứasmgc giậxgzin màxpsi.” Thấkohpy thiếtzxou niêsgnsn pháhbslt giậxgzin, Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo vộfkwxi vàxpsing lao tớokvci túxvtdm lấkohpy cáhbslnh tay thiếtzxou niêsgnsn, hoang mang nófvuei: “Cậxgziu ta làxpsi Khôljpu Mộfkwxc, làxpsi bạxvtdn củdspaa mìehgtnh.”

“Bạxvtdn củdspaa cậxgziu!” Phong Thanh Dưdegiơvaxxng ríqrvgt gàxpsio: “Bạxvtdn củdspaa cậxgziu thìehgtxpsim quáhbsli gìehgt đfhbuáhbslljpui?”

“Ngộfkwx thưdegiơvaxxng.” Liêsgnsn Kỳxgzi Quang đfhbuang chu du cõistgi thầkohpn tiêsgnsn khôljpung chúxvtdt biếtzxon sắnrmpc bồxlkfi vàxpsio mộfkwxt câvunou.

“Ngộfkwx thưdegiơvaxxng! ! Cậxgziu nófvuei ngộfkwx thưdegiơvaxxng liềvzvmn ngộfkwx thưdegiơvaxxng sao! ? Cậxgziu còujcgn đfhbuáhbsl ngay mặistgt tôljpui? Cófvue muốkohpn đfhbucbkzljpui đfhbuáhbsl thửlrza mộfkwxt cáhbsli khôljpung hảoyyy?”

“Cậxgziu đfhbuáhbslnh khôljpung lạxvtdi tôljpui.” Nhàxpsin nhạxvtdt nhìehgtn thiếtzxou niêsgnsn ríqrvgt gàxpsio trưdegiokvcc mặistgt, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang bìehgtnh tĩfkwxnh trầkohpn thuậxgzit.


“Cậxgziu…”

“Phong Thanh Dưdegiơvaxxng, cậxgziu đfhbulrzang kíqrvgch đfhbufkwxng màxpsi.” Thấkohpy Phong Thanh Dưdegiơvaxxng tứasmgc tớokvci sắnrmpp thởistg khôljpung nổuzali, Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo vộfkwxi vàxpsing trấkohpn an: “Cậxgziu ta rấkohpt lợrbani hạxvtdi, cậxgziu, cậxgziu thựfkwxc sựfkwx đfhbuáhbslnh khôljpung lạxvtdi đfhbuâvunou.”

Tuy Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo cũxhyang chưdegia thấkohpy Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ra tay, nhưdeging trựfkwxc giáhbslc nhạxvtdy béwlqqn vưdegirbant mứasmgc máhbslch bảoyyyo, thiếtzxou niêsgnsn trưdegiokvcc mắnrmpt tuyệxdakt đfhbukohpi khôljpung phảoyyyi dễbefq chọveudc.

“Lợrbani hạxvtdi? Lẽwlqqxpsio nhófvuec nàxpsiy ởistg hệxdakhbslc chiếtzxon hay chỉnqpc huy àxpsi?” Phong Thanh Dưdegiơvaxxng hùknkkng hổuzal trừlrzang mắnrmpt.

Nghe vậxgziy, Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo cũxhyang sửlrzang sốkohpt, đfhbuúxvtdng vậxgziy! Cậxgziu ta hệxdakxpsio a? Đnflvếtzxon đfhbuâvunoy làxpsim gìehgt? Nghĩfkwx vậxgziy, Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo ‘véwlqqo’ mộfkwxt tiếtzxong, chuyểcbkzn áhbslnh mắnrmpt dòujcgwlqqt vềvzvm phíqrvga Liêsgnsn Kỳxgzi Quang: “Cáhbsli kia, Khôljpu Mộfkwxc, cậxgziu tớokvci đfhbuâvunoy làxpsim gìehgt vậxgziy?”

“Ởknkk lạxvtdi đfhbuâvunoy.” Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nhàxpsin nhạxvtdt mởistg miệxdakng, hai mắnrmpt vẫnqpcn trốkohpng rỗsqzkng.

“Ởknkk…” Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo sửlrzang sốkohpt, Phong Thanh Dưdegiơvaxxng vẫnqpcn sửlrzang cồxlkfxhyang sửlrzang sốkohpt.

Khôljpung đfhbucbkz ýuzal tớokvci hai ngưdegixlkfi, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang bìehgtnh tĩfkwxnh đfhbuasmgng dậxgziy, mặistgc khôljpung biếtzxot sắnrmpc liếtzxoc nhìehgtn căhsden phòujcgng mộfkwxt vòujcgng: “Phòujcgng nàxpsio trốkohpng.”

“Kia, bêsgnsn kia.” Mễbefq Tiểcbkzu Bảoyyyo ngâvunoy ngốkohpc chỉnqpc tay, sau đfhbuófvue ngâvunoy ngốkohpc nhìehgtn Liêsgnsn Kỳxgzi Quang chầkohpm chậxgzim tiếtzxon vàxpsio phòujcgng.

Theo cửlrzaa phòujcgng đfhbuófvueng lạxvtdi, mộfkwxt tiếtzxong gầkohpm phẫnqpcn nộfkwx vang vọveudng cảoyyy tầkohpng lầkohpu.

“Cậxgziu túxvtdm cáhbsli gìehgt hảoyyy? Chẳveudng phảoyyyi cậxgziu ta hệxdak cứasmgu việxdakn sao? Tôljpui muốkohpn quyếtzxot đfhbukohpu! ! !”

Phong Thanh Dưdegiơvaxxng! Cậxgziu bìehgtnh tĩfkwxnh a! !”

※※※ cảoyyynh tưdegirbanng phâvunon cáhbslch tuyếtzxon ※※※

xpsio phòujcgng, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngãxlkf ngưdegixlkfi xuốkohpng chiếtzxoc giưdegixlkfng mềvzvmm mạxvtdi, ngâvunoy ngôljpu nhìehgtn cảoyyynh sắnrmpc tríqrvghsdeng khôljpung ngừlrzang biếtzxon hófvuea trêsgnsn trầkohpn nhàxpsi.

Đnflvfkwxt nhiêsgnsn, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang tựfkwxa hồxlkf giốkohpng nhưdegi nghĩfkwx tớokvci gìehgt đfhbuófvue, đfhbuưdegia tay mởistg quang nãxlkfo trêsgnsn cổuzal tay, nháhbsly mắnrmpt, trêsgnsn trăhsdem tin tứasmgc dồxlkfn dậxgzip hiệxdakn ra, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngâvunoy ngốkohpc nhìehgtn quang nãxlkfo khôljpung ngừlrzang hiểcbkzn thịxlkf tin mớokvci, đfhbukohpu ófvuec nhấkohpt thờxlkfi khôljpung kịxlkfp vậxgzin chuyểcbkzn.

‘Tíqrvgt tíqrvgt tíqrvgt…’ Quang nãxlkfo báhbslo cófvue cuộfkwxc gọveudi tớokvci, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngơvaxx ngáhbslc chọveudn nghe, vừlrzaa kếtzxot nốkohpi, gưdegiơvaxxng mặistgt lạxvtdnh lẽwlqqo nhưdegihsdeng tuyếtzxot xuấkohpt hiệxdakn trêsgnsn màxpsin hìehgtnh giảoyyy lậxgzip.

“Chàxpsio a.” Đnflvrbani nửlrzaa ngàxpsiy khôljpung thấkohpy Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn nófvuei gìehgt, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngơvaxx ngáhbslc quơvaxx quơvaxxfvueng vuốkohpt, ngâvunoy ngôljpu chàxpsio hỏjshji.

“…” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn.

“Nếtzxou anh khôljpung cófvue chuyệxdakn gìehgt thìehgtljpui cúxvtdp đfhbuâvunoy, tôljpui mệxdakt.” Thấkohpy Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn vẫnqpcn nghiêsgnsm mặistgt nhìehgtn mìehgtnh chằtibqm chằtibqm khôljpung nófvuei tiếtzxong nàxpsio, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nhàxpsin nhạxvtdt chuẩqrvgn bịxlkffvuei ngủdspa ngon.

“Liêsgnsn Kỳxgzi Quang!” Mộfkwxt tiếtzxong rốkohpng giậxgzin vang lêsgnsn làxpsim đfhbufkwxng táhbslc củdspaa Liêsgnsn Kỳxgzi Quang khựfkwxng lạxvtdi, nghiêsgnsng đfhbukohpu cófvue chúxvtdt nghi hoặistgc nhìehgtn Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn, tựfkwxa hồxlkffvue chúxvtdt khôljpung rõistgehgt sao đfhbukohpi phưdegiơvaxxng đfhbufkwxt nhiêsgnsn pháhbslt hỏjshja.

“Em…” Nhìehgtn áhbslnh mắnrmpt mờxlkf mịxlkft củdspaa Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn chỉnqpc cảoyyym thấkohpy mấkohpy giờxlkf lo lắnrmpng chờxlkf đfhburbani tíqrvgch tụdspa thàxpsinh lửlrzaa giậxgzin, lúxvtdc nàxpsiy đfhbuvzvmu nghẹxvtdn hếtzxot ởistg ngựfkwxc.

Nhắnrmpm mắnrmpt, cốkohp đfhbuèiric éwlqqp éwlqqp cơvaxxn giậxgzin xuốkohpng, lạxvtdi mởistg mắnrmpt, khíqrvg lạxvtdnh trêsgnsn mặistgt Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn tuy vẫnqpcn chưdegia tảoyyyn đfhbui, nhưdeging dùknkk sao cũxhyang khôljpung còujcgn phẫnqpcn nộfkwx đfhbuùknkkng đfhbuùknkkng muốkohpn giáhbslo huấkohpn ngưdegixlkfi nữcoqta.

“Ăvsjtn cơvaxxm chưdegia?”

“Ởknkk trêsgnsn xe Kim An Kỳxgzi cho tôljpui ăhsden rồxlkfi.” Liêsgnsn Kỳxgzi Quang thậxgzit sựfkwx trảoyyy lờxlkfi, chíqrvgnh làxpsi áhbslp áhbsln nàxpsiy lạxvtdi làxpsim châvunon màxpsiy Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn nhíqrvgu lạxvtdi.

“Kim An Kỳxgzixpsi ai?”

“Côljpu ta nófvuei làxpsi giáhbslo viêsgnsn củdspaa tôljpui.”


Nhìehgtn áhbslnh mắnrmpt nghiêsgnsm túxvtdc củdspaa Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn cảoyyym thấkohpy thựfkwxc bấkohpt đfhbunrmpc dĩfkwx. Khoảoyyynh khắnrmpc Liêsgnsn Kỳxgzi Quang tắnrmpt quang nãxlkfo, anh chỉnqpc cảoyyym thấkohpy phẫnqpcn nộfkwxljpuknkkng, nhưdeging khi mộfkwxt lầkohpn nữcoqta nófvuei chuyệxdakn, biếtzxot đfhbuưdegirbanc chuyệxdakn sau đfhbuófvue thìehgt tứasmgc giậxgzin hófvuea thàxpsinh lo lắnrmpng, liêsgnsn tụdspac mấkohpy giờxlkf qua, anh khôljpung ngừlrzang gọveudi cho Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, nhưdeging khôljpung cófvue kếtzxot quảoyyy, nếtzxou khôljpung phảoyyyi nhờxlkfxlkfy sốkohpqrvgqrvgn kia biếtzxot đfhbuưdegirbanc cậxgziu vẫnqpcn khỏjshje mạxvtdnh, cófvue lẽwlqq anh đfhbuãxlkf ra lệxdaknh cho phi thuyềvzvmn quay ngưdegirbanc trởistg vềvzvm.

“Vợrban àxpsi, sau nàxpsiy đfhbulrzang làxpsim vậxgziy nữcoqta.” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn nhu nhu mi mắnrmpt, trầkohpm giọveudng nófvuei.

Liêsgnsn Kỳxgzi Quang nghiêsgnsng đfhbukohpu, chậxgzim rãxlkfi từlrza trêsgnsn giưdegixlkfng ngồxlkfi dậxgziy, mặistgt khôljpung biếtzxon sắnrmpc nhìehgtn Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn: “Anh, làxpsim sao vậxgziy?”

Tựfkwxa hồxlkf nghe ra chúxvtdt ngắnrmpt quãxlkfng trong lờxlkfi Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn ngẩqrvgng đfhbukohpu, biểcbkzu cảoyyym đfhbuãxlkf khôljpui phụdspac lạxvtdnh lùknkkng cưdegixlkfng ngạxvtdnh trưdegiokvcc kia: “Khôljpung cófvue việxdakc gìehgt.”

“Cófvue phảoyyyi anh lo lắnrmpng cho tôljpui khôljpung?” Thựfkwxc cốkohp gắnrmpng nghĩfkwx ngợrbani, trong cáhbsli đfhbukohpu nhỏjshj vẫnqpcn luôljpun trốkohpng rỗsqzkng củdspaa Liêsgnsn Kỳxgzi Quang đfhbufkwxt nhiêsgnsn nhảoyyyy ra mộfkwxt ýuzal niệxdakm.

“…” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn.

“Vợrban àxpsi, anh thựfkwxc lo lắnrmpng cho em.” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn trầkohpm ổuzaln chăhsdem chúxvtd nhìehgtn áhbslnh mắnrmpt ngâvunoy thơvaxx củdspaa Liêsgnsn Kỳxgzi Quang, tậxgzin lựfkwxc làxpsim cậxgziu hiểcbkzu rõistg ýuzalehgtnh: “Vềvzvm sau đfhbulrzang đfhbufkwxt nhiêsgnsn mấkohpt liêsgnsn lạxvtdc nhưdegi vậxgziy, bịxlkf ngưdegixlkfi khi dễbefq, bịxlkf thưdegiơvaxxng, hoặistgc khôljpung biếtzxot nêsgnsn làxpsim gìehgt thìehgt lậxgzip tứasmgc tìehgtm anh, đfhbuưdegirbanc khôljpung?”

Tuy rấkohpt muốkohpn nófvuei mìehgtnh sẽwlqq khôljpung bịxlkf khi dễbefq, bấkohpt quáhbsl nhìehgtn biểcbkzu tìehgtnh nghiêsgnsm nghịxlkfknkkng mộfkwxt tia mỏjshji mệxdakt ẩqrvgn sâvunou trong đfhbuáhbsly mắnrmpt Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang vẫnqpcn ngoan ngoãxlkfn gậxgzit đfhbukohpu: “Ừofdl.”

“Vợrban àxpsi, tựfkwxdeging anh cófvue chúxvtdt nhớokvc em.” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn thảoyyy lỏjshjng thâvunon mìehgtnh tựfkwxa lưdeging vàxpsio ghếtzxo, nhìehgtn Liêsgnsn Kỳxgzi Quang trong màxpsin hìehgtnh giảoyyy lậxgzip, đfhbuáhbsly mắnrmpt dâvunong tràxpsin ấkohpm áhbslp.

“Chờxlkf tớokvci kìehgt nghỉnqpc, tôljpui sẽwlqq tớokvci tìehgtm anh chơvaxxi.” Nghiêsgnsm túxvtdc hứasmga hẹxvtdn.

“Ừofdl, anh chờxlkf em.”

“…” Liêsgnsn Kỳxgzi Quang.

“…” Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn.

Trong lúxvtdc nhấkohpt thờxlkfi, hai ngưdegixlkfi khôljpung ai mởistg miệxdakng, yêsgnsn tĩfkwxnh, càxpsin quéwlqqt khắnrmpp căhsden phòujcgng.

Thậxgzit lâvunou sau, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang đfhbufkwxt nhiêsgnsn ngáhbslp mộfkwxt cáhbsli, khófvuee mắnrmpt tràxpsin ra giọveudt nưdegiokvcc trong suốkohpt. Môljpung lung nhìehgtn Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn trêsgnsn màxpsin hìehgtnh, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngơvaxx ngáhbslc dụdspai dụdspai mắnrmpt, gưdegiơvaxxng mặistgt lãxlkfnh tĩfkwxnh cófvue chúxvtdt ngu ngơvaxx.

Mộfkwxt mạxvtdt ýuzaldegixlkfi nhịxlkfn khôljpung đfhbuưdegirbanc theo khófvuee miệxdakng tràxpsin ra, Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn thảoyyy chậxgzim âvunom thanh, lạxvtdi lêsgnsn tiếtzxong: “Vợrban àxpsi, ngủdspa đfhbui, ngàxpsiy mai còujcgn phảoyyyi đfhbui họveudc.”

“Anh cũxhyang ngủdspa.” Đnflváhbsl giầkohpy văhsdeng xuốkohpng giưdegixlkfng, Liêsgnsn Kỳxgzi Quang ngãxlkf xuốkohpng nệxdakm giưdegixlkfng mềvzvmm nhũxhyan, áhbslnh mắnrmpt buồxlkfn ngủdspaljpung lung nhìehgtn Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn.

“Anh nhìehgtn em.” Trong mắnrmpt Hạxvtd Hầkohpu Thiệxdaku Huyềvzvmn cófvue chúxvtdt lo lắnrmpng: “Đnflvlrzang quêsgnsn đfhbunrmpp chăhsden.”

“Nga.” Mệxdakt mỏjshji lêsgnsn tiếtzxong, tùknkky tay kéwlqqo chăhsden phủdspasgnsn ngưdegixlkfi.

“Vợrban àxpsi, nófvuei ngủdspa ngon đfhbui.”

“Ngủdspa ngon.”

“Gọveudi Thiệxdaku Huyềvzvmn.”

“Thiệxdaku Huyềvzvmn.”

“Ghéwlqqp hai câvunou lạxvtdi.”

“Ngủdspa ngon, Thiệxdaku Huyềvzvmn.”

“… nófvuei em yêsgnsu anh đfhbui, vợrban a.”

“Ngủdspa ngon, Thiệxdaku Huyềvzvmn, tôljpui yêsgnsu anh.” Bạxvtdn Quang nàxpsio đfhbuófvue ngoan ngoãxlkfn nófvuei.

Tiếtzxong cưdegixlkfi khẽwlqq từlrza trong quang nãxlkfo truyềvzvmn ra.

“Ngủdspa ngon a vợrban, anh cũxhyang yêsgnsu em.”

Vợrban àxpsi, phảoyyyi nófvuei nhưdegi vậxgziy vớokvci anh cảoyyy đfhbuxlkfi a.

________

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.