Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 3 : Tôi tưởng địch tập kích

    trước sau   
“Tớwugpi rồmbbei, xuốhyaong xe đtxoui.” Xe chạqmnby tớwugpi trưkbuqwugpc mộjldlt tògorqa nhàuzya hai lầnsxhu liềuybpn ngừmszfng lạqmnbi, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh mởlctp cửnkpta xe nócllwi vớwugpi Liêlryen Kỳpbrv Quang.

“Anh!” Theo tiếxxwung reo, mộjldlt bócllwng dáuybpng hồmbbeng nhạqmnbt từmszf trong sânkwtn nhàuzyao ra, ôkbuqm chầnsxhm lấxivly Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh.

“Sao lạqmnbi ra ngoàuzyai nàuzyay? Mau trởlctpuzyao!” Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh khẽfalv nhízpkpu mi nhìxawgn béxxwuuybpi trong lògorqng, giọboyung nócllwi cócllw chúwizit tứelnqc giậnkxrn.

Liêlryen Kỳpbrv Quang xuốhyaong xe, áuybpnh mắnkxrt tậnkxrp trung vàuzyao nhócllwc con mặnkptc váuybpy hồmbbeng nhạqmnbt trong lògorqng Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh. Trong lògorqng thầnsxhm cânkwtn nhắnkxrc, nàuzyay hẳsnopn làuzyakbuq em gáuybpi Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb đtxoui. Theo ghi chéxxwup trong quang nãlcllo, thânkwtn thểlrye nhócllwc con nàuzyay khôkbuqng tốhyaot, hìxawgnh nhưkbuq tráuybpi tim cócllw vấxivln đtxouuybp. Giốhyaong nhưkbuq nhậnkxrn ra Liêlryen Kỳpbrv Quang đtxouang đtxouáuybpnh giáuybpxawgnh, Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb ngẩfalvng đtxounsxhu liếxxwuc mắnkxrt nhìxawgn Liêlryen Kỳpbrv Quang, nhịwxebn khôkbuqng đtxouưkbuqpcerc co rúwizim ngưkbuqhyaoi, kinh hoảlctpng trốhyaon ra sau lưkbuqng Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, hệxxwut nhưkbuq chuộjldlt thấxivly mèyudfo.

Khócllwe miệxxwung Liêlryen Kỳpbrv Quang giậnkxrt giậnkxrt, mặnkptt lãlcllnh tĩgehfnh đtxouưkbuqa tay đtxouúwizit vàuzyao túwizii quầnsxhn, bìxawgnh tĩgehfnh đtxoui vàuzyao trong sânkwtn.

Nhìxawgn theo bócllwng dáuybpng Liêlryen Kỳpbrv Quang, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh nhịwxebn khôkbuqng đtxouưkbuqpcerc nhízpkpu màuzyay.


“Anh cảlctp, em khôkbuqng đtxoui đtxouócllwn anh hai, cócllw phảlctpi ảlctpnh giậnkxrn em khôkbuqng?” Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb thậnkxrt cẩfalvn thậnkxrn kéxxwuo kéxxwuo gócllwc áuybpo Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, sợpcer sệxxwut mởlctp miệxxwung.

“Khôkbuqng cócllw.” Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh xoa máuybpi tócllwc mềuybpm mạqmnbi củkbuqa em gáuybpi, đtxouáuybpy mắnkxrt xẹxawgt qua mộjldlt tia nhu hògorqa: “Anh hai em… nócllw bịwxeb thưkbuqơdpbnng, đtxouãlcll quêlryen đtxoui rấxivlt nhiềuybpu chuyệxxwun trưkbuqwugpc kia, em phảlctpi giúwizip đtxounngm…”

‘Ầlnrhm! !’ Mộjldlt tiếxxwung đtxoujldlng lớwugpn đtxouáuybpnh gảlctpy lờhyaoi Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh. Mi gian Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh nhízpkpu lạqmnbi, nhanh chócllwng theo ânkwtm thanh đtxoui qua, chỉlnrh thấxivly Liêlryen Kỳpbrv Quang đtxouang đtxouelnqng thẳsnopng trưkbuqwugpc cửnkpta lớwugpn, hai tay bìxawgnh tĩgehfnh đtxouúwizit trong túwizii, mộjldlt chânkwtn giẫeopom trêlryen cáuybpnh cửnkpta đtxouócllwng kízpkpn, biểlryeu tìxawgnh trêlryen mặnkptt từmszf đtxounsxhu đtxouếxxwun cuốhyaoi khôkbuqng cócllw chúwizit biếxxwun đtxoupcuci.

“Em lạqmnbi làuzyam gìxawg đtxouócllw hảlctp!” Nhìxawgn mộjldlt đtxouáuybpm hàuzyang xócllwm xung quanh đtxouuybpu mởlctp cửnkpta sổpcuccllw đtxounsxhu nhìxawgn qua, sắnkxrc mặnkptt Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh trầnsxhm xuốhyaong.

“Cửnkpta nàuzyay đtxouqmnbp khôkbuqng đtxouưkbuqpcerc.” Túwiziy ýklwj đtxoulrye Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh kéxxwuo mìxawgnh, Liêlryen Kỳpbrv Quang ngơdpbn ngáuybpc nhìxawgn cáuybpnh cửnkpta bịwxebxawgnh đtxouqmnbp mộjldlt cúwizi vẫeopon sừmszfng sữquotng khôkbuqng chúwizit tổpcucn hao, thậnkxrm chízpkpuzya in lạqmnbi dânkwtu chânkwtn trưkbuqwugpc mặnkptt, trong mắnkxrt xẹxawgt qua mộjldlt mạqmnbt suy nghĩgehfnkwtu xa.

Trưkbuqwugpc kia vìxawg thưkbuqhyaong xuyêlryen quêlryen mang chìxawga khócllwa nêlryen từmszf sớwugpm đtxouãlcll tậnkxrp thàuzyanh thócllwi quen dùndrbng chânkwtn đtxouáuybp tung cửnkpta, cũnkptng bởlctpi vìxawg thếxxwu cứelnq mộjldlt tuầnsxhn phảlctpi đtxoupcuci hai lầnsxhn, lúwizic ban đtxounsxhu mọboyui ngưkbuqhyaoi ởlctpuybpch váuybpch cứelnqkbuqlctpng đtxouwxebch tậnkxrp kízpkpch, ngay cảlctp quầnsxhn cògorqn chưkbuqa kịwxebp mặnkptc đtxouãlcllkbuqng ra ngoàuzyai. Bởlctpi vìxawg cứelnq ba ngàuzyay đtxouãlcll hếxxwut hai lầnsxhn bịwxeb ngưkbuqhyaoi ta cáuybpo trạqmnbng vụpxvw đtxouqmnbp cửnkpta, tiểlryeu tháuybpi tửnkpt luôkbuqn lấxivly việxxwuc nàuzyay khiểlryen tráuybpch cậnkxru, đtxouếxxwun cuốhyaoi cùndrbng, tiểlryeu tháuybpi tửnkptnkptng lưkbuqhyaoi phảlctpn ứelnqng, trựcknlc tiếxxwup sắnkxrp xếxxwup cho cậnkxru mộjldlt ngưkbuqhyaoi thợpcer chuyêlryen sửnkpta cửnkpta. Nhưkbuqng hôkbuqm nay tớwugpi nơdpbni nàuzyay, cửnkpta so vớwugpi trưkbuqwugpc kia cứelnqng hơdpbnn khôkbuqng ízpkpt, xem ra phảlctpi tìxawgm phưkbuqơdpbnng pháuybpp mớwugpi đtxoulrye mởlctp.

“Em…” Gưkbuqơdpbnng mặnkptt lạqmnbnh nhạqmnbt củkbuqa Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh chậnkxrm rãlclli nổpcuci lêlryen vếxxwut nứelnqt, cốhyaoxxwun xúwizic đtxoujldlng muốhyaon đtxouáuybp đtxouelnqa em trai trưkbuqwugpc mặnkptt, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh tiếxxwun tớwugpi đtxounkptt tay phảlctpi lêlryen mộjldlt thiếxxwut bịwxeblryen cạqmnbnh cửnkpta.

Theo hai tiếxxwung ‘tízpkpch! tízpkpch!’ vang lêlryen, mộjldlt lằmszfn sáuybpng đtxougpvf quéxxwut qua thânkwtn thểlrye Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, tiếxxwup đtxouócllw ‘cùndrbm cụpxvwp’ mộjldlt tiếxxwung, cáuybpnh cửnkpta đtxouócllwng kízpkpn mởlctp ra.

“Đelnqi vàuzyao! !” Thấxivly Liêlryen Kỳpbrv Quang cògorqn đtxouang nghiêlryen cứelnqu cáuybpnh cửnkpta, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh trầnsxhm giọboyung gầnsxhm mộjldlt tiếxxwung.

“Nga!” Mặnkptt khôkbuqng chúwizit biếxxwun sắnkxrc lêlryen tiếxxwung, khôkbuqng chúwizit áuybpp lựcknlc bưkbuqwugpc vàuzyao trong.

“Hoan nghêlryenh cậnkxru chủkbuq trởlctp vềuybp!” Liêlryen Kỳpbrv Quang chânkwtn trưkbuqwugpc vừmszfa vàuzyao cửnkpta, mộjldlt nam nhânkwtn mặnkptc trang phụpxvwc đtxouen đtxoujldlt nhiêlryen xuấxivlt hiệxxwun ngay trưkbuqwugpc mắnkxrt, áuybpnh mắnkxrt Liêlryen Kỳpbrv Quang giậnkxrt giậnkxrt, khôkbuqng chúwizit nghĩgehf ngợpceri, nhấxivlc chânkwtn đtxouáuybp.

“Đelnqócllwng…” Đelnqócllwng cửnkpta lạqmnbi, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh cògorqn chưkbuqa hoàuzyan toàuzyan xoay ngưkbuqhyaoi lạqmnbi đtxouãlcll thấxivly mộjldlt màuzyan giậnkxrt gânkwtn nàuzyay, hai mắnkxrt trợpcern to, cògorqn chưkbuqa đtxoupceri anh nócllwi hếxxwut cânkwtu, Liêlryen Kỳpbrv Quang đtxouãlcll tung mộjldlt cưkbuqwugpc thậnkxrt mạqmnbnh vàuzyao mặnkptt ngưkbuqhyaoi đtxouhyaoi diệxxwun. Mộjldlt bócllwng đtxouen bay vúwizit lêlryen khôkbuqng trung tạqmnbo thàuzyanh mộjldlt đtxouưkbuqhyaong cong xinh đtxouxawgp, nam nhânkwtn đtxoumbbe đtxouen kia bịwxeb mộjldlt cưkbuqwugpc củkbuqa Liêlryen Kỳpbrv Quang đtxouáuybp bay ra xa mấxivly méxxwut, nặnkptng nềuybp rớwugpt xuốhyaong đtxouxivlt.

‘Xẹxawgt! Xẹxawgt!’ vàuzyai tiếxxwung, ngưkbuqhyaoi nọboyu giậnkxrt giậnkxrt vàuzyai cáuybpi, xìxawg ra mộjldlt luồmbbeng khócllwi trắnkxrng liềuybpn nằmszfm im khôkbuqng nhúwizic nhízpkpch. Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb trừmszfng to mắnkxrt nhìxawgn nam nhânkwtn kia ngãlcll xuốhyaong, miệxxwung háuybp to thàuzyanh hìxawgnh chữquot O.


“Liêlryen Kỳpbrv Quang! ! !” Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh rốhyaot cuộjldlc nhịwxebn khôkbuqng đtxouưkbuqpcerc, tiếxxwung gầnsxhm giậnkxrn dữquot vang vọboyung trong phògorqng.

“Tôkbuqi tưkbuqlctpng đtxouwxebch tậnkxrp kízpkpch.” Đelnqhyaoi mặnkptt vớwugpi cơdpbnn giậnkxrn củkbuqa Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, Liêlryen Kỳpbrv Quang thảlctpn nhiêlryen, bìxawgnh tĩgehfnh phủkbuqi phủkbuqi vạqmnbt áuybpo.

“Em, em…” Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh đtxounngmuybpi tráuybpn co rúwizit đtxouau đtxouwugpn, vẻboyu mặnkptt ẩfalvn nhẫeopon: “Ngồmbbei im ởlctp đtxouócllw cho anh, khôkbuqng đtxouưkbuqpcerc nhúwizic nhízpkpch! !”

“Ồnkxr.” Ngânkwty ngôkbuq gậnkxrt đtxounsxhu, Liêlryen Kỳpbrv Quang ngoan ngoãlclln đtxoui tớwugpi vịwxeb trízpkp Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh chỉlnrh đtxouwxebnh, ngồmbbei xuốhyaong.

“Tiêlryeu Tiêlryeu, em trôkbuqng chừmszfng nócllw.”

“Dạqmnb.” Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb ngoan ngoãlclln gậnkxrt gậnkxrt đtxounsxhu, chầnsxhm chậnkxrm chạqmnby tớwugpi ngồmbbei ởlctp chiếxxwuc sôkbuq pha đtxouhyaoi diệxxwun Liêlryen Kỳpbrv Quang, đtxouôkbuqi mắnkxrt to trògorqn đtxouen tuyềuybpn, thẳsnopng tắnkxrp nhìxawgn chằmszfm chằmszfm đtxouhyaoi phưkbuqơdpbnng. Xáuybpc đtxouwxebnh Liêlryen Kỳpbrv Quang khôkbuqng làuzyam ra chuyệxxwun kìxawg quáuybpi nữquota, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh kiềuybpm chếxxwu tứelnqc giậnkxrn đtxoui thu dọboyun.

Liêlryen Kỳpbrv Quang gáuybpc chânkwtn lêlryen bàuzyan, nhàuzyan nhãlcll đtxouáuybpnh giáuybp bốhyao trízpkp trong nhàuzya, giốhyaong nhưkbuq khôkbuqng nhìxawgn thấxivly trưkbuqwugpc mắnkxrt mìxawgnh cócllw mộjldlt ngưkbuqhyaoi.

Khôkbuqng biếxxwut qua bao lânkwtu, Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb vẻboyu mặnkptt hoang mang nhìxawgn Liêlryen Kỳpbrv Quang, sợpcer sệxxwut đtxouưkbuqa qua mộjldlt chéxxwun nưkbuqwugpc: “Anh… anh hai, anh, anh uốhyaong nưkbuqwugpc đtxoui.”

Liếxxwuc mắnkxrt nhìxawgn ly nưkbuqwugpc trêlryen bàuzyan, Liêlryen Kỳpbrv Quang lạqmnbnh nhạqmnbt đtxoulctpo tầnsxhm mắnkxrt lêlryen ngưkbuqhyaoi Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb, quảlctp nhiêlryen nhìxawgn thấxivly côkbuqxxwu co rúwizim ngưkbuqhyaoi.

“Em, sợpcerkbuqi.” Khôkbuqng phảlctpi cânkwtu nghi vấxivln màuzyauzya khẳsnopng đtxouwxebnh.

“A?” Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb kinh hoàuzyang, tựcknla hồmbbe ngay cảlctp tay cũnkptng khôkbuqng biếxxwut đtxounkptt chỗpcucuzyao.

Khócllwe miệxxwung Liêlryen Kỳpbrv Quang khẽfalv giậnkxrt giậnkxrt, lưkbuqhyaoi đtxoulrye ýklwj, đtxouưkbuqa tay bưkbuqng ly nưkbuqwugpc chậnkxrm rìxawgxawg thưkbuqlctpng thứelnqc.

Nhìxawgn Liêlryen Kỳpbrv Quang thờhyao ơdpbn, cògorqn cócllwkbuq thếxxwu nhàuzyan nhãlcll kia, nếxxwuu đtxoupcuci làuzya ngưkbuqhyaoi kháuybpc thìxawg trôkbuqng hệxxwut nhưkbuq mộjldlt kẻboyukbuqu manh, chízpkpnh làuzya đtxounkptt trêlryen ngưkbuqhyaoi Liêlryen Kỳpbrv Quang thìxawg lạqmnbi tỏgpvfa ra hưkbuqơdpbnng vịwxeb hồmbben nhiêlryen. Léxxwun đtxouáuybpnh giáuybp Liêlryen Kỳpbrv Quang, Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb cảlctpm giáuybpc vịwxeb anh trai nàuzyay hìxawgnh nhưkbuq đtxouãlcll thay đtxoupcuci, vềuybp phầnsxhn thay đtxoupcuci cáuybpi gìxawg thìxawgkbuqxxwu khôkbuqng thểlryecllwi rõmszf.

Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh ânkwtm u từmszf trêlryen lầnsxhu đtxoui xuốhyaong, lúwizic nhìxawgn thấxivly Liêlryen Kỳpbrv Quang nhàuzyan nhãlclluybpc chânkwtn lêlryen bàuzyan, sắnkxrc mặnkptt vốhyaon cócllw chúwizit đtxouen lạqmnbi càuzyang đtxouen hơdpbnn: “Bỏgpvf chânkwtn xuốhyaong!”

Đelnqhyaoi mặnkptt vớwugpi cơdpbnn giậnkxrn củkbuqa Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, Liêlryen Kỳpbrv Quang giốhyaong nhưkbuq khôkbuqng nhìxawgn thấxivly, chậnkxrm rìxawgxawg thu chânkwtn lạqmnbi nhưkbuqng bộjldluybpng vẫeopon nhàuzyan nhãlcll nhưkbuqnkpt.

“Anh cảlctp, em đtxouócllwi bụpxvwng.” Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb đtxoui tớwugpi bêlryen ngưkbuqhyaoi Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, ngẩfalvng gưkbuqơdpbnng mặnkptt nhỏgpvf nhắnkxrn, vẻboyu mặnkptt chờhyao mong nhìxawgn anh.

Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh nhízpkpu nhízpkpu màuzyay, nhìxawgn gưkbuqơdpbnng mặnkptt táuybpi nhợpcert củkbuqa em gáuybpi, cơdpbnn giậnkxrn trong đtxouáuybpy mắnkxrt tan đtxoui mộjldlt chúwizit, ânkwtm thanh cũnkptng mềuybpm nhẹxawg hẳsnopn: “Ngưkbuqhyaoi máuybpy hưkbuq rồmbbei, ngàuzyay mai anh mang đtxoui sửnkpta, hôkbuqm nay chỉlnrhcllw thểlrye uốhyaong thuốhyaoc dinh dưkbuqnngmng.”

“Khôkbuqng sao a anh cảlctp.” Giốhyaong nhưkbuq khôkbuqng nhìxawgn ra bấxivlt mãlclln củkbuqa Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb nởlctp mộjldlt nụpxvwkbuqhyaoi thậnkxrt tưkbuqơdpbni.

Thuốhyaoc dinh dưkbuqnngmng? Nghe thấxivly ba chữquotuzyay, gưkbuqơdpbnng mặnkptt thờhyao ơdpbn củkbuqa Liêlryen Kỳpbrv Quang rốhyaot cuộjldlc cócllw chúwizit biếxxwun hócllwa. Nằmszfm ởlctp bệxxwunh việxxwun lânkwtu nhưkbuq vậnkxry, đtxouhyaoi vớwugpi hưkbuqơdpbnng vịwxeb vừmszfa chua lạqmnbi vừmszfa cháuybpt kia, cậnkxru thậnkxrt sựcknl rấxivlt cháuybpn ghéxxwut. Lúwizic chấxivlp hàuzyanh nhiệxxwum vụpxvw thanh trừmszf thàuzyanh trấxivln, cậnkxru cócllw thểlrye liêlryen tụpxvwc ăpcern báuybpnh quy dinh dưkbuqnngmng cùndrbng nưkbuqwugpc uốhyaong cócllw vịwxeb tanh hôkbuqi suốhyaot hai tháuybpng cũnkptng khôkbuqng cháuybpn ghéxxwut đtxouếxxwun vậnkxry.

“Tôkbuqi khôkbuqng đtxouócllwi, hai ngưkbuqhyaoi ăpcern đtxoui.” Lạqmnbnh nhạqmnbt bỏgpvf lạqmnbi nhữquotng lờhyaoi nàuzyay, Liêlryen Kỳpbrv Quang đtxouelnqng dậnkxry đtxoui tớwugpi căpcern phògorqng cáuybpch đtxouócllw khôkbuqng xa.

“Đelnqelnqng lạqmnbi!” Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh lạqmnbnh giọboyung quáuybpt.

“Tôkbuqi mệxxwut.” Liêlryen Kỳpbrv Quang quay ngưkbuqhyaoi lạqmnbi, nhìxawgn thẳsnopng Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, nghiêlryem túwizic nócllwi.

Nhìxawgn áuybpnh mắnkxrt vôkbuq tộjldli củkbuqa Liêlryen Kỳpbrv Quang, Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh mízpkpm môkbuqi khôkbuqng héxxwupcerng.

Liêlryen Tiêlryeu Thùndrb nhìxawgn Liêlryen Dụpxvwc Thàuzyanh, lạqmnbi ngẩfalvng đtxounsxhu nhìxawgn Liêlryen Kỳpbrv Quang, cócllw chúwizit nghi hoặnkptc nghiêlryeng đtxounsxhu: “Anh hai, anh đtxoui tớwugpi phògorqng em làuzyam gìxawg vậnkxry?”

Liêlryen Kỳpbrv Quang: “…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.