Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 24 : Điều tra

    trước sau   
“Boss, đhlopâowdcy làmuoa kếrufrt quảzijm ngàmuoay đhlopótfbu.” An Dịmjtoch mởtfbu quang nãzrspo, biểxdtlu tìkrqunh nghiêzijmm túvwuvc hiếrufrm cótfbu, làmuoam Hiêzijmn Lãzrspng cùfzhqng Trọomzjng Mụfnbmc hai mặczzgt nhìkrqun nhau.

“Thôcdbzng qua phâowdcn tísyqlch, quầczzgn áxilpo trêzijmn ngưdwapupwoi Liêzijmn thiếrufru khôcdbzng thuộdwapc vềmyjj Lam tinh.”

“Chẳegqbng lẽdwap chấxfwwt liệczzgu tinh cầczzgu kháxilpc?” Hiêzijmn Lãzrspng nghi hoặczzgc.

“Khôcdbzng.” An Dịmjtoch lắxudlc lắxudlc đhlopczzgu, trêzijmn mặczzgt nghiêzijmm nghịmjto thêzijmm vàmuoai phầczzgn.

“An Dịmjtoch, nótfbui thìkrqutfbui lẹzifj đhlopi, đhlopuuiqng lềmyjj mềmyjj.” Trọomzjng Mụfnbmc mấxfwwt kiêzijmn nhẫphrxn thúvwuvc giụfnbmc.

“Cậomzju câowdcm miệczzgng.” An Dịmjtoch quáxilpt khẽdwap.


Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn ngồcdbzi trêzijmn sôcdbz pha, ngótfbun tay gõxdtlxdtl nhẹzifj đhlopczzgu gốituei, sắxudlc mặczzgt bìkrqunh tĩfmqgnh làmuoam ngưdwapupwoi ta khôcdbzng nhìkrqun ra suy nghĩfmqg củfwfwa anh lúvwuvc nàmuoay: “Nótfbui tiếrufrp đhlopi.”

“Nếrufru thậomzjt sựfhkq phảzijmi nótfbui rõxdtl, thìkrqu quầczzgn áxilpo trêzijmn ngưdwapupwoi Liêzijmn thiếrufru khôcdbzng phảzijmi thờupwoi đhlopmjtoi nàmuoay.”

An Dịmjtoch vừuuiqa nótfbui ra lờupwoi nàmuoay, trong phòtgpzng làmuoa mộdwapt mảzijmnh yêzijmn lặczzgng quỷmyjj dịmjto.

“An Dịmjtoch, cậomzju, cậomzju cótfbu ýtrnp tứczzgkrqu?”

“Quầczzgn áxilpo trêzijmn ngưdwapupwoi Liêzijmn thiếrufru, nếrufru chỉgdvqdwapt ngoạmjtoi hìkrqunh thìkrqu chẳegqbng qua cótfbu chúvwuvt kìkrqu quáxilpi, quêzijmfzhqa màmuoa thôcdbzi. Nhưdwapng nếrufru xédwapt vềmyjj chấxfwwt liệczzgu, chúvwuvng nótfbu đhlopmyjju làmuoa đhlopcdbz cổvbwd, ísyqlt nhấxfwwt, phảzijmi cótfbu lịmjtoch sửikmmowdcn ba nghìkrqun năxdtlm.”

“…” Hiêzijmn Lãzrspng.

“…” Trọomzjng Mụfnbmc.

“…” Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn.

“Kỳxfdr tậomzjn thếrufr ba ngàmuoan năxdtlm trưdwapahhbc cơowdc hồcdbz đhlopãzrsp pháxilp hủfwfwy toàmuoan bộdwapxdtln hótfbua nhâowdcn loạmjtoi, sau đhlopótfbu trảzijmi qua hơowdcn ngàmuoan năxdtlm trắxudlc trởtfbu, nhâowdcn loạmjtoi bịmjto bắxudlt phảzijmi rờupwoi khỏczzgi đhlopmjtoa cầczzgu, lang thang trong vũipjq trụfnbm, cuốituei cùfzhqng mớahhbi pháxilpt hiệczzgn Lam tinh, đhlopmjtonh cưdwap lạmjtoi, chísyqlnh làmuoa nềmyjjn văxdtln minh thuộdwapc vềmyjj nhâowdcn loạmjtoi cơowdc hồcdbz bịmjto diệczzgt sạmjtoch, màmuoa chúvwuvng ta biếrufrt đhlopưdwapikyfc nhữqodsng cáxilpi nàmuoay cũipjqng từuuiq mộdwapt ísyqlt sáxilpch vởtfbu cổvbwddwapa.”

“An Dịmjtoch, cậomzju, cậomzju rốituet cuộdwapc, muốituen nótfbui gìkrqu.” Hiêzijmn Lãzrspng khôcdbz khan mởtfbu miệczzgng.

“Mỗcolni kiệczzgn vậomzjt phẩmuoam trêzijmn ngưdwapupwoi Liêzijmn thiếrufru, đhlopmyjju làmuoaxilpu vậomzjt vôcdbz giáxilp.” Lờupwoi An Dịmjtoch, lạmjtoi mộdwapt lầczzgn nữqodsa thàmuoanh côcdbzng làmuoam Hiêzijmn Lãzrspng cùfzhqng Trọomzjng Mụfnbmc háxilp to miệczzgng: “Trưdwapahhbc khôcdbzng nótfbui tớahhbi lịmjtoch sửikmm, mộdwapt thứczzgtfbu thểxdtl đhlopxdtl chúvwuvng ta biếrufrt cuộdwapc sốitueng củfwfwa nhâowdcn loạmjtoi trưdwapahhbc kia, thếrufr nhưdwapng hoàmuoan hảzijmo khôcdbzng chúvwuvt hưdwap hao, lạmjtoi cótfbu thểxdtl mặczzgc trêzijmn ngưdwapupwoi, nàmuoay đhlopituei vớahhbi đhlopáxilpm ngưdwapupwoi trong việczzgn nghiêzijmn cứczzgu, giáxilp trịmjto củfwfwa nótfbu khôcdbzng thểxdtlfzhqng tiềmyjjn ưdwapahhbc lưdwapikyfng.”

“Ôxdtli ôcdbzi ôcdbzi! Chịmjtoowdcu rốituet cuộdwapc làmuoa thầczzgn tháxilpnh phưdwapơowdcng nao?” Trọomzjng Mụfnbmc Khiếrufrp sợikyf.

“Trưdwapahhbc khôcdbzng nótfbui tớahhbi tam hệczzg dịmjtoxdtlng nghịmjtoch thiêzijmn, chỉgdvq mộdwapt thâowdcn quầczzgn áxilpo kia thôcdbzi, boss khôcdbzng biếrufrt phảzijmi chédwapm bao nhiêzijmu thểxdtl biếrufrn dịmjto mớahhbi đhlopfwfw đhlopi.”


“Còtgpzn thanh đhlopao kia?” Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn mởtfbu miệczzgng.

“Đmuoaao?” Sắxudlc mặczzgc An Dịmjtoch càmuoang cổvbwd quáxilpi hơowdcn nữqodsa: “Tra khôcdbzng ra.”

“Còtgpzn cótfbu chuyệczzgn cậomzju tra khôcdbzng đhlopưdwapikyfc?” Hiêzijmn Lãzrspng xùfzhqy khẽdwap: “Cậomzju khôcdbzng phảzijmi luôcdbzn tựfhkqdwapng làmuoa thiêzijmn tàmuoai àmuoa? Lúvwuvc còtgpzn bédwapcdbzi dấxfwwu mấxfwwy cáxilpi quầczzgn đhlopmyjju bịmjto cậomzju moi ra hếrufrt sao.”

“Máxilpy dòtgpzdwapt ngoàmuoai cửikmma, bịmjto pháxilp hủfwfwy.”

“…” Hiêzijmn Lãzrspng.

“…” Trọomzjng Mụfnbmc.

“Nguyêzijmn nhâowdcn vìkrqutgpzdwapt nguồcdbzn năxdtlng lưdwapikyfng quáxilp khổvbwdng lồcdbz khiếrufrn hệczzg thốitueng trong nótfbu bịmjto hỗcolnn loạmjton, têzijm liệczzgt.”

“Tôcdbzi nhớahhbxilpy dòtgpzdwapt củfwfwa boss cótfbu thểxdtl thừuuiqa nhậomzjn năxdtlng lưdwapikyfng tưdwapơowdcng đhlopưdwapơowdcng vớahhbi bậomzjc hoàmuoang đhlopi.” Hiêzijmn Lãzrspng nhísyqlu màmuoay.

“Hai ngưdwapupwoi còtgpzn nhớahhbvwuvc ngoàmuoai cửikmma, thanh đhlopao trong tay Liêzijmn Thiếrufru từuuiqng hédwap ra mộdwapt khe hởtfbu nhỏczzg khôcdbzng?” An Dịmjtoch thấxfwwp giọomzjng nótfbui.

“Đmuoaưdwapơowdcng nhiêzijmn nhớahhb rồcdbzi.” Hiêzijmn Lãzrspng gậomzjt đhlopczzgu, sao cótfbu thểxdtl quêzijmn áxilpp lựfhkqc thoáxilpng chốituec ậomzjp tớahhbi kia, loạmjtoi áxilpp lựfhkqc nàmuoay, Hiêzijmn Lãzrspng chỉgdvq từuuiqng cảzijmm nhậomzjn từuuiq ngưdwapupwoi boss cùfzhqng nguyêzijmn soáxilpi.

“Boss, Liêzijmn thiếrufru sợikyfmuoatfbusyql mậomzjt gìkrqu đhlopótfbu.” An Dịmjtoch tắxudlt quang nãzrspo thấxfwwp giọomzjng nótfbui.

Ngótfbun tay Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn gõxdtl nhẹzifj, áxilpnh mắxudlt tĩfmqgnh lặczzgng cấxfwwt giấxfwwu gợikyfn sótfbung làmuoam ngưdwapupwoi ta khôcdbzng thểxdtltgpzdwapt. Thậomzjt lâowdcu sau, Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn đhlopdwapt nhiêzijmn đhlopczzgng dậomzjy, bưdwapahhbc ra ngoàmuoai cửikmma.

“Boss! !”


“Hủfwfwy bỏczzgdwap liệczzgu, chuyệczzgn hôcdbzm nay, vứczzgt bỏczzg hếrufrt mọomzji thứczzg trong đhlopczzgu cho tôcdbzi.”

“Kia Liêzijmn thiếrufru…”

dwapahhbc châowdcn Hạmjto Hầczzgu Thiệczzgu Huyềmyjjn khựfhkqng lạmjtoi, trầczzgm mặczzgc hồcdbzi lâowdcu, âowdcm thanh trầczzgm thấxfwwp mớahhbi chậomzjm rãzrspi phun ra.

“Vợikyfcdbzi, tôcdbzi xem thửikmm ai dáxilpm đhlopdwapng!”

“…” Mọomzji ngưdwapupwoi.

※※※ cảzijmnh tưdwapikyfng phâowdcn cáxilpch tuyếrufrn ※※※

“Theo kếrufrt quảzijm đhlopiềmyjju tra, phu nhâowdcn trưdwapahhbc kia quảzijm thựfhkqc khôcdbzng hềmyjjtfbu dịmjtoxdtlng, lúvwuvc kiểxdtlm tra khi tiếrufrn vàmuoao họomzjc việczzgn quâowdcn đhlopdwapi, vìkrqu thểxdtl thuậomzjt song phếrufrzijmn chỉgdvqtfbu thểxdtlmuoao khoa cứczzgu việczzgn chiếrufrn trưdwapupwong, hơowdcn nữqodsa thàmuoanh tísyqlch cũipjqng thựfhkqc bìkrqunh thưdwapupwong.” Tềmyjj quảzijmn gia ởtfbuzijmn cạmjtonh Hạmjto Hầczzgu Trọomzjng báxilpo cáxilpo kếrufrt quảzijm đhlopiềmyjju tra: “Trưdwapahhbc đhlopótfbu khôcdbzng lâowdcu phu nhâowdcn bịmjto ngưdwapupwoi hảzijmm hạmjtoi tiếrufrn vàmuoao khu năxdtlm, tuy đhlopưdwapikyfc thiếrufru gia cứczzgu nhưdwapng vẫphrxn bịmjto di chứczzgng mấxfwwt trísyql nhớahhb.”

“Mấxfwwt trísyql nhớahhb?” Hạmjto Hầczzgu Trọomzjng đhlopáxilpnh gảzijmy.

“Đmuoaúvwuvng vậomzjy, báxilpc sĩfmqg chuẩmuoan đhlopxilpn làmuoa mấxfwwt trísyql nhớahhb, nhữqodsng chuyệczzgn trưdwapahhbc đhlopótfbu đhlopmyjju quêzijmn hếrufrt.

“Thằeaxhng nhótfbuc đhlopótfbu sao cótfbu thểxdtlmuoa song phếrufr?” Hạmjto Hầczzgu Háxilpch Thiêzijmn la to. “Nótfbumuoa tam hệczzg dịmjtoxdtlng, cảzijm Lam tinh nàmuoay đhlopuuiqng nótfbui tam hệczzg, song hệczzgtfbu đhlopưdwapikyfc bao nhiêzijmu? Hơowdcn nữqodsa dịmjtoxdtlng hệczzg mộdwapc củfwfwa nótfbu đhlopãzrsp đhlopmjtot tớahhbi bậomzjc huyềmyjjn, quảzijm thựfhkqc so vớahhbi con còtgpzn nghịmjtoch thiêzijmn hơowdcn.”

“Sau khi mấxfwwt trísyql nhớahhbtfbu biểxdtlu hiệczzgn gìkrqu kháxilpc thưdwapupwong khôcdbzng?” Mộdwapt nam nhâowdcn diệczzgn mạmjtoo yêzijmu nghiệczzgt ngồcdbzi trêzijmn sôcdbz pha, giốitueng nhưdwap khôcdbzng cótfbudwapơowdcng cốituet, mềmyjjm nhũipjqn tựfhkqa vàmuoao ngưdwapupwoi mộdwapt thiếrufru niêzijmn thanh túvwuv đhlopáxilpng yêzijmu.

“Hạmjto Hầczzgu Vũipjq Trìkrqu! Anh ngồcdbzi đhlopàmuoang hoàmuoang lạmjtoi cho tôcdbzi.” Nhìkrqun đhlopczzga con trai thứczzg hai, Hạmjto Hầczzgu Trọomzjng liềmyjjn cảzijmm thấxfwwy tráxilpn đhlopau nhứczzgc, trong lòtgpzng tísyqlch tụfnbm mộdwapt cụfnbmc lửikmma.

“Cũipjqng khôcdbzng cótfbukrqukrqu quáxilpi.” Tềmyjj quảzijmn gia lắxudlc đhlopczzgu: “Mớahhbi đhlopâowdcy khôcdbzng lâowdcu phu nhâowdcn lạmjtoi gặczzgp chúvwuvt phiềmyjjn toáxilpi, đhlopáxilpnh nhau trêzijmn đhlopưdwapupwong, nhưdwapng hoàmuoan toàmuoan làmuoa vậomzjt lộdwapn, khôcdbzng hềmyjj sửikmm dụfnbmng chúvwuvt dịmjtoxdtlng nàmuoao. Nếrufru thậomzjt sựfhkq so sáxilpnh, thìkrqu trưdwapahhbc vàmuoa sau khi mấxfwwt trísyql nhớahhb, phu nhâowdcn, áxilpch… cótfbu chúvwuvt ngốituec.”


“Nàmuoay con biếrufrt.” Hạmjto Hầczzgu Háxilpch Thiêzijmn giơowdc tay: “Ngàmuoay đhlopótfbu con ởtfbu ngay gầczzgn đhlopótfbu, con cùfzhqng anh trai đhlopmyjju ởtfbu, khi ấxfwwy mộdwapt mìkrqunh nótfbu đhlopxfwwu vớahhbi gầczzgn trăxdtlm ngưdwapupwoi, tay khôcdbzng đhlopomzjp cảzijm đhlopáxilpm nằeaxhm úvwuvp sấxfwwp, kia sao cótfbu thểxdtlmuoa phếrufrmuoai thểxdtlxdtlng?”

“Tuyệczzgt nhi, con thấxfwwy thếrufrmuoao?” Hạmjto Hầczzgu Trọomzjng chuyểxdtln áxilpnh mắxudlt vềmyjj phísyqla Hạmjto Hầczzgu Tuyệczzgt.

“Nếrufru thậomzjt sựfhkq muốituen giảzijmi thísyqlch thìkrqutfbu hai khảzijmxdtlng, mộdwapt làmuoa nhótfbuc kia che dấxfwwu. Hai làmuoa trưdwapahhbc kia quảzijm thựfhkqc khôcdbzng cótfbu, gầczzgn nhấxfwwt mớahhbi kísyqlch pháxilpt.”

“Kia sao cótfbu thểxdtl?” Hạmjto Hầczzgu Lạmjtoc Vũipjqfmqgu môcdbzi: “Đmuoauuiqng quêzijmn nhótfbuc ấxfwwy làmuoa tam hệczzg dịmjtoxdtlng, ai cótfbu thểxdtl lậomzjp tứczzgc kísyqlch pháxilpt cảzijm ba loạmjtoi chứczzg, nàmuoay phảzijmi tísyqlch đhlopczzgc bao nhiêzijmu mớahhbi đhlopưdwapikyfc chứczzg? Huốitueng chi, mộdwapt loạmjtoi đhlopãzrsp đhlopmjtot tớahhbi bậomzjc huyềmyjjn, cho dùfzhqmuoa mộdwapt thiêzijmn tàmuoai, muốituen đhlopmjtot đhlopưdwapikyfc trìkrqunh đhlopdwapmuoay cũipjqng phảzijmi mấxfwwt mưdwapupwoi năxdtlm.”

“Nếrufru khôcdbzng thểxdtl biếrufrt đhlopưdwapikyfc nộdwapi tìkrqunh, vậomzjy vềmyjj sau chậomzjm rãzrspi quan sáxilpt đhlopi, dùfzhq sao ngưdwapupwoi cũipjqng khôcdbzng chạmjtoy mấxfwwt, nhấxfwwt thờupwoi khôcdbzng vộdwapi.” Thiếrufru niêzijmn bêzijmn cạmjtonh Hạmjto Hầczzgu Vũipjq Trìkrqu mởtfbu miệczzgng nótfbui.

“Chậomzjc! Khôcdbzng hổvbwdmuoa vợikyf anh, đhlopếrufrn! Vợikyf a, hôcdbzn mộdwapt cáxilpi!” Hạmjto Hầczzgu Vũipjq Trìkrqutfbui xong liềmyjjn chu mỏczzg áxilpp tớahhbi gầczzgn.

“Hạmjto Hầczzgu Vũipjq Trìkrqu! Anh cúvwuvt đhlopi cho tôcdbzi ! ! !”

“Hừuuiq! Ôxdtlng giàmuoa! Ôxdtlng đhlopúvwuvng làmuoa khôcdbzng biếrufrt nhâowdcn tìkrqunh màmuoa.”

“Cáxilpi thắxudlng nhótfbuc thốituei nàmuoay! ! Tềmyjj quảzijmn gia! Lấxfwwy súvwuvng tớahhbi cho, tôcdbzi phảzijmi bắxudln chếrufrt đhlopczzga bấxfwwt hiếrufru nàmuoay! !”

“Ba!”

“Gia chủfwfw! !”

“Ôxdtlng giàmuoa! Ôxdtlng tísyqlnh giếrufrt con hảzijm?”

“Tôcdbzi thay trờupwoi hàmuoanh đhlopmjtoo! Thanh lýtrnpcdbzn hộdwap! ! ! !”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.