Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 158 : Bị Nhốt

    trước sau   
Hai ngàzwady nay tinh thầabejn mỗjfvai ngưubbtbtwpi đmslboypru căeltcng cứqzntng đmslbếonpen cựyrvhc hạjsahn, khẩyrvhn trưubbtơubbtng chuẩyrvhn bịeltc chiếonpen tranh. Chíttqtnh làzwad cụubbtc diệiytpn hiệiytpn giờbtwp, hai ngàzwady lạjsahi cóidho vẻnbwm thựyrvhc ngắgkbjn ngủyfdji, trậbrdgn chiếonpen chung cuộbkizc cuốnrhfi cùpqanng cũmcvfng tớsmqmi.

Nhìbbvmn Liêidhon Kỳrvos Quang ngồtccbi trêidhon giưubbtbtwpng cẩyrvhn thậbrdgn chàzwad lau Thiêidhon Minh, ábbvmnh mắgkbjt Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn mang theo phứqzntc tạjsahp. Nắgkbjm tay siếonpet chặspxjt, hệiytpt nhưubbt đmslbang tranh đmslbhcsiu đmslbiềoypru gìbbvm đmslbóidho.

Thiêidhon Minh trong tay ábbvmnh lêidhon màzwadu bạjsahc sábbvmng lạjsahnh, ngóidhon tay Liêidhon Kỳrvos Quang búubixng nhẹrtqw thâutxcn đmslbao, phábbvmt ra tiếonpeng ong ong rung đmslbbkizng: “Tônuyki từnuykng dùpqanng thanh đmslbao nàzwady chấhcsim dứqzntt mộbkizt thờbtwpi kỳrvos, hiệiytpn giờbtwp xem ra, chỉispz sợidho lạjsahi thêidhom mộbkizt lầabejn.”

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn nhếonpech khóidhoe mônuyki: “Chờbtwp thiệiytpt nhiềoypru năeltcm sau hai chúubixng ta đmslboypru giàzwad đmslbi, chếonpet đmslbi, thanh đmslbao nàzwady em cóidho muốnrhfn đmslboemn lạjsahi cho đmslbbtwpi sau tưubbtbtwpng niệiytpm khônuykng?”

“Khônuykng cầabejn.” Liêidhon Kỳrvos Quang hừnuyk mộbkizt tiếonpeng, đmslbưubbta tay tra đmslbao vàzwado vỏrtxc: “Vũmcvf khíttqtpqanng đmslboemn chiếonpen đmslbhcsiu, cho dùpqanzwad mộbkizt thanh đmslbao, mộbkizt khi rờbtwpi khỏrtxci chiếonpen trưubbtbtwpng thìbbvm khônuykng cóidhobbvmc dụubbtng gìbbvm.”

“Đwheyi thônuyki.” Liêidhon Kỳrvos Quang đmslbqzntng dậbrdgy lưubbtsmqmt qua Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn đmslbi ra cửjckca: “Mọwheyi ngưubbtbtwpi đmslbang chờbtwp, trêidhon chiếonpen trưubbtbtwpng khônuykng thểoemn bỏrtxc lỡhcsi chúubixt thờbtwpi gian nàzwado.”


Nhìbbvmn bóidhong dábbvmng Liêidhon Kỳrvos Quang, ábbvmnh mắgkbjt Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn trầabejm xuốnrhfng, chậbrdgm rãgkbji bưubbtsmqmc qua: “Vợidho….”

“Ngônuyk? Sao….” Nghe thấhcsiy tiếonpeng Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn gọwheyi, Liêidhon Kỳrvos Quang quay đmslbabeju lạjsahi hỏrtxci, đmslbbkizt nhiêidhon cổrtxc đmslbau đmslbsmqmn, thếonpe giớsmqmi trưubbtsmqmc mắgkbjt bắgkbjt đmslbabeju đmslbttqto đmslbidhon.

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn đmslbưubbta tay vữheodng vàzwadng ônuykm lấhcsiy thâutxcn mìbbvmnh ngãgkbj xuốnrhfng củyfdja Liêidhon Kỳrvos Quang, Liêidhon Kỳrvos Quang mởbtwp to hai mắgkbjt, kinh ngạjsahc rồtccbi lạjsahi mờbtwp mịeltct nhìbbvmn Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn: “Anh…”

Tầabejm mắgkbjt dầabejn mơubbt hồtccb, Liêidhon Kỳrvos Quang vônuyk lựyrvhc xụubbti lơubbt cảttqt ngưubbtbtwpi, mấhcsit đmslbi ýmcvf thứqzntc.

“Vợidho, anh khônuykng thểoemn đmslboemn em đmslbi làzwadm mồtccbi dụubbt, nhưubbt vậbrdgy so vớsmqmi bắgkbjt anh chếonpet còcmtrn thốnrhfng khổrtxcubbtn.” Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn ônuykm Liêidhon Kỳrvos Quang đmslbspxjt lêidhon giưubbtbtwpng, ábbvmnh mắgkbjt thâutxcm trầabejm nhìbbvmn Liêidhon Kỳrvos Quang đmslbang mêidho man, ônuykn nhu vuốnrhft ve gưubbtơubbtng mặspxjt cậbrdgu.

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn lấhcsiy ra mộbkizt ốnrhfng tiêidhom trong túubixi, trầabejm mặspxjc hồtccbi lâutxcu, quyếonpet tâutxcm đmslbâutxcm vàzwado cổrtxc tay trắgkbjng nõjckcn củyfdja Liêidhon Kỳrvos Quang.

Ôzktcn nhu xoa nhẹrtqw mi tâutxcm nhíttqtu chặspxjt củyfdja Liêidhon Kỳrvos Quang, thong thảttqt tiêidhom chấhcsit lỏrtxcng vàzwado trong cơubbt thểoemn cậbrdgu.

“Vợidho.” Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn cúubixi ngưubbtbtwpi ấhcsin xuốnrhfng mộbkizt nụubbtnuykn trêidhon mônuyki cậbrdgu, thấhcsip giọwheyng thìbbvm thầabejm: “Chờbtwp anh trởbtwp lạjsahi, anh nhấhcsit đmslbeltcnh cóidho thểoemn giảttqti quyếonpet chuyệiytpn hỗjfvan loạjsahn nàzwady, tin tưubbtbtwpng anh.”

Quang nãgkbjo phábbvmt ra tiếonpeng títtqtt títtqtt dồtccbn dậbrdgp, Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn biếonpet thờbtwpi gian đmslbãgkbj khônuykng còcmtrn kịeltcp, liếonpec mắgkbjt nhìbbvmn Liêidhon Kỳrvos Quang mộbkizt lầabejn cuốnrhfi cùpqanng, chỉispznh hảttqto chăeltcn, sau đmslbóidho xoay ngưubbtbtwpi rờbtwpi đmslbi, bóidhong dábbvmng quyếonpet tuyệiytpt nhưubbtng cũmcvfng mang theo hứqznta hẹrtqwn kiêidhon đmslbeltcnh.

‘Vợidho, tin tưubbtbtwpng anh, anh nhấhcsit đmslbeltcnh sẽpzmk trởbtwp vềoypr…’

Binh sĩagui trong tấhcsit cảttqtbbvmc phi thuyềoyprn đmslboypru nghiêidhom nghịeltc đmslbqzntng thẳkwswng, nhìbbvmn thấhcsiy Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn mộbkizt mìbbvmnh đmslbi tớsmqmi, Hạjsah Hầabeju Trọwheyng lộbkiz ra biểoemnu tìbbvmnh quảttqt nhiêidhon.

Đwheyóidhon Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn đmslbi tớsmqmi, Hạjsah Hầabeju Trọwheyng hấhcsit cằjfsbm, âutxcm thanh đmslbècpgs thấhcsip vàzwadi phầabejn: “Tiểoemnu Quang thếonpezwado?”

“Đwheyãgkbj chuẩyrvhn bịeltc khoang dinh dưubbthcsing, phỏrtxcng chừnuykng khônuykng qua mộbkizt thábbvmng sẽpzmk khônuykng tỉispznh lạjsahi.”


Hạjsah Hầabeju Trọwheyng ngẩyrvhng đmslbabeju, nhìbbvmn biểoemnu tìbbvmnh cứqzntng rắgkbjn củyfdja Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn, hábbvm miệiytpng thởbtwp dốnrhfc, cuốnrhfi cùpqanng biếonpen thàzwadnh mộbkizt tiếonpeng thởbtwpzwadi: “Cóidho chúubixt hơubbti quábbvm a.”

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn trầabejm mặspxjc, Hạjsah Hầabeju Trọwheyng lắgkbjc đmslbabeju, đmslbưubbta tay vỗjfva vỗjfva vai Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn, vẻnbwm mặspxjt trầabejm trọwheyng: “Nhấhcsit đmslbeltcnh phảttqti trởbtwp vềoypr, khônuykng phảttqti mệiytpnh lệiytpnh củyfdja nguyêidhon soábbvmi vớsmqmi thiếonpeu tưubbtsmqmng, màzwadzwad thỉispznh cầabeju củyfdja mộbkizt ngưubbtbtwpi ônuykng đmslbnrhfi vớsmqmi chábbvmu mìbbvmnh.”

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng cúubixi đmslbabeju nhìbbvmn ábbvmnh mắgkbjt ưubbtsmqmt ábbvmt củyfdja Hạjsah Hầabeju Trọwheyng, hơubbti gậbrdgt đmslbabeju: “Vâutxcng.”

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng cưubbtbtwpi cưubbtbtwpi, đmslbábbvm mộbkizt cúubix, thầabejm mắgkbjng: “Nhóidhoc thốnrhfi! !”

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng rờbtwpi khỏrtxci Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn, xoay ngưubbtbtwpi nhìbbvmn nhóidhom binh sĩagui xếonpep hàzwadng chỉispznh tềoypr, đmslbbkizng thâutxcn, lạjsahi khônuyki phụubbtc uy nghiêidhom nhưubbtubbta: “Trậbrdgn chiếonpen chung cuộbkizc sắgkbjp khai hỏrtxca, nhữheodng lờbtwpi nhiệiytpt huyếonpet hàzwado hùpqanng suốnrhft hai ngàzwady nay hẳkwswn cábbvmc cậbrdgu đmslbãgkbj nghe đmslbếonpen phábbvmt chábbvmn rồtccbi, tônuyki cũmcvfng khônuykng lảttqti nhảttqti nhiềoypru, chỉispz muốnrhfn nóidhoi mộbkizt câutxcu, xin hãgkbjy còcmtrn sốnrhfng quay vềoypr! Đwheyâutxcy làzwadidhou cầabeju duy nhấhcsit củyfdja nguyêidhon soábbvmi tônuyki vớsmqmi mọwheyi ngưubbtbtwpi, cũmcvfng làzwad khẩyrvhn cầabeju duy nhấhcsit!”

“Nhưubbt vậbrdgy…” Hạjsah Hầabeju Trọwheyng đmslbqzntng thẳkwswng, thong thảttqt giơubbt tay phảttqti, mộbkizt cábbvmi chàzwado theo nghi thứqzntc quâutxcn đmslbbkizi làzwadm vônuyk sốnrhf binh sĩagui đmslbrtxc hốnrhfc mắgkbjt.

“Xuấhcsit phábbvmt! ! !”

“Rõjckc! ! !”

bbvmc khâutxcu sớsmqmm chờbtwp xuấhcsit phábbvmt nhanh chóidhong hàzwadnh đmslbbkizng, nhữheodng đmslbbkizng tábbvmc đmslbãgkbj thao tábbvmc vônuyk sốnrhf lầabejn mộbkizt khắgkbjc nàzwady răeltcm rắgkbjp tiếonpen hàzwadnh. Biểoemnu tìbbvmnh trêidhon mặspxjt mỗjfvai ngưubbtbtwpi đmslboypru lạjsahnh lẽpzmko, cứqzntng ngắgkbjc, khônuykng khíttqtidho chúubixt nặspxjng nềoypr.

idhon ngoàzwadi khu mộbkizt làzwad biếonpen dịeltc đmslbiểoemnu đmslbabejy trờbtwpi, tang thi nhiềoypru khônuykng kểoemn siếonpet đmslbidhon cuồtccbng tônuykng vàzwado lớsmqmp phòcmtrng hộbkiz, từnuykng tầabejng từnuykng tầabejng chồtccbng chấhcsit lêidhon nhau, tạjsaho thàzwadnh mộbkizt bứqzntc tưubbtbtwpng thịeltct khủyfdjng bốnrhf.

Đwheyâutxcy mớsmqmi làzwad thi sơubbtn biểoemnn mábbvmu, mớsmqmi làzwad đmslbeltca ngụubbtc châutxcn chíttqtnh.

ubbtbtwpi thiếonpet bịeltc từnuyk khu mộbkizt bay lêidhon, lấhcsiy khu mộbkizt làzwadm trung tâutxcm bắgkbjt đmslbabeju phóidhong vúubixt lêidhon cao, chỉispz đmslbidhoi hiệiytpu lệiytpnh.

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng cùpqanng nhóidhom sĩagui quan, nhâutxcn viêidhon chíttqtnh phủyfdj canh giữheod trong phòcmtrng chỉispz huy, khẩyrvhn trưubbtơubbtng nhìbbvmn chiếonpen cuộbkizc bêidhon ngoàzwadi. Hạjsah Hầabeju Trọwheyng đmslbqzntng ởbtwp vịeltc tríttqt chỉispz huy, đmslbônuyki lệiytputxcu nhìbbvmn chằjfsbm chằjfsbm tìbbvmnh hìbbvmnh trêidhon màzwadn hìbbvmnh, đmslbidhoi hếonpet thảttqty chuẩyrvhn bịeltc xong, ônuykng lậbrdgp tứqzntc lớsmqmn tiếonpeng hạjsah lệiytpnh: “Khởbtwpi đmslbbkizng! !”


ubbtbtwpi thiếonpet bịeltc lậbrdgp tứqzntc mởbtwp ra, lộbkiz ra mộbkizt loạjsaht nòcmtrng nhưubbt khẩyrvhu phábbvmo, từnuykng đmslbzwadn sưubbtơubbtng trắgkbjng nổrtxc tung trêidhon khônuykng, mộbkizt mảttqtnh khíttqt lạjsahnh phun xuốnrhfng, hìbbvmnh thàzwadnh mộbkizt chiếonpec lưubbtsmqmi khổrtxcng lồtccb bao trùpqanm cảttqt mặspxjt đmslbhcsit.

Đwheyábbvmm biếonpen dịeltc đmslbiểoemnu bay đmslbabejy trờbtwpi bịeltc cỗjfva khíttqt lạjsahnh nàzwady bao phủyfdj, đmslbônuyki cábbvmnh đmslbbkizt nhiêidhon đmslbônuykng cứqzntng, khóidho khăeltcn đmslbbrdgp cábbvmnh, giãgkbjy dụubbta trêidhon khônuykng trung.

“Khởbtwpi đmslbbkizng mưubbta nhâutxcn tạjsaho!”

Hệiytp thốnrhfng chỉispznh tềoyprbbvmp lạjsahi, sau khi hoàzwadn thàzwadnh thìbbvm trêidhon bầabeju trờbtwpi giốnrhfng nhưubbt xuấhcsit hiệiytpn mộbkizt tấhcsim khiêidhon tròcmtrn, mưubbta to bắgkbjt đmslbabeju đmslbrtxc, thếonpe giớsmqmi bịeltc cọwhey rửjckca bởbtwpi mộbkizt mảttqtnh huyếonpet sắgkbjc.

Theo mưubbta to đmslbrtxc xuốnrhfng, khíttqt lạjsahnh thổrtxci quéonpet, băeltcng sưubbtơubbtng dầabejn dầabejn đmslbônuykng thàzwadnh băeltcng, biếonpen dịeltc đmslbiểoemnu bịeltc đmslbônuykng lạjsahnh lảttqt tảttqt rớsmqmt xuốnrhfng đmslbhcsit, từnuyk xa xa nhìbbvmn lạjsahi hệiytpt nhưubbt mộbkizt trậbrdgn mưubbta đmslbábbvm.

Nhóidhom tang thi vốnrhfn đmslbidhon cuồtccbng tấhcsin cônuykng cũmcvfng bắgkbjt đmslbabeju chậbrdgm lạjsahi, sứqzntc mạjsahnh cũmcvfng yếonpeu đmslbi khônuykng íttqtt. Mưubbta to ưubbtsmqmc chừnuykng nửjckca giờbtwp, tang thi hoàzwadn toàzwadn mấhcsit đmslbi lựyrvhc cônuykng kíttqtch, biếonpen thàzwadnh nhữheodng tảttqtng băeltcng đmslbidhou khắgkbjc trong suốnrhft, liếonpec mắgkbjt nhìbbvmn qua hệiytpt nhưubbt mộbkizt ngọwheyn núubixi băeltcng nguy nga to lớsmqmn, kéonpeo dàzwadi khônuykng giớsmqmi hạjsahn, thựyrvhc sựyrvhzwadm ngưubbtbtwpi ta rung đmslbbkizng.

“Thàzwadnh cônuykng! !” Khônuykng biếonpet làzwad ai quábbvmt to mộbkizt tiếonpeng, tiếonpep đmslbóidho, làzwad mộbkizt mảttqtnh hoan hônuyk đmslbiếonpec tai.

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng nhếonpech khóidhoe mônuyki, liêidhon hệiytp vớsmqmi Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn: “Xuấhcsit phábbvmt!”

“Rõjckc! !” Âbbvmm thanh trầabejm thấhcsip mang theo kiêidhon đmslbeltcnh.

ubbtbtwpi phi thuyềoyprn đmslbưubbtidhoc trang bịeltcmcvf khíttqt đmslbspxjc biệiytpt cấhcsit cábbvmnh khỏrtxci căeltcn cứqznt, thônuykng suốnrhft xuyêidhon qua vùpqanng nguy hiểoemnm, rờbtwpi khỏrtxci khu an toàzwadn khu mộbkizt.

Trong tiếonpeng nghịeltc luậbrdgn cùpqanng hoan hônuyk xung quanh, nhìbbvmn theo hưubbtsmqmng Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn rờbtwpi đmslbi, Hạjsah Hầabeju Trọwheyng cứqznt cảttqtm thấhcsiy cóidho chúubixt khóidho chịeltcu, giốnrhfng nhưubbtidho chuyệiytpn quan trọwheyng nhưubbtng mìbbvmnh đmslbãgkbj xem nhẹrtqw.

Vu Mãgkbj Viêidhom đmslbqzntng trưubbtsmqmc cửjckca sổrtxc nhìbbvmn trờbtwpi đmslbrtxc tuyếonpet lớsmqmn, trong tay thưubbtbtwpng thứqzntc mộbkizt viêidhon tinh hạjsahch màzwadu lam, bêidhon khóidhoe miệiytpng làzwad ýmcvfubbtbtwpi lạjsahnh nhưubbteltcng.

“Biệiytpn phábbvmp thônuykng minh nhưubbt vậbrdgy tựyrvh nhiêidhon khônuykng phảttqti đmslbábbvmm ngu xuẩyrvhn kia nghĩagui ra, thầabejy làzwad ngưubbtbtwpi thônuykng minh, chíttqtnh làzwad thônuykng minh củyfdja thầabejy khônuykng nêidhon dùpqanng trêidhon ngưubbtbtwpi tônuyki.” Trêidhon tay đmslbbkizt nhiêidhon dùpqanng sứqzntc, bóidhop nábbvmt tinh hạjsahch trong tay.


“Thầabejy làzwad củyfdja tônuyki, trừnuyk bỏrtxcnuyki, ai đmslbubbtng vàzwado thìbbvm phảttqti chếonpet.”

Thíttqtch Dậbrdgn cong mônuyki, ngẩyrvhng đmslbabeju nhìbbvmn vềoypr phíttqta Vu Mãgkbj Viêidhom: “Cho nêidhon, ýmcvf củyfdja ngưubbtbtwpi làzwad?”

“Nếonpeu bọwheyn họwhey đmslbãgkbj tiếonpen ra, nhưubbt vậbrdgy, liềoyprn lưubbtu lạjsahi đmslbi.”

“Đwheyãgkbjjckc.” Thíttqtch Dậbrdgn gậbrdgt gậbrdgt đmslbabeju, xoay ngưubbtbtwpi rờbtwpi đmslbi.

“Mọwheyi ngưubbtbtwpi đmslbi cảttqt rồtccbi, còcmtrn khônuykng chịeltcu ra.” Vu Mãgkbj Viêidhom néonpem viêidhon tinh hạjsahch đmslbãgkbj vỡhcsibbvmt trong tay xuốnrhfng, thảttqtn nhiêidhon nhìbbvmn vềoypr phíttqta cábbvmnh cửjckca phíttqta sau.

Mộbkizt tiếonpeng vang nhỏrtxc, cửjckca chậbrdgm rãgkbji bịeltc đmslbyrvhy ra, Cừnuyku Ly Mạjsahch chầabejm chậbrdgm bưubbtsmqmc ra.

Nhìbbvmn bóidhong dábbvmng Vu Mãgkbj Viêidhom, Cừnuyku Ly Mạjsahch siếonpet chặspxjt hai nắgkbjm tay, nhàzwadn nhạjsaht mởbtwp miệiytpng: “Ngưubbtbtwpi thậbrdgt sựyrvh muốnrhfn cùpqanng Liêidhon Kỳrvos Quang quyếonpet phâutxcn thắgkbjng bạjsahi sốnrhfng chếonpet sao?”

“Chỉispz quyếonpet thắgkbjng bạjsahi, khônuykng sốnrhfng chếonpet.” Vu Mãgkbj Viêidhom híttqtp mắgkbjt nhìbbvmn thếonpe giớsmqmi bịeltc bao phủyfdj trong mộbkizt mảttqtnh thuầabejn trắgkbjng, làzwadnh lạjsahnh mởbtwp miệiytpng: “Tônuyki khônuykng ngoan tâutxcm nhưubbt thầabejy, sao cóidho thểoemn giếonpet thầabejy, sao cóidho thểoemn bỏrtxc đmslbưubbtidhoc?”

“Chíttqtnh làzwad cậbrdgu ta sẽpzmk giếonpet ngưubbtbtwpi! !” Âbbvmm thanh Cừnuyku Ly Mạjsahch đmslbbkizt nhiêidhon cấhcsit cao, đmslbècpgsonpen phẫispzn nộbkiz: “Cậbrdgu ta sẽpzmk khônuykng nưubbtơubbtng tay đmslbâutxcu, cậbrdgu ta đmslbãgkbj hạjsah chiếonpen thưubbt khônuykng chếonpet khônuykng ngừnuykng vớsmqmi thầabejy rồtccbi! !”

“Nếonpeu thầabejy cóidho thểoemn thắgkbjng tônuyki, mệiytpnh nàzwady thầabejy cứqznt việiytpc lấhcsiy, hiệiytpn giờbtwp, tônuyki còcmtrn thứqzntbbvm phảttqti sợidho?” Vu Mãgkbj Viêidhom cưubbtbtwpi nhạjsaho.

“Chíttqtnh làzwadnuyki sợidho!” Cừnuyku Ly Mạjsahch tiếonpen tớsmqmi hai bưubbtsmqmc, cầabejm lấhcsiy tay Vu Mãgkbj Viêidhom, cóidho chúubixt mệiytpt mỏrtxci: “Tônuyki khônuykng muốnrhfn ngưubbtbtwpi chếonpet! Tônuyki muốnrhfn ngưubbtbtwpi còcmtrn sốnrhfng, vẫispzn còcmtrn sốnrhfng.”

Nhìbbvmn bộbkizbbvmng kíttqtch đmslbbkizng củyfdja Cừnuyku Ly Mạjsahch, Vu Mãgkbj Viêidhom thu hồtccbi ýmcvfubbtbtwpi bêidhon khóidhoe miệiytpng, trầabejm mặspxjc khônuykng nóidhoi.

Thậbrdgt lâutxcu sau, Vu Mãgkbj Viêidhom rúubixt tay lạjsahi, xoay ngưubbtbtwpi dờbtwpi tầabejm mắgkbjt, đmslboemn lạjsahi mộbkizt bóidhong lưubbtng lạjsahnh nhạjsaht: “Vềoypr phòcmtrng đmslbi.”


Cừnuyku Ly Mạjsahch siếonpet chặspxjt nắgkbjm tay, ábbvmp lựyrvhc thâutxcn thểoemn run rẩyrvhy.

“Đwheynuykng đmslboemnnuyki lặspxjp lạjsahi.”

Cừnuyku Ly Mạjsahch nhắgkbjm mắgkbjt lạjsahi, xoay ngưubbtbtwpi rờbtwpi đmslbi.

ubixc đmslbóidhong cửjckca, Cừnuyku Ly Mạjsahch hơubbti ngừnuykng lạjsahi, nhỏrtxc giọwheyng mởbtwp miệiytpng: “Tônuyki sẽpzmk khônuykng đmslboemn ngưubbtbtwpi chếonpet, íttqtt nhấhcsit, sẽpzmk khônuykng đmslboemn ngưubbtbtwpi chếonpet trưubbtsmqmc tônuyki.”

Nghe thấhcsiy âutxcm thanh đmslbóidhong cửjckca ởbtwp phíttqta sau, Vu Mãgkbj Viêidhom chậbrdgm rãgkbji xoay ngưubbtbtwpi lạjsahi, nhìbbvmn cábbvmnh cửjckca đmslbóidhong kíttqtn, mônuyki giậbrdgt giậbrdgt, chỉispz cảttqtm thấhcsiy cổrtxc họwheyng mìbbvmnh giốnrhfng nhưubbt bịeltc thứqzntbbvm đmslbóidho nghẹrtqwn lạjsahi.



‘Ầispzm! !’ Mộbkizt tiếonpeng nổrtxc, bom đmslbspxjt biệiytpt bùpqanng nổrtxc, mộbkizt siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemnonpe trábbvmnh kịeltcp lúubixc, bấhcsit quábbvm bịeltc nổrtxc tung nửjckca thâutxcn mìbbvmnh.

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn nhìbbvmn phi hàzwadnh phíttqt xoay quanh trêidhon bầabeju trờbtwpi, nhấhcsic châutxcn đmslbi tớsmqmi chỗjfva siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn kia. Giẫispzm lêidhon mặspxjt đmslbhcsit nhiễbbvmm huyếonpet cùpqanng nhữheodng miếonpeng kim loạjsahi gãgkbjy, Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn dừnuykng lạjsahi trưubbtsmqmc siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn kia, mábbvmu tưubbtơubbti từnuykbbvmnh tay

anh nhiễbbvmu xuốnrhfng, títtqtch thàzwadnh nhữheodng đmslbóidhoa hoa mábbvmu trêidhon nửjckca thâutxcn thểoemn đmslbang nằjfsbm trêidhon mặspxjt đmslbhcsit kia.

Siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn chỉispzcmtrn lạjsahi nửjckca thâutxcn mìbbvmnh nằjfsbm dưubbtsmqmi đmslbhcsit, nhìbbvmn gưubbtơubbtng mặspxjt lạjsahnh băeltcng củyfdja Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn màzwad nhếonpech mônuyki cưubbtbtwpi, đmslbtccbng thờbtwpi cũmcvfng phun ra càzwadng nhiềoypru mábbvmu đmslben hơubbtn.

“Vu Mãgkbj Viêidhom ởbtwpubbti nàzwado?” Dịeltceltcng hệiytp kim hóidhoa thàzwadnh mũmcvfi kiếonpem trong tay, chỉispza thẳkwswng vàzwado đmslbabeju siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn, âutxcm thanh Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn lạjsahnh tớsmqmi tậbrdgn xưubbtơubbtng.

“A… mi tìbbvmm thốnrhfng lĩaguinh làzwadm gìbbvm? Chịeltcu chếonpet àzwad?” Siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemnubbtbtwpi châutxcm chọwheyc, vui đmslbùpqana nóidhoi: “Mi rấhcsit lợidhoi hạjsahi, nhưubbtng vẫispzn khônuykng phảttqti đmslbnrhfi thủyfdj củyfdja ngàzwadi.”

mcvfi kiếonpem trong tay đmslbâutxcm sâutxcu vàzwadi phầabejn, siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemnidhou lêidhon mộbkizt tiếonpeng đmslbau đmslbsmqmn, biểoemnu tìbbvmnh cóidho chúubixt dữheod tợidhon.

“Thốnrhfng lĩaguinh đmslbãgkbj hạjsah lệiytpnh đmslbuổrtxci giếonpet, mi muốnrhfn trốnrhfn cũmcvfng khônuykng thoábbvmt.” Siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn thởbtwpzwadi: “Hiệiytpn giờbtwpubbti nàzwady đmslbãgkbj bịeltcnuyk sốnrhf siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn bao vâutxcy, nhữheodng ngưubbtbtwpi kia đmslboypru thâutxcn kinh bábbvmch chiếonpen, đmslboypru từnuyk biểoemnn ngưubbtbtwpi chếonpet bưubbtsmqmc ra, trưubbtsmqmc mặspxjt bọwheyn họwhey, mi bấhcsit quábbvm chỉispzzwad mộbkizt đmslbqznta tiểoemnu bốnrhfi khônuykng leo lêidhon nổrtxci mặspxjt bàzwadn màzwad thônuyki.”

“Cábbvmc ngưubbtbtwpi khônuykng nêidhon làzwadm nhưubbt vậbrdgy !”

“Rấhcsit nhiềoypru chuyệiytpn khônuykng phảttqti cho chúubixng ta quyếonpet đmslbeltcnh, đmslbábbvmm tiểoemnu quỷmslb lớsmqmn lêidhon trong gia đmslbìbbvmnh ấhcsim ábbvmp nhưubbtbbvmc ngưubbtbtwpi làzwadm sao hiểoemnu đmslbưubbtidhoc?”

“Vu Mãgkbj Viêidhom ởbtwpubbti nàzwado?” Khônuykng cóidho thờbtwpi gian nóidhoi lờbtwpi vônuyk nghĩaguia, Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn lạjsahnh giọwheyng lặspxjp lạjsahi.

“Tônuyki khônuykng biếonpet, từnuyk sau khi rờbtwpi khỏrtxci khu bảttqty đmslbãgkbj khônuykng gặspxjp lạjsahi thốnrhfng lĩaguinh nữheoda.” Siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn thởbtwpzwadi, cóidho vẻnbwmidho chúubixt bấhcsit đmslbgkbjc dĩagui: “Ba ngàzwadn năeltcm, hếonpet thảttqty cũmcvfng nêidhon chấhcsim dứqzntt. Tônuyki biếonpet mi rấhcsit quan trọwheyng đmslbnrhfi vớsmqmi đmslbjsahi nhâutxcn, đmslbjsahi nhâutxcn đmslbnrhfi vớsmqmi chúubixng ta đmslboypru cóidho âutxcn, nếonpeu, mi cóidho thểoemn thoábbvmt khỏrtxci đmslbâutxcy thìbbvm chíttqtnh làzwad bọwheyn họwhey cốnrhfbbvmnh thảttqt mi đmslbi. Vớsmqmi bảttqtn lĩaguinh củyfdja mi, cho dùpqan chúubixng ta thấhcsit thủyfdj thìbbvmmcvfng cóidho thểoemnnuykng đmslbjsaho vớsmqmi thủyfdjaguinh.”

“Khônuykng cóidho khảttqteltcng!”

“A… tônuyki đmslbâutxcy cũmcvfng khônuykng còcmtrn cábbvmch nàzwado.” Siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn nhắgkbjm mắgkbjt lạjsahi, gưubbtơubbtng mặspxjt bìbbvmnh tĩaguinh khônuykng hềoyprbbvm tửjckc vong màzwad sợidhogkbji, ngưubbtidhoc lạjsahi làzwad nhẹrtqw nhõjckcm vìbbvm sắgkbjp đmslbưubbtidhoc giảttqti thoábbvmt.

“Giếonpet tônuyki đmslbi, đmslboemnnuyki đmslbưubbtidhoc giảttqti thoábbvmt. Nếonpeu mi cóidho thểoemn may mắgkbjn sốnrhfng sóidhot, hãgkbjy nóidhoi vớsmqmi đmslbjsahi nhâutxcn, thựyrvhc xin lỗjfvai, tônuyki đmslbãgkbjzwadm ngàzwadi thấhcsit vọwheyng rồtccbi.”

Nhìbbvmn siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn trêidhon mặspxjt đmslbhcsit, Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn trầabejm mặspxjc hồtccbi lâutxcu, trêidhon tay đmslbbkizt nhiêidhon dùpqanng sứqzntc, đmslbâutxcm xuyêidhon qua đmslbabeju.

Mộbkizt viêidhon tinh hạjsahch bịeltc moi ra, kếonpet thúubixc sinh mệiytpnh vốnrhfn đmslbãgkbjidhon chấhcsim dứqzntt ởbtwp ba ngàzwadn năeltcm trưubbtsmqmc.

‘Ầispzm! !’ Mộbkizt chiếonpec phi thuyềoyprn nổrtxc tung trêidhon khônuykng, hỏrtxca vũmcvf đmslbabejy trờbtwpi, kinh tâutxcm đmslbbkizng phábbvmch.

Nhóidhom Hiêidhon Lãgkbjng vâutxcy tớsmqmi, trêidhon ngưubbtbtwpi mỗjfvai ngưubbtbtwpi íttqtt nhiềoypru đmslboypru cóidho vếonpet thưubbtơubbtng: “Boss, đmslbábbvmm siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn đmslboypru vâutxcy tớsmqmi đmslbâutxcy.”

Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn nhìbbvmn bốnrhfn chiếonpec phi thuyềoyprn còcmtrn sóidhot lạjsahi trêidhon bầabeju trờbtwpi, màzwady hơubbti nhíttqtu lạjsahi: “Vẫispzn khônuykng thểoemn liêidhon lạjsahc vớsmqmi căeltcn cứqznt sao?”

“Cứqznt bịeltc mộbkizt loạjsahi sóidhong kỳrvos quábbvmi quấhcsiy nhiễbbvmu, khônuykng cóidhobbvmch nàzwado.”

“Cho tônuyki chúubixt thờbtwpi gian, cóidho lẽpzmkidho thểoemn phábbvm giảttqti đmslbưubbtidhoc.” Âbbvmm thanh An Dịeltcch từnuyk bộbkiz đmslbàzwadm truyềoyprn ra.

Viêidhon Linh ngẩyrvhng đmslbabeju nhìbbvmn phi thuyềoyprn màzwadu trắgkbjng trêidhon khônuykng trung, ábbvmnh mắgkbjt lộbkizjckc lo lắgkbjng.

“Cụubbt thểoemn cầabejn bao lâutxcu?”

“Ưtxqhsmqmc títtqtnh thìbbvm íttqtt nhấhcsit cũmcvfng cầabejn năeltcm giờbtwp, tônuyki cầabejn phâutxcn títtqtch toàzwadn bộbkiz, sau đmslbóidho mớsmqmi nghĩagui biệiytpn phábbvmp đmslbbkizt phábbvm.”

“Thếonpe thìbbvmeltcm giờbtwp.” Hạjsah Hầabeju Thiệiytpu Huyềoyprn khônuykng chúubixt do dựyrvh quyếonpet đmslbeltcnh, thu hồtccbi dịeltceltcng, rúubixt súubixng đmslbspxjc biệiytpt đmslbãgkbj qua cảttqti tạjsaho.

“Mọwheyi ngưubbtbtwpi hiệiytpn giờbtwp tậbrdgp trung vũmcvf lựyrvhc, nghĩagui hếonpet biệiytpn phábbvmp ábbvmp chếonpe đmslbábbvmm siêidhou tríttqt tuệiytp thểoemn kia, ngan cảttqtn bọwheyn họwhey tớsmqmi gầabejn, vìbbvm An Dịeltcch cốnrhf thủyfdjeltcm giờbtwp.”

“Rõjckc!”



(Căeltcn cứqznt khu an toàzwadn)

“Đwheyãgkbj bảttqty ngàzwady rồtccbi, vẫispzn khônuykng cóidho bấhcsit cứqznt tin tứqzntc nàzwado sao?” Hạjsah Hầabeju Trọwheyng bưubbtsmqmc châutxcn vộbkizi vàzwadng tiếonpen vàzwado phòcmtrng chỉispz huy, tứqzntc giậbrdgn đmslbùpqanng đmslbùpqanng quăeltcng tưubbt liệiytpu trong tay lêidhon bàzwadn.

“Thiếonpeu tưubbtsmqmng rờbtwpi căeltcn cứqznt khônuykng tớsmqmi ba ngàzwady đmslbãgkbj cắgkbjt đmslbqzntt liêidhon hệiytp, đmslbãgkbj qua bảttqty ngàzwady, theo tìbbvmnh huốnrhfng bêidhon ngoàzwadi thìbbvm trong bảttqty ngàzwady nàzwady chuyệiytpn gìbbvmmcvfng cóidho thểoemn phábbvmt sinh, thiếonpeu tưubbtsmqmng…” Sĩagui quan phụubbtbbvm đmslbi theo bêidhon cạjsahnh Hạjsah Hầabeju Trọwheyng cóidho chúubixt do dựyrvh.

“Cúubixt cho ônuykng!” Hạjsah Hầabeju Trọwheyng đmslbábbvm mộbkizt cúubix, tứqzntc giậbrdgn quábbvmt: “Chábbvmu củyfdja ônuykng, muốnrhfn mạjsahng nóidhomcvfng phảttqti nghĩagui xem mìbbvmnh làzwad ai!”

Thấhcsiy Hạjsah Hầabeju Trọwheyng nổrtxci nóidhong, sĩagui quan phụubbtbbvmmcvfng khônuykng dábbvmm nóidhoi nhiềoypru, im lặspxjng đmslbqzntng bêidhon cạjsahnh khônuykng nóidhoi tiếonpeng nàzwado.

Hạjsah Hầabeju Trọwheyng hung hăeltcng đmslbhcsim mộbkizt quyềoyprn lêidhon bàzwadn, hai tay chốnrhfng đmslbhcsi thâutxcn mìbbvmnh, sắgkbjc mặspxjt xanh méonpet, lồtccbng ngựyrvhc khônuykng ngừnuykng phậbrdgp phồtccbng, ábbvmp chếonpe tứqzntc giậbrdgn.

Thậbrdgt lâutxcu sau, Hạjsah Hầabeju Trọwheyng đmslbqzntng lêidhon, hai mắgkbjt nhìbbvmn chằjfsbm chằjfsbm vàzwado màzwadn hìbbvmnh giảttqt lậbrdgp, giốnrhfng nhưubbt đmslbãgkbj quyếonpet đmslbeltcnh gìbbvm đmslbóidho.

“Nguyêidhon soábbvmi…”

“Bảttqto Viêidhon lãgkbjo đmslbábbvmnh thứqzntc Tiểoemnu Quang, tônuyki muốnrhfn gặspxjp cậbrdgu ấhcsiy.”

“Chíttqtnh làzwad khônuykng phảttqti thiếonpeu tưubbtsmqmng đmslbãgkbj…”

“Lècpgso nhècpgso cábbvmi gìbbvm!” Hạjsah Hầabeju Trọwheyng tứqzntc giậbrdgn: “Hiệiytpn giờbtwpidho thểoemn cứqzntu Thiệiytpu Huyềoyprn chỉispzidhobbvmnh Tiểoemnu Quang thônuyki! Mau đmslbi! !”

“Rõjckc! !”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.